Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 95: Một buổi tối rất bình thường

Sau đợt học nhóm hôm trước, bốn đứa gần như thành một hội luôn.

Sáng gặp nhau ở trường.

Trưa có hôm ăn cơm cùng.

Chiều ai về phòng người nấy làm việc.

Tối lại kéo nhau đi trà đá hoặc sang phòng ngồi học.

Có hôm chẳng làm gì cả.

Ngồi tán phét.

Vậy mà hết cả buổi tối.

Đúng là tuổi sinh viên.

Niềm vui đôi khi chỉ đơn giản thế thôi.

...

Hôm ấy mình với Dương làm việc xong sớm.

Mở điện thoại thấy V.Anh nhắn.

"Anh ơi."

"Hôm nay em nấu cơm."

"A Qua nhé."

Mình quay sang.

— Đi không?

Dương đang đeo tai nghe.

— Có ăn là đi.

— Không ăn thì ở nhà.

— Đỡ phải rửa bát.

Mình cười.

— Đúng thằng lười.

Nó nhún vai.

— Khôn.

...

Đến phòng V.Anh.

Vừa mở cửa.

Đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức.

Mình hít một hơi.

— Ôi.

— Thơm thế.

Em ló đầu từ bếp ra.

Đeo cái tạp dề màu hồng.

Mặt lấm tấm mồ hôi.

Thấy mình.

Em cười rất tươi.

— Đến đúng lúc.

— Anh vào bưng đồ giúp em.

Mình xắn tay áo.

— Rõ.

Dương đứng sau.

— Thế còn tao?

Hương từ trong phòng bước ra.

Đưa cho nó cái nồi cơm.

— Anh bê cái này.

Nó nhìn cái nồi. rồi giật mình

— Ủa em sang lúc nào vậy, nãy a tưởng em đi đâu cơ

— Em sang từ sớm rồi

— V.Anh rủ em mờ

Nó nhìn sang mình, rồi nói với Hương

— Mà sao em biết anh sang đây cùng thằng M

Hương tỉnh bơ.

— Vì anh lúc nào chả bám càng anh M

Mình cười.

— Vì nhìn mặt mày là biết tham ăn rồi

Cả phòng cười ầm.

...

Bữa cơm hôm ấy đơn giản.

Một đĩa thịt gà rang.

Canh cải.

Trứng sốt cà chua.

Thêm bát cà muối.

Vậy mà ngon.

Chắc vì đông người.

Mình gắp một miếng thịt.

Gật gù.

— Ngon.

V.Anh chống cằm.

— Thật không?

— Thật.

— Hay nịnh?

— Ngon thật.

— Sau này cưới về...

Em đỏ mặt.

— Ai cưới anh.

Dương chen ngay.

— Thế để tao cưới.

Mình cầm quả cà.

Ném thẳng.

— Cút.

...

Ăn xong.

Theo đúng truyền thống.

Mình với Dương rửa bát.

Hai cô nàng ngồi ngoài phòng khách gọt hoa quả.

Dương vừa rửa vừa làu bàu.

— Sau này lấy vợ.

— Tao mua máy rửa bát.

Mình cười.

— Mày tưởng máy rửa bát rẻ à?

— Thì...

— Để Hương rửa.

Từ ngoài vọng vào.

— Em nghe thấy hết nhé!

Cả hai giật mình.

Mình cười sặc.

— Thôi.

— Tự rửa đi con.

...

Khoảng gần chín giờ.

Bốn đứa kéo ghế ra ban công.

Gió đầu thu mát rượi.

Xa xa.

Đèn đường vàng vàng.

Dưới sân.

Mấy đứa trẻ đang đá cầu.

Cuộc sống bình yên đến lạ.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại V.Anh rung lên.

Em cúi xuống nhìn.

Nụ cười trên môi khẽ chững lại.

Màn hình hiện lên.

"Bố."

Em nhìn máy vài giây.

Rồi đứng dậy.

— Em nghe điện thoại tí nhé.

Mình gật đầu.

— Ừ.

Em đi xuống dưới cầu thang.

Nói chuyện khoảng năm phút.

Lúc quay lên.

Vẫn cười.

Vẫn như bình thường.

Nhưng mình để ý.

Hình như...

Khóe mắt em hơi đỏ.

Mình hỏi.

— Có chuyện gì à?

Em lắc đầu rất nhanh.

— Không có gì đâu.

— Bố hỏi cuối tuần em có về không thôi.

Mình cười.

— Thế thì về.

— Lâu rồi em cũng chưa về nhà.

Em gật đầu.

— Vâng.

Rồi lại cười.

Mình cũng chẳng nghĩ nhiều.

Ai mà chẳng nhớ nhà.

...

Đến gần mười giờ.

Thì cả nhà tán giái

Dương nằm vật xuống giường.

Thở dài.

— Đúng là...

— Có người yêu.

— Cuộc sống khác hẳn.

Mình cười.

— Mày cũng có rồi còn gì.

Nó quay sang.

— Ừ nhỉ.

Hai thằng nhìn nhau.

Bật cười.

Không ai biết.

Đó là một buổi tối rất bình thường.

Một buổi tối mà sau này mỗi lần nhớ lại.

Mình chỉ ước...

Giá như nó kéo dài thêm một chút nữa.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 96: Chuyến xe cuối tuần

Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi.

Cuộc sống của bốn đứa gần như chẳng có gì thay đổi.

Sáng lên giảng đường.

Chiều về phòng.

Tối thì hoặc học, hoặc làm việc, hoặc kéo nhau đi ăn.

Mấy đồng đô kiếm được mỗi ngày vẫn đều đều chảy về tài khoản.

Hai thằng mình cũng chẳng tiêu pha gì nhiều.

Ngoài tiền ăn, tiền phòng.

Thỉnh thoảng lại mua thêm ít đồ cho căn phòng.

Có hôm còn hí hửng kéo nhau đi mua thêm cái chậu cây nhỏ đặt ngoài ban công.

Dương bảo:

— Phòng đẹp phải có cây.

Mình nhìn cái cây bé tí.

— Cây này sống được không?

Nó bĩu môi.

— Mày cứ lo.

— Tao chăm.

Mình cười.

— Mày chăm bản thân còn chưa xong.

— Đòi chăm cây.

Nó nhấc cái dép lên.

— Mày thích ăn dép không?

...

Đúng lúc hai thằng đang hí hoáy treo cái chậu cây lên lan can.

Thì Hương với V.Anh lại bước lên phòng mình

Hương nhìn lên.

— Ôi.

— Hai anh định mở vườn bách thảo à?

Dương chống nạnh.

— Sau này già.

— Anh mở quán cà phê.

— Có cây.

Hương bật cười.

— Ơ.

— Em tưởng đấy là ước mơ của em?

— Thì...

— Sau này mình chung vốn.

Cả bốn đứa lại cười nghiêng ngả.

...

Buổi tối.

V.Anh ngồi tựa vai mình ngoài ban công.

Đột nhiên nói nhỏ.

— Anh này...

— Cuối tuần em về nhà nhé.

Mình quay sang.

— Có việc à?

Em gật đầu.

— Mẹ gọi.

— Bảo về ăn cơm thôi.

— Với lại...

— Em cũng nhớ nhà.

Mình xoa đầu em.

— Thế thì về.

— Hai hôm nữa lại lên.

Em cười.

— Vâng.

...

Sáng thứ bảy.

Mình dậy sớm hơn mọi hôm.

Đánh thức Dương.

— Ê.

— Dậy.

Nó trùm chăn kín mít.

— Cút.

— Hôm nay tao nghỉ.

— Dậy đưa V.Anh ra bến.

— Đi 2 xe, chứ tao chở V.Anh rồi không chở đồ được nữa

Nó hé mắt.

— Ừ, hành bố mày vãi lồn

Mười phút sau.

Hai thằng đã đứng dưới sân.

V.Anh kéo theo cái vali màu hồng nhỏ.

— Đi thôi.

...

Ra đến bến xe.

Vẫn đông nghịt người.

Tiếng còi.

Tiếng xe nổ máy.

Tiếng mấy bác phụ xe gọi khách.

Đúng chất bến xe những năm ấy.

V.Anh quay sang.

— Anh.

— Em đi nhé.

Mình cười.

— Ừ.

— Lên nhà ngoan.

— Đừng có mải chơi.

Em chu môi.

— Ai mải chơi.

— Em về với bố mẹ mà.

Mình ghé sát.

Nói nhỏ.

— Thế nhớ xin mẹ ít thịt trâu gác bếp mang xuống.

Em phì cười.

Đấm nhẹ vào vai mình.

— Đồ ham ăn.

— Anh chỉ nghĩ đến ăn thôi.

— Chứ còn gì.

— Không ăn lấy sức đâu ôm em.

Mặt em đỏ bừng.

— Đồ lưu manh.

Dương đứng cạnh.

Che mặt.

— Hai chúng mày coi như tao vô hình luôn rồi.

— Ôm hôn thì nhanh lên.

— Xe sắp chạy rồi.

Mình quay sang.

— Mày thích ăn dép à?

Cả ba đứa lại cười.

...

Xe bắt đầu nổ máy.

V.Anh bước lên.

Đến cửa.

Em quay xuống.

Cười thật tươi.

— Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

— Làm ít thôi.

— Đừng thức khuya nhiều.

Mình gật đầu.

— Anh biết rồi.

— Em cũng thế.

— Về nhà ngoan.

— Nhớ anh thì gọi.

Em đưa tay lên.

Làm hình trái tim.

— Nhớ thì sao?

Mình cũng giơ tay.

— Thì...

— Anh phi lên Hà Giang.

Em cười khúc khích.

— Dẻo miệng.

...

Chiếc xe từ từ lăn bánh.

Mình đứng nguyên đó.

Nhìn theo.

Cho đến khi chiếc xe chỉ còn là một chấm nhỏ phía cuối con đường.

Dương vỗ vai mình.

— Thôi.

— Có hai hôm thôi.

Mày làm như tiễn vợ đi lấy chồng.

Mình cười.

— Cút.

Hai thằng quay xe.

Trở về phòng.

Mình đâu biết...

Đó chỉ là một chuyến xe cuối tuần.

Một chuyến xe rất bình thường.

Cũng giống như hàng chục chuyến xe khác trước đó.

Chỉ là...

Sau này, mỗi lần nhớ lại.

Mình mới hiểu.

Có những khoảnh khắc bình yên đến mức...

Lúc đang sống trong nó, người ta chẳng bao giờ nghĩ sẽ có ngày phải tiếc nuối.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 97: Em lại về rồi

Cuối tuần trôi qua nhanh thật.

Mới hôm nào còn đứng ở bến xe tiễn em về Hà Giang, vậy mà chớp mắt đã đến chiều chủ nhật.

Hôm ấy mình với cu Dương đang cặm cụi làm việc thì điện thoại rung lên.

Mở ra.

V.Anh nhắn đúng một dòng.

"Anh ơi, em lên xe rồi nhé."

Mình nhìn đồng hồ.

Khoảng ba tiếng nữa em mới xuống đến Thái Nguyên.

Quay sang cu Dương.

— Ê.

— Lát đi đón người yêu tao.

Nó không ngẩng đầu.

— Thế người yêu tao đâu?

— Gọi Hương đi.

— Đón cùng luôn.

Bố cháu nghe thế mới sáng mắt.

— Ừ nhỉ.

— Khôn thế.

Mình cười.

— Bố mày lúc nào chả khôn.

Nó giơ ngón giữa.

— Cút.

...

Đến gần sáu giờ.

Hai thằng phi xe ra bến.

Đúng lúc Hương cũng vừa tới.

Con bé đội cái mũ lưỡi trai trắng, mặc chiếc váy bò đơn giản, vừa thấy Dương đã cười.

— Hai anh đến lâu chưa?

Dương cười ngây ngô.

— Anh mới đến.

Mình đứng cạnh.

— Mới đến cái lồn.

— Nó ra đây từ năm giờ.

Hương phì cười.

Dương đá nhẹ vào chân mình.

— Để yên.

...

Đợi thêm khoảng mười phút.

Chiếc xe khách từ Hà Giang cũng từ từ tiến vào bến.

Mình chẳng cần nhìn biển số.

Chỉ chăm chăm nhìn cửa xe.

Đúng vài giây sau.

Một cô gái mặc chiếc váy trắng, kéo chiếc vali màu hồng nhỏ bước xuống.

Là em.

V.Anh vừa nhìn thấy mình đã cười tít mắt.

Kéo vali chạy lon ton lại.

Đứng trước mặt mình.

Chẳng nói chẳng rằng.

Ôm chầm lấy.

Mình bật cười.

— Mới hai hôm.

— Làm như hai năm.

Em dụi đầu vào ngực mình.

— Em nhớ.

Mình khẽ xoa tóc.

— Anh cũng nhớ.

Đứng cạnh.

Dương huých vai Hương.

— Hay mình cũng ôm phát?

Hương lườm.

— Anh thử xem.

— Em đá cho một phát xuống bến luôn.

Cả bốn đứa cười ầm.

...

V.Anh mở vali.

Lôi ra đủ thứ.

— Mẹ gửi cam này.

— Bố gửi chai rượu này.

— Còn thịt trâu gác bếp.

— À...

— Với cả bánh nữa.

Mình trợn mắt.

— Đéo mẹ.

— Em chuyển cả Hà Giang xuống đây à?

Em cười khúc khích.

— Bố mẹ bảo mang cho anh với anh Dương.

Dương cười toe.

— Thế thì em là số một.

V.Anh quay sang.

— Còn Hương thì em có bánh riêng.

Hương cười tít mắt.

— Cảm ơn chị.

...

Về tới phòng.

Chưa kịp ngồi.

Đã nghe Dương hét.

— Hôm nay liên hoan!

Thế là hai thằng lại lóc cóc chạy xuống quán dưới ngõ.

Mua thêm mấy lon bia.

Ít rau.

Ít đậu.

Rồi tiện tay xách luôn con gà.

Mình nhìn.

— Định mở cỗ à?

Nó cười.

— Người yêu mày lên.

— Không ăn thì phí.

...

Tối hôm ấy.

Cả phòng thơm nức mùi thịt trâu nướng.

V.Anh ngồi quạt bếp cồn.

Mặt đỏ hồng vì nóng.

Mình cứ ngồi nhìn em mãi.

Em ngẩng lên.

— Anh nhìn gì?

— Nhìn người yêu.

— Có gì đẹp.

— Đẹp hết.

Em cười.

Đưa cho mình miếng thịt.

— Thế ăn đi.

— Nhìn mãi no à?

...

Đang ăn.

Điện thoại V.Anh rung lên.

Em nhìn màn hình.

Mỉm cười.

— Bố em.

Em bắt máy.

— Alo bố ạ.

...

Đầu dây bên kia nói gì đó.

Em cười rất tươi.

— Vâng.

— Con lên đến nơi rồi.

— Anh M đón con.

...

Mình vẫn ngồi gắp thịt.

Thỉnh thoảng nghe loáng thoáng.

— Vâng bố.

— Bố mẹ ăn cơm chưa.

— Vâng.

— Con biết rồi.

...

Khoảng hai phút sau.

Em tắt máy.

Mình cười.

— Bố kiểm tra à?

Em gật đầu.

— Vâng.

— Bố lúc nào cũng vậy.

— Lên tới nơi là gọi.

Mình cười.

— Chú thương em.

Em khẽ cười.

— Bố em thương anh nữa.

Mình bật cười.

— Thế thì tốt.

...

Ăn xong.

Dương với Hương dọn bàn.

Mình với V.Anh ra ban công.

Gió đầu thu nhè nhẹ.

Em tựa đầu lên vai mình.

Nhỏ giọng.

— Anh này...

— Em thích những ngày như thế này quá.

— Sao?

— Chẳng cần đi đâu.

— Chỉ cần được ngồi cạnh anh.

— Được ăn cơm cùng mọi người.

— Thế là vui rồi.

Mình vòng tay ôm em.

Khẽ hôn lên mái tóc.

— Sau này...

— Mình sẽ còn nhiều ngày như thế nữa.

Em mỉm cười.

Khẽ gật đầu.

— Vâng...

...

Đêm ấy.

Không ai biết.

Có những lời hứa.

Khi nói ra.

Đều là thật lòng.

Chỉ là...

Cuộc đời.

Đôi khi lại có những ngã rẽ mà cả hai đều không thể ngờ tới.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 98: Mùi formol

Sau những khoảng thời gian đầu năm hai còn tương đối nhẹ nhàng, bọn mình cũng bắt đầu bước vào những buổi thực hành dài và mệt hơn.

Sáng hôm ấy, cả lớp được thông báo xuống phòng thực hành giải phẫu.

Nghe đến hai chữ “giải phẫu”, mấy đứa con trai đứa nào cũng tỏ ra bình thản lắm. Thằng nào thằng nấy mồm miệng oai như cóc, còn đám con gái thì ngồi túm tụm hỏi nhau đủ thứ.

Có đứa quay xuống:

— Có xác người thật không?

Dương đang ngồi vắt vẻo trên bàn, nghe thấy thế liền cười.

— Học Y mà không có xác thật thì học trên con lợn à?

Mình vỗ vào đầu nó.

— Mày nói nhỏ thôi, người ta đang sợ.

Bố cháu vẫn tỉnh bơ:

— Có gì mà sợ. Người chết còn hiền hơn người sống nhiều.

Nghe cũng triết lý ra phết.

Nhưng đến lúc cả lớp thực sự bước vào phòng, mình mới biết mồm nó chỉ giỏi nói.

Cánh cửa vừa mở, mùi formol nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi. Mấy đứa phía trước lập tức nhăn mặt, có cô còn lấy tay bịt mũi, lùi hẳn ra sau.

Dương đang đi cạnh mình cũng khựng lại.

— Địt mẹ… mùi gì kinh thế?

Mình cười:

— Mùi tương lai ngành Y đấy.

Nó lườm mình, nhưng chân cũng tự động đi chậm lại.

Bên trong phòng, những tiêu bản được đặt ngay ngắn trên các bàn thực hành. Giảng viên đứng phía trước, bình thản giới thiệu từng phần, còn sinh viên bên dưới thì đứa tò mò, đứa sợ, đứa mặt trắng như vừa mất sổ gạo.

V.Anh đứng cạnh mình.

Em cố giữ bình tĩnh nhưng tay cứ nắm chặt lấy cổ tay mình.

Mình ghé tai hỏi nhỏ:

— Sợ à?

Em lắc đầu.

— Không.

— Thế sao nắm anh đau thế?

V.Anh nhìn xuống, vội buông tay ra.

— Em… đề phòng thôi.

Mình cười:

— Đề phòng cái gì?

— Nhỡ anh sợ quá ngất thì em còn đỡ.

Đúng là con gái, sợ vẫn phải sĩ.

Phía bên kia, Dương lúc đầu còn đứng ngoài cùng. Đến khi giảng viên gọi cả nhóm lại gần để quan sát, bố cháu mới rón rén bước lên.

Tùng thấy thế cười:

— Nãy thằng nào bảo người chết hiền hơn người sống?

Dương chữa ngượng:

— Tao có bảo sợ đâu.

— Tao đứng xa để nhìn tổng thể.

Mình chen vào:

— Tổng thể cái mặt mày đang tái đi à?

Mấy thằng xung quanh cười rúc rích.

Giảng viên quay lại nhìn, cả nhóm lập tức nghiêm túc như chưa từng có chuyện gì.

Buổi thực hành càng về sau càng đỡ căng thẳng. Khi đã quen với mùi thuốc và không khí trong phòng, tất cả bắt đầu tập trung hơn. Mình với V.Anh chung một nhóm, vừa nghe giảng vừa thay nhau ghi chép những phần quan trọng.

Có chỗ em không nhìn rõ, lại ghé sát vào mình.

— Anh chỉ em chỗ này với.

Mình đang định giải thích thì Dương bên cạnh chen vào:

— Hai người học giải phẫu hay nghiên cứu khoảng cách thế?

V.Anh đỏ mặt.

Mình đáp ngay:

— Học việc của mày đi.

— Sau thi trượt đừng than.

Dương bĩu môi:

— Tao học bằng trực giác.

— Não mày dùng trực giác để nghỉ học thì có.

Lần này đến cả V.Anh cũng bật cười.

Cuối buổi, lúc ra khỏi phòng thực hành, cả lớp kéo nhau ra sân đứng hít lấy hít để không khí bên ngoài. Đứa nào cũng bảo mùi formol bám hết vào tóc, quần áo, thậm chí uống nước cũng cảm giác có mùi.

Dương ngửi thử tay áo rồi nhăn mặt.

— Tối nay tao không ăn được mất.

Mình vỗ vai nó:

— Yên tâm, đến quán cơm là mày ăn khỏe nhất.

Quả nhiên, chưa đầy nửa tiếng sau, bố cháu ăn hết hai bát cơm.

V.Anh ngồi đối diện nhìn nó rồi hỏi:

— Anh Dương không thấy ghê nữa à?

Nó vừa nhai vừa trả lời:

— Học là học, ăn là ăn.

— Phải rõ ràng.

Mình nghe câu ấy thấy quen quen, hình như hôm trước nó cũng nói ngủ là ngủ, làm là làm.

Đúng là thằng nào lười cũng có cả một hệ thống lý luận riêng.

Buổi thực hành đầu tiên của năm hai khép lại như thế.

Có chút sợ hãi.

Có chút buồn nôn.

Có cả những tràng cười.

Nhưng từ hôm ấy, mình bắt đầu cảm nhận rõ hơn rằng ngành học mình đã chọn không còn chỉ nằm trong những trang giáo trình nữa.

Nó hiện hữu ngay trước mắt.

Thật hơn.

Nặng nề hơn.

Và cũng khiến mình hiểu rằng con đường phía trước sẽ chẳng dễ dàng gì.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 99: Có tiền phải nhớ người thương

Công việc online của mình với Dương ngày càng thuận lợi.

Hai thằng quen tay, tốc độ làm nhanh hơn trước rất nhiều. Có ngày nhiệm vụ dễ, nhoằng cái là xong. Có ngày bên kia giao nhiều hơn thì ngồi đến chiều, nhưng nhìn chung vẫn đủ thời gian đi học, ăn uống rồi chơi bời.

Cuối tháng, hai thằng ngồi cộng lại bảng thống kê.

Dương vừa bấm máy tính vừa lẩm bẩm, mặt nghiêm túc chẳng khác gì kế toán trưởng.

Một lúc sau, nó huýt sáo.

— Địt mẹ, tháng này ngon.

Mình quay sang:

— Bao nhiêu?

Nó đọc con số rồi cười toe.

Thu nhập tháng này cao hơn hẳn tháng trước. Của mình cũng xêm xêm nó, đủ để hai đứa nhìn nhau, đập tay một cái thật mạnh.

Không phải lần đầu kiếm được tiền.

Nhưng là lần đầu bọn mình cảm thấy công việc này thật sự có thể giúp hai thằng tự lo cho cuộc sống, thay vì chỉ kiếm thêm vài đồng tiêu vặt. Còn đỡ phải xin phụ cấp từ thầy u nữa.

Dương xoay ghế một vòng.

— Làm gì với số tiền này?

Mình đáp:

— Giữ lại tiền ăn, tiền phòng.

— Gửi ít về nhà.

— Còn lại mua quà.

Nó quay sang nhìn mình:

— Quà cho ai?

— Bố mẹ, em gái, V.Anh.

Dương gật gù.

— Tao cũng mua cho mẹ.

Rồi ngẫm nghĩ thêm một lúc.

— Với Hương.

Mình cười:

— Mới yêu có khác.

— Trước kia có tiền chỉ nghĩ mua xe với gái.

Nó phản bác:

— Hương không phải gái à?

— Ừ, là đàn ông.

Nó cầm quyển sổ ném mình.

Chiều hôm ấy, hai thằng ra phố mua đồ.

Mình chọn cho bố chiếc áo sơ mi đơn giản. Mẹ thì một bộ quần áo mặc ở nhà, còn con em gái được đôi giày mới. Quà không đắt đỏ gì, nhưng lần đầu tự mình đi sắm rôi gửi về cho mọi người bằng tiền mình kiếm được, cảm giác khác lắm.

Dương thì đứng trước quầy quần áo nữ loay hoay gần nửa tiếng.

Nó cầm một chiếc váy lên hỏi:

— Mày thấy Hương mặc cái này đẹp không?

Mình nhìn.

— Tao có mặc đâu mà biết.

— Tao hỏi mày vì mày nhiều gái.

— Địt mẹ, cái gì cũng lôi tao vào.

Cuối cùng nó phải gọi điện cho V.Anh hỏi kích cỡ. V.Anh nghe xong cười gần chết, bảo cứ chụp vài mẫu gửi sang để em chọn giúp.

Còn mình mua cho V.Anh một chiếc đồng hồ nhỏ.

Không quá sang trọng, mặt tròn, dây da màu sáng. Mình thấy hợp với cổ tay em nên chốt luôn.

À thêm 1 chiếc vòng bạc nữa

Đẹp lắm, cỏ ba lá

Tối đến, bốn đứa kéo nhau đi ăn lẩu.

Mình với Dương bảo hôm nay hai thằng mời, coi như ăn mừng tháng làm việc tốt.

Hương nhìn bàn thức ăn rồi hỏi:

— Hai anh trúng lô lại à?

Dương đang rót bia suýt làm đổ cả cốc.

— Em nói gở mồm.

— Bọn anh bỏ lâu rồi.

Mình gật đầu:

— Tiền sạch đấy.

— Lao động chân chính.

V.Anh ngồi cạnh cười:

— Thế hôm nay phải ăn thật nhiều mới được.

Mình gắp miếng thịt cho em.

— Em ăn bao nhiêu cũng được.

— Anh nuôi.

Hương quay sang Dương.

— Anh thấy người ta chưa?

Dương lập tức gắp cho em một đống rau.

— Em ăn đi, anh cũng nuôi.

Hương nhìn bát đầy rau, mặt méo xệch.

— Người ta được gắp thịt, em được nuôi bằng rau à?

Cả bàn cười ầm.

Ăn được một lúc, mình lấy chiếc hộp nhỏ ra đưa cho V.Anh.

Em ngơ ngác:

— Gì thế anh?

— Mở đi.

Em mở chiếc hộp, nhìn thấy đồng hồ và vòng bạc thì im lặng vài giây.

— Anh mua cho em à?

— Không, mua cho Dương nhưng tay nó to quá.

Dương lập tức chửi:

— Liên quan gì đến tao?

V.Anh bật cười, nhưng khóe mắt hơi long lanh.

Em đưa tay ra.

— Anh đeo cho em đi.

Mình nhẹ nhàng đeo chiếc đồng hồ lên cổ tay phải em.

Còn vòng mình đeo bên tay trái

Vừa khít.

Em xoay cổ tay ngắm nghía hai thứ một lúc rồi khẽ nói:

— Em thích lắm.

— Nhưng lần sau đừng mua đồ đắt cho em nữa.

— Tiền anh làm vất vả mà.

Mình cười:

— Kiếm được tiền mà không mua được thứ gì cho người mình thương thì kiếm làm gì?

V.Anh không nói nữa.

Chỉ nắm chặt tay mình dưới gầm bàn.

Bên kia, Dương cũng đưa chiếc váy cho Hương. Con bé vừa nhìn đã đỏ mặt, miệng thì trách lãng phí nhưng ôm chiếc túi sát vào người, vui thấy rõ.

Tối hôm ấy, sau khi đưa V.Anh về, đứng trước ban công phòng em, mình chuyển một khoản tiền về cho mẹ.

Điện thoại reo ngay sau đó.

Mẹ hỏi:

— Sao gửi nhiều thế con?

Mình cười:

— Con kiếm được.

— Bố mẹ cầm mà mua thêm phân, giống hay chi tiêu gì thì dùng.

Mẹ im lặng một lúc rồi bảo:

— Con giữ lại mà học.

— Ở nhà bố mẹ vẫn lo được.

Mình nhìn màn đêm ngoài ban công.

— Con còn mà mẹ.

— Mẹ cứ cầm đi.

Đầu dây bên kia, mẹ chỉ khẽ “ừ” một tiếng.

Nhưng mình nghe được trong giọng mẹ có cả niềm vui lẫn sự lo lắng.

Có lẽ, đến lúc ấy bọn mình mới hiểu cảm giác kiếm được tiền thật sự không nằm ở lúc cầm tiền trong tay.

Mà là lúc mình có thể dùng nó để khiến những người mình yêu thương bớt vất vả hơn một chút.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 100: Một trăm

Sau cuộc gọi với mẹ, mình quay lại xóm trọ.

Dương đã đi sang chỗ Hương, căn phòng chỉ còn tiếng quạt quay đều đều và ánh đèn LED hắt nhẹ

quanh tường.

Mình không mở laptop.

Cũng chẳng bật nhạc.

Chỉ kéo chiếc ghế ra ban công, châm điếu thuốc rồi ngồi nhìn thành phố.

Không hiểu vì sao, tự nhiên mình nhớ lại tất cả.

Từ ngày còn ở quê, thi đại học xong mà trong đầu chẳng biết tương lai sẽ trôi về đâu.

Ngày biết điểm.

Ngày cả nhà làm mấy mâm cơm, bố mẹ cười với họ hàng mà ánh mắt sáng hơn bất cứ ngày nào.

Rồi ngày bố đưa mình sang Thái Nguyên nhập học.

Bố dúi cho mình mười triệu, miệng chỉ dặn học hành cho tử tế, đi đứng cẩn thận.

Lúc bố quay về, mình đứng trước cổng trường nhìn theo mà thấy trong lòng trống trải.

Rồi cùng anh họ đi tìm phòng giữa cái nắng oi bức.

Căn phòng đầu tiên chỉ hơn mười mét vuông, bé nhưng sạch sẽ. Ngày đầu đi xe buýt đến trường.

Chiếc Nokia 6300.

Tai nghe cắm trong tai.

Những bài nhạc cũ.

Rồi cuộc gặp với Linh.

Một cô gái đeo kính, dịu dàng, mang bánh mì sang mỗi buổi sáng, từng nằm ngủ trên cánh tay mình, từng khiến mình tin rằng có một tình yêu sẽ đi cùng mình suốt những năm đại học.

Nhưng rồi em cũng rời đi.

Mình từng đau đến mức không còn nhận ra chính mình.

Rượu.

Thuốc.

Những ngày bỏ học.

Những đêm nằm nhìn trần nhà chỉ mong điện thoại sáng lên.

Rồi cũng chính mình phải đứng dậy.

Cạo hết râu ria.

Cắt tóc.

Đi học lại.

Tập sống tiếp.

Điếu thuốc trên tay cháy ngắn dần.

Mình lại nhớ đến Dương.

Thằng bạn từ Sơn La, ban đầu chỉ là một người cùng lớp, cùng chơi game. Sau một trận đánh nhau trước cổng trường, hai thằng tự nhiên thành anh em.

Nó ở cạnh mình lúc vui.

Ở cạnh mình lúc trắng tay vì lô đề.

Ở cạnh mình khi bị phản bội.

Cũng là thằng ngồi trông mình trong những ngày bê bết nhất.

Hai thằng từng chẳng còn tiền mua bao thuốc.

Từng mang xe, laptop, điện thoại đi cắm.

Từng ôm nhau cười như điên khi may mắn gỡ lại được.

Ngu thật.

Nhưng cũng là tuổi trẻ thật.

Rồi V.Anh.

Cô gái mình từng vô tâm bỏ mặc những tin nhắn, từng không biết rằng đã âm thầm đứng sau mình rất lâu.

Em không kéo mình ra khỏi quá khứ bằng những lời hứa lớn lao.

Em chỉ ở bên.

Chỉ bài.

Nấu cơm.

Mang đồ ăn.

Đợi mình.

Cho đến lúc mình đủ can đảm quay lại nhìn em.

Mình từng lên Hà Giang, gặp bố mẹ em, ăn bữa cơm trong căn nhà lớn mà run như cầy sấy. Từng cùng em đi qua những con đường vùng cao, từng ngồi giữa đêm Trung thu Tuyên Quang, cùng Dương và Hương nói về mười năm sau.

Mười năm.

Lúc ấy nghe dài lắm.

Còn bây giờ, chỉ riêng quãng thời gian từ ngày nhập học đến lúc ngồi đây đã trôi qua nhanh đến mức mình không tin nổi.

Một trăm chương.

Nếu coi mỗi chương là một mảnh ký ức thì hóa ra tuổi trẻ của mình đã được ghép từ rất nhiều điều nhỏ nhặt.

Một bát bún.

Một cốc trà đá.

Một bi thuốc lào.

Một trận game.

Một lần chuyển phòng.

Một cái ôm.

Một lời chia tay.

Một người đến.

Một người đi.

Dương trở về đúng lúc mình vừa dập điếu thuốc.

Nó mở cửa, thấy mình ngồi ngoài ban công thì hỏi:

— Sao hôm nay tâm trạng thế?

Mình cười:

— Nghĩ linh tinh thôi.

Nó kéo ghế ngồi cạnh.

— Nghĩ gái à?

— Nghĩ đời.

Dương im lặng vài giây rồi gật gù:

— Đời mày toàn gái, khác gì nhau.

Mình bật cười, đạp nhẹ vào chân nó.

Hai thằng lại châm thuốc.

Không ai nói gì thêm.

Ngoài kia, Thái Nguyên vẫn sáng đèn.

Những chuyến xe vẫn chạy.

Những căn phòng trọ vẫn vang tiếng cười, tiếng cãi nhau, tiếng nhạc và tiếng gõ bàn phím.

Mình không biết đoạn đường phía trước sẽ xảy ra chuyện gì.

Không biết những người đang bên cạnh rồi có ở lại mãi hay không.

Chỉ biết rằng ở tuổi mười chín, hai mươi ấy, mình từng sống hết lòng.

Từng yêu thật.

Đau thật.

Cười thật.

Và dù có bao nhiêu lần vấp ngã, vẫn luôn có người kéo mình đứng dậy.

Có lẽ thanh xuân không cần phải hoàn hảo.

Chỉ cần sau này nhớ lại, mình vẫn có thể mỉm cười và nói:

“Ừ, ngày ấy mình đã từng sống như thế.”

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 101: Ngày mưa và đầu bếp Dương

Sáng hôm ấy mưa từ sớm.

Mưa không to nhưng rả rích mãi, đường xá ướt nhẹp, bầu trời tối như thể vẫn còn đang giữa đêm.

May đúng ngày chủ nhật, cả bốn đứa đều không phải đi học.

Mình với Dương nằm trong phòng, chăn kéo đến cổ. V.Anh với Hương gọi điện rủ đi ăn sáng, nhưng

nghe tiếng mưa ngoài cửa, hai thằng đồng thanh:

— Không đi.

Cuối cùng hai cô nàng lại phải khoác áo mưa sang.

Vừa bước vào phòng, V.Anh đã lườm:

— Hai ông này đúng là lười hết phần thiên hạ.

Mình kéo chăn lên cao hơn.

— Trời mưa phải nghỉ ngơi.

Hương nhìn Dương:

— Thế sáng nay ăn gì?

Nó chỉ vào góc phòng.

— Còn mì tôm.

Bốn đứa nhìn nhau.

Vậy là bữa sáng chủ nhật gồm bốn gói mì, vài quả trứng và mấy cây xúc xích còn sót lại.

Ăn xong chẳng ai muốn về, cả bọn bày bài ra chơi.

Dương chơi gian nhất.

Đánh bài gì nó cũng giấu quân, đổi quân, liếc bài người khác. Hương bắt được mấy lần, cốc đầu đến đỏ cả trán mà vẫn không chừa.

Mình hỏi:

— Mày chơi vui thôi, gian làm gì?

Nó tỉnh bơ:

— Không gian thì không thắng.

V.Anh lắc đầu:

— Tư duy này mà áp dụng vào học hành thì bị đuổi học sớm.

Chơi đến gần trưa, cả bọn bắt đầu đói.

Mình đang định đứng dậy nấu thì Dương bất ngờ vỗ ngực:

— Hôm nay để tao nấu.

Cả phòng im lặng.

Mình hỏi lại:

— Mày chắc chứ?

— Coi thường tao à?

Hương cười:

— Anh biết nấu món gì?

— Món gì cũng biết.

Mình gật gù:

— Biết tên món chứ chưa chắc biết làm.

Dương mặc kệ, xách ô đi ra chợ cùng Hương. Gần một tiếng sau, hai đứa quay về với túi thịt, rau, cà chua và đậu phụ.

Bố cháu đeo tạp dề, cầm dao đứng trước bếp, ra dáng đầu bếp lắm.

Nó bảo mình:

— Hai đứa mày ngồi yên.

— Hôm nay để tao thể hiện.

Mình với V.Anh ngồi trên giường xem phim, lâu lâu lại nghe phía bếp có tiếng “xoảng”, rồi tiếng Dương chửi nhỏ.

Một lúc sau, khói bắt đầu bay mù mịt.

Mình chạy ra.

— Địt mẹ, cháy à?

Dương đang cầm cái chảo, bên trong là đống thịt đen sì.

— Hơi quá lửa tí.

Mình nhìn nồi cơm.

Nước còn sôi lục bục, gạo dính thành một khối vừa sống vừa nhão.

Bát canh thì mặn đến mức mình nếm một thìa phải uống liền hai cốc nước.

Hương đứng cạnh cố nhịn cười.

Dương vẫn cứng:

— Ăn được.

Mình đáp:

— Ăn được, nhưng có sống được không thì chưa biết.

Cuối cùng, mình phải chữa lại bát canh, xào thêm đĩa rau, còn phần thịt cháy thì gọt bỏ lớp ngoài, trộn với chút nước sốt để cứu vãn.

Dọn mâm ra, Dương ngồi chờ mọi người ăn thử, vẻ mặt căng thẳng chẳng khác gì đợi công bố điểm thi.

Mình ăn miếng đầu tiên rồi im lặng.

V.Anh cũng chỉ cúi xuống và cơm.

Riêng Hương vẫn ăn rất tự nhiên.

Dương hỏi:

— Có ngon không em?

Hương gật đầu:

— Ngon.

Mình ngẩng lên nhìn.

Con bé lại gắp thêm miếng thịt cháy vào bát.

Dương cảm động:

— Thật à?

Hương cười:

— Không ngon lắm.

— Nhưng người nấu là anh nên em vẫn ăn được.

Bố cháu ngồi ngẩn ra mấy giây.

Rồi cười như thằng ngốc.

Mình quay sang V.Anh.

— Em thấy chưa, tình yêu làm mất vị giác đấy.

V.Anh gắp cho mình một miếng thịt.

— Anh ăn đi.

— Nói nhiều mất phần.

Ngoài trời mưa vẫn rơi đều.

Bốn đứa ngồi trong căn phòng nhỏ, ăn một bữa cơm nửa cháy nửa sống, thi thoảng lại phá lên cười.

Buổi chiều, cả bọn nằm chen chúc xem phim.

Dương với Hương chiếm một góc.

Mình với V.Anh một góc.

Đến giữa phim, V.Anh đã ngủ quên trên vai mình. Hương cũng nằm dựa vào Dương, còn bố cháu thì ngồi im như tượng, chắc sợ cử động lại làm người yêu tỉnh.

Mình khẽ nhìn sang rồi cười.

Một ngày chủ nhật chẳng đi đâu.

Chẳng có sự kiện gì đáng nhớ.

Chỉ có mưa, mì tôm, bài bạc, món ăn cháy và những người mình thương ngồi cạnh.

Nhưng nhiều năm sau, chính những ngày tưởng như vô nghĩa ấy lại là những ngày mình nhớ nhất.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 102: Lần đầu em bảo đừng lên

Sau cuối tuần mưa gió ấy, cuộc sống lại quay về guồng cũ.

Bốn đứa lên lớp, về phòng làm việc, tối lại học nhóm hoặc đi ăn. V.Anh vẫn cười, vẫn ngày nào cũng nhắn hỏi mình ăn cơm chưa, vẫn sang phòng ngồi cạnh lúc mình làm việc.

Chỉ có một điều hơi khác.

Điện thoại từ nhà gọi cho em ngày càng nhiều hơn.

Có hôm đang học, màn hình sáng lên, em lập tức cầm máy ra ngoài hành lang.

Có hôm hai đứa đang ăn, bố gọi, em bỏ dở bát cơm để ra ngoài nghe.

Lúc quay lại, em vẫn cười.

Nhưng ăn ít hơn hẳn.

Mình hỏi:

— Nhà có việc gì à?

Em lắc đầu:

— Không có gì đâu anh.

— Bố mẹ đang bận công việc nên hay gọi hỏi em thôi.

Mình tin em.

Một phần vì không muốn ép.

Phần còn lại vì lúc ấy mình chẳng nghĩ được gia đình em có thể xảy ra chuyện gì lớn. Trong mắt mình, bố mẹ V.Anh làm ăn giỏi, công ty ổn định, nhà cửa đầy đủ. Có lẽ chỉ là những khúc mắc bình thường trong kinh doanh.

Tối thứ sáu, hai đứa ngồi ở ban công phòng em.

V.Anh tựa đầu vào vai mình, im lặng hơn mọi hôm.

Mình vuốt tóc em.

— Cuối tuần anh đưa em lên Hà Giang nhé?

Em lập tức ngẩng lên.

— Lên làm gì ạ?

— Đưa em về

— Thăm bố mẹ em.

— Với lại lâu rồi anh chưa đi đường đèo, nhớ phết.

Bình thường nghe mình đòi lên, em phải vui lắm.

Lần này, em lại im lặng.

Một lúc sau mới nói:

— Thôi để dịp khác anh nhé

Mình khựng lại.

— Sao thế?

— Nhà em đang hơi bận.

— Bố mẹ chắc không có thời gian ở nhà đâu.

Mình cười:

— Anh lên có cần ai đâu.

— Có em là được.

Em cắn nhẹ môi.

— Nhưng em cũng bận.

— Cuối tuần em phải đi cùng bố mẹ giải quyết chút việc.

Đó là lần đầu tiên em không muốn mình lên Hà Giang.

Trong lòng có chút hụt hẫng, nhưng nhìn khuôn mặt mệt mỏi của em, mình vẫn gật đầu.

— Ừ.

— Thế để khi khác.

V.Anh ôm lấy cánh tay mình.

— Anh đừng buồn nhé.

— Em không có ý không muốn anh lên đâu.

Mình cười:

— Anh biết.

— Việc nhà quan trọng mà.

Em tựa đầu lại lên vai mình, nhưng vòng tay ôm chặt hơn trước.

Một lúc lâu sau, điện thoại em lại rung.

Lần này là mẹ gọi.

V.Anh nhìn màn hình vài giây rồi đứng dậy.

— Em nghe điện thoại tí.

Em đi ra ngoài cầu thang.

Cuộc nói chuyện kéo dài gần mười phút.

Mình ngồi trong phòng, chỉ nghe loáng thoáng giọng em nhỏ dần, có lúc gần như nghẹn lại. Nhưng khi quay vào, em vẫn cười.

Chỉ có đôi mắt đỏ hơn.

Mình kéo em ngồi xuống.

— Em khóc à?

— Không.

— Bụi bay vào mắt thôi.

Mình nhìn quanh căn phòng đóng kín cửa.

Bụi ở đâu ra thì mình không biết.

Nhưng em không muốn kể, mình cũng không hỏi thêm.

Chỉ kéo em vào lòng.

V.Anh áp mặt lên ngực mình, hai tay ôm chặt lấy lưng.

— Anh này…

— Ừ?

— Nếu sau này có chuyện gì xảy ra, anh có giận em không?

Mình bật cười.

— Em làm gì mà anh giận?

— Em hỏi thế thôi.

Mình xoa đầu em.

— Anh không giận.

— Nhưng có chuyện gì thì phải nói với anh.

Em im lặng rất lâu.

Rồi khẽ đáp:

— Vâng.

Nhưng cái tiếng “vâng” ấy nhỏ lắm.

Nhỏ đến mức giống như chính em cũng không tin mình sẽ làm được.

Đưa em về xong, mình quay lại phòng. Dương đang ngồi làm việc, thấy mình trầm ngâm thì hỏi:

— Sao thế?

— Không có gì.

— V.Anh dỗi à?

— Không.

Mình mở laptop nhưng chẳng tập trung được.

Trong đầu cứ hiện lên đôi mắt đỏ của em và câu hỏi rất lạ:

“Nếu sau này có chuyện gì xảy ra, anh có giận em không?”

Lúc ấy, mình chỉ nghĩ chắc em đang áp lực chuyện gia đình.

Mình đâu biết…

Cánh cửa bình yên của hai đứa đã bắt đầu khép lại từ những cuộc điện thoại ấy.

Chậm rãi.

Âm thầm.

Đến mức cả hai vẫn còn ngồi cạnh nhau mà chẳng nhận ra.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 103: Những điều em giấu

Sau lần V.Anh bảo mình đừng lên Hà Giang, mọi thứ vẫn tiếp tục như bình thường.

Ít nhất là nhìn từ bên ngoài.

Hai đứa vẫn đi học cùng nhau.

Vẫn ăn cơm.

Vẫn sang phòng nhau học bài.

Vẫn gọi điện mỗi tối, dù phòng em chỉ cách chỗ mình chẳng bao xa.

Em vẫn cười.

Vẫn ôm mình.

Vẫn nhéo vào eo mỗi khi mình nói linh tinh.

Chỉ là những cuộc gọi từ gia đình ngày càng nhiều hơn.

Có hôm đang ngồi trong giảng đường, điện thoại em rung liên tục. Em nhìn màn hình, xin phép đi ra ngoài. Đến gần hết tiết mới quay lại.

Mình khẽ hỏi:

— Có chuyện gì thế em?

Em lắc đầu.

— Không có gì đâu anh.

— Công ty bố em đang hơi nhiều việc thôi.

Mình nhìn đôi mắt em.

Rõ ràng vừa khóc.

Nhưng em đã lau sạch nước mắt trước khi bước vào lớp.

Mình không hỏi thêm.

Chỉ lặng lẽ nắm lấy tay em dưới gầm bàn.

Em siết lại thật chặt.


Thời gian ấy bọn mình cũng bắt đầu bước vào đợt ôn thi học kỳ đầu tiên của năm hai.

Giáo trình chất đầy trên bàn.

Mình với Dương ban ngày đi học, chiều làm việc, tối lại cắm mặt ôn bài. V.Anh vẫn sang học cùng, nhưng dạo này em thường ngồi ngẩn người.

Có hôm mình gọi đến lần thứ ba em mới giật mình.

— Em đang nghĩ gì thế?

Em cười gượng.

— Em nghĩ bài thôi.

Dương đang ngồi bên cạnh cũng quay sang nhìn.

Bình thường bố cháu hay pha trò lắm, nhưng lần ấy nó chỉ im lặng.

Có lẽ nó cũng nhận ra V.Anh đang có chuyện.

Đêm hôm ấy, lúc Hương với Dương về trước, mình giữ em lại.

— V.Anh.

— Vâng?

— Em nhìn anh đi.

Em ngẩng lên.

Mình đưa tay lau nhẹ dưới mắt em.

— Có chuyện gì thì nói cho anh.

— Đừng cứ một mình chịu đựng như thế.

Môi em khẽ run.

Nhưng rồi em vẫn lắc đầu.

— Chưa có gì chắc chắn cả.

— Khi nào rõ hơn, em sẽ kể anh.

Đó là lần đầu tiên em thừa nhận rằng gia đình thực sự đang có chuyện.

Mình kéo em vào lòng.

— Anh không biết mình giúp được gì.

— Nhưng dù chuyện gì xảy ra, anh vẫn ở đây.

Em ôm mình rất chặt.

Mặt vùi vào ngực mình.

Một lúc sau, mình cảm nhận được áo mình ướt.

Em đang khóc.

Nhưng không phát ra tiếng.

Mình cứ thế ôm em, không hỏi thêm gì nữa.

Có những lúc người ta khóc không phải vì cần lời khuyên.

Chỉ cần một vòng tay để biết mình chưa hoàn toàn đơn độc.


Mấy ngày sau, V.Anh xin nghỉ học để về Hà Giang.

Lần này em không nói bao giờ quay lại.

Mình chở em ra bến xe.

Trên đường đi, em ôm mình chặt hơn mọi khi.

Đến lúc xe sắp chạy, em vẫn đứng trước mặt mình, hai tay nắm lấy vạt áo, chẳng chịu bước lên.

Mình cười để em yên tâm.

— Về giải quyết việc nhà đi.

— Xong thì lên với anh.

Em nhìn mình rất lâu.

— Nếu em không lên thì sao?

Mình gõ nhẹ vào trán em.

— Anh lại phi lên bắt em xuống.

Em cười.

Nhưng nước mắt cũng rơi theo.

— Anh lúc nào cũng làm em không khóc được tử tế.

Mình lau nước mắt cho em.

— Đừng nghĩ linh tinh nữa.

— Anh chờ.

Em ôm lấy mình giữa bến xe đông người.

Ôm rất lâu.

Đến khi bác phụ xe giục mấy lần, em mới chịu buông.

Lúc bước lên cửa xe, em quay lại nhìn mình.

Ánh mắt ấy buồn đến lạ.

Khi ấy mình vẫn nghĩ vài hôm nữa em sẽ trở lại.

Mình đâu biết…

Có những chuyến xe rời đi, người trên xe vẫn còn đó, nhưng một phần của cuộc đời mình đã bắt đầu rời xa từ lúc bánh xe lăn khỏi bến.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 104: Giá của một lời hứa

V.Anh về Hà Giang được gần một tuần.

Trong thời gian ấy, hai đứa vẫn gọi điện nhưng ít hơn trước.

Em thường bảo đang bận.

Có hôm mình gọi, em không nghe máy.

Mãi đến khuya mới nhắn lại:

“Em xin lỗi. Em đang nói chuyện với bố mẹ.”

Mình hỏi có chuyện gì, em chỉ nói:

“Anh đợi em thêm một chút nhé.”

Mình đợi.

Nhưng mỗi ngày trôi qua, cảm giác bất an trong lòng lại lớn thêm.


Chiều hôm ấy, mình vừa thi xong một môn thì nhận được cuộc gọi từ số lạ.

Nhấc máy lên, đầu dây bên kia là giọng đàn ông.

— M phải không, tôi K đây

Mình im lặng mấy giây.

Cái tên ấy mình nhớ.

Là thằng từng đến nhà V.Anh hôm mình lên Hà Giang. Con của bạn bố em, quen em từ nhỏ, cũng là người đã nhiều lần tỏ tình nhưng bị em từ chối.

— Có chuyện gì không?

K đáp rất chậm:

— Tôi đang ở Thái Nguyên.

— Muốn gặp ông nói chuyện.

Hai người hẹn nhau ở một quán cà phê gần cổng viện.

K đến trước.

Nó vẫn vậy, quần áo chỉnh tề, dáng vẻ của một người sống trong điều kiện đầy đủ. Nhưng hôm ấy nhìn nó không có vẻ gì là người chiến thắng.

Chỉ thấy mệt mỏi.

Mình ngồi xuống đối diện.

Không gọi đồ uống.

Vào thẳng chuyện.

— Gia đình V.Anh xảy ra chuyện gì?

K nhìn mình một lúc rồi mới nói.

Công ty nhà em gặp vấn đề lớn.

Một thương vụ làm ăn thất bại, vốn bị chôn, khoản vay đến hạn, đối tác rút lui. Nếu không có tiền cứu trong thời gian ngắn, công ty gần như chắc chắn phá sản.

Không chỉ mất công ty.

Ngôi nhà, tài sản và mọi thứ bố mẹ em gây dựng nhiều năm cũng có thể bị ngân hàng siết.

Mình nghe mà đầu óc trống rỗng.

— Thế liên quan gì đến ông?

K cúi xuống.

— Công ty nhà tôi có thể giúp.

— Bố tôi đồng ý đứng ra bảo lãnh, bơm vốn và giải quyết một phần khoản nợ.

Mình nhìn nó.

Trong lòng đã hiểu phần tiếp theo, nhưng vẫn muốn chính miệng nó nói ra.

K hít một hơi.

— Với điều kiện hai gia đình trở thành thông gia.

Không gian trong quán như im bặt.

Mình cười nhạt.

— Tức là V.Anh phải cưới ông?

K không né tránh.

— Đúng.

Mình siết chặt tay dưới gầm bàn. Quát lên

— Mày thấy như thế là yêu à?

— Dùng cả gia đình để ép một người con gái lấy mình?

K nhìn thẳng vào mình.

— Tôi không muốn ép cô ấy.

— Tôi đã bảo bố bỏ điều kiện đó.

— Nhưng ông ấy không đồng ý.

— Ông ấy nói bỏ ra một khoản tiền lớn cứu một công ty đang chìm thì phải có sự ràng buộc.

Mình cười.

— Ràng buộc bằng cuộc đời của một người?

K im lặng.

Một lúc sau nó mới nói:

— Tôi yêu V.Anh thật.

— Từ rất lâu rồi.

— Tôi biết cô ấy yêu ông.

— Nếu còn cách khác, tôi cũng không muốn chuyện này xảy ra.

— Nhưng tôi không thể giả vờ như mình không có cơ hội cứu gia đình cô ấy.

Mình nhìn người con trai trước mặt.

Muốn ghét nó.

Muốn đấm nó một trận như những lần mình từng giải quyết mọi chuyện bằng nắm đấm.

Nhưng rồi mình nhận ra…

Nó cũng chẳng vui vẻ gì.

Nó chỉ đang đứng ở phía bên kia của một hoàn cảnh nghiệt ngã.



Tối hôm ấy, bố V.Anh gọi cho mình.

Giọng ông không còn sang sảng như những lần trước.

Chỉ nghe mệt mỏi.

— Cháu biết chuyện rồi phải không?

— Vâng ạ.

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Rồi ông nói:

— Chú xin lỗi.

Chỉ ba chữ.

Mà khiến cổ họng mình nghẹn lại.

Một người đàn ông mình từng thấy mạnh mẽ, tự tin, uống rượu cười nói như chẳng sợ điều gì, giờ lại nói xin lỗi với một đứa trẻ như mình.

Mình cố giữ giọng bình thường.

— Chú không có lỗi gì cả.

Ông thở dài.

— Chú với cô không muốn ép con bé.

— Thà mất hết, chú vẫn muốn nó sống với người nó yêu.

— Nhưng khoản nợ lớn lắm.

— Nếu phá sản, không chỉ chú với cô khổ.

— Con bé cũng phải gánh theo.

Mình không biết trả lời thế nào.

Ông nói tiếp:

— Chú đã tìm mọi cách.

— Vay bạn bè.

— Bán tài sản.

— Tìm nhà đầu tư.

— Nhưng không kịp nữa rồi.

Giọng ông khàn hẳn.

— Cháu đừng trách V.Anh.

— Nó chưa đồng ý đâu.

— Nó vẫn bảo chỉ yêu cháu.

Mình nhắm mắt.

Hai tay run lên.

— Cháu không trách em.

Đêm đó mình không ngủ.

Dương nằm bên cạnh cũng thức cùng mình.

Nó biết chuyện, nhưng chẳng nói câu nào thừa thãi.

Chỉ đặt bao thuốc với chiếc bật lửa trước mặt mình.

Hai thằng ngồi ngoài ban công hút hết điếu này đến điếu khác.

Gần sáng, Dương mới hỏi:

— Mày định làm thế nào?

Mình nhìn khoảng trời tối đen phía trước.

— Tao không biết.

Nó siết vai mình.

— Chuyện này tao không khuyên được.

— Nhưng mày quyết thế nào, tao vẫn ở đây.

Mình gật đầu.

Không nói được lời cảm ơn.



Ngày hôm sau, đến lượt mẹ V.Anh gọi.

Vừa nghe giọng cô, tim mình đã thắt lại.

Cô khóc.

Khóc rất lâu mới có thể nói thành lời.

— M…

— Cô xin cháu.

Mình cắn chặt môi.

— Cô đừng nói thế.

— Cháu xin cô.

Nhưng cô vẫn tiếp tục.

— Nếu còn cách khác, cô không bao giờ gọi cho cháu.

— Cô thương cháu.

— Cô coi cháu như người trong nhà.

— Cô biết con bé chỉ yêu cháu.

Giọng cô vỡ ra.

— Nhưng cô không nỡ nhìn chồng mình mất hết.

— Không nỡ để con bé sau này phải sống trong nợ nần, gánh cả gia đình trên vai.

— Cô xin cháu…

— Buông nó ra được không?

Mình không còn nghe rõ những gì phía sau nữa.

Chỉ thấy mắt mình nóng lên.

Nước mắt chảy xuống màn hình điện thoại.

Mình muốn nói không.

Muốn ích kỷ một lần.

Muốn bảo rằng mình sẽ cùng em vượt qua.

Nhưng mình là một đứa sinh viên năm hai.

Trong tay ngoài vài đồng kiếm được mỗi tháng, chẳng có gì cả.

Tình yêu của mình có thể ôm em lúc em khóc.

Nhưng không đủ để cứu cả gia đình em khỏi một khoản nợ khổng lồ.

Cuối cùng, mình chỉ đáp được một câu.

— Cô cho cháu gặp em lần cuối.

Đầu dây bên kia im lặng.

Rồi tiếng cô khóc lớn hơn.

— Cô nợ cháu.

Mình tắt máy.

Ngồi rất lâu dưới nền phòng.

Dương đi vào, nhìn thấy mình nhưng không hỏi.

Nó chỉ ngồi xuống bên cạnh.

Hai thằng im lặng.

Lần đầu tiên trong đời, mình hiểu có những trận chiến dù chưa bắt đầu đã biết chắc mình không thể thắng.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 105: Đêm cuối cùng của hai đứa

V.Anh trở lại Thái Nguyên vào một buổi chiều mưa.

Em không gọi mình ra đón.

Chỉ nhắn:

“Em đang ở phòng.”

Mình đọc tin nhắn rất lâu.

Rồi đứng dậy, thay quần áo và đi bộ sang.

Dương không giữ lại.

Nó chỉ nói:

— Đi đi.

— Có gì thì gọi tao.

Đường từ phòng mình sang chỗ em vốn chẳng xa.

Vậy mà hôm ấy đi mãi không tới.

Mưa rơi lất phất.

Người trên đường vẫn vội vã.

Quán ăn vẫn sáng đèn.

Mọi thứ xung quanh bình thường đến đáng ghét.

Trong khi cuộc đời mình sắp vỡ ra làm đôi.



Cửa phòng em không khóa.

Mình đẩy vào.

V.Anh đang ngồi trên giường.

Em gầy đi nhiều.

Đôi mắt sưng đỏ.

Chiếc đồng hồ mình tặng vẫn nằm trên cổ tay.

Nhìn thấy mình, em đứng bật dậy.

Hai người đứng nhìn nhau.

Chẳng ai nói được gì.

Rồi em chạy đến, ôm chầm lấy mình.

Khóc nức nở.

— Anh…

— Em xin lỗi.

— Em xin lỗi anh.

Mình vòng tay ôm em.

Siết thật chặt.

— Em không có lỗi.

Em lắc đầu liên tục.

— Em không muốn.

— Em không muốn lấy người ta.

— Em chỉ muốn ở với anh thôi.

Mỗi câu em nói như cứa vào lòng mình.

Mình cúi xuống hôn lên tóc em.

— Anh biết.

— Anh biết mà.

Hai đứa ôm nhau rất lâu.

Không ai muốn buông.

Bởi cả hai đều hiểu một khi vòng tay này rời ra, chúng mình có thể sẽ chẳng còn quyền ôm nhau như thế nữa.



Tối hôm ấy, hai đứa không đi đâu.

Không ăn uống.

Cũng chẳng bật đèn sáng.

Chỉ nằm cạnh nhau trên chiếc giường nhỏ, nắm tay, nói lại những câu chuyện cũ.

Em nhắc ngày đầu tiên mình vô tâm không trả lời tin nhắn.

Nhắc sinh nhật mình.

Nhắc lần em chủ động hôn rồi bị mình đẩy ra.

Nhắc hôm mình đến phòng em hỏi bài, hai đứa đi ăn gà rán.

Nhắc ngày mình lên Hà Giang.

Bố em rót rượu.

Mẹ em gắp đồ ăn.

Rồi chuyến phượt.

Đêm Trung thu Tuyên Quang.

Bốn đứa ngồi bên sông Lô, hẹn mười năm sau sẽ quay lại.

Em vừa kể vừa khóc.

— Mình còn chưa kịp quay lại.

Mình cười, nhưng nước mắt cũng chảy.

— Mười năm còn lâu mà.

Em nhìn mình.

— Nhưng lúc ấy em đâu còn được đi cùng anh nữa.

Mình quay mặt sang chỗ khác.

Không dám nhìn em.

Em nắm lấy tay mình, đặt lên má.

— Anh đừng chia tay em được không?

— Em sẽ không lấy người ta.

— Em đi làm.

— Em trả nợ cùng bố mẹ.

— Khổ cũng được.

— Chỉ cần được ở với anh.

Mình nhắm mắt.

Đó là câu mình muốn nghe nhất.

Nhưng cũng là điều mình không thể đồng ý.

Mình không thể để người mình yêu từ bỏ cả gia đình, gánh một khoản nợ không biết đến bao giờ mới trả hết, chỉ để giữ lấy một thằng con trai chưa có gì trong tay.

Mình vuốt nhẹ mái tóc em.

— Anh yêu em.

— Chính vì yêu nên anh không thể để em sống như thế.

Em òa khóc.

— Em không cần giàu.

— Em không cần nhà lớn.

— Em chỉ cần anh.

Mình nghẹn giọng.

— Nhưng anh không thể chỉ nghĩ cho mình.

— Anh không thể nhìn bố mẹ em mất tất cả rồi kéo em đi.

Em đánh nhẹ vào ngực mình. Khóc òa lên

— Tại sao anh cứ phải làm người tốt hả M?

— Anh ích kỷ một lần đi.

— Giữ em lại đi. Em xin anh

Mình để em đánh.

Mỗi cái chạm nhẹ ấy còn đau hơn bất cứ cú đấm nào mình từng nhận.

Cuối cùng, mình ôm em vào lòng.

— Anh xin lỗi.

— Anh không giữ em được.


Gần sáng, em đã khóc đến kiệt sức.

Hai đứa nằm đối diện nhau.

Khoảng cách chỉ vài centimet.

Em nhìn từng đường nét trên mặt mình như muốn ghi nhớ thật lâu.

— Anh hứa với em một chuyện nhé.

— Em nói đi.

— Sau này phải sống thật hạnh phúc.

Mình cười buồn.

— Em cũng thế.

Em lắc đầu.

— Em không biết mình có hạnh phúc được không.

— Nhưng anh phải hạnh phúc.

Mình lau nước mắt trên má em.

— Ừ.

— Anh hứa.

Em nắm tay mình.

— Kiếp này em chỉ yêu mình anh.

Câu ấy khiến mình không giữ nổi nữa.

Mình kéo em vào lòng, khóc như một đứa trẻ.

Hai đứa ôm nhau đến khi ngoài cửa sổ bắt đầu có ánh sáng.

Không ngủ.

Không ai dám ngủ.

Vì chỉ cần nhắm mắt, buổi sáng sẽ đến nhanh hơn.


Khi trời sáng hẳn, mình ngồi dậy.

V.Anh vẫn nắm lấy tay.

— Anh đừng đi.

Mình cúi xuống hôn trán em.

— Anh phải đi.

— Không thì cả hai đứa mình không bao giờ dứt được.

Em bật khóc.

— Em không muốn dứt.

Mình quay mặt đi, cố không để em thấy mình cũng đang vỡ vụn.

— Từ hôm nay…

— Mình dừng lại nhé.

Em lắc đầu liên tục.

— Không.

— Em không đồng ý.

Mình siết chặt bàn tay.

— Anh xin lỗi.

— Nhưng lần này để anh quyết định.

Em ôm lấy lưng mình từ phía sau.

— Anh đừng bỏ em.

— Em xin anh.

Mình đứng im.

Không dám quay lại.

Nếu quay lại, mình biết mình sẽ không thể bước đi nữa.

Mình gỡ từng ngón tay em khỏi người.

Chậm rãi.

Mỗi ngón tay buông ra như lấy đi một phần máu thịt.

Trước khi mở cửa, mình quay lại nhìn em lần cuối.

Cô gái từng chờ mình suốt những ngày tháng đau khổ, từng chữa lành một trái tim tan vỡ, giờ đang ngồi co mình trên chiếc giường nhỏ, khóc đến không còn thành tiếng.

Mình muốn chạy lại ôm em.

Muốn nói rằng thôi, anh không cần gì nữa, chỉ cần em.

Nhưng cuối cùng vẫn bước ra ngoài.

Cánh cửa khép lại sau lưng.

Bên trong, tiếng em khóc vọng ra.

Mình đứng ngoài hành lang, tay nắm chặt thành lan can, đau lắm, tim ơi, mày cho tao thở mới, mình cắn môi đến bật máu để không quay lại.

Sáng hôm ấy, Thái Nguyên vẫn đông người.

Sinh viên vẫn đến trường.

Xe buýt vẫn chạy.

Những quán ăn vẫn mở cửa.

Chỉ có mình…

Từ giây phút bước khỏi căn phòng ấy, đã đánh mất người con gái mình yêu nhất.

Không phải vì hết yêu.

Không phải vì phản bội.

Không phải vì một người thứ ba chen vào.

Mà vì có những lúc trong cuộc đời, người ta buộc phải buông bàn tay mình muốn nắm nhất…

Để người ấy không phải chìm xuống cùng mình.



Vài ngày sau, V.Anh làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập.

Em rời Thái Nguyên.

Trở về Hà Giang chuẩn bị cho một đám cưới mà em chưa từng mong muốn.

Còn mình tiếp tục đến lớp, tiếp tục làm việc, tiếp tục cười khi có người hỏi.

Chỉ là từ hôm ấy…

Chiếc ghế bên cạnh mình không còn ai ngồi.

Chiếc cốc màu hồng trong phòng vẫn ở nguyên vị trí cũ.

Và chiếc ảnh bốn đứa bên bờ sông Lô…

Mình không bao giờ dám mở lại thêm một lần nào nữa.

 

Bep

Yếu sinh lý
Chương 104: Giá của một lời hứa

V.Anh về Hà Giang được gần một tuần.

Trong thời gian ấy, hai đứa vẫn gọi điện nhưng ít hơn trước.

Em thường bảo đang bận.

Có hôm mình gọi, em không nghe máy.

Mãi đến khuya mới nhắn lại:

“Em xin lỗi. Em đang nói chuyện với bố mẹ.”

Mình hỏi có chuyện gì, em chỉ nói:

“Anh đợi em thêm một chút nhé.”

Mình đợi.

Nhưng mỗi ngày trôi qua, cảm giác bất an trong lòng lại lớn thêm.



Chiều hôm ấy, mình vừa thi xong một môn thì nhận được cuộc gọi từ số lạ.

Nhấc máy lên, đầu dây bên kia là giọng đàn ông.

— M phải không, tôi K đây

Mình im lặng mấy giây.

Cái tên ấy mình nhớ.

Là thằng từng đến nhà V.Anh hôm mình lên Hà Giang. Con của bạn bố em, quen em từ nhỏ, cũng là người đã nhiều lần tỏ tình nhưng bị em từ chối.

— Có chuyện gì không?

K đáp rất chậm:

— Tôi đang ở Thái Nguyên.

— Muốn gặp ông nói chuyện.

Hai người hẹn nhau ở một quán cà phê gần cổng viện.

K đến trước.

Nó vẫn vậy, quần áo chỉnh tề, dáng vẻ của một người sống trong điều kiện đầy đủ. Nhưng hôm ấy nhìn nó không có vẻ gì là người chiến thắng.

Chỉ thấy mệt mỏi.

Mình ngồi xuống đối diện.

Không gọi đồ uống.

Vào thẳng chuyện.

— Gia đình V.Anh xảy ra chuyện gì?

K nhìn mình một lúc rồi mới nói.

Công ty nhà em gặp vấn đề lớn.

Một thương vụ làm ăn thất bại, vốn bị chôn, khoản vay đến hạn, đối tác rút lui. Nếu không có tiền cứu trong thời gian ngắn, công ty gần như chắc chắn phá sản.

Không chỉ mất công ty.

Ngôi nhà, tài sản và mọi thứ bố mẹ em gây dựng nhiều năm cũng có thể bị ngân hàng siết.

Mình nghe mà đầu óc trống rỗng.

— Thế liên quan gì đến ông?

K cúi xuống.

— Công ty nhà tôi có thể giúp.

— Bố tôi đồng ý đứng ra bảo lãnh, bơm vốn và giải quyết một phần khoản nợ.

Mình nhìn nó.

Trong lòng đã hiểu phần tiếp theo, nhưng vẫn muốn chính miệng nó nói ra.

K hít một hơi.

— Với điều kiện hai gia đình trở thành thông gia.

Không gian trong quán như im bặt.

Mình cười nhạt.

— Tức là V.Anh phải cưới ông?

K không né tránh.

— Đúng.

Mình siết chặt tay dưới gầm bàn. Quát lên

— Mày thấy như thế là yêu à?

— Dùng cả gia đình để ép một người con gái lấy mình?

K nhìn thẳng vào mình.

— Tôi không muốn ép cô ấy.

— Tôi đã bảo bố bỏ điều kiện đó.

— Nhưng ông ấy không đồng ý.

— Ông ấy nói bỏ ra một khoản tiền lớn cứu một công ty đang chìm thì phải có sự ràng buộc.

Mình cười.

— Ràng buộc bằng cuộc đời của một người?

K im lặng.

Một lúc sau nó mới nói:

— Tôi yêu V.Anh thật.

— Từ rất lâu rồi.

— Tôi biết cô ấy yêu ông.

— Nếu còn cách khác, tôi cũng không muốn chuyện này xảy ra.

— Nhưng tôi không thể giả vờ như mình không có cơ hội cứu gia đình cô ấy.

Mình nhìn người con trai trước mặt.

Muốn ghét nó.

Muốn đấm nó một trận như những lần mình từng giải quyết mọi chuyện bằng nắm đấm.

Nhưng rồi mình nhận ra…

Nó cũng chẳng vui vẻ gì.

Nó chỉ đang đứng ở phía bên kia của một hoàn cảnh nghiệt ngã.



Tối hôm ấy, bố V.Anh gọi cho mình.

Giọng ông không còn sang sảng như những lần trước.

Chỉ nghe mệt mỏi.

— Cháu biết chuyện rồi phải không?

— Vâng ạ.

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Rồi ông nói:

— Chú xin lỗi.

Chỉ ba chữ.

Mà khiến cổ họng mình nghẹn lại.

Một người đàn ông mình từng thấy mạnh mẽ, tự tin, uống rượu cười nói như chẳng sợ điều gì, giờ lại nói xin lỗi với một đứa trẻ như mình.

Mình cố giữ giọng bình thường.

— Chú không có lỗi gì cả.

Ông thở dài.

— Chú với cô không muốn ép con bé.

— Thà mất hết, chú vẫn muốn nó sống với người nó yêu.

— Nhưng khoản nợ lớn lắm.

— Nếu phá sản, không chỉ chú với cô khổ.

— Con bé cũng phải gánh theo.

Mình không biết trả lời thế nào.

Ông nói tiếp:

— Chú đã tìm mọi cách.

— Vay bạn bè.

— Bán tài sản.

— Tìm nhà đầu tư.

— Nhưng không kịp nữa rồi.

Giọng ông khàn hẳn.

— Cháu đừng trách V.Anh.

— Nó chưa đồng ý đâu.

— Nó vẫn bảo chỉ yêu cháu.

Mình nhắm mắt.

Hai tay run lên.

— Cháu không trách em.

Đêm đó mình không ngủ.

Dương nằm bên cạnh cũng thức cùng mình.

Nó biết chuyện, nhưng chẳng nói câu nào thừa thãi.

Chỉ đặt bao thuốc với chiếc bật lửa trước mặt mình.

Hai thằng ngồi ngoài ban công hút hết điếu này đến điếu khác.

Gần sáng, Dương mới hỏi:

— Mày định làm thế nào?

Mình nhìn khoảng trời tối đen phía trước.

— Tao không biết.

Nó siết vai mình.

— Chuyện này tao không khuyên được.

— Nhưng mày quyết thế nào, tao vẫn ở đây.

Mình gật đầu.

Không nói được lời cảm ơn.



Ngày hôm sau, đến lượt mẹ V.Anh gọi.

Vừa nghe giọng cô, tim mình đã thắt lại.

Cô khóc.

Khóc rất lâu mới có thể nói thành lời.

— M…

— Cô xin cháu.

Mình cắn chặt môi.

— Cô đừng nói thế.

— Cháu xin cô.

Nhưng cô vẫn tiếp tục.

— Nếu còn cách khác, cô không bao giờ gọi cho cháu.

— Cô thương cháu.

— Cô coi cháu như người trong nhà.

— Cô biết con bé chỉ yêu cháu.

Giọng cô vỡ ra.

— Nhưng cô không nỡ nhìn chồng mình mất hết.

— Không nỡ để con bé sau này phải sống trong nợ nần, gánh cả gia đình trên vai.

— Cô xin cháu…

— Buông nó ra được không?

Mình không còn nghe rõ những gì phía sau nữa.

Chỉ thấy mắt mình nóng lên.

Nước mắt chảy xuống màn hình điện thoại.

Mình muốn nói không.

Muốn ích kỷ một lần.

Muốn bảo rằng mình sẽ cùng em vượt qua.

Nhưng mình là một đứa sinh viên năm hai.

Trong tay ngoài vài đồng kiếm được mỗi tháng, chẳng có gì cả.

Tình yêu của mình có thể ôm em lúc em khóc.

Nhưng không đủ để cứu cả gia đình em khỏi một khoản nợ khổng lồ.

Cuối cùng, mình chỉ đáp được một câu.

— Cô cho cháu gặp em lần cuối.

Đầu dây bên kia im lặng.

Rồi tiếng cô khóc lớn hơn.

— Cô nợ cháu.

Mình tắt máy.

Ngồi rất lâu dưới nền phòng.

Dương đi vào, nhìn thấy mình nhưng không hỏi.

Nó chỉ ngồi xuống bên cạnh.

Hai thằng im lặng.

Lần đầu tiên trong đời, mình hiểu có những trận chiến dù chưa bắt đầu đã biết chắc mình không thể thắng.
Đồng cảm , t cũng từng khóc vì 1 ng con gái…. Khóc rất nhiều ….. đau rất đau … có lẽ là lúc đó ……sao này ngỉ lại rồi xem như nó là kỉ niệm của 1 thời tuổi trẻ….
 

Swingboy93

Yếu sinh lý
Chương 105: Đêm cuối cùng của hai đứa

V.Anh trở lại Thái Nguyên vào một buổi chiều mưa.

Em không gọi mình ra đón.

Chỉ nhắn:

“Em đang ở phòng.”

Mình đọc tin nhắn rất lâu.

Rồi đứng dậy, thay quần áo và đi bộ sang.

Dương không giữ lại.

Nó chỉ nói:

— Đi đi.

— Có gì thì gọi tao.

Đường từ phòng mình sang chỗ em vốn chẳng xa.

Vậy mà hôm ấy đi mãi không tới.

Mưa rơi lất phất.

Người trên đường vẫn vội vã.

Quán ăn vẫn sáng đèn.

Mọi thứ xung quanh bình thường đến đáng ghét.

Trong khi cuộc đời mình sắp vỡ ra làm đôi.



Cửa phòng em không khóa.

Mình đẩy vào.

V.Anh đang ngồi trên giường.

Em gầy đi nhiều.

Đôi mắt sưng đỏ.

Chiếc đồng hồ mình tặng vẫn nằm trên cổ tay.

Nhìn thấy mình, em đứng bật dậy.

Hai người đứng nhìn nhau.

Chẳng ai nói được gì.

Rồi em chạy đến, ôm chầm lấy mình.

Khóc nức nở.

— Anh…

— Em xin lỗi.

— Em xin lỗi anh.

Mình vòng tay ôm em.

Siết thật chặt.

— Em không có lỗi.

Em lắc đầu liên tục.

— Em không muốn.

— Em không muốn lấy người ta.

— Em chỉ muốn ở với anh thôi.

Mỗi câu em nói như cứa vào lòng mình.

Mình cúi xuống hôn lên tóc em.

— Anh biết.

— Anh biết mà.

Hai đứa ôm nhau rất lâu.

Không ai muốn buông.

Bởi cả hai đều hiểu một khi vòng tay này rời ra, chúng mình có thể sẽ chẳng còn quyền ôm nhau như thế nữa.



Tối hôm ấy, hai đứa không đi đâu.

Không ăn uống.

Cũng chẳng bật đèn sáng.

Chỉ nằm cạnh nhau trên chiếc giường nhỏ, nắm tay, nói lại những câu chuyện cũ.

Em nhắc ngày đầu tiên mình vô tâm không trả lời tin nhắn.

Nhắc sinh nhật mình.

Nhắc lần em chủ động hôn rồi bị mình đẩy ra.

Nhắc hôm mình đến phòng em hỏi bài, hai đứa đi ăn gà rán.

Nhắc ngày mình lên Hà Giang.

Bố em rót rượu.

Mẹ em gắp đồ ăn.

Rồi chuyến phượt.

Đêm Trung thu Tuyên Quang.

Bốn đứa ngồi bên sông Lô, hẹn mười năm sau sẽ quay lại.

Em vừa kể vừa khóc.

— Mình còn chưa kịp quay lại.

Mình cười, nhưng nước mắt cũng chảy.

— Mười năm còn lâu mà.

Em nhìn mình.

— Nhưng lúc ấy em đâu còn được đi cùng anh nữa.

Mình quay mặt sang chỗ khác.

Không dám nhìn em.

Em nắm lấy tay mình, đặt lên má.

— Anh đừng chia tay em được không?

— Em sẽ không lấy người ta.

— Em đi làm.

— Em trả nợ cùng bố mẹ.

— Khổ cũng được.

— Chỉ cần được ở với anh.

Mình nhắm mắt.

Đó là câu mình muốn nghe nhất.

Nhưng cũng là điều mình không thể đồng ý.

Mình không thể để người mình yêu từ bỏ cả gia đình, gánh một khoản nợ không biết đến bao giờ mới trả hết, chỉ để giữ lấy một thằng con trai chưa có gì trong tay.

Mình vuốt nhẹ mái tóc em.

— Anh yêu em.

— Chính vì yêu nên anh không thể để em sống như thế.

Em òa khóc.

— Em không cần giàu.

— Em không cần nhà lớn.

— Em chỉ cần anh.

Mình nghẹn giọng.

— Nhưng anh không thể chỉ nghĩ cho mình.

— Anh không thể nhìn bố mẹ em mất tất cả rồi kéo em đi.

Em đánh nhẹ vào ngực mình. Khóc òa lên

— Tại sao anh cứ phải làm người tốt hả M?

— Anh ích kỷ một lần đi.

— Giữ em lại đi. Em xin anh

Mình để em đánh.

Mỗi cái chạm nhẹ ấy còn đau hơn bất cứ cú đấm nào mình từng nhận.

Cuối cùng, mình ôm em vào lòng.

— Anh xin lỗi.

— Anh không giữ em được.



Gần sáng, em đã khóc đến kiệt sức.

Hai đứa nằm đối diện nhau.

Khoảng cách chỉ vài centimet.

Em nhìn từng đường nét trên mặt mình như muốn ghi nhớ thật lâu.

— Anh hứa với em một chuyện nhé.

— Em nói đi.

— Sau này phải sống thật hạnh phúc.

Mình cười buồn.

— Em cũng thế.

Em lắc đầu.

— Em không biết mình có hạnh phúc được không.

— Nhưng anh phải hạnh phúc.

Mình lau nước mắt trên má em.

— Ừ.

— Anh hứa.

Em nắm tay mình.

— Kiếp này em chỉ yêu mình anh.

Câu ấy khiến mình không giữ nổi nữa.

Mình kéo em vào lòng, khóc như một đứa trẻ.

Hai đứa ôm nhau đến khi ngoài cửa sổ bắt đầu có ánh sáng.

Không ngủ.

Không ai dám ngủ.

Vì chỉ cần nhắm mắt, buổi sáng sẽ đến nhanh hơn.



Khi trời sáng hẳn, mình ngồi dậy.

V.Anh vẫn nắm lấy tay.

— Anh đừng đi.

Mình cúi xuống hôn trán em.

— Anh phải đi.

— Không thì cả hai đứa mình không bao giờ dứt được.

Em bật khóc.

— Em không muốn dứt.

Mình quay mặt đi, cố không để em thấy mình cũng đang vỡ vụn.

— Từ hôm nay…

— Mình dừng lại nhé.

Em lắc đầu liên tục.

— Không.

— Em không đồng ý.

Mình siết chặt bàn tay.

— Anh xin lỗi.

— Nhưng lần này để anh quyết định.

Em ôm lấy lưng mình từ phía sau.

— Anh đừng bỏ em.

— Em xin anh.

Mình đứng im.

Không dám quay lại.

Nếu quay lại, mình biết mình sẽ không thể bước đi nữa.

Mình gỡ từng ngón tay em khỏi người.

Chậm rãi.

Mỗi ngón tay buông ra như lấy đi một phần máu thịt.

Trước khi mở cửa, mình quay lại nhìn em lần cuối.

Cô gái từng chờ mình suốt những ngày tháng đau khổ, từng chữa lành một trái tim tan vỡ, giờ đang ngồi co mình trên chiếc giường nhỏ, khóc đến không còn thành tiếng.

Mình muốn chạy lại ôm em.

Muốn nói rằng thôi, anh không cần gì nữa, chỉ cần em.

Nhưng cuối cùng vẫn bước ra ngoài.

Cánh cửa khép lại sau lưng.

Bên trong, tiếng em khóc vọng ra.

Mình đứng ngoài hành lang, tay nắm chặt thành lan can, đau lắm, tim ơi, mày cho tao thở mới, mình cắn môi đến bật máu để không quay lại.

Sáng hôm ấy, Thái Nguyên vẫn đông người.

Sinh viên vẫn đến trường.

Xe buýt vẫn chạy.

Những quán ăn vẫn mở cửa.

Chỉ có mình…

Từ giây phút bước khỏi căn phòng ấy, đã đánh mất người con gái mình yêu nhất.

Không phải vì hết yêu.

Không phải vì phản bội.

Không phải vì một người thứ ba chen vào.

Mà vì có những lúc trong cuộc đời, người ta buộc phải buông bàn tay mình muốn nắm nhất…

Để người ấy không phải chìm xuống cùng mình.



Vài ngày sau, V.Anh làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập.

Em rời Thái Nguyên.

Trở về Hà Giang chuẩn bị cho một đám cưới mà em chưa từng mong muốn.

Còn mình tiếp tục đến lớp, tiếp tục làm việc, tiếp tục cười khi có người hỏi.

Chỉ là từ hôm ấy…

Chiếc ghế bên cạnh mình không còn ai ngồi.

Chiếc cốc màu hồng trong phòng vẫn ở nguyên vị trí cũ.

Và chiếc ảnh bốn đứa bên bờ sông Lô…

Mình không bao giờ dám mở lại thêm một lần nào nữa.
Đm đọc xong buồn quá!!!! Đúng là đời xoay quanh cơm áo gạo tiền thì mọi thứ đều phải chấp nhận….
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
đó là lí do vì sao trước đây em có bảo, viết đến chương 100 em không muốn viết nữa bác ạ
Đồng cảm , t cũng từng khóc vì 1 ng con gái…. Khóc rất nhiều ….. đau rất đau … có lẽ là lúc đó ……sao này ngỉ lại rồi xem như nó là kỉ niệm của 1 thời tuổi trẻ….
Đm đọc xong buồn quá!!!! Đúng là đời xoay quanh cơm áo gạo tiền thì mọi thứ đều phải chấp nhận….
 

kristian03

Yếu sinh lý
Em cũng vừa đánh mất người con gái yêu thương mình nhất, người có thể làm tất cả mọi thứ vì em, cho em tất cả. Nhưng đúng là cuộc sống, có những điều mình k thể làm khác đi được. Buồn vkl bác ạ, k lúc nào là k nghĩ tới người ta 😢
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo