Chương 125: Trăm kiểu khách
Chạy ship được gần một tháng, hai thằng mình bắt đầu thuộc đường hơn hẳn.
Những con ngõ ngoằn ngoèo quanh thành phố, mấy dãy trọ phía sau bệnh viện, khu Đồng Quang, Túc Duyên hay những đoạn đường trước đây nhìn đâu cũng thấy giống nhau, giờ chỉ cần đọc địa chỉ là trong đầu đã hình dung được phải rẽ ở đâu.
Lúc mới làm, một đơn gần cũng mất hai mươi phút.
Đến lúc quen rồi, hai thằng nhìn nhau cười:
— Chỗ này à?
— Đi đường tắt.
Rồi phóng mất hút.
Ông chủ quán thấy thế cũng bắt đầu tin tưởng, đơn nào xa hoặc khách khó tìm là lại quăng cho hai thằng.
— Sinh viên Y đầu óc tốt, nhớ đường nhanh.
Dương đứng cạnh cười hề hề:
— Anh cứ giao hết cho bọn em.
Mình quay sang:
— Mày bớt nhận vơ đi. Lát lạc lại gọi tao cứu.
Nó bĩu môi:
— Giờ bố thuộc Thái Nguyên hơn người bản địa rồi.
Nói chưa dứt câu, chiều hôm ấy bố cháu lại chạy nhầm sang tận ngõ khác.
…
Làm nghề này mới biết trên đời đúng là có trăm kiểu khách.
Có người dễ tính đến mức giao muộn mười phút vẫn cười:
— Không sao em, đi đường cẩn thận là được.
Có người vừa nhận đồ còn dúi thêm mấy nghìn:
— Cầm uống nước.
Nhưng cũng có người gọi đồ ăn xong rồi mất hút.
Một buổi trưa, Dương nhận đơn giao ba suất cơm đến khu trọ phía sau trường.
Đến nơi, gọi mười mấy cuộc không ai nghe.
Nó đứng dưới nắng gần hai mươi phút, cuối cùng khách mới gọi lại, giọng vẫn còn ngái ngủ:
— Em quên mất, em ngủ quên.
Dương đứng cạnh xe, mặt đen sì.
— Thế chị có lấy nữa không?
— Có chứ. Em chờ chị đánh răng đã.
Nó cúp máy, gọi ngay cho mình:
— Mày ơi.
— Gì?
— Tao đang muốn giết người.
Mình cười:
— Nhịn đi. Khách là thượng đế.
— Thượng đế này vừa ngủ dậy, còn bắt bố mày chờ đánh răng.
Đến lúc cô khách xuống, còn cầm tiền lẻ thiếu đúng hai nghìn.
Dương nhìn một lúc rồi tặc lưỡi:
— Thôi, em biếu chị.
Cô nàng tỉnh bơ:
— Cảm ơn anh đẹp trai nhé.
Tối về, nó kể lại mà mình cười suýt rơi khỏi giường.
…
Có lần khác, mình giao một túi đồ ăn khá to đến một văn phòng.
Khách là một chị tầm ngoài ba mươi, ăn mặc chỉn chu, giọng điện thoại rất nghiêm.
Vừa đến nơi, chị ấy đã mở từng hộp ra kiểm tra.
Một hộp.
Hai hộp.
Ba hộp.
Xem xong, chị cau mày:
— Thiếu một hộp canh.
Mình nhìn lại hóa đơn.
— Dạ trong này chỉ có ba suất cơm với hai canh thôi chị.
— Tôi nhớ tôi gọi ba.
— Trên phiếu quán ghi hai ạ.
Chị nhất quyết không chịu, bắt mình gọi về quán xác nhận. Đứng giằng co gần mười phút, cuối cùng quán kiểm tra lại đúng là khách chỉ gọi hai hộp.
Chị ấy không xin lỗi.
Chỉ đưa tiền rồi nói:
— Lần sau nhớ kiểm tra kỹ.
Mình cầm tiền, cười:
— Vâng ạ.
Quay lưng đi được mấy bước mới lẩm bẩm:
— Kiểm tra kỹ để còn biết ai nhớ nhầm chứ gì. Địt mẹ con đĩ già
Làm dịch vụ mới hiểu, có những lúc mình không sai nhưng vẫn phải cười.
Không phải vì hèn.
Mà vì tranh cãi thêm cũng chẳng được gì.
…
Dương thì có một kỷ niệm nhớ đời với chó.
Hôm ấy nó giao đồ vào một nhà trong ngõ sâu.
Cổng mở.
Sân không có ai.
Nó vừa dựng xe đã nghe tiếng gầm gừ phía sau.
Quay lại, một con chó đen to như con bê đang nhìn nó.
Dương đứng im.
Con chó cũng đứng im.
Hai bên nhìn nhau khoảng ba giây.
Rồi Dương quay đầu chạy.
Con chó đuổi.
Bố cháu vừa chạy vừa hét:
— Chủ nhà ơi!
— Bắt chó!
— Địt mẹ bắt chó hộ em!
Khách từ trong nhà chạy ra, gọi mãi con chó mới chịu dừng.
Đến lúc quay lại lấy xe, Dương mất luôn một chiếc dép.
Nó về quán với một chân dép, một chân đất, mặt mũi đầy uất hận.
Mình nhìn thấy, cười đến mức không đứng nổi.
— Dép đâu?
Nó nghiến răng:
— Con chó giữ lại làm tiền boa rồi.
Từ hôm ấy, hễ giao hàng vào nhà nào có biển “Coi chừng chó dữ”, nó đứng ngoài gọi khách ra tận cổng.
Cẩn tắc vô áy náy.
…
Những ngày cứ thế trôi qua.
Hai thằng chạy từ sáng đến tối, lúc rảnh thì ngồi trong quán uống nước, nói chuyện với mấy anh chị làm cùng.
Tiền không nhiều.
Nhưng vui.
Mỗi ngày lại gặp một câu chuyện khác.
Có hôm giao đồ cho đôi vợ chồng già, ông cụ còn giữ mình lại uống chén trà.
Có hôm giao tận phòng sinh viên nữ, mấy em mở cửa nhận đồ vẫn còn đắp mặt nạ, làm Dương về kể như vừa gặp ma.
Có hôm mưa như trút, hai thằng mặc áo mưa chạy xuyên thành phố, đến nơi người ướt hết mà đồ ăn vẫn khô, được khách khen đúng một câu cũng thấy đáng.
Làm đến đâu, mình càng thấy nghề nào cũng có cái hay.
Chỉ cần chịu khó.
…
Một tối cuối tuần, quán khá đông đơn.
Gần mười giờ rồi mà điện thoại vẫn liên tục đổ chuông.
Mình vừa giao xong một đơn gần bệnh viện thì ông chủ gọi:
— M, quay về lấy thêm một đơn nhé.
— Đi đâu anh?
— Karaoke Làng Việt, gần chợ Đán.
— Vâng.
Mình quay lại quán, nhận một túi đồ ăn khá lớn, bên trong có gà rang, khoai chiên, xúc xích với mấy chai nước.
Ông chủ đưa địa chỉ rồi dặn:
— Khách này gọi mấy lần rồi. Đến nơi nhớ gọi điện, họ ở phòng trong.
Mình gật đầu, buộc túi đồ sau xe rồi đi.
Karaoke Làng Việt buổi tối sáng choang, bên ngoài xe máy với ô tô đỗ kín.
Mình dừng trước cửa, lấy điện thoại gọi theo số trên hóa đơn.
Đầu dây bên kia vừa bắt máy đã nghe tiếng nhạc đập inh ỏi, kèm theo giọng một cô gái nói lớn:
— Alo, ship đến chưa?
— Em đến cửa rồi chị.
— Mang lên tận phòng giúp em nhé. Phòng trên tầng hai, cuối hành lang bên trái.
Mình hơi ngập ngừng:
— Chị xuống lấy giúp em được không?
— Mang lên đi, chị boa thêm.
Nghe có tiền boa, mình cũng tặc lưỡi đi vào.
Nhân viên ngoài cửa chẳng hỏi gì, chỉ liếc túi đồ rồi chỉ cầu thang.
Càng lên cao, tiếng nhạc càng dội mạnh.
Đến cuối hành lang, mình tìm đúng số phòng rồi gõ cửa.
Không ai nghe.
Gõ lần nữa.
Một lúc sau cửa mới hé ra.
Cô gái vừa gọi điện đứng đó, quần áo xộc xệch, mắt đỏ ngầu, cười như này chắc phê đồ rồi.
— Vào đi em.
Mình đứng nguyên ngoài cửa.
— Em giao đồ thôi chị. Chị thanh toán giúp em.
Cô gái mở cửa rộng hơn.
Ánh đèn trong phòng chớp liên tục.
Khói thuốc đặc quánh.
Tiếng nhạc đập rung cả sàn.
Bên trong có vài thanh niên nằm ngả ngốn trên ghế, người cười nói, người gần như chẳng còn tỉnh táo. Góc sâu phía trong còn kê mấy chiếc giường, trên giường là hai cặp đôi đang trần truồng quắp lấy nhau, nhìn qua cũng đủ hiểu căn phòng ấy chẳng còn đơn thuần là nơi để hát hò nữa.
Mình chỉ liếc một cái rồi quay mặt đi.
— Chị lấy đồ giúp em.
Cô gái cười, tựa vào cửa.
— Vào chơi một lúc đi.
— Em không chơi đâu.
— Ngại gì. Trong này vui lắm.
Mình vẫn giữ túi đồ trên tay.
— Chị thanh toán giúp em, em còn đơn khác.
Cô nàng cứ đứng chắn cửa, mắt nhìn mình từ đầu xuống chân rồi cười:
— Đẹp trai thế mà ngoan thế.
— Vào đây vui với em tí nhé
Mình bắt đầu khó chịu.
— Chị không lấy thì em mang về nhé.
Nói xong, mình quay người đi thật.
Đi được mấy bước, phía sau có tiếng chân chạy theo.
— Ê, khoan đã.
Cô gái đuổi ra, dúi tiền vào tay mình.
Tiền đồ ăn cộng thêm một ít.
Rồi còn cười:
— Mỡ đến miệng mèo mà không húp à?
Mình đếm lại tiền cho đủ, cất vào túi rồi cười nhạt:
— Em không quen.
Nói xong đi thẳng xuống cầu thang.
Ra đến ngoài đường, hít được luồng không khí mát mới thấy đầu óc dễ chịu trở lại.
Phía sau vẫn là tiếng nhạc dội ra từng hồi.
Mình nổ máy, chạy về quán.
…
Vừa về đến nơi, Dương đã ngồi uống nước.
Nó nhìn mặt mình rồi hỏi:
— Sao trông căng thế?
Mình đưa tiền cho ông chủ, rồi ngồi xuống kể qua.
Nghe xong, Dương tròn mắt:
— Địt mẹ, tao nghe chỗ đấy rồi, ác nhỉ, thế mà mày không vào à?
Mình lườm:
— Vào để mai bố mẹ lên nhận xác à?
Nó cười:
— Tao hỏi thế thôi. Tao cũng đéo dám.
Làng việt thì chắc nhiều anh em biết rồi đó, nó hoang dại hơn bất kì chỗ nào mình đã từng biết
Nghe nói khoảng 1 năm sau đó, thì chuỗi karaoke Làng Việt bị BCA đập rồi
Ông chủ ngồi gần đó nghe thấy, chỉ lắc đầu:
— Mấy chỗ ấy phức tạp lắm. Giao đồ xong thì đi ngay, đừng tò mò.
Mình gật đầu.
Thật ra chẳng cần anh dặn, mình cũng biết.
Có những nơi nhìn ngoài rất sáng.
Nhạc rất to.
Người rất đông.
Nhưng bên trong lại tối hơn bất kỳ góc nào.
…
Tối ấy, hai thằng chạy nốt mấy đơn rồi về phòng.
Dương nằm dài trên giường, hỏi:
— Hôm nay được bao nhiêu?
Mình cộng qua sổ.
— Cũng được.
— Nhưng mệt.
Nó gật đầu.
— Nghề này gặp đủ loại người thật.
Mình nằm xuống, nhìn trần nhà.
— Ừ.
— Chạy ngoài đường mới biết thành phố này nhiều cuộc sống lắm.
Có người đặt một hộp cơm rồi đếm từng nghìn.
Có người tiêu một tối bằng cả tháng lương của người khác.
Có người quý mình chỉ vì giao đúng giờ.
Cũng có người xem mình như thể chẳng đáng để nói chuyện tử tế.
Nhưng nhờ những ngày chạy ship ấy, hai thằng học được một điều rất đơn giản.
Ra ngoài kiếm tiền, không phải lúc nào cũng gặp người tốt.
Nhưng mình có thể chọn mình sẽ trở thành loại người nào.