Chuyện Đời Sinh Viên

Themalaihay

Yếu sinh lý
Chương 124: Những ngày đầu ở ALO Ship

Sau khi Trinh rời đi, xóm trọ tự nhiên vắng hơn hẳn.

Không phải vì thiếu một người thì cả dãy trọ im ắng đi, mà vì mình đã quen với tiếng dép của con bé ngoài hành lang, quen với mấy tiếng gõ cửa mỗi buổi tối, quen với việc thi thoảng đang ngồi chẳng làm gì cũng có người thò đầu vào hỏi:

— Anh M, đi ăn không?

Đến lúc căn phòng bên cạnh đóng im ỉm, mình mới nhận ra có những thói quen tưởng nhỏ nhặt, khi mất đi lại khiến người ta thấy trống trải đến lạ.

Nhưng cuộc sống chẳng cho ai ngồi buồn lâu.

Hai thằng đã không còn việc online, sinh viên trong xóm lại về quê gần hết, ngày nào cũng chỉ ăn rồi ngủ, ngủ dậy lại kéo nhau ra quán nước. Chơi được vài hôm, chính Dương là đứa phát chán trước.

Một buổi trưa, nó nằm vắt chân trên giường, tay phe phẩy cái quạt nhựa rồi quay sang hỏi:

— Ê M.

— Gì?

— Hay kiếm việc làm đi.

Mình vẫn đang nằm bấm điện thoại.

— Làm gì?

— Tao biết thế đéo nào được nên mới hỏi mày.

Mình ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng.

Hai cái laptop giờ phần lớn chỉ dùng để nghe nhạc với chơi game. Tiền tiết kiệm vẫn còn, sống thoải mái vài năm cũng chưa chắc hết, nhưng cứ ngồi không mãi cũng chẳng ra làm sao.

Mình gật đầu.

— Ừ, kiếm việc làm cho đỡ chán.

Dương chống tay ngồi dậy ngay.

— Thế chiều đi hỏi.

— Nhanh thế?

— Không nhanh lại đổi ý.

Thằng này cứ động đến kiếm tiền là hăng hơn đi học hẳn.



Chiều hôm ấy, hai thằng chạy xe vòng quanh mấy khu gần Đán, chỗ nào thấy dán giấy tuyển người là dừng lại hỏi.

Quán cà phê thì chỉ tuyển nữ.

Quán bia lại yêu cầu làm đến tận một, hai giờ sáng.

Có chỗ tuyển chạy bàn nhưng lương thấp, lại giữ giấy tờ tùy thân, nghe đã thấy không ổn.

Đi gần hết một buổi, hai thằng vẫn chẳng tìm được việc nào vừa ý.

Đang định quay về thì Dương bỗng chỉ tay sang bên kia đường.

— Ê, nhìn kìa.

Trước cửa một quán cơm có tấm biển khá to:

ALO SHIP – CƠM VĂN PHÒNG, ĐỒ ĂN GIAO TẬN NƠI
TUYỂN NHÂN VIÊN GIAO HÀNG


Hai thằng nhìn nhau.

Mình cười:

— Thử không?

Dương gật đầu ngay.

— Thử.

Dựng xe trước cửa, hai thằng bước vào.

Quán không quá lớn, phía ngoài kê mấy bộ bàn ghế nhựa, phía trong là khu bếp nóng hầm hập. Một ông anh tầm gần ba mươi đang ngồi ghi đơn, thấy hai thằng bước vào thì ngẩng lên hỏi:

— Ăn cơm à hai em?

Mình chỉ vào tờ giấy ngoài cửa.

— Bọn em thấy anh tuyển giao hàng.

Ông anh nhìn hai thằng từ đầu xuống chân.

— Sinh viên à?

— Vâng.

— Học trường nào?

— Bọn em học bên Y.

Nghe đến đó, ông anh bật cười.

— Sinh viên Y mà cũng đi ship cơm à?

Dương nhanh miệng:

— Sinh viên Y cũng phải ăn anh ạ.

Ông chủ cười lớn.

— Thằng này nói được.

Rồi anh kéo ghế cho hai thằng ngồi, hỏi qua vài câu về giờ giấc, phương tiện, biết đường Thái Nguyên đến đâu.

Đến đoạn hỏi đường, mình còn tự tin được một chút.

Còn Dương thì khai thật:

— Em chỉ biết đường từ phòng xuống trường, từ trường ra quán nét với mấy quán bia thôi anh.

Mình quay sang lườm.

— Mày nói thế ai nhận.

Ông chủ lại được trận cười.

— Không biết thì chạy vài hôm là biết. Quan trọng chịu khó, đừng làm đổ cơm, đừng cầm tiền của khách rồi biến mất là được.

Dương gật đầu lia lịa.

— Cái cuối anh yên tâm. Bọn em còn tiền.

Mình đạp nhẹ vào chân nó dưới gầm bàn.

— Mày bớt khoe đi.

Sau một hồi nói chuyện, ông chủ đồng ý nhận cả hai thằng làm thử.

Công việc cũng đơn giản.

Quán nhận đơn qua điện thoại, ghi địa chỉ, số điện thoại khách. Nhân viên đóng đồ ăn vào túi rồi giao cho shipper. Mỗi đơn được tính tiền riêng theo khoảng cách, cuối ngày cộng lại thanh toán.

Ông chủ nói:

— Mai hai đứa đến từ chín giờ sáng. Buổi đầu anh cho chạy mấy đơn gần trước.

Hai thằng đồng thanh:

— Vâng.

Ra khỏi quán, Dương hồ hởi như vừa trúng tuyển đại học.

— Thế là có việc.

Mình đội mũ bảo hiểm.

— Mong ngày mai đừng ship nhầm sang tỉnh khác.

Nó cười:

— Có bản đồ mà sợ gì.

Hôm ấy hai thằng vẫn chưa biết, cái bản đồ trên điện thoại nhiều lúc chỉ đường còn ngu hơn người.



Sáng hôm sau, hai thằng có mặt từ sớm.

Ông chủ đưa mỗi đứa một chiếc áo khoác mỏng có in chữ ALO Ship sau lưng, rồi chỉ chỗ lấy túi giữ nhiệt.

Dương mặc áo xong quay sang mình tạo dáng.

— Nhìn chuyên nghiệp không?

Mình ngắm một lượt.

— Giống thằng đi đòi nợ thuê.

— Còn mày giống thằng phụ bếp bỏ trốn.

Hai thằng chưa kịp cãi tiếp thì chị trong bếp đã gọi:

— Có đơn rồi hai em ơi!

Đơn đầu tiên của mình là hai suất cơm rang với chai nước ngọt, giao đến một ngõ gần chợ Đán.

Nghe thì gần.

Nhưng cái ngõ ấy chia ba nhánh, vào trong lại thêm bốn lối nhỏ. Mình chạy vòng đi vòng lại gần mười phút, gọi điện cho khách mấy lần vẫn không hiểu người ta chỉ thế nào.

Khách bảo:

— Em đi qua cái cột điện, rẽ trái chỗ nhà mái xanh.

Mình nhìn quanh.

Mái xanh có đến ba nhà.

— Chị ơi, mái xanh bên cạnh nhà có con chó hay nhà có cây cau ạ?

Đầu dây bên kia im vài giây.

— Nhà nào trong ngõ chẳng có chó với cau hả em?

Nghe cũng đúng.

Cuối cùng khách phải đi bộ ra tận đầu ngõ đón.

Mình đưa đồ ăn, cười ngượng:

— Em mới chạy buổi đầu nên chưa quen đường.

Cô khách nhìn mồ hôi mình chảy đầy mặt thì cũng dịu giọng.

— Thôi không sao. Lần sau nhớ đường nhé.

Rồi đưa thêm cho mình năm nghìn.

— Cầm uống nước.

Mình cảm ơn rối rít.

Có năm nghìn thôi mà lúc chạy về quán, trong lòng vui như vừa được thưởng cả trăm đô.

..

Trong khi đó, Dương cũng chẳng khá hơn.

Nó nhận đơn giao đến một khu nhà trọ phía sau bệnh viện. Đi gần nửa tiếng mới gọi điện về quán.

— Anh ơi, em tìm mãi không thấy số nhà.

Ông chủ hỏi:

— Em đang đứng đâu?

— Em đang đứng trước cổng nghĩa trang.

Ông chủ quát:

— Địt mẹ, người ta ở phía bên kia đường cơ mà! Mày định giao cơm cho người âm à?

Cả quán cười ầm.

Lúc Dương về, mặt nó đen như đít nồi.

Mình ngồi uống nước, cười đến đau bụng.

— Người ta có nhận cơm không?

Nó lườm:

— Nhận rồi.

— Người sống hay người chết?

— Câm mồm.

Hai thằng vừa chạy được vài đơn đã hiểu, nghề nào cũng có cái khổ của nghề ấy.

Lúc làm online, chỉ ngồi trong phòng, mỏi lưng thì nằm xuống, khát nước thì mở tủ. Còn chạy ship, giữa trưa nắng như đổ lửa vẫn phải phi ngoài đường, tìm từng số nhà, nghe khách giục, nhiều lúc đồ ăn nóng hầm hập sau lưng mà người thì khô như cá chỉ vàng.



Đến trưa, đơn đổ về liên tục.

Người gọi cơm văn phòng.

Người gọi bún.

Người gọi gà rang.

Hai thằng chạy không kịp thở.

Có đơn khách ghi địa chỉ thiếu.

Có đơn đến nơi gọi mãi không nghe máy.

Có cô khách vừa nhận đồ vừa mở túi kiểm tra từng hộp như sợ mình ăn mất miếng thịt.

Thấy đủ rồi mới chịu trả tiền.

Dương sau một vòng chạy về, vừa bước vào quán đã ngồi phịch xuống ghế.

— Cho tao cốc nước.

Mình rót cho nó.

— Được mấy đơn rồi?

— Sáu.

— Tao bảy.

Nó uống hết cốc nước rồi nhìn mình.

— Sao ngày xưa kiếm hai mươi đô thấy nhẹ thế.

— Giờ chạy bục mặt được mấy chục nghìn.

Mình cười.

— Vì ngày xưa mình gặp đúng việc ngon.

— Chứ kiếm tiền bình thường là thế này.

Ông chủ đang đứng gần đó nghe thấy, quay sang nói:

— Hai đứa chạy thêm một tuần sẽ quen. Giờ chưa biết đường nên mất thời gian thôi.

Nói xong, anh đưa mỗi thằng một suất cơm.

— Ăn đi rồi chạy tiếp.

Hai thằng ngồi luôn trong góc quán.

Cơm đã nguội bớt, thức ăn cũng chẳng có gì đặc biệt, nhưng chạy từ sáng đến giờ nên ăn thấy ngon kinh khủng.

Dương xúc được mấy miếng thì quay sang:

— Tao thấy nghề này được đấy.

— Mới sáng đã than như chó, giờ lại được?

— Được cơm miễn phí.

Mình bật cười.

— Đúng là tầm nhìn chiến lược.



Những ngày sau đó, hai thằng bắt đầu quen việc hơn.

Đường nào đã đi một lần thì nhớ.

Quán nào hay đặt cơm cũng thuộc mặt khách.

Có mấy cô nhân viên văn phòng cứ thấy hai thằng đến là trêu:

— Hôm nay bác sĩ tương lai giao cơm à?

Dương cười:

— Bây giờ giao cơm, sau này giao thuốc chị ạ.

Có hôm khách boa mười nghìn, hai thằng hí hửng mua hai cốc trà đá.

Có hôm gặp khách khó tính, đến muộn đúng năm phút đã gọi điện mắng như thể hai thằng nợ họ từ kiếp trước.

Mình chỉ cười xin lỗi cho xong.

Tắt máy, Dương đứng cạnh hỏi:

— Sao mày nhịn được hay thế?

Mình đáp:

— Vì tiền đang nằm trong túi người ta.

Nó gật gù:

— Có lý.

Thế là bố cháu cũng học được cách cười với khách dù trong bụng đang chửi.



Chạy được hơn một tuần, hai thằng đã thuộc gần hết những tuyến quanh thành phố, bệnh viện, trường học và mấy khu trọ đông sinh viên.

Tối nào về phòng cũng mệt rã người.

Dương nằm vật xuống giường, chân vẫn còn nguyên bụi đường.

— Hôm nay được bao nhiêu?

Mình lấy sổ ra cộng.

— Mỗi thằng hơn một trăm.

Nó thở dài.

— Bằng ngày xưa ngồi máy một tiếng.

Mình cười:

— Nhưng hôm nay mày biết thêm bảy cái ngõ.

— Với bị ba con chó đuổi.

— Cái đó khỏi tính.

Hai thằng lại cười.

Tiền kiếm được không nhiều.

Nhưng niềm vui lại rất khác.

Mỗi tờ tiền đều đổi bằng nắng, bằng mồ hôi, bằng những lần chạy nhầm đường rồi quay lại.

Từ lúc ấy, mình mới hiểu đồng tiền nào cũng có giá của nó.

Chỉ là trước đây, hai thằng may mắn nên kiếm được dễ hơn người khác một chút.



Gần cuối tuần thứ hai, ông chủ quán vỗ vai mình:

— Hai đứa làm được đấy.

— Ban đầu anh tưởng sinh viên làm vài hôm rồi bỏ.

Dương đáp:

— Bọn em đã nhận thì cố làm đến hết hè anh ạ.

Ông chủ gật đầu.

— Tốt. Nhưng nhớ giữ sức, sắp tới đơn nhiều hơn đấy.

Lúc ấy, cả hai thằng đều cười.

Chẳng ai biết rằng trong những đơn hàng sắp tới, ngoài chuyện gặp đủ kiểu khách trên đời, mình còn có một lần bước vào một nơi mà chỉ nhìn qua thôi cũng khiến mình nhớ rất lâu.

Nhưng đó là chuyện của những ngày sau.
Tao đang có suy nghĩ trong đầu là tml này cbi địt được khách đặt ship
 

VCNN

Yếu sinh lý
Từ đó tới giờ bác còn gặp em Linh không? Có cưới thằng cha kia không nhỉ?
 

elando

Yếu sinh lý
Trong số các em mà thằng thớt kể thì cách yêu của em linh là đúng gu t nhất, vừa biết quan tâm chăm sóc giống phụ nữ thời trước. Mà vừa có 1 cái gì đấy rất lanh lợi hài hước mà ko phải dạng hiền dễ bắt nạt. Tuy nhiên là em ý quay vút 180 độ qua yêu thằng kia thì t nghĩ là đôi khi thằng thớt đang quá ảo tưởng vị trí của mình trong lòng các em ý. Có thể cn có yêu mình nhưng ko đến nỗi quá sâu đậm, nếu đủ sâu thì đã ko yếu lòng mà để thằng khác nhảy vào ngay được. Qua đó cũng rút ra 1 bài học là đàn bà khi cãi nhau với ny và ck là giai đoạn nhạy cảm nhất rất dễ để cho mấy thằng lốp dự phòng nhăm nhe. T cũng từng tự tin như thằng thớt vì con nyc t yêu t cực kì sâu đậm và t là thằng bóc tem em nó nên nó luỵ t nhưng nyc của t cũng yêu thằng khác ngay sau khi bọn t cãi nhau rồi t im lặng tầm vài tuần chưa đến 1 tháng. Đọc đến đoạn đấy thấy cay mũi thật.
 

VCNN

Yếu sinh lý
Trong số các em mà thằng thớt kể thì cách yêu của em linh là đúng gu t nhất, vừa biết quan tâm chăm sóc giống phụ nữ thời trước. Mà vừa có 1 cái gì đấy rất lanh lợi hài hước mà ko phải dạng hiền dễ bắt nạt. Tuy nhiên là em ý quay vút 180 độ qua yêu thằng kia thì t nghĩ là đôi khi thằng thớt đang quá ảo tưởng vị trí của mình trong lòng các em ý. Có thể cn có yêu mình nhưng ko đến nỗi quá sâu đậm, nếu đủ sâu thì đã ko yếu lòng mà để thằng khác nhảy vào ngay được. Qua đó cũng rút ra 1 bài học là đàn bà khi cãi nhau với ny và ck là giai đoạn nhạy cảm nhất rất dễ để cho mấy thằng lốp dự phòng nhăm nhe. T cũng từng tự tin như thằng thớt vì con nyc t yêu t cực kì sâu đậm và t là thằng bóc tem em nó nên nó luỵ t nhưng nyc của t cũng yêu thằng khác ngay sau khi bọn t cãi nhau rồi t im lặng tầm vài tuần chưa đến 1 tháng. Đọc đến đoạn đấy thấy cay mũi thật.
Đúng rồi, em P yêu xa mới được 2 tháng dù chiều hôm trước mới được đuỵt xong hôm sau đã theo trai vào nhà nghỉ rồi. Phụ nữ lúc giận dỗi hoặc yêu xa rất yếu lòng. Anh em nếu thật sự yêu thì đừng nên để ny mình rơi vào hoàn cảnh như vậy, phòng bệnh hơn chữa bệnh. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ông thớt trong thời gian yêu VA vẫn bóp vú với móc cua em Trinh. Đang yêu Linh vẫn địt em T còn gì, còn quả máy bay Samsung, rồi địt em sư phạm mầm non lúc đang yêu VA nữa. Dù không phải là yêu nhưng cũng là ngoại tình cả, chỉ khác là chưa bị lộ thôi.
 

Buchaman12

Yếu sinh lý
cũng gặp lại mấy lần bác ạ, em ấy cũng lấy chồng rồi, nhưng hình như li hôn rồi vì chưa có con hay sao ấy bác. cũng mấy năm nay không gặp lại rồi, vì giờ về quê vợ chồng con cái chỉ muốn ở nhà bác ạ :D chứ không lang thang như trước nữa
Em nó gặp bác có chửi đm thằng nào mở bát mà số long đon lận đận thế này ko =)))
 

Leuleul

Yếu sinh lý
Đúng rồi, em P yêu xa mới được 2 tháng dù chiều hôm trước mới được đuỵt xong hôm sau đã theo trai vào nhà nghỉ rồi. Phụ nữ lúc giận dỗi hoặc yêu xa rất yếu lòng. Anh em nếu thật sự yêu thì đừng nên để ny mình rơi vào hoàn cảnh như vậy, phòng bệnh hơn chữa bệnh. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ông thớt trong thời gian yêu VA vẫn bóp vú với móc cua em Trinh. Đang yêu Linh vẫn địt em T còn gì, còn quả máy bay Samsung, rồi địt em sư phạm mầm non lúc đang yêu VA nữa. Dù không phải là yêu nhưng cũng là ngoại tình cả, chỉ khác là chưa bị lộ thôi.
Đời là thế mà bác, em thấy cảnh của chủ thớt cũng na ná bản thân, anh em chắc cũng thắc mắc sao được đụ dễ thế mà lại thờ ơ, em cũng có quãng đang có ny nhưng vẫn đi léng phéng với mấy con khác mà khổ cái lúc chưa chơi thì ham chứ chơi xong rồi thấy tội lỗi phết. Rồi đến lúc biết ny có qua lại với thằng khác cũng chẳng chất vấn, chỉ biết ngậm đắng nuốt cay mất ăn mất ngủ. Ngẫm kĩ thấy chủ thớt này giống em phết, trong lúc có ny nma cũng đc mấy cuộc mây mưa khá dễ dàng với mấy đứa khác, mà toàn ngta chủ động chứ mình cũng chẳng phải tốn nhiều công sức.
 

VCNN

Yếu sinh lý
Đời là thế mà bác, em thấy cảnh của chủ thớt cũng na ná bản thân, anh em chắc cũng thắc mắc sao được đụ dễ thế mà lại thờ ơ, em cũng có quãng đang có ny nhưng vẫn đi léng phéng với mấy con khác mà khổ cái lúc chưa chơi thì ham chứ chơi xong rồi thấy tội lỗi phết. Rồi đến lúc biết ny có qua lại với thằng khác cũng chẳng chất vấn, chỉ biết ngậm đắng nuốt cay mất ăn mất ngủ. Ngẫm kĩ thấy chủ thớt này giống em phết, trong lúc có ny nma cũng đc mấy cuộc mây mưa khá dễ dàng với mấy đứa khác, mà toàn ngta chủ động chứ mình cũng chẳng phải tốn nhiều công sức.
Đời là thế, có nhân có quả cả. Ăn mặn thì cũng đến hồi khát nước. Mình ngoại tình sung sướng được một lúc nhưng 1 khi đã đi quá giới hạn thì không quay đầu được nữa rồi. Mà bác thấy đó, ông chủ thớt địt con khác thì được nhưng em Linh mới ôm và để cho thằng khác hôn thôi mà ổng đã đau như hoạn rồi, dù ẻm ăn năn hối lỗi đủ cách cũng dứt khoát chia tay, như vậy có quá bất công không? Đấy lúc nào cũng đòi người yêu chung thuỷ tuyệt đối nhưng mình hở tí tòm tem thì sao được. Có ăn quả sừng cũng đừng trách đời nó bạc, nhân quả thôi.
 

Gt2019

Tao là gay
Đời là thế, có nhân có quả cả. Ăn mặn thì cũng đến hồi khát nước. Mình ngoại tình sung sướng được một lúc nhưng 1 khi đã đi quá giới hạn thì không quay đầu được nữa rồi. Mà bác thấy đó, ông chủ thớt địt con khác thì được nhưng em Linh mới ôm và để cho thằng khác hôn thôi mà ổng đã đau như hoạn rồi, dù ẻm ăn năn hối lỗi đủ cách cũng dứt khoát chia tay, như vậy có quá bất công không? Đấy lúc nào cũng đòi người yêu chung thuỷ tuyệt đối nhưng mình hở tí tòm tem thì sao được. Có ăn quả sừng cũng đừng trách đời nó bạc, nhân quả thôi.
Cái kiểu hút gái của thằng thớt làm tao nhớ lại thằng traimiennuitaybac viết "Chuyện đời tao", cũng kiểu chỉ var nhẹ là gái đã thích đi tới bến với nó rồi. Thằng đấy chia tay ny phát là đắt hàng như tôm tươi nên cũng ko có nhiều thời gian để buồn nhiều, ko thiếu gái để phải lụy.
Trong mối tình khoảng 6 tháng của thằng thớt với e VA tao thấy có e VA là lụy thôi (khả năng bị tổn thương lâu dài) vì là tình đầu dang dở và kiểu yêu đơn phương mãi cuối cùng cũng đc crush yêu lại, thời điểm phải chia tay là thời điểm tình yêu vẫn còn mới mẻ nồng nhiệt chưa trải qua nhiều khó khăn cọ sát cá tính. Ngoài khía cạnh tình cảm + cùng học Y thì chính ra tao thấy có vài dấu hiệu nhỏ ban đầu về việc eVA ko hợp với thằng thớt nhiều về tính cách, lối sống, mong muốn kiểm soát.. nên nếu có cơ hội yêu lâu hơn cũng chưa chắc bền
 

có con chim lele

Yếu sinh lý
Cái kiểu hút gái của thằng thớt làm tao nhớ lại thằng traimiennuitaybac viết "Chuyện đời tao", cũng kiểu chỉ var nhẹ là gái đã thích đi tới bến với nó rồi. Thằng đấy chia tay ny phát là đắt hàng như tôm tươi nên cũng ko có nhiều thời gian để buồn nhiều, ko thiếu gái để phải lụy.
Trong mối tình khoảng 6 tháng của thằng thớt với e VA tao thấy có e VA là lụy thôi (khả năng bị tổn thương lâu dài) vì là tình đầu dang dở và kiểu yêu đơn phương mãi cuối cùng cũng đc crush yêu lại, thời điểm phải chia tay là thời điểm tình yêu vẫn còn mới mẻ nồng nhiệt chưa trải qua nhiều khó khăn cọ sát cá tính. Ngoài khía cạnh tình cảm + cùng học Y thì chính ra tao thấy có vài dấu hiệu nhỏ ban đầu về việc eVA ko hợp với thằng thớt nhiều về tính cách, lối sống, mong muốn kiểm soát.. nên nếu có cơ hội yêu lâu hơn cũng chưa chắc bền
Search "Chuyện đời tôi" mãi không ra, hóa ra "đời tao"
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo