Chương 151: Muốn được yêu thêm một lần nữa
Sau Tết, cuộc sống của mình với Dương nhanh chóng trở lại nhịp cũ.
Sáng đi viện.
Chiều lên trường.
Tối về phòng học bài.
Chỉ có điều, cảm giác lần này khác hẳn trước khi nghỉ.
Hồi cuối năm, mỗi lần tan viện về, mình chỉ nghĩ đến chuyện ăn gì, tối phải đọc bài nào, sáng mai có phải dậy sớm không.
Còn bây giờ, vừa chạy xe vào đến sân xóm trọ, mình đã vô thức nhìn sang căn phòng tầng một.
Nếu cửa mở, kiểu gì Huyền Diệu cũng bước ra.
Nếu cửa đóng, mình lại thấy hơi thiếu thiếu.
Mấy ngày xa nhau trong Tết không dài.
Nhưng đủ để mình nhận ra con bé ấy đã len vào cuộc sống của mình sâu hơn mình tưởng.
…
Chiều hôm quay lại Thái Nguyên, Huyền Diệu phụ mình xách gần hết đồ mẹ gửi lên.
Em ôm một túi bánh chưng, một túi giò với mấy hộp thức ăn, vừa bước lên cầu thang vừa than:
— Mẹ anh gửi nhiều thật đấy.
Mình đi sau, xách phần còn lại:
— Anh đã bảo đừng lấy nhiều.
— Nhưng mẹ cứ nhét.
— Mẹ thương anh nên mới thế.
— Em biết.
Đi được nửa cầu thang, con bé bỗng quay lại:
— Thế có phần em thật không?
Mình nhìn túi bánh trên tay em:
— Em đang ôm hết phần của anh rồi còn gì.
Huyền Diệu bĩu môi:
— Em hỏi phần riêng cơ.
— Có.
— Gì?
— Bánh chưng.
— Giò.
— Thịt gà.
Em nhíu mày:
— Toàn đồ ăn chung.
— Thế em muốn gì?
Huyền Diệu suy nghĩ một lúc rồi cười:
— Em muốn anh nhớ em.
Mình đứng dưới nhìn lên.
Con bé nói rất tự nhiên, như thể đó là một món quà có thể gói vào túi rồi mang từ quê lên.
Mình không né như trước nữa.
Chỉ đáp:
— Có nhớ.
Huyền Diệu khựng lại.
Cái túi trên tay suýt trượt xuống.
— Anh vừa nói gì?
— Không nghe thì thôi.
— Không.
Em quay hẳn người lại, chặn giữa cầu thang.
— Anh nói lại đi.
Mình bật cười:
— Nặng thế mà còn đứng đấy.
— Anh nói lại trước.
— Có nhớ em.
Huyền Diệu nhìn mình vài giây.
Rồi cười tươi đến mức đôi mắt gần như híp lại.
— Tết này đáng giá thật.
Mình lắc đầu:
— Đi lên đi.
— Không ngã bây giờ.
Em quay người đi tiếp, bước chân tự nhiên nhẹ hơn hẳn.
Còn mình đi phía sau, cũng không nhịn được cười.
…
Về đến phòng, Dương vẫn chưa lên.
Chắc nó còn đang trên đường từ Sơn La xuống.
Mình mở cửa, kê lại bàn ghế rồi xếp đồ vào trong.
Huyền Diệu ngồi xổm giữa phòng, mở từng túi ra xem.
— Cái này là gì?
— Ruốc.
— Mẹ anh làm à?
— Ừ.
— Cho em một lọ nhé.
— Em lấy đi.
— Thế cái này?
— Thịt gà.
— Em cũng lấy.
Mình quay sang:
— Em định vét sạch đồ của anh à?
Con bé cười:
— Em giữ hộ.
— Khi nào anh xuống ăn, em nấu.
— Nghe giống cướp xong bảo giữ hộ thật.
Huyền Diệu ôm hai túi đồ vào ngực:
— Anh có cho không?
— Có.
— Thế là được.
Em đứng dậy, bê đồ xuống phòng.
Đi đến cửa còn quay lại:
— Tối xuống ăn cơm nhé.
— Anh mệt.
— Mệt càng phải ăn.
— Để xem.
Con bé nheo mắt:
— Không có “để xem”.
— Bảy giờ em lên gọi.
Nói xong chạy xuống luôn.
Mình đứng trong căn phòng vừa mở lại sau mấy ngày nghỉ, nhìn theo bóng em rồi bật cười.
Đúng là Huyền Diệu.
Tán được chưa thì chưa biết.
Nhưng quyền quản lý giờ giấc của mình thì em đã tự nhận từ lâu rồi.
…
Gần sáu giờ tối, Dương mới về.
Nghe tiếng xe dưới sân, mình đi ra lan can nhìn xuống.
Nó buộc đồ sau xe còn nhiều hơn mình, trông chẳng khác gì một người đi buôn đặc sản vùng cao.
Mình gọi:
— Mày định mở cửa hàng à?
Dương tháo mũ, ngẩng lên:
— Mẹ tao nhét.
— Tao bảo không cần mà bà không nghe.
Mình đi xuống phụ.
Trong đống đồ có thịt hun khói, măng khô, mấy túi rau và cả một can rượu nhỏ.
Mình chỉ vào can rượu:
— Cái này cũng mẹ mày nhét à?
— Bố tao.
— Bảo mang xuống uống với bố mày.
Mình cười:
— Bố tao đã biết mày sắp về nhà tao đâu.
— Thì mang trước.
— Kiểu gì chẳng có dịp.
Lúc ấy cả hai thằng đều không ngờ chỉ hơn một tuần sau, can rượu ấy thật sự được mang về quê mình trong dịp rằm tháng Giêng.
Dương vừa xách đồ lên vừa hỏi:
— Hương lên chưa?
— Chưa biết.
— Mày không gọi à?
— Tao gọi rồi.
— Nó bảo tối mới đến.
Nó nhìn sang phòng Huyền Diệu:
— Còn người của mày?
Mình quay sang:
— Người của tao hồi nào?
— Đồ của mày đã ở phòng nó gần nửa rồi.
— Không phải người của mày thì là gì?
Mình đạp nhẹ vào chân nó:
— Đi lên.
Dương cười hề hề:
— Tết về tiến triển rồi đúng không?
— Bình thường.
— Mặt mày cười như thế mà bình thường?
Mình mặc kệ, xách can rượu đi trước.
…
Tối ấy, bốn đứa lại tụ tập ăn cơm.
Hương vừa lên đến nơi đã sang ngay phòng Huyền Diệu. Hai đứa ôm nhau như xa cả tháng, trong khi mới nghỉ Tết có vài ngày.
Dương ngồi cạnh nhìn rồi nói:
— Con gái gặp nhau lạ thật.
— Bọn mình về gặp nhau có ôm đâu.
Mình gắp miếng thịt:
— Mày muốn ôm thì nói.
Nó lập tức lùi ghế:
— Thôi.
— Tao chưa gay.
Hương cười:
— Hai anh ở với nhau từ năm nhất mà lúc nào cũng như chó với mèo.
Dương chỉ sang mình:
— Tại nó khó tính.
Mình đáp:
— Tại mày sống bẩn.
— Tao sống tình cảm.
— Tình cảm không thay được tất.
Cả bàn cười ầm.
Huyền Diệu ngồi đối diện, lâu lâu lại gắp thức ăn vào bát mình.
Mình ăn được một lúc mới hỏi:
— Em không ăn à?
— Em đang ăn mà.
— Thế sao cứ gắp cho anh?
— Anh gầy.
Dương chen vào:
— Gắp cho tao nữa.
Huyền Diệu nhìn bát nó:
— Chị Hương gắp cho.
Hương lập tức nói:
— Em mỏi tay.
Dương ôm ngực:
— Đúng là đời không công bằng.
Mình nhìn nó:
— Mày có người yêu rồi còn đòi người khác gắp?
— Tao kiểm tra tình đoàn kết thôi.
Hương cầm chiếc đũa gõ vào tay nó:
— Ăn đi.
Bữa cơm đầu tiên sau Tết vui hơn mình nghĩ.
Chẳng có chuyện gì lớn.
Chỉ là bốn đứa ngồi quanh chiếc bàn thấp, chia nhau đồ quê mang lên, kể chuyện mấy ngày nghỉ rồi cười đến đau bụng.
Có lẽ cảm giác thân thuộc luôn bắt đầu từ những chuyện như vậy.
…
Những ngày sau, lịch đi viện trở lại dày đặc.
Sau mấy hôm nghỉ Tết, đầu óc cả lớp ai cũng chậm hơn bình thường.
Buổi sáng đầu tiên xuống khoa, bác sĩ hỏi Dương một câu khá cơ bản.
Nó đứng im gần mười giây.
Bác sĩ nhìn:
— Em chưa tỉnh ngủ à?
Dương gãi đầu:
— Dạ não em vẫn đang ăn bánh chưng ạ.
Cả nhóm không nhịn được cười.
Bác sĩ cũng phải quay mặt đi một chút mới nghiêm lại:
— Thế chiều nhớ gọi não quay lại bệnh viện.
— Vâng ạ.
Ra khỏi buồng bệnh, mình huých vai nó:
— Mày cũng dám nói.
Dương thở dài:
— Tao bí quá.
— Nói thật còn hơn đoán.
— Mày vận dụng bài học nhanh đấy.
Nó cười:
— Bác sĩ bảo không biết thì nói không biết mà.
— Nhưng không bảo nói não ăn bánh chưng.
Hai thằng vừa cười vừa đi về cuối hành lang.
…
Hôm ấy khoa có một bệnh nhân mới nhập viện.
Một bác khoảng hơn sáu mươi tuổi, đau bụng kéo dài, người gầy và khá mệt.
Mình với Dương được giao hỏi bệnh rồi báo lại.
Bác nói nhỏ.
Câu nào cũng phải hỏi lại.
Người nhà thì sốt ruột, liên tục chen vào trả lời thay.
Mình phải nhẹ nhàng bảo:
— Cô cho cháu hỏi bác trước một chút nhé.
— Có gì thiếu cháu sẽ hỏi thêm cô sau.
Đi viện lâu dần, mình mới biết hỏi bệnh không chỉ cần kiến thức.
Còn cần kiên nhẫn.
Có người nói rất rõ.
Có người nhớ trước quên sau.
Có người sợ nên giấu.
Có người lại kể quá nhiều.
Mỗi bệnh nhân là một cách tiếp cận khác nhau.
Hỏi xong gần nửa tiếng, hai thằng ra ngoài đối chiếu thông tin.
Dương nhìn sổ:
— Tao thấy ca này không ổn.
Mình gật đầu:
— Tao cũng nghĩ thế.
— Nhưng đừng kết luận sớm.
— Báo bác sĩ trước.
Hai thằng tìm bác sĩ hướng dẫn.
Ông nghe trình bày, hỏi lại vài chi tiết rồi vào khám trực tiếp.
Đến chiều, bệnh nhân được chỉ định thêm nhiều xét nghiệm và theo dõi sát.
Trước khi về, mình với Dương quay lại nhìn bác một lần nữa.
Bác đang ngủ.
Người nhà ngồi bên cạnh, mặt đầy lo lắng.
Dương nói nhỏ:
— Đi viện xong nhiều khi không muốn nói chuyện gì nữa.
— Sao?
— Thấy người ta khổ.
— Tự nhiên chuyện của mình chẳng đáng là bao.
Mình nhìn vào buồng bệnh.
— Có lẽ vì thế mình mới phải học cho tử tế.
Dương gật đầu.
Hai thằng đứng thêm một lúc rồi mới về.
…
Đến xóm trọ đã gần tám giờ.
Mình mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống ngủ.
Vừa dựng xe, Huyền Diệu đã bước ra.
Em nhìn mặt mình rồi hỏi:
— Hôm nay mệt lắm à?
— Ừ.
— Ăn chưa?
— Chưa.
— Em nấu rồi.
Mình đang định nói không muốn ăn, nhưng nhìn vẻ mặt em lại thôi.
— Anh lên thay quần áo.
— Xong xuống.
Huyền Diệu gật đầu:
— Vâng.
Không hỏi thêm.
Không trêu.
Chỉ quay vào phòng dọn cơm.
Đó là một trong những điều mình bắt đầu quý ở em.
Huyền Diệu nói rất nhiều, thích trêu và cực kỳ lì.
Nhưng những lúc biết mình mệt, em lại im lặng đúng lúc.
Không cố hỏi “có chuyện gì”.
Không bắt mình kể.
Chỉ để sẵn một bữa cơm.
…
Ăn xong, mình vẫn ngồi lại trước cửa phòng em.
Dương xuống phòng Hương từ lúc nào.
Cả sân trọ khá yên.
Huyền Diệu mang ra hai cốc nước ấm rồi ngồi cạnh.
Em hỏi:
— Có bệnh nhân nặng à anh?
Mình gật đầu:
— Chưa biết chắc.
— Nhưng nhìn không ổn.
— Anh lo à?
— Có một chút.
Huyền Diệu ngồi im.
Một lúc sau mới nói:
— Em không biết gì về bệnh viện.
— Nhưng em thấy từ lúc đi viện nhiều, anh khác trước.
— Khác thế nào?
— Trầm hơn.
Mình bật cười:
— Anh vốn ít nói rồi.
— Không.
Em lắc đầu.
— Trước anh lạnh.
— Bây giờ anh trầm.
— Khác nhau à?
— Khác.
— Lạnh là không muốn ai đến gần.
— Còn trầm là trong lòng có nhiều chuyện.
Mình quay sang nhìn em.
Không ngờ con bé lại quan sát kỹ đến vậy.
— Em hiểu anh ghê nhỉ.
Huyền Diệu cười:
— Em nghiên cứu anh lâu rồi.
— Có kết quả chưa?
— Có.
— Anh không đáng sợ như vẻ ngoài.
— Anh chỉ sợ người khác nhìn thấy anh yếu lòng thôi.
Mình im lặng.
Một phần vì em nói đúng.
Một phần vì không biết nên phản bác thế nào.
…
Sau Tết, Huyền Diệu không còn tán mình theo kiểu dồn dập như trước nữa.
Không nhắn liên tục.
Không đứng chặn cầu thang đòi câu trả lời.
Em chỉ ở đó.
Ngày nào cũng vậy.
Có hôm nấu cơm.
Có hôm ngồi học cùng.
Có hôm mình đi viện muộn, em để phần thức ăn rồi đi ngủ.
Càng không bị thúc ép, mình lại càng để ý em nhiều hơn.
Một buổi sáng, mình xuống sân không thấy Huyền Diệu.
Cửa phòng đóng.
Mình hỏi Hương:
— Diệu đâu?
Hương nhìn mình, cười ngay:
— Đi học rồi.
— Sao hôm nay đi sớm thế?
— Anh hỏi em ấy đi.
— Anh hỏi bình thường thôi.
Hương gật đầu:
— Vâng.
— Bình thường.
Mình chẳng buồn giải thích.
Lên xe đi viện, được một đoạn lại lấy điện thoại nhắn:
“Em đi học rồi à?”
Mấy phút sau Huyền Diệu trả lời:
“Vâng.”
“Hôm nay em có tiết sớm.”
Rồi thêm một dòng:
“Anh tìm em à?”
Mình nghĩ một lúc rồi nhắn thật:
“Không thấy nên hỏi.”
Em gửi một biểu tượng trái tim.
Mình cất điện thoại, lòng vui một cách khó hiểu.
…
Thời gian trôi đến gần rằm tháng Giêng.
Quan hệ giữa hai đứa vẫn lửng lơ như thế.
Không còn là anh em cùng xóm.
Nhưng cũng chưa phải người yêu.
Huyền Diệu không giấu tình cảm.
Dương với Hương cũng không giấu việc chúng nó đang chờ mình gật đầu.
Chỉ có mình vẫn chần chừ.
Một phần vì V.Anh.
Một phần vì những mối tình trước đó.
Mình từng yêu.
Từng tin.
Từng nghĩ chỉ cần thật lòng là đủ.
Nhưng cuối cùng vẫn mất.
Thành ra mỗi khi định bước thêm, mình lại nhớ đến cảm giác cũ.
Có những vết thương không còn đau mỗi ngày.
Nhưng nó khiến người ta sợ lặp lại nguyên nhân tạo ra nó.
…
Một tối, Dương với Hương đi ăn ở ngoài.
Trong xóm chỉ còn mình với Huyền Diệu.
Mình học đến gần mười giờ thì thấy đầu óc bí bách, liền gập sách rồi bước ra hành lang tầng hai hút thuốc.
Dưới sân, đèn phòng Huyền Diệu vẫn sáng.
Mình đứng được một lúc thì nghe tiếng chân lên cầu thang.
Em xuất hiện, trên tay cầm hai lon nước ngọt.
— Em biết ngay anh ở đây.
Mình nhận một lon:
— Sao biết?
— Cứ lúc nào nghĩ nhiều là anh lại đứng hút thuốc.
— Em còn theo dõi cả cái này à?
— Em theo dõi tất cả.
Huyền Diệu kéo chiếc ghế nhựa ngồi gần cửa phòng.
Mình ngồi xuống bậc cầu thang cạnh đó.
Hai đứa im lặng một lúc khá lâu.
Không khí đêm sau Tết vẫn còn lạnh.
Dưới sân có vài chiếc xe dựng sát tường.
Xa xa là tiếng chó sủa vọng từ khu dân cư.
Mình châm thuốc, hút được nửa điếu thì dập đi.
Huyền Diệu nhìn:
— Sao không hút hết?
— Tự nhiên không muốn.
— Tốt.
— Em ghét anh hút thuốc à?
— Không thích.
— Nhưng không bắt anh bỏ ngay.
— Vì sao?
Em mở lon nước, nhấp một ngụm:
— Cái gì cũng phải từ từ.
— Như tán anh ấy.
Mình bật cười:
— Lại vòng về chuyện đấy.
— Chuyện quan trọng mà.
…
Hai đứa lại im lặng.
Huyền Diệu xoay lon nước trong tay.
Hôm ấy em không còn vẻ tinh nghịch như mọi ngày.
Mắt nhìn xuống sân.
Hai bàn tay cứ đan vào nhau rồi lại buông.
Mình nhận ra em đang có điều muốn nói.
— Có chuyện gì à?
Huyền Diệu lắc đầu:
— Không.
— Thế sao im thế?
Em cười gượng:
— Em cũng biết im mà.
— Anh tưởng không biết.
— Anh đáng ghét thật.
Mình cười.
Được một lúc, em mới khẽ gọi:
— Anh M.
— Hửm?
— Em hỏi thật nhé.
— Ừ.
— Anh có ghét em không?
Mình quay hẳn sang.
— Sao lại hỏi thế?
Huyền Diệu cúi đầu:
— Vì em theo anh lâu quá rồi.
— Nhiều lúc em cũng thấy mình phiền.
— Em cứ xuất hiện.
— Cứ nhắn tin.
— Cứ làm những chuyện anh không nhờ.
Em cười nhẹ, nhưng giọng không còn vui.
— Có lúc em nghĩ...
— Biết đâu anh chỉ ngại nói thẳng là anh không thích em.
Mình nhìn em thật lâu.
Đây là lần đầu tiên mình thấy sự mạnh mẽ của Huyền Diệu có một kẽ hở.
Em lì thật.
Chủ động thật.
Nhưng không có nghĩa là em không biết buồn.
Mỗi lần bị mình từ chối, có lẽ em vẫn đau.
Chỉ là em luôn cười rồi bước tiếp, khiến mình tưởng em chẳng sao cả.
Mình khẽ hỏi:
— Nếu anh thật sự không thích, em sẽ làm gì?
Huyền Diệu im vài giây.
— Em sẽ buồn.
— Nhưng rồi em dừng.
— Em lì chứ không muốn ép anh.
Câu trả lời ấy khiến mình thấy nhói trong lòng.
Có lẽ từ trước tới giờ, mình luôn coi sự kiên trì của em là điều hiển nhiên.
Chưa từng nghĩ nếu mình cứ im lặng mãi, một ngày em cũng sẽ mệt.
…
Mình nhìn xuống khoảng sân tối.
Rồi hỏi:
— Em còn định theo anh đến bao giờ?
Huyền Diệu cười rất nhẹ:
— Đến lúc anh đồng ý.
— Hoặc...
Em ngừng một chút.
— Đến lúc anh yêu người khác.
Mình quay sang:
— Nếu anh không yêu ai nữa thì sao?
— Thì em theo lâu hơn.
— Em không mệt à?
— Có.
— Nhưng thích anh nhiều hơn mệt.
Mình bật cười, nhưng cổ họng lại nghèn nghẹn.
Con bé này lúc nào cũng có cách nói thẳng đến mức người nghe không biết trốn đi đâu.
Mình im lặng rất lâu.
Huyền Diệu không thúc.
Chỉ ngồi cạnh chờ.
Có lẽ em đã quen với việc chờ mình rồi.
…
Một lúc sau, mình mới chậm rãi gọi:
— Diệu.
— Vâng?
— Em có chấp nhận được...
Mình dừng lại.
Chẳng hiểu sao câu nói ấy khó hơn tất cả những lần trình bày bệnh án trước bác sĩ.
— Một người từng bị tổn thương như anh không?
Huyền Diệu hơi ngẩn người.
Mình nhìn xuống hai bàn tay mình.
— Anh sợ yêu lắm.
— Thật sự rất sợ.
— Có những lúc anh nghĩ...
— Chắc anh sẽ không yêu thêm ai nữa.
Em không nói.
Mình tiếp tục.
— Anh từng tin một người rất nhiều.
— Từng nghĩ chỉ cần mình thật lòng thì mọi chuyện sẽ ổn.
— Nhưng đến lúc mất đi...
— Anh mới biết không phải thứ gì mình cố giữ cũng ở lại.
Giọng mình nhỏ dần.
Những chuyện về V.Anh, về những đêm mất ngủ, về cảm giác bị bỏ lại... mình chưa từng kể hết cho Huyền Diệu.
Nhưng em không cần biết từng chi tiết.
Em chỉ cần hiểu cái kết của chúng đã khiến mình sợ đến mức nào.
— Sau đó anh gặp em.
— Lúc đầu anh thấy em phiền thật.
Huyền Diệu đang xúc động cũng phải phì cười:
— Đoạn này không cần nhắc đâu.
Mình cũng bật cười.
Không khí nặng nề nhẹ đi một chút.
— Nhưng em ngày nào cũng xuất hiện.
— Nấu cơm.
— Mua bánh.
— Nhắc anh ngủ.
— Chăm anh lúc mệt.
— Bị anh lạnh lùng vẫn không bỏ.
Mình quay sang nhìn thẳng vào mắt em.
— Chính anh cũng không nhận ra từ lúc nào...
— Trái tim anh lại muốn được yêu thêm một lần nữa.
Huyền Diệu ngồi bất động.
Đôi mắt bắt đầu đỏ lên.
— Anh nói thật không?
Mình gật đầu:
— Thật.
— Nhưng anh vẫn sợ.
— Anh sợ một ngày nào đó em sẽ thất vọng.
— Sợ anh làm em buồn.
— Sợ anh không thể yêu em theo cách em mong.
Huyền Diệu nhìn mình thật lâu.
Rồi nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy tay mình.
Bàn tay em hơi lạnh.
Nhưng nắm rất chặt.
— Anh nghe em nói này.
Giọng em nhỏ, nhưng rõ ràng.
— Em không cần anh hoàn hảo.
— Em cũng không muốn thay thế người cũ của anh.
— Em chỉ muốn là người ở bên anh từ bây giờ.
Một giọt nước mắt lăn xuống má.
Em vẫn cười.
— Anh từng bị tổn thương cũng được.
— Anh ít nói cũng được.
— Anh hay hút thuốc cũng được.
— Anh lạnh lùng, khó chiều, đôi lúc đáng ghét cũng được.
Mình bật cười:
— Em kể toàn điểm xấu.
— Vì điểm tốt em biết hết rồi.
Huyền Diệu lau nước mắt bằng mu bàn tay.
— Em thích chính con người anh.
— Không phải phiên bản hoàn hảo nào cả.
— Anh không cần tự chữa lành một mình nữa.
Em siết tay mình thêm một chút.
— Cho em ở bên anh nhé.
— Em không hứa mình sẽ không làm anh buồn.
— Nhưng em hứa nếu có chuyện, em sẽ không im lặng bỏ đi.
Câu nói ấy chạm đúng vào nơi mình sợ nhất.
Không phải sợ cãi nhau.
Không phải sợ đau.
Mà là sợ một người biến mất mà không cho mình cơ hội giữ lại.
…
Mình nhìn Huyền Diệu.
Cô bé năm nhất người Hà Nội.
Người đã tự bước vào cuộc sống mình.
Không xin phép.
Không ngại bị từ chối.
Không sợ cái vẻ lạnh lùng mà chính mình dùng để đẩy mọi người ra xa.
Em đã gõ vào cánh cửa ấy rất lâu.
Đến lúc này, mình hiểu nếu vẫn không mở, có lẽ người hèn nhát không phải vì từng bị tổn thương.
Mà là vì dùng vết thương cũ làm lý do để từ chối một tình cảm mới.
Mình đưa tay lau giọt nước mắt còn lại trên má em.
Huyền Diệu khựng lại.
Đây là lần đầu tiên mình chủ động chạm vào khuôn mặt em.
— Diệu.
— Vâng.
— Làm người yêu anh nhé.
Em mở to mắt.
Như thể đã chờ câu ấy rất lâu nhưng đến lúc nghe lại không tin nổi.
— Anh...
— Anh nói lại đi.
Mình bật cười:
— Anh không nói lần hai.
— Không được.
— Em đợi lâu thế rồi.
— Anh phải nói lại.
Mình nhìn vẻ mặt vừa khóc vừa cười của em, cuối cùng đành nói chậm hơn:
— Làm người yêu anh nhé.
Huyền Diệu gật đầu liên tục.
Nước mắt lại rơi.
— Em đồng ý.
— Em đồng ý từ lâu rồi.
Mình bật cười:
— Thế còn bắt anh hỏi.
— Phải có danh phận chứ.
Nói xong, em bất ngờ ôm chầm lấy mình.
Mình hơi khựng lại.
Rồi cũng vòng tay ôm em.
Cái ôm đầu tiên giữa hai đứa không hề vồ vập.
Chỉ rất chặt.
Rất lâu.
Như thể cả hai đều muốn chắc rằng khoảnh khắc ấy là thật.
Mình nghe tiếng em cười trong vai mình.
— Cuối cùng Đá Tảng cũng chịu mềm.
— Em nói ít thôi.
— Em vui.
— Vui cũng nói vừa thôi, cả xóm nghe thấy.
Huyền Diệu càng cười lớn hơn.
…
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng ho khan.
— Khụ... khụ...
Hai đứa giật mình buông nhau ra.
Dương với Hương đang đứng ở đầu cầu thang.
Không biết về từ lúc nào.
Dương khoanh tay, vẻ mặt nghiêm túc một cách giả tạo:
— Hai người tiếp tục đi.
— Bọn tao chưa nhìn thấy gì.
Hương đứng cạnh cười đến đỏ mặt:
— Cuối cùng anh M cũng chịu nhận lời rồi à?
Huyền Diệu lau nước mắt, nhưng không giấu được nụ cười.
— Vâng.
Dương quay sang mình:
— Chúc mừng bố cháu.
— Từ hôm nay chính thức có người quản.
Mình lườm:
— Mày đứng đấy nghe bao lâu rồi?
— Không lâu.
— Từ đoạn “anh sợ yêu lắm”.
Mặt mình nóng bừng:
— Địt mẹ mày.
Dương ôm Hương chạy xuống cầu thang, vừa chạy vừa cười:
— Lãng mạn vãi!
— Mai tao kể cả xóm!
Mình định đuổi theo thì Huyền Diệu giữ tay lại.
— Kệ anh ấy.
— Hôm nay em vui.
Mình nhìn em:
— Khóc thành thế kia mà vui à?
— Nước mắt hạnh phúc.
— Sến.
— Anh vừa nói còn sến hơn.
Mình cạn lời.
Con bé mới thành người yêu được vài phút đã bắt đầu lật lại từng câu mình nói.
…
Đêm hôm ấy, Dương nhất quyết không chịu ngủ sớm.
Nó nằm trên giường, quay sang nhìn mình rồi cười liên tục.
Mình chịu không nổi:
— Mày bị làm sao đấy?
— Tao vui thay cho bạn.
— Mày cười như bị điên.
— Tao nhớ đoạn “trái tim anh muốn được yêu thêm một lần nữa”.
Mình cầm gối ném thẳng vào mặt nó.
Dương ôm gối, cười đến mức suýt lăn khỏi giường.
— Địt mẹ, bình thường mặt lạnh như tiền.
— Tỏ tình văn vẻ thế.
— Mày im được không?
— Không.
— Mai tao kể Hương nghe lại.
— Nó nghe hết rồi.
— Thế tao kể xóm.
Mình ngồi bật dậy:
— Mày thử xem.
Dương kéo chăn che kín đầu nhưng vẫn cười khùng khục.
Một lúc sau nó mới thò mặt ra:
— Nhưng nói thật.
— Tao mừng.
Mình im.
Dương cũng thôi đùa.
— Mấy tháng trước nhìn mày như người mất hồn.
— Bây giờ đỡ rồi.
— Diệu tốt.
— Đừng làm con bé buồn.
Mình gật đầu:
— Tao biết.
— Còn mày với Hương cũng bớt làm bọn tao hú vía đi.
Nó lập tức quay mặt:
— Chuyện cũ bỏ qua.
Hai thằng cùng bật cười.
…
Điện thoại mình rung.
Tin nhắn của Huyền Diệu.
“Anh ngủ chưa?”
Mình trả lời:
“Chưa.”
“Em vẫn không tin.”
“Không tin gì?”
“Em có người yêu rồi.”
Mình bật cười.
“Ngủ đi.”
“Anh không chúc người yêu ngủ ngon à?”
Mình nhìn màn hình.
Trước đây có nằm mơ mình cũng không nghĩ sẽ có ngày bị một cô gái ép nói từng câu như thế.
Cuối cùng vẫn nhắn:
“Ngủ ngon nhé.”
Huyền Diệu trả lời bằng một trái tim lớn.
Rồi thêm:
“Người yêu em cũng ngủ ngon.”
Mình đặt điện thoại xuống.
Căn phòng tối.
Dương đã quay mặt vào tường, nhưng chắc chắn chưa ngủ vì vai vẫn rung rung.
Mình không chửi nữa.
Chỉ nằm nhìn trần nhà.
Đêm ấy, lòng mình nhẹ một cách kỳ lạ.
Vết thương cũ không tự nhiên biến mất.
Nỗi sợ cũng chưa hết.
Nhưng mình đã không còn đứng một mình trước chúng nữa.
Huyền Diệu không kéo mình ra khỏi quá khứ.
Em chỉ nắm tay, để mình tự bước ra.
Và sau rất lâu...
Mình lại cho phép trái tim mình được yêu thêm một lần nữa.