So với V.A thì sao nhỉ
Nhưng tôi nghĩ em này loli hơn
So với V.A thì sao nhỉ
Nhưng tôi nghĩ em này loli hơn
mỗi người mỗi vẻ các bác ơi hic. trong tất cả thì P vẫn xinh nhất các bác ạDiệu so với Linh thì em nào xinh đẹp hơn hả thớt?
So với V.A thì sao nhỉ
Nhưng tôi nghĩ em này loli hơn
So với V.A thì sao nhỉ
Nhưng tôi nghĩ em này loli hơn
mỗi người mỗi vẻ các bác ơi hic. trong tất cả thì P vẫn xinh nhất các bác ạDiệu so với Linh thì em nào xinh đẹp hơn hả thớt?
Tao lại cảm giác VA xinh hơn, hiền hơn e này. Nói chung trong tập thể nyc của thằng thớt tới thời điểm này tao thích e P với VASo với V.A thì sao nhỉ
Nhưng tôi nghĩ em này loli hơn

K thấy mặt nhưng kiểu tiểu thư chanh sảXem nội dung: 802048Diệu 2019 đây nhé các bác, đèo mẹ, hôm trước lưu ảnh trinh với chị ss về máy, con sư tử nhà em nó cáu nhặng lên rồi, may em giải thích đăng lên cho anh e xem, thì nó bĩu môi bảo vẫn nhớ nick ghê, đúng là nyc))
Ủa r thớt k gặp lại Linh nữa à?mỗi người mỗi vẻ các bác ơi hic. trong tất cả thì P vẫn xinh nhất các bác ạ
Tưởng vợ hiện tại bác xinh nhất, hazzz? Nguy cơ thời gian sắp tới lại k có chap mới đọc rồi.mỗi người mỗi vẻ các bác ơi hic. trong tất cả thì P vẫn xinh nhất các bác ạ
Có khi nào vợ thớt là em P k nhỉ?Tao lại cảm giác VA xinh hơn, hiền hơn e này. Nói chung trong tập thể nyc của thằng thớt tới thời điểm này tao thích e P với VA![]()
mỗi người mỗi vẻ các bác ơi hic. trong tất cả thì P vẫn xinh nhất các bác ạ
Tôi nhớ có post ông ấy so sánh thì P vẫn là nhất xong mới đến vợ hiện tại màTưởng vợ hiện tại bác xinh nhất, hazzz? Nguy cơ thời gian sắp tới lại k có chap mới đọc rồi.

Ko. E P lấy chồng bỏ chồng thớt nó kể rồi màCó khi nào vợ thớt là em P k nhỉ?
đọc và theo dõi , nhưng tôi cungz có tình cảm với V.anh nhất , k biết nói thế nào nhưng rất chấp niệm với V.anh ! k biết thời gian sau lấy ck V.anh cunhx đã phải trải qua những gì , nhg chắc cũng rất rất khó khăn !Tao lại cảm giác VA xinh hơn, hiền hơn e này. Nói chung trong tập thể nyc của thằng thớt tới thời điểm này tao thích e P với VA![]()
đọc và theo dõi , nhưng tôi cungz có tình cảm với V.anh nhất , k biết nói thế nào nhưng rất chấp niệm với V.anh ! k biết thời gian sau lấy ck V.anh cunhx đã phải trải qua những gì , nhg chắc cũng rất rất khó khăn !Tao lại cảm giác VA xinh hơn, hiền hơn e này. Nói chung trong tập thể nyc của thằng thớt tới thời điểm này tao thích e P với VA![]()
Chắc chắn là rất khổ tâm, có thể là đến tận giờ. Thằng thớt là crush, tình đầu, bóc tem nó, chia tay vì ngoại cảnh giữa lúc t/y đang thăng hoa ..sau đó là lấy chồng bỏ học sinh con làm dâu nhà giàu.. khó sướng tâm lắmđọc và theo dõi , nhưng tôi cungz có tình cảm với V.anh nhất , k biết nói thế nào nhưng rất chấp niệm với V.anh ! k biết thời gian sau lấy ck V.anh cunhx đã phải trải qua những gì , nhg chắc cũng rất rất khó khăn !
Trong chuyện thằng cu Tí bên xam kia, ng yêu xinh đẹp như Lưu Diệc Phi của nó sau khi phải chủ động chia tay nó để cưới anh trưởng phòng chi tiền cứu mạng bố nằm viện, thì sau này có vẻ cũng có cs êm đềm, sinh 4 đứa con và chồng yêu thương trân trọng. Hi vọng VA cũng vượt qua đc quá khứ và đc chồng yêu thươngNhớ V.anh quá
Ông anh bằng tuổi chị gái em, +1 like đọc cuốn vlChương 20: Sau cơn mưa, nắng đã ghé qua
Sau hôm ấy, cuộc sống lại quay về đúng quỹ đạo của nó.
Sáng đi học.
Trưa về nấu cơm.
Chiều ngủ một giấc.
Tối lại ra quán net cùng đám chiến hữu.
Mình với cu Dương vẫn chí chóe như mọi khi. Còn Linh... thì khác.
Có lẽ từ khi biết mình và P đã chia tay, Linh chẳng còn giấu tình cảm nữa. Nàng quan tâm mình nhiều hơn hẳn. Sáng gọi dậy đi học, trưa sang rủ nấu cơm, tối lại kiếm cớ rủ đi dạo. Ai nhìn vào cũng biết Linh đang cố gắng bước gần mình thêm một chút.
Còn mình...
Sau cú sốc vừa rồi, mình vẫn còn sợ.
Sợ lại đặt hết lòng tin vào một người rồi một ngày nào đó lại nhận về thất vọng.
Thế nên dù biết Linh tốt, mình vẫn cứ chần chừ.
...
Một hôm, sau một tháng, cu Dương về quê xin thêm tiền sinh hoạt.
Xóm trọ hôm ấy yên ắng hơn hẳn.
Gần trưa, Linh gõ cửa.
— Anh... à quên, M... hôm nay nấu cơm cùng tớ nhé?
Mình bật cười.
— Đi thôi.
Hai đứa lại dắt nhau ra chợ.
Vẫn là những món quen thuộc của sinh viên: ít thịt, mớ rau, vài quả cà chua, thêm ít đậu phụ.
Đi chợ với Linh vui lắm.
Nàng mặc cả thì mấy cô bán hàng cũng phải cười.
Còn mình chỉ việc đứng xách đồ.
Về phòng, hai đứa chia nhau mỗi người một việc.
Mình nấu.
Linh nhặt rau, rửa bát, chuẩn bị mâm cơm.
Mọi thứ diễn ra tự nhiên như thể đã quen từ rất lâu.
...
Đến lúc ăn cơm.
Mình bất giác ngẩng lên nhìn Linh.
Hôm nay nàng buộc tóc cao.
Mấy sợi tóc mai rơi xuống bên má.
Đẹp thật.
Mình nhìn lâu đến mức Linh cũng phát hiện.
— Nhìn gì mà dữ thế?
Mình chống đũa cười.
— Ngồi ăn với thiên thần thế này...
— Chan nước mắm cũng thấy ngon.
Linh đỏ bừng mặt.
Đưa tay nhéo nhẹ vào sườn mình.
— Dẻo miệng.
Hai đứa cùng phá lên cười.
...
Ăn xong.
Lại cùng nhau rửa bát.
Xong xuôi, Linh chẳng buồn về phòng.
Nàng ôm luôn chiếc laptop của mình.
— Linh xem phim nhé?
Mình vốn chẳng mê phim.
Nhưng cũng gật đầu.
Hai đứa nằm trên giường.
Linh chăm chú theo dõi bộ phim.
Còn mình...
Lại chăm chú nhìn người nằm cạnh.
Đến lúc nàng kêu mỏi cổ, mình đưa cánh tay ra.
— Gối đi.
Linh chẳng ngại ngần.
Tựa đầu lên tay mình.
Khoảng cách giữa hai đứa chưa bao giờ gần đến thế.
...
Bộ phim vẫn chạy.
Nhưng chẳng còn ai để ý nội dung nữa.
Mình khẽ vòng tay qua ôm lấy eo Linh.
Nàng chỉ khẽ cười.
Không gạt tay mình ra.
Mình ôm chặt hơn một chút.
Cảm nhận rõ nhịp tim của cả hai đều nhanh dần.
Đến một lúc...
Mình nhẹ nhàng gập chiếc laptop lại.
Đặt xuống cuối giường.
Rồi nhìn vào mắt Linh.
Nàng không nói gì.
Chỉ khẽ khép mắt.
Khoảng cách giữa hai khuôn mặt dần biến mất.
Nụ hôn đầu tiên của hai đứa đến rất tự nhiên.
Không vội vàng.
Không gượng ép.
Chỉ có hai trái tim đang tìm thấy nhau sau rất nhiều ngày lặng lẽ.
Rồi lại những hành động quen thuộc, từng chiếc áo, chiếc quần của cả 2 đều được vứt chỏng chơ
dưới nền nhà, 2 đứa hôn nhau xong thì mình rời môi rồi ngắm nhìn Linh, Linh đẹp thật, đẹp đúng
nghĩa từ ngoài vào trong, cặp ngực Linh tròn trịa, không quá to cũng không hề nhỏ, bên dưới là
một khu đồi núi được nàng tỉa tót gọn gàng, vùng eo thì nhỏ xinh, Linh trắng lắm, trắng nhất
trong những người từ trước mình gặp.
Kể thì kể thế thôi chứ lúc đấy hơi đâu mà ngồi nghĩ rồi miêu tả, mình với em lại tiếp tục hành
trình lên tìm đỉnh núi Olimpia
Vẫn là những tiêng rên nhẹ nhàng, êm ả, những tiếc da thịt cọ xát vào nhau, những tiếc kẽo kẹt
kêu của chiếc giường sinh viên, những tiêng hôn nút lưỡi chóp chép của 2 đứa, sau 77-49 phút
đủ mọi tư thế, thì mình cũng trút hết những tinh túy của mình vào trong nàng rồi đổ sập xuống,
nàng khẽ rên lên 1 tiếng rồi cũng nằm lịm đi cùng mình, mình khẽ nâng mặt Linh lên rồi thơm
nhẹ vào trán nàng rồi 2 đứa cứ thế chìm dần vào giấc ngủ.
Chiều hôm ấy...
...
Đến khi ánh nắng ngoài cửa sổ ngả sang màu vàng nhạt.
Linh mới khẽ ngồi dậy.
Mái tóc hơi rối.
Đôi má vẫn đỏ hồng.
Nàng nhẹ nhàng lau sạch những vết tinh trùng loang lổ đang chảy rỉ ra, rồi mặc và chỉnh lại quần
áo rồi quay sang cấu nhẹ vào hông mình.
— Anh hư lắm nhé...
— Em bắt đền đấy.
Đó là lần đầu tiên Linh gọi mình là anh.
Còn tự xưng là em.
Mình hơi khựng lại.
Chưa quen.
Định đáp:
— Ừ... Linh...
Rồi lại sửa.
— À... em về đi.
Linh cười tít mắt.
— Đồ ngốc.
Nói xong nàng chạy về phòng.
...
Cánh cửa khép lại.
Mình nằm ngửa nhìn lên trần nhà.
Mỉm cười một mình.
Rồi lại tự hỏi.
Bây giờ... mình với Linh là gì nhỉ?
Chưa ai nói lời yêu.
Chưa ai tỏ tình.
Nhưng khoảng cách giữa hai đứa...
Có lẽ đã chẳng còn như trước nữa.
Hồi ấy 1 tháng được có 2tr thầy bu gửi, đấy là cả tiền phòng lẫn tiền ăn, mà đi làm ngày nào cũng được hơn triệu, to lắm
Ôi dm buồn vlChương 50: Khép lại kí ức...
Những ngày sau đó...
Mình gần như biến thành một con người khác.
Lầm lì.
Ít nói.
Và nát.
Nát đúng nghĩa.
Ngày nào cũng vậy, cứ trời vừa nhá nhem tối là mình lại tìm đến rượu. Không phải vì nghiện, mà vì chỉ có rượu mới khiến đầu óc mình bớt nghĩ đến em. Có những hôm uống đến mức chẳng biết mình về phòng bằng cách nào. Có hôm đang đi giữa đường cũng ngồi bệt xuống vỉa hè, nhìn dòng người qua lại rồi cười một mình như thằng dở.
Dương thấy mình như vậy cũng chẳng biết làm gì hơn.
Ngày nào nó cũng cằn nhằn.
"Mày uống vừa thôi."
"Dạ dày mày sắp thủng rồi đấy."
Mình chỉ cười.
Một nụ cười nhạt đến mức chính mình cũng thấy xa lạ.
...
Còn em...
Em vẫn tìm mình.
Ngay ngày hôm sau.
Em sang phòng.
Xin lỗi.
Giải thích.
Muốn gặp mình.
Nhưng mình trốn.
Không phải vì ghét em.
Cũng chẳng phải vì hận.
Mà vì...
Mình sợ.
Sợ chỉ cần nhìn thấy em.
Nghe em gọi một tiếng "anh" thôi...
Là mình sẽ ôm em.
Rồi lại tha thứ tất cả.
...
Có những hôm Dương đi học về.
Nó ngồi xuống cạnh mình.
Rít một hơi thuốc thật dài.
Rồi khẽ nói.
"Hôm nay Linh lại đứng ngoài cửa."
"Nó khóc gần một tiếng."
"Nó xin tao gọi mày."
"Tao bảo... mày ngủ."
Mình vẫn nằm quay mặt vào tường.
Không trả lời.
Chỉ thấy gối mình ướt lúc nào không biết.
...
Có hôm.
Nó lại bảo.
"Mày gặp nó một lần đi."
"Có gì nói cho rõ."
Nhưng mình lắc đầu.
Mình không muốn.
Không phải không còn yêu.
Mà vì...
Yêu quá.
Nên không đủ dũng cảm để đối diện.
...
Suốt gần một tháng.
Mình nghỉ học.
Đóng cửa phòng.
Chỉ sống bằng mì tôm.
Thuốc lá.
Và rượu.
May mà có Dương.
Nó điểm danh hộ.
Xin bài hộ.
Mua cơm.
Mua thuốc.
Chứ không mình cũng bị học lại rồi.
Thậm chí có hôm mình say quá.
Nó còn phải cõng mình từ cổng xóm vào phòng.
Có lần.
Hai thằng ngồi trước cửa.
Nó nhìn mình rất lâu.
Rồi cười buồn.
"Đúng là số mày."
"Đào hoa thì đào hoa."
"Mà yêu đứa nào cũng khổ."
Mình nghe xong.
Bật cười.
Một tiếng cười khản đặc.
Rồi nước mắt lại chảy.
...
Cho đến một tháng sau.
Sau một đêm say đến mức nôn thốc nôn tháo ngay trước cửa phòng.
Sáng hôm ấy.
Mình tỉnh dậy.
Đầu đau như muốn nứt.
Miệng đắng ngắt.
Mùi rượu.
Mùi thuốc.
Mùi mồ hôi.
Quện vào nhau.
Căn phòng bừa bộn đến mức chẳng còn chỗ đặt chân.
Mình lững thững bước vào nhà vệ sinh.
Ngẩng đầu lên nhìn gương.
Rồi chết lặng.
Người trong gương...
Là ai vậy?
Đầu tóc rối bù.
Râu ria mọc kín.
Đôi mắt hõm sâu.
Quầng mắt thâm đen.
Mặt hốc hác.
Quần áo bẩn.
Móng tay đen sì.
Mình đứng nhìn rất lâu.
Đột nhiên...
Nước mắt rơi xuống.
Mình chống hai tay vào bồn rửa mặt.
Khóc như một đứa trẻ.
"Em à..."
"Sao em làm anh thành ra thế này..."
...
Khóc chán.
Mình ngồi bệt xuống nền nhà.
Đầu óc trống rỗng.
Rồi bất chợt.
Hình ảnh bố.
Hình ảnh mẹ.
Hình ảnh con em gái.
Hiện lên trong đầu.
Nếu bố mẹ nhìn thấy mình bây giờ...
Hai người sẽ đau lòng đến mức nào?
Mình không còn quyền gục nữa.
Thật sự không còn nữa.
...
Sáng hôm ấy.
Mình cạo sạch bộ râu.
Đi cắt tóc.
Tắm thật lâu.
Giặt hết đống quần áo.
Cắt móng tay.
Dọn lại phòng
Rồi đứng trước gương.
Không còn đẹp trai.
Không còn phong độ.
Nhưng...
Ít nhất.
Đã giống một con người.
...
Dương đi học về.
Mở cửa.
Đứng sững.
Rồi lao đến ôm chầm lấy mình.
Đúng.
Là ôm thật.
Nó cười.
Mắt đỏ hoe.
"Địt mẹ..."
"Cuối cùng mày cũng sống lại rồi."
Nghe câu ấy.
Mình quay mặt đi.
Nước mắt lại chảy.
...
Buổi tối.
Ăn cơm xong.
Mình mặc áo.
Đi ra ngoài.
Dương hỏi.
"Đi đâu?"
Mình cười.
Nhẹ thôi.
"Đi trả lại ký ức."
Nó hiểu.
Chỉ gật đầu.
"Cố lên."
"Đừng để quá khứ giết chết mày."
...
Mình đi.
Không xe.
Không ai.
Chỉ một mình.
Đi lại tất cả những nơi từng có em.
Quán trà đá.
Bến xe buýt.
Ghế đá.
Con đường hai đứa từng nắm tay.
Quán sữa chua.
Xiên nướng.
Xóm trọ cũ.
Phòng trọ cũ.
Mỗi nơi.
Mình đều đứng thật lâu.
Có nơi còn tưởng như vẫn nghe tiếng em cười.
Vẫn thấy em chạy phía trước.
Quay lại gọi.
"Anh M ơi..."
Mình đưa tay ra.
Nhưng...
Chẳng còn ai.
...
Điểm cuối cùng.
Là trước phòng trọ của em.
Mình đứng rất lâu.
Đốt một điếu thuốc.
Rít thật sâu.
Rồi lấy điện thoại.
Gọi cho em.
Hai hồi chuông.
Em bắt máy.
Giọng nghẹn lại.
"Anh..."
"Em đây..."
Rồi em khóc.
Khóc đến mức không nói thành lời.
Chỉ còn tiếng nấc.
Tiếng xin lỗi.
Tiếng gọi tên mình.
Tim mình như bị ai bóp nát.
Mình cố nuốt nước mắt.
Khẽ nói.
"Nếu em rảnh..."
"Anh đang đứng dưới cổng."
...
Chưa đầy một phút.
Em chạy xuống.
Vừa nhìn thấy mình.
Em lao tới ôm chặt.
Ôm mạnh đến mức mình cảm nhận được cả người em run lên.
Em khóc.
Khóc như chưa từng được khóc.
Vai áo mình ướt đẫm.
Mình cũng ôm em.
Thật chặt.
Có lẽ...
Đó là lần cuối cùng trong đời. được ôm em
...
Một lúc sau.
Mình nhẹ nhàng gỡ tay em ra.
"Anh muốn nghe."
Em vừa khóc vừa kể.
Kể hết.
Không giấu điều gì.
Rằng em yếu lòng.
Rằng em sai.
Rằng em để mọi chuyện đi quá xa.
Rằng sau hôm ấy em đã biết vì cái tôi cao mà khiến mình khổ thế này
Ngày nào cũng sang tìm mình.
Ngày nào cũng khóc.
Ngày nào cũng hy vọng mình mở cửa.
...
Nghe xong.
Mình chẳng trách.
Chẳng mắng.
Chẳng chửi.
Chỉ thấy...
Đau.
Đau đến mức không còn cảm giác gì nữa.
Mình bước lên.
Lần cuối cùng.
Ôm em.
Thật lâu.
Rồi khẽ hôn lên trán em.
Giống như ngày đầu tiên yêu nhau.
Mình cười.
Nụ cười méo mó.
"Thôi em."
"Mình dừng ở đây."
"Anh tha thứ."
"Nhưng..."
"Anh không thể yêu em thêm lần nào nữa."
...
Em gào lên.
Không.
Anh đừng.
Em xin anh.
Em biết sai rồi.
Cho em một lần thôi.
Một lần cuối.
Em quỳ xuống.
Nắm chặt tay mình.
Mình nhắm mắt.
Từng ngón tay...
Tự gỡ tay em ra.
Đó là động tác khó nhất mình từng làm trong đời.
Khó hơn tất cả.
...
Mình nhìn em.
Cố ghi nhớ thật kỹ gương mặt ấy.
Để sau này...
Nếu có quên.
Thì vẫn nhớ rằng...
Đã từng có một người con gái.
Mình yêu hơn cả bản thân.
...
"Cảm ơn em..."
"Cảm ơn vì đã cùng anh đi hết một đoạn thanh xuân."
"Anh sẽ nhớ em nhiều lắm."
"Nhưng..."
"Anh không thể ở lại nữa."
...
Nói xong.
Mình quay lưng.
Đi.
Sau lưng.
Tiếng em khóc.
Tiếng em gọi tên mình.
Tiếng bước chân em chạy theo.
Rồi ngã xuống.
Mình nghe thấy hết.
Nhưng...
Không quay đầu.
Vì mình biết.
Chỉ cần quay lại một lần thôi.
Mình sẽ ôm em.
Rồi mọi đau đớn sẽ lại bắt đầu.
...
Đêm hôm đó.
Mưa rất to.
Không biết mưa thật.
Hay chỉ là nước mắt mình hòa cùng nước mưa nữa.
Mình vừa đi.
Vừa khóc.
Khóc như chưa từng được khóc.
Khóc cho mối tình này
Khóc cho tuổi trẻ.
Khóc cho hai đứa.
Khóc cho những lời hứa sẽ cùng nhau đi hết cả cuộc đời...
Cuối cùng.
Vẫn chỉ còn lại...
Mình.
Và một người con gái...
Đã từng là cả thế giới của mình.
Tạm biệt em.
"Sau này, anh vẫn đi qua con đường ấy rất nhiều lần. Nhưng chưa bao giờ dám ngẩng đầu nhìn lên căn phòng em từng ở nữa. Có những người, chỉ cần nhớ là đủ. Gặp lại... chỉ khiến vết thương đau thêm một lần."

