Chương 154: Một ngày ở Tân Trào
Ăn sáng xong cũng vừa hơn chín giờ.
Bố mình đang buộc lại mấy cành đào ngoài sân thì mình quay sang nhìn cả đám.
— Đi thôi.
— Không lát nắng.
Dương đang ngồi gặm nốt cái đùi gà, nghe thế liền đứng bật dậy.
— Đi.
— Tao chuẩn bị xong từ lâu rồi.
Hương nhìn cái miệng nó vẫn còn dính mỡ.
— Chuẩn bị cái gì?
— Chuẩn bị ăn tiếp.
Cả nhà cười ầm.
Mẹ mang từ trong bếp ra thêm một túi đồ.
— Đây.
— Than, giấy với ít rau.
— Thiếu gì thì mua thêm.
Mình nhận lấy.
— Vâng.
Bố đứng cạnh dặn:
— Đi cẩn thận.
— Trong rừng đừng xả rác.
— Ăn xong nhớ dập lửa.
— Vâng.
Mình gật đầu.
Đó là câu bố vẫn dặn mỗi lần mình đi rừng từ hồi còn bé.
…
Hai chiếc xe chậm rãi rời khỏi cổng.
Con đường dẫn vào Tân Trào mình đi không biết bao nhiêu lần.
Nhưng hôm nay lại có cảm giác khác.
Có lẽ vì phía sau xe mình không còn là chiếc ba lô.
Mà là Huyền Diệu.
Em ôm nhẹ lấy eo mình.
Gió đầu xuân mang theo mùi cỏ non và mùi khói đốt đồng còn vương trong không khí.
Hai bên đường là những thửa ruộng vừa cấy xong.
Xa xa là những dãy núi xanh nối tiếp nhau.
Huyền Diệu ghé sát tai mình.
— Đẹp thật anh.
— Ừ.
— Quê anh bình yên nhỉ.
Mình cười.
— Ngày bé anh ghét lắm.
— Sao?
— Vì chỗ này chẳng có gì chơi.
— Lớn lên mới thấy...
— Có những nơi muốn quay lại cũng chẳng được.
Em không nói gì.
Chỉ ôm mình chặt hơn.
…
Khoảng hơn hai mươi phút sau.
Tấm biển
"Khu di tích Quốc gia đặc biệt Tân Trào" hiện ra trước mắt.
Bốn đứa gửi xe rồi bắt đầu đi bộ.
Không khí trong khu di tích rất khác bên ngoài.
Mát.
Yên tĩnh.
Hai bên đường là những hàng cây cổ thụ cao vút.
Tiếng chim hót xen lẫn tiếng gió luồn qua tán lá.
Hương hít một hơi thật sâu.
— Dễ chịu quá.
Dương quay sang.
— Giá mà bệnh viện cũng thế.
Mình cười.
— Thế thì bệnh nhân ngủ luôn.
…
Điểm đầu tiên mình dẫn cả nhóm đến là
Đình Hồng Thái.
Ngôi đình không quá lớn.
Mái ngói cũ phủ rêu.
Những cột gỗ lim đã ngả màu theo thời gian.
Mình đứng giữa sân đình rồi quay sang ba đứa.
— Đây là Đình Hồng Thái.
— Hồi tháng 5 năm 1945...
— Khi Bác Hồ từ Pác Bó về Tân Trào...
— Bác dừng chân đầu tiên ở đây.
— Sau đó các đại biểu từ khắp nơi cũng tập trung về đây trước khi vào Tân Trào.
Huyền Diệu khẽ gật đầu.
— Hồi học lịch sử em chỉ nhớ mỗi tên.
— Đến tận nơi mới thấy...
— Mọi thứ gần gũi thật.
Dương ngẩng đầu nhìn mái đình.
— Tao cứ tưởng phải to lắm.
Mình lắc đầu.
— Những nơi làm nên lịch sử...
— Nhiều khi lại rất giản dị.
Cả nhóm đứng thêm một lúc rồi thắp nén hương.
Không ai nói gì.
Không khí tự nhiên lắng xuống.
…
Rời đình Hồng Thái, mình dẫn mọi người đi bộ lên
lán Nà Nưa.
Con đường nhỏ len giữa rừng.
Hai bên phủ đầy tre, nứa và những cây cổ thụ.
Không khí mát lạnh.
Đi được gần mười phút.
Một căn lán nhỏ bằng tre, mái lá hiện ra dưới tán cây.
Hương đứng khựng lại.
— Đây à?
Mình gật đầu.
— Ừ.
— Đây là nơi Bác Hồ ở và làm việc một thời gian trước Cách mạng Tháng Tám.
Dương bước đến sát hơn.
Nhìn căn lán rồi quay sang mình.
— Nhỏ hơn phòng trọ bọn mình.
Mình cười.
— Ừ.
— Nhưng từ căn lán nhỏ này...
— Người ta đã chuẩn bị cho cuộc Tổng khởi nghĩa của cả nước.
Dương im lặng.
Một lúc sau mới nói nhỏ.
— Đúng là...
— Đến tận nơi mới thấy khác.
Huyền Diệu bước vào sát lan can gỗ.
Em nhìn chiếc phản tre.
Chiếc bàn làm việc đơn sơ.
Rồi quay sang hỏi mình.
— Anh.
— Nếu không đến đây...
— Chắc em chẳng bao giờ tưởng tượng được.
— Một con người có thể sống giản dị như vậy.
Mình khẽ gật đầu.
Trong lòng cũng dâng lên một cảm giác rất khó tả.
Ngày bé mình từng theo bố vào đây.
Chỉ thấy nhiều cây.
Lớn lên quay lại.
Mỗi thứ đều mang một ý nghĩa khác.
…
Rời lán Nà Nưa.
Cả nhóm tiếp tục đến
Đình Tân Trào.
Ngôi đình nằm giữa khoảng sân rộng.
Phía trước là những hàng cây lâu năm.
Mình đứng giữa sân.
— Đây là nơi diễn ra Quốc dân Đại hội.
— Ngày 16 và 17 tháng 8 năm 1945.
— Những quyết định quan trọng trước Tổng khởi nghĩa đều được thông qua ở đây.
Hương nhìn quanh.
— Em cứ nghĩ...
— Phải là hội trường lớn.
Mình cười.
— Lúc ấy có được thế này đã quý rồi.
Dương khoanh tay.
— Thế mới phục.
— Chỗ nhỏ thế này...
— Mà quyết định chuyện của cả đất nước.
Huyền Diệu đứng cạnh mình.
Không nói gì.
Chỉ lặng lẽ nắm lấy tay mình.
Mình cũng không buông ra.
…
Điểm cuối cùng là
Cây đa Tân Trào.
Cây đa rất lớn.
Tán xòe rộng.
Rễ phụ buông xuống kín cả một góc.
Mình chỉ lên.
— Ngày 16 tháng 8 năm 1945.
— Từ dưới gốc cây này...
— Đội Việt Nam Giải phóng quân xuất quân tiến về giải phóng Thái Nguyên rồi Hà Nội.
Dương nhìn lên tán cây.
— Hơn bảy chục năm rồi mà vẫn xanh thế.
— Ừ.
— Người già đi.
— Nhưng lịch sử thì vẫn ở lại.
Không biết vì câu nói ấy hay vì khung cảnh xung quanh.
Mà cả bốn đứa đều đứng yên rất lâu.
…
Rời khu di tích.
Mình với Dương chở cả nhóm men theo con đường nhỏ vào gần bờ suối.
Đó là chỗ hồi bé mình vẫn theo bố đi bắt cua.
Nước trong veo.
Nhìn rõ từng viên sỏi dưới đáy.
Hai bên là bãi cỏ khá rộng.
Có mấy cây lớn che kín một khoảng đất bằng.
Mình dựng xe.
— Chỗ này được.
Dương nhìn quanh.
— Quá đẹp.
— Nướng ở đây là hết ý.
Hai thằng bắt đầu chia nhau làm việc.
Nó đi nhặt củi.
Mình nhóm than.
Một lúc sau lại chạy quanh tìm mấy cành tre non để vót làm xiên nướng.
Ở phía dưới suối.
Hương với Huyền Diệu đã xắn quần lên.
Hai đứa nghịch nước như trẻ con.
Tiếng cười vang cả một góc rừng.
Mình ngẩng lên nhìn.
Huyền Diệu đang cúi xuống vốc nước hắt sang Hương.
Ánh nắng xuyên qua tán lá rơi xuống mặt suối.
Lấp lánh.
Khung cảnh đẹp đến mức mình chỉ đứng nhìn.
Dương huých vai.
— Đừng nhìn nữa.
— Than cháy rồi.
Mình giật mình.
— À...
— Quên.
Nó cười đểu.
— Có người yêu cái là mất tập trung.
— Im.
Mình cầm chiếc quạt nan quạt lia lịa.
Than bắt đầu đỏ rực.
Mùi khói thơm thơm quyện với mùi rừng.
Một lúc sau.
Mấy xiên thịt vừa đặt lên vỉ chưa được bao lâu, mỡ đã bắt đầu chảy xuống lớp than đỏ bên dưới.
Tiếng
xèo xèo vang lên liên tục.
Khói trắng bốc nghi ngút, mang theo mùi thịt ướp thơm đến mức hai đứa con gái đang nghịch dưới suối cũng phải bỏ cuộc chạy lên.
Hương là người đến trước.
Con bé ngồi xổm cạnh bếp, hai mắt nhìn chằm chằm vào mấy xiên thịt.
— Chín chưa anh?
Dương cầm chiếc quạt nan, vừa quạt vừa lắc đầu.
— Chưa.
— Em thấy vàng rồi mà.
— Vàng bên ngoài thôi.
— Bên trong còn sống.
Hương đưa tay định bốc thử, Dương lập tức dùng đôi đũa gõ nhẹ vào tay người yêu.
— Nóng.
— Ngồi im.
Hương rụt tay lại, lườm:
— Em ăn thử một miếng thôi.
— Không được.
— Sao anh được thử?
Dương đáp rất nghiêm túc:
— Anh phải kiểm tra an toàn thực phẩm.
Mình đang ngồi bên cạnh vót mấy chiếc que tre cũng phải bật cười.
— Mày nói thẳng là tham ăn đi.
Nó quay sang:
— Tao hy sinh vì tập thể.
— Nếu thịt chưa chín, tao là người đau bụng trước.
Huyền Diệu vừa bước lên khỏi mép suối, nghe được liền cười:
— Người ta thường thử một miếng nhỏ thôi.
— Anh cầm cả xiên thế kia là thử kiểu gì?
Dương nhìn xuống xiên thịt trong tay.
Nó vừa nói chưa chín, nhưng đã cắn mất gần nửa xiên từ lúc nào.
Bị ba đứa nhìn, nó vẫn tỉnh bơ nhai.
— Thịt này chín rồi.
Hương tròn mắt:
— Thế sao anh không cho em ăn?
— Anh vừa mới phát hiện.
Con bé cầm chiếc khăn nhỏ đập vào vai nó.
— Đúng là đồ ăn tham.
Dương ôm xiên thịt chạy sang phía mình, vừa chạy vừa cười:
— Tham nhưng nướng ngon.
— Có giỏi thì đừng ăn.
…
Mình lấy mấy xiên đã chín đặt lên chiếc đĩa inox mẹ chuẩn bị từ nhà.
Huyền Diệu ngồi xuống cạnh mình.
Tóc em vẫn còn hơi ướt vì vừa nghịch nước. Vài sợi dính sát bên má, khuôn mặt đỏ lên vì chạy và vì nắng.
Mình nhìn thấy liền hỏi:
— Em xuống suối làm ướt hết quần áo à?
— Có một chút thôi.
— Lạnh thì sao?
— Không lạnh.
Em đưa hai bàn tay lạnh ngắt áp thẳng vào cổ mình.
Mình giật bắn người.
— Địt...
Suýt nữa thì mình chửi thành tiếng.
Huyền Diệu cười đến nghiêng ngả.
— Lạnh không?
Mình giữ hai cổ tay em lại:
— Em nghịch vừa thôi.
— Ai bảo anh cứ làm mặt nghiêm túc.
— Anh đang nướng đồ ăn.
— Em giúp.
Em cầm lấy chiếc quạt nan trong tay mình rồi quạt rất nhiệt tình.
Quạt được vài cái, tro than bay thẳng lên mặt Dương đang cúi xuống bên kia bếp.
Nó giật mình ngẩng lên.
Trên trán, trên má dính đầy những chấm tro nhỏ li ti.
Hương nhìn thấy cười lăn ra bãi cỏ.
Mình cũng không nhịn được.
Huyền Diệu ôm bụng, vừa cười vừa xin lỗi:
— Em không cố ý.
Dương đưa tay quệt mặt, càng quệt tro càng lem.
— Chúng mày nhìn gì?
Hương cười đến chảy nước mắt:
— Mặt anh giống vừa chui từ bếp than ra.
— Thế này mới đúng chất đầu bếp.
Nó quay sang mình:
— Mày có khăn không?
Mình lắc đầu:
— Xuống suối rửa đi.
— Nhưng đừng soi mặt xuống nước.
— Cá nhìn thấy lại chết hết.
Dương chỉ thẳng vào mặt mình:
— Đợi đấy. Thằng mặt lìn
Nó chạy xuống mép suối rửa mặt.
Hương cầm điện thoại chụp liên tục từ phía sau.
Về sau bức ảnh Dương mặt đầy tro, ngồi xổm bên suối, trở thành một trong những tấm hình bị lôi ra trêu nhiều nhất trong nhóm.
…
Trong lúc chờ mẻ thịt tiếp theo, Huyền Diệu lấy điện thoại chụp mình.
Mình đang cầm chiếc quạt nan, ngồi cạnh bếp than, tay áo xắn đến khuỷu, mặt chắc cũng chẳng sạch sẽ hơn Dương bao nhiêu.
Nghe tiếng chụp, mình quay sang:
— Em chụp gì đấy?
— Chụp người yêu em.
— Xóa đi.
— Không.
— Mặt anh đang dính khói.
— Đẹp mà.
— Đẹp chỗ nào?
Huyền Diệu nhìn lại bức ảnh, cười rất tươi:
— Kiểu đàn ông biết nấu ăn.
— Nhìn đáng tin.
Mình đưa tay định lấy điện thoại.
Em lập tức giấu ra sau lưng rồi chạy về phía Hương.
— Không được xem.
Mình đứng dậy đuổi theo.
Huyền Diệu vừa chạy vừa cười, né sau lưng Hương.
— Chị cứu em.
Hương dang hai tay:
— Anh M không được bắt nạt người yêu.
Mình nhìn hai đứa:
— Anh chỉ xem ảnh thôi.
— Không.
Huyền Diệu thò đầu ra:
— Em đăng Facebook rồi.
Mình khựng lại:
— Em đăng thật à?
Em giơ màn hình lên.
Bức ảnh mình đang ngồi quạt bếp đã nằm trên trang cá nhân, kèm một dòng ngắn:
“Đầu bếp riêng.”
Bên dưới còn có một biểu tượng trái tim.
Mình nhìn em:
— Em không hỏi anh.
Huyền Diệu hơi chậm nụ cười.
— Anh không thích à?
Mình nhìn bức ảnh thêm một lúc.
Thật ra không đẹp.
Tóc mình bị gió thổi rối, khuôn mặt nghiêng sang một bên, tay còn cầm chiếc quạt nan cũ.
Nhưng chẳng hiểu sao qua cách em chụp, nó lại giống một khoảnh khắc rất yên bình.
— Thôi.
— Đăng rồi thì để đấy.
Huyền Diệu lập tức cười trở lại.
— Em biết anh sẽ không bắt xóa mà.
— Sao biết?
— Vì em chụp đẹp.
Mình lắc đầu:
— Em tự tin thật.
— Không tự tin thì ngày trước làm sao tán được anh.
Dương vừa rửa mặt quay lên, nghe thấy liền chen vào:
— Câu này chuẩn.
— Thằng này phải lì mới trị được.
Mình quay sang:
— Mặt sạch chưa mà nói?
Hương nhìn kỹ rồi bật cười:
— Vẫn còn một vệt trên mũi.
Dương đưa tay quệt mãi không trúng.
Cuối cùng Hương phải kéo nó ngồi xuống, lấy khăn lau giúp.
Nó nhắm mắt, ngẩng mặt lên rất hưởng thụ.
Mình chép miệng:
— Vừa nãy còn kêu cơm chó.
— Giờ chúng mày đang làm gì đấy?
Dương vẫn nhắm mắt:
— Đây là chăm sóc y tế.
— Bệnh nhân bị bỏng khói.
Hương lau mạnh một cái:
— Bỏng cái đầu anh.
Cả bọn lại cười ầm.
Mẻ thịt đầu tiên chưa kịp ăn hết, con gà đã được đặt lên vỉ.
Mình chặt gà thành từng miếng từ nhà nên nướng khá nhanh. Phần da gặp lửa bắt đầu chuyển sang màu vàng nâu, mỡ chảy xuống làm than bùng lên từng ngọn lửa nhỏ.
Dương cầm quạt:
— Lật đi.
— Cháy bây giờ.
Mình dùng đôi đũa dài lật từng miếng.
Hương ngồi cạnh lại nói:
— Miếng kia chưa vàng.
Dương cáu:
— Một người bảo cháy.
— Một người bảo chưa vàng.
— Cuối cùng nghe ai?
Mình đáp:
— Nghe người đang nướng.
— Tức là tao.
Nó đặt quạt xuống:
— Thế mày tự làm hết đi.
Huyền Diệu nhìn nó:
— Anh dỗi à?
— Không.
— Anh nhường sân khấu cho đầu bếp chính.
Nói xong Dương cầm ngay một xiên thịt khác lên ăn.
Mình nhìn nó:
— Mày nhường việc chứ không nhường đồ ăn nhỉ?
Nó nhai rất tự nhiên:
— Mỗi người phải biết thế mạnh của mình.
— Thế mạnh của tao là ăn.
Hương thở dài:
— Em yêu nhầm người rồi.
Dương quay sang:
— Giờ muộn rồi.
— Không đổi được nữa đâu.
Hương cười:
— Ai bảo không đổi được?
Nó lập tức đặt xiên thịt xuống, ngồi sát lại gần người yêu.
— Anh đùa.
— Từ nay anh sẽ thay đổi.
Mình nhìn:
— Mày thay đổi được bao lâu?
Dương cầm lại xiên thịt:
— Ăn hết xiên này rồi tính.
…
Đồ ăn chín dần được bày lên một tấm nilon sạch trải giữa bãi cỏ.
Ngoài thịt và gà nướng còn có cơm nắm, rau sống, dưa chuột, mấy gói bánh với nước ngọt mang từ nhà.
Bốn đứa ngồi thành vòng tròn.
Không bàn ghế.
Không bát đũa tử tế.
Ai ăn gì thì cầm tay.
Vậy mà bữa ăn hôm ấy ngon đến lạ.
Có lẽ vì đói.
Cũng có lẽ vì mùi khói, tiếng nước chảy và cảm giác tự tay chuẩn bị khiến mọi thứ trở nên đặc biệt hơn.
Hương cắn miếng thịt rồi nhíu mày:
— Hơi mặn.
Dương đang ăn khựng lại:
— Ai ướp?
Mình nhìn nó:
— Mày.
Nó lập tức sửa:
— Mặn một chút mới đậm đà.
Hương lườm:
— Nãy anh còn hỏi ai ướp.
— Anh kiểm tra trí nhớ của mọi người thôi.
Huyền Diệu cười:
— Anh Dương lúc nào cũng có lý do.
Mình gật đầu:
— Ở cùng nó lâu rồi em sẽ quen.
Dương chỉ vào mình:
— Mày cũng có tốt đẹp gì đâu.
— Nãy ai cho cả thìa muối vào thịt?
Mình nhíu mày:
— Tao cho một thìa nhỏ.
— Thìa mày cầm là thìa canh.
Cả đám im mất một giây.
Mình nhìn đĩa thịt.
Rồi nhìn Dương.
— Thôi ăn đi.
Hương phá lên cười:
— Hóa ra hai anh cùng làm mặn.
Dương vỗ vai mình:
— Anh em có phúc cùng hưởng, có mặn cùng ăn.
…
Miếng đùi gà cuối cùng nằm giữa đĩa.
Bốn đôi mắt đều nhìn vào.
Dương là người đưa tay trước.
Nhưng Hương dùng đũa chặn lại.
— Phần em.
— Anh đã ăn một cái rồi.
— Anh ăn cánh.
— Đấy là đùi.
Dương khẳng định:
— Cánh gà vùng này to.
Mình bật cười:
— Con gà nào có cánh mọc ở dưới bụng?
Nó vẫn không buông.
Hương cũng giữ chặt.
Hai người giằng co miếng đùi gà đến mức sắp rơi xuống cỏ.
Huyền Diệu nhìn rồi nói:
— Chia đôi đi.
Dương lắc đầu:
— Đùi mà chia thì mất ngon.
Hương hỏi:
— Thế anh nhường em đi.
Nó suy nghĩ thật lâu.
Rồi bất ngờ buông đũa.
— Em ăn đi.
Hương hơi ngạc nhiên:
— Nhường thật à?
— Ừ.
— Anh yêu em.
Con bé cười, gắp chiếc đùi vào bát.
Nhưng cuối cùng lại bẻ đôi, đưa một nửa cho Dương.
Nó nhận lấy, cười toe.
— Anh biết em thương anh mà.
Mình nhìn hai đứa rồi quay sang Huyền Diệu:
— Thấy chưa?
— Cứ giành nhau một lúc rồi cuối cùng vẫn chia đôi.
Huyền Diệu chống cằm:
— Thế anh có nhường em không?
— Nhường gì?
Em chỉ vào miếng thịt cuối cùng trước mặt mình.
Mình gắp lên, đưa thẳng sang miệng em.
— Ăn đi.
Huyền Diệu hơi ngẩn ra.
Rồi cúi xuống cắn lấy miếng thịt từ đôi đũa.
Dương lập tức đặt nửa chiếc đùi xuống:
— Lại cơm chó.
Hương cười:
— Anh nhìn người ta mà học.
— Anh cũng vừa nhường em còn gì.
— Nhưng người ta lãng mạn hơn.
Dương quay sang mình:
— Mày làm thế chúng nó lại nâng tiêu chuẩn.
Mình đáp:
— Việc nhà mày tự giải quyết.
…
Ăn no, cả bốn nằm ngồi rải rác trên bãi cỏ.
Dương lấy điện thoại bật nhạc.
Mấy bài nhạc trẻ ngày ấy vang lên giữa khu rừng, hòa với tiếng nước suối.
Ban đầu chỉ có Dương hát.
Giọng nó chẳng hay nhưng rất to.
Hương bảo:
— Anh hát bé thôi.
— Chim bay hết rồi.
Nó vẫn say sưa:
— Âm nhạc phải lan tỏa.
Mình nằm tựa vào gốc cây, đáp:
— Mày hát thêm bài nữa chắc thú rừng cũng di cư.
Huyền Diệu ôm bụng cười.
Dương ném chiếc vỏ chai nước về phía mình:
— Có giỏi thì hát.
— Tao không biết.
— Thế thì đừng chê.
Hương cầm điện thoại đổi sang một bài khác, rồi cả bốn cùng hát.
Không ai nhớ hết lời.
Có đoạn mỗi người hát một câu khác nhau.
Đến điệp khúc mới đồng thanh được vài chữ.
Vậy mà vui.
Chẳng cần hát đúng.
Cũng chẳng cần giọng hay.
Chỉ cần bên cạnh là những người mình thấy thoải mái.
…
Sau vài bài, câu chuyện dần chuyển sang tương lai.
Có lẽ trong những buổi ngồi ngoài trời như vậy, người ta thường dễ nói ra những điều bình thường vẫn giấu.
Hương nằm chống tay trên tấm bạt, hỏi:
— Sau này ra trường, hai anh muốn làm ở đâu?
Dương suy nghĩ:
— Tao chưa biết.
— Có việc là làm.
— Nhưng nếu được, tao muốn ở gần Hương.
Hương quay sang:
— Ai bảo em sẽ ở đâu?
— Em ở đâu thì anh đến đấy.
— Anh nói nghe dễ thế.
— Thì anh làm thật.
Con bé không đáp.
Nhưng nụ cười hiện rõ trên mặt.
Dương quay sang mình:
— Còn mày?
Mình nhìn dòng nước chảy qua những viên đá.
— Tao muốn thành bác sĩ giỏi.
Nó bật cười:
— Ai chẳng muốn.
— Cụ thể hơn đi.
Mình nghĩ một lúc.
— Tao muốn khi có bệnh nhân nằm trước mặt...
— Ít nhất mình biết phải làm gì.
— Không đứng đấy bất lực.
Cả nhóm im đi một chút.
Có lẽ Dương hiểu mình hơn hai cô gái.
Bởi nó đã cùng mình trải qua những ngày đầu đi viện, cùng bị hỏi bí, cùng đứng trước những bệnh nhân nặng mà chẳng giúp được gì ngoài ghi chép và quan sát.
Nó gật đầu:
— Tao cũng thế.
— Hai thằng cùng học.
— Sau này đứa nào biết trước thì kéo đứa kia theo.
Mình quay sang:
— Mày vẫn bám tao à?
— Tao ở với mày từ năm nhất rồi.
— Giờ bỏ phí quá.
Mình cười:
— Được.
— Cùng cố.
Hương nhìn Dương rồi cười:
— Hai anh đúng là dính nhau hơn cả người yêu.
Dương đáp:
— Đây là tình đồng chí.
— Tình đồng chí có ngủ chung giường cả đêm không?
Mình vừa nói xong, cả nhóm lập tức nhớ lại chuyện tối qua.
Hương ôm bụng cười.
Huyền Diệu cũng cười đến chảy nước mắt.
Dương đỏ mặt:
— Đừng nhắc nữa.
— Ông nội mày thiêng thật.
— Tối nay mày ngủ tiếp nhé.
Nó lắc đầu liên tục:
— Tao cúng xong mới ngủ.
— Không cúng thì nằm ngoài sân.
…
Cười chán, Huyền Diệu mới hỏi:
— Thế còn em?
Mình quay sang:
— Em sao?
— Anh không hỏi ước mơ của em à?
— Em vừa hỏi bọn anh trước mà.
— Thế giờ anh hỏi đi.
Mình bật cười:
— Sau này em muốn làm gì?
Huyền Diệu chống hai tay phía sau, ngẩng đầu nhìn tán cây.
— Em muốn có công việc ổn định.
— Có một căn nhà nhỏ.
— Không cần quá giàu.
— Thỉnh thoảng được đi chơi.
Em quay sang nhìn mình:
— Và ở cạnh một người mình yêu thật lâu.
Dương với Hương cùng lúc kêu lên:
— Lại nữa!
Huyền Diệu vẫn tỉnh bơ:
— Em nói ước mơ của em.
— Hai người có hỏi đâu.
Mình nhìn em, không nói.
Nhưng trong lòng lại thấy ấm.
Trước đây, mỗi lần một cô gái đặt mình vào tương lai của họ, mình thường thấy áp lực.
Còn lần này, cảm giác lại khác.
Không phải sợ.
Mà là mong mình đủ tốt để có thể xuất hiện trong tương lai ấy.
…
Buổi trưa dần trôi về chiều.
Ánh nắng không còn chiếu thẳng xuống bãi cỏ mà nghiêng qua các tán cây, tạo thành những vệt sáng dài trên mặt đất.
Dương với Hương lại xuống suối nghịch nước.
Hai đứa đứng cách chỗ mình một đoạn, lúc thì cúi tìm sỏi đẹp, lúc lại hắt nước vào nhau.
Mình ngồi tựa vào gốc cây.
Huyền Diệu tiến lại gần, rồi rất tự nhiên ngồi xuống cạnh.
Một lúc sau, em nằm nghiêng, gối đầu lên đùi mình.
Mình hơi khựng lại:
— Em làm gì đấy?
— Nằm một chút.
— Chân anh cứng.
— Em không chê.
Em nhắm mắt.
Tóc xõa ra trên đùi mình, vài sợi bị gió thổi nhẹ qua bàn tay.
Mình nhìn xuống khuôn mặt em.
Ở tư thế ấy, Huyền Diệu bỗng yên tĩnh khác hẳn cô gái thường ngày.
Không nói.
Không trêu.
Không làm gì khiến mình ngượng.
Chỉ nằm đó, hoàn toàn tin tưởng.
Mình đưa tay gạt mấy sợi tóc dính bên má em.
Huyền Diệu không mở mắt.
Chỉ khẽ cười.
— Anh M.
— Gì?
— Anh đã từng đưa cô gái nào về nhà chưa?
Mình biết kiểu gì em cũng hỏi câu ấy.
— Chưa.
Em mở mắt:
— Em không tin.
— Sao không tin?
— Anh yêu nhiều người thế.
— Ai bảo anh yêu nhiều?
— Em nghe kể.
Mình nhíu mày:
— Ai kể?
Huyền Diệu nhìn về phía Dương.
Thằng bé đang đứng dưới suối, hoàn toàn không biết mình vừa bị chỉ điểm.
— Anh Dương.
Mình gật đầu:
— Tối về anh sẽ nói chuyện với nó.
Huyền Diệu cười:
— Anh đừng dọa.
— Em tự hỏi thôi.
— Thật sự chưa có ai à?
Mình lắc đầu:
— Chưa.
— Trước đây có người đến nhà anh.
— Nhưng không phải anh chủ động đưa về như em.
Em nhìn mình thật lâu.
— Em là người đầu tiên?
— Ừ.
— Thật không?
— Anh nói dối em làm gì?
Khóe môi Huyền Diệu cong lên.
Em lại nhắm mắt, nhưng nụ cười vẫn giữ nguyên.
— Em vui.
— Có gì mà vui?
— Vì em là người đầu tiên anh đưa về gặp bố mẹ với tư cách người yêu.
Mình im lặng.
Quả thật, khi giới thiệu em trước mặt mẹ, mình đã nói rất rõ:
“Người yêu con.”
Chỉ một câu thôi.
Nhưng với Huyền Diệu, có lẽ nó quan trọng hơn tất cả những món quà hay lời nói ngọt ngào khác.
…
Em nằm thêm một lúc rồi hỏi:
— Mẹ anh có thích em không?
— Có.
— Sao anh biết?
— Mẹ anh mà không thích thì đã không nói chuyện với em nhiều thế.
— Còn bố anh?
— Bố anh còn hỏi con dâu rồi.
Huyền Diệu đỏ mặt:
— Anh đừng nhắc.
— Lúc ấy em muốn chui xuống gầm bàn luôn.
Mình bật cười:
— Bình thường em lì lắm mà.
— Việc ấy khác.
— Khác chỗ nào?
— Đấy là bố anh.
— Em phải ngoan.
— Thế bình thường không ngoan à?
Em đưa tay véo nhẹ vào bụng mình.
— Anh cứ trêu em.
Mình giữ tay lại.
Hai đứa nhìn nhau vài giây.
Không hiểu sao trong khoảnh khắc ấy, tiếng suối, tiếng Dương với Hương cười nói phía xa dường như nhỏ đi.
Mình cúi xuống hôn nhẹ lên trán em.
Huyền Diệu khựng lại.
Rồi nụ cười từ từ xuất hiện.
— Anh vừa hôn em đấy à?
— Không.
— Em cảm nhận được.
— Chắc lá rơi.
Em bật cười, giơ tay ôm lấy cổ mình rồi kéo xuống.
— Thế em hôn lại lá rơi nhé.
Mình chưa kịp phản ứng, em đã hôn rất nhanh lên má.
Phía dưới suối lập tức vang tiếng Dương:
— Tao nhìn thấy nhé!
Mình ngẩng lên.
Nó đang chỉ về phía hai đứa, cười như bắt được quả tang.
Hương đứng cạnh cũng huýt sáo.
Huyền Diệu chẳng ngại, còn vẫy tay:
— Thấy thì kệ anh.
Dương ôm ngực:
— Xóm trọ đã cơm chó.
— Về quê vẫn cơm chó.
— Vào tận khu di tích cũng không tha.
Mình nói vọng xuống:
— Mày với Hương vừa ôm nhau dưới suối thì sao?
Nó lập tức im.
Hương quay sang:
— Anh ôm em lúc nào?
Dương lúng túng:
— Anh... đỡ em khỏi trượt.
— Em có trượt đâu.
— Anh phòng xa.
Hai người lại bắt đầu cãi nhau.
Mình với Huyền Diệu nhìn nhau cười.
…
Gần ba giờ chiều, cả nhóm bắt đầu thu dọn.
Mình đứng dậy, chân tê đến mức suýt khuỵu xuống.
Huyền Diệu nhìn thấy liền cười:
— Gối em êm không?
— Chân anh mất cảm giác rồi.
— Thế lần sau em nằm tiếp cho quen.
Mình lắc đầu:
— Em đúng là không biết thương người.
Em cười:
— Em thương mà.
— Tối em bóp chân cho.
— Thôi.
— Tay nghề bóp vai của em anh còn nhớ.
Huyền Diệu phồng má.
Trong lúc ấy, Dương với Hương gom bát đĩa và những túi đồ còn lại.
Mình lấy một túi nilon lớn, đi quanh nhặt từng mẩu giấy, vỏ chai và que xiên đã dùng.
Dương hỏi:
— Để đấy lát người ta dọn.
Mình nhìn nó:
— Người ta nào?
— Mình mang đến thì mình mang về.
Nó gật đầu:
— Ừ nhỉ.
Cả bốn cùng chia nhau nhặt sạch khu vực.
Than được dội nước đến khi không còn khói.
Mình dùng que bới kỹ lớp tro, chắc chắn không còn tàn lửa mới yên tâm.
Hương nhìn khoảng đất đã sạch, nói:
— Lúc mình đến thế nào, giờ gần như vẫn thế.
Mình gật đầu:
— Đến chơi thì phải trả lại nơi này sự sạch sẽ.
Dương buộc túi rác vào xe:
— Bác sĩ tương lai phát biểu đạo đức ghê.
Mình nhìn nó:
— Người tối qua sợ ông nội đừng nói nhiều.
Nó lập tức câm miệng.
…
Trước khi rời đi, cả bốn đứng lại chụp một tấm ảnh chung bên bờ suối.
Mình đặt điện thoại lên một tảng đá, bật hẹn giờ rồi chạy lại.
Dương đứng cạnh Hương.
Mình đứng cạnh Huyền Diệu.
Đúng lúc máy chuẩn bị chụp, Huyền Diệu bất ngờ vòng tay ôm lấy cánh tay mình.
Dương ở bên kia giơ hai ngón tay sau đầu mình.
Tấm ảnh cuối cùng hiện ra có đủ bốn khuôn mặt đang cười, phía sau là dòng suối trong veo cùng những vạt nắng cuối chiều.
Không ai trong bốn đứa lúc ấy biết rồi cuộc đời sẽ đưa mỗi người về đâu.
Chỉ biết ngày hôm đó chúng mình thật sự vui.
Một niềm vui rất đơn giản.
Không cần nhiều tiền.
Không cần nơi sang trọng.
Chỉ cần một bờ suối, một bếp than, vài món đồ ăn và những người mình muốn ở cạnh.
…
Trên đường trở về, Huyền Diệu ngồi sau xe im lặng hơn lúc đi.
Ban đầu mình tưởng em đang ngắm cảnh.
Nhưng đi được vài cây số, mình cảm thấy đầu em tựa hẳn lên lưng mình.
Hai cánh tay ôm quanh eo cũng lỏng dần.
Mình nhìn qua gương.
Mắt em đã nhắm.
— Diệu.
Không có tiếng trả lời.
Mình gọi thêm lần nữa.
— Em ngủ à?
Em chỉ khẽ “ừ” một tiếng rồi lại im.
Mình giảm tốc độ.
Con đường từ Tân Trào về nhà có vài đoạn cua và mặt đường không được phẳng. Bình thường mình đi khá nhanh vì quen đường, nhưng hôm ấy chỉ chạy chậm rãi.
Dương với Hương đã đi trước một đoạn, thi thoảng lại dừng chờ.
Lần thứ hai nó dừng bên đường, mình vừa đến nơi, Dương hỏi:
— Sao đi chậm thế?
Mình chỉ nhẹ ra phía sau.
Nó nhìn Huyền Diệu đang ngủ gật rồi cười:
— Hiểu.
— Bố cháu đi trước.
Hương ngồi sau quay lại, nhỏ giọng:
— Anh đi cẩn thận nhé.
Mình gật đầu.
Hai người chạy đi.
Còn mình tiếp tục giữ xe thật đều.
Có lúc đầu Huyền Diệu nghiêng sang một bên, mình phải gọi nhẹ để em ôm chắc hơn.
Em mơ màng siết tay, áp sát vào lưng mình.
Giữa con đường quê buổi chiều, mình bất giác thấy cảnh ấy rất giống một điều mình từng nghĩ đến nhưng chưa dám gọi tên.
Cảm giác có người tin tưởng đến mức có thể ngủ yên sau lưng mình.
Và mình chỉ cần đưa người ấy về nhà an toàn.
…
Khi về tới cổng, trời đã gần tối.
Mẹ đang đứng ngoài sân nhặt rau, thấy cả nhóm trở về liền hỏi:
— Đi chơi có vui không?
Dương đáp to nhất:
— Vui lắm bác.
— Nhưng hơi thiếu ngủ.
Cả bọn phá lên cười.
Mẹ chẳng hiểu, quay sang nhìn mình.
— Nó làm sao thế?
Mình chỉ vào trong nhà:
— Tối mẹ hỏi ông nội.
Dương lập tức xua tay:
— Không có gì đâu bác.
— Cháu đùa thôi.
Bố từ sau nhà đi lên, nghe nhắc đến ông nội liền cười:
— Tối nay nhớ thắp hương xin ông.
Mặt Dương lại căng ra.
— Vâng ạ.
— Cháu xin thật.
…
Không có nhiều thời gian nghỉ.
Gia đình bắt đầu chuẩn bị lễ hạ bàn Tết vào buổi tối.
Bố làm thịt gà.
Mẹ chuẩn bị mâm cúng.
Mình với Dương phụ đun nước, làm gà rồi sắp đồ ngoài sân.
Huyền Diệu với Hương vào bếp phụ mẹ.
Em gái mình chạy qua chạy lại, lúc thì bưng bát, lúc lại đứng cạnh hỏi hai chị đủ thứ chuyện.
Mình đang ngồi nhổ lông gà thì nghe trong bếp tiếng em gái hỏi:
— Chị Diệu.
— Sau này chị có lấy anh M không?
Ngoài sân, tay mình khựng lại.
Dương ngồi cạnh lập tức ngẩng đầu, cố nghe.
Bên trong im vài giây.
Rồi giọng Huyền Diệu vang lên:
— Cái này phải hỏi anh em chứ.
Em gái hỏi tiếp:
— Nhưng chị có muốn không?
Hương bật cười.
Huyền Diệu chắc đang đỏ mặt vì mãi mới đáp:
— Có lẽ... có.
Dương quay sang nhìn mình, cười đến mang tai.
— Nghe rõ chưa?
Mình cúi xuống tiếp tục làm gà:
— Làm việc đi.
— Mặt mày đỏ rồi.
— Gần bếp nóng.
— Bếp ở cách mày ba mét.
Mình cầm nắm lông gà ném thẳng vào nó.
Dương né không kịp, lông dính đầy áo.
Nó đứng bật dậy:
— Địt mẹ.
— Tao đang mặc áo đẹp.
Mình cười:
— Tối qua ông nội chưa nhắc đủ à?
Nó lập tức ngồi xuống.
— Thôi.
— Tao nhịn.
…
Mâm cúng được chuẩn bị xong khi trời tối hẳn.
Bố thắp hương, cả nhà lần lượt đứng trước bàn thờ.
Mình đứng bên cạnh Dương.
Bố cháu hôm ấy nghiêm túc hơn bao giờ hết.
Nó chắp hai tay, cúi đầu rất thấp.
Miệng còn lẩm bẩm nhỏ đến mức chỉ mình nghe thấy:
— Cháu là bạn thằng M.
— Cháu không có ý chiếm giường của ông.
— Tối nay cho cháu ngủ nhờ.
Mình phải cắn chặt môi mới không bật cười.
Nó quay sang, lườm:
— Không được cười.
— Tao thành tâm.
Mình gật đầu:
— Ừ.
— Ông nghe thấy rồi.
Nghe mình nói, mặt nó mới bớt căng.
…
Sau khi làm lễ xong, bố hạ đồ xuống, cả nhà dọn thành mâm cơm tối.
Mình gọi điện bảo Cường sang chơi.
Nó đến rất nhanh, trên tay còn cầm thêm chai rượu nhỏ.
Vừa bước vào đã thấy Dương ngồi gần bàn thờ, nó hỏi:
— Mày làm gì ngồi nghiêm thế?
Dương chỉ vào ảnh ông nội:
— Tao đang tạo quan hệ.
Cường ngơ ngác.
Mình kể lại chuyện đêm trước.
Nó nghe xong cười đến mức phải ngồi xuống bậc cửa.
— Địt mẹ.
— Mày sợ thật à?
Dương vẫn cố sĩ:
— Tao không sợ.
— Tao tôn trọng tâm linh.
Cường gật gù:
— Thế tối nay tao ngủ cùng cho vui.
Nó lắc đầu ngay:
— Mày về nhà mày ngủ.
Cả nhà lại được trận cười.
…
Bữa cơm tối đông vui hơn cả buổi trưa.
Bố rót rượu.
Mình, Dương và Cường ngồi uống cùng.
Hai cô gái với mẹ và em gái ngồi một bên, vừa ăn vừa nói chuyện.
Dương sau vài chén bắt đầu nói nhiều.
Nó kể chuyện mình hồi năm nhất.
Kể lần hai thằng đánh nhau rồi thân nhau.
Kể những hôm đi học muộn.
Kể cả chuyện mình bị Huyền Diệu tán mà vẫn giả vờ không biết.
Mình phải liên tục chặn:
— Mày uống ít thôi.
— Nói lắm rồi đấy.
Nó khoác vai mình:
— Tao kể để hai bác hiểu con trai hai bác.
Bố cười:
— Bác biết tính nó rồi.
Dương chỉ sang Huyền Diệu:
— Nhưng từ ngày yêu Diệu, nó đỡ khó tính thật.
Huyền Diệu ngồi bên kia cười:
— Cháu cũng thấy thế ạ.
Mình nhìn em:
— Em theo phe nó à?
— Em theo sự thật.
Cường uống một ngụm rượu rồi nói:
— Tôi xác nhận.
— Tết vừa rồi thằng này ngồi với em mà điện thoại rung cái là cười.
Mình quay sang:
— Đến mày cũng tham gia à?
Nó cười:
— Sự thật không thể che giấu.
Mẹ nhìn mình với ánh mắt vừa vui vừa trêu:
— Thế mà lúc ở nhà cứ bảo bạn.
Em gái lập tức chen vào:
— Con biết từ giao thừa rồi.
Mình chịu không nổi:
— Cả nhà ăn đi.
— Đừng điều tra con nữa.
Tiếng cười lại vang đầy căn nhà.
…
Ăn xong, Cường lấy điện thoại bật nhạc.
Dương đã hơi say, giành lấy một chiếc đũa làm micro rồi hát rất nhiệt tình.
Hát được nửa bài quên lời, nó tự chế phần còn lại.
Hương ôm mặt:
— Anh thôi đi.
— Em xấu hổ quá.
Dương vẫn tiếp tục:
— Âm nhạc không có đúng sai.
Cường vỗ tay cổ vũ:
— Hát tiếp đi.
Mình nhìn hai thằng:
— Hai đứa mày gặp nhau đúng là tai họa.
Huyền Diệu ngồi cạnh tựa nhẹ vào vai mình:
— Nhưng vui mà anh.
Mình nhìn quanh.
Bố mẹ ngồi uống nước.
Em gái cười đùa cùng Hương.
Cường và Dương tranh nhau chiếc đũa.
Căn nhà nhỏ ngày thường vốn rất yên, hôm ấy lại ngập tiếng nói, tiếng hát và tiếng cười.
Mình khẽ gật đầu:
— Ừ.
— Vui thật.
…
Gần mười một giờ, Cường xin phép về.
Bố mẹ cũng đi nghỉ trước.
Hai cô gái vào phòng em gái.
Mình với Dương trở lại căn phòng cũ.
Nó đứng ngoài cửa, nhìn vào tấm ảnh ông nội từ xa rồi hỏi:
— Hương tắt chưa?
— Tắt rồi.
— Tao vái rồi.
— Ừ.
— Ông nhận chưa?
Mình cố nhịn cười:
— Chắc nhận.
Dương bước vào rất cẩn thận.
Trước khi nằm xuống còn quay sang phía bàn thờ ngoài nhà:
— Cháu xin phép ông nhé.
Mình kéo chăn:
— Ngủ đi bố cháu.
Nó nằm xuống.
Chỉ vài phút sau đã bắt đầu thở đều.
Có lẽ vì cả ngày không ngủ, đi chơi rồi uống rượu.
Cũng có lẽ vì tin rằng đã được ông nội mình cho phép.
Dù lý do nào, đêm ấy nó ngủ ngon thật.
Ngon đến mức tiếng ngáy vang khắp phòng.
Mình phải lấy gối đập vào người mấy lần nó mới nhỏ đi.
…
Sáng hôm sau, mẹ chuẩn bị bữa sáng từ sớm.
Cả nhóm ăn cháo gà, uống nước chè rồi thu xếp đồ trở lại Thái Nguyên.
Em gái mình cứ giữ tay Huyền Diệu với Hương, hỏi bao giờ hai chị lại về.
Huyền Diệu cười:
— Khi nào được nghỉ chị lại về.
Con bé nhìn sang mình:
— Anh nhớ đưa chị về nhé.
Mình gật đầu:
— Biết rồi.
Mẹ gói thêm thức ăn cho bốn đứa.
Mình bảo không cần nhưng vẫn bị nhét đầy hai túi.
Bố kiểm tra xe giúp.
Trước lúc đi, mẹ kéo Huyền Diệu lại, nói nhỏ mấy câu.
Mình đứng xa nên không nghe rõ.
Chỉ thấy em gật đầu, mặt hơi đỏ.
Lúc lên xe, mình hỏi:
— Mẹ nói gì với em?
Huyền Diệu ngồi sau cười:
— Bí mật của hai người phụ nữ.
— Có liên quan đến anh không?
— Có.
— Thế nói đi.
— Không.
Em vòng tay qua eo mình.
— Mẹ bảo em chăm anh.
— Có mỗi thế à?
— Còn bảo nếu anh bắt nạt em thì gọi cho mẹ.
Mình bật cười:
— Mới về hai hôm mà em đã có đồng minh rồi.
— Em được lòng người lớn.
— Em gái anh cũng theo phe em.
— Thế anh thành người thừa à?
Huyền Diệu tựa đầu lên vai mình:
— Anh là người yêu em.
— Không thừa được.
Mình nổ máy.
Phía trước, Dương và Hương cũng đã chuẩn bị xong.
Bốn đứa chào bố mẹ rồi từ từ rời khỏi cổng.
Qua gương chiếu hậu, mình vẫn thấy bố mẹ và em gái đứng nhìn theo.
Chuyến về quê dịp rằm tháng Giêng kết thúc như vậy.
Chỉ kéo dài hai ngày.
Nhưng đủ để Huyền Diệu bước vào gia đình mình một cách tự nhiên.
Đủ để Dương có thêm một đêm nhớ đời.
Và đủ để bốn đứa có một ngày bên bờ suối mà nhiều năm sau, mỗi khi nhìn lại tấm ảnh cũ, mình vẫn nhớ rõ tiếng cười vang giữa núi rừng Tân Trào.
Tuổi trẻ đôi khi không cần những chuyến đi thật xa.
Chỉ cần đi cùng đúng người...
Một nơi quen thuộc cũng có thể trở thành ký ức đẹp đến suốt đời.