Chuyện Đời Sinh Viên

hao

Yếu sinh lý
Dm! Đúng combo đẹp trai, dẻo miệng, súng dài lại cong + học y. Đủ tất cả các tiêu trí mà bọn con gái mới lớn mơ tưởng thì các ông bảo sao mà thằng e đi đâu cũng có gái.
 

Gt2019

Tao là gay
Dm! Đúng combo đẹp trai, dẻo miệng, súng dài lại cong + học y. Đủ tất cả các tiêu trí mà bọn con gái mới lớn mơ tưởng thì các ông bảo sao mà thằng e đi đâu cũng có gái.
Bỏ tiêu chuẩn súng ống đi vì thực tế gái nó thích hay ko thích mày trước khi biết đến cái đấy, nhất là với gái trinh. Thằng thớt trong mắt các em học sinh sinh viên là ăn điểm theo kiểu đẹp zai và duyên. Cái duyên này khó cắt nghĩa lắm, kiểu như năng lượng sức hút đàn ông trời ban thôi. Cũng ko vì học Y luôn, vì từ hồi cấp 3 nó còn mải chơi lười học ko nghĩ đỗ Y mà em P xinh gái đã ròng rã đón đi học suốt 3 năm, rồi em T tiếc gì đấy thích đơn phương nữa 😂 Tất nhiên về lâu dài thì làm Y là điểm cộng lớn cho cả nam hay nữ trong các mối quan hệ
 
Chương 156: Trở về

Sau chuyến về quê hôm ấy, cuộc sống của bốn đứa lại quay về đúng quỹ đạo vốn có.

Sáng đi học.

Chiều đi viện.

Tối trở về xóm trọ.

Mọi thứ lặp lại đều đặn như kim đồng hồ.

Thế nhưng, trong cái vòng lặp ấy, có những điều đã thay đổi.

Mình và Huyền Diệu gần gũi nhau hơn rất nhiều.

Không phải những điều lớn lao.

Chỉ là mỗi sáng xuống cầu thang đều có người đứng đợi.

Mỗi chiều đi viện về đều có ánh đèn còn sáng.

Mỗi tối đều có một bữa cơm nóng.

Có hôm mình vừa dựng xe dưới sân, còn chưa kịp tháo mũ bảo hiểm thì cánh cửa phòng em đã mở.

— Anh về rồi à?

Mình gật đầu.

— Ừ.

— Hôm nay đi viện mệt không?

— Cũng bình thường.

Em nhận lấy chiếc cặp trên vai mình.

— Xuống ăn cơm nhé.

Chỉ một câu nói đơn giản như vậy thôi.

Nhưng sau cả ngày đứng ở bệnh viện, ngửi mùi thuốc sát trùng, nghe tiếng xe cấp cứu và những lời dặn dò của bác sĩ, mình bỗng thấy lòng nhẹ hẳn.



Đi viện càng nhiều, mình càng hiểu một điều.

Sách vở chỉ là điểm khởi đầu.

Thứ khiến một người trở thành bác sĩ lại nằm ở những điều không có trong giáo trình.

Là cách bác sĩ trấn an người nhà.

Là ánh mắt khi nhìn bệnh nhân.

Là sự bình tĩnh trong những khoảnh khắc căng thẳng nhất.

Anh Trung vẫn là người mình theo nhiều nhất.

Ban đầu chỉ là anh em xã giao.

Dần dần, mỗi lần gặp nhau, anh đều gọi:

— M.

— Đi theo anh.

Có hôm anh hỏi:

— Em thấy ca này thế nào?

Mình nói suy nghĩ của mình.

Anh không bao giờ chê ngay.

Chỉ cười.

— Nghĩ như thế là đúng hướng rồi.

— Nhưng nếu bệnh nhân diễn biến thế này thì sao?

Những câu hỏi ấy khiến mình phải suy nghĩ rất nhiều.

Có hôm về phòng gần nửa đêm.

Mình vẫn mở sách ra đọc lại.

Dương nhìn mình, lắc đầu.

— Mày nghiện học thật rồi.

Mình cười.

— Không học thì sau này lấy gì cứu người.

Nó ném quyển sổ sang.

— Thế cứu luôn tao trước đi.

— Tao đói.

Hai thằng phá lên cười.



Ở xóm trọ, cuộc sống của bốn đứa cũng vui hơn trước.

Có những hôm trời mưa phùn.

Gió mùa đông bắc tràn về.

Lạnh đến mức chỉ muốn cuộn chăn ngủ.

Phòng mình là phòng rộng nhất.

Thế là Hương với Diệu ôm chăn chạy lên.

Bốn đứa nằm chen chúc trên một chiếc giường.

Dương nằm sát mép tường.

Hương tựa vào vai nó.

Diệu thì cuộn tròn trong lòng mình.

Mình chỉ nhẹ nhàng ôm em.

Có khi cả bốn nằm nói chuyện đến quá nửa đêm.

Kể chuyện quê.

Kể chuyện hồi cấp ba.

Kể những giấc mơ sau này.

Rồi chẳng biết từ lúc nào.

Đứa này ngủ trước.

Đứa kia ngủ sau.

Sáng dậy vẫn thấy nguyên tư thế tối hôm trước.

Dương dụi mắt.

— Đêm qua tao ngủ ngon thật.

Hương cười.

— Vì có người ôm chứ gì?

Nó tỉnh bơ.

— Có chăn ấm.

— Chứ người thì... cũng bình thường.

Hương véo ngay vào hông.

— Bình thường à?

Nó ôm hông nhăn nhó.

— Anh nói đùa.

Cả phòng cười nghiêng ngả.



Mình và Diệu cũng có những lúc chỉ còn hai người.

Em thường tựa đầu lên vai mình.

Có khi ngồi ngoài hành lang hàng giờ chỉ để ngắm mưa.

Có những cái nắm tay.

Có những cái ôm rất lâu.

Có những nụ hôn rất nhẹ.

Những hành động va chạm không hề nhẹ

Nhưng mình luôn dừng lại đúng lúc.

Không phải vì mình không rung động.

Mà vì mình luôn nghĩ.

Có những điều đẹp nhất...

Là khi cả hai cùng sẵn sàng.

Diệu đôi lúc cũng hỏi.

— Anh...

— Sao lúc nào cũng bình tĩnh thế?

Mình chỉ cười.

— Vì anh không muốn sau này em phải tiếc bất cứ điều gì.

Em không nói nữa.

Chỉ tựa đầu lên vai mình.

Khẽ siết lấy bàn tay mình.



Một buổi sáng.

Mình đang ngồi trong giảng đường.

Thầy vẫn đều đều giảng về bài học hôm ấy.

Không khí trong lớp yên ắng đến mức chỉ nghe tiếng lật giấy.

Điện thoại trong túi quần khẽ rung.

Một số máy lạ.

Nhưng nhìn kỹ...

Lại có cảm giác rất quen.

Mình xin phép bước ra ngoài hành lang.

— Alo?

Đầu dây bên kia im vài giây.

Rồi giọng một người đàn ông vang lên.

— Ông còn nhớ tôi không?

Mình bật cười.

— K phải không?

— Chuẩn.

Nó cũng cười.

— Rảnh không?

— Anh em làm vài chén.

Mình nhìn đồng hồ.

Tiết học này thật ra cũng không có gì quá quan trọng.

Hơn nữa...

Trong lòng mình cũng có chút tò mò.

Không phải tò mò vì V.Anh.

Mà tò mò xem cuộc sống của hai người họ bây giờ ra sao.

— Được.

— Quán nướng Bắc Sơn nhé.

— Năm phút nữa tôi đến.

Mình cúp máy.

Nhắn cho Dương một tin.

"Học xong mày về trước nhé. Tao có việc."

Nó chỉ trả lời đúng một chữ.

"Ok."



Năm phút sau.

Chiếc Dream đỏ dừng trước quán nướng.

Mình vừa tháo mũ bảo hiểm.

Điện thoại đã reo.

Ngẩng lên.

K đang đứng trong quán, giơ tay vẫy.

Mình bước vào.

Hai thằng bắt tay nhau.

Không khách sáo.

Cũng chẳng gượng gạo.

Chỉ đơn giản là hai người đàn ông cùng yêu cùng một cô gái.



Đồ ăn lên rất nhanh.

Rượu cũng được rót đầy.

Nhưng phải gần mười phút đầu...

Hai thằng gần như chẳng nói gì.

Chỉ cụng ly.

Chỉ ăn.

Đúng cái kiểu của đàn ông.

Có những chuyện...

Không cần mở lời ngay.

Đến chén thứ ba.

Hai đứa cùng ngẩng đầu.

Cùng nói.

— Ông...

Rồi cùng bật cười.

K đặt chén rượu xuống.

— Thôi tôi hỏi trước.

— Dạo này thế nào rồi?

Mình nhấp một ngụm rượu.

— Vẫn thế.

— Đi học.

— Đi viện.

— Bắt đầu theo được nhiều ca hơn.

— Cũng quen thêm mấy anh bác sĩ.

Nó ngồi chăm chú nghe.

Thỉnh thoảng lại gật đầu.

Đến khi mình kể xong.

Mình mới hỏi.

— Còn ông?

Nó cười.

Nhưng nụ cười ấy có chút mệt mỏi.

— Cũng... ổn.

Nó im lặng khá lâu.

Rồi mới chậm rãi nói.

— Ông biết không...

— Có những đêm tôi tỉnh dậy lúc hai, ba giờ sáng.

— Thấy cô ấy ngồi ngoài ban công.

— Cứ nhìn ra ngoài rồi khóc.

Mình khựng lại.

Trong lòng bỗng nhói lên một cái.

— Tôi hỏi.

— Thì cô ấy bảo không sao.

— Nhưng làm gì có ai không sao mà lại khóc như thế.

Nó cười nhạt.

Rót thêm rượu.

— Tôi có quá đáng không?

Mình lắc đầu.

— Không.

— Chỉ là...

— Duyên phận thôi.

Nó gật đầu.

— Chắc chỉ có tôi với ông.

— Từng là đối thủ của nhau...

— Mà giờ vẫn có thể ngồi uống rượu thế này.

Mình bật cười.

— Đời mà.

Hai thằng cụng ly.

Uống cạn.

Một lúc sau.

Mình mới hỏi.

— Thế...

— Ông giận cô ấy không?

K nhìn ly rượu trong tay.

Rồi cười rất nhẹ.

— Giận chứ.

— Nhưng cưới nhau rồi...

— Mình phải học cách thương cả quá khứ của người mình yêu.

Mình nhìn nó.

Lần đầu tiên.

Mình thật sự thấy nể người đàn ông ngồi trước mặt.

Nó kể.

Đến bây giờ.

Nó vẫn ngủ chiếc giường gấp đặt cạnh giường.

Không phải vì khoảng cách.

Mà vì nó biết...

V.Anh vẫn cần thêm thời gian.

— Tôi chờ được.

— Chờ thêm một chút cũng chẳng sao.

Nghe đến đó.

Mình chỉ biết im lặng.



Ngồi thêm một lúc.

K bất ngờ lấy điện thoại ra.

— Alo bố ạ.

Mình nghe thấy giọng chú bên đầu dây.

Vẫn sang sảng như ngày nào.

Nói được vài câu.

K quay màn hình về phía mình.

— Chú muốn nói chuyện với ông.

Mình nhận điện thoại.

— Cháu chào chú.

Đầu dây bên kia cười rất vui.

— Thằng M đấy à.

— Bao giờ lên đây chú cháu mình làm chén.

Mình cũng cười.

— Vâng.

— Có dịp cháu xuống.

Chú vẫn hỏi han như trước.

Không một lời nhắc lại chuyện cũ.

Hết tình...

Nhưng cái nghĩa vẫn còn nguyên.



Gần ba giờ chiều.

Hai thằng chia tay nhau trước quán.

K vỗ vai mình.

— Hôm nào rảnh.

— Lên chơi.

— Được.

Mình nổ máy.

Nhưng không chạy về xóm.

Chiếc Dream cứ thế lặng lẽ chạy ra hồ Xương Rồng.

Mình dựng xe.

Ngồi xuống chiếc ghế đá quen thuộc.

Mặt hồ hôm ấy rất yên.

Gió thổi nhè nhẹ.

Mình nhặt một viên sỏi.

Ném xuống.

"Tõm..."

Rồi thêm một viên nữa.

"Tõm..."

Không biết ngồi bao lâu.

Mình mới lấy điện thoại ra.

Mở đúng số máy đã thuộc lòng từ rất lâu.

Ngón tay dừng trên bàn phím.

Rồi chậm rãi gõ từng chữ.

""Anh vẫn nghĩ sẽ có một ngày mình gặp lại nhau trong một hoàn cảnh khác. Nhưng rồi anh nhận ra, có những người sinh ra để trở thành ký ức đẹp, chứ không phải để đi cùng mình đến hết cuộc đời.

Anh giờ cũng có người đang ở bên cạnh. Cô ấy tốt với anh lắm. Anh không muốn vì những ký ức cũ mà làm người hiện tại phải buồn.

Còn em... nếu K vẫn còn nắm tay em như ngày đầu, thì em hãy thử nắm lại tay cậu ấy một lần. Có lẽ người khiến em hạnh phúc sau này không phải anh, mà là người đang ở cạnh em mỗi ngày.


Đừng để cậu ấy phải chờ em mãi.

Cũng đừng để quá khứ giữ chân em nữa.

Cảm ơn em... vì đã từng là thanh xuân đẹp nhất của anh.




Đừng trả lời tin nhắn này.

Coi như hôm nay... anh chính thức trả em về với cuộc sống của em.

Chúc em bình an, V.A."




Mình đọc lại một lần.

Hít thật sâu.

Rồi bấm gửi.

Tin nhắn vừa đi.

Mình tắt nguồn điện thoại.

Đặt xuống bên cạnh.

Nhặt thêm một viên sỏi.

"Tõm..."

Lần này.

Không hiểu sao mắt mình cay xè.

Nước mắt cứ thế chảy xuống.

Không phải vì mình muốn quay lại.

Mà vì mình biết.

Từ hôm nay.

Mình thật sự phải tạm biệt một phần thanh xuân của mình.

Ngồi thêm rất lâu.

Nhìn số điện thoại đã thuộc lòng suốt bao lâu.

Bấm Chặn liên hệ.

Màn hình hiện lên:

"Bạn sẽ không nhận được cuộc gọi hoặc tin nhắn từ liên hệ này."

Mình im lặng vài giây.

Rồi bấm:

Đồng ý.

Không phải vì hết yêu.

Mà vì từ giây phút này...

Mình quyết định yêu người đang đợi mình về ăn cơm mỗi tối.

Ở một nơi khác trong thành phố.

Có một cô gái tên Huyền Diệu.

Có lẽ vẫn đang ngồi trước cửa phòng.

Thỉnh thoảng lại nhìn xuống đầu dốc.

Chờ tiếng máy chiếc Dream đỏ quen thuộc vang lên.

Mình đội mũ bảo hiểm.

Khởi động chiếc Dream.

Chiều Thái Nguyên hôm ấy vẫn đông người như mọi ngày.

Mình chạy xe rất chậm.

Trong đầu bỗng nhẹ đi một chút….​
Cái gì của mình nó sẽ là của mình còn không cố níu chả được còn cố tránh rồi lại trăn trở hồi lâu
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo