Chuyện Đời Sinh Viên

Vianhlagio01111988

Yếu sinh lý
Bac cho em xin ten truyen dc k Trong chuyện thằng cu Tí bên xam kia, ng yêu xinh đẹp như Lưu Diệc Phi của nó sau khi phải chủ động chia tay nó để cưới anh trưởng phòng chi tiền cứu mạng bố nằm viện, thì sau này có vẻ cũng có cs êm đềm, sinh 4 đứa con và chồng yêu thương trân trọng. Hi vọng VA cũng vượt qua đc quá khứ và đc chồng yêu thương
 

Gt2019

Tao là gay
@Vianhlagio01111988 Sorry mày tao đọc lâu rồi mà giờ ko vào lại đc xam kia nữa nên ko nhớ chính xác tên truyện hay đưa link đc. Đại khái tên truyện là "Mấy chuyện vớ vẩn hồi sinh viên của cu Tít" thì phải. Nhiều bạo lực và sex hơn, nhưng đọc cũng mãnh liệt nhiều cảm xúc. Như 1 thằng trên đã nói, mày vào Hall of fames của xam kia rồi tìm sẽ ra.

Trong trường hợp tìm ko ra được thì mách bù cho mày truyện " Yêu thầm chị họ" search google là ra. Đây là truyện tao ấn tượng mạnh nhất, lâu nhất trong rất nhiều truyện tự sự đã đọc, biết đến là do thằng Triển Chiêu xam kia giới thiệu. Đoạn đầu thằng chủ bút "Khổ vì gái theo" còn kể trên Voz theo thời gian thực luôn.
 

kingkingking

Yếu sinh lý
Dm mài thớt ơi,viết gì mà cuốn thế ,làm tao đọc từ 23h tới bây giờ mai chắc nghỉ làm chứ thức cái đéo gì nổi nữa.
Mà công nhận mài viết cảm xúc thật đấy,t cứ đọc r cười mỉm, cũng nhớ lại thời sinh viên va vấp nhiều để rồi cũng vực dậy được nhưng tốt nghiệp chỉ để lấy tấm bằng thôi ,trong đầu rỗng tuếch dù mang mác kĩ sư điện BK nhưng chưa bao giờ tự tin về khả năng của mình
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 173: Cánh đồng chiều mưa

Tiếng chuông điện thoại trực vừa dứt, cả phòng trực lập tức trở nên yên lặng.

Anh Trung đặt máy xuống.

Nhìn mình rồi nhìn sang Dương.

Giọng anh ngắn gọn.

— Có người bị điện giật.

— Thành phố.

— Đi luôn.

Ba anh em gần như cùng lúc đứng bật dậy.

Mình khoác vội chiếc áo blouse, xách balô rồi chạy theo anh Trung ra xe.

Bầu trời lúc ấy đen kịt.

Cơn mưa đầu mùa vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Chiếc xe cứu thương lao vút khỏi cổng bệnh viện.

Tiếng còi hụ vang lên, xé tan màn mưa đang phủ kín những con đường của thành phố.

...

Ngồi trong khoang xe, mình nhìn qua ô cửa kính.

Những chiếc xe phía trước lần lượt nép sang hai bên.

Con đường dường như rộng hơn.

Nhưng trong lòng mình lại nặng trĩu.

Không ai nói chuyện.

Anh Trung ngồi phía trước, mắt không rời con đường.

Dương ngồi cạnh mình.

Thỉnh thoảng hai thằng lại nhìn nhau.

Không cần nói.

Cả hai đều hiểu...

Lại thêm một cuộc chạy đua với thời gian.



Khoảng hơn mười phút sau.

Chiếc xe rẽ khỏi đường lớn, chạy vào một con đường bê tông nhỏ giữa cánh đồng.

Từ xa đã thấy vài người dân đứng vẫy tay liên tục.

Xe vừa dừng.

Ba anh em lập tức mở cửa lao xuống.

Một bác nông dân vừa chạy vừa chỉ tay.

— Ngoài kia!

— Ngoài ruộng!

— Chúng tôi cắt điện rồi!

Mình nhìn theo hướng bác chỉ.

Giữa cánh đồng, một người đàn ông nằm bất động.

Nửa người còn trên bờ.

Nửa người dưới ruộng.

Chiếc máy bơm nước nằm cách đó không xa.

Mưa làm bờ ruộng trơn nhẫy.

Nhưng lúc ấy...

Không ai còn nghĩ đến chuyện sạch hay bẩn.

Mình với Dương nhìn anh Trung.

Anh chỉ gật đầu một cái.

— Đi!

Ba anh em cùng lao xuống ruộng.

Bùn bắn kín ống quần.

Chiếc áo blouse trắng chỉ vài bước đã lấm lem.

Nhưng chẳng ai để ý.

Trong đầu mình lúc ấy chỉ còn duy nhất một suy nghĩ.

"Mong là còn kịp..."



Đến nơi.

Anh Trung nhanh chóng kiểm tra tình trạng người đàn ông.

Không khí căng thẳng đến mức mình nghe rõ cả tiếng tim mình đập.

Vài giây sau, anh ngẩng lên.

Giọng dứt khoát.

— Còn cơ hội.

— Đưa lên xe.

Bệnh nhân vừa được đưa lên cáng, mình với Dương đã khẩn trương khiêng ra khỏi ruộng.

Bờ đất sau cơn mưa trơn nhẫy. Bùn bám đầy giày, ống quần và vạt áo blouse trắng của cả ba anh em. Mỗi bước đi đều phải thật chắc, bởi chỉ cần một người trượt chân là cả chiếc cáng có thể nghiêng xuống.

Mình đi phía đầu cáng, Dương giữ phía chân, còn anh Trung vừa đi sát bên vừa quan sát tình trạng bệnh nhân.

Quãng đường từ cánh đồng lên con đường bê tông thực ra không xa.

Nhưng lúc ấy, mình thấy dài vô cùng.

Mấy người dân đang cấy ở gần đó cũng vội vàng chạy theo, người giữ lối, người cầm giúp túi đồ, người liên tục gọi bệnh nhân:

— Anh ơi!

— Cố lên anh ơi!

Người đàn ông vẫn nằm bất động, khuôn mặt tái nhợt. Lồng ngực còn nhấp nhô rất nhẹ, yếu đến mức nếu không nhìn kỹ gần như chẳng nhận ra.

Anh Trung vừa đi vừa giục:

— Cẩn thận!

— Giữ chắc cáng!

— Đừng để nghiêng!

Mình và Dương chẳng còn hơi sức để trả lời. Hai thằng chỉ cắn răng, cố giữ cho từng bước chân đều nhau.

Vừa đưa được cáng lên mặt đường, cửa sau xe cứu thương đã mở sẵn. Bác tài cùng mọi người hỗ trợ nâng cáng vào trong. Chốt cáng vừa khóa lại, Dương lập tức đóng cửa xe.

Anh Trung nói lớn:

— Đi viện ngay!

Chiếc xe chưa kịp chạy được bao xa thì tình trạng bệnh nhân đột ngột xấu đi.

Mình đang đứng sát bên cáng, mắt vẫn dõi theo từng nhịp thở yếu ớt. Bỗng nhiên, lồng ngực người đàn ông không còn nhấp nhô như trước nữa.

Mình khựng lại.

— Anh Trung...

— Hình như bác ấy không thở nữa!

Anh Trung lập tức cúi xuống kiểm tra.

Vẻ mặt anh thay đổi hẳn.

Anh nhìn nhanh sang màn hình theo dõi rồi đeo ống nghe kiểm tra lại bệnh nhân. Chỉ vài giây sau, anh quát:

— Địt mẹ, vô tâm thu rồi!

— Khẩn trương lên!

Không khí trong khoang xe lập tức trở nên hỗn loạn.

Nhưng đó không phải sự hỗn loạn vì chẳng ai biết làm gì.

Mà là mọi thứ cùng diễn ra trong một không gian quá nhỏ, trên chiếc xe đang lao đi và rung lên theo từng đoạn đường.

Anh Trung quay sang mình:

— M, ép tim!

Mình lập tức quỳ sát bên cáng.

Hai tay đặt lên ngực bệnh nhân.

Lúc ấy mình không còn kịp nghĩ mình chỉ là sinh viên năm ba, cũng chẳng còn nhớ chiếc áo blouse đang dính đầy bùn đất. Trong đầu chỉ có đúng một câu:

Phải làm ngay.

Mình bắt đầu ép.

Chiếc xe xóc mạnh khiến cả người chao sang một bên. Mình phải chống đầu gối vào thành cáng, giữ cho thân người không bị lệch rồi tiếp tục theo nhịp anh Trung hô.

— Đều tay!

— Đừng chậm lại!

— Ép tiếp đi!

Ở phía đầu bệnh nhân, anh Trung nhanh chóng kiểm soát đường thở. Dương luống cuống đúng vài giây đầu rồi lập tức lấy dụng cụ theo lời anh.

— Dương, adrenaline!

— Nhanh!

— Vâng!

Giọng Dương vang lên, vừa gấp vừa run.

Mình không quay sang nhìn được.

Hai mắt chỉ dán vào khuôn mặt bất động của người đàn ông trước mặt.

Mỗi lần hai bàn tay ép xuống, thân người bệnh nhân lại rung nhẹ. Mình cứ làm liên tục, không dám ngừng dù hai cánh tay bắt đầu mỏi và cứng dần.

Anh Trung làm xong phần việc của mình, quay sang kiểm tra rồi nói:

— Tiếp tục!

— Chưa có!

Người nhà ngồi ở góc xe từ lúc nào đã khóc thành tiếng.

Một người phụ nữ vừa ôm miệng vừa gọi:

— Anh ơi...

— Anh cố lên...

— Đừng bỏ mẹ con em...

Tiếng khóc ấy như xé toạc cả khoang xe chật hẹp.

Mình nghe rõ.

Nhưng không dám nhìn sang.

Mình sợ chỉ cần thấy khuôn mặt của chị ấy, đầu óc mình sẽ rối ngay.

Mình chỉ cúi xuống, tiếp tục ép, miệng vô thức lẩm bẩm:

— Chú ơi...

— Cố lên chú...

— Chú tỉnh lại đi nào...xin đấy

Chẳng biết người bệnh có nghe được không.

Có lẽ là không.

Nhưng lúc ấy mình chẳng còn biết nói gì khác.

Mình chỉ mong từng lần hai bàn tay ép xuống sẽ kéo được người đàn ông ấy trở lại.



Chưa đầy bao lâu, hai cánh tay mình đã bắt đầu run.

Vai đau nhức.

Mồ hôi chảy từ trán xuống mắt, cay xè. Mình không thể đưa tay lau, chỉ nghiêng đầu quệt vội vào vai áo rồi tiếp tục.

Dương đã chuẩn bị xong thuốc theo yêu cầu của anh Trung.

Anh vừa xử trí vừa theo dõi, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ.

— Đừng chậm nhịp!

— M, giữ đều!

— Vâng!

Mình cố đáp, nhưng tiếng phát ra đã khàn đặc.

Chiếc xe bất ngờ ôm một khúc cua. Cả thân người mình nghiêng mạnh. Hai bàn tay suýt trượt khỏi vị trí.

Anh Trung lập tức giữ vai mình:

— Cẩn thận!

— Tiếp tục!

Mình lại ép.

Một lần.

Rồi thêm một lần nữa.

Trong đầu chẳng còn khái niệm bao lâu đã trôi qua.

Một phút.

Năm phút.

Hay lâu hơn nữa.

Thời gian trên chiếc xe ấy như đông cứng lại.

Chỉ còn tiếng còi hụ phía ngoài.

Tiếng động cơ gầm lên.

Tiếng người nhà khóc.

Tiếng anh Trung ra lệnh.

Và tiếng thở nặng nhọc của ba anh em.



Đến một lúc, mình cảm nhận dưới hai bàn tay có một tiếng động rất khẽ.

Một cảm giác không rõ ràng truyền lên từ lồng ngực bệnh nhân.

Tim mình giật thót.

Mình biết đó có thể là xương sườn.

Mình chững lại theo bản năng.

Anh Trung quát ngay:

— Đừng dừng!

— Tiếp tục đi!

Mình nghiến răng, ép tiếp.

Cảm giác ấy lại xuất hiện.

Lần này rõ hơn.

Mình biết có lẽ xương sườn bệnh nhân đã bị gãy rồi

Nhưng nhìn khuôn mặt vẫn bất động kia, mình hiểu mình không còn lựa chọn nào khác.

Một bên là nguy cơ gãy xương.

Một bên là trái tim đã ngừng đập.

Trong khoảnh khắc ấy, chẳng ai phải cân nhắc điều gì nữa.

Mình tiếp tục.

Hai cánh tay càng lúc càng nặng.

Mỗi lần ép xuống giống như phải dồn hết sức lực còn lại trong cơ thể.

Mình vừa làm vừa lẩm bẩm, giọng chẳng biết từ khi nào đã run lên:

— Chú tỉnh lại đi...

— Sắp đến viện rồi...

— Cố thêm một chút nữa thôi...

Mình cũng không hiểu tại sao mình lại nói “sắp đến viện”, trong khi chẳng biết xe đã đi được bao xa.

Có lẽ mình không chỉ nói với bệnh nhân.

Mà còn đang tự động viên chính mình.



Anh Trung kiểm tra lại.

Vẫn chưa có kết quả.

Anh quay sang Dương:

— Đổi cho M!

Dương lập tức tiến tới.

Mình vừa rời tay ra mới cảm thấy hai cánh tay mình gần như mất hết sức. Các ngón tay cứng lại, cổ tay nhức buốt.

Dương vào vị trí thay mình.

Nó bắt đầu ép theo nhịp anh Trung hướng dẫn.

Anh Trung vẫn không ngừng nhắc:

— Đều!

— Dùng sức người xuống!

— Đừng chỉ dùng tay!

Mình ngồi nép sang một bên lấy lại hơi, nhưng mắt không rời bệnh nhân.

Khuôn mặt Dương đỏ bừng. Gân cổ nổi lên. Mồ hôi chảy dọc hai bên thái dương.

Mình chưa bao giờ thấy nó tập trung đến thế.

Không còn thằng Dương hay nói linh tinh.

Không còn vẻ lúng túng của những chuyến xe đầu tiên.

Trước mắt mình chỉ còn một thằng bạn đang nghiến răng, dồn hết sức vào từng lần ép xuống.

Người nhà vẫn khóc.

Chị ấy chắp hai tay, vừa khóc vừa van xin:

— Các em cứu anh ấy với...

— Làm ơn cứu anh ấy...

Mình quay mặt đi trong giây lát.

Cổ họng nghẹn cứng.

Mình không dám hứa.

Không ai trên xe dám hứa.

Ba anh em chỉ có thể tiếp tục làm tất cả những gì mình có thể.



Một lúc sau, Dương bắt đầu xuống sức.

Anh Trung lại bảo đổi.

Lần này anh vào ép tim, còn mình với Dương làm những việc anh giao ở bên cạnh.

Nhìn anh Trung ép, mình mới thấy kinh nghiệm khác hẳn.

Dù chiếc xe rung lắc, từng nhịp của anh vẫn chắc và đều. Khuôn mặt anh căng lại, hàm nghiến chặt, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo.

Được một lúc, anh quay sang mình:

— M, vào lại được chưa?

Mình gật ngay:

— Được anh!

Thật ra hai cánh tay vẫn còn mỏi nhừ.

Nhưng lúc ấy mình không nghĩ đến đau nữa.

Mình vào thay.

Lại tiếp tục ép.

Chẳng biết là vòng thứ bao nhiêu.

Cả mình, Dương và anh Trung thay nhau liên tục. Người này mỏi thì người kia vào. Không ai được phép dừng quá lâu.

Anh Trung lại kiểm tra.

Rồi lắc đầu:

— Chưa có!

Anh bất ngờ quay lên, dùng lòng bàn tay đập mạnh vào vách ngăn cabin.

— Tài ơi!

— Nhanh thêm giúp em cái!

— Nguy kịch rồi!

Từ phía trước, tiếng bác tài vọng lại:

— Đang hết tốc độ đây!

Chiếc xe tiếp tục lao đi.

Tiếng còi hú không ngừng.

Những cú xóc dồn dập khiến đầu gối mình đập vào thành cáng đau điếng. Mình chẳng còn cảm giác rõ ràng nữa, chỉ biết giữ tay, giữ người rồi tiếp tục.

Áo blouse đã ướt sũng.

Mồ hôi chảy xuống cổ, xuống lưng, hòa lẫn với nước mưa và bùn đất trên quần áo.

Hơi thở mình dần đứt quãng.

Nhưng bệnh nhân vẫn chưa trở lại.

Trong đầu bắt đầu xuất hiện một nỗi sợ.

Liệu có kịp không?

Liệu người đàn ông này có tỉnh lại được nữa không?


Mình không dám hỏi.

Chỉ tiếp tục lẩm bẩm:

— Cố lên chú...

— Đừng bỏ cuộc...

— Về với vợ con đi chú...

Câu cuối vừa thoát ra, người nhà lại òa khóc lớn hơn.

Mình cắn chặt răng.

Không nói nữa.

Chỉ ép.



Rồi bất ngờ, anh Trung lên tiếng:

— Dừng một chút!

Hai tay mình lập tức rời khỏi lồng ngực bệnh nhân.

Anh cúi xuống kiểm tra.

Cả xe như nín thở.

Mình nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh.

Một giây.

Hai giây.

Mấy giây ấy dài khủng khiếp.

Dương đứng cạnh cũng chẳng dám thở mạnh.

Người nhà ngừng khóc, hai tay vẫn chắp trước ngực.

Anh Trung nhìn lên màn hình theo dõi.

Những đường tín hiệu bắt đầu xuất hiện khác lúc trước.

Anh kiểm tra lại thêm một lần.

Rồi nói nhanh:

— Có nhịp rồi!

Mình tưởng mình nghe nhầm.

— Có lại rồi hả anh?

Anh Trung vẫn không rời mắt khỏi bệnh nhân.

— Có rồi!

— Theo dõi tiếp!

Không ai reo lên.

Không ai dám vui quá sớm.

Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, cả người mình mềm hẳn xuống.

Mình ngồi bệt sang bên cạnh cáng, hai cánh tay rũ xuống, thở dốc như vừa chạy một quãng đường rất dài. Một phần vì quá mệt, một phần vì say xe

Dương cũng tựa lưng vào thành xe, ngực phập phồng liên tục.

Hai thằng nhìn nhau.

Mắt nó đỏ lên.

Còn mình chẳng biết mặt mình lúc ấy thế nào.

Chỉ biết trong lòng vừa có thứ gì đó vỡ òa.

Người phụ nữ ngồi phía cuối xe nghe thấy “có nhịp rồi” liền bật khóc lớn hơn. Nhưng lần này tiếng khóc đã khác.

Chị vừa khóc vừa chắp tay:

— Cảm ơn các em...

— Cảm ơn các em...

Mình lắc đầu.

Muốn bảo chị đừng cảm ơn vội.

Nhưng mệt đến mức không nói thành lời.

Anh Trung vẫn là người duy nhất chưa cho phép bản thân thả lỏng.

Anh tiếp tục quan sát, kiểm tra và dặn hai đứa làm theo từng yêu cầu. Giọng anh đã bớt gấp hơn trước, nhưng vẫn rất dứt khoát:

— Chưa được chủ quan!

— Mới có nhịp lại thôi!

— Để ý kỹ vào!

Mình và Dương lập tức ngồi thẳng lại.

— Vâng!

Đúng.

Chưa đến bệnh viện.

Chưa thể nói bệnh nhân đã an toàn.

Nhưng ít nhất, trái tim ấy đã chịu đập trở lại.



Một lúc sau, tình trạng người bệnh dần ổn định hơn.

Những tín hiệu trên màn hình không còn là một đường phẳng lạnh lẽo như trước. Mình ngồi nhìn từng nhịp xuất hiện mà chẳng dám chớp mắt.

Bàn tay bệnh nhân vẫn nằm bất động bên hông.

Mình khẽ nắm lấy cổ tay ông.

Không phải để kiểm tra gì thêm.

Chỉ đơn giản là muốn cảm nhận sự sống vừa quay trở lại.

Dưới đầu ngón tay mình, mạch đập còn yếu.

Nhưng có thật.

Từng nhịp.

Từng nhịp một.

Mình cúi đầu, thở ra thật sâu.

Trong lòng khẽ nói:

May quá...

Về lại rồi.


Dương ngồi bên kia nhìn mình.

Nó không cười thành tiếng, chỉ khẽ gật đầu.

Mình cũng gật lại.

Chẳng cần nói gì.

Hai thằng đều hiểu vừa rồi mình đã sợ đến mức nào.

Anh Trung dựa nhẹ vào thành xe trong vài giây, đưa cánh tay quệt mồ hôi trên trán.

Rồi anh nhìn mình với Dương.

Khóe miệng giãn ra.

— Địt mẹ...

— Hai thằng làm được đấy.

Mình bật cười.

Dương cũng cười theo.

Đó chắc là nụ cười mệt mỏi nhất của ba anh em từ trước đến lúc ấy.

Nhưng cũng là nụ cười nhẹ nhõm nhất.



Khi chiếc xe rẽ vào cổng bệnh viện, ê-kíp khoa Hồi sức cấp cứu đã đứng chờ sẵn.

Cửa sau vừa mở, mọi người lập tức tiếp nhận bệnh nhân.

Mình với Dương theo đẩy cáng vào trong, nhưng đến cửa khoa thì phải lùi lại để các bác sĩ và điều dưỡng tiếp tục xử trí.

Cánh cửa đóng lại.

Ba anh em đứng bên ngoài hành lang.

Không ai còn đủ sức nói câu nào.

Mình cúi xuống nhìn hai bàn tay.

Chúng run bần bật.

Các khớp ngón tay đỏ lên.

Hai cánh tay đau nhức đến mức chỉ cần nâng lên một chút cũng khó chịu.

Dương ngồi phịch xuống ghế.

Nó cúi đầu, thở dốc rồi nói:

— Địt mẹ...

— Tao tưởng không về được nữa.

Mình ngồi xuống cạnh.

— Tao cũng thế.

Anh Trung vẫn đứng trước cửa khoa, mắt nhìn vào bên trong.

Một lát sau, anh mới quay lại:

— Hai đứa đi rửa mặt thay quần áo đi.

— Quần áo nhìn như vừa đi cày về.

Mình nhìn xuống.

Chiếc áo blouse trắng giờ đã loang lổ bùn đất, nước mưa và mồ hôi. Quần từ đầu gối trở xuống gần như không còn nhận ra màu ban đầu.

Dương nhìn mình rồi bật cười.

— Sinh viên Y đi cấy.

Mình cũng cười.

Một câu đùa rất nhạt.

Nhưng sau những phút căng thẳng vừa rồi, chỉ cần cười được đã là tốt lắm rồi.

Khoảng gần một tiếng sau, bọn mình mới nhận được tin bệnh nhân đã tạm ổn định.

Bác sĩ còn nói phát hiện hai xương sườn bị gãy trong quá trình hồi sức, nhưng trước mắt không gây ảnh hưởng nghiêm trọng.

Nghe đến đó, mình mới hoàn toàn thở phào.

Hai chiếc xương sườn gãy.

So với một mạng người được giữ lại...

Lúc ấy, mình chỉ nghĩ:

Gãy thì rồi sẽ liền.

Miễn là người vẫn còn sống.


Lúc ấy...

Mình mới thấy hai bàn tay mình đang run.

Anh Trung quay sang nhìn hai đứa.

Lần đầu tiên kể từ khi mình quen anh.

Anh cười rất tươi.

Anh đưa tay vỗ mạnh vào vai mình.

Rồi sang vai Dương.

— Hai đứa...

— Hôm nay làm tốt lắm.

Chỉ một câu ấy thôi.

Mình thấy mọi mệt mỏi trong người như tan biến.



Hôm sau.

Mình với Dương đang học lâm sàng thì có người gọi.

Quay ra cửa.

Mình thấy mấy người hôm qua đứng ở hành lang.

Vừa nhìn thấy hai đứa.

Một bác lớn tuổi bất ngờ quỳ xuống.

Mình giật mình.

Vội chạy lại đỡ bác dậy.

— Bác...

— Bác đừng làm thế.

— Cháu ngại lắm.

Bác nắm chặt lấy tay mình.

Giọng vẫn còn nghẹn.

— Cảm ơn các cháu...

— Nếu hôm qua không có các cháu...

Bác không nói hết câu.

Chỉ cúi đầu lau nước mắt.

Mình nhìn sang Dương.

Nó cũng lúng túng chẳng kém.

Hai thằng cứ liên tục bảo.

— Bác ơi...

— Đó là việc bọn cháu phải làm.

— Bác đừng cảm ơn bọn cháu.

Một cô trong gia đình lấy từ túi ra một chiếc phong bì.

Mình vội xua tay.

— Cháu xin phép không nhận đâu ạ.

Dương cũng cười.

— Bác giữ lại chăm chú là vui rồi.

Mấy người nhìn nhau.

Rồi chỉ biết nắm tay hai đứa thật chặt.

Trước khi về, bác xin số điện thoại của mình với Dương.

Bác cười hiền.

— Hôm nào chú ấy khỏe hẳn...

— Gia đình mời hai cháu bữa cơm.

Mình chỉ biết cười.

— Vâng.

— Khỏi cần cảm ơn nhiều đâu bác.

— Chú khỏe là bọn cháu vui rồi.

Khi gia đình ra về, mình quay lại lớp.

Mới thấy cả lớp đang nhìn mình và Dương.

Thằng Tuấn ngồi cuối lớp huých vai mình.

Cười toe.

— Hai ông nổi tiếng rồi nhé.

Mình chỉ cười.

Ngượng đến mức chẳng biết nói gì.

Đúng lúc ấy, thầy bộ môn bước vào.

Đi ngang qua chỗ hai đứa, thầy dừng lại.

Nhìn mình rồi nhìn sang Dương.

Thầy khẽ gật đầu.

Chỉ nói đúng một câu:

— Làm tốt lắm.

Ngắn gọn.

Nhưng đến tận bây giờ...

Mình vẫn còn nhớ rất rõ.

Có lẽ...

Đó là lần đầu tiên trong quãng đời sinh viên, mình cảm nhận được rõ ràng ý nghĩa của hai chữ "cứu người".

Và cũng từ ngày hôm ấy...

Mình càng tin rằng, mình đã chọn đúng con đường để đi.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 174: Cuộc gọi lúc nửa đêm

Sau ca điện giật hôm ấy, cuộc sống lại quay về đúng quỹ đạo vốn có.

Những tuần cuối cùng của năm ba trôi qua nhanh đến mức mình còn chưa kịp nhận ra thì kỳ thi cuối kỳ cũng kết thúc.

Mùa hè năm ấy, bọn mình chỉ được nghỉ hơn một tháng.

Không dài như những năm đầu.

Dương với mình bàn nhau mãi rồi quyết định không về quê.

Một phần vì nghỉ ngắn.

Phần nữa là anh họ mình lại có việc cho hai thằng làm.

Không còn làm offer như ngày trước nữa.

Lần này là một mảng MMO khác.

Hai thằng cứ sáng làm việc, chiều tối nếu rảnh thì lên viện theo anh Trung trực, còn đêm lại ngồi cày việc đến khuya.

Mỗi tuần anh họ đều chuyển tiền đều đặn.

Hết hơn một tháng nghỉ hè, hai thằng cũng kiếm thêm được gần ba chục triệu.

Đủ để cả năm học sau không phải ngửa tay xin bố mẹ thêm đồng nào.

Diệu thì khác.

Em nhất quyết muốn ở lại Thái Nguyên với mình.

Nhưng bố mẹ em gọi điện liên tục, bắt về quê nghỉ hè.

Đến cuối cùng, em đành miễn cưỡng bắt xe về.

Tất nhiên hai đứa cũng có một đêm mặn nồng rồi

Trước hôm đi, em ôm mình rất lâu ở đầu cầu thang.

Khẽ thủ thỉ:

— Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

— Đừng thức khuya nhiều.

— Với cả...

Em ngập ngừng vài giây.

— Không được để cô nào bắt mất anh đâu đấy.

Mình bật cười.

Đưa tay xoa nhẹ mái tóc em.

— Anh còn đang đợi em quay lại mà.

— Ai bắt được.

Em cười, khẽ đánh yêu vào vai mình rồi mới chịu lên xe.

Nhìn chiếc xe khách khuất dần, tự nhiên mình thấy xóm trọ yên ắng hẳn.

Mùa hè của hai thằng sinh viên bắt đầu khá đều đặn.

Sáng chẳng ai muốn dậy sớm.

Toàn gần chín giờ mới lồm cồm bò xuống giường.

Đánh răng, rửa mặt xong, hai thằng lại dắt nhau xuống quán bún đầu ngõ.

Ăn xong, mỗi đứa làm cốc cà phê đá.

Rồi về phòng bật điều hòa, mở máy tính.

Từ sáng đến tận chiều.

Chỉ nghe tiếng bàn phím lách cách.

Có hôm bí quá, hai thằng ngồi vò đầu bứt tai.

Có hôm thuận lợi.

Đến tối nhìn tài khoản tăng lên từng chút một.

Dương ngả người ra ghế.

Cười hề hề.

— Địt mẹ.

— Cũng kiếm được đấy.

Mình nhìn màn hình rồi cười.

— Chăm chỉ là có ăn ngay

Nó chống cằm.

— Nghĩ hồi năm nhất xin bố mẹ từng triệu.

— Giờ tự kiếm được cũng vui nhỉ.

Mình gật đầu.

Đúng là vui thật.

Không phải vì số tiền.

Mà vì lần đầu tiên hai thằng cảm thấy mình đã đỡ được phần nào gánh nặng cho gia đình.



Đều đặn mỗi cuối tuần.

Anh họ lại chuyển tiền.

Có tuần năm triệu.

Có tuần hơn.

Mỗi lần điện thoại báo tin nhắn ngân hàng, Dương lại cười toe.

— Lại có lương.

— Tối nay ăn ngon.

Hai thằng chẳng tiêu hoang.

Chỉ thỉnh thoảng tự thưởng cho mình một bữa vịt quay hay nồi lẩu nhỏ.

Rồi lại về phòng tiếp tục cày.

Kết thúc hơn một tháng nghỉ hè.

Hai thằng cộng lại.

Gần ba chục triệu.

Mình nhìn con số trong tài khoản.

Khẽ mỉm cười.

Ít nhất...

Năm học tới, mình vẫn không phải gọi điện xin bố mẹ gửi tiền sinh hoạt nữa.



Dù nghỉ hè.

Nhưng mình với Dương vẫn không bỏ bệnh viện.

Cuối tuần nào rảnh, hai thằng lại lên trực cùng anh Trung.

Có hôm chỉ ngồi từ sáng đến chiều chẳng có việc gì.

Ba anh em pha trà.

Nói chuyện.

Anh Trung kể chuyện hồi mới đi làm.

Có hôm lại chạy một hai ca nhẹ.

Lúc về, anh vẫn hay cười.

— Hai thằng.

— Học đi.

— Cấp cứu không chạy mất đâu.

Những câu nói cộc lốc ấy, chẳng hiểu sao mình lại nhớ mãi.



Điều mình nhớ nhất mùa hè năm ấy...

Là những cuộc gọi video với Diệu.

Tối nào gần mười giờ.

Điện thoại cũng sáng lên.

Màn hình hiện khuôn mặt em.

Có hôm tóc còn ướt vì vừa gội đầu.

Có hôm em đang ngồi ngoài sân nhặt rau cùng mẹ.

Có hôm lại vừa đi chơi ngoài đường về.

Em kể đủ thứ chuyện.

Hôm nay bắt được con cá.

Mai mẹ làm bánh.

Ngày kia cả nhà đi ăn giỗ.

Rồi bất chợt em hỏi.

— Anh có nhớ em không?

Mình cười.

— Em thử đoán xem.

Em chống cằm.

— Chắc là... không.

Mình lắc đầu.

— Sai.

— Ngày nào cũng nhớ.

Em cười tít mắt.

— Thế thì được.

Có hôm hai đứa chẳng nói gì.

Chỉ bật camera lên.

Nhìn nhau.

Đến lúc buồn ngủ mới tắt máy.

Yêu nhau đôi khi chỉ cần thế

Ba tuần trôi qua rất nhanh



Một buổi tối cuối tháng.

Mình với Dương đang ngồi trước hai chiếc máy tính, mỗi đứa một việc.

Ngoài trời mưa lâm thâm.

Trong phòng chỉ còn tiếng gõ bàn phím lách cách.

Bất chợt, điện thoại mình rung lên.

Một số điện thoại rất quen.

Nhưng đã rất lâu rồi không xuất hiện.

Mình nhìn màn hình vài giây.

Khẽ giật mình.

"Là chị Samsung..."

Mình bấm nghe.

Đầu dây bên kia, giọng chị hơi lè nhè.

— Chú...

— Còn nhớ chị không?

Mình cười.

— Sao lại không nhớ.

Chị bật cười khẽ.

Rồi giọng bỗng chùng xuống.

— Vô tâm thật.

— Đi một cái là mất hút luôn.

Mình gãi đầu.

— Em bận học rồi đi viện suốt.

— Với lại... cũng nghĩ chị bận.

Chị im lặng vài giây rồi hỏi:

— Nghỉ hè có về quê không?

— Em vẫn ở Thái Nguyên.

Đầu dây bên kia như thở phào.

— May quá...

Chị hạ thấp giọng.

— Chị đang uống với mấy người bạn.

— Nhưng chị thấy không ổn.

— Hình như có mấy ông cứ cố chuốc chị.

— Chú... ra đón chị được không?

Mình ngồi thẳng người.

— Chị đang ở đâu?

Chị đọc tên quán lẩu gần tổ 19.

Rồi gửi vị trí.

Mình chưa kịp đứng dậy thì Dương đã quay sang.

— Sao thế?

— Đi đón chị Samsung.

— Hình như chị ấy gặp chuyện.

Dương chẳng hỏi thêm.

Nó tắt máy tính.

— Đi.

— Tao đi cùng.



Chỉ hơn mười phút sau, hai thằng đã có mặt trước quán.

Từ ngoài nhìn vào, mình thấy chị đang ngồi cùng một nhóm người.

Mặt chị đỏ bừng vì rượu.

Còn mấy người đàn ông bên cạnh thì liên tục rót thêm.

Mình với Dương bước vào.

Không khí trên bàn chợt im đi vài giây.

Chị nhìn thấy mình.

Đôi mắt đang mơ màng bỗng sáng hẳn lên.

— M...

Mình bước lại.

Mỉm cười.

— Em đến đón chị.

Chị gật đầu rất khẽ.

Mấy người trên bàn cũng chỉ cười xã giao vài câu.

Thấy hai thằng mình đứng đó, bọn nó cũng không giữ chị lại nữa.

Mình với Dương dìu chị ra xe.

Suốt quãng đường về, chị gần như không nói gì.

Chỉ dựa đầu vào vai mình.

Im lặng.



Về đến phòng, mình đỡ chị lên giường nằm nghỉ.

Đặt sẵn một chiếc chậu cạnh giường phòng khi chị buồn nôn.

Dương nhìn mình rồi cười.

— Thôi.

— Tao xuống phòng Hương ngủ.

— Có gì mai gặp.

Nói xong, nó cầm chìa khóa đi luôn.

Căn phòng chỉ còn lại mình với chị.

Mình lấy khăn ấm lau mặt cho chị.

Khẽ rung động trước vẻ đẹp ấy

Chị nay mặc quần áo kín đáo lắm

Áo sơ mi trắng ngắn tay, quần lengging

Trang điểm đủ để đẹp mê hồn

Vẫn khuôn mặt ấy

Vẫn dáng vẻ ấy, nhưng có lẽ chắc đã đẹp hơn xưa nhiều rồi

Mình cứ thơ thẩn ngắm chị

Đúng lúc ấy, chị nghiêng người rồi nôn.

Mình vội đỡ chiếc chậu lại gần.

Đợi chị đỡ hơn, mình đưa cốc nước để chị súc miệng.

Rồi ra bàn máy tính, định mở phim gì xem giết thời gian

Một lúc sau, chị cũng tỉnh táo hơn đôi chút.

Chị dựa lưng vào tường.

Nhìn mình rất lâu.

Rồi khẽ cười.

— Lâu không gặp...

— M khác quá.

— Trưởng thành hơn.

— Đẹp trai hơn nữa.

Mình cũng cười.

— Chị vẫn vậy.

— Vẫn đẹp như ngày em gặp lần đầu.

Chị cúi đầu.

Khóe môi khẽ cong lên.

Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi đều.

Trong căn phòng nhỏ chỉ còn tiếng quạt quay nhè nhẹ.

Chị khẽ vỗ vào khoảng trống bên cạnh.

— Lên đây nằm đi, định ngồi đấy đến sáng à?

Mình chần chừ vài giây.

Rồi cũng ngồi xuống.

Chị tựa đầu vào vai mình.

Vòng tay ôm lấy mình rất khẽ.

Giọng nhỏ đến mức gần như hòa vào tiếng mưa.

— Chị nhớ M lắm...

— Nhưng M không liên lạc.

— Chị cũng không dám làm phiền.

Mình im lặng.

Không biết phải trả lời thế nào.

Rồi cả hai đi ngủ, chị vẫn ôm chặt lấy mình

Đêm hôm ấy, hai con người từng có rất nhiều kỷ niệm cũ lại nằm bên nhau rất lâu.

Những khoảng lặng nhiều hơn những câu nói.

Đêm hôm ấy, ký ức cũ và cảm xúc còn dang dở khiến cả hai lại xích gần nhau thêm một lần nữa.

Đến khi ngoài trời chỉ còn tiếng mưa rả rích, cả hai cũng thiếp đi trong vòng tay của nhau.



Sáng hôm sau, ánh nắng len qua khe cửa sổ.

Mình tỉnh dậy.

Thấy chị vẫn nằm bên cạnh.

Chị mở mắt.

Mỉm cười.

— Cảm ơn M...

— Hôm qua, lúc đó...

— Chị chẳng nghĩ đến ai cả.

— Chỉ nghĩ đến M thôi.

— Thế là bấm máy.

— May mà M vẫn còn ở Thái Nguyên.

Mình nhìn chị.

Khẽ cười.

— May thật.

— Chẳng biết hôm qua có người cứu tui hay giết tui nữa

— Vẫn còn đau đấy

— Đừng bảo lại cảm xúc nhất thời nữa nhé

Mình bật cười, câu nói này mới còn hôm nào nói, giờ nghe lại vui thật

— Thôi vẫn còn tốt chán so với đống hôm qua

Chị beo mình, rồi lại dụi dụi vào cổ mình

Lúc sau

Chị ngồi dậy, sửa lại mái tóc rồi nói như đang tự nhủ.

— Chắc tuần tới chị về quê.

— Về làm cùng bố mẹ.

Mình gật đầu.

Không giữ.

Cũng không hỏi thêm.

Đến lúc ra cửa, chị quay lại.

Nhẹ nhàng ôm mình một cái.

Khẽ hôn lên má rồi mỉm cười.

— Chăm sóc bản thân nhé.

— Đừng để chị phải gọi đi cứu lần nữa.

Mình bật cười.

— Vâng.

Mình đứng ở đầu cầu thang nhìn theo đến khi chị khuất hẳn.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất khó gọi tên.

Có những người đi ngang qua cuộc đời mình.

Không phải để ở lại.

Nhưng cũng chẳng thể nào quên.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 175: Mùa hè khép lại

Thời gian trôi nhanh hơn mình vẫn tưởng.

Mới ngày nào còn đứng ở bến xe tiễn Diệu về quê, vậy mà chớp mắt đã hơn một tháng.

Khoảng thời gian ấy, mình với Dương gần như chỉ quanh quẩn giữa phòng trọ, bệnh viện và hai chiếc máy tính. Công việc anh họ giao cũng kết thúc đúng như dự tính. Hai thằng cộng lại cũng kiếm được gần ba chục triệu, đủ để tự lo tiền ăn, tiền trọ và sinh hoạt cho một thời gian khá dài.

Lần đầu tiên kể từ ngày lên đại học, mình không còn cảm giác phải ngửa tay xin tiền bố mẹ mỗi khi cuối tháng nữa.

Nghĩ vậy thôi cũng thấy vui.



Sáng hôm ấy, mình tỉnh dậy từ rất sớm.

Đồng hồ mới hơn bảy giờ.

Bình thường giờ này mình còn đang ngủ ngon lành, vậy mà hôm nay đã lục đục thay quần áo.

Dương nằm ở chiếc giường bên cạnh, nghe tiếng động liền mở hé mắt.

Nó nhìn mình từ đầu đến chân rồi cười.

  • Hôm nay mặt trời mọc hướng Tây à?
Mình vừa cài cúc áo vừa hỏi.

  • Sao?
  • Bình thường phải gần chín giờ mới lôi được mày khỏi giường.
  • Hôm nay thì ngược lại.
  • Người chưa gọi, ông đã tự dậy rồi.
Mình cười.

  • Đi đón Diệu.
Nó chống tay ngồi dậy.

  • À...
  • Thế thì hiểu.
  • Anh hùng khó qua ải mỹ nhân.
Mình tiện tay cầm chiếc khăn mặt ném sang.

  • Cút.
Dương cười hề hề.

  • Nhớ mua đồ ăn sáng về nhé.
  • Tao với Hương còn chưa ăn.
  • Mày có người yêu rồi thì cũng đừng quên anh em.
  • Biết rồi.
Mình dắt chiếc Dream xuống sân.

Nổ máy.

Chạy thẳng về phía bến xe.



Bến xe sáng nay khá đông.

Người đi, người về.

Tiếng còi xe hòa cùng tiếng rao hàng tạo nên cái không khí rất đặc trưng mỗi dịp sinh viên nhập học trở lại.

Mình dựng xe sát mép đường rồi đứng chờ.

Thỉnh thoảng lại cúi xuống nhìn đồng hồ.

Trong hơn một tháng vừa rồi, tối nào mình với Diệu cũng gọi điện cho nhau.

Có hôm em kể chuyện đi phụ mẹ nấu cơm.

Có hôm lại khoe vừa bị bố bắt ra đồng nhổ cỏ.

Mình chỉ ngồi nghe rồi cười.

Xa nhau mới thấy...

Một cuộc gọi ngắn thôi cũng đủ khiến cả ngày vui hơn rất nhiều.

Đúng chín giờ kém.

Chiếc xe khách quen thuộc từ từ tiến vào bến.

Cửa xe mở.

Từng người lần lượt bước xuống.

Mình đưa mắt tìm kiếm.

Rồi bất chợt nhìn thấy em.

Diệu mặc chiếc váy trắng đơn giản, mái tóc buộc gọn phía sau, một tay kéo chiếc vali nhỏ, tay còn lại ôm chiếc ba lô.

Em cũng đang ngó nghiêng tìm mình.

Đến khi ánh mắt hai đứa chạm nhau.

Diệu cười.

Nụ cười ấy...

Vẫn khiến tim mình đập nhanh như lần đầu gặp.

Mình bước nhanh tới.

Diệu cũng bỏ luôn chiếc vali.

Chạy lại ôm chầm lấy mình.

Em ôm rất chặt.

Khẽ nói.

  • Em nhớ anh.
Mình vòng tay ôm lấy em.

Mỉm cười.

  • Anh cũng nhớ em.
Hai đứa cứ đứng như vậy vài giây.

Cho đến khi bác bảo vệ bến xe đi ngang qua cười lớn.

  • Hai đứa về phòng rồi ôm tiếp nhé.
  • Đứng giữa lối đi người ta còn xuống xe.
Diệu đỏ bừng mặt.

Vội buông mình ra.

Khẽ đánh vào vai mình.

  • Tại anh hết.
Mình ngơ ngác.

  • Sao lại tại anh?
  • Tại anh đứng đây.
  • ...
  • Thế lần sau anh trốn nhé?
Diệu bật cười.

  • Anh mà trốn thì em giận thật đấy.


Ra đến xe.

Diệu mở chiếc ba lô trước ngực.

Lấy ra một túi vải nhỏ.

  • Mẹ em gửi anh này.
Mình mở ra xem.

Bên trong có một lọ muối vừng.

Ít bánh đa nướng.

Một túi lạc rang.

Vài quả ổi vẫn còn thơm mùi lá.

Mình cầm lọ muối vừng lên.

Bất giác mỉm cười.

  • Bác chu đáo thật.
Diệu cười.

  • Mang lên để lúc đói còn có cái ăn.
  • Với lại...
  • Bố mẹ em cũng bảo bao giờ rảnh thì về chơi.
Mình gật đầu.

  • Anh sẽ về.
  • Hứa nhé?
  • Hứa.
Diệu lúc ấy mới yên tâm ngồi lên sau xe.

Hai tay ôm nhẹ lấy eo mình.

Con đường từ bến xe về xóm trọ hôm ấy...

Tự nhiên ngắn lạ.



Xe vừa vào đến sân trọ.

Dương đã chạy từ tầng hai xuống.

Theo sau là Hương.

Dương vừa thấy Diệu đã cười.

  • Cuối cùng em tôi cũng lên rồi.
  • Hơn tháng nay thằng M cứ như người mất hồn.
Diệu bật cười.

  • Anh lại trêu em.
  • Anh nói thật đấy.
Dương quay sang nhìn mình.

  • Có hôm ngồi làm việc.
  • Điện thoại vừa báo tin nhắn của em là cười một mình.
Mình trừng mắt.

  • Mày nói ít thôi.
Hương đứng bên cạnh cũng cười.

  • Em lên đúng lúc đấy.
  • Hai ông này ở với nhau hơn tháng mà phòng chẳng khác gì doanh trại.
Diệu nhìn mọi người rồi cười lễ phép.

  • Em chào anh Dương.
  • Chào chị Hương.
Hương bước lại cầm giúp chiếc túi đồ.

  • Đi đường có mệt không em?
  • Dạ cũng không chị.
  • Chỉ hơi buồn ngủ thôi.
Dương nhanh tay xách chiếc vali.

  • Thôi lên phòng.
  • Để anh xách cho.
Bốn đứa vừa đi vừa nói cười.

Khoảng sân trọ vốn yên tĩnh bỗng trở nên rộn ràng hẳn.



Vừa mở cửa phòng.

Diệu đứng khựng lại.

Căn phòng không quá bẩn.

Nhưng chỉ cần nhìn qua cũng biết đây là chỗ ở của hai thằng con trai suốt hơn một tháng.

Mấy lon nước ngọt còn nằm trên bàn.

Quần áo phơi khô vẫn chưa gấp.

Hai chiếc máy tính mở sẵn.

Dây điện.

Dây mạng.

Sạc điện thoại.

Tất cả quấn vào nhau.

Diệu quay sang nhìn mình.

  • Đây là phòng anh bảo vẫn dọn hằng ngày đấy à?
Mình cười gượng.

  • Thì...
  • Cũng có dọn.
Dương đứng cạnh lập tức bán đứng mình.

  • Dọn thật.
  • Quét nhà thì có.
  • Còn quần áo toàn để tao gấp.
  • Cút.
Cả phòng bật cười.

Diệu không nói thêm.

Em chỉ lặng lẽ xắn tay áo.

Bắt đầu gấp quần áo.

Lau bàn.

Rửa cốc.

Sắp xếp lại từng món đồ.

Mình đứng tựa cửa nhìn theo bóng em đi qua đi lại trong căn phòng nhỏ.

Không hiểu sao...

Chỉ vài phút thôi.

Căn phòng vốn lạnh lẽo suốt hơn một tháng bỗng trở nên ấm áp hẳn.

Mình bước tới.

Nhẹ nhàng ôm em từ phía sau.

Diệu giật mình.

Rồi bật cười.

  • Anh làm em hết hồn.
Mình khẽ tựa cằm lên vai em.

Nói rất nhỏ.

  • Có em về...
  • Phòng mới giống một cái nhà.
Diệu không nói gì.

Chỉ đặt bàn tay mình lên tay mình.

Khẽ siết lại.



Chiều hôm ấy.

Bốn đứa cùng ra chợ.

Mình với Dương xách đồ.

Hương với Diệu chọn thức ăn.

Nhìn hai người vừa đi vừa bàn tối nấu món gì.

Tự nhiên mình thấy cuộc sống sinh viên như vậy...

Đã đủ hạnh phúc rồi.

Bữa tối hôm ấy chẳng có gì sang trọng.

Một đĩa thịt rang.

Một bát canh rau.

Đĩa trứng rán.

Ít cà muối.

Thêm lọ muối vừng mẹ Diệu gửi.

Vậy mà cả bốn đứa ăn rất ngon.

Dương vừa ăn vừa cười.

  • Cuối cùng cũng được ăn bữa cơm ra hồn.
Hương nhìn nó.

  • Thế mấy hôm trước ai nấu?
  • Anh với M.
  • Thế nên mới không ra hồn.
Cả bốn đứa phá lên cười.



Đêm xuống.

Dương đưa Hương đi dạo quanh xóm trọ.

Mình với Diệu ngồi trên bậc cầu thang tầng hai.

Gió cuối hè thổi nhè nhẹ.

Diệu tựa đầu lên vai mình.

Một lúc lâu sau mới khẽ hỏi.

  • Anh này.
  • Ừ.
  • Hơn một tháng...
  • Anh có nhớ em thật không?
Mình cố tình đáp.

  • Không.
Diệu lập tức ngồi thẳng dậy.

  • Thế thôi.
  • Em về quê tiếp.
Mình bật cười.

Kéo nhẹ tay em.

Ôm vào lòng.

  • Không nhớ...
  • Vì ngày nào anh cũng nghĩ đến em.
Diệu đánh nhẹ vào vai mình.

  • Ghét anh.
  • Lúc nào cũng thích trêu em.
Mình mỉm cười.

Khẽ hôn lên trán em.

Trong phòng.

Tiếng cười của Dương với Hương vẫn vọng ra.

Mình chợt nhận ra...

Mùa hè đã kết thúc thật rồi.

Ít ngày nữa.

Năm tư sẽ bắt đầu.

Những buổi học sẽ nhiều hơn.

Những ca lâm sàng sẽ dày hơn.

Những chuyến xe cấp cứu cùng anh Trung cũng sẽ nhiều hơn.

Và mình biết...

Con đường để trở thành một bác sĩ.

Đã ngày càng đến gần.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 176: Ngày đầu năm tư

Những ngày cuối tháng tám, thành phố Thái Nguyên bắt đầu đông đúc trở lại.

Sau hơn một tháng hè có phần yên ắng, những con đường quanh các trường đại học lại xuất hiện từng chiếc xe máy chất đầy chăn màn, vali, quạt điện và đủ thứ đồ dùng lỉnh kỉnh. Sinh viên từ các huyện, các tỉnh lần lượt quay lại thành phố, kéo theo tiếng nói cười rộn ràng từ sáng đến tối.

Các quán cơm bụi bắt đầu đông khách.

Tiệm photocopy mở cửa từ sớm.

Quán trà đá đầu ngõ lúc nào cũng có vài nhóm sinh viên ngồi chen chúc, vừa uống nước vừa kể cho nhau nghe những chuyện trong kỳ nghỉ hè.

Khu trọ tổ 19 của mình cũng dần trở nên nhộn nhịp hơn.

Mấy phòng đóng cửa suốt hơn một tháng đã có người trở lại. Dưới sân, những chiếc xe máy dựng san sát. Tiếng kéo vali lộc cộc trên cầu thang, tiếng người gọi nhau í ới, tiếng chổi quét nền và tiếng nhạc phát ra từ những căn phòng vừa mở cửa hòa lẫn vào nhau, tạo thành thứ âm thanh rất riêng của những ngày đầu năm học.

Sáng hôm ấy, mình đứng ngoài hành lang, tựa người vào lan can rồi châm một điếu thuốc.

Từ trên nhìn xuống, chiếc Dream đỏ vẫn dựng ngay ngắn dưới sân.

Ánh nắng đầu ngày chiếu qua tán cây, loang lổ trên yên xe và khoảng sân lát xi măng đã cũ.

Mình rít một hơi thuốc, chậm rãi nhả khói rồi nhìn dòng người qua lại ngoài ngõ.

Ba năm trước, mình cũng từng là một trong số những cậu sinh viên ngơ ngác ấy.

Lần đầu rời quê lên thành phố.

Không biết đường.

Không biết trường.

Cũng chẳng biết những năm tháng phía trước sẽ đưa mình đến đâu.

Vậy mà giờ đây, mình đã chuẩn bị bước vào năm tư.

Nghĩ đến đó, chính mình cũng thấy hơi khó tin.

Phía sau vang lên tiếng ngáp dài.

Dương từ trong phòng bước ra, mái tóc vẫn còn rối, trên người là chiếc quần đùi cùng cái áo phông đã bạc màu.

Nó dụi mắt, nhìn mình rồi hỏi:

  • Mấy giờ rồi?
Mình nhìn đồng hồ.

  • Gần bảy giờ.
Dương ngáp thêm một cái.

  • Sớm thế đã đứng đây làm gì?
  • Ngắm cảnh.
Nó dựa vào lan can bên cạnh mình, nhìn xuống sân rồi cười.

  • Mày mà cũng có ngày dậy sớm ngắm cảnh à?
  • Tao tưởng phải có người sang kéo chăn mới chịu dậy chứ.
Mình liếc nó.

  • Hôm nay ngày đầu đi học.
  • Không dậy sớm thì lát lại cuống lên.
Dương gật gù.

  • Lên năm tư có khác.
  • Ý thức hẳn.
Mình cười.

  • Mày vào đánh răng đi.
  • Đứng đấy nói nữa mà muộn bố dí đầu mày xuống tầng 1 đấy
Dương quay vào phòng.

Đi được vài bước, nó chợt dừng lại.

  • Sáng nay Diệu có sang không?
  • Chắc có.
  • Hôm qua em bảo học tiết sau.
Dương cười.

  • Thế thì tí nữa khỏi cần gọi.
  • Em ấy sang là mày tự giác ngay.
Mình chưa kịp đáp thì dưới sân đã vang lên giọng nói quen thuộc.

  • Anh M!
Mình cúi xuống.

Diệu đang đứng cạnh chiếc Dream, trên vai đeo ba lô, một tay cầm túi bánh mì, tay còn lại che nắng rồi ngẩng đầu nhìn lên.

Hôm nay em mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản cùng quần bò xanh. Mái tóc buộc gọn phía sau, vài sợi tóc con bị gió thổi bay lòa xòa trước trán.

Mình mỉm cười.

  • Em lên đây đi.
Diệu lắc đầu.

  • Anh xuống đi.
  • Em mua đồ ăn sáng rồi.
Dương từ trong phòng ló đầu ra, nhìn xuống rồi nói lớn:

  • Em lên đi Diệu.
  • Anh M nhà em còn chưa thay quần áo đâu.
Diệu bật cười.

  • Vâng, thế em lên.
Dương quay sang nhìn mình.

  • Thấy chưa?
  • Người yêu chăm thế này mà vẫn còn đứng hút thuốc.
Mình dụi điếu thuốc vào chiếc gạt tàn đặt ngoài hành lang.

  • Cút mẹ mày vào đánh răng đi, mồm thối như cứt


Diệu vừa bước vào phòng đã đặt túi bánh mì lên bàn.

Em nhìn một vòng rồi hơi nhíu mày.

  • Hai anh mới dọn phòng hôm qua đấy à?
Mình nhìn quanh.

Quần áo đã được gấp gọn hơn trước.

Chăn màn cũng được sắp xếp tử tế.

Chỉ có hai chiếc cốc uống nước vẫn để trên bàn, mấy quyển sách nằm lẫn với dây sạc và vài vỏ bao thuốc.

Mình chống chế:

  • Thế này là sạch rồi đấy.
Dương vừa đánh răng vừa nói vọng từ ngoài cửa:

  • Anh dọn đấy.
  • Còn người yêu em chỉ đứng chỉ đạo thôi.
Mình quay ra.

  • Mày có im đi không?
Diệu cười, kéo ghế ngồi xuống.

  • Em biết ngay mà.
Em lấy trong túi ra ba chiếc bánh mì.

Đưa một chiếc cho mình, một chiếc đặt sang phía Dương.

  • Em mua cả phần anh Dương rồi nhé.
Dương súc miệng xong, bước vào phòng rồi cười.

  • Cảm ơn công chúa.
  • Vẫn là em Diệu quan tâm anh hơn thằng bạn cứt
Mình cầm bánh mì ném sang cho nó.

  • Có ăn không thì bảo?
  • Ăn chứ.
Cả ba ngồi quanh chiếc bàn nhỏ.

Bữa sáng chỉ có bánh mì cùng mấy chai nước lọc, nhưng không khí lại vui vẻ lạ thường.

Diệu vừa ăn vừa hỏi:

  • Hôm nay hai anh học cả ngày à?
Mình lắc đầu.

  • Sáng thôi.
  • Chủ yếu phổ biến lịch học với chia nhóm lâm sàng.
  • Còn em?
  • Em học tiết hai.
  • Đầu năm chắc cũng chỉ nghe giảng viên nói qua chương trình.
Dương cắn một miếng bánh mì rồi hỏi:

  • Em lên năm hai rồi nhỉ?
Diệu gật đầu.

  • Vâng anh.
  • Nhanh thật đấy.
  • Mới ngày nào em còn là sinh viên năm nhất.
Dương nhìn mình rồi cười.

  • Có người vừa lên năm nhất đã bị ông anh năm ba lừa mất rồi.
Diệu đỏ mặt.

  • Anh Dương toàn trêu em.
Mình huých vai nó.

  • Mày ăn đi.
Dương cười lớn.

Căn phòng nhỏ buổi sáng hôm ấy đầy tiếng nói chuyện.

Ngoài sân, từng nhóm sinh viên vẫn tiếp tục trở về.

Có người gọi nhau bê đồ.

Có người chạy đi mua chổi, mua móc quần áo.

Có phòng mở nhạc rất to, khiến mấy người xung quanh phải nhắc mới chịu vặn nhỏ lại.

Mọi thứ đều rất ồn ào.

Nhưng đó lại là thứ ồn ào khiến người ta thấy gần gũi.


Ăn xong, mình với Dương thay quần áo rồi khoác áo blouse ra ngoài.

Diệu cũng đứng dậy chuẩn bị sang trường.

Ba đứa cùng xuống sân.

Dương dắt xe ra trước.

Mình lấy chiếc Dream rồi quay sang hỏi Diệu:

  • Em đi cùng anh không?
Diệu lắc đầu.

  • Anh còn sang trường
  • Em tự đi xe sang trường cho tiện.
Mình gật đầu.

  • Trưa tan thì gọi anh.
  • Anh qua đón.
Diệu cười.

  • Vâng.
Dương ngồi trên xe, quay lại gọi:

  • Đi thôi.
  • Ngày đầu mà muộn thì đẹp mặt.
Mình nổ máy.

Chiếc giấc mơ đỏ từ từ lăn ra khỏi sân trọ tổ 19.


Đường phố sáng hôm ấy đông hơn ngày thường rất nhiều.

Đến gần khu vực các trường đại học, xe cộ bắt đầu đi chậm lại.

Hai bên đường, những hàng ăn đã kín bàn. Trước cổng các nhà trọ, phụ huynh đứng nói chuyện với chủ nhà, bên cạnh là những đứa con vẫn còn lóng ngóng ôm chăn màn và túi đồ.

Có bác chở con bằng chiếc xe máy cũ, phía sau buộc một chiếc quạt, một cái chậu nhựa và mấy túi gạo.

Có gia đình đi cả ô tô, mang theo gần như đầy đủ mọi thứ.

Dù hoàn cảnh khác nhau, trên gương mặt những người làm cha làm mẹ đều có chung một vẻ lo lắng.

Nhìn họ, mình lại nhớ đến bố.

Nhớ ngày bố đưa mình lên Thái Nguyên.

Nhớ cái ngày mình với anh họ đi tìm phòng trọ giữa lúc Samsung mới mở, người thuê đông mà phòng thì hiếm.

Nhớ căn phòng đầu tiên ở tổ 21.

Nhớ số tiền mười triệu bố đưa trước lúc trở về.

Và nhớ cái cách bố chẳng nói gì nhiều, chỉ dặn mình cố gắng học hành cho tử tế.

Những ký ức ấy đã qua vài năm.

Nhưng mỗi lần nghĩ lại vẫn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Dương chạy xe bên cạnh, quay sang hỏi:

  • Nghĩ gì mà đần mặt ra thế?
Mình cười.

  • Nhớ ngày mới lên nhập học.
Nó nhìn mấy sinh viên năm nhất phía trước rồi gật đầu.

  • Nhanh thật.
  • Ngày ấy hai thằng mình còn chưa quen nhau.
  • Ừ.
  • Giờ nhìn chỉ muốn đạp cho phát
Dương bật cười.

  • Chán nhưng vẫn phải ở cùng.
  • Đời mày còn khổ dài.
Hai chiếc xe tiếp tục chạy giữa dòng người đông đúc.


Buổi học đầu tiên của năm tư không có gì quá đặc biệt.

Phần lớn thời gian, giảng viên phổ biến kế hoạch học tập và lịch đi lâm sàng trong năm mới.

Thầy đứng trên bục giảng, lật từng trang tài liệu rồi chậm rãi nói:

  • Các em đã bước sang năm tư.
  • Từ năm nay, khối lượng học lâm sàng sẽ nhiều hơn trước.
  • Thời gian ở bệnh viện cũng tăng lên.
  • Khi tiếp xúc với bệnh nhân, các em phải chú ý thái độ, cách giao tiếp và tinh thần trách nhiệm.
Cả lớp ngồi nghe khá nghiêm túc.

Nhưng chỉ được khoảng nửa giờ, không khí lại dần trở về đúng bản chất của một lớp sinh viên vừa gặp lại nhau sau kỳ nghỉ hè.

Người ngồi bàn trên quay xuống hỏi thăm.

Người phía cuối lớp ghé tai nhau nói chuyện.

Có đứa tranh thủ khoe ảnh đi chơi hè.

Có đứa kể chuyện ở quê.

Có người vừa đen hơn, vừa gầy hơn.

Cũng có người nhìn chẳng khác gì trước lúc nghỉ.

Tuấn ngồi cách mình hai dãy bàn, đến giờ nghỉ liền chạy sang vỗ vai.

  • Hè hai thằng mày mất tích ở đâu thế?
Mình đáp:

  • Vẫn ở Thái Nguyên.
  • Có đi đâu đâu.
Tuấn nhìn mình rồi lại nhìn Dương.

  • Ở lại làm ăn chứ gì?
Dương cười.

  • Làm ăn gì.
  • Hai thằng ở nhà ngủ.
Tuấn bĩu môi.

  • Tin mồm hai thằng mày bốc cứt mà ăn
Mấy đứa đứng quanh bật cười.

Câu chuyện cứ thế kéo dài từ chuyện nghỉ hè sang chuyện môn học, rồi từ môn học lại chuyển sang những quán mới mở trong thành phố.

Không ai nói điều gì quá quan trọng.

Nhưng cảm giác gặp lại bạn bè sau hơn một tháng vẫn khiến buổi sáng ấy trở nên vui vẻ hơn rất nhiều.


Gần trưa, buổi học kết thúc.

Dương có việc sang chỗ Hương nên đi trước.

Mình chạy xe sang cổng Đại học Kinh tế đón Diệu.

Em đã đứng đợi dưới một gốc cây, trên tay ôm mấy quyển giáo trình mới.

Vừa nhìn thấy mình, em liền bước ra.

  • Anh học xong rồi à?
  • Ừ.
  • Em đợi lâu chưa?
Diệu lắc đầu.

  • Em cũng vừa xuống thôi.
Em ngồi lên sau xe.

Hai tay vòng nhẹ qua eo mình.

  • Mình đi ăn gì đi anh.
  • Em đói quá.
Mình cười.

  • Nàng muốn ăn gì?
Diệu suy nghĩ vài giây.

  • Bánh cuốn nhé.
  • Quán cũ ấy.
Mình gật đầu.

  • Đi.

Quán bánh cuốn nằm trong một con phố nhỏ gần trường.

Quán không lớn, chỉ có vài bộ bàn ghế inox thấp cùng một chiếc tủ kính đặt sát cửa.

Mình và Diệu chọn chiếc bàn trong góc.

Cô chủ quán nhận ra hai đứa, vừa tráng bánh vừa hỏi:

  • Nghỉ hè lâu thế mới thấy quay lại.
Diệu cười.

  • Bọn cháu mới đi học lại hôm nay cô ạ.
  • Thế là thành phố lại đông rồi.
Cô chủ vừa nói vừa nhanh tay cuốn từng lớp bánh mỏng, rắc thêm hành phi rồi đặt lên đĩa.

Chẳng bao lâu sau, hai suất bánh cuốn nóng hổi đã được mang ra.

Diệu vừa ăn vừa kể về buổi học đầu năm của mình.

Năm hai bắt đầu có thêm nhiều môn chuyên ngành hơn.

Giảng viên cũng nhắc sinh viên phải chịu khó học, vì những năm sau kiến thức sẽ ngày càng nặng.

Mình nghe rồi gật đầu.

  • Học được thì cứ học.
  • Việc khác tính sau.
Diệu cầm đôi đũa, im lặng một lúc rồi nói:

  • Nhưng em cũng muốn làm thêm cái gì đó.
Mình nhìn em.

  • Em muốn đi làm thêm à?
Diệu lắc đầu.

  • Em chưa biết nữa.
  • Dạo này em thấy trên Facebook nhiều người bán hàng online lắm.
  • Bạn cùng lớp em có người bán quần áo, người bán mỹ phẩm.
  • Có chị còn vừa học vừa bán mà mỗi tháng cũng kiếm thêm được mấy triệu.
Mình không nói gì ngay.

Diệu cúi xuống khuấy nhẹ bát nước chấm.

Giọng em nhỏ hơn:

  • Tiền bố mẹ gửi lên cho em hằng tháng cũng chỉ vừa đủ tiền ăn, tiền phòng với tiền học thôi.
  • Nhà em làm nông, kiếm đồng tiền vất vả.
  • Em không muốn mỗi lần cần mua thêm thứ gì lại gọi điện xin bố mẹ.
Em ngừng một chút rồi mới nói tiếp:

  • Em nghĩ nếu tự kiếm thêm được một khoản thì tốt.
  • Ít nhất cũng đỡ được cho bố mẹ phần nào.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của em, mình hiểu đây không phải một ý nghĩ nhất thời.

Diệu không mơ làm giàu.

Cũng chẳng mong kiếm được một khoản tiền lớn.

Em chỉ muốn tự lo thêm cho bản thân, để bố mẹ ở quê bớt đi một phần gánh nặng.

Có lẽ vì mình cũng sinh ra trong một gia đình làm nông nên mình hiểu rất rõ cảm giác ấy.

Mình biết một vụ lúa đáng giá bao nhiêu.

Biết bố mẹ phải làm lụng cả ngày mới có được vài trăm nghìn.

Và cũng biết mỗi lần cầm tiền bố mẹ gửi lên, những đứa con nhà nông đều cố tiêu sao cho thật hợp lý.

Mình đặt đôi đũa xuống rồi hỏi:

  • Em định bán gì?
Diệu lắc đầu.

  • Em chưa biết.
  • Em mới chỉ đang nghĩ thôi.
  • Có thể là quần áo, hoặc thứ gì con gái hay dùng.
Mình gật đầu.

  • Vậy thì cứ tìm hiểu dần.
  • Thấy phù hợp thì làm.
Diệu ngẩng lên nhìn mình.

  • Anh không sợ em bán không được à?
Mình cười.

  • Bán không được thì coi như có thêm kinh nghiệm.
  • Còn nếu bán được thì càng tốt.
Em nhìn mình vài giây rồi khẽ hỏi:

  • Anh có giúp em không?
Mình trả lời gần như ngay lập tức:

  • Có chứ
  • Em cần chở hàng, nhập hàng hay đi giao thì bảo anh.
  • Anh rảnh anh làm cho.
  • Anh biết chạy quảng cáo FB mà
Diệu mỉm cười.

Nụ cười không quá lớn, nhưng ánh mắt em sáng lên rõ rệt.

  • Anh nói rồi nhé.
  • Sau này em bắt anh đi ship hàng thì không được kêu.
Mình dựa lưng vào ghế.

  • Anh ship cho người yêu.
  • Kêu gì mà kêu.
Diệu cúi mặt cười.

Ngoài đường, nắng trưa vẫn chiếu xuống những hàng cây.

Sinh viên qua lại đông đúc.

Tiếng xe máy, tiếng nói cười và tiếng rao hàng từ đầu phố vẫn vang lên không ngớt.

Buổi trưa ấy cũng giống như biết bao buổi trưa khác trong quãng đời sinh viên của mình.

Một quán ăn nhỏ.

Hai đĩa bánh cuốn.

Vài câu chuyện tưởng như rất bình thường.

Nhưng lúc ấy, cả mình và Diệu đều chưa biết rằng ý định nhỏ bé vừa được em nhắc đến sẽ sớm kéo cả bốn đứa vào những ngày tháng bận rộn mà vui vẻ.

Những thùng hàng trong phòng trọ.

Những tối ngồi đóng gói đến khuya.

Và cả những chuyến mình chạy chiếc Dream đỏ, mang từng đơn hàng đi khắp các con đường của thành phố Thái Nguyên.



 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 177: Một ý định nhỏ

Mình đứng trước cổng trường thêm vài giây sau khi Diệu đi vào bên trong.

Giữa trưa, sân trường đông nghịt sinh viên. Người ôm tập giáo trình chạy vội lên giảng đường, người ghé quán nước mua cốc trà đá rồi mới vào lớp. Tiếng còi xe ngoài đường hòa lẫn tiếng nói cười khiến con phố trước cổng trường lúc nào cũng nhộn nhịp.

Mình đội mũ bảo hiểm, nổ máy chiếc Dream đỏ rồi quay đầu về phía trường Y.

Suốt quãng đường, câu nói của Diệu cứ quanh quẩn trong đầu mình.

"Em muốn thử bán quần áo online..."

Thời điểm ấy, bán hàng qua Facebook bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trước. Không ít sinh viên vừa đi học vừa tranh thủ bán mỹ phẩm, quần áo hay giày dép để kiếm thêm thu nhập. Có người làm được vài tháng rồi nghỉ, cũng có người kiếm được khoản tiền không nhỏ.

Nhưng với Diệu, mình biết em không phải người thích chạy theo phong trào.

Nếu đã nói ra thì chắc hẳn em đã suy nghĩ khá lâu.

...

Buổi học chiều diễn ra như mọi ngày.

Thầy đứng trên bục giảng, phía sau là tấm bảng trắng đã kín những dòng chữ và hình vẽ giải phẫu. Cả lớp ngồi chăm chú ghi chép. Tiếng lật giấy, tiếng bút bi sột soạt vang lên đều đều khắp giảng đường.

Ngồi bên cạnh mình, Dương vẫn giữ thói quen vừa nghe giảng vừa ghi rất nhanh. Cuốn vở của nó lúc nào cũng kín chữ hơn mình.

Ra chơi giữa giờ, nó huých nhẹ khuỷu tay.

Trưa nay mày đi đâu?

Đi ăn.

Với Diệu à?

Mình gật đầu.

Ừ.

Hai đứa nói chuyện gì lâu thế?

Mình cười.

Chuyện linh tinh thôi.

Dương nhìn mình vài giây rồi cũng không hỏi thêm. Nó vốn không phải người thích tò mò chuyện riêng của người khác.

...

Đến gần năm giờ chiều, cả lớp tan học.

Mình với Dương dắt xe ra khỏi bãi gửi.

Ánh nắng cuối ngày đã dịu hơn. Hai hàng cây trước cổng trường đổ bóng dài xuống mặt đường. Gió mang theo mùi đất sau cơn tưới của mấy cô lao công khiến không khí dễ chịu hơn hẳn so với buổi trưa.

Dương nổ máy chiếc Wave cũ rồi quay sang hỏi:

Về luôn không?

Ừ.

Chiều nay Hương bảo đi chợ.

Thế lát tao qua đón Diệu rồi về luôn.

Ừ.

Hai đứa tách nhau ngay ngã tư.

Mình vòng sang trường của Diệu.

Em đã đứng đợi sẵn dưới gốc phượng trước cổng. Trên vai vẫn là chiếc ba lô màu xanh nhạt, tay ôm thêm mấy quyển giáo trình.

Thấy mình, em cười rồi bước lại.

Anh chờ lâu không?

Anh cũng vừa tới.

Diệu leo lên xe, khẽ kéo lại tà áo chống nắng rồi nói:

Mình về thôi anh.

Mình gật đầu, nhẹ nhàng vặn ga.

Đường về khu trọ giờ tan tầm đông hơn buổi trưa rất nhiều. Xe cộ nối nhau thành từng hàng dài. Mấy bác bán hoa quả ven đường bắt đầu bày thêm những rổ ổi, xoài và dưa hấu ra sát mép vỉa hè. Thi thoảng lại có tiếng rao của người bán bánh mì hoặc ngô luộc vang lên giữa dòng người.

Hai đứa không nói chuyện nhiều.

Chỉ đến khi gần về tới tổ 19, Diệu mới khẽ hỏi:

Anh này...

Ừ?

Anh thấy em bán quần áo có kỳ không?

Mình lắc đầu.

Có gì mà kỳ.

Em sợ mọi người bảo đang đi học mà bày vẽ.

Mình cười.

Kiếm tiền bằng sức mình thì có gì phải ngại.

Diệu không nói nữa.

Qua gương chiếu hậu, mình chỉ thấy em khẽ mỉm cười.

...

Khu trọ cuối giờ chiều luôn đông vui hơn hẳn.

Ngoài sân, mấy chiếc xe máy dựng san sát dưới mái tôn. Quần áo phơi từ sáng vẫn còn đung đưa trên những sợi dây thép căng ngang khoảng sân nhỏ.

Ở phòng cuối dãy, một chị sinh viên đang ngồi rửa rau cạnh chiếc chậu nhựa màu xanh. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng radio của bác chủ nhà đang phát bản tin thời sự.

Mình dựng xe đúng chỗ quen thuộc.

Dương với Hương cũng vừa về được ít phút.

Hương đang xách túi rau từ ngoài cổng đi vào.

Thấy bọn mình, chị cười:

Hai người về đúng lúc đấy.

Dương từ trên tầng đi xuống.

Đi chợ chưa?

Chưa.

Thế đi luôn không?

Bốn đứa nhìn nhau rồi cùng cười.

Ở khu trọ, chuyện góp tiền đi chợ rồi nấu cơm gần như đã thành thói quen từ lúc chuyển về đây.

Không ai hẹn trước.

Cũng chẳng cần phân công.

Hôm nào ai rảnh thì người đó đi.

Hôm nào về muộn thì chỉ việc phụ nấu hoặc rửa bát.

Mọi thứ diễn ra tự nhiên như vậy.

Mình nhìn chiếc túi vải trên tay Hương rồi nói:

Đi thôi, hôm nay ăn gì cũng được.

Bốn đứa chậm rãi đi về phía khu chợ nhỏ đầu ngõ...

Bọn mình đi bộ ra chợ cách khu trọ chừng vài trăm mét.

Con chợ nhỏ cuối giờ chiều lúc nào cũng đông. Hai bên lối vào là những sạp rau xanh mướt còn đọng nước, mấy rổ cà chua đỏ au được xếp thành từng đống ngay ngắn, xen lẫn là mùi rau thơm, mùi cá tươi và tiếng mời chào quen thuộc của các cô bán hàng.

Mình với Dương đi phía sau, còn Hương với Diệu vừa đi vừa lựa rau.

Ở với nhau lâu nên chuyện mua đồ ăn cũng đơn giản. Hôm nào thích gì thì mua nấy, chẳng ai cầu kỳ. Có hôm chỉ có đĩa trứng rán với bát canh rau cũng thấy ngon, miễn là cả bốn đứa cùng ngồi ăn.

Mình xách túi thịt vừa mua, quay sang hỏi Diệu:

  • Cuối tuần em có học không?
Diệu lắc đầu.

  • Không anh.
  • Thế để anh chở em xuống Ninh Hiệp xem thử.
Diệu ngẩng lên nhìn mình.

  • Xuống thật hả anh?
  • Thì phải xuống xem trước đã. Mua hay không tính sau.
Em mỉm cười rồi chỉ khẽ đáp:

  • Vâng.
Mình không nói thêm gì nữa.

Theo mình nghĩ, chuyện gì cũng vậy, muốn làm thì phải tận mắt nhìn mới biết. Ngồi trong phòng rồi nghe người khác kể thì khó mà hình dung được.



Mua đồ xong, bốn đứa lại lững thững đi về.

Chiều xuống rất nhanh.

Những tia nắng cuối ngày xuyên qua tán cây trước cổng khu trọ, hắt xuống nền xi măng loang lổ thành từng khoảng sáng tối. Gió thổi nhẹ làm mấy bộ quần áo đang phơi trên dây khẽ đung đưa.

Mình với Dương nhóm bếp nấu cơm, còn Hương và Diệu nhặt rau.

Chiếc bếp gas mini đặt ngay ngoài hành lang, ngọn lửa xanh cháy đều dưới đáy nồi cơm nhôm đã ngả màu theo thời gian. Bên cạnh là chiếc chảo chống dính nhỏ, cán cầm đã hơi lỏng sau mấy năm sử dụng.

Cuộc sống sinh viên của bọn mình chỉ có vậy.

Đồ đạc chẳng đáng giá bao nhiêu, nhưng thứ gì cũng được dùng rất cẩn thận.

Đến gần bảy giờ thì cơm chín.

Mâm cơm hôm ấy vẫn giản dị như mọi khi.

Một đĩa thịt rang.

Một bát canh bí nấu thịt băm.

Đĩa rau luộc.

Thêm bát nước mắm pha vài lát ớt đỏ.

Bốn cái bát sứ không cùng bộ, bốn đôi đũa đã dùng đến nhẵn bóng.

Mình nhìn mâm cơm rồi chợt thấy, có lẽ sau này đi đâu cũng khó quên được những bữa ăn như thế.

Ăn được một lúc, Diệu mới đặt bát xuống.

Em nhìn lần lượt từng người rồi nhỏ giọng:

  • Em có chuyện muốn nói.
Cả ba đứa mình cùng ngẩng lên.

Dương cười.

  • Gì mà nghiêm trọng thế?
Diệu hơi ngượng.

  • Thật ra... em đang định thử bán quần áo online.
Không khí trên mâm cơm vẫn bình thường.

Không ai tỏ ra ngạc nhiên quá mức.

Hương là người hỏi đầu tiên.

  • Em định bán quần áo nữ à?
  • Vâng.
  • Có biết lấy hàng ở đâu chưa?
  • Em nghe mấy bạn bảo dưới Ninh Hiệp có nhiều hàng đẹp.
Dương gắp thêm miếng thịt rồi nói:

  • Thế thì cuối tuần xuống xem thử.
Diệu quay sang nhìn mình.

Mình gật đầu.

  • Anh cũng vừa nói với em thế.
  • Nhưng em chưa chắc đã mua đâu.
  • Không sao, cứ đi xem trước.
Em khẽ cười.

Có lẽ điều em cần không phải là mọi người giúp mình bán hàng, mà chỉ là một chút động viên để đủ tự tin bắt đầu.

Ăn xong, bốn đứa chia nhau dọn dẹp.

Dương với mình mang bát đi rửa.

Hương lau bàn.

Diệu cất phần thức ăn còn lại vào chiếc hộp nhựa rồi để vào góc bếp.

Những việc nhỏ như thế gần như ngày nào cũng lặp lại.

Không ai bảo ai.

Ai nhìn thấy việc gì thì làm việc ấy.

Có lúc mình vẫn nghĩ, ở cùng nhau lâu ngày, bọn mình giống một gia đình nhỏ hơn là mấy người thuê trọ.



Khoảng tám giờ tối.

Mình ngồi trước cửa phòng nghe nhạc

Ngoài sân, mấy phòng bên cạnh vẫn còn sáng đèn. Có phòng đang học bài, có phòng tụ tập đánh bài, có phòng mở nhạc xập xình.

Dương từ dưới sân đi lên.

Nó ngồi xuống cạnh mình.

  • Tao thấy con bé cũng quyết tâm đấy.
  • Ừ.
  • Mày định giúp nó à?
Mình suy nghĩ một lúc rồi đáp.

  • Giúp thì giúp lúc cần thôi.
  • Ý mày là?
  • Trước cứ để Diệu tự làm đã.
Nếu em tự bán được thì càng tốt.

Còn nếu làm một thời gian mà không ổn, lúc ấy mình tính tiếp cũng chưa muộn.

Dương gật gù.

  • Tao cũng nghĩ thế.
Hai đứa ngồi thêm một lúc rồi đi ngủ

Trước khi đóng cửa, mình vô tình nhìn xuống tầng dưới.

Phòng Diệu vẫn còn sáng đèn.

Qua ô cửa sổ mở hé, mình thấy em đang ngồi trước bàn học. Chiếc máy tính xách tay được mở ra, bên cạnh là một cuốn sổ nhỏ và cây bút bi.

Có lẽ em đang bắt đầu tìm hiểu những thứ liên quan đến việc bán hàng.

Mình không xuống làm phiền.

Việc này là ý tưởng của em.

Mình muốn em tự thử sức trước.

Nếu sau này em cần, mình sẽ giúp.

Còn lúc này, điều em cần nhất có lẽ chỉ là thời gian để tự chuẩn bị cho bước đi đầu tiên của mình.

Mình khép cửa phòng.

Ngoài hành lang, tiếng côn trùng kêu rả rích hòa cùng làn gió mát đầu đêm.

Cuộc sống sinh viên vẫn bình lặng như bao ngày khác.

Không ai trong bốn đứa nghĩ rằng chỉ ít lâu nữa, căn phòng nhỏ dưới tầng một sẽ chất đầy những túi quần áo, còn chiếc Dream đỏ của mình sẽ đều đặn chạy xuống Ninh Hiệp mỗi cuối tuần.

 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo