Chuyện Đời Sinh Viên

Skyfly

Tao là gay
Chương 173: Cánh đồng chiều mưa

Tiếng chuông điện thoại trực vừa dứt, cả phòng trực lập tức trở nên yên lặng.

Anh Trung đặt máy xuống.

Nhìn mình rồi nhìn sang Dương.

Giọng anh ngắn gọn.

— Có người bị điện giật.

— Thành phố.

— Đi luôn.

Ba anh em gần như cùng lúc đứng bật dậy.

Mình khoác vội chiếc áo blouse, xách balô rồi chạy theo anh Trung ra xe.

Bầu trời lúc ấy đen kịt.

Cơn mưa đầu mùa vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Chiếc xe cứu thương lao vút khỏi cổng bệnh viện.

Tiếng còi hụ vang lên, xé tan màn mưa đang phủ kín những con đường của thành phố.

...

Ngồi trong khoang xe, mình nhìn qua ô cửa kính.

Những chiếc xe phía trước lần lượt nép sang hai bên.

Con đường dường như rộng hơn.

Nhưng trong lòng mình lại nặng trĩu.

Không ai nói chuyện.

Anh Trung ngồi phía trước, mắt không rời con đường.

Dương ngồi cạnh mình.

Thỉnh thoảng hai thằng lại nhìn nhau.

Không cần nói.

Cả hai đều hiểu...

Lại thêm một cuộc chạy đua với thời gian.



Khoảng hơn mười phút sau.

Chiếc xe rẽ khỏi đường lớn, chạy vào một con đường bê tông nhỏ giữa cánh đồng.

Từ xa đã thấy vài người dân đứng vẫy tay liên tục.

Xe vừa dừng.

Ba anh em lập tức mở cửa lao xuống.

Một bác nông dân vừa chạy vừa chỉ tay.

— Ngoài kia!

— Ngoài ruộng!

— Chúng tôi cắt điện rồi!

Mình nhìn theo hướng bác chỉ.

Giữa cánh đồng, một người đàn ông nằm bất động.

Nửa người còn trên bờ.

Nửa người dưới ruộng.

Chiếc máy bơm nước nằm cách đó không xa.

Mưa làm bờ ruộng trơn nhẫy.

Nhưng lúc ấy...

Không ai còn nghĩ đến chuyện sạch hay bẩn.

Mình với Dương nhìn anh Trung.

Anh chỉ gật đầu một cái.

— Đi!

Ba anh em cùng lao xuống ruộng.

Bùn bắn kín ống quần.

Chiếc áo blouse trắng chỉ vài bước đã lấm lem.

Nhưng chẳng ai để ý.

Trong đầu mình lúc ấy chỉ còn duy nhất một suy nghĩ.

"Mong là còn kịp..."



Đến nơi.

Anh Trung nhanh chóng kiểm tra tình trạng người đàn ông.

Không khí căng thẳng đến mức mình nghe rõ cả tiếng tim mình đập.

Vài giây sau, anh ngẩng lên.

Giọng dứt khoát.

— Còn cơ hội.

— Đưa lên xe.

Bệnh nhân vừa được đưa lên cáng, mình với Dương đã khẩn trương khiêng ra khỏi ruộng.

Bờ đất sau cơn mưa trơn nhẫy. Bùn bám đầy giày, ống quần và vạt áo blouse trắng của cả ba anh em. Mỗi bước đi đều phải thật chắc, bởi chỉ cần một người trượt chân là cả chiếc cáng có thể nghiêng xuống.

Mình đi phía đầu cáng, Dương giữ phía chân, còn anh Trung vừa đi sát bên vừa quan sát tình trạng bệnh nhân.

Quãng đường từ cánh đồng lên con đường bê tông thực ra không xa.

Nhưng lúc ấy, mình thấy dài vô cùng.

Mấy người dân đang cấy ở gần đó cũng vội vàng chạy theo, người giữ lối, người cầm giúp túi đồ, người liên tục gọi bệnh nhân:

— Anh ơi!

— Cố lên anh ơi!

Người đàn ông vẫn nằm bất động, khuôn mặt tái nhợt. Lồng ngực còn nhấp nhô rất nhẹ, yếu đến mức nếu không nhìn kỹ gần như chẳng nhận ra.

Anh Trung vừa đi vừa giục:

— Cẩn thận!

— Giữ chắc cáng!

— Đừng để nghiêng!

Mình và Dương chẳng còn hơi sức để trả lời. Hai thằng chỉ cắn răng, cố giữ cho từng bước chân đều nhau.

Vừa đưa được cáng lên mặt đường, cửa sau xe cứu thương đã mở sẵn. Bác tài cùng mọi người hỗ trợ nâng cáng vào trong. Chốt cáng vừa khóa lại, Dương lập tức đóng cửa xe.

Anh Trung nói lớn:

— Đi viện ngay!

Chiếc xe chưa kịp chạy được bao xa thì tình trạng bệnh nhân đột ngột xấu đi.

Mình đang đứng sát bên cáng, mắt vẫn dõi theo từng nhịp thở yếu ớt. Bỗng nhiên, lồng ngực người đàn ông không còn nhấp nhô như trước nữa.

Mình khựng lại.

— Anh Trung...

— Hình như bác ấy không thở nữa!

Anh Trung lập tức cúi xuống kiểm tra.

Vẻ mặt anh thay đổi hẳn.

Anh nhìn nhanh sang màn hình theo dõi rồi đeo ống nghe kiểm tra lại bệnh nhân. Chỉ vài giây sau, anh quát:

— Địt mẹ, vô tâm thu rồi!

— Khẩn trương lên!

Không khí trong khoang xe lập tức trở nên hỗn loạn.

Nhưng đó không phải sự hỗn loạn vì chẳng ai biết làm gì.

Mà là mọi thứ cùng diễn ra trong một không gian quá nhỏ, trên chiếc xe đang lao đi và rung lên theo từng đoạn đường.

Anh Trung quay sang mình:

— M, ép tim!

Mình lập tức quỳ sát bên cáng.

Hai tay đặt lên ngực bệnh nhân.

Lúc ấy mình không còn kịp nghĩ mình chỉ là sinh viên năm ba, cũng chẳng còn nhớ chiếc áo blouse đang dính đầy bùn đất. Trong đầu chỉ có đúng một câu:

Phải làm ngay.

Mình bắt đầu ép.

Chiếc xe xóc mạnh khiến cả người chao sang một bên. Mình phải chống đầu gối vào thành cáng, giữ cho thân người không bị lệch rồi tiếp tục theo nhịp anh Trung hô.

— Đều tay!

— Đừng chậm lại!

— Ép tiếp đi!

Ở phía đầu bệnh nhân, anh Trung nhanh chóng kiểm soát đường thở. Dương luống cuống đúng vài giây đầu rồi lập tức lấy dụng cụ theo lời anh.

— Dương, adrenaline!

— Nhanh!

— Vâng!

Giọng Dương vang lên, vừa gấp vừa run.

Mình không quay sang nhìn được.

Hai mắt chỉ dán vào khuôn mặt bất động của người đàn ông trước mặt.

Mỗi lần hai bàn tay ép xuống, thân người bệnh nhân lại rung nhẹ. Mình cứ làm liên tục, không dám ngừng dù hai cánh tay bắt đầu mỏi và cứng dần.

Anh Trung làm xong phần việc của mình, quay sang kiểm tra rồi nói:

— Tiếp tục!

— Chưa có!

Người nhà ngồi ở góc xe từ lúc nào đã khóc thành tiếng.

Một người phụ nữ vừa ôm miệng vừa gọi:

— Anh ơi...

— Anh cố lên...

— Đừng bỏ mẹ con em...

Tiếng khóc ấy như xé toạc cả khoang xe chật hẹp.

Mình nghe rõ.

Nhưng không dám nhìn sang.

Mình sợ chỉ cần thấy khuôn mặt của chị ấy, đầu óc mình sẽ rối ngay.

Mình chỉ cúi xuống, tiếp tục ép, miệng vô thức lẩm bẩm:

— Chú ơi...

— Cố lên chú...

— Chú tỉnh lại đi nào...xin đấy

Chẳng biết người bệnh có nghe được không.

Có lẽ là không.

Nhưng lúc ấy mình chẳng còn biết nói gì khác.

Mình chỉ mong từng lần hai bàn tay ép xuống sẽ kéo được người đàn ông ấy trở lại.



Chưa đầy bao lâu, hai cánh tay mình đã bắt đầu run.

Vai đau nhức.

Mồ hôi chảy từ trán xuống mắt, cay xè. Mình không thể đưa tay lau, chỉ nghiêng đầu quệt vội vào vai áo rồi tiếp tục.

Dương đã chuẩn bị xong thuốc theo yêu cầu của anh Trung.

Anh vừa xử trí vừa theo dõi, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ.

— Đừng chậm nhịp!

— M, giữ đều!

— Vâng!

Mình cố đáp, nhưng tiếng phát ra đã khàn đặc.

Chiếc xe bất ngờ ôm một khúc cua. Cả thân người mình nghiêng mạnh. Hai bàn tay suýt trượt khỏi vị trí.

Anh Trung lập tức giữ vai mình:

— Cẩn thận!

— Tiếp tục!

Mình lại ép.

Một lần.

Rồi thêm một lần nữa.

Trong đầu chẳng còn khái niệm bao lâu đã trôi qua.

Một phút.

Năm phút.

Hay lâu hơn nữa.

Thời gian trên chiếc xe ấy như đông cứng lại.

Chỉ còn tiếng còi hụ phía ngoài.

Tiếng động cơ gầm lên.

Tiếng người nhà khóc.

Tiếng anh Trung ra lệnh.

Và tiếng thở nặng nhọc của ba anh em.



Đến một lúc, mình cảm nhận dưới hai bàn tay có một tiếng động rất khẽ.

Một cảm giác không rõ ràng truyền lên từ lồng ngực bệnh nhân.

Tim mình giật thót.

Mình biết đó có thể là xương sườn.

Mình chững lại theo bản năng.

Anh Trung quát ngay:

— Đừng dừng!

— Tiếp tục đi!

Mình nghiến răng, ép tiếp.

Cảm giác ấy lại xuất hiện.

Lần này rõ hơn.

Mình biết có lẽ xương sườn bệnh nhân đã bị gãy rồi

Nhưng nhìn khuôn mặt vẫn bất động kia, mình hiểu mình không còn lựa chọn nào khác.

Một bên là nguy cơ gãy xương.

Một bên là trái tim đã ngừng đập.

Trong khoảnh khắc ấy, chẳng ai phải cân nhắc điều gì nữa.

Mình tiếp tục.

Hai cánh tay càng lúc càng nặng.

Mỗi lần ép xuống giống như phải dồn hết sức lực còn lại trong cơ thể.

Mình vừa làm vừa lẩm bẩm, giọng chẳng biết từ khi nào đã run lên:

— Chú tỉnh lại đi...

— Sắp đến viện rồi...

— Cố thêm một chút nữa thôi...

Mình cũng không hiểu tại sao mình lại nói “sắp đến viện”, trong khi chẳng biết xe đã đi được bao xa.

Có lẽ mình không chỉ nói với bệnh nhân.

Mà còn đang tự động viên chính mình.



Anh Trung kiểm tra lại.

Vẫn chưa có kết quả.

Anh quay sang Dương:

— Đổi cho M!

Dương lập tức tiến tới.

Mình vừa rời tay ra mới cảm thấy hai cánh tay mình gần như mất hết sức. Các ngón tay cứng lại, cổ tay nhức buốt.

Dương vào vị trí thay mình.

Nó bắt đầu ép theo nhịp anh Trung hướng dẫn.

Anh Trung vẫn không ngừng nhắc:

— Đều!

— Dùng sức người xuống!

— Đừng chỉ dùng tay!

Mình ngồi nép sang một bên lấy lại hơi, nhưng mắt không rời bệnh nhân.

Khuôn mặt Dương đỏ bừng. Gân cổ nổi lên. Mồ hôi chảy dọc hai bên thái dương.

Mình chưa bao giờ thấy nó tập trung đến thế.

Không còn thằng Dương hay nói linh tinh.

Không còn vẻ lúng túng của những chuyến xe đầu tiên.

Trước mắt mình chỉ còn một thằng bạn đang nghiến răng, dồn hết sức vào từng lần ép xuống.

Người nhà vẫn khóc.

Chị ấy chắp hai tay, vừa khóc vừa van xin:

— Các em cứu anh ấy với...

— Làm ơn cứu anh ấy...

Mình quay mặt đi trong giây lát.

Cổ họng nghẹn cứng.

Mình không dám hứa.

Không ai trên xe dám hứa.

Ba anh em chỉ có thể tiếp tục làm tất cả những gì mình có thể.



Một lúc sau, Dương bắt đầu xuống sức.

Anh Trung lại bảo đổi.

Lần này anh vào ép tim, còn mình với Dương làm những việc anh giao ở bên cạnh.

Nhìn anh Trung ép, mình mới thấy kinh nghiệm khác hẳn.

Dù chiếc xe rung lắc, từng nhịp của anh vẫn chắc và đều. Khuôn mặt anh căng lại, hàm nghiến chặt, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo.

Được một lúc, anh quay sang mình:

— M, vào lại được chưa?

Mình gật ngay:

— Được anh!

Thật ra hai cánh tay vẫn còn mỏi nhừ.

Nhưng lúc ấy mình không nghĩ đến đau nữa.

Mình vào thay.

Lại tiếp tục ép.

Chẳng biết là vòng thứ bao nhiêu.

Cả mình, Dương và anh Trung thay nhau liên tục. Người này mỏi thì người kia vào. Không ai được phép dừng quá lâu.

Anh Trung lại kiểm tra.

Rồi lắc đầu:

— Chưa có!

Anh bất ngờ quay lên, dùng lòng bàn tay đập mạnh vào vách ngăn cabin.

— Tài ơi!

— Nhanh thêm giúp em cái!

— Nguy kịch rồi!

Từ phía trước, tiếng bác tài vọng lại:

— Đang hết tốc độ đây!

Chiếc xe tiếp tục lao đi.

Tiếng còi hú không ngừng.

Những cú xóc dồn dập khiến đầu gối mình đập vào thành cáng đau điếng. Mình chẳng còn cảm giác rõ ràng nữa, chỉ biết giữ tay, giữ người rồi tiếp tục.

Áo blouse đã ướt sũng.

Mồ hôi chảy xuống cổ, xuống lưng, hòa lẫn với nước mưa và bùn đất trên quần áo.

Hơi thở mình dần đứt quãng.

Nhưng bệnh nhân vẫn chưa trở lại.

Trong đầu bắt đầu xuất hiện một nỗi sợ.

Liệu có kịp không?

Liệu người đàn ông này có tỉnh lại được nữa không?


Mình không dám hỏi.

Chỉ tiếp tục lẩm bẩm:

— Cố lên chú...

— Đừng bỏ cuộc...

— Về với vợ con đi chú...

Câu cuối vừa thoát ra, người nhà lại òa khóc lớn hơn.

Mình cắn chặt răng.

Không nói nữa.

Chỉ ép.



Rồi bất ngờ, anh Trung lên tiếng:

— Dừng một chút!

Hai tay mình lập tức rời khỏi lồng ngực bệnh nhân.

Anh cúi xuống kiểm tra.

Cả xe như nín thở.

Mình nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh.

Một giây.

Hai giây.

Mấy giây ấy dài khủng khiếp.

Dương đứng cạnh cũng chẳng dám thở mạnh.

Người nhà ngừng khóc, hai tay vẫn chắp trước ngực.

Anh Trung nhìn lên màn hình theo dõi.

Những đường tín hiệu bắt đầu xuất hiện khác lúc trước.

Anh kiểm tra lại thêm một lần.

Rồi nói nhanh:

— Có nhịp rồi!

Mình tưởng mình nghe nhầm.

— Có lại rồi hả anh?

Anh Trung vẫn không rời mắt khỏi bệnh nhân.

— Có rồi!

— Theo dõi tiếp!

Không ai reo lên.

Không ai dám vui quá sớm.

Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, cả người mình mềm hẳn xuống.

Mình ngồi bệt sang bên cạnh cáng, hai cánh tay rũ xuống, thở dốc như vừa chạy một quãng đường rất dài. Một phần vì quá mệt, một phần vì say xe

Dương cũng tựa lưng vào thành xe, ngực phập phồng liên tục.

Hai thằng nhìn nhau.

Mắt nó đỏ lên.

Còn mình chẳng biết mặt mình lúc ấy thế nào.

Chỉ biết trong lòng vừa có thứ gì đó vỡ òa.

Người phụ nữ ngồi phía cuối xe nghe thấy “có nhịp rồi” liền bật khóc lớn hơn. Nhưng lần này tiếng khóc đã khác.

Chị vừa khóc vừa chắp tay:

— Cảm ơn các em...

— Cảm ơn các em...

Mình lắc đầu.

Muốn bảo chị đừng cảm ơn vội.

Nhưng mệt đến mức không nói thành lời.

Anh Trung vẫn là người duy nhất chưa cho phép bản thân thả lỏng.

Anh tiếp tục quan sát, kiểm tra và dặn hai đứa làm theo từng yêu cầu. Giọng anh đã bớt gấp hơn trước, nhưng vẫn rất dứt khoát:

— Chưa được chủ quan!

— Mới có nhịp lại thôi!

— Để ý kỹ vào!

Mình và Dương lập tức ngồi thẳng lại.

— Vâng!

Đúng.

Chưa đến bệnh viện.

Chưa thể nói bệnh nhân đã an toàn.

Nhưng ít nhất, trái tim ấy đã chịu đập trở lại.



Một lúc sau, tình trạng người bệnh dần ổn định hơn.

Những tín hiệu trên màn hình không còn là một đường phẳng lạnh lẽo như trước. Mình ngồi nhìn từng nhịp xuất hiện mà chẳng dám chớp mắt.

Bàn tay bệnh nhân vẫn nằm bất động bên hông.

Mình khẽ nắm lấy cổ tay ông.

Không phải để kiểm tra gì thêm.

Chỉ đơn giản là muốn cảm nhận sự sống vừa quay trở lại.

Dưới đầu ngón tay mình, mạch đập còn yếu.

Nhưng có thật.

Từng nhịp.

Từng nhịp một.

Mình cúi đầu, thở ra thật sâu.

Trong lòng khẽ nói:

May quá...

Về lại rồi.


Dương ngồi bên kia nhìn mình.

Nó không cười thành tiếng, chỉ khẽ gật đầu.

Mình cũng gật lại.

Chẳng cần nói gì.

Hai thằng đều hiểu vừa rồi mình đã sợ đến mức nào.

Anh Trung dựa nhẹ vào thành xe trong vài giây, đưa cánh tay quệt mồ hôi trên trán.

Rồi anh nhìn mình với Dương.

Khóe miệng giãn ra.

— Địt mẹ...

— Hai thằng làm được đấy.

Mình bật cười.

Dương cũng cười theo.

Đó chắc là nụ cười mệt mỏi nhất của ba anh em từ trước đến lúc ấy.

Nhưng cũng là nụ cười nhẹ nhõm nhất.



Khi chiếc xe rẽ vào cổng bệnh viện, ê-kíp khoa Hồi sức cấp cứu đã đứng chờ sẵn.

Cửa sau vừa mở, mọi người lập tức tiếp nhận bệnh nhân.

Mình với Dương theo đẩy cáng vào trong, nhưng đến cửa khoa thì phải lùi lại để các bác sĩ và điều dưỡng tiếp tục xử trí.

Cánh cửa đóng lại.

Ba anh em đứng bên ngoài hành lang.

Không ai còn đủ sức nói câu nào.

Mình cúi xuống nhìn hai bàn tay.

Chúng run bần bật.

Các khớp ngón tay đỏ lên.

Hai cánh tay đau nhức đến mức chỉ cần nâng lên một chút cũng khó chịu.

Dương ngồi phịch xuống ghế.

Nó cúi đầu, thở dốc rồi nói:

— Địt mẹ...

— Tao tưởng không về được nữa.

Mình ngồi xuống cạnh.

— Tao cũng thế.

Anh Trung vẫn đứng trước cửa khoa, mắt nhìn vào bên trong.

Một lát sau, anh mới quay lại:

— Hai đứa đi rửa mặt thay quần áo đi.

— Quần áo nhìn như vừa đi cày về.

Mình nhìn xuống.

Chiếc áo blouse trắng giờ đã loang lổ bùn đất, nước mưa và mồ hôi. Quần từ đầu gối trở xuống gần như không còn nhận ra màu ban đầu.

Dương nhìn mình rồi bật cười.

— Sinh viên Y đi cấy.

Mình cũng cười.

Một câu đùa rất nhạt.

Nhưng sau những phút căng thẳng vừa rồi, chỉ cần cười được đã là tốt lắm rồi.

Khoảng gần một tiếng sau, bọn mình mới nhận được tin bệnh nhân đã tạm ổn định.

Bác sĩ còn nói phát hiện hai xương sườn bị gãy trong quá trình hồi sức, nhưng trước mắt không gây ảnh hưởng nghiêm trọng.

Nghe đến đó, mình mới hoàn toàn thở phào.

Hai chiếc xương sườn gãy.

So với một mạng người được giữ lại...

Lúc ấy, mình chỉ nghĩ:

Gãy thì rồi sẽ liền.

Miễn là người vẫn còn sống.


Lúc ấy...

Mình mới thấy hai bàn tay mình đang run.

Anh Trung quay sang nhìn hai đứa.

Lần đầu tiên kể từ khi mình quen anh.

Anh cười rất tươi.

Anh đưa tay vỗ mạnh vào vai mình.

Rồi sang vai Dương.

— Hai đứa...

— Hôm nay làm tốt lắm.

Chỉ một câu ấy thôi.

Mình thấy mọi mệt mỏi trong người như tan biến.



Hôm sau.

Mình với Dương đang học lâm sàng thì có người gọi.

Quay ra cửa.

Mình thấy mấy người hôm qua đứng ở hành lang.

Vừa nhìn thấy hai đứa.

Một bác lớn tuổi bất ngờ quỳ xuống.

Mình giật mình.

Vội chạy lại đỡ bác dậy.

— Bác...

— Bác đừng làm thế.

— Cháu ngại lắm.

Bác nắm chặt lấy tay mình.

Giọng vẫn còn nghẹn.

— Cảm ơn các cháu...

— Nếu hôm qua không có các cháu...

Bác không nói hết câu.

Chỉ cúi đầu lau nước mắt.

Mình nhìn sang Dương.

Nó cũng lúng túng chẳng kém.

Hai thằng cứ liên tục bảo.

— Bác ơi...

— Đó là việc bọn cháu phải làm.

— Bác đừng cảm ơn bọn cháu.

Một cô trong gia đình lấy từ túi ra một chiếc phong bì.

Mình vội xua tay.

— Cháu xin phép không nhận đâu ạ.

Dương cũng cười.

— Bác giữ lại chăm chú là vui rồi.

Mấy người nhìn nhau.

Rồi chỉ biết nắm tay hai đứa thật chặt.

Trước khi về, bác xin số điện thoại của mình với Dương.

Bác cười hiền.

— Hôm nào chú ấy khỏe hẳn...

— Gia đình mời hai cháu bữa cơm.

Mình chỉ biết cười.

— Vâng.

— Khỏi cần cảm ơn nhiều đâu bác.

— Chú khỏe là bọn cháu vui rồi.

Khi gia đình ra về, mình quay lại lớp.

Mới thấy cả lớp đang nhìn mình và Dương.

Thằng Tuấn ngồi cuối lớp huých vai mình.

Cười toe.

— Hai ông nổi tiếng rồi nhé.

Mình chỉ cười.

Ngượng đến mức chẳng biết nói gì.

Đúng lúc ấy, thầy bộ môn bước vào.

Đi ngang qua chỗ hai đứa, thầy dừng lại.

Nhìn mình rồi nhìn sang Dương.

Thầy khẽ gật đầu.

Chỉ nói đúng một câu:

— Làm tốt lắm.

Ngắn gọn.

Nhưng đến tận bây giờ...

Mình vẫn còn nhớ rất rõ.

Có lẽ...

Đó là lần đầu tiên trong quãng đời sinh viên, mình cảm nhận được rõ ràng ý nghĩa của hai chữ "cứu người".

Và cũng từ ngày hôm ấy...

Mình càng tin rằng, mình đã chọn đúng con đường để đi.
Xúc động thật sự, nước mắt anh rơi khi đọc từng hàng chữ em viết ra. Cám ơn em, đọc bài của em anh đã thấy tình người, trách nhiệm và tinh thần của 1 bác sĩ lớn như nào.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
bắt đầu nhàm rồi bọn tao vào trong này là để đọc truyện sex nên truyện của mày cần thêm sex vào như món ăn có thêm muối ko thì nhạt bỏ mẹ
dạ vâng bác, em không viết truyện sex nhiều đâu bác, bác có thể vào các trang truyện sex đọc cho nó đủ sex bác ạ :D. nếu em nghe theo bác mà viết về sex nhiều thì nó lại thành truyện rồi chứ không phải chuyện bác ạ
 

Baolong199x

Yếu sinh lý
nhẩm đi nhẩm lại cuối cùng em với các bác cũng đi với nhau được hơn nửa quãng đường rồi nhỉ, chuyện nào cũng sẽ phải có hồi kết, em vẫn mong các bác theo dõi và ủng hộ em cho đến chương cuối cùng. cảm ơn các bác nhiều. Hết chuyện đời sinh viên, nếu rảnh, em sẽ viết thêm về quãng đời từ khi nhận bằng đại học, và đi làm cho đến lúc lấy vợ các bác nhé :D cảm ơn các bác rất nhiều ạ <3
tuyệt vời luôn bác ơi. ủng hộ bác 2tayyy
 

anhdephong1102

Yếu sinh lý
Chương 173: Cánh đồng chiều mưa

Tiếng chuông điện thoại trực vừa dứt, cả phòng trực lập tức trở nên yên lặng.

Anh Trung đặt máy xuống.

Nhìn mình rồi nhìn sang Dương.

Giọng anh ngắn gọn.

— Có người bị điện giật.

— Thành phố.

— Đi luôn.

Ba anh em gần như cùng lúc đứng bật dậy.

Mình khoác vội chiếc áo blouse, xách balô rồi chạy theo anh Trung ra xe.

Bầu trời lúc ấy đen kịt.

Cơn mưa đầu mùa vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Chiếc xe cứu thương lao vút khỏi cổng bệnh viện.

Tiếng còi hụ vang lên, xé tan màn mưa đang phủ kín những con đường của thành phố.

...

Ngồi trong khoang xe, mình nhìn qua ô cửa kính.

Những chiếc xe phía trước lần lượt nép sang hai bên.

Con đường dường như rộng hơn.

Nhưng trong lòng mình lại nặng trĩu.

Không ai nói chuyện.

Anh Trung ngồi phía trước, mắt không rời con đường.

Dương ngồi cạnh mình.

Thỉnh thoảng hai thằng lại nhìn nhau.

Không cần nói.

Cả hai đều hiểu...

Lại thêm một cuộc chạy đua với thời gian.



Khoảng hơn mười phút sau.

Chiếc xe rẽ khỏi đường lớn, chạy vào một con đường bê tông nhỏ giữa cánh đồng.

Từ xa đã thấy vài người dân đứng vẫy tay liên tục.

Xe vừa dừng.

Ba anh em lập tức mở cửa lao xuống.

Một bác nông dân vừa chạy vừa chỉ tay.

— Ngoài kia!

— Ngoài ruộng!

— Chúng tôi cắt điện rồi!

Mình nhìn theo hướng bác chỉ.

Giữa cánh đồng, một người đàn ông nằm bất động.

Nửa người còn trên bờ.

Nửa người dưới ruộng.

Chiếc máy bơm nước nằm cách đó không xa.

Mưa làm bờ ruộng trơn nhẫy.

Nhưng lúc ấy...

Không ai còn nghĩ đến chuyện sạch hay bẩn.

Mình với Dương nhìn anh Trung.

Anh chỉ gật đầu một cái.

— Đi!

Ba anh em cùng lao xuống ruộng.

Bùn bắn kín ống quần.

Chiếc áo blouse trắng chỉ vài bước đã lấm lem.

Nhưng chẳng ai để ý.

Trong đầu mình lúc ấy chỉ còn duy nhất một suy nghĩ.

"Mong là còn kịp..."



Đến nơi.

Anh Trung nhanh chóng kiểm tra tình trạng người đàn ông.

Không khí căng thẳng đến mức mình nghe rõ cả tiếng tim mình đập.

Vài giây sau, anh ngẩng lên.

Giọng dứt khoát.

— Còn cơ hội.

— Đưa lên xe.

Bệnh nhân vừa được đưa lên cáng, mình với Dương đã khẩn trương khiêng ra khỏi ruộng.

Bờ đất sau cơn mưa trơn nhẫy. Bùn bám đầy giày, ống quần và vạt áo blouse trắng của cả ba anh em. Mỗi bước đi đều phải thật chắc, bởi chỉ cần một người trượt chân là cả chiếc cáng có thể nghiêng xuống.

Mình đi phía đầu cáng, Dương giữ phía chân, còn anh Trung vừa đi sát bên vừa quan sát tình trạng bệnh nhân.

Quãng đường từ cánh đồng lên con đường bê tông thực ra không xa.

Nhưng lúc ấy, mình thấy dài vô cùng.

Mấy người dân đang cấy ở gần đó cũng vội vàng chạy theo, người giữ lối, người cầm giúp túi đồ, người liên tục gọi bệnh nhân:

— Anh ơi!

— Cố lên anh ơi!

Người đàn ông vẫn nằm bất động, khuôn mặt tái nhợt. Lồng ngực còn nhấp nhô rất nhẹ, yếu đến mức nếu không nhìn kỹ gần như chẳng nhận ra.

Anh Trung vừa đi vừa giục:

— Cẩn thận!

— Giữ chắc cáng!

— Đừng để nghiêng!

Mình và Dương chẳng còn hơi sức để trả lời. Hai thằng chỉ cắn răng, cố giữ cho từng bước chân đều nhau.

Vừa đưa được cáng lên mặt đường, cửa sau xe cứu thương đã mở sẵn. Bác tài cùng mọi người hỗ trợ nâng cáng vào trong. Chốt cáng vừa khóa lại, Dương lập tức đóng cửa xe.

Anh Trung nói lớn:

— Đi viện ngay!

Chiếc xe chưa kịp chạy được bao xa thì tình trạng bệnh nhân đột ngột xấu đi.

Mình đang đứng sát bên cáng, mắt vẫn dõi theo từng nhịp thở yếu ớt. Bỗng nhiên, lồng ngực người đàn ông không còn nhấp nhô như trước nữa.

Mình khựng lại.

— Anh Trung...

— Hình như bác ấy không thở nữa!

Anh Trung lập tức cúi xuống kiểm tra.

Vẻ mặt anh thay đổi hẳn.

Anh nhìn nhanh sang màn hình theo dõi rồi đeo ống nghe kiểm tra lại bệnh nhân. Chỉ vài giây sau, anh quát:

— Địt mẹ, vô tâm thu rồi!

— Khẩn trương lên!

Không khí trong khoang xe lập tức trở nên hỗn loạn.

Nhưng đó không phải sự hỗn loạn vì chẳng ai biết làm gì.

Mà là mọi thứ cùng diễn ra trong một không gian quá nhỏ, trên chiếc xe đang lao đi và rung lên theo từng đoạn đường.

Anh Trung quay sang mình:

— M, ép tim!

Mình lập tức quỳ sát bên cáng.

Hai tay đặt lên ngực bệnh nhân.

Lúc ấy mình không còn kịp nghĩ mình chỉ là sinh viên năm ba, cũng chẳng còn nhớ chiếc áo blouse đang dính đầy bùn đất. Trong đầu chỉ có đúng một câu:

Phải làm ngay.

Mình bắt đầu ép.

Chiếc xe xóc mạnh khiến cả người chao sang một bên. Mình phải chống đầu gối vào thành cáng, giữ cho thân người không bị lệch rồi tiếp tục theo nhịp anh Trung hô.

— Đều tay!

— Đừng chậm lại!

— Ép tiếp đi!

Ở phía đầu bệnh nhân, anh Trung nhanh chóng kiểm soát đường thở. Dương luống cuống đúng vài giây đầu rồi lập tức lấy dụng cụ theo lời anh.

— Dương, adrenaline!

— Nhanh!

— Vâng!

Giọng Dương vang lên, vừa gấp vừa run.

Mình không quay sang nhìn được.

Hai mắt chỉ dán vào khuôn mặt bất động của người đàn ông trước mặt.

Mỗi lần hai bàn tay ép xuống, thân người bệnh nhân lại rung nhẹ. Mình cứ làm liên tục, không dám ngừng dù hai cánh tay bắt đầu mỏi và cứng dần.

Anh Trung làm xong phần việc của mình, quay sang kiểm tra rồi nói:

— Tiếp tục!

— Chưa có!

Người nhà ngồi ở góc xe từ lúc nào đã khóc thành tiếng.

Một người phụ nữ vừa ôm miệng vừa gọi:

— Anh ơi...

— Anh cố lên...

— Đừng bỏ mẹ con em...

Tiếng khóc ấy như xé toạc cả khoang xe chật hẹp.

Mình nghe rõ.

Nhưng không dám nhìn sang.

Mình sợ chỉ cần thấy khuôn mặt của chị ấy, đầu óc mình sẽ rối ngay.

Mình chỉ cúi xuống, tiếp tục ép, miệng vô thức lẩm bẩm:

— Chú ơi...

— Cố lên chú...

— Chú tỉnh lại đi nào...xin đấy

Chẳng biết người bệnh có nghe được không.

Có lẽ là không.

Nhưng lúc ấy mình chẳng còn biết nói gì khác.

Mình chỉ mong từng lần hai bàn tay ép xuống sẽ kéo được người đàn ông ấy trở lại.



Chưa đầy bao lâu, hai cánh tay mình đã bắt đầu run.

Vai đau nhức.

Mồ hôi chảy từ trán xuống mắt, cay xè. Mình không thể đưa tay lau, chỉ nghiêng đầu quệt vội vào vai áo rồi tiếp tục.

Dương đã chuẩn bị xong thuốc theo yêu cầu của anh Trung.

Anh vừa xử trí vừa theo dõi, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ.

— Đừng chậm nhịp!

— M, giữ đều!

— Vâng!

Mình cố đáp, nhưng tiếng phát ra đã khàn đặc.

Chiếc xe bất ngờ ôm một khúc cua. Cả thân người mình nghiêng mạnh. Hai bàn tay suýt trượt khỏi vị trí.

Anh Trung lập tức giữ vai mình:

— Cẩn thận!

— Tiếp tục!

Mình lại ép.

Một lần.

Rồi thêm một lần nữa.

Trong đầu chẳng còn khái niệm bao lâu đã trôi qua.

Một phút.

Năm phút.

Hay lâu hơn nữa.

Thời gian trên chiếc xe ấy như đông cứng lại.

Chỉ còn tiếng còi hụ phía ngoài.

Tiếng động cơ gầm lên.

Tiếng người nhà khóc.

Tiếng anh Trung ra lệnh.

Và tiếng thở nặng nhọc của ba anh em.



Đến một lúc, mình cảm nhận dưới hai bàn tay có một tiếng động rất khẽ.

Một cảm giác không rõ ràng truyền lên từ lồng ngực bệnh nhân.

Tim mình giật thót.

Mình biết đó có thể là xương sườn.

Mình chững lại theo bản năng.

Anh Trung quát ngay:

— Đừng dừng!

— Tiếp tục đi!

Mình nghiến răng, ép tiếp.

Cảm giác ấy lại xuất hiện.

Lần này rõ hơn.

Mình biết có lẽ xương sườn bệnh nhân đã bị gãy rồi

Nhưng nhìn khuôn mặt vẫn bất động kia, mình hiểu mình không còn lựa chọn nào khác.

Một bên là nguy cơ gãy xương.

Một bên là trái tim đã ngừng đập.

Trong khoảnh khắc ấy, chẳng ai phải cân nhắc điều gì nữa.

Mình tiếp tục.

Hai cánh tay càng lúc càng nặng.

Mỗi lần ép xuống giống như phải dồn hết sức lực còn lại trong cơ thể.

Mình vừa làm vừa lẩm bẩm, giọng chẳng biết từ khi nào đã run lên:

— Chú tỉnh lại đi...

— Sắp đến viện rồi...

— Cố thêm một chút nữa thôi...

Mình cũng không hiểu tại sao mình lại nói “sắp đến viện”, trong khi chẳng biết xe đã đi được bao xa.

Có lẽ mình không chỉ nói với bệnh nhân.

Mà còn đang tự động viên chính mình.



Anh Trung kiểm tra lại.

Vẫn chưa có kết quả.

Anh quay sang Dương:

— Đổi cho M!

Dương lập tức tiến tới.

Mình vừa rời tay ra mới cảm thấy hai cánh tay mình gần như mất hết sức. Các ngón tay cứng lại, cổ tay nhức buốt.

Dương vào vị trí thay mình.

Nó bắt đầu ép theo nhịp anh Trung hướng dẫn.

Anh Trung vẫn không ngừng nhắc:

— Đều!

— Dùng sức người xuống!

— Đừng chỉ dùng tay!

Mình ngồi nép sang một bên lấy lại hơi, nhưng mắt không rời bệnh nhân.

Khuôn mặt Dương đỏ bừng. Gân cổ nổi lên. Mồ hôi chảy dọc hai bên thái dương.

Mình chưa bao giờ thấy nó tập trung đến thế.

Không còn thằng Dương hay nói linh tinh.

Không còn vẻ lúng túng của những chuyến xe đầu tiên.

Trước mắt mình chỉ còn một thằng bạn đang nghiến răng, dồn hết sức vào từng lần ép xuống.

Người nhà vẫn khóc.

Chị ấy chắp hai tay, vừa khóc vừa van xin:

— Các em cứu anh ấy với...

— Làm ơn cứu anh ấy...

Mình quay mặt đi trong giây lát.

Cổ họng nghẹn cứng.

Mình không dám hứa.

Không ai trên xe dám hứa.

Ba anh em chỉ có thể tiếp tục làm tất cả những gì mình có thể.



Một lúc sau, Dương bắt đầu xuống sức.

Anh Trung lại bảo đổi.

Lần này anh vào ép tim, còn mình với Dương làm những việc anh giao ở bên cạnh.

Nhìn anh Trung ép, mình mới thấy kinh nghiệm khác hẳn.

Dù chiếc xe rung lắc, từng nhịp của anh vẫn chắc và đều. Khuôn mặt anh căng lại, hàm nghiến chặt, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo.

Được một lúc, anh quay sang mình:

— M, vào lại được chưa?

Mình gật ngay:

— Được anh!

Thật ra hai cánh tay vẫn còn mỏi nhừ.

Nhưng lúc ấy mình không nghĩ đến đau nữa.

Mình vào thay.

Lại tiếp tục ép.

Chẳng biết là vòng thứ bao nhiêu.

Cả mình, Dương và anh Trung thay nhau liên tục. Người này mỏi thì người kia vào. Không ai được phép dừng quá lâu.

Anh Trung lại kiểm tra.

Rồi lắc đầu:

— Chưa có!

Anh bất ngờ quay lên, dùng lòng bàn tay đập mạnh vào vách ngăn cabin.

— Tài ơi!

— Nhanh thêm giúp em cái!

— Nguy kịch rồi!

Từ phía trước, tiếng bác tài vọng lại:

— Đang hết tốc độ đây!

Chiếc xe tiếp tục lao đi.

Tiếng còi hú không ngừng.

Những cú xóc dồn dập khiến đầu gối mình đập vào thành cáng đau điếng. Mình chẳng còn cảm giác rõ ràng nữa, chỉ biết giữ tay, giữ người rồi tiếp tục.

Áo blouse đã ướt sũng.

Mồ hôi chảy xuống cổ, xuống lưng, hòa lẫn với nước mưa và bùn đất trên quần áo.

Hơi thở mình dần đứt quãng.

Nhưng bệnh nhân vẫn chưa trở lại.

Trong đầu bắt đầu xuất hiện một nỗi sợ.

Liệu có kịp không?

Liệu người đàn ông này có tỉnh lại được nữa không?


Mình không dám hỏi.

Chỉ tiếp tục lẩm bẩm:

— Cố lên chú...

— Đừng bỏ cuộc...

— Về với vợ con đi chú...

Câu cuối vừa thoát ra, người nhà lại òa khóc lớn hơn.

Mình cắn chặt răng.

Không nói nữa.

Chỉ ép.



Rồi bất ngờ, anh Trung lên tiếng:

— Dừng một chút!

Hai tay mình lập tức rời khỏi lồng ngực bệnh nhân.

Anh cúi xuống kiểm tra.

Cả xe như nín thở.

Mình nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh.

Một giây.

Hai giây.

Mấy giây ấy dài khủng khiếp.

Dương đứng cạnh cũng chẳng dám thở mạnh.

Người nhà ngừng khóc, hai tay vẫn chắp trước ngực.

Anh Trung nhìn lên màn hình theo dõi.

Những đường tín hiệu bắt đầu xuất hiện khác lúc trước.

Anh kiểm tra lại thêm một lần.

Rồi nói nhanh:

— Có nhịp rồi!

Mình tưởng mình nghe nhầm.

— Có lại rồi hả anh?

Anh Trung vẫn không rời mắt khỏi bệnh nhân.

— Có rồi!

— Theo dõi tiếp!

Không ai reo lên.

Không ai dám vui quá sớm.

Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, cả người mình mềm hẳn xuống.

Mình ngồi bệt sang bên cạnh cáng, hai cánh tay rũ xuống, thở dốc như vừa chạy một quãng đường rất dài. Một phần vì quá mệt, một phần vì say xe

Dương cũng tựa lưng vào thành xe, ngực phập phồng liên tục.

Hai thằng nhìn nhau.

Mắt nó đỏ lên.

Còn mình chẳng biết mặt mình lúc ấy thế nào.

Chỉ biết trong lòng vừa có thứ gì đó vỡ òa.

Người phụ nữ ngồi phía cuối xe nghe thấy “có nhịp rồi” liền bật khóc lớn hơn. Nhưng lần này tiếng khóc đã khác.

Chị vừa khóc vừa chắp tay:

— Cảm ơn các em...

— Cảm ơn các em...

Mình lắc đầu.

Muốn bảo chị đừng cảm ơn vội.

Nhưng mệt đến mức không nói thành lời.

Anh Trung vẫn là người duy nhất chưa cho phép bản thân thả lỏng.

Anh tiếp tục quan sát, kiểm tra và dặn hai đứa làm theo từng yêu cầu. Giọng anh đã bớt gấp hơn trước, nhưng vẫn rất dứt khoát:

— Chưa được chủ quan!

— Mới có nhịp lại thôi!

— Để ý kỹ vào!

Mình và Dương lập tức ngồi thẳng lại.

— Vâng!

Đúng.

Chưa đến bệnh viện.

Chưa thể nói bệnh nhân đã an toàn.

Nhưng ít nhất, trái tim ấy đã chịu đập trở lại.



Một lúc sau, tình trạng người bệnh dần ổn định hơn.

Những tín hiệu trên màn hình không còn là một đường phẳng lạnh lẽo như trước. Mình ngồi nhìn từng nhịp xuất hiện mà chẳng dám chớp mắt.

Bàn tay bệnh nhân vẫn nằm bất động bên hông.

Mình khẽ nắm lấy cổ tay ông.

Không phải để kiểm tra gì thêm.

Chỉ đơn giản là muốn cảm nhận sự sống vừa quay trở lại.

Dưới đầu ngón tay mình, mạch đập còn yếu.

Nhưng có thật.

Từng nhịp.

Từng nhịp một.

Mình cúi đầu, thở ra thật sâu.

Trong lòng khẽ nói:

May quá...

Về lại rồi.


Dương ngồi bên kia nhìn mình.

Nó không cười thành tiếng, chỉ khẽ gật đầu.

Mình cũng gật lại.

Chẳng cần nói gì.

Hai thằng đều hiểu vừa rồi mình đã sợ đến mức nào.

Anh Trung dựa nhẹ vào thành xe trong vài giây, đưa cánh tay quệt mồ hôi trên trán.

Rồi anh nhìn mình với Dương.

Khóe miệng giãn ra.

— Địt mẹ...

— Hai thằng làm được đấy.

Mình bật cười.

Dương cũng cười theo.

Đó chắc là nụ cười mệt mỏi nhất của ba anh em từ trước đến lúc ấy.

Nhưng cũng là nụ cười nhẹ nhõm nhất.



Khi chiếc xe rẽ vào cổng bệnh viện, ê-kíp khoa Hồi sức cấp cứu đã đứng chờ sẵn.

Cửa sau vừa mở, mọi người lập tức tiếp nhận bệnh nhân.

Mình với Dương theo đẩy cáng vào trong, nhưng đến cửa khoa thì phải lùi lại để các bác sĩ và điều dưỡng tiếp tục xử trí.

Cánh cửa đóng lại.

Ba anh em đứng bên ngoài hành lang.

Không ai còn đủ sức nói câu nào.

Mình cúi xuống nhìn hai bàn tay.

Chúng run bần bật.

Các khớp ngón tay đỏ lên.

Hai cánh tay đau nhức đến mức chỉ cần nâng lên một chút cũng khó chịu.

Dương ngồi phịch xuống ghế.

Nó cúi đầu, thở dốc rồi nói:

— Địt mẹ...

— Tao tưởng không về được nữa.

Mình ngồi xuống cạnh.

— Tao cũng thế.

Anh Trung vẫn đứng trước cửa khoa, mắt nhìn vào bên trong.

Một lát sau, anh mới quay lại:

— Hai đứa đi rửa mặt thay quần áo đi.

— Quần áo nhìn như vừa đi cày về.

Mình nhìn xuống.

Chiếc áo blouse trắng giờ đã loang lổ bùn đất, nước mưa và mồ hôi. Quần từ đầu gối trở xuống gần như không còn nhận ra màu ban đầu.

Dương nhìn mình rồi bật cười.

— Sinh viên Y đi cấy.

Mình cũng cười.

Một câu đùa rất nhạt.

Nhưng sau những phút căng thẳng vừa rồi, chỉ cần cười được đã là tốt lắm rồi.

Khoảng gần một tiếng sau, bọn mình mới nhận được tin bệnh nhân đã tạm ổn định.

Bác sĩ còn nói phát hiện hai xương sườn bị gãy trong quá trình hồi sức, nhưng trước mắt không gây ảnh hưởng nghiêm trọng.

Nghe đến đó, mình mới hoàn toàn thở phào.

Hai chiếc xương sườn gãy.

So với một mạng người được giữ lại...

Lúc ấy, mình chỉ nghĩ:

Gãy thì rồi sẽ liền.

Miễn là người vẫn còn sống.


Lúc ấy...

Mình mới thấy hai bàn tay mình đang run.

Anh Trung quay sang nhìn hai đứa.

Lần đầu tiên kể từ khi mình quen anh.

Anh cười rất tươi.

Anh đưa tay vỗ mạnh vào vai mình.

Rồi sang vai Dương.

— Hai đứa...

— Hôm nay làm tốt lắm.

Chỉ một câu ấy thôi.

Mình thấy mọi mệt mỏi trong người như tan biến.



Hôm sau.

Mình với Dương đang học lâm sàng thì có người gọi.

Quay ra cửa.

Mình thấy mấy người hôm qua đứng ở hành lang.

Vừa nhìn thấy hai đứa.

Một bác lớn tuổi bất ngờ quỳ xuống.

Mình giật mình.

Vội chạy lại đỡ bác dậy.

— Bác...

— Bác đừng làm thế.

— Cháu ngại lắm.

Bác nắm chặt lấy tay mình.

Giọng vẫn còn nghẹn.

— Cảm ơn các cháu...

— Nếu hôm qua không có các cháu...

Bác không nói hết câu.

Chỉ cúi đầu lau nước mắt.

Mình nhìn sang Dương.

Nó cũng lúng túng chẳng kém.

Hai thằng cứ liên tục bảo.

— Bác ơi...

— Đó là việc bọn cháu phải làm.

— Bác đừng cảm ơn bọn cháu.

Một cô trong gia đình lấy từ túi ra một chiếc phong bì.

Mình vội xua tay.

— Cháu xin phép không nhận đâu ạ.

Dương cũng cười.

— Bác giữ lại chăm chú là vui rồi.

Mấy người nhìn nhau.

Rồi chỉ biết nắm tay hai đứa thật chặt.

Trước khi về, bác xin số điện thoại của mình với Dương.

Bác cười hiền.

— Hôm nào chú ấy khỏe hẳn...

— Gia đình mời hai cháu bữa cơm.

Mình chỉ biết cười.

— Vâng.

— Khỏi cần cảm ơn nhiều đâu bác.

— Chú khỏe là bọn cháu vui rồi.

Khi gia đình ra về, mình quay lại lớp.

Mới thấy cả lớp đang nhìn mình và Dương.

Thằng Tuấn ngồi cuối lớp huých vai mình.

Cười toe.

— Hai ông nổi tiếng rồi nhé.

Mình chỉ cười.

Ngượng đến mức chẳng biết nói gì.

Đúng lúc ấy, thầy bộ môn bước vào.

Đi ngang qua chỗ hai đứa, thầy dừng lại.

Nhìn mình rồi nhìn sang Dương.

Thầy khẽ gật đầu.

Chỉ nói đúng một câu:

— Làm tốt lắm.

Ngắn gọn.

Nhưng đến tận bây giờ...

Mình vẫn còn nhớ rất rõ.

Có lẽ...

Đó là lần đầu tiên trong quãng đời sinh viên, mình cảm nhận được rõ ràng ý nghĩa của hai chữ "cứu người".

Và cũng từ ngày hôm ấy...

Mình càng tin rằng, mình đã chọn đúng con đường để đi.
Cảm động rơi nước mắt
 

123214asdasdas

Yếu sinh lý
Trước kia đã biết chắc là bác sĩ sẽ rất vất vả, nhưng mà đọc bài của bác mới biết nó vất vả cụ thể như nào và cần nhiều tinh thần, trách nhiệm như nào
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo