Chương 180: Thành quả đầu tiên
Những ngày sau đó, cuộc sống của bốn đứa mình gần như bước sang một nhịp mới.
Ban ngày vẫn là những buổi học nối tiếp nhau.
Mình với Dương gần như ngày nào cũng có lịch xuống bệnh viện đi lâm sàng. Có hôm theo thầy khám bệnh từ sáng sớm, có hôm đứng hàng giờ trong phòng thủ thuật để quan sát các anh chị bác sĩ làm việc. Chiếc áo blouse trắng cứ mặc rồi lại giặt, giặt xong lại mặc. Nhiều hôm mới hơn sáu giờ sáng hai thằng đã có mặt ở bệnh viện, đến tận chiều muộn mới trở về khu trọ.
Diệu cũng chẳng nhàn hơn.
Ngoài việc lên lớp ở trường, em dành gần như toàn bộ thời gian rảnh cho cửa hàng nhỏ của mình.
Buổi sáng tranh thủ trả lời tin nhắn.
Buổi trưa đăng bài.
Buổi tối lại ngồi chụp thêm ảnh, ghi sổ, kiểm tra đơn.
Còn Hương vẫn đều đặn như mọi ngày. Học xong là ghé chợ mua thức ăn rồi về nấu cơm. Chỉ khác trước một chút, sau bữa tối Hương lại sang phòng Diệu ngồi thêm vài tiếng để phụ em gấp quần áo và đóng gói đơn hàng.
Cả khu trọ vốn yên tĩnh, bỗng nhiên lúc nào cũng có tiếng cười nói của bốn đứa.
...
Sau khi mình chạy quảng cáo Facebook được vài ngày, lượng khách bắt đầu tăng lên rõ rệt.
Lúc đầu chỉ năm, sáu đơn một ngày.
Rồi tám đơn.
Mười đơn.
Có hôm điện thoại của Diệu báo tin nhắn liên tục.
Đang ăn cơm, em lại xin phép chạy xuống phòng trả lời khách.
Đang học bài, em cũng phải tranh thủ xác nhận địa chỉ giao hàng.
Mỗi lần nhìn thấy điện thoại rung lên, em lại cười.
Nụ cười ấy khác hẳn vẻ lo lắng của tuần trước.
Một buổi chiều, mình với Dương vừa từ bệnh viện trở về.
Hai thằng còn mặc nguyên áo blouse, mỗi đứa ôm một tập bệnh án để tối về xem lại.
Vừa bước chân vào sân, Diệu đã chạy từ trong phòng ra.
Anh ơi!
Em gọi lớn đến mức cả bác chủ nhà cũng ngoái đầu nhìn.
Mình dựng xe.
Sao thế em?
Diệu giơ chiếc điện thoại lên trước mặt mình.
Hôm nay em bán được mười bảy đơn.
Em cười tươi đến mức hai mắt cong thành một đường.
Mình cũng không giấu nổi nụ cười.
Giỏi rồi.
Thật luôn đấy anh.
Anh tin.
Diệu cắn nhẹ môi dưới, giọng đầy phấn khích.
Lúc điện thoại cứ báo tin nhắn liên tục, em còn tưởng bị lỗi cơ.
Dương đứng bên cạnh cười lớn.
Thế tối nay hai thằng tao khỏi nghỉ rồi.
Diệu quay sang chắp hai tay.
Hai anh giúp em nhé.
Dương giả vờ thở dài.
Đã biết trước số phận rồi.
Cả sân trọ lại vang lên tiếng cười.
...
Từ hôm ấy trở đi, gần như ngày nào cũng vậy.
Chiều tan học.
Mình với Dương vừa từ bệnh viện về là thay vội chiếc áo blouse, mặc chiếc áo phông cho đỡ nóng rồi xách túi hàng xuống sân.
Có hôm mình còn chưa kịp uống ngụm nước nào.
Diệu đã chạy lên.
Anh M...
Hửm?
Hôm nay hơi nhiều đơn.
Em cười ngượng.
Lại làm phiền anh rồi.
Mình nhận túi hàng từ tay em.
Có gì mà phiền.
Nhưng anh vừa đi lâm sàng về...
Để lâu khách lại sốt ruột.
Diệu nhìn mình vài giây rồi chỉ khẽ cười.
Vâng.
Chiếc Dream của mình từ đó gần như ngày nào cũng chở theo vài túi quần áo phía sau.
Mình giao những đơn quanh trường Y, khu trung tâm thành phố và mấy dãy ký túc xá.
Dương nhận những đơn tiện đường sang phía Đại học Sư phạm, Đại học Công nghiệp hay khu Túc Duyên.
Có hôm trời bất chợt đổ mưa.
Hai thằng phải ghé vào mái hiên một cửa hàng ven đường, lấy áo mưa trùm kín túi hàng rồi mới đi tiếp.
Có hôm khách bận học thực hành.
Hai thằng đứng đợi gần hai mươi phút mới giao được.
Nhưng chưa lần nào mình thấy khó chịu.
Mỗi lần quay về, nhìn Diệu cười rạng rỡ nhận tiền hàng, mọi mệt mỏi dường như cũng tan biến.
...
Ở dưới phòng, Hương và Diệu cũng bận chẳng kém.
Hai chị em trải một tấm chiếu giữa nền nhà.
Quần áo được chia thành từng chồng theo mẫu mã và kích cỡ.
Hương gấp.
Diệu kiểm tra lại.
Rồi cả hai bỏ vào túi, dán băng dính, ghi tên khách thật cẩn thận.
Có tối mình giao hàng về gần chín giờ.
Bước vào phòng vẫn thấy hai người ngồi giữa đống quần áo.
Hương ngẩng đầu cười.
Về rồi à?
Ừ.
Mình nhìn quanh căn phòng.
Những túi hàng mới nhập được xếp ngay ngắn sát tường.
Mấy thùng carton nhỏ đặt dưới gầm bàn.
Một góc phòng chất đầy túi ni-lông, băng dính và bút viết.
Chỉ trong chưa đầy một tháng, căn phòng sinh viên giản dị ngày nào đã giống một cửa hàng online thu nhỏ.
Mình đứng dựa cửa nhìn một lúc.
Diệu vẫn cặm cụi ghi chép.
Một lọn tóc rủ xuống trước trán.
Em đưa tay gạt nhẹ rồi lại tiếp tục viết.
Mình khẽ gọi.
Diệu.
Em ngẩng lên.
Dạ?
Mệt không?
Em mỉm cười, lắc đầu.
Có anh với mọi người giúp nên em không thấy mệt.
Rồi em nhìn mình, giọng nhỏ nhẹ.
Chỉ thấy vui thôi.
...
Thời gian cứ thế trôi đi.
Chẳng mấy chốc đã hết tháng.
Buổi tối cuối cùng của tháng ấy, sau khi giao nốt mấy đơn hàng cuối cùng, cả bốn đứa ngồi quây quanh chiếc bàn nhỏ trong phòng Diệu.
Trên bàn là cuốn sổ ghi chép đã kín chữ.
Chiếc máy tính cầm tay.
Một xấp hóa đơn.
Diệu hít một hơi thật sâu.
Em tính nhé.
Ba đứa mình cùng gật đầu.
Em bắt đầu cộng từng khoản.
Tiền nhập hàng.
Tiền xe.
Tiền túi đóng gói.
Tiền linh tinh.
Mỗi lần bấm máy tính, em lại đối chiếu với cuốn sổ.
Căn phòng yên tĩnh đến lạ.
Chỉ còn tiếng bấm phím lách tách.
Mất gần hai mươi phút, Diệu mới đặt chiếc máy tính xuống.
Em nhìn mình.
Lại nhìn Hương.
Rồi nhìn sang Dương.
Giọng em run run.
Em... lãi rồi.
Dương cười.
Bao nhiêu?
Diệu cúi xuống nhìn màn hình thêm một lần nữa như sợ mình nhìn nhầm.
Rồi em ngẩng lên.
Đôi mắt đỏ hoe vì xúc động.
Mười ba triệu.
Cả căn phòng im lặng mất mấy giây.
Chính mình cũng không nghĩ con số lại đẹp đến vậy.
Đối với một cô sinh viên năm hai, đó là khoản tiền mà trước đây em chưa từng dám nghĩ tới.
Bất chợt, Diệu bật cười.
Rồi em đứng phắt dậy.
Ôm chầm lấy Hương trước.
Chị Hương... em làm được rồi.
Hương cũng cười, ôm lại em thật chặt.
Chị biết em làm được mà.
Diệu quay sang ôm Dương.
Cảm ơn anh Dương.
Có gì đâu.
Rồi em bước đến trước mặt mình.
Nhìn mình vài giây.
Không nói gì.
Chỉ nhẹ nhàng ôm lấy mình.
Mình vòng tay ôm lại em.
Cảm nhận rất rõ bờ vai nhỏ bé ấy đang khẽ run lên vì xúc động.
Em tựa đầu vào ngực mình, cười mà giọng đã nghèn nghẹn.
Anh...
Ừ?
Em chưa bao giờ bán được nhiều như thế.
Anh biết.
Cảm ơn anh...
Mình khẽ xoa mái tóc em.
Không phải cảm ơn anh.
Là em đã cố gắng suốt cả tháng.
Anh chỉ giúp em một chút thôi.
Diệu khẽ lắc đầu.
Nhưng nếu không có anh... chắc em đã bỏ cuộc từ tuần trước rồi.
Mình mỉm cười.
Thế thì may là em chưa bỏ.
Diệu vừa dứt lời, Dương đã vỗ tay đánh "đét" một cái.
Thế còn chờ gì nữa.
Nó nhìn cả ba đứa rồi cười.
Tối nay phải liên hoan thôi.
Hương cũng bật cười theo.
Đúng đấy. Cả tháng nay ai cũng vất vả, hôm nay coi như tự thưởng.
Diệu đưa tay lau khóe mắt, vẫn còn cười rất tươi.
Nhưng... để em mời nhé.
Mình lắc đầu.
Tiền này em vừa mới kiếm được, cứ giữ lại mà nhập hàng.
Không.
Diệu bướng bỉnh lắc đầu.
Tháng đầu tiên của em mà.
Em muốn mời mọi người.
Nhìn vẻ mặt kiên quyết của em, mình cũng chỉ biết cười.
Thế thì nghe em.
...
Gần bảy giờ tối, bốn đứa dắt xe ra khỏi khu trọ.
Quán ăn quen nằm cách đó không xa.
Không sang trọng, cũng chẳng rộng rãi gì.
Chỉ là một quán nướng bình dân, vài chiếc bàn inox kê sát nhau, phía trên treo mấy bóng đèn vàng đã ngả màu theo năm tháng.
Mùi thịt nướng thơm lừng quyện cùng làn khói mỏng khiến bụng ai cũng cồn cào.
Dương vừa ngồi xuống đã cười.
Hôm nay cứ ăn thoải mái.
Chủ quán có người trả rồi.
Diệu chống cằm nhìn cả ba người.
Nụ cười trên môi em từ lúc rời khu trọ đến giờ vẫn chưa hề tắt.
Mình nhìn em, bất giác cũng thấy vui lây.
Có lẽ niềm vui thật sự không nằm ở con số mười ba triệu.
Mà là cảm giác sau bao ngày cố gắng, cuối cùng những nỗ lực cũng được đền đáp.
...
Suốt bữa ăn, câu chuyện gần như chỉ xoay quanh cửa hàng nhỏ của Diệu.
Dương vừa gắp thịt vừa cười.
Đợt tới chắc phải mua thêm cái giá treo quần áo.
Hương gật đầu.
Với cả thêm ít túi đóng hàng nữa.
Mình nhìn sang Diệu.
Cuối tuần này mình xuống Ninh Hiệp nhập thêm hàng nhé.
Em cười, đôi mắt cong cong.
Lại làm phiền anh rồi.
Có gì đâu.
Em cứ thấy ngại.
Mình rót thêm nước vào cốc của em.
Nếu em cứ nói "ngại" mãi thì từ mai anh nghỉ giao hàng luôn.
Diệu vội vàng lắc đầu.
Không được.
Cả bàn lại bật cười.
...
Ăn xong, bốn đứa chậm rãi đi bộ về khu trọ.
Thành phố Thái Nguyên về đêm không quá ồn ào.
Những hàng cây ven đường khẽ lay động trong gió.
Ánh đèn đường trải dài xuống mặt nhựa còn hơi ẩm sau cơn mưa chiều, phản chiếu thành từng vệt sáng vàng nhạt.
Dương đi trước, khoác vai Hương vừa đi vừa nói chuyện.
Mình với Diệu đi chậm phía sau.
Em khẽ đưa tay nắm lấy tay mình.
Bàn tay nhỏ bé vẫn còn hơi lạnh.
Mình siết nhẹ.
Hôm nay vui không?
Em quay sang nhìn mình.
Vui lắm.
Anh chưa bao giờ thấy em cười nhiều như hôm nay.
Diệu khúc khích.
Tại em đang hạnh phúc.
Nói xong, em lại cúi đầu, có vẻ như chính em cũng thấy ngượng vì câu nói ấy.
Mình mỉm cười.
Thế thì sau này anh sẽ cố để em cười nhiều hơn.
Diệu ngẩng lên.
Ánh mắt em dịu dàng đến lạ.
Chỉ cần có anh ở bên là được rồi.
Một cơn gió đêm thổi qua.
Em khẽ nép lại gần mình hơn.
Khoảnh khắc ấy, mình chỉ mong con đường về khu trọ dài thêm một chút.
...
Về đến nơi, Dương với Hương chúc hai đứa ngủ ngon rồi chim chuột
Mình đứng dưới sân thêm một lúc để khóa cổng xóm trọ
Khi quay vào, đèn phòng Diệu vẫn còn sáng.
Cánh cửa khép hờ.
Mình gõ nhẹ.
Anh vào nhé?
Từ trong phòng, giọng em khe khẽ vang lên.
Dạ.
Căn phòng vẫn như mọi ngày.
Chỉ khác là trên bàn học lúc này đặt cuốn sổ ghi chép doanh thu được gấp lại ngay ngắn.
Mấy túi hàng cũng đã được xếp sát vào góc tường.
Diệu rót cho mình một cốc nước ấm rồi ngồi xuống bên cạnh.
Một lúc lâu, cả hai đều không nói gì.
Không gian yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe tiếng quạt trần quay đều trên đầu.
Em là người lên tiếng trước.
Anh này...
Ừ?
Hôm nay em cứ có cảm giác như đang mơ ấy.
Mình cười.
Sao lại mơ?
Trước đây em chỉ mong bán được vài bộ quần áo để có thêm tiền sinh hoạt.
Không ngờ lại được như hôm nay.
Em nhìn xuống đôi bàn tay mình.
Nếu tuần trước anh không động viên, chắc em đã cất hết số quần áo vào tủ rồi.
Mình khẽ lắc đầu.
Anh chỉ giúp em thêm một đoạn thôi.
Người đi được đến đây là em.
Diệu ngước lên nhìn mình.
Đôi mắt em ánh lên sự biết ơn.
Nhưng em vẫn muốn cảm ơn anh.
Và cảm ơn cả anh Dương, chị Hương nữa.
Em may mắn thật.
Mình đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc rủ trước trán em.
Bọn mình là một nhà mà.
Em mỉm cười.
Rồi rất tự nhiên, em dựa đầu lên vai mình.
Cả hai cứ ngồi như vậy rất lâu.
Không ai nói thêm điều gì.
Sau một tháng bận rộn với bài vở, bệnh viện, những chuyến giao hàng và những đêm trả lời tin nhắn khách, có lẽ đây là lần đầu tiên cả hai mới thật sự được ngồi yên để tận hưởng niềm vui của mình.
Ngoài sân, tiếng dế kêu rả rích hòa cùng làn gió mát đầu hạ.
Mình khẽ ôm em vào lòng.
Em cũng ôm lại mình, rồi thì thầm:
Anh...
Sau này mình sẽ còn cố gắng nhiều hơn nữa nhé.
Mình mỉm cười, khẽ gật đầu.
Ừ.
Mình cùng cố gắng.
Rồi hai đứa hôn nhau hồi lâu
Quần áo lại tứ tung
Những tiếng rên ỉ ôi trong căn phòng ngập tràn tình yêu, mình trút hết những tinh túy trong người vào em
Em nằm thiêm thiếp trong lòng mình rồi ngủ ngoan như chú mèo con.
Đêm hôm ấy trôi qua thật bình yên.
Đối với mình, niềm hạnh phúc lớn nhất không phải là những con số trong cuốn sổ bán hàng.
Mà là được nhìn thấy người con gái mình yêu rạng rỡ vì thành quả do chính em làm nên.