Chuyện Đời Sinh Viên

conmale85

Yếu sinh lý
Kiểu gì thớt cũng chia tay vì bị e HD quản lya chặt quá, Hồi sv t cũng như vậy đến mức phát sợ luôn
Thật chứ, hồi sv tao cũng dính tới một em quản phát sợ, đi đâu cũng hỏi, làm đồ án ở lại trường nó còn tới trường giúp, giúp cái cc biết vẽ éo đâu đòi giúp. Tao cho đi ngay sau một tháng mệt mỏi.
 

kingkingking

Yếu sinh lý
Chương 105: Đêm cuối cùng của hai đứa

V.Anh trở lại Thái Nguyên vào một buổi chiều mưa.

Em không gọi mình ra đón.

Chỉ nhắn:

“Em đang ở phòng.”

Mình đọc tin nhắn rất lâu.

Rồi đứng dậy, thay quần áo và đi bộ sang.

Dương không giữ lại.

Nó chỉ nói:

— Đi đi.

— Có gì thì gọi tao.

Đường từ phòng mình sang chỗ em vốn chẳng xa.

Vậy mà hôm ấy đi mãi không tới.

Mưa rơi lất phất.

Người trên đường vẫn vội vã.

Quán ăn vẫn sáng đèn.

Mọi thứ xung quanh bình thường đến đáng ghét.

Trong khi cuộc đời mình sắp vỡ ra làm đôi.



Cửa phòng em không khóa.

Mình đẩy vào.

V.Anh đang ngồi trên giường.

Em gầy đi nhiều.

Đôi mắt sưng đỏ.

Chiếc đồng hồ mình tặng vẫn nằm trên cổ tay.

Nhìn thấy mình, em đứng bật dậy.

Hai người đứng nhìn nhau.

Chẳng ai nói được gì.

Rồi em chạy đến, ôm chầm lấy mình.

Khóc nức nở.

— Anh…

— Em xin lỗi.

— Em xin lỗi anh.

Mình vòng tay ôm em.

Siết thật chặt.

— Em không có lỗi.

Em lắc đầu liên tục.

— Em không muốn.

— Em không muốn lấy người ta.

— Em chỉ muốn ở với anh thôi.

Mỗi câu em nói như cứa vào lòng mình.

Mình cúi xuống hôn lên tóc em.

— Anh biết.

— Anh biết mà.

Hai đứa ôm nhau rất lâu.

Không ai muốn buông.

Bởi cả hai đều hiểu một khi vòng tay này rời ra, chúng mình có thể sẽ chẳng còn quyền ôm nhau như thế nữa.



Tối hôm ấy, hai đứa không đi đâu.

Không ăn uống.

Cũng chẳng bật đèn sáng.

Chỉ nằm cạnh nhau trên chiếc giường nhỏ, nắm tay, nói lại những câu chuyện cũ.

Em nhắc ngày đầu tiên mình vô tâm không trả lời tin nhắn.

Nhắc sinh nhật mình.

Nhắc lần em chủ động hôn rồi bị mình đẩy ra.

Nhắc hôm mình đến phòng em hỏi bài, hai đứa đi ăn gà rán.

Nhắc ngày mình lên Hà Giang.

Bố em rót rượu.

Mẹ em gắp đồ ăn.

Rồi chuyến phượt.

Đêm Trung thu Tuyên Quang.

Bốn đứa ngồi bên sông Lô, hẹn mười năm sau sẽ quay lại.

Em vừa kể vừa khóc.

— Mình còn chưa kịp quay lại.

Mình cười, nhưng nước mắt cũng chảy.

— Mười năm còn lâu mà.

Em nhìn mình.

— Nhưng lúc ấy em đâu còn được đi cùng anh nữa.

Mình quay mặt sang chỗ khác.

Không dám nhìn em.

Em nắm lấy tay mình, đặt lên má.

— Anh đừng chia tay em được không?

— Em sẽ không lấy người ta.

— Em đi làm.

— Em trả nợ cùng bố mẹ.

— Khổ cũng được.

— Chỉ cần được ở với anh.

Mình nhắm mắt.

Đó là câu mình muốn nghe nhất.

Nhưng cũng là điều mình không thể đồng ý.

Mình không thể để người mình yêu từ bỏ cả gia đình, gánh một khoản nợ không biết đến bao giờ mới trả hết, chỉ để giữ lấy một thằng con trai chưa có gì trong tay.

Mình vuốt nhẹ mái tóc em.

— Anh yêu em.

— Chính vì yêu nên anh không thể để em sống như thế.

Em òa khóc.

— Em không cần giàu.

— Em không cần nhà lớn.

— Em chỉ cần anh.

Mình nghẹn giọng.

— Nhưng anh không thể chỉ nghĩ cho mình.

— Anh không thể nhìn bố mẹ em mất tất cả rồi kéo em đi.

Em đánh nhẹ vào ngực mình. Khóc òa lên

— Tại sao anh cứ phải làm người tốt hả M?

— Anh ích kỷ một lần đi.

— Giữ em lại đi. Em xin anh

Mình để em đánh.

Mỗi cái chạm nhẹ ấy còn đau hơn bất cứ cú đấm nào mình từng nhận.

Cuối cùng, mình ôm em vào lòng.

— Anh xin lỗi.

— Anh không giữ em được.



Gần sáng, em đã khóc đến kiệt sức.

Hai đứa nằm đối diện nhau.

Khoảng cách chỉ vài centimet.

Em nhìn từng đường nét trên mặt mình như muốn ghi nhớ thật lâu.

— Anh hứa với em một chuyện nhé.

— Em nói đi.

— Sau này phải sống thật hạnh phúc.

Mình cười buồn.

— Em cũng thế.

Em lắc đầu.

— Em không biết mình có hạnh phúc được không.

— Nhưng anh phải hạnh phúc.

Mình lau nước mắt trên má em.

— Ừ.

— Anh hứa.

Em nắm tay mình.

— Kiếp này em chỉ yêu mình anh.

Câu ấy khiến mình không giữ nổi nữa.

Mình kéo em vào lòng, khóc như một đứa trẻ.

Hai đứa ôm nhau đến khi ngoài cửa sổ bắt đầu có ánh sáng.

Không ngủ.

Không ai dám ngủ.

Vì chỉ cần nhắm mắt, buổi sáng sẽ đến nhanh hơn.



Khi trời sáng hẳn, mình ngồi dậy.

V.Anh vẫn nắm lấy tay.

— Anh đừng đi.

Mình cúi xuống hôn trán em.

— Anh phải đi.

— Không thì cả hai đứa mình không bao giờ dứt được.

Em bật khóc.

— Em không muốn dứt.

Mình quay mặt đi, cố không để em thấy mình cũng đang vỡ vụn.

— Từ hôm nay…

— Mình dừng lại nhé.

Em lắc đầu liên tục.

— Không.

— Em không đồng ý.

Mình siết chặt bàn tay.

— Anh xin lỗi.

— Nhưng lần này để anh quyết định.

Em ôm lấy lưng mình từ phía sau.

— Anh đừng bỏ em.

— Em xin anh.

Mình đứng im.

Không dám quay lại.

Nếu quay lại, mình biết mình sẽ không thể bước đi nữa.

Mình gỡ từng ngón tay em khỏi người.

Chậm rãi.

Mỗi ngón tay buông ra như lấy đi một phần máu thịt.

Trước khi mở cửa, mình quay lại nhìn em lần cuối.

Cô gái từng chờ mình suốt những ngày tháng đau khổ, từng chữa lành một trái tim tan vỡ, giờ đang ngồi co mình trên chiếc giường nhỏ, khóc đến không còn thành tiếng.

Mình muốn chạy lại ôm em.

Muốn nói rằng thôi, anh không cần gì nữa, chỉ cần em.

Nhưng cuối cùng vẫn bước ra ngoài.

Cánh cửa khép lại sau lưng.

Bên trong, tiếng em khóc vọng ra.

Mình đứng ngoài hành lang, tay nắm chặt thành lan can, đau lắm, tim ơi, mày cho tao thở mới, mình cắn môi đến bật máu để không quay lại.

Sáng hôm ấy, Thái Nguyên vẫn đông người.

Sinh viên vẫn đến trường.

Xe buýt vẫn chạy.

Những quán ăn vẫn mở cửa.

Chỉ có mình…

Từ giây phút bước khỏi căn phòng ấy, đã đánh mất người con gái mình yêu nhất.

Không phải vì hết yêu.

Không phải vì phản bội.

Không phải vì một người thứ ba chen vào.

Mà vì có những lúc trong cuộc đời, người ta buộc phải buông bàn tay mình muốn nắm nhất…

Để người ấy không phải chìm xuống cùng mình.



Vài ngày sau, V.Anh làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập.

Em rời Thái Nguyên.

Trở về Hà Giang chuẩn bị cho một đám cưới mà em chưa từng mong muốn.

Còn mình tiếp tục đến lớp, tiếp tục làm việc, tiếp tục cười khi có người hỏi.

Chỉ là từ hôm ấy…

Chiếc ghế bên cạnh mình không còn ai ngồi.

Chiếc cốc màu hồng trong phòng vẫn ở nguyên vị trí cũ.

Và chiếc ảnh bốn đứa bên bờ sông Lô…

Mình không bao giờ dám mở lại thêm một lần nào nữa.
Thớt ơi ,dù chỉ qua câu chữ, theo lời m kể thì m đẹp trai đa tình ,nhưng dù m chưa nói gì về tính cách t vẫn cảm thấy mài nặng tình lắm và cũng rất dứt khoát ,nếu là tao thì tao ko nỡ bước ra khỏi cánh cửa ấy đâu…….
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 178: Chuyến đi đầu tiên xuống Ninh Hiệp

Cả tuần sau đó trôi qua khá nhanh.

Lịch học năm tư khiến mình với Dương gần như kín thời gian. Ban ngày lên giảng đường, hôm thì xuống bệnh viện theo thầy, tối về lại tranh thủ xem lại bài. Cuộc sống cứ đều đều lặp lại giữa trường học, khu trọ và những bữa cơm tối giản dị.

Diệu cũng bận không kém.

Thỉnh thoảng buổi tối mình xuống lấy nước lại thấy em ngồi trước chiếc máy tính cũ, mở hết trang Facebook này đến trang Facebook khác. Có hôm em ghi chép kín mấy trang giấy, có hôm lại ngồi xem hình quần áo đến tận khuya.

Mình không hỏi nhiều.

Em cũng không kể.

Mỗi người đều có việc riêng phải lo.

Đến tối thứ Sáu, lúc cả bốn đứa đang ăn cơm, mình mới đặt bát xuống.

  • Mai bảy giờ anh với e xuống Ninh Hiệp nhé.
Diệu ngẩng đầu lên.

  • Đi sớm thế anh?
  • Đi sớm cho mát. Đến nơi còn có thời gian xem nhiều chỗ.
Dương vừa ăn vừa nói:

  • Hai đứa cứ đi xem trước thôi. Đừng thấy rẻ là ôm cả đống về.
Mình cười.

  • Yên tâm.
Hương cũng quay sang dặn Diệu:

  • Em nhớ hỏi nhiều cửa hàng rồi hãy mua. Người mới đi lần đầu dễ bị hét giá lắm.
Diệu gật đầu liên tục.

Nhìn vẻ mặt em, mình biết em vừa háo hức vừa hồi hộp.



Sáng hôm sau, mình thức dậy từ hơn sáu giờ.

Thói quen ngủ nướng ngày cuối tuần hôm ấy cũng phải tạm gác sang một bên.

Ngoài trời còn khá mát.

Những giọt sương vẫn đọng trên mấy chậu cây trước sân khu trọ. Con ngõ nhỏ yên tĩnh hơn ngày thường, chỉ có vài người tập thể dục đi ngang qua.

Mình mặc chiếc áo khoác mỏng, kiểm tra lại chiếc Dream một lượt.

Lốp xe.

Đèn.

Phanh.

Xăng.

Đi đường xa, cẩn thận một chút vẫn hơn.

Một lát sau, Diệu cũng bước ra khỏi phòng.

Em mặc chiếc quần jean xanh nhạt, áo khoác chống nắng màu kem, mái tóc buộc gọn phía sau. Trên vai là chiếc ba lô nhỏ chỉ đựng ví, điện thoại và một cuốn sổ.

  • Anh chờ lâu chưa?
  • Anh cũng vừa xuống.
Dương từ tầng hai ló đầu xuống lan can.

  • Hai đứa đi cẩn thận nhé.
Hương cũng đứng ngay cửa phòng.

  • Có gì gọi điện về.
Mình giơ tay ra hiệu rồi nổ máy.

Chiếc Dream từ từ lăn bánh ra khỏi khu trọ.



Ra khỏi thành phố Thái Nguyên, đường bắt đầu thoáng hơn.

Hai bên quốc lộ là những cánh đồng đang vào vụ, xen lẫn những xưởng gạch, nhà máy và những dãy quán ăn dành cho xe đường dài.

Không khí buổi sáng dễ chịu hơn hẳn.

Gió lùa qua tay áo mát lạnh.

Diệu ngồi phía sau gần như không nói gì.

Được một lúc, em mới hỏi lớn để át tiếng gió.

  • Anh đi xuống đây nhiều chưa?
  • Anh đã đi bao giờ đâu
  • Em lần đầu đi xa thế này.
  • Thế thì coi như đi chơi.
Diệu bật cười.

  • Đi chơi mà mang tiền đi nhập hàng à?
  • Chưa chắc đã nhập. Biết đâu chiều lại đi về tay không.
Em khẽ gật đầu.

Mình hiểu em đang lo.

Số tiền mang theo tuy không lớn, nhưng đều là tiền em tiết kiệm nhiều tháng mới có.



Gần mười giờ sáng, hai đứa tới Ninh Hiệp.

Khung cảnh trước mắt khác hẳn những gì mình tưởng tượng.

Đường sá đông nghịt người.

Xe máy dựng kín hai bên.

Những cửa hàng quần áo nối tiếp nhau gần như không có điểm dừng.

Biển hiệu treo san sát.

Thùng carton chất cao trước cửa.

Người kéo xe hàng.

Người bê từng bao tải quần áo.

Tiếng mặc cả, tiếng gọi nhau, tiếng băng dính dán thùng hàng vang lên khắp nơi.

Mình dựng xe vào một bãi gửi rồi cùng Diệu đi bộ.

Em vừa đi vừa nhìn khắp xung quanh.

Ánh mắt hiện rõ vẻ ngạc nhiên.

  • Đông thật anh.
  • Anh cũng không nghĩ đông thế.
Hai đứa ghé từng cửa hàng một.

Có chỗ chỉ bán áo.

Có chỗ chuyên váy.

Có nơi bán đủ mọi loại quần áo chất đầy từ nền nhà lên tận trần.

Diệu không vội mua.

Em hỏi giá.

Sờ thử chất vải.

So sánh từng mẫu.

Thi thoảng lại lấy điện thoại chụp vài kiểu để về xem lại.

Mình đi cạnh, gần như chỉ quan sát.

Đây là việc của Diệu.

Mình chỉ góp ý khi em hỏi.

Đến trưa, hai đứa mới ngồi nghỉ ở một quán nước nhỏ trong chợ.

Diệu mở cuốn sổ mang theo.

Bên trong đã kín những con số.

Giá nhập.

Số lượng tối thiểu.

Tiền vận chuyển.

Tên vài cửa hàng.

Mình nhìn rồi cười.

  • Chuẩn bị kỹ thế.
Diệu cười ngượng.

  • Em sợ về lại quên.
Uống hết cốc trà đá, hai đứa lại tiếp tục đi.

Mãi đến đầu giờ chiều, Diệu mới chọn được một vài mẫu ưng ý.

Không nhiều.

Chỉ đủ để thử bán.

Em quay sang nhìn mình.

  • Anh thấy được không?
Mình cầm thử chiếc áo lên xem.

Đường may khá đều.

Vải cũng ổn.

Ít nhất nhìn bằng mắt thường, mình thấy phù hợp với đối tượng sinh viên.

  • Nếu là anh thì anh sẽ lấy ít thôi.
  • Em cũng nghĩ thế.
Cuối cùng, Diệu chỉ nhập một số lượng vừa phải.

Đủ để chất đầy hai chiếc túi lớn.

Khi người bán buộc dây xong, em đứng nhìn hai túi hàng rất lâu.

Mình hỏi:

  • Sao thế?
Diệu mỉm cười.

  • Em thấy hồi hộp.
  • Vì?
  • Đây là lần đầu tiên em bỏ tiền ra làm một việc như thế này.
Mình xách một túi đặt lên vai.

  • Thế thì hy vọng lần sau mình còn quay lại.
Diệu cũng xách túi còn lại.

  • Em cũng hy vọng thế.
Hai đứa chở số hàng đầu tiên về Thái Nguyên khi nắng chiều đã dịu.

Hai chiếc túi được buộc cẩn thận phía sau chiếc Dream.

Mình chạy xe chậm hơn bình thường.

Thỉnh thoảng lại nhìn gương xem dây buộc có bị lỏng không.

Đoạn đường về dài hơn lúc đi.

Có lẽ vì cả hai đều mệt.

Nhưng trong lòng mình lại thấy khá vui.

Không phải vì kiếm được tiền.

Mà vì mình vừa chứng kiến một người bắt đầu bước những bước đầu tiên cho điều mình muốn làm.

Dù thành công hay thất bại, ít nhất Diệu cũng đã dám bắt đầu.

Và đôi khi, chỉ riêng điều đó thôi cũng đã đáng để thử.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 179: Những đơn hàng đầu tiên

Chuyến đi xuống Ninh Hiệp hôm ấy khiến mình với Diệu mệt rã rời.

Vừa về đến khu trọ, Dương đã chạy xuống sân giúp mình tháo hai túi hàng buộc sau xe

Nó nhấc thử một túi rồi cười.

Không nhiều nhỉ.

Mình phủi tay, đáp:

Lần đầu nên lấy ít thôi.

Diệu đứng bên cạnh ôm chặt chiếc túi còn lại, ánh mắt cứ nhìn xuống đống quần áo mới nhập về. Mình đoán lúc ấy em vừa vui vừa lo. Toàn bộ số hàng đó đều là tiền em dành dụm suốt mấy tháng.

Hương cũng từ phòng bước ra.

Mua được rồi à em?

Diệu cười gật đầu.

Vâng chị.

Bốn đứa bê đồ vào phòng Diệu.

Căn phòng vốn gọn gàng bỗng chốc chật hơn hẳn. Hai túi hàng được đặt ngay cạnh chân giường, trên bàn học chỉ còn vừa đủ chỗ cho chiếc máy tính và vài quyển giáo trình.

Mình ngồi xuống mép giường, mở thử một túi.

Những chiếc áo được gấp ngay ngắn, vẫn còn nguyên mùi vải mới.

Diệu cẩn thận lấy từng chiếc ra, vuốt phẳng rồi xếp thành từng chồng nhỏ.

Nhìn em nâng niu từng bộ quần áo, mình chợt thấy đây không còn đơn giản là một món hàng nữa.

Đó là hy vọng của em.

...

Ngay từ hôm sau, sau khi tan học, Diệu bắt đầu chuẩn bị chụp ảnh.

Em lấy từng bộ quần áo ra ướm trước gương, hết ngắm chiếc áo này lại đổi sang chiếc váy khác.

Mình đứng ngoài cửa, khoanh tay cười.

Em định thử đến tối à?

Diệu quay lại.

Em chẳng biết mặc bộ nào đẹp.

Bộ nào em mặc cũng đẹp.

Nghe mình nói vậy, em đỏ mặt.

Anh toàn nói để em vui.

Anh nói thật.

Diệu khẽ mỉm cười rồi cầm chiếc áo trắng đưa lên.

Thế bộ này nhé?

Ừ, thử đi.

Một lúc sau, em bước ra.

Chiếc áo sơ mi trắng kết hợp với chiếc chân váy màu be đơn giản, đúng kiểu sinh viên.

Mình nhìn một lúc rồi gật đầu.

Bộ này được.

Thật không?

Thật.

Không phải anh nịnh em chứ?

Mình bật cười.

Nếu xấu anh bảo xấu luôn.

Diệu bĩu môi.

Ghét anh.

...

Buổi chụp ảnh diễn ra ngay trong sân khu trọ.

Chiều hôm ấy trời nhiều mây, ánh nắng dịu, rất dễ chụp.

Mình cầm chiếc điện thoại đứng lùi ra vài bước.

Diệu thì cứ lúng túng.

Anh ơi... em đứng thế này được chưa?

Tự nhiên thôi.

Em ngượng.

Coi như anh không tồn tại.

Thế ai chụp?

Hai đứa cùng cười.

Mất gần một tiếng, mình mới chụp được vài chục tấm.

Có tấm Diệu cười quá tươi.

Có tấm lại cúi mặt.

Có tấm gió thổi bay cả tóc.

Cuối cùng, hai đứa chọn được hơn mười tấm vừa ý nhất.

Buổi tối, mình ngồi cạnh em chỉnh lại độ sáng từng bức ảnh.

Diệu vừa xem vừa cười.

Em nhìn trong ảnh khác thật.

Khác chỗ nào?

Xinh hơn.

Mình quay sang nhìn em.

Anh thấy ngoài đời còn xinh hơn.

Em đưa tay khẽ đánh vào vai mình.

Anh cứ trêu em mãi.

...

Đến gần mười giờ đêm, bài đăng đầu tiên xuất hiện trên Facebook.

Diệu đọc đi đọc lại mấy dòng giới thiệu đến ba lần rồi mới bấm nút đăng.

Sau đó em nhìn màn hình rất lâu.

Mình ngồi bên cạnh.

Lo à?

Em gật đầu.

Không biết có ai mua không.

Có người xem là tốt rồi.

Còn không ai xem thì sao?

Mình cười.

Thì mai mình đăng tiếp.

...

Những ngày sau đó, cuộc sống của bọn mình vẫn diễn ra như cũ.

Ban ngày đi học.

Có hôm mình với Dương xuống bệnh viện đi lâm sàng từ sáng sớm.

Chiều lại lên giảng đường.

Tối về khu trọ.

Chỉ khác một điều.

Mỗi lần vừa về đến phòng, việc đầu tiên của Diệu là mở điện thoại.

Em xem có ai nhắn tin chưa.

Có hôm có ba bốn người hỏi.

Có hôm chỉ một người.

Cũng có ngày chẳng có ai.

Một tuần đầu tiên trôi qua chậm hơn cả tưởng tượng.

Đơn hàng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Có người hỏi rất kỹ rồi mất hút.

Có người hẹn hôm sau lấy nhưng cuối cùng lại đổi ý.

Thỉnh thoảng Diệu vẫn cười, nhưng mình để ý thấy nụ cười ấy không còn tươi như lúc mới nhập hàng về.

Tối Chủ nhật, mình xuống phòng tìm em.

Diệu đang ngồi trước bàn học, hai khuỷu tay chống lên mặt bàn, mắt nhìn màn hình máy tính.

Nghe tiếng mình bước vào, em quay lại cười.

Anh xuống lúc nào thế?

Mình kéo chiếc ghế ngồi cạnh.

Vừa xuống.

Hôm nay anh không học bài à?

Học xong rồi.

Mình nhìn sang màn hình.

Trang Facebook bán hàng của em vẫn mở.

Bài đăng mới nhất chỉ có vài lượt thích.

Mình khẽ hỏi:

Buồn à?

Diệu im lặng một lúc.

Rồi em cười rất nhẹ.

Chắc em không hợp bán hàng đâu anh.

Mình nhìn em.

Ánh đèn bàn hắt xuống khuôn mặt khiến mình thấy rõ vẻ mệt mỏi sau cả tuần vừa học vừa cố gắng bán hàng.

Mình đưa tay xoa nhẹ mái tóc em.

Mới một tuần thôi.

Nhưng ít người hỏi quá.

Em nản rồi à?

Diệu khẽ lắc đầu.

Không nản... chỉ hơi thất vọng một chút.

Mình ngồi suy nghĩ vài giây rồi mới nói:

Hay để anh thử chạy quảng cáo Facebook cho em nhé.

Diệu ngẩng lên.

Được không anh?

Được.

Có khó không?

Mình cười.

Để anh lo.

Đôi mắt em sáng lên.

Thật nhé?

Ừ.

Anh không được thức khuya quá đâu đấy.

Em còn lo cho anh nữa à?

Diệu khẽ cười, giọng nhỏ hẳn xuống.

Tại... em không muốn vì em mà anh mệt.

Mình nhìn em, trong lòng bỗng thấy ấm áp lạ.

Mình khẽ nắm lấy bàn tay em.

Có anh ở đây rồi. Hai đứa mình thử thêm lần nữa. Biết đâu mọi chuyện sẽ khác.

Diệu siết nhẹ tay mình, đôi mắt cong lên thành một nụ cười dịu dàng.

Vâng... em tin anh.



Sáng hôm sau, mình với Dương vẫn phải xuống bệnh viện đi lâm sàng như bình thường.

Hơn sáu giờ, hai thằng đã mặc áo blouse trắng, đeo bảng tên rồi chạy xe tới bệnh viện.

Năm tư là quãng thời gian bọn mình bắt đầu tiếp xúc với bệnh nhân nhiều hơn trước. Công việc chủ yếu vẫn là theo các thầy đi buồng bệnh, nghe hướng dẫn, tập khám, ghi bệnh án và quan sát cách xử lý từng ca. Mỗi ngày đều có thêm những điều mới để học, cũng vì thế mà chẳng ai dám lơ là.

Đến gần trưa mới xong.

Trên đường về trường, Dương quay sang hỏi mình:

Tối mày chạy quảng cáo luôn à?

Chắc thế.

Có cần tao phụ gì không?

Không. Mày về nghỉ đi, để tao làm.

Nó cười.

Đừng thức đến sáng là được.

...

Tối hôm ấy, sau bữa cơm, mình mang chiếc laptop sang phòng Diệu.

Em đã dọn sẵn một góc bàn.

Hai cốc trà nóng bốc khói nghi ngút đặt cạnh nhau.

Thấy mình bước vào, em kéo ghế.

Anh ngồi đây.

Mình mở máy tính, đăng nhập tài khoản quảng cáo rồi bắt đầu xem lại trang bán hàng của em.

Mình xem từng bài đăng, từng bức ảnh, từng phần mô tả.

Thực ra ảnh chụp không hề xấu.

Quần áo cũng ổn.

Chỉ là rất ít người nhìn thấy.

Diệu chống cằm nhìn màn hình.

Có phải em đăng chưa đẹp không anh?

Mình lắc đầu.

Không phải.

Thế sao ít người xem thế?

Facebook cũng giống như một con đường đông người thôi. Cửa hàng đẹp đến đâu mà nằm trong ngõ thì cũng ít khách biết.

Em gật gù.

Em hiểu rồi.

Mình tiếp tục chỉnh sửa lại một vài dòng giới thiệu.

Thêm số điện thoại.

Thêm địa chỉ.

Thêm vài thông tin về chất liệu.

Sau đó mới mở phần quảng cáo.

Diệu ngồi bên cạnh, chăm chú nhìn từng thao tác của mình.

Anh chọn ở đâu thế?

Thái Nguyên.

Sao không chạy cả nước?

Mình cười.

Mình bán ít hàng, chạy cả nước thì phí lắm.

Mình vừa nói vừa chỉ lên màn hình.

Mình chỉ bán quanh Thái Nguyên trước. Sinh viên ở đây biết em, nhận hàng cũng nhanh hơn.

Diệu khẽ gật đầu.

Em nghe anh.

Mình chọn đối tượng là nữ, độ tuổi phù hợp với nhóm khách hàng sinh viên và người trẻ trong tỉnh. Ngân sách cũng chỉ để ở mức vừa phải, đủ để thử nghiệm trước.

Xong xuôi, mình bấm nút xác nhận.

Hai đứa cùng nhìn màn hình vài giây.

Diệu quay sang.

Thế là xong hả anh?

Giờ thì chờ thôi.

Em cười.

Em tự nhiên thấy hồi hộp.

Mình đưa tay xoa nhẹ mái tóc em.

Đi ngủ đi.

Còn anh?

Anh về phòng.

Anh...

Hửm?

Em nhìn mình một lúc rồi cười rất dịu.

Cảm ơn anh.

Mình cũng cười.

Có gì đâu.

...

Hai ngày đầu tiên gần như chưa có gì thay đổi.

Diệu vẫn đều đặn đăng bài.

Mình vẫn đi học.

Dương vẫn theo mình xuống bệnh viện.

Hương vẫn tranh thủ về sớm nấu cơm mỗi khi không có tiết.

Đến ngày thứ ba.

Đang ngồi nghe thầy hướng dẫn khám bệnh, điện thoại trong túi áo blouse của mình rung liên tục.

Ra khỏi phòng bệnh, mình mới lấy ra xem.

Messenger của Diệu.

Anh ơi!

Có nhiều người nhắn quá.

Em trả lời không kịp luôn.

Nhìn ba dòng tin nhắn liên tiếp, mình bất giác mỉm cười.

Đến chiều tan học, vừa về tới khu trọ đã nghe thấy tiếng Diệu gọi từ dưới tầng.

Anh ơi!

Mình vừa dựng xe, em đã chạy ra.

Khuôn mặt đỏ bừng vì vui.

Trên tay vẫn cầm chiếc điện thoại.

Anh nhìn này!

Em mở Messenger cho mình xem.

Hàng chục cuộc trò chuyện chưa đọc.

Thông báo cứ hiện lên liên tục.

Hôm nay em chốt được sáu đơn rồi.

Mình cười.

Thế là tốt rồi.

Hôm qua có một đơn, hôm nay sáu đơn.

Mai có khi còn nhiều hơn.

Diệu cười đến cong cả mắt.

Em chưa bao giờ thấy điện thoại kêu nhiều thế.

Đúng lúc ấy, Hương cũng từ ngoài đi vào.

Diệu quay sang ôm lấy chị.

Chị Hương ơi... em bán được rồi.

Hương cười xoa đầu em.

Thấy chưa, chị bảo cứ kiên trì mà.

Ở trên tầng, Dương thò đầu xuống.

Có đơn rồi hả?

Diệu ngẩng lên, giơ điện thoại.

Nhiều luôn anh.

Dương cười lớn.

Thế từ mai chắc bọn tao hết được nghỉ rồi.

Cả bốn đứa cùng bật cười.

Quả đúng như lời Dương nói.

Chỉ vài hôm sau, căn phòng nhỏ của Diệu bắt đầu bận rộn hẳn.

Chiều nào tan học về, Hương cũng sang phụ em gấp quần áo, kiểm tra lại từng chiếc cúc áo, bỏ vào túi ni-lông rồi dán băng dính cẩn thận.

Mình với Dương thì nhận phần việc còn lại.

Có hôm vừa kết thúc buổi lâm sàng ở bệnh viện, hai thằng còn chưa kịp thay áo blouse đã phi xe về khu trọ.

Mình chạy lên phòng thay chiếc áo phông cho đỡ nóng, xách túi hàng rồi cùng Dương chia nhau đi giao.

Có đơn gần trường Y thì mình tiện đường mang qua.

Có đơn gần khu Đại học Công nghiệp hay Sư phạm thì Dương nhận.

Chiếc Dream đỏ gần như ngày nào cũng chất vài túi hàng phía sau yên xe.

Có hôm giao xong quay về thì trời đã nhá nhem tối.

Vừa bước vào sân, đã thấy Diệu đứng chờ ở cửa phòng.

Em cười rất tươi.

Hai anh vất vả rồi.

Mình đặt túi tiền thu hộ lên bàn.

Hôm nay hết sạch rồi.

Diệu mở túi kiểm đếm, rồi ngẩng lên nhìn mình bằng ánh mắt lấp lánh.

Mai em lại phải nhập thêm hàng mất rồi.

Nhìn nụ cười rạng rỡ ấy, tự nhiên mình cũng thấy mọi mệt mỏi sau một ngày học và chạy xe dường như nhẹ đi rất nhiều.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 180: Thành quả đầu tiên

Những ngày sau đó, cuộc sống của bốn đứa mình gần như bước sang một nhịp mới.

Ban ngày vẫn là những buổi học nối tiếp nhau.

Mình với Dương gần như ngày nào cũng có lịch xuống bệnh viện đi lâm sàng. Có hôm theo thầy khám bệnh từ sáng sớm, có hôm đứng hàng giờ trong phòng thủ thuật để quan sát các anh chị bác sĩ làm việc. Chiếc áo blouse trắng cứ mặc rồi lại giặt, giặt xong lại mặc. Nhiều hôm mới hơn sáu giờ sáng hai thằng đã có mặt ở bệnh viện, đến tận chiều muộn mới trở về khu trọ.

Diệu cũng chẳng nhàn hơn.

Ngoài việc lên lớp ở trường, em dành gần như toàn bộ thời gian rảnh cho cửa hàng nhỏ của mình.

Buổi sáng tranh thủ trả lời tin nhắn.

Buổi trưa đăng bài.

Buổi tối lại ngồi chụp thêm ảnh, ghi sổ, kiểm tra đơn.

Còn Hương vẫn đều đặn như mọi ngày. Học xong là ghé chợ mua thức ăn rồi về nấu cơm. Chỉ khác trước một chút, sau bữa tối Hương lại sang phòng Diệu ngồi thêm vài tiếng để phụ em gấp quần áo và đóng gói đơn hàng.

Cả khu trọ vốn yên tĩnh, bỗng nhiên lúc nào cũng có tiếng cười nói của bốn đứa.

...

Sau khi mình chạy quảng cáo Facebook được vài ngày, lượng khách bắt đầu tăng lên rõ rệt.

Lúc đầu chỉ năm, sáu đơn một ngày.

Rồi tám đơn.

Mười đơn.

Có hôm điện thoại của Diệu báo tin nhắn liên tục.

Đang ăn cơm, em lại xin phép chạy xuống phòng trả lời khách.

Đang học bài, em cũng phải tranh thủ xác nhận địa chỉ giao hàng.

Mỗi lần nhìn thấy điện thoại rung lên, em lại cười.

Nụ cười ấy khác hẳn vẻ lo lắng của tuần trước.

Một buổi chiều, mình với Dương vừa từ bệnh viện trở về.

Hai thằng còn mặc nguyên áo blouse, mỗi đứa ôm một tập bệnh án để tối về xem lại.

Vừa bước chân vào sân, Diệu đã chạy từ trong phòng ra.

Anh ơi!

Em gọi lớn đến mức cả bác chủ nhà cũng ngoái đầu nhìn.

Mình dựng xe.

Sao thế em?

Diệu giơ chiếc điện thoại lên trước mặt mình.

Hôm nay em bán được mười bảy đơn.

Em cười tươi đến mức hai mắt cong thành một đường.

Mình cũng không giấu nổi nụ cười.

Giỏi rồi.

Thật luôn đấy anh.

Anh tin.

Diệu cắn nhẹ môi dưới, giọng đầy phấn khích.

Lúc điện thoại cứ báo tin nhắn liên tục, em còn tưởng bị lỗi cơ.

Dương đứng bên cạnh cười lớn.

Thế tối nay hai thằng tao khỏi nghỉ rồi.

Diệu quay sang chắp hai tay.

Hai anh giúp em nhé.

Dương giả vờ thở dài.

Đã biết trước số phận rồi.

Cả sân trọ lại vang lên tiếng cười.

...

Từ hôm ấy trở đi, gần như ngày nào cũng vậy.

Chiều tan học.

Mình với Dương vừa từ bệnh viện về là thay vội chiếc áo blouse, mặc chiếc áo phông cho đỡ nóng rồi xách túi hàng xuống sân.

Có hôm mình còn chưa kịp uống ngụm nước nào.

Diệu đã chạy lên.

Anh M...

Hửm?

Hôm nay hơi nhiều đơn.

Em cười ngượng.

Lại làm phiền anh rồi.

Mình nhận túi hàng từ tay em.

Có gì mà phiền.

Nhưng anh vừa đi lâm sàng về...

Để lâu khách lại sốt ruột.

Diệu nhìn mình vài giây rồi chỉ khẽ cười.

Vâng.

Chiếc Dream của mình từ đó gần như ngày nào cũng chở theo vài túi quần áo phía sau.

Mình giao những đơn quanh trường Y, khu trung tâm thành phố và mấy dãy ký túc xá.

Dương nhận những đơn tiện đường sang phía Đại học Sư phạm, Đại học Công nghiệp hay khu Túc Duyên.

Có hôm trời bất chợt đổ mưa.

Hai thằng phải ghé vào mái hiên một cửa hàng ven đường, lấy áo mưa trùm kín túi hàng rồi mới đi tiếp.

Có hôm khách bận học thực hành.

Hai thằng đứng đợi gần hai mươi phút mới giao được.

Nhưng chưa lần nào mình thấy khó chịu.

Mỗi lần quay về, nhìn Diệu cười rạng rỡ nhận tiền hàng, mọi mệt mỏi dường như cũng tan biến.

...

Ở dưới phòng, Hương và Diệu cũng bận chẳng kém.

Hai chị em trải một tấm chiếu giữa nền nhà.

Quần áo được chia thành từng chồng theo mẫu mã và kích cỡ.

Hương gấp.

Diệu kiểm tra lại.

Rồi cả hai bỏ vào túi, dán băng dính, ghi tên khách thật cẩn thận.

Có tối mình giao hàng về gần chín giờ.

Bước vào phòng vẫn thấy hai người ngồi giữa đống quần áo.

Hương ngẩng đầu cười.

Về rồi à?

Ừ.

Mình nhìn quanh căn phòng.

Những túi hàng mới nhập được xếp ngay ngắn sát tường.

Mấy thùng carton nhỏ đặt dưới gầm bàn.

Một góc phòng chất đầy túi ni-lông, băng dính và bút viết.

Chỉ trong chưa đầy một tháng, căn phòng sinh viên giản dị ngày nào đã giống một cửa hàng online thu nhỏ.

Mình đứng dựa cửa nhìn một lúc.

Diệu vẫn cặm cụi ghi chép.

Một lọn tóc rủ xuống trước trán.

Em đưa tay gạt nhẹ rồi lại tiếp tục viết.

Mình khẽ gọi.

Diệu.

Em ngẩng lên.

Dạ?

Mệt không?

Em mỉm cười, lắc đầu.

Có anh với mọi người giúp nên em không thấy mệt.

Rồi em nhìn mình, giọng nhỏ nhẹ.

Chỉ thấy vui thôi.

...

Thời gian cứ thế trôi đi.

Chẳng mấy chốc đã hết tháng.

Buổi tối cuối cùng của tháng ấy, sau khi giao nốt mấy đơn hàng cuối cùng, cả bốn đứa ngồi quây quanh chiếc bàn nhỏ trong phòng Diệu.

Trên bàn là cuốn sổ ghi chép đã kín chữ.

Chiếc máy tính cầm tay.

Một xấp hóa đơn.

Diệu hít một hơi thật sâu.

Em tính nhé.

Ba đứa mình cùng gật đầu.

Em bắt đầu cộng từng khoản.

Tiền nhập hàng.

Tiền xe.

Tiền túi đóng gói.

Tiền linh tinh.

Mỗi lần bấm máy tính, em lại đối chiếu với cuốn sổ.

Căn phòng yên tĩnh đến lạ.

Chỉ còn tiếng bấm phím lách tách.

Mất gần hai mươi phút, Diệu mới đặt chiếc máy tính xuống.

Em nhìn mình.

Lại nhìn Hương.

Rồi nhìn sang Dương.

Giọng em run run.

Em... lãi rồi.

Dương cười.

Bao nhiêu?

Diệu cúi xuống nhìn màn hình thêm một lần nữa như sợ mình nhìn nhầm.

Rồi em ngẩng lên.

Đôi mắt đỏ hoe vì xúc động.

Mười ba triệu.

Cả căn phòng im lặng mất mấy giây.

Chính mình cũng không nghĩ con số lại đẹp đến vậy.

Đối với một cô sinh viên năm hai, đó là khoản tiền mà trước đây em chưa từng dám nghĩ tới.

Bất chợt, Diệu bật cười.

Rồi em đứng phắt dậy.

Ôm chầm lấy Hương trước.

Chị Hương... em làm được rồi.

Hương cũng cười, ôm lại em thật chặt.

Chị biết em làm được mà.

Diệu quay sang ôm Dương.

Cảm ơn anh Dương.

Có gì đâu.

Rồi em bước đến trước mặt mình.

Nhìn mình vài giây.

Không nói gì.

Chỉ nhẹ nhàng ôm lấy mình.

Mình vòng tay ôm lại em.

Cảm nhận rất rõ bờ vai nhỏ bé ấy đang khẽ run lên vì xúc động.

Em tựa đầu vào ngực mình, cười mà giọng đã nghèn nghẹn.

Anh...

Ừ?

Em chưa bao giờ bán được nhiều như thế.

Anh biết.

Cảm ơn anh...

Mình khẽ xoa mái tóc em.

Không phải cảm ơn anh.

Là em đã cố gắng suốt cả tháng.

Anh chỉ giúp em một chút thôi.

Diệu khẽ lắc đầu.

Nhưng nếu không có anh... chắc em đã bỏ cuộc từ tuần trước rồi.

Mình mỉm cười.

Thế thì may là em chưa bỏ.

Diệu vừa dứt lời, Dương đã vỗ tay đánh "đét" một cái.

Thế còn chờ gì nữa.

Nó nhìn cả ba đứa rồi cười.

Tối nay phải liên hoan thôi.

Hương cũng bật cười theo.

Đúng đấy. Cả tháng nay ai cũng vất vả, hôm nay coi như tự thưởng.

Diệu đưa tay lau khóe mắt, vẫn còn cười rất tươi.

Nhưng... để em mời nhé.

Mình lắc đầu.

Tiền này em vừa mới kiếm được, cứ giữ lại mà nhập hàng.

Không.

Diệu bướng bỉnh lắc đầu.

Tháng đầu tiên của em mà.

Em muốn mời mọi người.

Nhìn vẻ mặt kiên quyết của em, mình cũng chỉ biết cười.

Thế thì nghe em.

...

Gần bảy giờ tối, bốn đứa dắt xe ra khỏi khu trọ.

Quán ăn quen nằm cách đó không xa.

Không sang trọng, cũng chẳng rộng rãi gì.

Chỉ là một quán nướng bình dân, vài chiếc bàn inox kê sát nhau, phía trên treo mấy bóng đèn vàng đã ngả màu theo năm tháng.

Mùi thịt nướng thơm lừng quyện cùng làn khói mỏng khiến bụng ai cũng cồn cào.

Dương vừa ngồi xuống đã cười.

Hôm nay cứ ăn thoải mái.

Chủ quán có người trả rồi.

Diệu chống cằm nhìn cả ba người.

Nụ cười trên môi em từ lúc rời khu trọ đến giờ vẫn chưa hề tắt.

Mình nhìn em, bất giác cũng thấy vui lây.

Có lẽ niềm vui thật sự không nằm ở con số mười ba triệu.

Mà là cảm giác sau bao ngày cố gắng, cuối cùng những nỗ lực cũng được đền đáp.

...

Suốt bữa ăn, câu chuyện gần như chỉ xoay quanh cửa hàng nhỏ của Diệu.

Dương vừa gắp thịt vừa cười.

Đợt tới chắc phải mua thêm cái giá treo quần áo.

Hương gật đầu.

Với cả thêm ít túi đóng hàng nữa.

Mình nhìn sang Diệu.

Cuối tuần này mình xuống Ninh Hiệp nhập thêm hàng nhé.

Em cười, đôi mắt cong cong.

Lại làm phiền anh rồi.

Có gì đâu.

Em cứ thấy ngại.

Mình rót thêm nước vào cốc của em.

Nếu em cứ nói "ngại" mãi thì từ mai anh nghỉ giao hàng luôn.

Diệu vội vàng lắc đầu.

Không được.

Cả bàn lại bật cười.

...

Ăn xong, bốn đứa chậm rãi đi bộ về khu trọ.

Thành phố Thái Nguyên về đêm không quá ồn ào.

Những hàng cây ven đường khẽ lay động trong gió.

Ánh đèn đường trải dài xuống mặt nhựa còn hơi ẩm sau cơn mưa chiều, phản chiếu thành từng vệt sáng vàng nhạt.

Dương đi trước, khoác vai Hương vừa đi vừa nói chuyện.

Mình với Diệu đi chậm phía sau.

Em khẽ đưa tay nắm lấy tay mình.

Bàn tay nhỏ bé vẫn còn hơi lạnh.

Mình siết nhẹ.

Hôm nay vui không?

Em quay sang nhìn mình.

Vui lắm.

Anh chưa bao giờ thấy em cười nhiều như hôm nay.

Diệu khúc khích.

Tại em đang hạnh phúc.

Nói xong, em lại cúi đầu, có vẻ như chính em cũng thấy ngượng vì câu nói ấy.

Mình mỉm cười.

Thế thì sau này anh sẽ cố để em cười nhiều hơn.

Diệu ngẩng lên.

Ánh mắt em dịu dàng đến lạ.

Chỉ cần có anh ở bên là được rồi.

Một cơn gió đêm thổi qua.

Em khẽ nép lại gần mình hơn.

Khoảnh khắc ấy, mình chỉ mong con đường về khu trọ dài thêm một chút.

...

Về đến nơi, Dương với Hương chúc hai đứa ngủ ngon rồi chim chuột

Mình đứng dưới sân thêm một lúc để khóa cổng xóm trọ

Khi quay vào, đèn phòng Diệu vẫn còn sáng.

Cánh cửa khép hờ.

Mình gõ nhẹ.

Anh vào nhé?

Từ trong phòng, giọng em khe khẽ vang lên.

Dạ.

Căn phòng vẫn như mọi ngày.

Chỉ khác là trên bàn học lúc này đặt cuốn sổ ghi chép doanh thu được gấp lại ngay ngắn.

Mấy túi hàng cũng đã được xếp sát vào góc tường.

Diệu rót cho mình một cốc nước ấm rồi ngồi xuống bên cạnh.

Một lúc lâu, cả hai đều không nói gì.

Không gian yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe tiếng quạt trần quay đều trên đầu.

Em là người lên tiếng trước.

Anh này...

Ừ?

Hôm nay em cứ có cảm giác như đang mơ ấy.

Mình cười.

Sao lại mơ?

Trước đây em chỉ mong bán được vài bộ quần áo để có thêm tiền sinh hoạt.

Không ngờ lại được như hôm nay.

Em nhìn xuống đôi bàn tay mình.

Nếu tuần trước anh không động viên, chắc em đã cất hết số quần áo vào tủ rồi.

Mình khẽ lắc đầu.

Anh chỉ giúp em thêm một đoạn thôi.

Người đi được đến đây là em.

Diệu ngước lên nhìn mình.

Đôi mắt em ánh lên sự biết ơn.

Nhưng em vẫn muốn cảm ơn anh.

Và cảm ơn cả anh Dương, chị Hương nữa.

Em may mắn thật.

Mình đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc rủ trước trán em.

Bọn mình là một nhà mà.

Em mỉm cười.

Rồi rất tự nhiên, em dựa đầu lên vai mình.

Cả hai cứ ngồi như vậy rất lâu.

Không ai nói thêm điều gì.

Sau một tháng bận rộn với bài vở, bệnh viện, những chuyến giao hàng và những đêm trả lời tin nhắn khách, có lẽ đây là lần đầu tiên cả hai mới thật sự được ngồi yên để tận hưởng niềm vui của mình.

Ngoài sân, tiếng dế kêu rả rích hòa cùng làn gió mát đầu hạ.

Mình khẽ ôm em vào lòng.

Em cũng ôm lại mình, rồi thì thầm:

Anh...

Sau này mình sẽ còn cố gắng nhiều hơn nữa nhé.

Mình mỉm cười, khẽ gật đầu.

Ừ.

Mình cùng cố gắng.

Rồi hai đứa hôn nhau hồi lâu

Quần áo lại tứ tung

Những tiếng rên ỉ ôi trong căn phòng ngập tràn tình yêu, mình trút hết những tinh túy trong người vào em

Em nằm thiêm thiếp trong lòng mình rồi ngủ ngoan như chú mèo con.

Đêm hôm ấy trôi qua thật bình yên.

Đối với mình, niềm hạnh phúc lớn nhất không phải là những con số trong cuốn sổ bán hàng.

Mà là được nhìn thấy người con gái mình yêu rạng rỡ vì thành quả do chính em làm nên.

 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo