Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 184: Vị khách trong chính nhà mình

Phía sau nhà Diệu đúng là có một cái ao khá lớn.

Ao nằm sát vườn, bờ được đắp cao, xung quanh mọc đầy cỏ và vài bụi chuối. Mặt nước xanh sẫm, thi thoảng lại gợn lên từng vòng tròn nhỏ vì cá quẫy phía dưới. Một góc ao có mấy cọc tre cắm xiên, chắc trước đây dùng để buộc vó hoặc dựng lưới.

Chỉ cần nhìn mặt ao thôi, mình với Dương đã thấy thích.

Lâu lắm rồi hai thằng chưa được ngồi câu cá đúng nghĩa.

Từ ngày lên Thái Nguyên học, cuộc sống phần lớn chỉ quanh quẩn giữa khu trọ, trường học, quán ăn rồi bệnh viện. Những thú vui ở quê như ra đồng, xuống ao hay ngồi dưới bóng cây buổi trưa dần trở thành thứ rất xa xỉ.

Dương đứng chống tay vào hông, nhìn quanh rồi hỏi:

-Cần câu để đâu em?

Diệu đi phía sau, chỉ tay về phía căn bếp.

-Chắc bố em để ở góc sau bếp.

-Hai anh tự tìm đi nhé.

-Em với chị Hương ra đầu làng mua thêm ít đồ.

Mình quay lại.

-Nhà có gì thì ăn thế thôi, mua nhiều làm gì?

Diệu lắc đầu.

-Bố mẹ em chưa biết mấy giờ mới về.

-Với lại hôm nay đông người, phải mua thêm thịt với rau.

Hương đã cầm chiếc làn nhựa đi ra sân.

-Hai anh cứ câu đi.

-Bọn em đi một lát rồi về.

Dương nghe thế liền xua tay.

-Hai chị em cứ đi đi.

-Việc ở đây để bọn anh lo.

Hương nhìn nó đầy nghi ngờ.

-Anh đừng làm hỏng gì nhà người ta là được.

-Anh chỉ câu cá thôi mà, làm hỏng được gì?

Mình nghe xong bật cười.

-Mày đừng nói trước.

Diệu dắt xe ra cổng, trước khi đi còn quay lại dặn:

-Cần câu của bố em ở sau bếp ấy.

-Có cái hộp đựng lưỡi câu treo trên vách.

-Hai anh cẩn thận, đừng trượt chân xuống ao.

Dương cười lớn.

-Khiếp dặn như dặn trẻ con

-Em cứ yên tâm.

Diệu vẫn nhìn sang mình.

-Anh trông anh Dương nhé.

-Sao em không bảo nó trông anh?

-Vì em biết ai đáng tin hơn.

Nói xong em cười, nổ máy chở Hương rời khỏi sân.

Dương nhìn theo rồi quay sang mình.

-Người yêu mày thiên vị quá.

Mình nhún vai.

-Tại mày không đáng tin.

-Đi tìm cần đi.

Hai thằng vòng ra sau bếp.

Quả nhiên ở góc tường có mấy chiếc cần trúc đã làm sẵn. Cần nào cần nấy khá dài, đầu buộc dây cước cuộn gọn quanh thân. Bên cạnh là chiếc hộp nhựa cũ đựng phao, lưỡi câu và vài miếng chì nhỏ.

Dương cầm một chiếc lên, thử độ dẻo rồi gật gù.

-Bố Diệu dân chơi đấy.

-Cần ngon phết.

Mình cũng chọn một chiếc.

-Có cần rồi, giờ kiếm mồi.

Hai thằng lại cầm cái cuốc nhỏ đi ra vườn.

Phần đất gần gốc chuối khá mềm và ẩm. Mình cúi xuống đào, mới vài nhát đã thấy mấy con giun đỏ ngoằn ngoèo trong đất.

Dương ngồi xổm bên cạnh, tay cầm chiếc hộp nhựa.

-Cho vào đây.

Mình nhặt từng con bỏ vào.

Đào được một lúc, hai thằng gom được hơn chục con. Không nhiều, nhưng đủ dùng ban đầu.

Dương cầm chiếc hộp đứng dậy.

-Để tao mang ra bờ ao trước.

Mình vẫn cúi xuống đào thêm.

Chưa đi được mấy bước, không biết nó vấp phải rễ cây hay đá vào mô đất, chỉ nghe một tiếng “ối” rồi chiếc hộp bay thẳng ra phía trước.

Cả đám đất cùng mấy con giun vừa đào rơi tõm xuống ao.

Hai thằng cùng đứng im.

Mình ngẩng lên nhìn mặt nước.

Chiếc hộp nhựa nổi lềnh bềnh cách bờ hơn một mét, còn mấy con giun thì chìm mất sạch.

Dương nhìn mình.

Mình nhìn nó.

-Mày làm cái con cặc gì thế?

Nó gãi đầu, cười hề hề.

-Bố trượt chân.

Mình cay quá, cúi xuống nhặt cục đất ném thẳng vào người nó.

Dương né sang một bên nhưng vẫn bị dính một mảng đất vào vai.

-Ơ, thằng này!

-Mày vừa bảo người lớn rồi cơ mà.

-Đào mãi mới được từng ấy con.

Nó phủi vai, vẫn cười.

-Thôi, để bố đào lại.

-Cá dưới ao được bữa ăn trước rồi.

Mình lại nhặt thêm cục đất nữa.

-Mày còn cười được.

Dương lập tức chạy ra xa.

-Thôi, thôi.

-Tao đào lại thật.

Hai thằng phải quay về chỗ cũ, tiếp tục bới đất.

Lần này Dương tự đào, còn mình cầm hộp. Nó hì hục cuốc một lúc lâu nhưng toàn lật lên rễ cây với mấy con kiến.

Mình đứng bên cạnh châm chọc:

-Mày đào giun hay đào móng nhà đấy?

-Đất chỗ này khô.

-Nãy tao đào được đầy.

-Tại giun nó quý mày hơn.

Mình bật cười.

Cuối cùng, hai thằng cũng gom được thêm một ít mồi.

Dương cầm hộp rất cẩn thận, hai tay ôm sát trước bụng như mang vật quý. Mình nhìn dáng nó đi mà không nhịn được cười.

-Cẩn thận không lại đá xuống lần nữa.

-Mày im mẹ mồm mày đi.

Ra tới bờ ao, hai thằng chọn một khoảng đất khá bằng phẳng rồi ngồi xuống.

Dương xâu giun trước.

Nó cầm con giun ngoằn ngoèo, loay hoay mãi mới luồn được qua lưỡi câu.

Mình nhìn rồi lắc đầu.

-Lâu không câu có khác.

-Tay chân lóng ngóng hết cả.

Nó phản bác:

-Mày làm nhanh xem nào.

Mình cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.

Con giun trơn, vừa cầm đã tuột khỏi tay mấy lần. Hai thằng ngồi mân mê một lúc lâu mới chuẩn bị xong được hai cần.

Dương quăng dây ra trước.

Chiếc phao rơi xuống mặt nước, tạo thành một vòng sóng nhỏ rồi đứng thẳng.

Mình cũng thả cần bên cạnh.

Không gian quanh ao yên tĩnh lạ thường.

Phía xa vọng lại tiếng xe máy ngoài đường làng, tiếng gà cục tác trong vườn và tiếng lá chuối xào xạc mỗi khi có gió thổi qua. Ánh nắng gần trưa chiếu xuống mặt ao, phản chiếu từng khoảng sáng lấp lánh.

Hai thằng ngồi im nhìn phao.

Chỉ một lúc sau, Dương đã thở ra thật dài.

-Thích thật.

Mình gật đầu.

-Ừ.

-Lâu lắm rồi mới được ngồi thế này.

Nó rút bao thuốc trong túi, đưa cho mình một điếu.

Mình nhận lấy, châm lửa rồi ngồi tựa người ra sau.

Khói thuốc bay chậm dưới bóng cây.

Dương cũng châm một điếu, ngửa mặt nhìn trời.

-Ở quê vẫn sướng.

-Thành phố tiện thật, nhưng ở lâu cũng bí.

Mình nhìn mặt ao.

-Tao cũng nhớ nhà.

-Nhớ cái cảm giác sáng dậy không phải nghe tiếng xe.

-Ra sân là thấy vườn, thấy ruộng.

Dương cười.

-Mày mà ở nhà được một tuần lại nhớ quán net ngay.

-Cái đấy cũng đúng.

Hai thằng cùng bật cười.

Ngồi được khoảng năm phút, chiếc phao của Dương bỗng chìm mạnh xuống.

Nó giật mình, quăng luôn điếu thuốc xuống đất rồi giật cần.

Cần trúc cong vút.

Dây cước kéo căng, mặt nước phía trước bắn lên tung tóe.

-Có cá!

Dương hét lớn.

Mình bật dậy.

-Từ từ thôi, kéo nhẹ!

Nó vừa kéo vừa cười như đứa trẻ.

Sau một hồi giằng co, một con rô phi khá to bị lôi sát vào bờ. Mình chạy xuống, túm lấy dây rồi nhấc cá lên.

Con cá quẫy đành đạch trên cỏ.

Dương nhìn thành quả, mặt mày hớn hở.

-Thấy bố chưa?

Mình cười.

-Ăn may thôi.

-Con này phải hơn cân đấy.

Nó ngồi xuống gỡ lưỡi câu, động tác vụng về nhưng vẻ mặt vô cùng sung sướng.

Chưa đầy mấy phút sau, đến lượt phao của mình rung nhẹ.

Mình nín thở quan sát.

Chiếc phao nhấp lên xuống hai lần rồi chìm hẳn.

Mình giật cần.

Một lực kéo khá mạnh truyền qua thân trúc.

-Tao cũng có rồi!

Dương lập tức chạy sang.

-Giữ chắc!

Con cá của mình quẫy còn khỏe hơn con trước. Dây cước căng lên, chiếc cần cong gần thành hình vòng cung. Hai thằng vừa kéo vừa sợ đứt dây.

Cuối cùng, mình cũng đưa được cá lên bờ.

Lại là một con rô phi lớn.

Dương vỗ vai mình.

-Hai con này trưa rán giòn thì hết bài.

Mình ngồi xuống, cầm con cá lên ngắm.

-Ao này cá to thật.

-Diệu bảo bố nó thả lâu rồi mà.

Hai thằng sâu cá vào một đoạn dây, để sát mép nước rồi tiếp tục ngồi câu.

Có được hai con cá khiến tâm trạng càng thoải mái hơn.

Dương châm lại điếu thuốc khác, ngồi vểnh mặt lên hút đầy mãn nguyện.

-Tao mà biết có ao to thế này, sáng đã mang đồ câu xịn đi.

Mình cười.

-Có cần của bố em còn đòi gì nữa.

-Lần sau về phải câu cả ngày.

-Mày đã được mời lần sau đâu.

Dương quay sang.

-Tao sống tình cảm thế này, bố mẹ Diệu kiểu gì chẳng quý.

-Chưa gặp mà đã tự tin.

-Tao dễ tạo thiện cảm lắm.

Mình nhìn bộ dạng nó rồi lắc đầu.

-Chỉ mong mày đừng nói linh tinh.

Hai thằng ngồi thêm được một lúc thì bỗng nghe tiếng xe máy từ phía trước nhà vọng vào.

Dương đang cầm cần lập tức quay đầu.

-Có người về.

Mình cũng giật mình.

-Diệu với Hương à?

Nó lắng nghe.

-Hình như hai xe.

-Hay bố mẹ em về?

Hai thằng nhìn nhau.

Bỗng nhiên mình nhớ ra hiện tại trong nhà chẳng có Diệu, còn mình với Dương đang ngồi sau ao, cầm cần câu và xâu hai con cá to đùng.

Nếu bố mẹ em không biết hôm nay có khách về, nhìn cảnh này khéo tưởng hai thằng lạ mặt vào câu trộm thật.

Dương bật dậy.

-Thôi chết mẹ.

-Không có Diệu ở đây, người ta tưởng trộm cá thì bỏ mẹ.

Mình cũng cuống cuồng kéo cần lên.

-Xách cá vào trước.

Nó quấn dây vội đến mức phao mắc cả vào cành cây.

-Nhanh lên!

-Mày từ từ không gãy cần của người ta bây giờ.

Hai thằng luống cuống thu dọn rồi xách hai con cá vòng ra phía trước nhà.

Vừa đi, Dương vừa nhìn quanh.

-Mày ra xem trước đi.

-Sao mày không ra?

-Mày là người yêu Diệu mà.

-Lúc cần thì đẩy tao lên trước đúng không?

Nó cười hề hề.

-Bố mẹ người yêu mày chứ có phải bố mẹ người yêu tao đâu.

Mình chửi thầm một câu rồi vẫn phải đi trước.

Đến góc nhà, hai thằng thò đầu nhìn ra sân.

Một người đàn ông và một người phụ nữ vừa dựng xe.

Cả hai trông còn khá trẻ.

Người đàn ông mặc áo dài tay đã xắn lên gần khuỷu, quần tối màu, chân đi dép nhựa. Người phụ nữ nhỏ người, mặc áo chống nắng và đội nón rộng vành. Nhìn qua, mình đoán họ chỉ ngoài ba mươi, cùng lắm hơn bốn mươi một chút.

Mình ghé sát Dương, nói nhỏ:

-Chắc không phải bố mẹ Diệu đâu.

-Trẻ thế kia cơ mà.

Dương cũng gật đầu.

-Chắc anh chị họ hoặc hàng xóm.

Hai thằng lập tức thấy nhẹ cả người.

Mình bước ra trước, tay vẫn xách hai con cá.

-Anh chị tìm ai ạ?

Người đàn ông quay lại nhìn mình, hơi khựng một chút rồi cười.

-Ừ, anh chị tìm cô chú xem có nhà không.

Dương nhanh mồm đáp ngay:

-Cô chú đi làm chưa về đâu anh ạ.

-Anh chị vào nhà uống nước đã, chắc lát cô chú về.

Người đàn ông nhìn sang người phụ nữ, cả hai cùng cười nhưng không nói gì.

Mình lúc ấy vẫn rất tự nhiên.

Mình mang hai con cá ra sân giếng, thả vào chiếc chậu nhôm có sẵn rồi rửa sạch tay chân. Sau đó đi thẳng vào nhà, tìm ấm chén để pha nước như thể đã sống ở đây từ lâu.

Người đàn ông theo vào, ngồi xuống bộ ghế gỗ.

Dương cũng ngồi bên cạnh, thái độ vô cùng thoải mái.

Người phụ nữ thì tháo nón, cười nhẹ rồi đi thẳng vào gian buồng bên cạnh.

Mình nhìn theo, trong lòng hơi ngạc nhiên.

“Người quen nhà này thân thế à?”

Vào nhà không thấy chủ mà vẫn tự nhiên đi vào buồng thay đồ.

Nhưng thấy người đàn ông chẳng phản ứng gì, mình cũng không tiện hỏi.

Mình mở tủ tìm thấy hộp chè, lấy một nhúm cho vào ấm rồi rót nước sôi tráng qua. Động tác tuy không quá thành thạo nhưng cũng ra dáng chủ nhà tiếp khách.

Dương ngồi nhìn rồi nhếch mép cười.

Mình liếc nó.

-Cười gì?

-Không có gì.

Mình đặt ấm chè xuống bàn, rót ba chén nước.

Người đàn ông nhìn hai thằng một lượt rồi hỏi:

-Thế các chú là ai đấy?

-Anh vào đây mấy lần rồi mà chưa thấy hai thằng bao giờ.

Mình vẫn bình thản đưa chén nước sang.

-Bọn em là bạn của con gái cô chú.

Nói xong, thấy giới thiệu vậy hơi chung chung, mình bổ sung luôn:

-Em là người yêu của Diệu.

-Hôm nay bọn em từ Thái Nguyên về chơi.

-Cô chú đi làm chưa về, còn Diệu với một bạn nữa đang ra chợ mua đồ.

Dương ngồi cạnh gật đầu phụ họa.

-Vâng, bọn em mới đến được một lúc.

Người đàn ông nhận chén nước, cố nén cười.

-Thế à?

-Người yêu cái Diệu à?

Mình gật đầu.

-Vâng ạ.

-Học cùng trường à?

-Dạ không.

-Em học Y ở Thái Nguyên, còn Diệu học Kinh tế.

Không hiểu sao người đàn ông càng nghe càng cười.

Ông đặt chén nước xuống, đứng dậy mở chiếc tủ nhỏ bên cạnh rồi lấy ra một túi thuốc lào.

-Chú có hút thuốc lào không?

Mình hơi bất ngờ.

-Dạ, có ạ.

-Thuốc quê đấy.

-Xịn lắm.

Nói rồi ông lấy chiếc điếu cày dựng sát góc nhà đưa sang cho mình.

Mình nhận lấy, trong lòng càng thấy lạ.

Khách gì mà tự nhiên mở tủ lấy thuốc, lấy điếu như chủ nhà.

Nhưng vì ông nói chuyện vui vẻ, mình vẫn không nghi ngờ nhiều.

Mình cho một nhúm thuốc vào nõ điếu, châm lửa rồi rít một hơi vừa phải.

Tiếng điếu vang lên giòn tan.

Người đàn ông cười khà khà.

-Biết hút đấy.

-Bố mẹ làm nông phải không?

Mình đặt điếu xuống.

-Dạ vâng.

-Nhà em cũng ở quê.

-Thảo nào trông tự nhiên.

Ông nhìn mình một lúc rồi hỏi tiếp:

-Mày là người yêu cái Diệu thật à?

Cách xưng hô đột nhiên chuyển từ “chú” sang “mày” khiến mình khựng lại.

Mình bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng.

-Dạ... vâng ạ.

Người đàn ông cười lớn hơn.

-Thế biết anh là ai không?

Mình quay sang nhìn Dương.

Nó cũng đang ngơ ngác.

Mình chậm rãi lắc đầu.

-Dạ chưa ạ.

Đúng lúc ấy, bên ngoài sân vang lên tiếng xe máy.

Rồi giọng Diệu reo rất to:

A, bố mẹ về rồi!

Tay mình đang đặt trên đầu gối bỗng cứng lại.

Mình quay chậm sang nhìn người đàn ông trước mặt.

Ông vẫn ngồi đó, miệng cười khà khà.

Phía gian buồng, người phụ nữ lúc nãy cũng vừa thay xong quần áo bước ra. Chị đã bỏ áo chống nắng, mặc bộ quần áo ở nhà đơn giản, mái tóc buộc gọn phía sau.

Diệu và Hương bước vào cửa.

Vừa nhìn thấy vẻ mặt ngẩn tò te của mình, em lập tức bật cười.

-Anh thấy bố mẹ em trẻ không?

Trong đầu mình lúc ấy chỉ có đúng một suy nghĩ.

“Thôi địt mẹ, xong rồi.”

Mình bật dậy khỏi ghế, gãi đầu đến mức tóc rối tung.

-Cháu... cháu xin lỗi cô chú.

-Cháu không nghĩ cô chú trẻ thế.

-Cháu tưởng là khách đến chơi.

Bố Diệu cười đến mức phải vỗ tay xuống đùi.

-Thằng này khá phết.

-Vào nhà người ta mà pha chè tiếp khách như chủ nhà.

Mẹ Diệu cũng cười, giọng nhẹ nhàng hơn.

-Anh cứ trêu cháu nó.

-Em định bảo rồi mà anh cứ gạt đi.

Bố em khoát tay.

-Mấy khi có khách quý.

-Phải trêu một tí xem thế nào chứ.

Dương ngồi bên cạnh cuối cùng cũng hiểu hết mọi chuyện.

Nó chỉ thẳng vào mình rồi cười hềnh hệch.

-Chết mày chưa!

Mình quay sang đấm mạnh vào vai nó.

-Im đi, đồ súc vật.

Dương ôm vai, vẫn cười không ngừng.

-Ban nãy ai bảo chắc không phải bố mẹ Diệu?

-Mày cũng bảo thế mà!

-Nhưng mày là người ra mời nước.

-Tao có được lựa chọn đâu!

Cả nhà lại bật cười.

Không khí căng thẳng trong lòng mình tan đi gần hết nhờ màn trêu đùa ấy.

Diệu bước lại đứng cạnh, khẽ kéo tay áo mình.

-Em xin lỗi.

-Em không biết bố mẹ về trước.

Mình nhìn em.

-Em còn cười được à?

Em cố mím môi nhưng vẫn không giấu được nụ cười.

-Tại mặt anh lúc biết buồn cười quá.

Mình véo nhẹ tay em.

-Tối biết tay anh.

Bố Diệu ngồi đối diện lập tức chen vào:

-Này nhé, về đây không được bắt nạt con gái chú.

Mình giật mình, vội buông tay.

-Dạ, cháu đùa thôi ạ.

Ông lại cười khà khà.

-Chú cũng đùa thôi.

Mình bắt đầu hiểu tính cách bố Diệu.

Ông vui vẻ, thích trêu người và nói chuyện rất tự nhiên. Chỉ vài phút trước còn làm mình đứng ngồi không yên, nhưng sau khi biết thân phận thật, mình lại cảm thấy dễ gần hơn rất nhiều.

Mẹ Diệu nhỏ người, khuôn mặt hiền, nước da khá trắng. Bố em cũng trẻ hơn tuổi, nếu gặp ngoài đường có lẽ mình khó đoán họ đã có con gái lớn lấy chồng và Diệu đang học đại học.

Nhìn cả hai, mình mới hiểu tại sao bốn chị em Diệu đều có nét sáng sủa.

Trong suy nghĩ của mình trước đó, bố mẹ em làm nông, nhà đông con, chắc khuôn mặt sẽ hằn nhiều dấu vết vất vả. Nhưng trước mắt mình là hai người vẫn còn rất trẻ trung, vui vẻ, chẳng thấy chút nặng nề nào.

Có lẽ cuộc sống khó khăn không phải lúc nào cũng hiện rõ trên gương mặt.

Có những người dù vất vả đến đâu vẫn giữ được tiếng cười trong nhà.

Bố Diệu hỏi:

-Thế hai con cá ngoài sân là các chú câu đấy à?

Dương lập tức nhận công.

-Vâng ạ.

-Cháu với M mỗi đứa câu được một con.

Ông gật gù.

-Được đấy.

-Ao lâu rồi không ai câu, cá cũng khá to.

Mình cười.

-Bọn cháu không biết cô chú về.

-Nghe tiếng xe còn sợ bị tưởng là câu trộm.

Bố em lại cười lớn.

-Trộm nào vào nhà còn pha chè mời chủ thế này.

Dương nói:

-Trộm chuyên nghiệp đấy chú ạ.

Mình lườm nó.

-Mày bớt nói đi.

Mẹ Diệu nhìn giỏ quà và chai rượu trên bàn rồi hỏi:

-Các cháu mua làm gì nhiều thế?

Mình đáp:

-Dạ, lần đầu bọn cháu về chơi nên có chút quà biếu cô chú ạ.

-Không có gì nhiều đâu cô.

Bà lắc đầu.

-Sinh viên còn tốn kém, lần sau không phải mua gì nhé.

-Về nhà có cơm ăn là được rồi.

Câu nói ấy khiến mình thấy rất gần gũi.

Đúng là người ở quê.

Không câu nệ, không khách sáo quá mức.

Khách đến nhà, điều đầu tiên họ nghĩ đến không phải quà cáp mà là xem trong nhà còn gì ngon để làm cơm.

Bố Diệu cầm chai rượu lên xem, mắt sáng hẳn.

-Rượu này được đấy.

Mẹ em đứng cạnh liếc sang.

-Anh nhìn thấy rượu là thích thôi.

Ông gãi tai.

-Khách mang đến thì phải trân trọng chứ.

Sau một lúc hỏi han, bố em đứng dậy.

-Thôi, mấy đứa ở nhà cơm nước đi.

-Cô chú ra chợ xem kiếm thêm tí mồi.

-Hôm nay có khách, mấy chú cháu làm chén.

Mẹ Diệu lập tức bĩu môi.

-Vừa hôm trước đi uống rượu đám cưới, còn nhảy nhặng cả lên mà giờ lại bảo lâu không được uống.

Bố em cười khà khà.

-Ý anh là lâu chưa được uống với khách quý.

-Hai chuyện khác nhau.

Dương lập tức hưởng ứng.

-Vâng chú, hôm nay cháu với M tiếp chú.

Mình quay sang nhìn nó.

-Mai còn phải về đấy.

Bố em khoát tay.

-Uống vui thôi, không ai ép.

Mẹ Diệu vẫn lắc đầu nhưng miệng cũng cười.

Hai người thay đồ xong lại lấy xe đi ra chợ.

Trước khi đi, bố em còn quay lại dặn:

-Hai con cá làm sạch đi nhé.

-Rán giòn lên là ngon nhất.

Dương đáp lớn:

-Vâng, chú cứ để bọn cháu.

Xe vừa đi khỏi cổng, mình quay sang Diệu.

-Bố em ác thật đấy.

Em cười nghiêng ngả.

-Ai bảo anh không nhận ra.

-Bố mẹ em trẻ thế, ai mà đoán được.

Hương cũng bật cười.

-Ban nãy em với Diệu vừa về tới đầu ngõ đã thấy xe cô chú.

-Diệu còn bảo không biết anh nhận ra chưa.

Mình nhìn em.

-Thế sao không gọi điện báo anh?

-Em chưa kịp gọi thì đã đến nơi rồi.

Dương đứng cạnh vẫn chưa chịu tha.

-Pha chè như chủ nhà cơ mà.

-Còn tự giới thiệu “em là người yêu con gái cô chú”.

Mình đuổi theo định đấm nó.

Dương cười lớn chạy vòng ra sân giếng.

-Cứu tao với Diệu ơi!

Diệu đứng giữa sân chỉ biết ôm bụng cười.

Một lúc sau, cả bốn bắt đầu chuẩn bị bữa trưa.

Mình với Dương phụ trách làm cá.

Hai con rô phi vẫn còn quẫy trong chậu. Dương cầm dao đứng nhìn một lúc rồi nói:

-Mày làm đi.

Mình quay sang.

-Ban nãy ai nhận công câu cá nhanh lắm mà.

-Tao câu được chứ tao có bảo tao biết làm đâu.

-Đồ vô dụng.

Mình cầm dao đánh vảy, còn nó ngồi giữ cá.

Hai con cá khá to, vảy bắn tung tóe ra cả sân. Dương vụng về bị đuôi cá quẫy nước bắn đầy mặt, tức quá vỗ nhẹ vào đầu nó.

-Mày yên đi!

Mình bật cười.

-Cá chết đến nơi còn bị mày mắng.

Hai thằng làm sạch cá, khứa vài đường rồi ướp gia vị. Dự định của bọn mình là rán thật giòn để cả nhà ăn.

Trong bếp, Diệu và Hương đang thái rau, rửa thịt. Tiếng dao thớt, tiếng nước chảy và tiếng mọi người trò chuyện khiến căn nhà vốn yên tĩnh trở nên đông vui hẳn.

Một lúc sau, ngoài cổng vang lên tiếng trẻ con.

Hai đứa nhỏ mặc đồng phục, trên vai đeo cặp chạy vào sân.

Vừa nhìn thấy bốn người lạ, cả hai đều đứng khựng lại.

Diệu bước từ bếp ra.

-Về rồi à?

Hai đứa đồng thanh:

-Chị Diệu!

Rồi cùng chạy lại ôm lấy em.

Diệu xoa đầu từng đứa, chỉ sang bọn mình.

-Đây là anh M, anh Dương và chị Hương.

-Các anh chị ở cùng khu trọ với chị.

Một đứa nhìn mình rồi hỏi thẳng:

-Anh M là người yêu chị à?

Diệu đỏ mặt.

Dương ở phía sau lập tức cười thành tiếng.

Mình gật đầu.

-Ừ.

-Sao em biết?

Nó đáp rất tự nhiên:

-Mẹ bảo hôm nay chị dẫn người yêu về.

Diệu quay mặt đi, rõ ràng ngượng nhưng không biết giấu vào đâu.

Mình cười, đi lại chiếc ba lô đặt trong nhà lấy ra mấy gói bánh đã chuẩn bị.

-Anh có quà cho hai đứa này.

Hai đứa nhận bánh, mắt sáng hẳn.

-Em cảm ơn anh.

Đứa còn lại cũng lễ phép:

-Em cảm ơn anh chị ạ.

Chỉ một lúc sau, hai đứa đã hết ngại. Chúng chạy theo bọn mình quanh sân, hỏi đủ thứ về Thái Nguyên, về trường Y, rồi còn tò mò nhìn hai con cá trong chảo.

Đứa học lớp sáu hỏi:

-Cá này các anh câu ở ao nhà em à?

Dương lập tức nói:

-Ừ, anh câu được con to nhất.

Mình phản bác:

-Hai con bằng nhau.

-Con của tao to hơn một tí.

-Mày cân chưa?

-Nhìn là biết.

Hai đứa nhỏ đứng nhìn hai thằng cãi nhau rồi cười khúc khích.

Gần trưa, bố mẹ Diệu trở về với thêm một túi thịt, ít lòng lợn và mấy bó rau.

Mẹ em vừa bước vào bếp đã xắn tay làm ngay, không để bọn mình phải khách sáo. Bà làm việc rất nhanh, vừa nấu vừa hỏi Hương và Diệu chuyện học hành.

Bố Diệu thì lấy bộ bàn nhỏ kê ra gian giữa, mở chai rượu mình mang đến rồi rót thử một chén.

Ông ngửi qua, gật đầu.

-Rượu thơm đấy.

Dương đứng cạnh cười.

-Chú phải để trưa uống mới ngon.

-Chú thử xem có được không thôi.

Mẹ Diệu từ bếp nói vọng ra:

-Chưa ăn gì đã thử rồi.

Cả nhà lại cười.

Đến gần một giờ, mâm cơm mới được dọn lên.

Không phải mâm cao cỗ đầy gì, chỉ là những món quen thuộc của một gia đình ở quê: cá rô phi rán giòn, đĩa thịt luộc, lòng xào, rau luộc, bát canh nóng và vài món nhỏ bố mẹ em mua thêm ngoài chợ.

Nhưng nhìn mâm cơm, ai cũng thấy đói.

Cả nhà ngồi quây quần quanh hai chiếc mâm ghép lại.

Bố mẹ Diệu ngồi phía trên.

Hai đứa em ngồi sát chị.

Mình, Dương và Hương ngồi đối diện.

Chén rượu đầu tiên được bố em rót cho mình và Dương.

Ông nâng chén.

-Hôm nay các cháu về chơi, cô chú vui lắm.

-Nhà quê không có gì, cứ ăn uống tự nhiên nhé.

Mình nâng chén bằng hai tay.

-Dạ, bọn cháu về làm phiền cô chú rồi ạ.

-Có gì mà phiền.

-Nhà đông mới vui.

Uống xong chén đầu, bố em bắt đầu hỏi chuyện.

Ông hỏi quê mình ở đâu, bố mẹ làm gì, nhà có mấy anh chị em. Mình trả lời từng câu thật tự nhiên. Khi nghe nhà mình cũng làm nông, ông gật đầu như tìm được sự đồng cảm.

-Con nhà nông thì hiểu nhau.

-Bố mẹ cho ăn học được đến đây là quý rồi.

Mình gật đầu.

-Dạ, bố mẹ cháu cũng vất vả nhiều ạ.

Ông hỏi tiếp chuyện học Y có khó không, còn bao nhiêu năm nữa mới ra trường. Mình nói đang học năm tư, phía trước vẫn còn gần hai năm và rất nhiều đợt thực tập.

Bố em nghe xong, cười:

-Thế là còn lâu mới kiếm được tiền rồi.

Mình cũng cười.

-Dạ, nghề này học lâu ạ.

Dương chen vào:

-Nhưng M nó cũng biết kiếm thêm từ sớm rồi chú.

Mình quay sang định ngăn thì nó đã kể luôn chuyện làm việc online và giúp Diệu chạy quảng cáo bán quần áo.

Bố mẹ em nghe rất chăm chú.

Mẹ Diệu nhìn sang con gái.

-Thế mà ở nhà nó chỉ kể bán được hàng, không nói ai giúp.

Diệu nhỏ giọng:

-Con cũng tự làm nhiều mà.

Mình vội nói:

-Dạ, Diệu tự làm là chính ạ.

-Cháu chỉ giúp phần quảng cáo với thỉnh thoảng giao hàng thôi.

Bố em nhìn mình rồi nhìn sang con gái.

-Giúp nhau là tốt.

-Nhưng hai đứa vẫn phải đặt chuyện học lên trước.

-Kiếm tiền được thì quý, nhưng còn đang là sinh viên, đừng mải quá rồi bỏ bê.

Mình và Diệu cùng gật đầu.

-Dạ vâng ạ.

Câu chuyện trên mâm cơm cứ thế nối dài.

Bố em nói nhiều, thỉnh thoảng lại kể chuyện trong làng hoặc chuyện Diệu hồi nhỏ. Mỗi lần ông nhắc đến chuyện xấu hổ nào đó, em lại liên tục kêu:

-Bố đừng kể nữa.

Nhưng ông càng thấy con gái ngượng càng kể hăng hơn.

Mẹ em ngồi bên cạnh chỉ cười.

Bà ít nói hơn chồng, nhưng luôn để ý gắp thức ăn cho từng người. Thấy mình ăn cá, bà gắp thêm một miếng lớn vào bát.

-Cá các cháu câu được đấy.

-Ăn nhiều vào.

Mình vội cảm ơn.

Hai đứa nhỏ cũng liên tục khoe thành tích ở trường, đứa nào cũng muốn được chú ý. Mình chia bánh cho chúng từ lúc về nên cả hai đã coi mình như người quen, thi thoảng lại quay sang hỏi những câu rất ngây ngô.

Một đứa hỏi:

-Học bác sĩ có phải ngày nào cũng tiêm không anh?

Mình bật cười.

-Không.

-Anh còn chưa được tự tiêm cho ai đâu.

Nó tròn mắt.

-Thế sao gọi là bác sĩ?

Cả mâm cơm cười ầm lên.

Mình phải giải thích mình vẫn chỉ là sinh viên, chưa phải bác sĩ thật.

Bố Diệu uống vài chén thì mặt bắt đầu hồng lên, giọng nói càng vui vẻ hơn. Tuy vậy, ông không ép bọn mình. Mỗi người chỉ uống vừa phải, đúng như lời ông nói từ đầu.

Đến gần cuối bữa, không khí bỗng chậm lại một chút.

Mẹ Diệu nhìn mình rồi nói:

-Diệu nó đi học xa, cô chú ở nhà không chăm được.

-Trên ấy có gì các cháu bảo ban nhau.

Mình lập tức ngồi thẳng hơn.

Bố em cũng đặt chén xuống.

-Con bé từ nhỏ cũng ngoan, nhưng đôi lúc bướng lắm.

-Có chuyện gì thì hai đứa nói chuyện với nhau nhẹ nhàng.

-Cháu ở gần, cố gắng để ý em giúp cô chú.

Diệu ngồi bên cạnh hơi cúi mặt.

Mình nhìn sang em rồi quay lại phía bố mẹ.

-Dạ, cô chú yên tâm.

-Cháu sẽ cố gắng chăm sóc và không để Diệu phải buồn ạ.

Nói xong câu ấy, mình mới thấy tim đập nhanh hơn một chút.

Không phải vì sợ.

Mà vì mình hiểu những lời bố mẹ em nói không chỉ là một câu khách sáo trên mâm cơm.

Họ đang đặt một phần niềm tin vào mình.

Con gái họ học xa nhà, sống ở một thành phố khác, người ở gần em nhất lúc này lại là mình.

Bố Diệu nhìn mình vài giây rồi gật đầu.

-Ừ.

-Cô chú không cấm chuyện yêu đương.

-Miễn là hai đứa nghiêm túc và cùng nhau tiến bộ.

Mình đáp:

-Dạ vâng.

Dưới gầm bàn, Diệu khẽ nắm lấy tay mình.

Mình siết nhẹ tay em đáp lại.

Bữa cơm kết thúc trong không khí rất ấm áp.

Mọi người cùng nhau dọn dẹp. Mình với Dương định rửa bát nhưng mẹ em nhất quyết không cho, bảo khách về chơi cứ nghỉ ngơi. Cuối cùng Hương với Diệu phụ bà trong bếp, còn hai thằng được bố em kéo ra uống thêm chén trà.

Ông lấy chiếc điếu cày ban nãy đặt giữa nhà.

-Làm bi nữa không?

Mình nhìn Diệu.

Em đang đứng ngoài cửa bếp, ánh mắt đầy cảnh cáo.

Mình lập tức lắc đầu.

-Dạ thôi ạ.

-Cháu no quá rồi.

Bố em nhìn theo ánh mắt mình, hiểu ra rồi bật cười.

-Sợ con gái chú à?

Mình cười ngượng.

-Dạ không.

Dương ngồi bên cạnh chen vào:

-Sợ thật đấy chú.

Mình đá nhẹ vào chân nó dưới gầm bàn.

Bố em cười khà khà.

-Biết sợ vợ là tốt.

Diệu đứng ngoài nghe thấy, mặt đỏ lên.

-Bố nói linh tinh gì thế!

Không khí trong nhà lại rộn tiếng cười.

Sau bữa trưa, ai cũng bắt đầu buồn ngủ.

Nhà đông người nên chỗ nằm phải sắp xếp lại. Bố mẹ em nghỉ ở gian trong, hai đứa nhỏ nằm ở phòng bên cạnh. Còn bốn đứa mình được Diệu trải chiếu trong một căn buồng rộng vừa đủ.

Phòng có một chiếc giường gỗ và khoảng nền còn lại đủ trải thêm tấm chiếu lớn.

Dương vừa nằm xuống đã thở ra:

-No quá.

Hương ngồi cạnh lườm nó.

-Ai bảo anh ăn ba bát cơm.

-Đồ ăn ngon thì phải ăn.

Mình nằm xuống bên cạnh Diệu.

Cả bốn vẫn còn hưng phấn nên chưa ngủ ngay.

Dương tiếp tục nhắc lại chuyện mình pha chè mời chính bố mẹ Diệu.

-Lúc ông chú hỏi “các chú là ai”, mặt mày tự tin lắm.

Mình kéo chiếc gối ném sang.

-Mày nhắc nữa tao đạp ra sân ngủ.

Nó đỡ được, cười lớn.

-Mày còn bảo “em là người yêu con gái cô chú”.

Hương cũng cười đến đỏ mặt.

Diệu nằm bên cạnh ôm lấy cánh tay mình.

-Em thấy anh tự nhiên như ở nhà thật.

Mình quay sang.

-Ai bảo bố mẹ em trêu anh.

-Em cũng không ngờ bố lại trêu lâu thế.

-Mẹ em định nói rồi mà.

Dương hỏi:

-Thế cô chú biết bọn mình là ai từ đầu à?

Diệu gật đầu.

-Mẹ nhận ra giỏ quà với hai chiếc xe trong sân.

-Với lại em đã gọi nói bốn người về rồi.

Mình thở dài.

-Thế mà vẫn để anh ngồi giới thiệu một hồi.

Diệu cười, rúc sát vào vai mình.

-Nhưng bố em quý anh đấy.

-Sao em biết?

-Bố mà không thích thì không trêu đâu.

-Với lại lúc ăn cơm, bố hỏi anh nhiều như thế là đang muốn tìm hiểu.

Nghe câu ấy, mình thấy nhẹ lòng hẳn.

Mình vẫn luôn lo bố mẹ em sẽ đánh giá mình thế nào.

Nhưng sau bữa cơm, những lo lắng ấy gần như đã biến mất.

Không phải vì mình đã làm được điều gì lớn lao.

Chỉ là họ đối xử với mình bằng sự chân thành rất đặc trưng của người nhà quê.

Có gì ăn nấy.

Có gì nói nấy.

Vui thì cười lớn.

Quý ai thì coi như người trong nhà.

Dương vẫn tiếp tục nói chuyện câu cá, khoe con của nó to hơn con mình. Hai đứa nhỏ ở phòng bên nghe thấy còn chạy sang tranh luận hộ.

Cuối cùng, mẹ Diệu phải nhắc:

-Mấy đứa ngủ đi, chiều còn chơi.

Cả bọn mới chịu im.

Căn phòng dần yên tĩnh.

Hương nằm phía ngoài.

Dương nằm sát mép chiếu.

Mình và Diệu nằm cạnh nhau trên giường gỗ.

Em quay mặt về phía mình, khẽ thì thầm:

-Anh thấy nhà em thế nào?

Mình cũng hạ giọng.

-Vui.

-Bố mẹ em dễ gần thật.

Diệu mỉm cười.

-Em đã bảo rồi mà.

Mình đưa tay nắm lấy tay em dưới tấm chăn mỏng.

-Anh thích nơi này.

-Thích cả nhà em nữa.

Ánh mắt em dịu hẳn đi.

-Thật nhé?

-Thật.

Em khẽ tựa đầu lên vai mình.

Chỉ một lúc sau, tiếng nói chuyện trong phòng nhỏ dần.

Dương là người ngủ trước, hơi thở đã đều nhưng tay vẫn ôm chiếc gối mình ném sang lúc nãy. Hương cũng quay mặt vào tường, nằm im. Diệu vẫn nắm tay mình, nhưng mí mắt đã khép lại.

Mình nhìn trần nhà cũ, nghe tiếng gió lùa qua cửa sổ và tiếng chim đâu đó ngoài vườn.

Buổi sáng hôm ấy, mình bước vào căn nhà này với cảm giác hồi hộp của một người lần đầu đến gặp gia đình người yêu.

Chỉ vài tiếng sau, mình đã cùng Dương câu cá trong ao, bị bố em trêu một trận, ngồi uống rượu với ông rồi nằm ngủ giữa tiếng cười của cả nhà.

Mọi thứ diễn ra nhanh và tự nhiên đến mức mình có cảm giác như đã quen nơi này từ lâu.

Có lẽ thứ khiến con người ta thấy gần gũi không phải là căn nhà lớn hay nhỏ.

Mà là cách người trong nhà mở cửa đón mình bước vào.

Trưa hôm ấy, giữa căn phòng nhỏ ở một làng quê thuộc Ba Vì, mình ngủ một giấc rất sâu.

Bên cạnh là người con gái mình yêu.

Ngoài kia là gia đình em.

Và lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu chuyến đi, trong lòng mình không còn chút hồi hộp nào nữa.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 185: Bữa cơm giữa cánh đồng

Giấc ngủ trưa hôm ấy của mình khá sâu.

Có lẽ vì cả buổi sáng đi đường xa, lại thêm mấy chén rượu trong bữa cơm nên vừa đặt lưng xuống một lúc, mình đã chẳng còn biết gì nữa.

Đến khi tỉnh dậy, ánh nắng ngoài cửa sổ đã dịu đi nhiều.

Trong phòng vẫn còn yên tĩnh.

Dương nằm dưới chiếu, một chân gác lên chiếc gối, miệng hơi há ra. Hương quay mặt vào trong tường, còn Diệu nằm sát bên mình, đầu vẫn tựa trên cánh tay như lúc vừa ngủ.

Mình khẽ cử động.

Em lập tức mở mắt.

-Anh dậy rồi à?

Giọng còn ngái ngủ.

Mình gật đầu.

-Mấy giờ rồi em?

Diệu quay sang nhìn chiếc điện thoại đặt trên đầu giường.

-Hơn ba giờ.

Mình ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nắng chiều xiên qua những tán cây trong vườn, hắt xuống nền sân thành từng khoảng sáng loang lổ. Ngoài xa có tiếng trẻ con gọi nhau và tiếng chó sủa vọng từ cuối xóm.

Một buổi chiều ở quê yên tĩnh đến mức chỉ cần ngồi im cũng thấy dễ chịu.

Diệu cũng ngồi dậy, đưa tay vuốt lại mái tóc rối.

-Anh có muốn đi quanh làng không?

-Em dẫn mọi người đi xem mấy chỗ hồi bé em hay chơi.

Mình cười.

-Đi chứ.

-Đã về đây rồi phải đi xem hết mới được.

Diệu quay xuống gọi:

-Anh Dương, chị Hương dậy đi.

Dương vẫn nằm im.

Hương trở mình trước, đưa tay lay vai nó.

-Dậy đi anh.

Dương nhíu mày.

-Cho anh ngủ thêm tí.

Mình cúi xuống, kéo chiếc gối khỏi đầu nó.

-Đi chơi.

Nó mở mắt nhìn quanh, vẻ mặt ngơ ngác.

-Đi đâu?

-Đi xem tuổi thơ của Diệu.

Dương ngồi dậy, dụi mặt.

-Tuổi thơ có gì ăn không?

Hương bật cười.

-Anh chỉ biết ăn thôi.

-Đi rồi biết.

Cả bốn rửa mặt, uống thêm cốc nước chè rồi xin phép bố mẹ Diệu ra ngoài đi dạo.

Mẹ em đang ngồi nhặt rau ngoài hiên, nghe vậy liền nói:

-Cứ đi đi.

-Nhưng đừng về muộn quá, tối còn ăn cơm.

Bố em đang nằm trên chiếc võng ngoài sân, một tay che mắt tránh nắng.

Ông nói vọng ra:

-Diệu dẫn các anh chị ra cánh đồng mà xem.

-Hồi bé nó suốt ngày chạy ngoài đấy.

Diệu lập tức phản đối:

-Con có suốt ngày đâu.

Bố em cười.

-Không suốt ngày thì cũng gần suốt ngày.

Mình đứng cạnh bật cười.

Diệu lườm bố nhưng chẳng nói thêm, kéo tay mình đi ra cổng.

Con đường làng buổi chiều không còn nắng gắt.

Gió từ phía đồng thổi vào mát rượi, mang theo mùi rơm khô, mùi đất và cả mùi khói bếp từ những căn nhà gần đó.

Diệu đi chậm bên cạnh mình.

Em chỉ từng chỗ một.

-Hồi bé em hay chơi ở gốc cây kia.

-Cái ao nhỏ bên này ngày trước bọn em thường ra bắt ốc.

-Còn con đường kia đi thẳng là tới trường cấp một.

Mình nhìn theo từng nơi em chỉ.

Có những chỗ thật ra rất bình thường.

Một gốc đa.

Một bờ mương.

Một con đường đất nhỏ chạy giữa hai thửa ruộng.

Nhưng khi được kể bằng ký ức của một người từng lớn lên ở đó, mọi thứ lại trở nên có ý nghĩa khác hẳn.

Dương đi phía trước cùng Hương, thi thoảng lại dừng xuống xem mấy bụi hoa dại hoặc chọc lũ trẻ đang chơi bên đường.

Ra đến cánh đồng, không gian bỗng rộng hẳn.

Những thửa ruộng trải dài trước mắt, chia nhau bằng những bờ đất nhỏ. Có ruộng vừa gặt xong chỉ còn trơ gốc rạ, có chỗ vẫn còn xanh. Xa hơn là những dãy núi mờ trong nắng chiều.

Trên một khoảng ruộng khô, đám trẻ trong làng đang đá bóng.

Quả bóng nhựa cũ lăn qua những gốc rạ, lúc nảy cao, lúc mắc lại. Mỗi lần có đứa sút được vào hai chiếc dép dùng làm khung thành, cả đám lại hét ầm lên.

Diệu đứng nhìn, mỉm cười.

-Hồi bé bọn em cũng hay chơi ở đây.

Mình hỏi:

-Em có đá bóng không?

Em lắc đầu.

-Em toàn ngồi xem thôi.

Dương quay lại:

-Con gái nhà quê mà không đá bóng à?

-Em còn chơi nhảy dây, đánh chuyền, ô ăn quan.

Hương cười.

-Thế mới đúng con gái chứ.

Bọn mình đứng xem một lúc.

Dương ngứa chân, chạy vào xin đá cùng. Chỉ vài phút sau, nó đã tranh bóng với lũ trẻ như thể bằng tuổi chúng.

Mình gọi với theo:

-Mày đá nhẹ thôi!

Nó vừa chạy vừa đáp:

-Biết rồi!

Được chưa đầy một phút, nó đã sút quả bóng bay thẳng xuống rãnh nước.

Cả đám trẻ đồng loạt kêu lên.

Hương đứng ngoài ôm trán.

-Em biết ngay mà.

Dương phải chạy xuống lấy, chân dính đầy bùn mới mang được quả bóng lên. Bọn trẻ vừa cười vừa trêu, còn nó vẫn tỉnh bơ bảo sân xấu.

Mình với Diệu đứng nhìn mà không nhịn được cười.

Rời cánh đồng, em dẫn bọn mình sang nhà chị gái.

Nhà anh chị nằm cách đó không xa, chỉ đi qua vài đoạn đường nhỏ là tới. Căn nhà cũng không lớn nhưng khá mới, phía trước có sân lát gạch và mấy chậu cây đặt sát hiên.

Diệu vừa gọi ngoài cổng, chị gái em đã đi ra.

Chị có nhiều nét giống Diệu, nhưng khuôn mặt chững chạc hơn. Thấy bọn mình, chị vui vẻ mời vào nhà rồi nhìn mình cười.

-Đây là M đúng không?

Mình hơi bất ngờ.

-Dạ, chị biết em ạ?

Chị quay sang nhìn Diệu.

-Nó kể suốt còn gì.

Diệu đỏ mặt.

-Em kể lúc nào.

-Không kể thì sao chị biết tên?

Mọi người bật cười.

Chồng chị từ trong nhà đi ra, dáng người chắc khỏe, nói chuyện rất tự nhiên. Anh bắt tay mình với Dương rồi kéo ghế mời cả bọn ngồi.

Ban đầu chỉ hỏi chuyện học hành, đi đường có xa không, ở Thái Nguyên sống thế nào.

Một lúc sau, câu chuyện chuyển sang đủ thứ trên đời.

Dương kể chuyện hai thằng đi lạc vì Google Maps.

Mình kể chuyện lúc trưa pha chè mời chính bố mẹ Diệu.

Vừa nghe xong, anh chị đã cười nghiêng ngả.

Chị gái em vừa cười vừa nói:

-Bố chị trêu người lắm.

-Em mà không nhận ra thì xác định bị trêu đến cùng.

Mình gãi đầu.

-Em cũng không nghĩ cô chú trẻ thế.

Chồng chị vỗ vai mình.

-Thế là bình thường.

-Lần đầu anh về đây cũng bị bố hỏi đủ thứ.

-Nhưng bố quý ai mới nói chuyện nhiều.

Nghe câu ấy, mình lại thấy nhẹ lòng thêm một chút.

Ngồi được một lúc, chồng chị đứng dậy, đi vào trong rồi xách ra một can bia cùng ít đồ ăn khô.

-Chiều mát thế này, mang ra sân ngồi uống tí.

Dương lập tức hưởng ứng.

-Chuẩn đấy anh.

Mình nhìn Diệu.

Em chỉ cười.

-Anh uống ít thôi nhé.

Mình gật đầu.

-Biết rồi.

Anh chị kê mấy chiếc ghế nhựa ra sân.

Can bia được đặt giữa, bên cạnh là đĩa lạc rang, ít nem chua và vài miếng thịt còn lại từ bữa trưa. Mỗi người một chiếc cốc nhựa, rót ra thứ bia hơi vàng nhạt, có bọt nổi lên sát miệng.

Không khí rất thoải mái.

Chẳng ai câu nệ.

Bọn mình vừa uống vừa nói chuyện, thi thoảng lại nghe tiếng gà chạy dưới sân hoặc tiếng xe máy của người làng đi ngang qua cổng.

Chồng chị gái Diệu khá vui tính.

Anh hỏi Dương có người yêu chưa.

Dương chỉ tay sang Hương.

-Đây anh.

Hương lập tức đỏ mặt.

-Ai là người yêu anh?

Anh chị cùng cười.

Dương vẫn tỉnh bơ.

-Thiếu mỗi chưa có con thôi.

Hương quay sang véo vào tay nó.

-Anh nói linh tinh nữa đi.

Nhìn hai đứa cãi nhau, mình với Diệu chỉ biết cười.

Ngồi đến gần chiều muộn, bọn mình mới đứng dậy xin phép về.

Trước khi đi, chị gái Diệu còn dặn tối sang ăn cơm cùng, nhưng Diệu nói để xem ở nhà bố mẹ chuẩn bị thế nào rồi gọi sau.

Trên đường quay về, cả bốn lại đi qua cánh đồng lúc trước.

Đám trẻ vẫn chưa về.

Nhưng lần này chúng không còn đá bóng nữa mà đang tụ tập ở một khoảng bờ ruộng cao. Đứa thì lom khom nhặt rơm, đứa xách theo chiếc âu nhựa, đứa cầm mấy thanh củi nhỏ.

Mình thấy lạ nên dừng lại hỏi:

-Mấy đứa làm gì thế?

Một thằng bé lớn nhất nhóm đáp:

-Bọn em chuẩn bị tối nấu cơm ở đây.

-Cuối tuần nào bọn em cũng ăn với nhau.

Mình nhìn quanh.

-Nấu kiểu gì?

Nó chỉ mấy thứ mọi người đang mang.

-Mỗi đứa góp một ít.

-Đứa mang cơm nguội, đứa mang rau, đứa mang thịt.

-Rồi bọn em nhóm lửa rang cơm.

Nghe xong, trong lòng mình bỗng thấy rộn lên một cảm giác rất quen.

Hồi nhỏ, bọn mình cũng từng tụ tập như vậy.

Không có đồ ăn ngon.

Không có bếp tử tế.

Nhiều khi chỉ là ít cơm nguội, quả trứng, mấy cọng rau hoặc gói mì tôm bẻ vụn. Bếp được khoét vội bên bờ ruộng, nồi thì dùng những chiếc cóng hoặc lon sữa Ông Thọ rửa sạch.

Vậy mà đứa nào cũng háo hức.

Cơm đôi khi cháy.

Trứng lúc sống lúc khét.

Nhưng ăn ngon hơn bất cứ bữa cơm nào ở nhà.

Mình đứng nhìn lũ trẻ một lúc rồi bỗng quay sang Diệu.

-Em về lấy cho anh cái cuốc với cái thuổng được không?

Diệu ngạc nhiên.

-Anh lấy làm gì?

Mình chỉ vào bờ ruộng.

-Anh đào cái bếp.

-Tối nay bốn đứa mình với bọn trẻ làm một bữa ở đây.

Dương nghe vậy liền sáng mắt.

-Ý hay đấy.

Hương cũng mỉm cười.

-Vui mà.

Diệu nhìn mình vài giây, có lẽ không ngờ mình lại nghĩ ra chuyện đó. Nhưng thấy cả bọn hào hứng, em cũng gật đầu.

-Thế anh chờ em một chút.

-Em về lấy.

Trong lúc Diệu đi, mình ngồi xuống nói chuyện với lũ trẻ.

Nhóm có cả trai lẫn gái, đứa lớn nhất chắc khoảng mười ba, mười bốn tuổi, đứa nhỏ nhất chỉ ngang tuổi hai em của Diệu.

Mình hỏi:

-Mấy đứa làm thế này lâu chưa?

Một đứa đáp:

-Từ nghỉ hè năm ngoái ạ.

-Cuối tuần bọn em mới tụ tập.

Đứa khác khoe:

-Hôm trước bọn em rang cơm với cá khô.

-Ngon lắm anh.

Dương ngồi cạnh cười.

-Hôm nay có anh M nấu thì còn ngon hơn.

Mình quay sang.

-Mày đừng quảng cáo quá.

-Nhỡ không ngon lại mất mặt.

Dương rất tự tin.

-Mày nấu thì tao yên tâm.

Một lúc sau, Diệu mang cuốc với thuổng ra.

Mình chọn một đoạn bờ ruộng khá cao, đất chắc và cách xa rơm khô xung quanh để tránh lửa lan.

Đầu tiên, mình dùng thuổng đào một lỗ từ trên xuống.

Sau đó dùng cuốc khoét ngang từ phía dưới vào, tạo thành một khoảng rỗng thông với miệng trên. Phần dưới dùng để cho rơm và củi vào, còn phía trên đặt chảo.

Dương đứng cạnh nhìn rồi gật gù.

-Chuyên nghiệp phết.

Mình vừa cuốc vừa đáp:

-Ngày xưa làm suốt.

Mấy đứa trẻ ngồi xung quanh xem rất chăm chú.

Có đứa còn lấy tay phụ gạt đất sang hai bên.

Sau gần nửa tiếng hì hụi, chiếc bếp đất cũng thành hình. Mình lấy hai viên gạch kê trên miệng để đặt chảo cho chắc, rồi thử đốt một nắm rơm nhỏ.

Khói theo lỗ phía dưới bay lên.

Lửa bén khá tốt.

Mình phủi đất trên tay.

-Được rồi.

Đám trẻ lập tức reo lên.

Mình nói:

-Tối nay bọn anh chị ăn cùng nhé.

-Mấy đứa cứ mang những gì đã chuẩn bị.

-Bọn anh mua thêm ít đồ.

Một đứa hỏi:

-Thật hả anh?

-Thật.

-Sáu giờ tập trung ở đây.

-Đứa nào có cơm nguội thì mang nhiều một chút.

Cả bọn đồng thanh:

-Vâng ạ!

Nhìn vẻ mặt phấn khích của chúng, mình cũng thấy vui lây.

Cả bốn quay về nhà khi trời đã bắt đầu dịu hẳn.

Mình kể kế hoạch với bố mẹ Diệu.

Ban đầu mẹ em hơi ngạc nhiên.

-Sao không ăn ở nhà cho sạch sẽ?

Bố em lại cười.

-Kệ bọn trẻ.

-Lâu lâu mới về quê, cho chúng nó chơi.

Mình nói:

-Dạ, bọn cháu muốn sống lại tuổi thơ một buổi thôi ạ.

-Với lại cũng có mấy đứa trẻ trong làng.

Mẹ Diệu nghe vậy cũng cười.

-Thế thì ăn xong dọn sạch nhé.

-Không được để rác ngoài ruộng.

Mình gật đầu.

-Dạ, bọn cháu biết rồi ạ.

Mình quay sang Diệu.

-Em cắm nhiều cơm một chút nhé.

-Cơm chín thì xới ra cho nguội.

-Rang mới ngon.

Diệu hỏi:

-Bao nhiêu là đủ?

Mình tính nhẩm.

-Chắc phải hơn chục người.

-Cứ cắm đầy nồi đi.

Dương đứng cạnh nói:

-Cơm còn thừa thì mai ăn tiếp.

Sau đó, mình với Dương lấy xe ra chợ.

Hai thằng mua mấy gói xúc xích, hơn chục quả trứng, dưa chuột để làm nộm, vài gói bim bim và ít bánh kẹo. Mình còn mua thêm bát nhựa dùng một lần, đũa, thìa và túi đựng rác.

Dương nhìn đống đồ treo hai bên xe rồi cười.

-Làm bữa cơm ngoài đồng mà như liên hoan lớp.

Mình đáp:

-Đông người thì phải đủ.

-Trẻ con thiếu đồ ăn lại mất vui.

Về đến nhà, trời đã nhá nhem.

Diệu đã xới cơm ra hai chiếc mâm lớn cho nguội. Hương ngồi bên cạnh thái dưa chuột, chuẩn bị trộn nộm.

Mẹ em còn cho thêm ít thịt rang còn lại từ bữa trưa.

Bố em tìm một chiếc chảo khá lớn, đưa cho mình.

-Chảo này được không?

Mình cầm lên xem.

-Dạ được ạ.

-To thế này rang một mẻ là xong.

Cả bọn chia nhau xách đồ.

Mình cầm chảo với túi gia vị.

Dương ôm rổ trứng và xúc xích.

Diệu mang cơm.

Hương cầm rau, bát đũa cùng túi bánh kẹo.

Hai đứa em của Diệu cũng xin đi theo. Mẹ em dặn phải nghe lời các anh chị, không được chạy lung tung ngoài ruộng.

Khi đến nơi, đám trẻ trong làng đã tập trung gần đủ.

Mình đếm qua có khoảng tám đứa.

Cộng thêm bốn đứa mình và hai đứa em Diệu, cả nhóm hơn chục người, đông hơn mình tưởng.

Đứa nào cũng tay xách nách mang.

Một đứa mang theo âu cơm nguội.

Đứa khác cầm mấy miếng thịt kho bọc trong túi.

Có đứa mang mớ rau, vài quả cà chua.

Một bé gái ôm trước ngực gói bánh đã mở dở.

Những thứ chúng mang chẳng đáng giá bao nhiêu, nhưng đứa nào cũng giữ rất cẩn thận, như thể đó là phần đóng góp quan trọng nhất cho bữa tiệc.

Mình vỗ tay gọi:

-Tập trung nào.

Cả đám nhanh chóng chạy lại.

-Mấy đứa đi gom rơm với củi khô.

-Nhưng không được lấy gần đống rơm lớn, tránh cháy lan.

-Mấy đứa còn lại dọn chỗ ngồi.

Dương cũng chia việc rất hăng.

-Đứa nào khỏe đi với anh gom củi.

-Đứa nào nhỏ thì nhặt rác với trải bao tải.

Không khí lập tức nhộn nhịp.

Đám trẻ chạy tản ra khắp nơi.

Chỉ một lúc sau, bên cạnh bếp đất đã có một đống rơm khô và cành cây nhỏ. Chỗ ngồi được trải bằng mấy tấm bao tải và bìa cứng mang từ nhà.

Trời tối dần.

Phía xa, những căn nhà trong làng đã lên đèn.

Ngoài đồng chỉ còn ánh lửa từ chiếc bếp đất bắt đầu bùng lên, soi rõ từng khuôn mặt háo hức.

Mình đặt chảo lên bếp.

Đầu tiên, mình cho một ít dầu rồi thả xúc xích vào rán.

Tiếng dầu sôi xèo xèo vang lên giữa cánh đồng.

Mùi xúc xích nóng lan theo gió, khiến lũ trẻ đứa nào cũng ngồi sát lại, mắt không rời khỏi chiếc chảo.

Dương cầm đũa đứng cạnh hỏi:

-Được chưa?

Mình lật từng miếng.

-Chưa.

-Vàng thêm tí nữa.

Một đứa nhỏ nuốt nước bọt.

-Thơm quá anh ơi.

Mình bật cười.

-Đợi một chút.

-Ai cũng có phần.

Mẻ xúc xích đầu tiên vừa vớt ra, cả đám đã reo lên.

Mình chia mỗi đứa một miếng trước, còn lại để riêng cho vào cơm rang.

Có đứa cắn một miếng rồi xuýt xoa vì nóng nhưng vẫn cười rất tươi.

Rán xong xúc xích, mình bắt đầu rang cơm.

Chiếc chảo nhà Diệu khá to nên mình quyết định làm một lần cho nhanh.

Dương đập trứng.

Nó đập liên tục hơn chục quả vào chiếc bát lớn, dùng đũa đánh đều rồi đổ thẳng vào chảo.

Trứng nhiều đến mức phủ gần kín mặt chảo.

Mình nhìn rồi bật cười.

-Mày cho thế này còn nhìn thấy cơm không?

Dương rất thản nhiên.

-Nhiều trứng mới ngon.

Hương đứng bên cạnh trêu:

-Đây là trứng rang cơm chứ không phải cơm rang trứng nữa rồi.

Cả bọn cười ầm lên.

Mình đảo trứng cho vừa se lại rồi đổ cơm vào.

Cơm nguội của nhà Diệu cộng với phần bọn trẻ mang tới khá nhiều, vừa đủ đầy chiếc chảo. Sau đó mình cho thịt, xúc xích cắt nhỏ, rau và gia vị vào đảo liên tục.

Lửa rơm cháy rất mạnh.

Khói bay vào mặt khiến mắt cay xè.

Mồ hôi túa ra dù trời đã tối.

Dương đứng bên cạnh liên tục tiếp rơm.

Diệu ngồi xổm gần đó, dùng quạt nan quạt khói sang hướng khác.

-Anh có cay mắt không?

Mình vừa đảo vừa nói:

-Có.

-Nhưng vui.

Cơm dần tơi ra.

Trứng bám đều quanh từng hạt.

Mùi cơm rang nóng hòa với mùi khói rơm tạo thành một hương vị rất khó tả, chỉ cần ngửi thôi cũng khiến mình nhớ về những năm tháng xa xưa.

Rang xong, mình giữ nguyên chiếc chảo, dùng giẻ nhấc khỏi bếp rồi mang ra giữa chỗ ngồi.

Cả đám nhanh chóng ngồi thành một vòng lớn.

Diệu và Hương chia bát, còn mình múc cơm cho từng người.

Đứa nào nhận được phần cũng cười rất vui.

Có mấy đứa còn đưa bát lên ngửi rồi mới bắt đầu ăn.

Mình nhìn quanh.

-Ăn thử xem có ngon không.

Một thằng bé vừa ăn miếng đầu đã giơ ngón tay cái.

-Ngon lắm anh!

Những đứa khác cũng gật đầu liên tục.

Dương ngồi cạnh tự nhận công:

-Trứng anh đập đấy.

Mình phản bác:

-Nhưng tao rang.

-Không có trứng của tao thì sao ngon được.

Hương đưa cho nó bát cơm.

-Anh ăn đi rồi bớt kể công.

Cả nhóm vừa ăn vừa nói chuyện.

Cơm rang nhiều trứng đến mức vàng ươm, gần như chẳng nhìn thấy hạt cơm đâu. Xúc xích được cắt nhỏ, mỗi bát đều có vài miếng. Dưa chuột nộm đặt giữa vòng, ai thích thì gắp.

Không phải món gì sang trọng.

Nhưng giữa cánh đồng tối, bên bếp lửa, mọi thứ lại ngon lạ thường.

Có mấy đứa trẻ gom rơm thành một vòng nhỏ cách chỗ ngồi khá xa rồi đốt lên.

Ngọn lửa bùng sáng, khiến cả khoảng ruộng như có thêm một chiếc đèn lớn.

Mình phải nhắc:

-Đốt ít thôi.

-Xung quanh phải dọn sạch rơm, không để cháy lan.

Chúng đồng thanh vâng lời, dùng chân gạt đất thành vòng ngăn lửa.

Ăn xong, mỗi đứa được chia thêm bánh, bim bim và kẹo.

Tiếng cười vang khắp cánh đồng.

Đứa nhỏ chạy đuổi nhau quanh bếp.

Đứa lớn ngồi kể chuyện ở trường.

Có đứa lấy quả bóng ban chiều ra đá nhẹ qua lại dưới ánh lửa.

Mình ngồi trên bờ ruộng, tựa người ra sau, nhìn tất cả những cảnh ấy.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác vừa vui vừa buồn.

Ngày nhỏ, bọn mình cũng từng như vậy.

Cũng hẹn nhau ngoài đồng.

Cũng mỗi đứa mang một ít đồ ăn.

Nhưng thời của mình khó khăn hơn nhiều.

Quần áo đứa nào cũng nhem nhuốc.

Đồ ăn chẳng có xúc xích hay nhiều trứng như bây giờ.

Có khi cả nhóm chỉ góp được bát cơm nguội, gói mì tôm và một quả trứng. Nồi nấu là chiếc cóng nhỏ hoặc lon sữa Ông Thọ đã được cắt miệng.

Rang lên chẳng đủ chia.

Mỗi đứa xúc được vài thìa nhưng vẫn thấy ngon.

Vẫn ngồi đến tối mịt mới chịu về.

Ký ức tưởng như đã quên, vậy mà chỉ cần nhìn ngọn lửa giữa đồng là tất cả lại hiện về nguyên vẹn.

Diệu ngồi xuống cạnh mình.

Em dựa đầu lên vai, mắt nhìn lũ trẻ đang chơi trước mặt.

-Vui anh nhỉ.

Mình gật đầu.

-Ừ.

-Lâu lắm rồi em cũng mới được trở lại tuổi thơ như thế này.

Mình cười.

-Ngày xưa làm gì được đầy đủ như bây giờ.

-Bọn anh toàn nấu bằng cóng với lon sữa Ông Thọ.

-Có tí cơm, tí mì mà vẫn tranh nhau.

Diệu cười nhẹ.

-Thế chắc vẫn ngon.

-Ngon lắm.

-Có khi ngon hơn bây giờ.

Em ngẩng lên nhìn mình.

-Vì sao?

Mình nhìn ngọn lửa trước mặt.

-Vì lúc ấy chẳng nghĩ gì cả.

-Chỉ cần được chơi với nhau là vui rồi.

Diệu im lặng một chút rồi lại tựa vào vai mình.

-Bây giờ cũng vui mà.

Mình quay sang nhìn em.

-Ừ.

-Bây giờ cũng vui.

Phía bên kia, Dương đang nằm ngửa trên tấm bao tải, đầu gối lên đùi Hương.

Nó vừa ăn bim bim vừa kể chuyện linh tinh cho mấy đứa trẻ nghe. Không biết kể đến đoạn nào mà cả nhóm cười nghiêng ngả.

Hương cúi xuống nhét một miếng bim bim vào miệng nó để bắt im, nhưng Dương vẫn tiếp tục nói.

Mọi thứ trước mắt mình thật yên bình.

Không có bệnh viện.

Không có bài vở.

Không có những lo lắng về tiền bạc hay tương lai.

Chỉ có cánh đồng, bếp lửa, tiếng trẻ con và người mình yêu đang ngồi sát bên cạnh.

Bọn mình ở lại ngoài đồng khá lâu.

Đến khi lửa gần tàn, trời đã tối hẳn.

Mình gọi mọi người dọn dẹp.

Tất cả bát nhựa, túi bánh và rác được gom vào mấy túi lớn. Dương cùng mấy đứa lớn dập tắt hoàn toàn bếp lửa, lấy đất phủ lên phần tro còn nóng.

Mình kiểm tra một vòng, chắc chắn không còn lửa mới cho cả nhóm ra về.

Trước khi tách nhau, mấy đứa trẻ còn cảm ơn rối rít.

Một đứa hỏi:

-Mai anh chị còn nấu nữa không?

Mình bật cười.

-Mai bọn anh phải về Thái Nguyên rồi.

Cả đám hơi tiếc.

Mình xoa đầu đứa nhỏ nhất.

-Lần sau bọn anh về thì lại làm.

Chẳng biết lời hẹn ấy sau này có thực hiện được bao nhiêu lần.

Nhưng lúc ấy, nghe mình nói vậy, đứa nào cũng vui trở lại.

Bốn đứa mình cùng hai em của Diệu đi bộ về nhà.

Con đường làng đã tối, chỉ có ánh đèn hắt ra từ các cửa nhà và ánh trăng mờ phía trên. Tiếng côn trùng rả rích hai bên đường.

Diệu đi sát cạnh mình, bàn tay đan vào tay mình.

-Hôm nay vui thật anh ạ.

-Em không nghĩ anh lại biết đào bếp.

Mình cười.

-Anh là trẻ con nhà quê chính hiệu mà.

-Mấy việc ấy anh biết hết.

Dương đi phía sau chen vào:

-Nó còn biết nấu cỗ nữa.

-Lấy phải nó không lo chết đói đâu.

Diệu véo nhẹ tay mình rồi cười.

-Em biết rồi.

Về tới nhà, bố mẹ em vẫn còn thức.

Bố em ngồi uống chè ngoài gian giữa, chiếc điếu cày đặt ngay dưới chân bàn. Mẹ em đang gấp quần áo ở bên cạnh.

Thấy cả lũ về, bà hỏi ngay:

-Ăn no không?

Hai đứa nhỏ đồng thanh:

-No ạ!

Rồi tranh nhau kể chuyện cơm rang nhiều trứng, xúc xích với đống lửa ngoài đồng.

Bố em nghe xong cười.

-Thế là hôm nay được bữa chơi ra trò rồi.

Mình đặt túi rác đã gom gọn cạnh cửa, nói:

-Dạ, bọn cháu dọn sạch hết rồi ạ.

Mẹ em gật đầu.

-Thế là được.

Cả bọn ngồi xuống uống chè.

Bố Diệu hỏi thêm vài câu về chuyện ngoài đồng rồi kể những năm trước, chính ông cũng từng nướng khoai, nướng sắn ngoài ruộng với bạn bè.

Dương ngồi tiếp chuyện, thỉnh thoảng lại pha trò khiến cả nhà cười.

Không ai nói điều gì quá quan trọng.

Chỉ là những mẩu chuyện quê, chuyện trẻ con, chuyện mùa màng và vài kỷ niệm ngày trước.

Nhưng chính những câu chuyện vụn vặt ấy lại khiến mình cảm thấy gần gũi.

Đến gần mười một giờ, mẹ Diệu giục cả nhà đi ngủ.

Mình với Dương phụ bố em kê lại bàn ghế, đóng cửa ngoài rồi mới về phòng.

Cả bốn nằm xuống chỗ cũ.

Ai cũng mệt sau một ngày dài nên chẳng còn nói chuyện được bao lâu.

Dương nằm xuống đã ngáp liên tục.

-Hôm nay đủ chương trình thật.

-Đi đường, câu cá, uống rượu, nấu cơm ngoài đồng.

Hương cười.

-Anh thích nhất cái nào?

Nó suy nghĩ vài giây.

-Ăn.

Mình ném gối sang.

-Đúng đồ vô dụng.

Cả phòng bật cười lần cuối.

Diệu nằm cạnh, kéo chăn lên rồi nắm lấy tay mình.

-Cảm ơn anh nhé.

Mình quay sang.

-Cảm ơn gì?

-Vì làm mọi người vui.

-Cả bọn cùng làm mà.

Em mỉm cười.

-Nhưng là ý tưởng của anh.

Mình vuốt nhẹ tóc em.

-Anh cũng vui.

-Lâu lắm rồi mới có một ngày như thế này.

Diệu nhắm mắt, vẫn giữ bàn tay mình trong tay em.

Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua vườn cây tạo thành những tiếng xào xạc nhẹ.

Ngày đầu tiên ở nhà Diệu kết thúc như thế.

Không có cuộc gặp gỡ trang trọng.

Không có những câu hỏi nặng nề về tương lai.

Chỉ có một màn hiểu lầm khiến cả nhà cười, một bữa cơm đông người, vài cốc bia ngoài sân và một chảo cơm rang đầy trứng giữa cánh đồng.

Nhưng về sau, mỗi khi nhớ lại chuyến đi ấy, mình luôn nhớ rõ nhất ánh lửa cháy giữa đồng tối.

Nhớ những đứa trẻ ngồi thành vòng tròn, tay ôm bát cơm nóng.

Nhớ Diệu dựa vào vai mình và nói rằng em như được trở lại tuổi thơ.

Có lẽ tuổi thơ không thật sự mất đi.

Nó chỉ ngủ yên ở đâu đó trong mỗi người.

Và đôi khi, chỉ cần một bờ ruộng, một chiếc bếp đất cùng vài người mình thương, tất cả lại trở về nguyên vẹn như chưa từng rời xa.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 186: Một ngày rong chơi ở Ba Vì

Sáng Chủ nhật, mình tỉnh giấc khi ngoài sân đã vang lên tiếng chổi tre quét lá.

Mở mắt ra, ánh nắng dịu nhẹ đang len qua khe cửa sổ.

Không khí ở quê khác hẳn thành phố.

Không có tiếng còi xe.

Không có tiếng người vội vã đi làm.

Chỉ có tiếng chim ríu rít trên mấy cây xoài trước sân, tiếng gà gáy vọng từ cuối xóm và mùi khói bếp thoang thoảng theo gió bay vào.

Mình bước ra sân.

Bố Diệu đã dậy từ sớm, đang tưới mấy chậu hoa trước hiên.

Thấy mình đi ra, ông cười.

-Dậy rồi à?

-Đêm qua ngủ ngon không?

Mình gật đầu.

-Dạ ngon lắm chú.

-Ở quê ngủ thích thật.

Ông cười hiền.

-Quen tiếng côn trùng rồi.

-Lên thành phố nhiều khi chú còn khó ngủ.

Đúng lúc ấy, Diệu cũng từ trong nhà đi ra.

Em mặc chiếc áo phông trắng đơn giản cùng quần jean xanh, mái tóc buộc gọn phía sau.

Nhìn thấy mình, em mỉm cười.

-Anh dậy sớm thế.

-Hôm nay em dẫn anh đi chơi nhé.

-Đi đâu?

Em chớp mắt.

-Bí mật.

...

Sau bữa sáng với bát bún nóng mẹ Diệu chuẩn bị, bốn đứa xin phép bố mẹ đi chơi một vòng Ba Vì.

Bố em dặn:

-Trưa nhớ về ăn cơm.

-Đừng la cà muộn quá.

Mình đáp:

-Dạ vâng ạ.

Bốn chiếc mũ bảo hiểm lại được đội lên.

Chiếc Dream đỏ của mình chở Diệu.

Dương vẫn chở Hương phía sau.

Hai chiếc xe nối nhau rời khỏi con đường làng nhỏ, hướng về phía những dãy núi xanh sẫm đang hiện ra ở phía xa.

Càng đi, không khí càng mát.

Hai bên đường bắt đầu xuất hiện nhiều cây lớn.

Những hàng bạch đàn cao vút đung đưa trong gió.

Xa xa là màu xanh bạt ngàn của núi Ba Vì.

Diệu ôm nhẹ eo mình.

-Anh thấy đẹp không?

Mình gật đầu.

-Đẹp thật.

-Lần đầu anh lên đây.

Em cười.

-Hồi cấp ba em cũng thích lên đây lắm.

-Thi xong là mấy đứa bạn lại rủ nhau đi.

...

Điểm đầu tiên bọn mình ghé là Vườn quốc gia Ba Vì.

Con đường dẫn lên núi quanh co, uốn lượn giữa hai hàng cây cổ thụ.

Không khí mát lạnh hẳn.

Thỉnh thoảng từng làn sương mỏng vẫn còn đọng lại dưới những tán rừng dù mặt trời đã lên khá cao.

Dương vừa chạy xe vừa hét:

-Mát thật!

-Điều hòa thiên nhiên luôn.

Hương cười phía sau.

-Anh tập trung lái xe đi.

...

Bọn mình gửi xe rồi bắt đầu đi bộ.

Hai bên đường là rừng cây xanh um.

Tiếng ve hòa cùng tiếng chim rừng tạo thành thứ âm thanh rất dễ chịu.

Diệu vừa đi vừa kể:

-Hồi nhỏ em cứ tưởng trên này có hổ.

Mình bật cười.

-Có thật không?

-Không.

-Bố dọa để em không chạy lung tung.

...

Đi thêm một đoạn, trước mắt bọn mình hiện ra Nhà thờ cổ Ba Vì.

Những bức tường đá phủ đầy rêu xanh.

Các ô cửa vòm đã không còn mái.

Rễ cây len qua từng khe gạch.

Ánh nắng xuyên qua những tán cây chiếu xuống nền đá cũ kỹ.

Khung cảnh vừa cổ kính vừa rất yên bình.

Dương nhìn quanh.

-Đẹp thật.

-Chụp ảnh đi.

Cả bốn thay nhau chụp ảnh.

Có tấm cả nhóm đứng trước bức tường đá.

Có tấm mình và Diệu đứng cạnh nhau dưới một ô cửa vòm phủ đầy rêu.

Hương còn bắt Dương tạo dáng.

Nó làm đủ kiểu ngớ ngẩn khiến cả bọn cười không ngừng.

...

Rời nhà thờ cổ, cả nhóm tiếp tục đi sâu hơn vào rừng thông.

Những hàng thông cao thẳng tắp.

Mỗi khi gió thổi, tiếng lá thông xào xạc vang lên rất đặc biệt.

Bọn mình trải chiếc áo khoác xuống bãi cỏ rồi ngồi nghỉ.

Diệu mở ba lô lấy nước.

Mỗi người một chai.

Dương nằm vật xuống cỏ.

-Tao không muốn về nữa.

Hương đá nhẹ vào chân nó.

-Thế ở đây làm kiểm lâm nhé.

-Cũng được.

-Miễn không phải học.

Mình bật cười.

-Mày đúng là lười.

...

Đến gần trưa, cả nhóm leo thêm một đoạn lên điểm ngắm cảnh.

Đứng từ trên cao nhìn xuống, những cánh đồng, làng xóm phía dưới hiện ra nhỏ dần.

Từng mái nhà thấp nằm xen giữa màu xanh của cây cối.

Xa hơn nữa là những con đường ngoằn ngoèo chạy quanh chân núi.

Diệu đứng sát lan can.

Gió thổi làm vài lọn tóc bay nhẹ trước mặt.

Em quay sang nhìn mình.

-Sau này có dịp mình lại lên đây nhé.

Mình mỉm cười.

-Được.

-Bao giờ em thích thì đi.

Em đưa ngón út ra.

-Hứa nhé.

Mình móc ngón út với em như hai đứa trẻ.

-Hứa.

...

Trưa hôm ấy, trên đường xuống núi, bọn mình ghé một quán ăn nhỏ dưới chân Ba Vì.

Quán chỉ có vài bộ bàn ghế nhựa.

Món ăn cũng rất đơn giản.

Đĩa gà đồi, rau luộc, bát canh và cà muối.

Nhưng ai cũng ăn rất ngon miệng sau cả buổi sáng đi bộ.

...

Ăn xong, Diệu lại dẫn bọn mình ghé một con suối nhỏ dưới chân núi.

Dòng nước trong veo chảy len qua những phiến đá.

Mấy đứa trẻ gần đó đang nghịch nước.

Bốn đứa cũng cởi giày, xắn quần ngồi ngâm chân.

Làn nước mát lạnh khiến mọi mệt mỏi gần như tan biến.

Dương nghịch nước bắn sang Hương.

Hương lập tức bắn lại.

Hai đứa chí chóe một lúc rồi cười phá lên.

Mình và Diệu chỉ ngồi nhìn.

Em tựa đầu lên vai mình.

Khẽ nói:

-Em thích những ngày như thế này.

-Không phải lo học.

-Không phải lo bán hàng.

-Chỉ đi chơi thôi.

Mình nhìn dòng nước đang chảy.

-Sau này bận đến đâu...

-Mỗi năm mình cũng dành vài ngày như thế này nhé.

Diệu mỉm cười.

-Nhất trí.

...

Khoảng ba giờ chiều, cả bốn lên xe quay về.

Con đường từ chân núi về làng vẫn rợp bóng cây.

Gió chiều mát rượi.

Phía sau, Diệu ôm mình thật chặt.

Không nói gì.

Chỉ lặng lẽ ngắm những dãy núi Ba Vì dần lùi lại phía sau.

Có những chuyến đi không cần quá nhiều điều đặc biệt.

Chỉ cần đúng người đồng hành.

Thì một con đường bình thường cũng đủ để sau này nhớ mãi.

Và với mình, chuyến rong chơi một ngày ở Ba Vì hôm ấy chính là như thế.

Mặt trời đã bắt đầu ngả về phía tây khi bốn đứa rời Ba Vì.

Chiếc Dream đỏ của mình vẫn chạy phía trước, Dương và Hương nối theo phía sau. Sau một ngày đi bộ khá nhiều, ai cũng có chút mệt nhưng đổi lại là cảm giác rất dễ chịu.

Gió chiều mát rượi thổi qua những cánh đồng ven đường.

Diệu ngồi phía sau, hai tay ôm nhẹ lấy eo mình.

Em không nói gì nhiều, chỉ thi thoảng chỉ tay về một ngọn đồi hay một con đường nhỏ rồi kể:

-Hồi bé em hay theo bố đi qua đây.

-Chỗ kia ngày xưa có cái quán nước, giờ người ta xây mới rồi.

-Còn cây đa đầu làng kia thì chắc cũng phải mấy chục năm rồi.

Mình vừa lái xe vừa lắng nghe.

Có lẽ với người sinh ra ở đây, từng con đường, từng gốc cây đều chất chứa rất nhiều kỷ niệm.

Khoảng hơn bốn giờ, hai chiếc xe rẽ vào con đường quen thuộc dẫn về nhà.

Vừa thấy tiếng xe ngoài cổng, hai đứa em của Diệu đã chạy ùa ra.

-Chị về rồi!

-Anh M về rồi!

Mẹ Diệu từ trong bếp cũng bước ra, trên tay vẫn còn cầm chiếc muôi.

-Về đúng lúc lắm.

-Cơm gần xong rồi.

Bố Diệu đang tưới mấy chậu hoa ngoài sân, thấy bọn mình liền cười.

-Chơi đã chưa?

Dương tháo mũ bảo hiểm, cười đáp:

-Chưa chú ạ.

-Mai mà không phải đi học nữa thì cháu còn muốn đi tiếp.

Bố em bật cười.

-Thế ở luôn đây làm rể đi.

Dương vội xua tay.

-Cháu xin.

-Có người khác ngồi đây rồi.

Nói xong nó chỉ sang mình, khiến cả sân lại bật cười.

...

Đúng năm giờ chiều, cả nhà quây quần bên mâm cơm.

Bữa cơm cuối cùng trước khi bọn mình trở lại Thái Nguyên chẳng có gì cầu kỳ.

Vẫn là những món ăn rất đỗi quen thuộc của một gia đình ở quê.

Đĩa cá kho.

Bát canh rau.

Đĩa thịt rang.

Ít cà muối.

Nhưng có lẽ vì biết sắp phải chia tay nên ai cũng ăn chậm hơn thường ngày.

Bố Diệu gắp cho mình một miếng cá rồi nói:

-Lần sau về thì ở lâu hơn.

-Hai hôm chẳng mấy mà hết.

Mình cười.

-Dạ.

-Đợt tới nghỉ dài bọn cháu lại về ạ.

Mẹ Diệu nhìn sang Diệu.

-Lên trên nhớ ăn uống đầy đủ.

-Đừng mải bán hàng rồi bỏ bữa.

Diệu ngoan ngoãn gật đầu.

-Vâng mẹ.

Hai đứa em thì cứ ríu rít kể lại chuyện tối qua rang cơm ngoài đồng, rồi còn hẹn lần sau chị về phải làm tiếp.

Không khí trên mâm cơm vẫn đầy ắp tiếng cười.

Ăn xong, mình với Dương vừa định đứng dậy rửa bát thì mẹ Diệu xua tay.

Thôi.

Khách khứa gì nữa.

Hai đứa chuẩn bị đồ đi.

Trong lúc bọn mình thu dọn ba lô, mẹ em đã lẳng lặng mang ra mấy chiếc túi lớn.

Có túi đựng gần hai chục quả trứng gà.

Có túi là mấy quả bưởi trong vườn.

Một bó rau vừa cắt ngoài luống.

Thêm ít chè khô bố em tự sao.

Mình nhìn đống đồ rồi cười ngượng.

-Cô ơi, nhiều quá.

-Xe máy bọn cháu chở không hết mất.

Mẹ em cười hiền.

-Mang được bao nhiêu thì mang.

-Có chút quà quê thôi.

Bố Diệu cũng xách thêm một túi lạc đặt lên yên xe.

-Lên trên tối ngồi ăn cho vui.

Dương nhìn hai chiếc xe chất đầy đồ rồi bật cười.

-Chuyến này bọn cháu như đi nhập hàng ấy chú.

-Có thế mới nhớ quê.

Bố em cười đáp.

...

Trời lúc ấy đã ngả sang màu vàng sẫm.

Ánh nắng cuối ngày phủ lên khoảng sân trước nhà một màu dịu nhẹ.

Bọn mình đội mũ bảo hiểm, buộc lại toàn bộ đồ đạc thật chắc phía sau xe.

Chị gái Diệu cùng anh rể cũng vừa sang để tiễn.

Hai đứa em đứng ngay ngoài cổng, mặt đứa nào cũng lộ rõ vẻ tiếc.

Diệu lần lượt ôm mẹ, ôm bố.

Mẹ em vuốt nhẹ mái tóc con gái.

-Có gì nhớ gọi điện về.

-Vâng mẹ.

Bố em vẫn giữ đúng vẻ hài hước.

-Lần sau về báo trước nhé.

-Chú còn cất cái điếu cày đi.

-Không lại có người pha chè tiếp khách nữa.

Mình chỉ biết ôm mặt cười.

-Chú trêu cháu mãi.

-Chuyện vui phải nhớ.

Cả nhà lại cười ầm lên.

Hai đứa em chạy lại ôm lấy chị.

-Chị nhớ về sớm nhé.

Diệu xoa đầu từng đứa.

-Ngoan nhé.

-Chị thi xong lại về.

Mình nổ máy.

Chiếc Dream khẽ rung lên.

Diệu ngồi phía sau, ngoái lại nhìn căn nhà thêm một lần nữa.

Mẹ vẫn đứng ở hiên.

Bố đứng cạnh cổng.

Mọi người vẫn đưa tay vẫy cho đến khi hai chiếc xe lăn bánh.

Ra khỏi đầu làng, mình khẽ đặt tay lên bàn tay em đang ôm quanh eo mình.

-Nhớ nhà rồi à?

Diệu khẽ gật đầu.

-Một chút.

-Nhưng em biết...

-Chỉ cần muốn về thì nhà vẫn luôn ở đó.

Mình mỉm cười.

-Ừ.

-Thế nên mình cứ yên tâm học.

-Cuối kỳ anh lại đưa em về.

Em không nói gì.

Chỉ khẽ siết tay mình chặt hơn.

Chiếc Dream đỏ đều đều lăn bánh trên con đường trở lại Thái Nguyên.

Phía sau là mái nhà nhỏ giữa vùng quê Ba Vì.

Phía trước là những ngày học tập, những ca trực, những buổi lên giảng đường đang chờ đợi.

Một chuyến về quê ngắn ngủi đã khép lại.

Nhưng với mình, đó sẽ luôn là một trong những cuối tuần đẹp nhất của quãng đời sinh viên.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 187: Trở lại guồng quay

Con đường từ Ba Vì về Thái Nguyên hôm ấy dài hơn mình tưởng.

Có lẽ không phải vì quãng đường xa.

Mà bởi sau hai ngày được sống trong bầu không khí yên bình của một vùng quê, ai cũng có chút lưu luyến khi phải quay lại nhịp sống tất bật.

Gần chín giờ tối, hai chiếc xe lần lượt rẽ vào con ngõ quen thuộc dẫn đến khu trọ.

Ánh đèn ngoài cổng vẫn sáng như mọi khi.

Bác chủ nhà đang ngồi xem thời sự trước hiên, thấy bốn đứa về liền cười.

-Về rồi đấy à?

-Chuyến này chắc vui lắm.

Dương dựng xe, vươn vai một cái thật dài.

-Vui thì vui thật bác ạ.

-Nhưng giờ chỉ muốn lên giường ngủ.

Mọi người cùng bật cười.

...

Đồ đạc vừa mang vào phòng, hai chiếc ba lô đã nằm gọn một góc.

Mấy túi quà quê của bố mẹ Diệu được chia đều.

Trứng gà, chè khô, bưởi và ít rau xanh được xếp ngăn nắp trong góc bếp nhỏ.

Mình nhìn căn phòng quen thuộc.

Chỉ mới rời đi hai ngày.

Vậy mà cảm giác như đã đi đâu rất lâu.

Diệu đứng ngoài cửa nhìn vào.

-Thế là lại về với "đại bản doanh" rồi.

Mình cười.

-Ừ.

-Mai lại đi học.

Dương ngồi phịch xuống giường.

-Đừng ai nhắc đến chữ "học" nữa.

-Cho tao nghỉ tối nay.

...

Sáng hôm sau.

Tiếng chuông báo thức vang lên lúc sáu giờ.

Không còn tiếng gà gáy.

Không còn mùi khói bếp.

Thay vào đó là tiếng xe cộ ngoài đường và tiếng mấy phòng bên cạnh gọi nhau dậy đi học.

Cuộc sống sinh viên lại bắt đầu.

Những ngày sau đó trôi qua nhanh đến lạ.

Buổi sáng lên giảng đường.

Buổi chiều xuống bệnh viện học lâm sàng.

Buổi tối về phòng, bốn đứa lại quây quần nấu cơm, ôn bài hoặc tranh thủ nói chuyện về những ca bệnh vừa gặp trong ngày.

Diệu vẫn duy trì việc bán hàng online.

Đơn hàng ngày nhiều hơn trước.

Có hôm vừa ăn cơm xong, em lại tất bật đóng gói đến tận khuya.

Những lúc như thế, mình và Hương thường phụ dán băng keo, ghi địa chỉ hay sắp xếp hàng hóa.

Dương thì nhận nhiệm vụ mang các kiện hàng ra bưu cục gần trường.

Nó vẫn hay đùa:

-Tao học y mà cứ tưởng mình làm nghề giao nhận.

Diệu cười khúc khích.

-Khi nào em giàu em tăng lương cho anh.

-Tăng bằng gì?

-Bằng... một cốc trà sữa.

-Thế thì thôi.

Tiếng cười lại vang lên trong căn phòng nhỏ.

...

Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi.

Những tờ lịch trên tường lần lượt được xé đi.

Thời tiết cũng dần chuyển sang những ngày oi nóng đầu hè.

Lịch học năm tư ngày một dày hơn.

Các buổi thực hành tại bệnh viện chiếm gần hết thời gian trong tuần.

Thầy cô không còn giảng quá nhiều lý thuyết như trước.

Thay vào đó là những câu hỏi ngay tại giường bệnh.

Mỗi lần đứng trước bệnh nhân, mình đều nhận ra rằng những gì học trong sách chỉ là một phần rất nhỏ.

Lắng nghe, quan sát và học từ thực tế mới là điều quan trọng nhất.

Không ít lần cả nhóm lúng túng vì trả lời chưa đúng.

Cũng có những hôm được thầy khen vì phát hiện được một dấu hiệu nhỏ mà nhiều người bỏ qua.

Mỗi ngày qua đi đều là một bài học mới.

...

Một buổi tối cuối tuần, sau khi ăn cơm xong, cả bốn ngồi ngoài ban công hóng gió.

Dương cầm cốc nước, ngước nhìn bầu trời.

-Nhanh thật.

-Mới ngày nào còn là mấy đứa năm nhất bỡ ngỡ đi tìm phòng trọ.

-Giờ đã năm tư rồi.

Không ai trả lời ngay.

Mình nhìn xuống khoảng sân dưới khu trọ.

Chiếc Dream đỏ vẫn dựng ở góc quen thuộc.

Chiếc xe ấy đã cùng mình đi qua biết bao chặng đường.

Từ những ngày đầu nhập học.

Những lần về quê.

Những chuyến đi cùng bạn bè.

Và cả chuyến về Ba Vì vừa rồi.

Mình mỉm cười.

Con đường phía trước vẫn còn rất dài.

Nhưng mình biết, những năm tháng đẹp nhất của tuổi sinh viên cũng đang lặng lẽ trôi qua từng ngày.

Và ở phía trước, bệnh viện sẽ không chỉ còn là nơi đến để học.

Đó sẽ là nơi bắt đầu những trải nghiệm mà mình sẽ nhớ suốt cả cuộc đời.

...

Thời gian bước sang tháng mới.

Những buổi học ở bệnh viện cũng ngày một nhiều hơn.

Không còn những tiết học chỉ ngồi trong giảng đường ghi chép như hai, ba năm đầu nữa.

Thay vào đó là những hành lang dài, mùi dung dịch sát khuẩn quen thuộc, tiếng xe đẩy bệnh nhân lăn đều trên nền gạch và những chiếc áo blouse trắng xuất hiện từ sáng sớm đến tận chiều muộn.

Đối với sinh viên năm tư như bọn mình, mọi thứ đều vừa mới mẻ vừa có chút áp lực.

Mỗi buổi học đều bắt đầu rất sớm.

Sáu giờ sáng đã phải có mặt.

Bảy giờ các khoa bắt đầu giao ban.

Nếu đến muộn chỉ vài phút cũng đủ để bị thầy nhắc ngay trước cả lớp.

Vì thế, cuộc sống của cả bốn cũng thay đổi theo.

Chuông báo thức chuyển từ sáu giờ rưỡi xuống còn năm giờ ba mươi.

Những bữa sáng vội vàng bằng chiếc bánh mì hay gói xôi trước cổng bệnh viện dần trở thành chuyện quen thuộc.

Diệu nhiều hôm còn dậy sớm hơn cả mình.

Trong lúc mình thay quần áo, em đã chuẩn bị sẵn hai hộp cơm trưa đặt lên bàn.

Có hôm chỉ là ít thịt rang với rau luộc.

Có hôm là trứng rán và cà chua.

Đơn giản nhưng lúc nào cũng nóng hổi.

Mình nhìn em cười.

-Dậy sớm thế này có mệt không?

Diệu vừa cài nắp hộp cơm vừa lắc đầu.

-Không.

-Anh với 2 anh chị còn phải đi viện.

-Em dậy sớm một chút cũng có sao đâu.

Ngồi bên cạnh, Dương vừa buộc dây giày vừa cười.

-Đúng là có người yêu khác thật.

-Ngày xưa tao toàn ăn mì tôm.

Hương liếc sang.

-Thế mai em khỏi nấu luôn nhé.

-Ơ...

-Anh đùa mà.

Cả phòng lại rộn lên tiếng cười.

...

Những ngày sau đó gần như trôi qua theo một vòng lặp.

Sáng đến bệnh viện.

Chiều về trường.

Tối học bài.

Thi thoảng cuối tuần cả nhóm lại tranh thủ đi chợ, nấu vài món ngon để tự thưởng sau một tuần bận rộn.

Việc bán hàng của Diệu cũng ngày càng ổn định.

Đơn nhiều đến mức mấy tối trong tuần, cả bốn người phải cùng nhau ngồi đóng hàng.

Có hôm gần mười một giờ đêm mới xong.

Dương vừa dán băng keo vừa than.

-Tao học y hay làm nhân viên kho đây?

Diệu cười tít mắt.

-Cuối năm em thưởng.

-Thưởng gì?

-Thưởng một bữa lẩu.

-Thế thì làm đến sáng cũng được.

...

Một buổi chiều sau khi tan học, cả nhóm vừa dắt xe ra khỏi cổng bệnh viện thì điện thoại mình rung lên.

Là số của thầy chủ nhiệm.

Mình hơi ngạc nhiên rồi bấm nghe.

-Dạ, em nghe đây ạ.

Ở đầu dây bên kia, giọng thầy vẫn điềm đạm như mọi khi.

-Tuần sau lớp mình sẽ bắt đầu chia nhóm học lâm sàng chuyên sâu.

-Mỗi nhóm sẽ theo một khoa trong thời gian khá dài.

-Các em chuẩn bị tinh thần nhé.

-Từ giai đoạn này trở đi sẽ khác rất nhiều so với trước.

Mình đáp ngay.

-Dạ vâng ạ.

Cuộc gọi chỉ kéo dài chưa đầy một phút.

Nhưng sau khi cúp máy, mình đứng lặng vài giây.

Dương nhìn sang.

-Sao thế?

Mình cất điện thoại vào túi.

Khẽ cười.

-Có vẻ...

-Những ngày tháng thực sự của sinh viên y sắp bắt đầu rồi.

Chiều hôm ấy, trên con đường trở về khu trọ, chẳng ai nói với ai nhiều.

Ba chiếc bóng áo blouse trắng kéo dài dưới ánh nắng cuối ngày.

Không ai biết phía trước sẽ có những ca bệnh như thế nào.

Sẽ có những niềm vui, những áp lực hay cả những lần thất vọng.

Nhưng tất cả đều hiểu rằng...

Từ đây trở đi, mỗi ngày ở bệnh viện sẽ không chỉ còn là một buổi học.

Mà sẽ là từng bước nhỏ trên con đường trở thành một bác sĩ thực thụ.

 

Sancho

Yếu sinh lý
dạ vâng bác, em không viết truyện sex nhiều đâu bác, bác có thể vào các trang truyện sex đọc cho nó đủ sex bác ạ :D. nếu em nghe theo bác mà viết về sex nhiều thì nó lại thành truyện rồi chứ không phải chuyện bác ạ
Đoạn đầu viết chi tiết xong về sau hời hợt quá pro
 

letung45

Yếu sinh lý
Đoạn đầu viết chi tiết xong về sau hời hợt quá pro
Sex chỉ làm câu chuyện thêm phần thú vị, sâu sắc ở đây là những kỉ niệm tình yêu sịn viê. Phải không bác sĩ, thời sinh viên của bác sĩ ngoài em VA thì chắc Diệu là người để lai nhiều cảm xúc nhỉ, ôi tình chỉ đẹp khi còn dang dở, yêu mà ko đến được với nhau sẽ chỉ còn là ký ức khó quên. Có ai giống mình ko, nhìn face book người mình yêu theo dõi cuộc sống của em mong em hạnh phúc mà thất em gọi người khác là CK thấy lòng nhói đau.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Sex chỉ làm câu chuyện thêm phần thú vị, sâu sắc ở đây là những kỉ niệm tình yêu sịn viê. Phải không bác sĩ, thời sinh viên của bác sĩ ngoài em VA thì chắc Diệu là người để lai nhiều cảm xúc nhỉ, ôi tình chỉ đẹp khi còn dang dở, yêu mà ko đến được với nhau sẽ chỉ còn là ký ức khó quên. Có ai giống mình ko, nhìn face book người mình yêu theo dõi cuộc sống của em mong em hạnh phúc mà thất em gọi người khác là CK thấy lòng nhói đau.
đúng rồi ạ, thực sự thì những cảnh sex, em có thể viết được, nhưng viết nhiều em thấy nhàm quá, em cũng nói từ đầu, mỗi nhân vật em kể, thì chịch nhau có bao giờ chỉ 1 -2 lần đâu, nhưng cảnh sex em chỉ tả 1-2 lần thôi, vì chính em cũng không thích câu chuyện này nó trở nên tục tĩu quá ak
 

chimtodanno1

Yếu sinh lý
đúng rồi ạ, thực sự thì những cảnh sex, em có thể viết được, nhưng viết nhiều em thấy nhàm quá, em cũng nói từ đầu, mỗi nhân vật em kể, thì chịch nhau có bao giờ chỉ 1 -2 lần đâu, nhưng cảnh sex em chỉ tả 1-2 lần thôi, vì chính em cũng không thích câu chuyện này nó trở nên tục tĩu quá ak
Éo biết chủ thớt có viết thật k mà ngủ với ny chỉ ôm ngủ. Tao ngày xưa ở với ny thì 1 là chịch hoặc cũng trần truồng ôm nhau ngủ, chứ k thể mặc đồ đi ngủ được :v
 

Gt2019

Tao là gay
Có vợ nó theo dõi rồi nên cũng hạn chế. Chứ k vợ cu e nó ghen lên lại cấm viết đấy
Uh tao nghĩ nó viết chân thật với cảm xúc, nhưng cũng trong thế có người quen theo dõi chứ ko ẩn danh hoàn toàn như nhiều truyện tự sự khác.
Kể ra mà làm cái phụ lục bí mật "Những cảnh nóng vợ tao ko nên đọc" rồi lập cái thớt khác vợ ko biết để bổ sung thì tốt =)) vì tình dục nếu mô tả thoáng thật, đủ cả phần cảm xúc ý nghĩ thì nó giúp bộc lộ trên dưới 50% con người thật, và 90% con người chìm, phần "bóng tối tâm hồn" đối với những người sống 2 thế giới (nếu có, chứ thằng thớt chắc là ko {shame}).
Gọi là "bóng tối" vì nó là phần chìm thường ko đc nhìn thấy thôi chứ thật ra nó rất con người, chân thực hấp dẫn và có ý nghĩa hehe
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo