Chương 197: Khi sắc mặt bố hồng trở lại
Sáng hôm sau, mình tỉnh giấc bởi tiếng bánh xe đẩy thuốc lăn qua hành lang.
Âm thanh ken két đều đều trên nền gạch, hòa cùng tiếng điều dưỡng gọi nhau đổi ca và tiếng ho rải rác từ những phòng bệnh xung quanh.
Mình ngẩng đầu lên, mất vài giây mới nhớ ra mình đang ở đâu.
Cả đêm mình ngồi trên chiếc ghế cạnh giường bố. Đến gần sáng, không biết vì quá mệt hay vì thấy hơi thở của ông đã đều hơn, mình gục đầu xuống mép giường rồi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Cổ mình cứng đờ.
Hai cánh tay tê rần.
Nhưng điều đầu tiên mình làm vẫn là ngẩng lên nhìn bố.
Ông đang nằm yên, đôi mắt nhắm lại. Túi dịch treo trên giá kim loại vẫn nhỏ từng giọt chậm rãi. Khuôn mặt còn xanh, nhưng so với mấy hôm trước đã bớt đi vẻ rũ rượi khiến người khác chỉ nhìn thôi cũng thấy sợ.
Mình đưa tay đặt lên cổ tay bố.
Mạch vẫn hơi nhanh, nhưng đều.
Bàn tay cũng đã ấm hơn một chút.
Chỉ một thay đổi nhỏ như vậy thôi cũng đủ khiến mình thấy nhẹ lòng.
Bên ngoài cửa phòng, Dương đang nằm co quắp trên ba chiếc ghế nhựa ghép lại. Chiếc áo khoác được cuộn thành gối, hai chân dài quá phải thò hẳn ra ngoài. Hương ngồi bên cạnh, đầu tựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực.
Không biết đêm qua hai đứa ngủ được bao lâu.
Dương vừa hiến máu xong, người còn yếu mà vẫn cố nằm lại bệnh viện. Miệng lúc nào cũng bảo mình khỏe, nhưng nhìn cái dáng co ro như con tôm ngoài hành lang, mình vừa thương vừa buồn cười.
Mình bước ra, khẽ đá nhẹ vào mũi giày nó.
-Dậy đi.
Dương nhíu mày, vẫn nhắm mắt.
-Đang ngủ.
-Tao biết mày đang ngủ.
-Dậy cho máu lưu thông.
Nó hé một mắt nhìn mình.
-Mấy giờ rồi?
-Hơn sáu giờ.
-Cho tao ngủ thêm tí.
Hương cũng tỉnh dậy, nhìn sang nó rồi cau mày:
-Anh ngủ nghiêng thế kia, tay vừa hiến máu bị đè từ đêm đến giờ đấy.
Dương lập tức ngồi bật dậy, ôm lấy cánh tay.
-Sao em không gọi anh?
Hương nhìn nó đầy bất lực.
-Em gọi mấy lần rồi.
-Anh còn gạt tay em ra.
Nó xoa xoa cánh tay, mặt nhăn lại.
-Giờ tê thật.
Mình đứng bên cạnh cười:
-Khỏe như trâu mà.
-Có mỗi tí máu thôi cơ mà.
Dương ngáp dài, cố giữ vẻ mặt bình thản.
-Tao tê vì nằm sai tư thế.
-Không liên quan đến hiến máu.
Hương hỏi:
-Thế đêm qua ai vừa đứng dậy đã phải vịn tường?
Nó nhìn Hương.
-Em nhớ dai thế?
-Tại anh sĩ quá nên em phải nhớ.
Mình bật cười.
Dương quay sang lườm:
-Bố mày ổn hơn nên mày bắt đầu láo rồi đấy.
Mình nhìn vào trong phòng.
-Ừ.
-Bố tao ổn hơn rồi.
Nói ra được câu ấy, tự nhiên lòng mình dịu xuống.
Dương cũng không trêu nữa.
Nó đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai mình.
-Thế là tốt.
-Từ giờ sẽ khá dần thôi.
Mình gật đầu.
Hy vọng là vậy.
Khoảng bảy giờ, điều dưỡng vào lấy máu xét nghiệm lại cho bố.
Kim được đưa vào tĩnh mạch, một lượng máu nhỏ chảy vào ống nghiệm. Bố tỉnh giấc vì hơi đau, mở mắt nhìn quanh rồi thấy mình đang đứng cạnh.
-Lại lấy máu à?
Mình cười:
-Bố vừa được truyền máu hôm qua, hôm nay phải kiểm tra xem tăng được bao nhiêu.
Ông nhìn mấy ống máu rồi lắc đầu:
-Vừa truyền vào lại lấy ra.
Dương đứng ngoài cửa nghe thấy, lập tức chen vào:
-Chú yên tâm.
-Thiếu cháu hiến tiếp.
Hương quay sang:
-Anh thôi đi.
-Hôm qua hiến xong suýt phải truyền ngược lại.
Cả phòng bật cười.
Bố cũng cười, nhưng cười được vài tiếng đã phải dừng lại vì mệt.
Ông nhìn Dương:
-Cháu đỡ chưa?
Dương lập tức đứng thẳng người.
-Cháu khỏe rồi chú.
-Hôm qua chỉ hơi đói thôi ạ.
Mình khoanh tay:
-Hơi đói mà thở như chó chạy đồng.
Dương quay sang nghiến răng:
-Mày còn nhắc nữa à?
Bố nhìn hai thằng rồi khẽ lắc đầu.
-Bạn bè được như các cháu là quý lắm.
Dương hơi ngượng.
Nó gãi đầu:
-Chú cứ khỏe lại là được ạ.
-Chuyện khác không quan trọng.
Bố im lặng một lát, ánh mắt nhìn nó dịu hẳn đi.
Mình biết từ khoảnh khắc ấy, Dương trong mắt bố không còn chỉ là thằng bạn cùng phòng của con trai nữa.
Nó đã thật sự trở thành người trong nhà.
Buổi sáng, bác sĩ vào thăm khám.
Anh kiểm tra bụng, nghe tim phổi, xem mạch và huyết áp rồi hỏi bố:
-Đêm qua bác có đau tăng không?
Bố lắc đầu:
-Không.
-Có buồn nôn hoặc nôn ra máu không?
-Không.
-Có đi ngoài thêm không?
-Chưa.
Bác sĩ quay sang nhìn mình.
-Hiện tại chưa thấy dấu hiệu chảy lại rõ.
-Huyết áp cũng đang kiểm soát tốt hơn.
Mình hỏi:
-Kết quả công thức máu khi nào có ạ?
-Khoảng một lúc nữa.
-Nếu chỉ số tăng phù hợp và bệnh nhân ổn, có thể tiếp tục truyền theo chỉ định rồi bắt đầu cho uống từng ngụm nước.
Mẹ vừa lên tới nơi, nghe thấy vậy liền hỏi:
-Thế bao giờ nhà tôi được ăn cháo hả bác sĩ?
Bác sĩ cười:
-Phải từ từ cô ạ.
-Trước mắt uống nước, theo dõi xem có đau bụng, buồn nôn hay không.
-Nếu ổn mới cho ăn cháo loãng từng ít một.
Mẹ gật đầu liên tục.
-Vâng.
-Bác sĩ dặn thế nào gia đình làm đúng thế ạ.
Bố nằm trên giường, thở dài:
-Tôi đói rồi.
Mình nhìn ông:
-Hôm trước bố khát còn tự uống nước.
-Hôm nay phải nghe bác sĩ, không được tự ý nữa.
Ông liếc mình.
-Biết rồi.
Bác sĩ cười:
-Có cậu con trai học Y trông thế này là bác khó làm sai lắm.
Mẹ đáp:
-Nó trông bố nó còn hơn trông trẻ con bác sĩ ạ.
Mọi người lại cười.
Không khí trong phòng đã bớt nặng nề hơn nhiều.
Chỉ mới vài hôm trước, mỗi lần bác sĩ bước vào là tim mình như ngừng đập vì sợ nghe một tin xấu. Hôm nay, những lời như “ổn định hơn”, “chưa thấy chảy lại” hay “có thể bắt đầu uống nước” khiến mình cảm giác như cả căn phòng sáng lên.
Kết quả xét nghiệm được đưa tới vào gần chín giờ.
Chỉ số huyết sắc tố đã tăng so với trước, dù vẫn còn thấp rất nhiều so với mức bình thường.
Mình cầm tờ giấy, đọc đi đọc lại mấy lần.
Bác sĩ giải thích:
-Có đáp ứng sau truyền.
-Nhưng bệnh nhân mất máu nhiều nên vẫn phải tiếp tục theo dõi và bổ sung theo chỉ định.
-Quan trọng nhất là chưa thấy biểu hiện xuất huyết tái diễn rõ.
Mình gật đầu.
-Dạ.
Bố được cho uống từng ngụm nước nhỏ.
Mẹ đỡ đầu ông lên, còn mình cầm chiếc cốc nhựa, chỉ cho uống một chút rồi dừng.
Bố nhìn cốc nước đầy nhưng mỗi lần chỉ được nhấp môi, vẻ mặt đầy bất mãn.
-Cho bố uống thêm tí nữa.
Mình lắc đầu:
-Không.
-Khát.
-Con biết.
-Nhưng uống từ từ.
Ông cau mày:
-Mày làm bác sĩ hay làm cai ngục thế?
Dương đang ngồi ngoài cửa lập tức lên tiếng:
-Chú cứ nghe nó đi ạ.
-Nó hành cháu từ năm nhất tới giờ, cháu quen rồi.
Mình quay sang:
-Tao hành mày bao giờ?
-Sáng nào cũng bắt dậy đi học.
-Thế là cứu đời mày đấy.
Hương bật cười:
-Em thấy anh M nói đúng.
-Không có anh ấy chắc anh Dương vẫn đang ngủ ở khu trọ.
Dương lắc đầu:
-Đúng là sang nhà người ta thì phải biết chọn phe.
Bố uống thêm được vài ngụm nước, không buồn nôn hay đau tăng.
Khoảng gần trưa, bác sĩ cho phép thử cháo loãng với lượng rất ít.
Mẹ mừng như được cho vàng.
Bà lấy hộp cháo đã chuẩn bị từ sáng, múc ra bát nhỏ rồi ngồi thổi từng thìa.
Bố ăn được thìa đầu tiên rất chậm.
Cả nhà đứng nhìn.
Ông nuốt xong, ngẩng lên thấy mọi người đều chăm chú liền nhăn mặt:
-Có mỗi thìa cháo mà nhìn gì đông thế?
Em gái cười:
-Bố ăn được thì mọi người mới yên tâm.
Mẹ đưa thìa thứ hai.
Bố miễn cưỡng ăn.
Đến thìa thứ ba đã quay mặt đi.
-No rồi.
Mình hỏi:
-Bố ăn được ba thìa mà no?
-Không muốn ăn nữa.
-Thêm hai thìa.
Ông nhìn mình:
-Mày vừa cho uống nước như cai ngục, giờ lại ép ăn.
Dương ngồi ngoài lại chen vào:
-Chú ăn đi ạ.
-Nó không đạt đủ chỉ tiêu thì nó không tha đâu.
Bố quay sang hỏi:
-Hôm qua nó cũng ép cháu à?
-Dạ, nó bắt cháu uống sữa với ăn bánh sau hiến máu.
Mình nhìn nó:
-Không ăn thì mày nằm luôn ở đấy rồi.
Dương vẫn cố cãi:
-Tao tự hồi được.
Hương nói ngay:
-Anh cầm hộp sữa còn run mà tự hồi.
Cả phòng lại bật cười.
Cuối cùng bố cũng chịu ăn thêm hai thìa cháo.
Ăn xong, ông nằm xuống nghỉ, khuôn mặt dù vẫn xanh nhưng đã bớt căng thẳng.
Mẹ ngồi cạnh, vừa dọn bát vừa nói nhỏ:
-Ông ăn được thế là tốt rồi.
Bố nhắm mắt:
-Tại thằng con bà nó ép.
Giọng ông tuy yếu nhưng có phần vui vẻ.
Mình ngồi xuống bên cạnh, khẽ kéo chăn lên cho bố.
Chỉ cần còn nghe được ông than phiền như thế, mình đã thấy hạnh phúc.
Gần trưa, Dương và Hương chuẩn bị quay về khu trọ.
Hai đứa đã ở viện từ hôm trước, quần áo vẫn là bộ mặc khi xuống. Hương còn phải quay lại dọn dẹp phòng, còn Dương dù luôn miệng bảo khỏe nhưng sắc mặt vẫn chưa hoàn toàn bình thường.
Mình đưa hai đứa ra đầu hành lang.
-Về nghỉ đi.
-Có tình hình gì tao gọi.
Dương gật đầu:
-Mai tao lại xuống.
-Không cần ngày nào cũng xuống.
-Tao thích.
Mình cười:
-Mày về ngủ đi.
-Mặt vẫn trắng lắm.
Nó cau mày:
-Ánh đèn bệnh viện.
Hương đứng cạnh hỏi:
-Thế ra ngoài nắng vẫn trắng thì tại gì?
-Tại... hiến máu xong da đẹp.
Mình không nhịn được cười.
Dương đập nhẹ vào vai mình.
-Bố mày ổn rồi, mày cũng phải ngủ.
-Đừng có ngồi thức nữa.
Mình gật đầu:
-Biết rồi.
Hương đưa cho mình một túi nhỏ.
-Trong này có quần áo sạch với ít đồ ăn.
-Diệu dặn em chuẩn bị thêm cho anh.
Nghe tới tên em, mình hỏi:
-Diệu xuống chưa?
-Chắc đang trên xe rồi.
-Sáng em ấy nhắn bảo đi từ sớm.
Tim mình tự nhiên thấy nhẹ đi.
Mới xa em hơn một ngày, nhưng vì những chuyện xảy ra quá dồn dập, mình có cảm giác như đã rất lâu chưa được nhìn thấy em.
Dương nhìn vẻ mặt mình rồi cười đểu:
-Nghe người yêu xuống là mặt tươi ngay.
Mình lườm:
-Mày đi về đi.
-Ở đây nói nhiều.
Nó cười, khoác vai Hương rồi hai đứa chậm rãi đi về phía cầu thang.
Mình đứng nhìn theo.
Trước lúc rẽ, Dương còn quay lại giơ tay:
-Có gì gọi tao.
Mình gật đầu.
Không cần nói thêm.
Khoảng hơn một giờ chiều, mình cầm tờ kết quả xét nghiệm đi từ khu hành chính trở về.
Hành lang lúc ấy đông người hơn buổi sáng. Ánh nắng chiếu xiên qua cửa kính, tạo thành những vệt sáng dài trên nền gạch. Người nhà bệnh nhân mang cơm trưa lên, người vừa làm thủ tục nhập viện đang hỏi phòng, vài chiếc xe đẩy liên tục được đưa qua lại.
Mình đang cúi nhìn kết quả thì nghe một giọng quen thuộc gọi:
-Anh M.
Bước chân mình dừng lại.
Ngẩng đầu lên, mình nhìn thấy Diệu đang đứng ở cuối hành lang.
Em mặc chiếc áo khoác màu be, chiếc khăn kem quàng quanh cổ, một tay kéo túi nhỏ. Có lẽ vừa đi đường xa nên mái tóc hơi rối, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt, nhưng đôi mắt vẫn nhìn mình không chớp.
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả tiếng ồn xung quanh dường như nhỏ đi.
Mình đứng yên vài giây.
Diệu bước nhanh về phía mình.
Đến gần, em chẳng hỏi gì cả.
Chỉ buông tay khỏi chiếc túi rồi ôm chặt lấy mình.
Hai tay vòng qua eo.
Khuôn mặt vùi vào ngực.
Mình cũng ôm em thật chặt.
Mùi tóc, mùi áo len và hơi ấm quen thuộc khiến mọi mệt mỏi bị mình cố giấu suốt từ sáng bỗng hiện ra rõ ràng.
-Em xuống thật à?
Diệu vẫn ôm mình.
-Em đã bảo em xuống mà.
-Đi đường có mệt không?
-Không.
Em ngẩng lên nhìn mình.
Đôi mắt đỏ hơn mình nhớ.
-Anh có nhớ em không?
Mình đưa tay vuốt nhẹ tóc em.
-Nhớ.
-Nhớ sao không gọi em nhiều hơn?
-Anh sợ em lo.
Diệu đưa tay véo nhẹ vào hông mình.
-Anh lại quên lời hứa rồi.
-Anh không giấu chuyện gì cả.
-Nhưng anh cứ im lặng.
-Với em, như thế cũng là giấu.
Mình bật cười khẽ.
-Anh sai rồi.
-Lần sau không được thế nữa.
-Vâng.
Em nhìn kỹ khuôn mặt mình.
-Anh đã ngủ chưa?
Mình hơi tránh ánh mắt.
-Có ngủ một lúc.
-Ăn trưa chưa?
-Chưa.
Khuôn mặt em lập tức nghiêm lại.
-Em biết ngay mà.
Mình cười:
-Bố vừa ăn được cháo.
-Anh vui quá nên quên.
-Bác ăn được rồi à?
Ánh mắt em sáng lên.
-Ừ.
-Ăn được mấy thìa.
-Xét nghiệm cũng tăng sau truyền máu.
Diệu thở phào, hai tay lại ôm lấy cánh tay mình.
-Thế là tốt rồi.
-Em đã bảo bác sẽ khỏe lại mà.
Mình nhìn em.
-Em lúc nào cũng tin được nhỉ?
-Vì nếu em cũng sợ như anh, thì ai động viên anh?
Mình cúi xuống hôn nhẹ lên trán em.
-Cảm ơn em.
Diệu bĩu môi:
-Anh lại cảm ơn.
-Em là người yêu anh.
-Em xuống với anh là chuyện bình thường.
Mình siết nhẹ bàn tay em.
-Anh nhớ rồi.
-Thế giờ đưa em vào thăm bác đi.
-Rồi anh phải đi ăn.
-Vâng, thưa cô.
Diệu lườm yêu:
-Anh cứ đùa.
-Em nói thật đấy.
Hai đứa cùng xách túi đi về phòng.
Chỉ cần có em bên cạnh, hành lang lạnh lẽo của bệnh viện dường như cũng bớt dài hơn.
Bố đang nằm nghỉ khi Diệu bước vào.
Mẹ nhìn thấy em liền đứng dậy:
-Sao con lại xuống tiếp thế?
Diệu lễ phép:
-Cháu xuống thăm bác với ở cùng mọi người vài hôm ạ.
Mẹ đỡ lấy chiếc túi.
-Bố mẹ con ở nhà không nói à?
-Bố mẹ cháu biết bác nằm viện nên bảo cháu cứ xuống.
Bố mở mắt.
Thấy Diệu, ông hơi ngạc nhiên:
-Cháu lại xuống à?
Em bước đến cạnh giường.
-Dạ.
-Bác thấy trong người thế nào rồi ạ?
-Đỡ rồi.
-Cháu xuống đây mãi, bố mẹ ở nhà lại mong.
Diệu nhẹ nhàng đáp:
-Bố mẹ cháu biết ạ.
-Bác khỏe lại thì mọi người mới yên tâm.
Bố nhìn em một lúc, rồi cười rất khẽ.
-Cháu ngoan quá.
Mẹ đứng bên cạnh cũng cười:
-Con bé có tình cảm lắm ông ạ.
Diệu hơi ngượng, quay sang hỏi mình:
-Anh bảo bác ăn được cháo rồi đúng không?
Bố nói:
-Ăn được có mấy thìa.
Mình lập tức sửa:
-Bố không chịu ăn thêm.
Diệu nhìn ông, giọng rất dịu:
-Bác cố ăn thêm một chút nhé.
-Bác khỏe thì anh M mới chịu ăn uống ngủ nghỉ.
Bố quay sang nhìn mình.
-Nó lại không ăn à?
Mình chưa kịp đáp, Diệu đã gật đầu:
-Anh ấy cứ mải lo cho bác.
-Bác phải mắng anh ấy giúp cháu.
Bố nhíu mày:
-Đi ăn đi.
Mình bất lực nhìn hai người.
-Sao tự nhiên hai người cùng phe nhanh thế?
Diệu cười:
-Vì bác với em đều muốn anh khỏe.
Mẹ cũng chen vào:
-Đi ăn đi con.
-Ở đây có mẹ với Diệu rồi.
Thấy ba người cùng nhìn, mình đành giơ tay đầu hàng.
-Con đi.
Diệu kéo tay mình.
-Em đi cùng anh.
-Em vừa tới mà.
-Em cũng chưa ăn trưa.
Mẹ xua tay:
-Hai đứa đi ăn đi.
-Ở đây mẹ lo được.
Mình với Diệu bước ra ngoài.
Trước khi đi, em còn quay lại dặn bố:
-Bác nghỉ nhé.
-Lát cháu quay lại.
Bố gật đầu.
Ánh mắt nhìn theo em đầy quý mến.
Hai đứa ghé quán cơm gần cổng viện.
Quán vẫn là những bộ bàn ghế nhựa đơn giản, thức ăn bày trong tủ kính, mùi cơm nóng với thịt rang bay ra thơm phức.
Diệu gọi hai suất cơm.
Em ngồi đối diện, chống cằm nhìn mình.
-Ăn đi.
Mình gắp một miếng thịt.
-Anh đang ăn mà.
-Ăn nhiều vào.
-Em cứ nhìn thế anh khó ăn.
-Em phải nhìn mới biết anh có bỏ cơm không.
Mình bật cười.
-Em chăm anh còn hơn chăm trẻ con.
-Tại anh không biết tự chăm.
Hai đứa ăn được một lúc, Diệu khẽ hỏi:
-Lúc bác nội soi, anh có sợ không?
Tay mình dừng lại.
-Sợ.
-Khi thấy máu trong dạ dày bố, anh gần như không thở được.
-Nhưng anh vẫn đứng xem hết à?
-Ừ.
-Anh muốn biết bác sĩ làm gì.
-Với lại anh sợ rời đi thì có chuyện.
Diệu nhìn mình thật lâu.
-Anh giỏi hơn anh nghĩ đấy.
Mình lắc đầu:
-Không.
-Lúc ấy anh chẳng giống sinh viên Y gì cả.
-Chỉ thấy mình là đứa con đứng nhìn bố nằm đó.
Em đưa tay sang, đặt lên mu bàn tay mình.
-Thế mới đúng.
-Anh là con của bác trước, rồi mới là sinh viên Y.
-Anh không cần lúc nào cũng phải mạnh mẽ như bác sĩ.
Mình nhìn những ngón tay nhỏ đang nắm lấy tay mình.
-Mấy hôm trước anh cứ nghĩ mình sắp mất bố.
Giọng mình rất nhỏ.
-Lúc bác sĩ nói tình trạng nặng, anh thấy đầu óc trống rỗng.
Diệu siết nhẹ tay mình.
-Nhưng bác vẫn còn đây.
-Ừ.
-Anh phải nhớ chuyện này nhé.
-Chuyện gì?
-Không được đợi đến khi sợ mất người ta mới chịu nói thương.
Mình nhìn em, cố tình hỏi:
-Thế bây giờ anh nói luôn nhé?
Diệu mỉm cười:
-Em nghe.
-Anh thương bố.
-Anh thương mẹ.
-Thương em gái.
-Thương Dương, Hương...
Diệu đang cảm động lập tức bĩu môi.
-Em đang nghe anh nói với em mà anh kể cả danh sách.
Mình bật cười.
-Anh chưa nói hết.
-Còn ai nữa?
Mình nắm tay em chặt hơn.
-Anh thương em nhất trong số những người không cùng máu mủ với anh.
Diệu nhìn mình.
Khóe môi cong lên nhưng mắt lại hơi đỏ.
-Câu ấy nghe còn được.
-Anh nói lại nhé?
-Không cần.
-Em nhớ rồi.
Mình đưa tay vuốt nhẹ má em.
-Anh thương em.
Diệu khẽ đáp:
-Em cũng thương anh.
-Nhiều lắm.
Hai đứa ngồi nhìn nhau giữa quán cơm đông người.
Không cần thêm lời gì.
Sau những ngày mà mình từng nghĩ mọi thứ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, một bữa cơm bình thường cùng người mình yêu cũng trở nên quý giá lạ thường.
Tối hôm đó, sau những chuỗi ngày mỏi mệt
Mẹ bắt mình đi về nghỉ ngơi, để mẹ với con em gái ở lại trông bố
Mình không muốn, vì không yên tâm một chút nào
Nhưng mẹ với bố nhất quyết không đồng ý
-Mày định rụng xác ở đây à?
-Con khỏe mà
-Khỏe cái đầu mày
-Về nghỉ ngơi đi
-Mẹ trông bố cho
-Về còn thắp hương khói nữa
-Vẫn còn Tết mà
Mình chỉ biết “Vâng” rồi dọn dẹp đồ đạc, vài bộ quần áo
Rồi dặn dò mẹ đủ thứ
Mẹ chỉ cười
-Bố nhà anh
-Tôi ở với bố anh cả đời rồi đấy
Trước khi về, mình chạy ra cửa hàng tạp hóa bệnh viện
Mua một thùng sữa chua
Rồi đem lên khoa, mang vào phòng hành chính tặng khoa
-Em cảm ơn anh chị đã giúp đỡ gia đình em
-Em có ít sữa chua tẩm bổ anh chị ạ
Một chị điều dưỡng đon đả chạy ra
-Ấy, học Y mà lại đi biếu xén thế này à?
-Không ạ, đây em có biếu xén gì đâu
-Em tiện em mua tặng các anh chị
-Ăn cho đẹp da ạ
-Em cảm ơn mọi người nhiều
Sau vài ngày ở đây, mọi người từ bác sĩ đến điều dưỡng
Ai cũng đều quý mình cả
Nên giằng co mãi, cuối cùng mọi người cũng chịu nhận
Mình quay lại phòng
Rồi dặn dò thêm chút, rồi cùng Diệu đi ra ngoài bắt xe về nhà
Suốt đoạn đường ra cổng, em vẫn nắm chặt tay mình
Khẽ dựa vào vai mình, không ai nói thêm điều gì
Bắt xe rồi cả hai cùng về nhà, tâm trạng mình cũng giãn ra ít nhiều
Sau gần tiếng thì xe khách cũng chạy đến những con đường quen thuộc nhà mình
Tiếng bác tài hô đến điểm
Mình cùng em rục rịch cầm đồ xuống xe
Hít một hơi thật căng rồi thở hắt ra
-Òa. Cuối cùng cũng được hít thở không khí này
Em cười rồi nói
-Mệt anh nhỉ, cứ ai ốm đau là mệt
Mình ôm em rồi nói
-Ừ, anh chỉ mong bố khỏe nhanh, để cả nhà yên tâm hơn
Em nắm tay mình, rồi hai đứa từ từ đi về nhà
Ở quê, tầm này không khí tết vẫn còn dư âm, mọi vật vẫn vậy, chỉ là năm nay, nhà mình ngót đi một cái Tết
Vào nhà, mình nằm luôn xuống cái chõng che đầu nhà, vươn vai sảng khoái, nhà mình từ hôm Tết, vắng hẳn, nhưng Bác vẫn qua nhà thường xuyên, thắp hương khói tổ tiên hộ bố mẹ, rồi dọn dẹp, cho chó ăn hàng ngày
Mình nằm ườn một lúc rồi đứng dậy, với bộ quần áo để đi tắm, gột rửa những mệt mỏi trong những ngày gần đây
Ở viện có bao giờ được tắm đàng hoàng, nước thì nước lạnh, muốn tắm ấm thì lại khệ nệ sách đi mua phích nước mà tắm
Đang tắm em gọi từ ngoài vào
-Anh tắm xong chưa
-Anh đang tắm
-Khiếp tắm gì mà lâu thế
-Em ngồi đợi xót cả ruột
-Mấy ngày không được tắm tử tế, anh tắm cho sạch
Em bĩu môi
-Sạch quá khéo lại bở cả da ra
-Sạch cho nhẹ người
Em không nói gì nữa, mình cũng tắm thêm tí nữa rồi bước ra
Qua tấm gương mình chải chuốt, cạo râu, xong mới thấy giống con người
Nhìn lại thân hình mình, gầy quá
Mấy ngày vừa rồi, vừa lo lắng cho bố, vừa không ăn uống được nhiều
Người mình tọp đi trông thấy
Đi ra chỗ em, mặc mỗi cái quần đùi, cởi trần
Em lườm mình
-Lạnh thế này, a tính đột tử à?
-Anh vừa tắm xong, đang nóng
-Xong anh mặc ấm luôn đây
Em khẽ beo nhẹ vào sườn mình
-Anh gầy đi rồi
-Ừ mấy hôm nay mệt quá
-E thương anh lắm
-Anh vất vả nhiều rồi
Rồi em khẽ tựa vào vai mình
Hai hàng nước mắt em chảy dài xuống
Mình khẽ lau nước mắt cho em
Nâng cằm lên rồi hôn nhẹ nhàng
Em vẫn khóc nhưng lưỡi cũng đưa đẩy nhẹ nhàng theo nhịp hôn từ mình
Một nụ hôn dài, cả hai như đê mê sau chuỗi ngày vắng bóng nhau
Hai tay mình theo thói quen lại lần mò vào trong lớp áo dày bên ngoài của em
Tiếng rên khe khẽ từ cổ họng em
“ưm…Ưm…Ưm”
Rồi bất giác em rời môi mình, đánh nhẹ vào vai
-Giữa ban ngày ban mặt
-A thích hư không
-Có vẻ không mệt hả?
Mình cười đểu
Tay vẫn còn trong lớp áo em mà nhào nặn hai bầu vú
-Anh nhớ em mà
-Bao ngày không được sờ nắn còn gì
Em mặt hơi hồng, nhéo mình nhưng vẫn để im để mình lần mò
-Anh hư thế, ai mà vào thì toi đấy
Khẽ ôm em vào lòng
Đặt thêm một nụ hôn
-Thế để anh bế em vào trong
-Anh tính làm gì?
-Làm bố của con em
Em đỏ mặt nhưng vẫn nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cổ mình
Bế em lên phòng
Cả hai như được chút mọi phiền lo
Hai cái môi vồ vào nhau, từng tiếng rên rỉ, cùng bộ quần áo trên người dần được lột sạch, khẽ bế em lên giường
Đắp chăn cho em khi cả hai không còn mảnh vải trên người
Mình vòng tay ra sau gáy, rồi trườn lên người em
-Anh nhớ em quá
-Thèm em nữa
-Mấy hôm không được làm gì rồi
Em khẽ đỏ mặt
-Anh chỉ nhớ cái đấy thôi
-Chứ không nhớ em ý gì
-Không, anh nhớ cả hai
-Yêu em lắm
Em nhéo vào vai mình
-Đồ dẻo miệng
Rồi em chủ động hôn mình
Từng tiếng thở khe khẽ, tiếng phạch phạch của những thớ thịt
“Ư…Ư…ư”
“M ơi…em sướng…em nhớ anh quá”
Chắc do một phần vì mệt, một phần vì bị bỏ đói hơi lâu, mình ra nhanh hơn bình thường
Mới hơn 10p
Mình đã muốn ra rồi, nhấp từng đợt mạnh hơn
-Hừ…hừ… anh ra đây, bắn vào lồn em nhá
-Ư…Ư….ư…đừng anh
Mình như điếc, không nghe thấy gì nữa, chỉ nhấp vài hồi mạnh rồi bắn xối xả dòng tinh trùng nóng hổi vào lồn em
Em khẽ co giật nhẹ nơi cửa lồn, mình nằm vật xuống giường
Em bấu vai mình
-Anh hư thế, cho vào trong em có bầu thì sao
-Thì cưới
-Anh chỉ được cái mồm
-Em mà bầu thật, thì khéo lại tái mặt
Mình khẽ cười rồi ôm em vào lòng
-Bầu thì anh cưới thật mà
-Anh yêu em lắm
-Đồ dẻo miệng
Mình ôm em vào lòng, luồn chân kẹp giữa háng em
Nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng mịn màng của em
Em có vẻ chưa đủ, nên cũng vẫn rên nhẹ nhàng
Dưới háng em ,dòng tinh trùng cũng nhẹ nhàng chảy ra đùi mình
Chân mình cảm nhận nơi cửa lồn em, nó vẫn giật giật
Ghé sát tai em, liếm nhẹ
-Vẫn thèm à?
-Để anh cho em sướng thêm nhé
Em không nói, nhưng khẽ tách rộng hai chân ra hơn
Mình cúi xuống nhẹ nhàng hôn em, rồi liếm từ cổ xuống bụng em, trừ lồn
Vì nơi đó, vẫn còn đang rỉ ra từng đợt tinh trung nóng hổi của mình
Sau một lúc, con cặc mình cũng hồi lại, tay em vẫn không rời thằng em
Em sóc nhẹ nhàng, đầu chim mình vẫn còn rỉ nước
Rôi mình bế em lên, xoay người lại, tư thế 69 quen thuộc, em nằm trên
Em mút cặc mình đỉnh lắm, trước giờ chỉ thấy có em là làm dễ chịu và khiến mình sướng nhất
Ngẩng lên nhìn cái buồi mình được em từ từ liếm nhẹ nhàng, rồi đưa đẩy vào cổ họng em
Mình nứng lắm, khẽ banh hai chân em ra, lộ ra cái lồn hồng hào, vẫn còn hơi sưng vì những lần dập của mình vừa nãy
Mình cũng thèm, lưỡi mình liếm quanh lồn em, từng đợt nước lồn chảy ra như khe suối
“ưm….ư….ư…anh ơi…e sướng….”
“Ưm….ư…ư…ư”
Em khẽ đẩy lồn cao lên trên, để lưỡi của mình có thể liếm được sâu nhất trong lồn em
Mút mát chán chê
Mình đỡ em dậy, rồi bế em ra chỗ bàn học mình ngày xưa
Bế em lên bàn, khẽ nhấc một chân em lên
Tư thế này, nhìn em thật dâm đãng
Cầm buồi, nhẹ nhàng cọ vào cửa lồn em
Rồi từ từ đẩy vào, em rướn mình lên sung sướng
Vừa ôm em, mình vừa địt từng cái nhẹ nhàng
“ư…ư…ư…tư thế này lạ quá”
“Em sướng quá…ư..ư..ư”
Hai bầu vú em đung đưa theo nhịp nhấp của mình
Vừa hôn vú em, mình vừa địt
Nước lồn em chảy xuống, ướt đẫm đùi mình
“ư…ư..ư..ư”
Em sướng, chân em run lên từng đợt
Do vừa ra rồi, nên lần này con cặc mình nó căng hơn, từng đợt thúc vào lồn em đữ dội
Em oằn người, vồ lấy môi mình nút lưỡi mình nhiều hơn
Sau 10p, em rên to
“Anh ơi…ư..ư..ư..”
“Em sướng quá….ư…ư…ư”
“Em yêu anh….ư…..ư”
Em rùng mình rồi giật liên tục nơi cửa lồn, rồi ôm chầm lấy mình
Mồ hôi rịn ra, ướt cả một khoảng lưng
Mình rời môi em, khẽ rút buồi ra, rồi xoay người em lại
Em hiểu ý, hai tay ôm lấy bàn
Chống mông lên cao hết cỡ, lộ ra cái lồn còn sưng vù, hồng hào
Mình một tay bám vào eo em
Một tay rê con cặc sát cửa lồn
“Phập”
Tiếng thịt kêu giòn rã
Mình nắc nhẹ nhàng, lúc nhanh lúc chậm, em kêu to hơn
“ui….ui…a.ơi…ui ui”
“Phạch, phạch”
Trong căn phòng mình, từng tiếng rên của em to dần lên
Mình cũng sướng, hai tay bám vào em chặt hơn
Đầu khấc mình cứ trơn trượt trong lồn em, từng hồi, từng hồi
Rồi thời khắc giao thoa cũng đến
Con cặc mình căng phồng lên
Mình cũng không chịu được nữa
Tăng tốc thật nhanh
“Hừ…hừ… lồn em làm anh sướng quá”
“Anh sắp ra rồi, địt em sướng quá vợ ơi”
“ư.ư..ư…ư..em cũng sướng quá”
“ư…ư…ư…bắn vào lồn em đi”
Mình thúc thêm vài cái rồi lại xả từng đợt tình trùng vào lồn em, em rú lên sung sướng
Lần hai có vẻ chất lượng hơn, buồi mình giật lâu hơn, cảm giác lồn của em không còn đủ chứa tinh túy của mình
Mình mệt, ôm vào người em mà thở lấy thở để
Cứ như vừa bị ai bóp cổ
Sau cơn đê mê, mình khẽ rút cặc ra, từng dòng tinh trùng đặc quánh rơi xuống nền nhà
Em vẫn nguyên tư thế đấy, đôi chân em đã run lên bần bật
Ngắm nhìn cái lồn xinh đẹp ấy
Sưng vù, hồng hào, cửa lồn vẫn còn vương tình trùng của mình..
Khẽ bế em lên giường
Em mệt, người rũ rượi ra, mình ôm em rồi hai đứa cùng chìm vào giấc ngủ sau đê mê
Đến trưa
Khi mà cái bụng mình réo từng hồi, mình mới tỉnh giấc, em vẫn nằm đó, cuộn tròn trong người mình, thiêm thiếp
Mình khẽ cười, nhìn em thật đẹp, vuốt nhẹ từng lọn tóc còn rối sau trận chinh chiến
Nhẹ nhàng dậy, mình đi xuống nhà, để em ngủ thêm một lúc
Đứng dưới nhà khẽ vươn vai sau những ngày mệt mỏi
Xuống bếp lấy chút đồ ăn, để nấu hai đứa ăn
Luc sau thấy em lò dò bước xuống
Dáng đi rón rén, chắc vẫn còn mỏi sau cuộc giao thoa
Em nhỏ nhẹ như một tên trộm bị bắt gặp
-Anh dậy từ bao giờ thế
-Anh dậy được lúc rồi, thấy em ngủ ngon quá, nên để em ngủ thêm lúc
-Em quay sang không thấy anh đâu
-Giật cả mình
-Anh nấu ăn cho hai đứa đây
-Em biết rồi, nằm trên phòng ngửi thơm quá em mới xuống đấy
Khẽ đỡ em ngồi vào bàn
-Em còn mệt không
-Đau không
-Không, chỉ mỏi thôi
-Hành người ta như thế
-Ai mà chịu nổi
Mình cười gian
-Anh thấy có người cứ bứt rứt
-Nên mới thêm hiệp nữa đấy chứ
Em bĩu môi, đánh nhẹ vào vai mình
-Đồ hư đốn
-Anh nhìn em xem
-Có như con rồ không
-Rồ gì, anh yêu mà
Ôm em vào lòng thêm lúc nữa
Rồi mình quay lại bếp
Bê hai bát loa mì nóng hổi ra ăn
Hai đứa không ai nói gì
Chỉ xì sụp ăn bát mì
Như chết đói từ lâu
Ăn uống xong, em cũng chủ động mang bát đi rửa
Còn mình ngồi bàn bắn bi thuốc lào, mấy hôm liền, không được bi nào, làm bi căng đét mà đầu quay như chong chóng
Cỡ 10p sau hồn mới về
Em đi ra mang theo cốc nước đá
-Hút cho lắm vào mà vỡ phổi ra
-Khiếp sao chưa chi đã như mẹ anh rồi
-Em lo cho anh em mới nói nhá
Mình cười kéo em vào lòng, hai đứa ngồi kể thêm vài chuyện về Tết
Đến chiều mình gọi mẹ hỏi thăm tình hình của bố, mẹ bảo ổn hơn rồi, tâm trạng mình cũng nhẹ đi đôi chút.
Tối hôm ấy mình vẫn thắp hương khói, rồi đưa em đi quanh quanh thị trấn, kể những câu chuyện ngày xưa, kết thúc ngày lại bằng một trận tơi bời khói lửa nữa rồi mới chịu đi ngủ để mai còn quay lại viện với bố.
Hai ngày tiếp theo trôi qua chậm nhưng yên ổn hơn.
Bố được truyền thêm máu theo chỉ định. Sau mỗi lần truyền, bác sĩ đều cho làm lại xét nghiệm, theo dõi mạch, huyết áp và những biểu hiện có thể liên quan đến chảy máu tái phát.
Chỉ số huyết sắc tố tăng dần.
Chưa thể trở về bình thường ngay, nhưng mỗi con số đi lên đều khiến cả nhà thở phào.
Bố không nôn ra máu.
Không đi ngoài phân đen thêm.
Vùng bụng vẫn còn âm ỉ, nhưng cơn đau không tăng.
Từ nước, bố chuyển sang cháo loãng, sau đó cháo đặc hơn một chút. Mỗi bữa vẫn chỉ ăn được một bát nhỏ, nhưng so với mấy thìa đầu tiên đã là cả một sự tiến bộ.
Mẹ luôn ngồi cạnh, thổi từng thìa rồi dỗ như dỗ trẻ con.
-Ông ăn thêm đi.
Bố nhăn mặt:
-No rồi.
Mình từ ngoài cửa bước vào:
-Thêm ba thìa.
Ông quay sang:
-Lại đến ca trực của mày à?
Diệu ngồi bên cạnh bật cười.
-Bác cố ăn đi ạ.
-Anh M đếm thật đấy.
Bố nhìn em:
-Cháu cũng cùng phe với nó à?
Diệu dịu dàng:
-Cháu cùng phe với sức khỏe của bác.
Cuối cùng bố vẫn phải ăn thêm.
Ông vừa ăn vừa lắc đầu, nhưng sắc mặt đã bớt xanh rõ rệt. Môi cũng có màu hơn trước, đôi mắt không còn lúc nào cũng lờ đờ mệt mỏi.
Có hôm bố ngồi dậy được khá lâu, dựa lưng vào đầu giường nói chuyện cùng mọi người.
Ông hỏi Dương đã khỏe chưa.
Hỏi Hương có phải quay lại học sớm không.
Hỏi bố mẹ Diệu ở nhà thế nào.
Những câu hỏi bình thường ấy cho thấy bố đang dần trở lại là người đàn ông quen thuộc của gia đình.
Dương với Hương sau khi quay về khu trọ vẫn gọi điện mỗi ngày. Dương lần nào cũng hỏi:
-Chú ăn được mấy bát rồi?
Mình đáp:
-Nửa bát.
Nó liền bảo:
-Bảo chú cố ăn.
-Tao hiến từng ấy máu mà chú không ăn thì phí.
Mình cười:
-Máu mày chắc toàn mỡ.
-Thế mới bổ.
Hương ở bên cạnh lại mắng nó nói linh tinh trong bệnh viện.
Những cuộc gọi như thế khiến bố vui hơn.
Ông thường nằm nghe mình với Dương chửi nhau, khóe miệng cứ cười mãi.
Diệu ở lại cùng mình.
Em ngủ với mẹ và em gái ở khu nhà nghỉ tạm gần bệnh viện, ban ngày lại vào khoa phụ chăm bố. Em gấp quần áo, lấy nước, mua đồ ăn và luôn biết lúc nào cần ngồi yên để không làm người bệnh mệt.
Mẹ càng ngày càng quý em.
Có lúc mẹ kéo mình ra ngoài, nói nhỏ:
-Con bé ngoan lắm.
-Mày phải biết trân trọng người ta.
Mình cười:
-Con biết rồi.
Mẹ vẫn không yên tâm:
-Biết thì đừng có bắt nạt.
-Con có bắt nạt em ấy đâu.
Đúng lúc Diệu đi tới, nghe được câu cuối liền nói:
-Có đấy bác ạ.
Mình quay sang:
-Anh bắt nạt em lúc nào?
Em làm vẻ nghiêm túc:
-Nhiều lắm.
Mẹ lập tức đứng về phía em:
-Nó bắt nạt thì nói bác.
-Bác xử lý.
Diệu cười tươi:
-Vâng ạ.
Mình đứng giữa hành lang, nhìn hai người rồi chỉ biết lắc đầu.
Chưa gì em đã có thêm một đồng minh trong nhà.
Chiều ngày thứ ba sau truyền máu, bác sĩ gọi mình sang trao đổi.
Anh xem lại hồ sơ, kết quả xét nghiệm và các chỉ số theo dõi rồi nói:
-Hiện tại tình trạng bệnh nhân đã ổn định hơn.
-Chưa ghi nhận dấu hiệu chảy máu tái phát.
-Huyết áp đã được kiểm soát, chỉ số máu tăng phù hợp sau truyền.
Mình hỏi:
-Nghĩa là bố em qua giai đoạn nguy hiểm rồi phải không ạ?
Bác sĩ cân nhắc một chút rồi đáp:
-Có thể nói là tạm qua giai đoạn cấp tính nguy hiểm nhất.
-Nhưng vẫn cần tiếp tục nằm viện theo dõi và điều trị nội khoa thêm.
-Không được chủ quan vì xuất huyết tiêu hóa vẫn có nguy cơ tái phát.
Dù có chữ “tạm”, mình vẫn cảm thấy hai vai nhẹ đi rất nhiều.
-Dạ.
Bác sĩ tiếp tục dặn:
-Sau này bệnh nhân phải dùng thuốc đúng đơn.
-Kiêng hoàn toàn rượu bia, thuốc lá.
-Ăn uống đúng giờ, tránh các thuốc gây hại dạ dày nếu không có chỉ định.
-Khi có đau bụng tăng, nôn máu, đi ngoài phân đen, mệt lả hoặc chóng mặt phải quay lại viện ngay.
Mình ghi nhớ từng lời.
-Dạ, em hiểu rồi ạ.
Trước lúc mình đứng dậy, bác sĩ nhìn sang.
-Em học năm tư đúng không?
-Dạ.
-Chuyện của người nhà lần này sẽ cho em nhiều bài học.
-Nhưng đừng tự trách mình quá.
Mình hơi khựng lại.
Có lẽ anh đã nhìn thấy sự day dứt trên mặt mình từ những ngày đầu.
-Dạ.
-Em cảm ơn anh.
Mình cầm tờ kết quả bước ra khỏi phòng.
Trên giấy vẫn là những con số và thuật ngữ quen thuộc.
Nhưng lần đầu tiên, hai chữ
ổn định hơn lại đẹp đến vậy.
Mình đứng ngoài hành lang vài giây, nhắm mắt hít thật sâu.
Mùi sát khuẩn vẫn nồng.
Tiếng xe đẩy vẫn vang lên.
Ánh đèn bệnh viện vẫn lạnh.
Nhưng mình không còn thấy mọi thứ tối tăm như những đêm đầu tiên nữa.
Khi mình trở về phòng, bố đang ngồi dựa đầu giường.
Mẹ ngồi bên cạnh gọt hoa quả.
Em gái kể chuyện ở Hà Nội, vừa kể vừa khoa tay khiến bố thi thoảng bật cười.
Diệu ngồi ở chiếc ghế cuối giường, đang bóc một quả cam. Em cẩn thận tách từng múi, bỏ hết hạt rồi đặt vào chiếc đĩa nhỏ, dù bố chưa ăn được nhiều.
Khung cảnh ấy bình thường đến mức mình đứng ở cửa nhìn thật lâu.
Không ai khóc.
Không ai chạy vội.
Không có bác sĩ gọi người nhà ra giải thích tình trạng nguy kịch.
Chỉ có một gia đình ngồi quanh giường bệnh, chờ người thân khỏe lại từng chút một.
Diệu ngẩng lên thấy mình.
-Bác sĩ nói sao anh?
Mọi người cùng quay sang.
Mình bước vào, cố giữ giọng bình thường nhưng khóe miệng không giấu được nụ cười.
-Bác sĩ bảo bố tạm qua giai đoạn nguy hiểm nhất rồi.
Mẹ dừng tay.
-Thật không con?
Mình gật đầu:
-Vâng.
-Vẫn phải nằm theo dõi thêm, nhưng hiện tại ổn hơn nhiều.
Em gái thở phào, hai mắt lập tức đỏ lên.
Mẹ quay sang lau nước mắt.
Còn bố chỉ ngồi yên một lúc rồi nói:
-Bố đã bảo không sao mà.
Mình nhìn ông:
-Bố im đi.
Cả phòng bật cười.
Diệu đưa cho mình một múi cam.
-Thưởng cho anh.
Mình nhận lấy.
-Anh có làm gì đâu.
-Anh đã cố gắng nhiều rồi.
Em nói rất nhẹ.
Mình ngồi xuống cạnh em.
Bàn tay hai đứa khẽ chạm vào nhau dưới mép giường.
Ngoài cửa, trời đang dần tối.
Đèn hành lang lần lượt sáng lên. Tiếng bác sĩ trực vang từ cuối dãy nhà, tiếng truyền dịch vẫn nhỏ đều bên cạnh giường.
Nhưng đêm hôm ấy, mọi thứ không còn khiến mình sợ.
Bố đang ngồi trước mặt.
Sắc mặt đã có chút hồng trở lại.
Mẹ, em gái và Diệu đều ở đây.
Dương với Hương vừa nhắn hỏi tối nay bố ăn được bao nhiêu.
Gia đình mình vừa bước qua một lằn ranh rất mỏng.
Mình siết nhẹ bàn tay Diệu, rồi nhìn sang bố.
Trong lòng chợt hiểu rằng có những điều tưởng như hiển nhiên, đến khi suýt mất đi người ta mới biết quý giá đến mức nào.
Một bữa cơm đủ mặt.
Một tiếng bố gọi tên.
Một nụ cười của mẹ.
Một cuộc điện thoại của bạn bè.
Hay chỉ đơn giản là nhìn thấy người mình yêu thương vẫn đang thở đều trước mắt.
Những điều ấy chẳng cần phải lớn lao.
Chỉ cần còn tồn tại, đã là món quà quý nhất mà cuộc đời có thể dành cho mình.