Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 20: Sau cơn mưa, nắng đã ghé qua

Sau hôm ấy, cuộc sống lại quay về đúng quỹ đạo của nó.

Sáng đi học.

Trưa về nấu cơm.

Chiều ngủ một giấc.

Tối lại ra quán net cùng đám chiến hữu.

Mình với cu Dương vẫn chí chóe như mọi khi. Còn Linh... thì khác.

Có lẽ từ khi biết mình và P đã chia tay, Linh chẳng còn giấu tình cảm nữa. Nàng quan tâm mình nhiều hơn hẳn. Sáng gọi dậy đi học, trưa sang rủ nấu cơm, tối lại kiếm cớ rủ đi dạo. Ai nhìn vào cũng biết Linh đang cố gắng bước gần mình thêm một chút.

Còn mình...

Sau cú sốc vừa rồi, mình vẫn còn sợ.

Sợ lại đặt hết lòng tin vào một người rồi một ngày nào đó lại nhận về thất vọng.

Thế nên dù biết Linh tốt, mình vẫn cứ chần chừ.

...

Một hôm, sau một tháng, cu Dương về quê xin thêm tiền sinh hoạt.

Xóm trọ hôm ấy yên ắng hơn hẳn.

Gần trưa, Linh gõ cửa.

— Anh... à quên, M... hôm nay nấu cơm cùng tớ nhé?

Mình bật cười.

— Đi thôi.

Hai đứa lại dắt nhau ra chợ.

Vẫn là những món quen thuộc của sinh viên: ít thịt, mớ rau, vài quả cà chua, thêm ít đậu phụ.

Đi chợ với Linh vui lắm.

Nàng mặc cả thì mấy cô bán hàng cũng phải cười.

Còn mình chỉ việc đứng xách đồ.

Về phòng, hai đứa chia nhau mỗi người một việc.

Mình nấu.

Linh nhặt rau, rửa bát, chuẩn bị mâm cơm.

Mọi thứ diễn ra tự nhiên như thể đã quen từ rất lâu.

...

Đến lúc ăn cơm.

Mình bất giác ngẩng lên nhìn Linh.

Hôm nay nàng buộc tóc cao.

Mấy sợi tóc mai rơi xuống bên má.

Đẹp thật.

Mình nhìn lâu đến mức Linh cũng phát hiện.

— Nhìn gì mà dữ thế?

Mình chống đũa cười.

— Ngồi ăn với thiên thần thế này...

— Chan nước mắm cũng thấy ngon.

Linh đỏ bừng mặt.

Đưa tay nhéo nhẹ vào sườn mình.

— Dẻo miệng.

Hai đứa cùng phá lên cười.

...

Ăn xong.

Lại cùng nhau rửa bát.

Xong xuôi, Linh chẳng buồn về phòng.

Nàng ôm luôn chiếc laptop của mình.

— Linh xem phim nhé?

Mình vốn chẳng mê phim.

Nhưng cũng gật đầu.

Hai đứa nằm trên giường.

Linh chăm chú theo dõi bộ phim.

Còn mình...

Lại chăm chú nhìn người nằm cạnh.

Đến lúc nàng kêu mỏi cổ, mình đưa cánh tay ra.

— Gối đi.

Linh chẳng ngại ngần.

Tựa đầu lên tay mình.

Khoảng cách giữa hai đứa chưa bao giờ gần đến thế.

...

Bộ phim vẫn chạy.

Nhưng chẳng còn ai để ý nội dung nữa.

Mình khẽ vòng tay qua ôm lấy eo Linh.

Nàng chỉ khẽ cười.

Không gạt tay mình ra.

Mình ôm chặt hơn một chút.

Cảm nhận rõ nhịp tim của cả hai đều nhanh dần.

Đến một lúc...

Mình nhẹ nhàng gập chiếc laptop lại.

Đặt xuống cuối giường.

Rồi nhìn vào mắt Linh.

Nàng không nói gì.

Chỉ khẽ khép mắt.

Khoảng cách giữa hai khuôn mặt dần biến mất.

Nụ hôn đầu tiên của hai đứa đến rất tự nhiên.

Không vội vàng.

Không gượng ép.

Chỉ có hai trái tim đang tìm thấy nhau sau rất nhiều ngày lặng lẽ.

Rồi lại những hành động quen thuộc, từng chiếc áo, chiếc quần của cả 2 đều được vứt chỏng chơ

dưới nền nhà, 2 đứa hôn nhau xong thì mình rời môi rồi ngắm nhìn Linh, Linh đẹp thật, đẹp đúng

nghĩa từ ngoài vào trong, cặp ngực Linh tròn trịa, không quá to cũng không hề nhỏ, bên dưới là

một khu đồi núi được nàng tỉa tót gọn gàng, vùng eo thì nhỏ xinh, Linh trắng lắm, trắng nhất

trong những người từ trước mình gặp.

Kể thì kể thế thôi chứ lúc đấy hơi đâu mà ngồi nghĩ rồi miêu tả, mình với em lại tiếp tục hành

trình lên tìm đỉnh núi Olimpia

Vẫn là những tiêng rên nhẹ nhàng, êm ả, những tiếc da thịt cọ xát vào nhau, những tiếc kẽo kẹt

kêu của chiếc giường sinh viên, những tiêng hôn nút lưỡi chóp chép của 2 đứa, sau 77-49 phút

đủ mọi tư thế, thì mình cũng trút hết những tinh túy của mình vào trong nàng rồi đổ sập xuống,

nàng khẽ rên lên 1 tiếng rồi cũng nằm lịm đi cùng mình, mình khẽ nâng mặt Linh lên rồi thơm

nhẹ vào trán nàng rồi 2 đứa cứ thế chìm dần vào giấc ngủ.

Chiều hôm ấy...

...

Đến khi ánh nắng ngoài cửa sổ ngả sang màu vàng nhạt.

Linh mới khẽ ngồi dậy.

Mái tóc hơi rối.

Đôi má vẫn đỏ hồng.

Nàng nhẹ nhàng lau sạch những vết tinh trùng loang lổ đang chảy rỉ ra, rồi mặc và chỉnh lại quần

áo rồi quay sang cấu nhẹ vào hông mình.

— Anh hư lắm nhé...

— Em bắt đền đấy.

Đó là lần đầu tiên Linh gọi mình là anh.

Còn tự xưng là em.

Mình hơi khựng lại.

Chưa quen.

Định đáp:

— Ừ... Linh...

Rồi lại sửa.

— À... em về đi.

Linh cười tít mắt.

— Đồ ngốc.

Nói xong nàng chạy về phòng.

...

Cánh cửa khép lại.

Mình nằm ngửa nhìn lên trần nhà.

Mỉm cười một mình.

Rồi lại tự hỏi.

Bây giờ... mình với Linh là gì nhỉ?

Chưa ai nói lời yêu.

Chưa ai tỏ tình.

Nhưng khoảng cách giữa hai đứa...

Có lẽ đã chẳng còn như trước nữa.
 

Ngungovkl

Yếu sinh lý
T
Chương 20: Sau cơn mưa, nắng đã ghé qua

Sau hôm ấy, cuộc sống lại quay về đúng quỹ đạo của nó.

Sáng đi học.

Trưa về nấu cơm.

Chiều ngủ một giấc.

Tối lại ra quán net cùng đám chiến hữu.

Mình với cu Dương vẫn chí chóe như mọi khi. Còn Linh... thì khác.

Có lẽ từ khi biết mình và P đã chia tay, Linh chẳng còn giấu tình cảm nữa. Nàng quan tâm mình nhiều hơn hẳn. Sáng gọi dậy đi học, trưa sang rủ nấu cơm, tối lại kiếm cớ rủ đi dạo. Ai nhìn vào cũng biết Linh đang cố gắng bước gần mình thêm một chút.

Còn mình...

Sau cú sốc vừa rồi, mình vẫn còn sợ.

Sợ lại đặt hết lòng tin vào một người rồi một ngày nào đó lại nhận về thất vọng.

Thế nên dù biết Linh tốt, mình vẫn cứ chần chừ.

...

Một hôm, sau một tháng, cu Dương về quê xin thêm tiền sinh hoạt.

Xóm trọ hôm ấy yên ắng hơn hẳn.

Gần trưa, Linh gõ cửa.

— Anh... à quên, M... hôm nay nấu cơm cùng tớ nhé?

Mình bật cười.

— Đi thôi.

Hai đứa lại dắt nhau ra chợ.

Vẫn là những món quen thuộc của sinh viên: ít thịt, mớ rau, vài quả cà chua, thêm ít đậu phụ.

Đi chợ với Linh vui lắm.

Nàng mặc cả thì mấy cô bán hàng cũng phải cười.

Còn mình chỉ việc đứng xách đồ.

Về phòng, hai đứa chia nhau mỗi người một việc.

Mình nấu.

Linh nhặt rau, rửa bát, chuẩn bị mâm cơm.

Mọi thứ diễn ra tự nhiên như thể đã quen từ rất lâu.

...

Đến lúc ăn cơm.

Mình bất giác ngẩng lên nhìn Linh.

Hôm nay nàng buộc tóc cao.

Mấy sợi tóc mai rơi xuống bên má.

Đẹp thật.

Mình nhìn lâu đến mức Linh cũng phát hiện.

— Nhìn gì mà dữ thế?

Mình chống đũa cười.

— Ngồi ăn với thiên thần thế này...

— Chan nước mắm cũng thấy ngon.

Linh đỏ bừng mặt.

Đưa tay nhéo nhẹ vào sườn mình.

— Dẻo miệng.

Hai đứa cùng phá lên cười.

...

Ăn xong.

Lại cùng nhau rửa bát.

Xong xuôi, Linh chẳng buồn về phòng.

Nàng ôm luôn chiếc laptop của mình.

— Linh xem phim nhé?

Mình vốn chẳng mê phim.

Nhưng cũng gật đầu.

Hai đứa nằm trên giường.

Linh chăm chú theo dõi bộ phim.

Còn mình...

Lại chăm chú nhìn người nằm cạnh.

Đến lúc nàng kêu mỏi cổ, mình đưa cánh tay ra.

— Gối đi.

Linh chẳng ngại ngần.

Tựa đầu lên tay mình.

Khoảng cách giữa hai đứa chưa bao giờ gần đến thế.

...

Bộ phim vẫn chạy.

Nhưng chẳng còn ai để ý nội dung nữa.

Mình khẽ vòng tay qua ôm lấy eo Linh.

Nàng chỉ khẽ cười.

Không gạt tay mình ra.

Mình ôm chặt hơn một chút.

Cảm nhận rõ nhịp tim của cả hai đều nhanh dần.

Đến một lúc...

Mình nhẹ nhàng gập chiếc laptop lại.

Đặt xuống cuối giường.

Rồi nhìn vào mắt Linh.

Nàng không nói gì.

Chỉ khẽ khép mắt.

Khoảng cách giữa hai khuôn mặt dần biến mất.

Nụ hôn đầu tiên của hai đứa đến rất tự nhiên.

Không vội vàng.

Không gượng ép.

Chỉ có hai trái tim đang tìm thấy nhau sau rất nhiều ngày lặng lẽ.

Rồi lại những hành động quen thuộc, từng chiếc áo, chiếc quần của cả 2 đều được vứt chỏng chơ

dưới nền nhà, 2 đứa hôn nhau xong thì mình rời môi rồi ngắm nhìn Linh, Linh đẹp thật, đẹp đúng

nghĩa từ ngoài vào trong, cặp ngực Linh tròn trịa, không quá to cũng không hề nhỏ, bên dưới là

một khu đồi núi được nàng tỉa tót gọn gàng, vùng eo thì nhỏ xinh, Linh trắng lắm, trắng nhất

trong những người từ trước mình gặp.

Kể thì kể thế thôi chứ lúc đấy hơi đâu mà ngồi nghĩ rồi miêu tả, mình với em lại tiếp tục hành

trình lên tìm đỉnh núi Olimpia

Vẫn là những tiêng rên nhẹ nhàng, êm ả, những tiếc da thịt cọ xát vào nhau, những tiếc kẽo kẹt

kêu của chiếc giường sinh viên, những tiêng hôn nút lưỡi chóp chép của 2 đứa, sau 77-49 phút

đủ mọi tư thế, thì mình cũng trút hết những tinh túy của mình vào trong nàng rồi đổ sập xuống,

nàng khẽ rên lên 1 tiếng rồi cũng nằm lịm đi cùng mình, mình khẽ nâng mặt Linh lên rồi thơm

nhẹ vào trán nàng rồi 2 đứa cứ thế chìm dần vào giấc ngủ.

Chiều hôm ấy...

...

Đến khi ánh nắng ngoài cửa sổ ngả sang màu vàng nhạt.

Linh mới khẽ ngồi dậy.

Mái tóc hơi rối.

Đôi má vẫn đỏ hồng.

Nàng nhẹ nhàng lau sạch những vết tinh trùng loang lổ đang chảy rỉ ra, rồi mặc và chỉnh lại quần

áo rồi quay sang cấu nhẹ vào hông mình.

— Anh hư lắm nhé...

— Em bắt đền đấy.

Đó là lần đầu tiên Linh gọi mình là anh.

Còn tự xưng là em.

Mình hơi khựng lại.

Chưa quen.

Định đáp:

— Ừ... Linh...

Rồi lại sửa.

— À... em về đi.

Linh cười tít mắt.

— Đồ ngốc.

Nói xong nàng chạy về phòng.

...

Cánh cửa khép lại.

Mình nằm ngửa nhìn lên trần nhà.

Mỉm cười một mình.

Rồi lại tự hỏi.

Bây giờ... mình với Linh là gì nhỉ?

Chưa ai nói lời yêu.

Chưa ai tỏ tình.

Nhưng khoảng cách giữa hai đứa...

Có lẽ đã chẳng còn như trước nữa.
iếp đi tml, thế sau này V.Anh vs Linh m có cho some ko. Swing vs thg Dương ko
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Em cũng không biết phải nói như nào, nhưng e thấy hình như dạo này bên xàm này có vẻ mất chất các bác nhỉ, thường thì ae mình ngày trước hay có những có topic như của e, bàn luận xôm cả lên, nhưng e vào bây giờ toàn thấy mấy cái sex rồi đăng ảnh khoe phệt gái các kiểu, nản ghê. Ae tiếp tục cmt đẩy topic để e có động lực viết truyện tiếp nha
 

David_Tèo

Yếu sinh lý
Em cũng không biết phải nói như nào, nhưng e thấy hình như dạo này bên xàm này có vẻ mất chất các bác nhỉ, thường thì ae mình ngày trước hay có những có topic như của e, bàn luận xôm cả lên, nhưng e vào bây giờ toàn thấy mấy cái sex rồi đăng ảnh khoe phệt gái các kiểu, nản ghê. Ae tiếp tục cmt đẩy topic để e có động lực viết truyện tiếp nha
giờ kiếm mấy topic như này để đọc truyện khó vl
 

Hienanhtk

Tao là gay
làm gì mà đễn nỗi tục tĩu thế bác, e láo thật nhưng cũng không săm sủng gì đâu. có điều gái thì nhiều lắm bác ạ
Thời sinh viên, tiếc nhất là chưa từng quan hệ với ai. Người yêu, bạn( có lúc trên bạn), em cùng xóm trọ... kể cũng dài mà cuối cùng con số 0
 

thichgaidep2023

Tao là gay
ku em văn hay chữ tốt đấy, thời sinh viên nghĩ lại vui và lắm kỷ niệm thật :)) thời chú học đại học mọi thứ đều đắt điển hình cơm 20k, thời anh đi thi đh cơm khi đó có 2000, học năm nhất năm hai cơm 5k là ngon lắm luôn rồi, năm thứ 5 cơm khi đó ngon là 10k, đến tận năm cuối ông bà già cho 2tr/tháng là ăn, ở, thi thoảng làm lồi lẩu vs chiến hữu, đánh bài uống nước, võ lâm, kiếm thế chơi tẹt ga, gái gú cũng đớp đc mấy em
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo