Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Lần đầu tiên cm kể từ khi biết đến Xam. Vào đọc từ trang 20 hay 21 gì đó mà theo dõi đến bây giờ trang 222. Tao tin câu truyện của thớt kể >85% là sự thật. Rất khâm phục chủ thớt.
Tao tin vợ chủ thớt là chị Ninh Bình ( nhờ một đoạn còm chia sẻ về Miền Tây) và cũng lờ mờ đoán ra chủ thớt là người NĐ.
Cảm ơn thớt đã chia sẻ về câu chuyện của mình!
Tks bro đã dành thời gian theo dõi topic này của tôi.
Tuổi trẻ khi đó cũng chỉ có vài mục đích cơ bản
Học cho xong cho gọn
Tiền kiếm chác nhặt nhạnh dc tí nào cải thiện cảnh sinh viên đi ở thuê
Lớn thêm một tí thì tìm cơ hội làm việc và xây mối quan hệ để khi cần dùng đến
Có một tí đồng ra đồng vào thì lang thang trải nghiệm đó đây cho bớt ngố
Để khi ngồi với một ai đó họ giỏi và giàu thì còn có câu chuyện phiếm làm quà
Có người bạn gái thi thoảng lang thang tỉ tê tâm sự, nghe hờn nghe trách, có chỗ trải lòng khi gặp trắc trở
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- Tuần này anh có về quê hay đi đâu không?
- Anh không, sao em lại hỏi thế
- Thì em hỏi thôi, tưởng anh lại phải đi, thấy quần áo của anh khá cũ và bạc màu, thậm chí còn sờn ống tay, nên em mua cho anh bộ mới để ở nhà, anh về mặc thử nhé.
- Cám ơn em, thật anh chả biết nói ntn lúc này, khi mà em thu vén cho anh quá nhiều,và thấy mình thiếu xót nhiều quá, chắc hẳn lúc nào đó trong em cũng có cảm giác tủi thân và buồn, nhưng em không hề nói ra
- Anh biết em tủi thân sao, từ khi nào đấy?
- Anh thấy điều đó trong mắt em, trong thái độ của em những lần mình đóng hàng rồi đi lấy hàng đổi trả.
- Tiền em lại gửi vào tài khoản của anh rồi đấy
- Em cứ cầm lấy, còn cơ động và chủ động khi cần, anh tiêu mấy đâu
- Thì cái thẻ anh còn không thèm cầm, em vẫn cất thì anh lấy sao được mà tiêu.
- Vấn đề ở đây anh thấy nó không đơn thuần là tiền nong, đúng không
- Không vấn đề tiền xong tiền nó lại làm mình khác, cái này dễ hiểu mà anh, không lẽ anh không thấy sao? Hay do em ở nhà nhiều hơn anh nên em nghĩ lung tung như vậy?
- Không, anh không có ý đó.
- Nhưng mấu chốt, là nếu để cho cuộc sống thì anh không đến mức thiếu thốn eo hẹp, mà cái chính là anh bị nó cuốn đi thôi, lắm khi Hương nó nấu cơm,ăn một mình, để phần rồi anh về cũng không ăn, không báo trước là không về, nếu anh đổi vị trí thế anh sẽ thấy sao, liệu anh có khó chịu cáu gắt hay mặc kệ lần sau không?
- Cái này thì anh công nhận, đúng là có vài lần như thế
- Vài lần như thế ý là vẫn còn ít đúng không? Nó là em gái anh, không phải người giúp việc cho anh, nên em thấy ngoài việc lo toan cuộc sống hai anh em, thì anh đừng xem nhẹ những việc nhỏ nhặt này, người ta chỉ ao ước được như vậy anh hiểu không?
- Nhưng mà với em thì..,
- Em đồng ý, là với em, ở nhà em thì anh chưa vắng buổi nào, hoặc chưa bao giờ để em đợi hoặc phải ăn một mình rồi úp lồng bàn để phần anh. Nếu có thì em chẳng việc gì phải thế đâu nhé
- Uh, cái này anh hiểu, vì mình vẫn đang là người yêu của nhau, nên là...,

- Anh nhầm rồi, đồng ý là người yêu của nhau, việc em nấu nướng bảo anh về ăn với em là điều bình thường khi anh và em cùng thu xếp và khớp được thời gian, chứ anh đừng nghĩ người yêu thì anh như này như kia, thế sau này anh có vợ thì anh lại được tự cho mình cái quyền là bắt người khác phải đợi hay ăn một mình rồi để phần anh về ăn sau được á. Với em là không có chuyện ấy đâu, một lần hai lần là em sẵn sàng bỏ đi và dọn cho sạch sẽ chứ em không đẻ phần hay đợi, và thích thì tự vào mà nấu hay mua đồ ăn ngoài. Thậm chí tại thời điểm này em cũng sẽ làm như thế được.
- Đôi lúc em cảm thấy mình không được tôn trọng và không được chia sẻ, anh có biết là em luôn muốn được nghe anh kể về công việc, về các vấn đề bên ngoài mà hàng ngày anh gặp, có thể em không can thiệp hay tham gia được xong em lại cho anh sự góp ý đúng mực và chân thành nhất, biết đâu anh lại tìm được cách gỡ rối vấn đề anh đang mắc phải, anh thông minh nhưng không phải lúc nào cũng sang suốt đâu nhé.
- Nên em cũng cần biết, là có gì khó khăn anh khiến anh như vậy. Hay công việc chỗ anh nó đòi hỏi phải thâm cung bí sử thì em không hỏi nữa, vì em không muốn anh phải khó xử.
- Lại mang tiếng là suốt ngày đòi hỏi anh phải như này phải như kia, dù em biết anh rất bận và vất vả nữa, hai tháng nay anh gầy xọm, mắt thì trũng, da thì đen xạm lại, nếu anh mà không mặc áo, thì nhìn người anh người ta tưởng anh đi lưu đày về đấy anh biết không? Đã thế giờ ngủ lại còn ngáy và nói nhảm, lắm khi anh nằm ngủ quên trên ghế sofa, em cứ ngồi nhìn anh và em muốn khóc, nhưng khóc khéo lại một mình mình, không ai nghe được và anh mất giấc ngủ. Anh thèm khát tiền đén mức ấy sao? Hả anh? Anh có dám chấp nhận đánh đổi mọi thứ lấy tiền không?
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- Hay do em ích kỷ và hẹp hòi lại hay đòi hỏi quá đáng từ anh?
1- Dù em hiểu là anh có mục tiêu, có tham vọng mong muốn, xong giờ còn trẻ, cái cần không kém là sắp xếp hợp lý thứ tự ưu tiên chứ không phải cái gì cũng cứ ôm đồm cho bằng hết, anh hiểu không?
- Có những hôm mẹ em gọi, em cũng chỉ nói loanh quanh, và mọi thứ của em đều ổn, anh vẫn lo cùng em buôn bán, chứ em không nói gì thêm nhiều hơn, vì sao anh biết không, nói ra cụ thể hơn thì khéo mẹ em cũng chỉ động viên và coi đó là chuyện anh cần và nên làm, nhưng em kể ra thì em lại tủi thân và em muốn khóc, em không muốn mình bị như thế và không muốn mẹ em nghe em khóc khi đó.
- Như này nhé, em biết là anh cần gì, anh muốn gì đúng không nào.
- Vậy mình muốn cái gì thì phải tập trung vào cái đó, tập trung vào cái gì nó sẽ ra cái ấy, đó là chuyện đương nhiên. Và dù đang ở đâu hay đang đi đường, điều anh nghĩ nhiều nhất là em đang ở nhà đang làm gì, hôm nay em có phải mang vác nặng nhọc hay không, một mình em có bỏ bữa hay nấu một ăn hai hay không.
- Thêm nữa, chuyện tiền nong , đúng là anh cần, và rất cần, anh cần không phải để hơn thua thể hiện hay so sánh với ai, mà anh cần cho anh, trong tương lai sau này, cai này em cũng biết và hiểu rằng đó là chuyện bình thường và xứng đáng.
Có thể em không ở hoàn cảnh của anh nên chắc ít nhiều em không cảm nhận được, và anh không muốn mãi ở trong một căn nhà trọ, dù tốt thì vẫn là đồ đi thuê, một vài năm sau khi cái Hương nó ra trường, nó chủ động tương lai công việc của nó, thì khi ấy anh cũng thêm vài tuổi nữa, bố mẹ già yếu đi, vậy trách nhiệm đối với bản thân không xong thì lấy gì ra để lo cho người khác, dù có thể bố mẹ anh cũng chưa bắt hay đòi hỏi anh phải như này như kia, nhưng thời gian nó bào mòn nhanh lắm, khôn không đợi trẻ khỏe không đợi già mà.
- Nếu là bây giờ hay một hai năm trước , thì thôi chả sao, xong anh hỏi chân thành, một hai năm nữa mà anh cứ như này, bình bình đi ngang, cuộc sống loay hoay hai tay vày nuôi miệng, em sẽ thấy sao về anh, liệu em có dám tiếp tục đánh cược tuổi trẻ thanh xuân của em vào một người kiểu như anh không?Vì đời này đâu có chỗ cho một túp lều tranh hai trái tim vàng, gia đình hay cá nhân mình có việc phát sinh, mà lúc làm lại loay hoay lúng túng cân chi từng đồng từng cắc, như vậy có phải là mình lại khổ thêm lần nữa không? Chanh chua thì khế cũng chua, chân thành đến mấy cũng thua người giàu, em nghe câu này chưa?
- Em hiểu cái này, bởi trước nay anh lăn lộn cũng vì mục đích ấy, nói thật là con gái thì thấy vậy em cũng rất mừng và vững lòng, xong ý em là anh tiết chế cũng như cân bằng lại một tí, một tí thôi, không phải như thế là để suốt ngày kè kè xoay quanh em, mà thôi không nói nữa, em không muốn lại tranh luận thêm, căng thẳng mâu thuẫn vì những việc này.
- Mà em hỏi luôn, là sao dưới nhà có tang, anh về như thế, không bảo gì em là sao? Hay bởi em vẫn chỉ là ngươi ngoài thì không đáng để anh nói? Đến khi cái Hương nó bảo thì em mới ngã ngửa ra, thành ra trong mắt nó khéo em lại là người vô tâm với anh và gia đình anh, anh nghĩ sao? Anh nói một câu rồi về thì em có làm khó hay giữ chân anh không cho anh về không hả?
Nếu anh em xem phim Không giới hạn, với nhân vật Lam Anh thì có thể hình dung ra chị Ninh Bình, xong ngược lại là không phải dạng đại tiểu thư như Lam Anh mà tháo vát, nữ công gia chánh, hiểu chuyện và khó bảo, cứng đầu hơn. Ý tao không phải so sánh hay hình tượng hóa về chị, xong nay ngồi tự nhiên có mấy cái clip ngắn, khiến tao nghĩ lại về chị ngày xưa cũng có vài nét tương tự ở góc độ con gái.
 

Nguyennamhihi

Yếu sinh lý
Chào anh (chủ thớt) em xin phép được gọi anh là anh. (Em kém anh ít tuổi gì đó nhưng vẫn phải trân trọng dù anh ko biết em)
Em mới biết đến xamer khoảng 2 tháng, có theo dõi nhưng chưa bao giờ vì chuyện 18+. (Đến hôm nay em mới có thể đăng lý tài khoản xam n và được duyệt)
Chủ yếu em vào đọc chuyện đời tư và trang trải, để dâng trào cảm xúc và biết đâu lại học hỏi thêm điều gì. (Dù cmt và ko ai biết em, nhưng em cũng thật thà chia sẻ)
Em biết đến câu chuyện của anh vào ngày 7/4/2026 lúc đầu chỉ đọc qua Chap 1 vào thấy nó khá hay (trước đó em đã và đang theo dõi về câu chuyện: “chuyện của tao và con bạn thân” và 1 câu chuyện khác)
Với hơn 2 ngày (hoặc nói 3 ngày cũng được) em đã đọc hết câu chuyện của anh 223 trang) (phải sắp xếp lại rất nhiều công việc mới đọc hết trong khoảng thời gian ngắn ạ)
Cũng phải ngưỡng mộ anh từ thời sinh viên từ lúc anh kiếm tiền và lỹ luận của anh thời đó rất tốt.

Với những gì anh chia sẻ. Em cũng học được điều gì đó dù ít hay nhiều. (Em ko nói quá đâu nhé)

Cảm thấy anh có 1 bản lĩnh, trách nhiệm và sự quyết tâm kiếm tiền trong anh. ( em cũng không nói dài dòng)

Nhẽ ra em để lại comment từ hôm trước nhưng đăng ký tài khoản xamer với em hôm nay mới thành công.

Quá trình và sự phấn đấu của anh đến Chap 223 thật sự ngưỡng mộ từ tư duy, kiếm tiền và tình yêu mà đa số ai cũng mong ước

Đến này cũng khá dài, em cũng không muốn nói thêm nhiều, chỉ mong rằng anh có thời gian, anh có thề tâm sự dài hơn về cuộc đời của anh từ đó đến hiện tại, vì đâu đó trong đó cũng có em (đến bây giò em cũng muốn được nhìn lại. Nhưng quá khứ của anh thật hào hứng và mong ước)

Em chúc anh cùng gia đình lớn, gia đình nhỏ thật nhiều sức khoẻ, hạnh phúc và vạn sự như ý.
Cảm ơn anh vì những bài viết bổ ích, còn rất nhiều người giống như em muốn comment nhưng không thể đăng nhập.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Chào anh (chủ thớt) em xin phép được gọi anh là anh. (Em kém anh ít tuổi gì đó nhưng vẫn phải trân trọng dù anh ko biết em)
Em mới biết đến xamer khoảng 2 tháng, có theo dõi nhưng chưa bao giờ vì chuyện 18+. (Đến hôm nay em mới có thể đăng lý tài khoản xam n và được duyệt)
Chủ yếu em vào đọc chuyện đời tư và trang trải, để dâng trào cảm xúc và biết đâu lại học hỏi thêm điều gì. (Dù cmt và ko ai biết em, nhưng em cũng thật thà chia sẻ)
Em biết đến câu chuyện của anh vào ngày 7/4/2026 lúc đầu chỉ đọc qua Chap 1 vào thấy nó khá hay (trước đó em đã và đang theo dõi về câu chuyện: “chuyện của tao và con bạn thân” và 1 câu chuyện khác)
Với hơn 2 ngày (hoặc nói 3 ngày cũng được) em đã đọc hết câu chuyện của anh 223 trang) (phải sắp xếp lại rất nhiều công việc mới đọc hết trong khoảng thời gian ngắn ạ)
Cũng phải ngưỡng mộ anh từ thời sinh viên từ lúc anh kiếm tiền và lỹ luận của anh thời đó rất tốt.

Với những gì anh chia sẻ. Em cũng học được điều gì đó dù ít hay nhiều. (Em ko nói quá đâu nhé)

Cảm thấy anh có 1 bản lĩnh, trách nhiệm và sự quyết tâm kiếm tiền trong anh. ( em cũng không nói dài dòng)

Nhẽ ra em để lại comment từ hôm trước nhưng đăng ký tài khoản xamer với em hôm nay mới thành công.

Quá trình và sự phấn đấu của anh đến Chap 223 thật sự ngưỡng mộ từ tư duy, kiếm tiền và tình yêu mà đa số ai cũng mong ước

Đến này cũng khá dài, em cũng không muốn nói thêm nhiều, chỉ mong rằng anh có thời gian, anh có thề tâm sự dài hơn về cuộc đời của anh từ đó đến hiện tại, vì đâu đó trong đó cũng có em (đến bây giò em cũng muốn được nhìn lại. Nhưng quá khứ của anh thật hào hứng và mong ước)

Em chúc anh cùng gia đình lớn, gia đình nhỏ thật nhiều sức khoẻ, hạnh phúc và vạn sự như ý.
Cảm ơn anh vì những bài viết bổ ích, còn rất nhiều người giống như em muốn comment nhưng không thể đăng nhập.
Ủa,giờ là không tạo được tài khoản trên này ah em? Có xamer nào cũng bị tình trạng tương tự bàn này không nhỉ?
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Nguyennamhihi

Yếu sinh lý
Ủa,giờ là không tạo được tài khoản trên này ah em? Có xamer nào cũng bị tình trạng tương tự bàn này không nhỉ?
Em cũng không rõ nữa anh, vì trước đó em có đăng ký 1 lần ở xamvn .xxx (cái gì đó mà em ko nhớ) nhưng không được duyệt anh ạ. Đến nay em search xamvn rồi chọn cái .bond thì sau 1 thời gian thử đăng ký lại là đăng nhập được ngay, rồi em đã cmt vào bài viết của anh
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Em cũng không rõ nữa anh, vì trước đó em có đăng ký 1 lần ở xamvn .xxx (cái gì đó mà em ko nhớ) nhưng không được duyệt anh ạ. Đến nay em search xamvn rồi chọn cái .bond thì sau 1 thời gian thử đăng ký lại là đăng nhập được ngay, rồi em đã cmt vào bài viết của anh
Thế ah. Anh cũng ko lập tk bao giờ, tk này là anh dùng lại của thằng em nó cho nên ko rõ lắm
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tiếp tục tranh luận cãi vã rồi giận dỗi


- Anh thấy em nói thế có sai chỗ nào không, em có quá ích kỷ, đòi hỏi và áp đặt với anh không? Hay là em được anh chiều và không làm gì trái ý em trước giờ nên em cứ được đà lấn lướt rồi cầm trịch lại anh?
Nghe chị một thôi một hồi, tao lắm lúc lạnh sống lưng, lúc bực bội, không phải bực chị mà vì bản thân mình, xong không giải thích thêm, vẫn im lặng ngồi nghe rồi quàng tay lên vai chị.
- Em này, anh nói thật, là từ khi anh ra trường đi học tiếp, anh gặp nhiều người và thấy họ được như vậy, nó thèm khát lắm, em có hiểu được cái cảm giác ấy không. Nên là anh ghi nhận những gì em góp ý, xong cuộc sống này cứ loay hoay là anh không thể , không thể cho phép mình,bởi anh chỉ hình dung một điều là một ngày nào đó nếu anh cứ giật gấu vá vai, nhọc nhằn sinh nhai vất vưởng cái đất này, thì chắc em là người đầu tiên phê phán rồi anh phải tự knock out để rồi nhìn em tay trong tay, hạnh phúc bên người đàn ông khác. Cái cảm giác ấy với anh nó như một cú tát cháy mặt, em hiểu không?
- Em hiểu suy nghĩ đó của anh, xong như thế là anh đang hơi cực đoan rồi đấy biết không? Dù cuộc sống loay hoay lận đận cơm áo gạo tiền là điều không ai mong muốn và có thể gây sứt mẻ tình cảm, nhưng có điều anh cũng cần tự biết và tụ hiểu mình, hiểu em.
- Không lẽ em lại là người mà vì một chút thiếu khó rồi lại quay ra cằn nhằn hay chê bai rồi chạy theo tiền bạc của người khác sao? Anh đang suy nghĩ kiểu gì thế không biết, và lại còn đánh đồng em một cách phiến diện.
- Thực nghe đến đây em thấy thất vọng về anh và buồn cho bản thân em, không lẽ bản thân em lại là đứa hám tiền hám danh, sẵn sàng phủi tay rũ bỏ những gì của mình mất công chăm vun để đi theo tiếng gọi của tiền bạc bên ngoài.
- Em nói thật cho anh biết, nếu em thực dụng đến mức ấy, thì anh không có cửa với em đến lúc này đau, vì em đã từng nói có nhiều người có xuất phát và điều kiện hơn anh rất nhiều tại thời điểm hai ba năm trước, mà sao em không nhận lời lên xe với họ, đi ăn đi chơi với họ, nhận quà của họ, rồi em sẵn sàng từ chối khéo thậm chí thẳng thừng phũ phàng để em để dành theo dõi anh, và coi suốt 2 năm đó là một sự thử thách bản thân cũng như kiểm chứng sự nhìn nhận của mình xem có bị ảo tưởng mơ mộng hay mù quáng hay không? - Anh đã nghĩ đến điều đó chưa hả? Mà lúc này anh còn dám nói ra với em câu đó được sao.

- Em thực dụng đến mức lấy hộ khẩu cho anh đăng ký xe, trả tiền biển số xe cho anh, đăng ký thuê bao điện thoại cho hai số của anh và của em được sao?
- Hay em mù quáng đến mức chăm lo cho anh từ đôi tất, cái bàn chải đánh rang, đến bộ quần áo để anh mặc đi ra ngoài, để người ta không bảo và nhìn anh đang chỉ là một cậu sinh viên ? Chưa nhận được anh một lần chăm sóc yêu chiều, rồi chuẩn bị quà tết cho anh mang về biếu gia đình anh, đã thế trước đó hai hôm còn dâng hiến đời con gái, trở thành đàn bà trong tay anh? Tại sao em lại phải đưa anh về nhà em, ở đấy và sinh hoạt như vợ chồng với nhau, không lẽ em thèm khát đàn ông và dục vọng đến mức ấy nên em rẻ mạt vậy đúng không?
Chị ghìm giọng xuống nói tiếp
- Anh nghĩ đi, và không cần phải trả lời em , hãy trả lời chính bản thân anh những câu hỏi này. Em ghi nhận và không quên tất cả những gì anh mang lại cho em, từ vật chất đến tinh thần xong nếu anh cảm thấy sợ khó, sợ em dễ bị lung lạc và dung túng thì em sẽ để anh được toại nguyện.
- Còn nếu anh sợ điều anh nói sẽ xảy ra như anh nghĩ, và em là người như anh nghĩ, thì em sẵn sàng buông tha cho anh ngay lúc này được cơ mà. Vì em chủ động tìm đến thì tất nhiên là em tự tìm đi được, miễn là anh thấy được thoải mái tư tưởng, em không và chưa bao giờ níu kéo cưỡng cầu một ai ngoài bố mẹ em, anh hiểu chứ?

Chị dồn tao một thôi một hồi, rồi ngồi ôm mặt khóc nức nở, lúc này tao như một thằng bé ngờ nghệch kiểu như trẻ con thấy người lớn khóc mà không biết làm gì với họ và vì sao họ lại khóc, chỉ thấy mình có gì đó muốn nói mà muốn làm cũng không được. Bất lực, hèn nhát và mặc cảm một cách ngu dốt.
Cảm giác như hôm nay, tao được ăn những cái tát cháy mặt, như một thằng say bị tát cho đến tỉnh thì thôi. Tao và chị hai đứa cùng ngồi giữ im lặng, đến lúc nhá nhem rồi, lác đác thấy những người làm đồng đang lục tục đi về, trên sông, con đò cập bến hết chuyến này đến chuyến khác thì cũng đã nằm bến một hồi khá lâu, chỉ còn tiếng lõm bõm của nước vỗ nhẹ vào bờ, và tao cũng mong chờ tiếng máy nổ của nó phá tan không khí im lặng lúc này.
- Thôi muộn rồi, đi về thôi em. Tao chủ động lên tiếng trước
- Đi, về thôi. Chị đáp lại một cách lạnh lùng nhạt nhẽo. Hai đứa im lặng không nói với nhau một câu nào cho đến khi trả chị về Nghĩa Tân.
- Em lên nhà đi, tao nói và xách cái túi đựng cơ man nào là bình và lọ trang trí mua ở Bát Tràng chiều nay. Hồi đó ai mà từng đi lại con đường đê từ cầu Chương Dương, thì mới thấy cảm giác nó xa xôi như nào dù cầu Thanh Trì đã thông xe một thời gian. Đặt các thứ lên bàn cho chị, tao lấy cái khăn lau mặt cho chị, cái khẩu trang Kissi đã ám màu đen nâu của khói xe và bụi đường đê Xuân Quan. Chị vẫn một mực im lặng, ngồi khoanh tay trên ghế sofa, mặt nhìn đăm chiêu ra phía cửa sổ, lúc này đèn đường đã sang rõ hẳn, bên ngoài đã tối om.
- Em có muốn xuống đi ăn gì không hay anh mua về cho em?
- Chị lắc đầu. Anh về đi không muộn, em tự lo được.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
NHỮNG NGÀY GIÃN CÁCH VÀ BỨC TƯỜNG RÀO VÔ HÌNH TỰ NHIÊN HÌNH THÀNH TRONG TAO MỘT CÁCH VÔ LÝ
Sau hôm đó tao gần như tự đưa mình vào thế lạnh lùng với chị , những tin nhắn truyện trò ít hẳn đi, cả từ sms hay skype/yahoo, còn lại chỉ là chuyện bán buôn này nọ.
Cũng từ lần đó, tính nết của tao dần trở nên lạnh lùng hơn, ít nói hơn và nghe hay quan sát nhiều hơn ở lăng kính của một người tự phán xét và muốn để cho người khác tự công nhận.
Đúng ra chả phải là tự mãn hay trịch thượng kênh kiệu gì , mà trong môi trường công sở khi đó, tốt nhất với tao là nghe, nhìn và làm ra kết quả.
Cũng giai đoạn này, tao mới biết mình đang ở tầm ngắm của hai người mà không nghĩ lại như vậy
Và lần này tao đã xả cho thằng chồng của chị NYC một hồi
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo