Tiếp tục tranh luận cãi vã rồi giận dỗi
- Anh thấy em nói thế có sai chỗ nào không, em có quá ích kỷ, đòi hỏi và áp đặt với anh không? Hay là em được anh chiều và không làm gì trái ý em trước giờ nên em cứ được đà lấn lướt rồi cầm trịch lại anh?
Nghe chị một thôi một hồi, tao lắm lúc lạnh sống lưng, lúc bực bội, không phải bực chị mà vì bản thân mình, xong không giải thích thêm, vẫn im lặng ngồi nghe rồi quàng tay lên vai chị.
- Em này, anh nói thật, là từ khi anh ra trường đi học tiếp, anh gặp nhiều người và thấy họ được như vậy, nó thèm khát lắm, em có hiểu được cái cảm giác ấy không. Nên là anh ghi nhận những gì em góp ý, xong cuộc sống này cứ loay hoay là anh không thể , không thể cho phép mình,bởi anh chỉ hình dung một điều là một ngày nào đó nếu anh cứ giật gấu vá vai, nhọc nhằn sinh nhai vất vưởng cái đất này, thì chắc em là người đầu tiên phê phán rồi anh phải tự knock out để rồi nhìn em tay trong tay, hạnh phúc bên người đàn ông khác. Cái cảm giác ấy với anh nó như một cú tát cháy mặt, em hiểu không?
- Em hiểu suy nghĩ đó của anh, xong như thế là anh đang hơi cực đoan rồi đấy biết không? Dù cuộc sống loay hoay lận đận cơm áo gạo tiền là điều không ai mong muốn và có thể gây sứt mẻ tình cảm, nhưng có điều anh cũng cần tự biết và tụ hiểu mình, hiểu em.
- Không lẽ em lại là người mà vì một chút thiếu khó rồi lại quay ra cằn nhằn hay chê bai rồi chạy theo tiền bạc của người khác sao? Anh đang suy nghĩ kiểu gì thế không biết, và lại còn đánh đồng em một cách phiến diện.
- Thực nghe đến đây em thấy thất vọng về anh và buồn cho bản thân em, không lẽ bản thân em lại là đứa hám tiền hám danh, sẵn sàng phủi tay rũ bỏ những gì của mình mất công chăm vun để đi theo tiếng gọi của tiền bạc bên ngoài.
- Em nói thật cho anh biết, nếu em thực dụng đến mức ấy, thì anh không có cửa với em đến lúc này đau, vì em đã từng nói có nhiều người có xuất phát và điều kiện hơn anh rất nhiều tại thời điểm hai ba năm trước, mà sao em không nhận lời lên xe với họ, đi ăn đi chơi với họ, nhận quà của họ, rồi em sẵn sàng từ chối khéo thậm chí thẳng thừng phũ phàng để em để dành theo dõi anh, và coi suốt 2 năm đó là một sự thử thách bản thân cũng như kiểm chứng sự nhìn nhận của mình xem có bị ảo tưởng mơ mộng hay mù quáng hay không? - Anh đã nghĩ đến điều đó chưa hả? Mà lúc này anh còn dám nói ra với em câu đó được sao.
- Em thực dụng đến mức lấy hộ khẩu cho anh đăng ký xe, trả tiền biển số xe cho anh, đăng ký thuê bao điện thoại cho hai số của anh và của em được sao?
- Hay em mù quáng đến mức chăm lo cho anh từ đôi tất, cái bàn chải đánh rang, đến bộ quần áo để anh mặc đi ra ngoài, để người ta không bảo và nhìn anh đang chỉ là một cậu sinh viên ? Chưa nhận được anh một lần chăm sóc yêu chiều, rồi chuẩn bị quà tết cho anh mang về biếu gia đình anh, đã thế trước đó hai hôm còn dâng hiến đời con gái, trở thành đàn bà trong tay anh? Tại sao em lại phải đưa anh về nhà em, ở đấy và sinh hoạt như vợ chồng với nhau, không lẽ em thèm khát đàn ông và dục vọng đến mức ấy nên em rẻ mạt vậy đúng không?
Chị ghìm giọng xuống nói tiếp
- Anh nghĩ đi, và không cần phải trả lời em , hãy trả lời chính bản thân anh những câu hỏi này. Em ghi nhận và không quên tất cả những gì anh mang lại cho em, từ vật chất đến tinh thần xong nếu anh cảm thấy sợ khó, sợ em dễ bị lung lạc và dung túng thì em sẽ để anh được toại nguyện.
- Còn nếu anh sợ điều anh nói sẽ xảy ra như anh nghĩ, và em là người như anh nghĩ, thì em sẵn sàng buông tha cho anh ngay lúc này được cơ mà. Vì em chủ động tìm đến thì tất nhiên là em tự tìm đi được, miễn là anh thấy được thoải mái tư tưởng, em không và chưa bao giờ níu kéo cưỡng cầu một ai ngoài bố mẹ em, anh hiểu chứ?
Chị dồn tao một thôi một hồi, rồi ngồi ôm mặt khóc nức nở, lúc này tao như một thằng bé ngờ nghệch kiểu như trẻ con thấy người lớn khóc mà không biết làm gì với họ và vì sao họ lại khóc, chỉ thấy mình có gì đó muốn nói mà muốn làm cũng không được. Bất lực, hèn nhát và mặc cảm một cách ngu dốt.
Cảm giác như hôm nay, tao được ăn những cái tát cháy mặt, như một thằng say bị tát cho đến tỉnh thì thôi. Tao và chị hai đứa cùng ngồi giữ im lặng, đến lúc nhá nhem rồi, lác đác thấy những người làm đồng đang lục tục đi về, trên sông, con đò cập bến hết chuyến này đến chuyến khác thì cũng đã nằm bến một hồi khá lâu, chỉ còn tiếng lõm bõm của nước vỗ nhẹ vào bờ, và tao cũng mong chờ tiếng máy nổ của nó phá tan không khí im lặng lúc này.
- Thôi muộn rồi, đi về thôi em. Tao chủ động lên tiếng trước
- Đi, về thôi. Chị đáp lại một cách lạnh lùng nhạt nhẽo. Hai đứa im lặng không nói với nhau một câu nào cho đến khi trả chị về Nghĩa Tân.
- Em lên nhà đi, tao nói và xách cái túi đựng cơ man nào là bình và lọ trang trí mua ở Bát Tràng chiều nay. Hồi đó ai mà từng đi lại con đường đê từ cầu Chương Dương, thì mới thấy cảm giác nó xa xôi như nào dù cầu Thanh Trì đã thông xe một thời gian. Đặt các thứ lên bàn cho chị, tao lấy cái khăn lau mặt cho chị, cái khẩu trang Kissi đã ám màu đen nâu của khói xe và bụi đường đê Xuân Quan. Chị vẫn một mực im lặng, ngồi khoanh tay trên ghế sofa, mặt nhìn đăm chiêu ra phía cửa sổ, lúc này đèn đường đã sang rõ hẳn, bên ngoài đã tối om.
- Em có muốn xuống đi ăn gì không hay anh mua về cho em?
- Chị lắc đầu. Anh về đi không muộn, em tự lo được.