Chạm ngưỡng 24 tuổi của hai đứa tao, chị sinh trước tao mấy hôm, và đến giai đoạn này, chị kết thúc năm thứ nhât liên thông, tao xong kỳ đầu cao học, về cơ bản, thì giai đoạn này cảm nhận được tuổi trẻ đang rực rỡ nhất cho cả hai đứa, nhìn chị ngày một năng động trẻ trung hơn, thi thoảng chị có thay đổi kiểu tóc và trang điểm nhẹ, không hề phô trương bóng bẩy hay cố gây chú ý nổ bật mà ở chị có một sự cá tính mà quyế rũ luôn toát ra một sự thu hút cái nhìn chú ý, lúc bình thường ở nhà thì lại dung dị, lịch thiệp khi ra ngoài. Thành ra người đẹp vì lụa cũng không hề sai, và nếu ai gặp làn đầu thì trong đầu ai cũng tự thấy con người này không hề thiếu điều kiện sống. Việc của tao khi ấy là chạy và cháy hết mình, chạy vì cuộc sống về những tính toán cho sau này, cháy là cháy vì khát khao và cháy vì thanh xuân bên chị, chị cũng cảm nhận được điều này từ chính mình, từ xung quanh và từ tao, nên mỗi lần hai đứa có không gian riêng tư, nhất là trong những lần đi chơi qua đêm ở bên ngoài Hà nội, chị luôn dành cho tao một cảm xúc thăng hoa và yêu chiều hết mực. Xong ở chị, vẫn luôn có một sự dịu êm như dòng suối chảy, khi thì dữ dội như con sóng triều dâng, bởi nó xuất phát từ sự tự chủ, cá tính và bản chất lanh lợi vốn có, lại được hun đúc thêm trong quãng thời gian đi buôn bán cùng hay khi gặp những khách hàng cùng tao. Thành ra nếu để con người này thuần theo ý mình, thì mang cơ bắp cứng rắn chưa chắc đã phát huy tác dụng , thậm chí một sự im lặng khéo lại được việc, nói tóm lại là nhìn chị hấp dẫn gợi cảm ngoại hình xong nội tâm thì không biết lựa là hỏng, thành ra lắm thằng cũng mon men tiếp cận hay những chú có điều kiện có xe ô tô ở lớp chị, mà có ý cà chớn thì chỉ có sụp hố.
- Lại sắp hai năm rồi, nhanh nhỉ, nhoằng cái anh sinh viên chân chất mộc mạc, cao lớn lạnh lùng năm nào mà giờ đã chững chạc và bảnh bao như này.
- Uh, nhanh thế, một chị thu ngân suốt ngày quần jean áo phông giắt một nửa vạt áo vào cạp quần, tóc buộc búi cao ngồi đếm tiền gạch phiếu xoành xoạch, ương bướng và lém lỉnh này nào giờ lại mang nét thanh tú, mịn không tì vết ngồi đây hóng gió lạnh cùng anh ấy.
- ờ ha, không những thế lại còn thầm yêu trộm nhớ, dõi theo anh ấy tưng ngày, thậm chí có lần còn đứng nhìn từ xa khi anh ấy khoác ba lô, mũ lưỡi chai dắt cô người yêu hơn một tuổi đi xem đồ Lạng Sơn nữa chứ. Tao nghe mà không nói gì chỉ cười trừ
- Nói thật, khi còn ở quán bia làm với anh Minh, em cảm nhận ấn tượng xấu nhất về anh là gì?
- Sao không hỏi ấn tượng đẹp mà lại hỏi ấn tượng xấu?
- Anh muốn nghe tin xấu trước, nên em cứ chia sẻ thật xem nào
- Gớm, giờ này lại còn bày đặt
- Không phải bày đặt, mà đôi lúc, cũng nên có những khoảng thời gian như này, để nhìn lại những gì đã qua, ngẫm lại những thứ mà mình đã trải. Bởi không có những lúc ấy thì sao có lúc này, hôm nay là kết quả của hôm qua mà.
- Em hiểu điều này, thực ra nếu hỏi tại sao em lại chọn anh và yêu anh thì cũng một phần xuất phát từ câu nói vừa rồi của anh. Mặc dù đôi lúc anh cũng có gì đó nhạt nhẽo đơn điệu, thậm chí có gì đó hơi lạnh lùng quân phiệt như bộ đội hay công an làm chuyên án ấy.
- Cơ mà cũng có thế thì em mới thêm được những gia vị màu mè chứ, nhỉ?
- Không, em thì không hẳn là vậy, cái chính là cái cần và cái muốn của mình nó ntn thì mình lựa chọn thôi, có thế khi này là đúng sau này nhìn lại thì chắc gì đã là không sai.
- Còn chuyện tại sao em lại chọn anh thì nó xuất phát từ cái nhìn và cảm nhận của cá nhân em, như mình học môn triết, nó có khái niệm nhân sinh quan thế giới quan ấy, anh cũng được học thầy Mai Xuân Hợi và Tô Đức Hạnh đúng không?
- Còn em cũng mong là cảm nhận của em nó không bị sai quá nhiều chứ không mong nó đúng được hoàn toàn, chứ không mình lại có nghề xem bói hay tiên tri thì chết.
- Là sao? Tao nói và nhét vào miệng chị miếng cá mực khô mua ở quán
- Thì khi ấy, một cậu sinh viên cao lớn, mảnh mai thư sinh khi nhìn xa, nhìn gần và nhìn kỹ và nghe cách nói năng thì lại hơi giống ông cụ, kiểu như tính già trước tuổi ấy. Chị cười
- Rồi sao nữa?
- Nếu mà anh có gì đó không như em thấy thì sao nhỉ?
- Là sao, ý anh là nếu tính nết anh cũng trẻ trung thậm chí trẻ con vô tư đúng như các bạn sinh viên trang lứa khi đó á?
- Đúng vậy
- Thì cũng chưa biết, lúc ấy lại có thể nghĩ cách khác, có thể vẫn thích vẫn để ý còn mức độ nào thì nó lại phải phụ thuộc tình huống chứ. Xong cơ bản, là em nhìn thấy một sự nỗ lự, chịu khó và cầu tiến, hay đúng hơn là một sự trưởng thành hơn tuổi trong con người anh, một phần quan trọng không kém là đẹo trai, lãng tử, đi phát tờ rơi khắp phố phường
- Sao em biết anh đi phát tờ rơi?
- Anh không kể anh Minh thì sao em biết?
- Ah thế anh ấy bảo em ah?
- Vâng, thấy hiếu kỳ với cậu sinh viên ấy, hỏi qua thì bảo trước nó phát tờ rơi cho cửa hàng ga. Khiếp thế, mấy đứa con gái nó cũng nhìn ngó anh ghê lắm, mà anh lại không thèm nhìn lại một đứa nào, chung thủy thế cơ chứ.
- Đứa nào?
- Hai con bé vào sau anh mấy hôm ấy, một đứa học dược, một đứa học Lao động xã hộ gì đó em không chi tiết , cơ mà anh thì cứ như bang, không thèm nhìn lại một đứa nào.
- Cái này thì em nói anh mới biết, thế còn em?
- Em á, ban đầu thì binh thường không bận tâm lắm, thạm chí có lúc còn ngứa mắt ấy chứ,
Sao thế
- Bởi vì ở anh đến bây giờ , vẫn có nét gì đó là hơi trịch thượng cao ngạo đấy, người ta chưa làm gì xong lắm lúc lại có thái độ kiểu thách thức hay là để cái tôi cá nhân lên trên đỉnh đầu dù lời nói và hành động lại không như thế.
- Trong khi mấy con bé kia nó nhìn,ngoái lại thì anh của tôi cứ tưng tửng tung tang, lắm khi thấy chúng nó cũng tội, đấy là ở chỗ mà em biết còn chỗ khác hay trên lớp anh thì em không biết.
Khi đó thì em thế nào
- Em chả thế nào cả, cho đến khi anh làm đổ cốc bia lên người em, rồi em chở anh đi thử áo , nhớ không
- Nhớ , nhớ.
- Khiếp thế, rõ ràng ngồi sau chị mà cứ sợ người yêu nhìn thấy rồi đánh ghen không bằng, chị cười còn tao thì hơi ngượng mặt
- Thì rõ, ai biết đâu dc, lỡ em cũng có người khác ghen, thì khéo khi ấy anh dính đòn đầu tiên ấy chứ, rồi hôm sau đi làm lại mất chị thu ngân và dc thay bằng người khác thì toi, ai đưa thuốc lá cho tôi bán..., chị nghe đến đây thì cười phá lên một hồi.
- Vui nhở, ngày ấy đâu rồi, ngày ấy đâu rồi – chị ngân nga câu hát của Mỹ Tâm rồi ngả đầu vào vai tao.
- Nên túm tụm lại, thì đôi khi chỉ cần đẹp trai cao lớn, lạnh lùng ít nói thậm chí chả cần hoạt ngôn lại đắt giá đấy, chứ như những anh hồi đó theo đuổi tăm tia, anh nào mà mồm mép leo lẻo hay dẻo như kẹo là em cho next ngay lập tức, chả mất thời gian làm gì rồi lại lắm chuyện.
- Cơ mà khi nói chuyện công việc hay buôn bán thì lại chém ác thế không biết, cái lần anh uống bia giao lưu với mấy người ở cty anh bây giờ ấy, chắc sau đợt đó là móc nối rồi xin việc cho hai chị em về đó thực tập đúng không?
- Đúng rồi, anh biết họ khi mà có lần anh ốm, ròi em gửi bộ quần áo về xóm trọ cho anh đấy, ở nhà nằm mệt quá, nên đi bộ lang thang sang bên kia đường, chỗ phố Đỗ Quang bây giờ, ngồi cùng quán nước.
- Như anh thì khi phỏng vấn là dễ ăn điểm lắm đấy, cái cty em làm sổ sách cho họ em gặp mấy lần phỏng vấn em thấy họ nhìn nhận đánh giá ứng viên lúc phỏng vấn xong, nghĩ nếu đưa anh đến là trúng ngay.
- Cũng chả biết đâu được, nó lại ăn theo thế giới quan của người đối diện nữa chứ, chắc gì đã trúng thậm chí còn failed.
Câu chuyện lan man trên trời dưới bể với chị, cho đến khi hai đứa quay vè nhà nghỉ, ăn uống lang thang khắp khu chợ Móng Cái, nhìn ánh mắt và nét mặt của chị không giấu được sự hạnh phúc khi đó, cái này thì cảm nhận không hề khó bởi ở chị có một sự thấu hiểu và mang lại cho tao cảm giác yên tâm, đôi khi còn là niềm an ủi.
Mỗi chuyến đi, đằng sau reset lạ tâm trí đầu óc và thay đổi cảm xúc trải nghiệm, thì cái ngăn kéo và kệ gỗ nhà chị lại được bổ sung thêm vài thứ lưu niêm lặt vặt, duy nhất bộ chìa khóa xe và chìa khóa nhà thì có treo thêm hai thứ khắc chữ cái đầu tiên tên tao và chị kèm hai con chuột nho nhỏ xinh xinh.
Vào những ngày cuối năm, cái gì cũng dồn dập hối hả , từ công trường chạy tiến độ đến văn phòng cũng nhốn nháo, xong văn hóa doanh nghiệp của thời kỳ trước 2010, nó vẫn có gì đó khác biệt, mạng xã hội vẫn là cái gì đó còn nhen nhóm, thì khoảng cách giữa con người với nhau nó vẫn gần gũi hơn, ngoài ứng dụng chat yahoo/skype thì điện thoại, đời sống con người nó thực tế hơn, hay như dân Audio vẫn nói là nó có gì đó thiên về Analog chứ không Digital như bây giờ xong thông tin nó lại thiếu sát thực và độ trễ cao hơn.
Với cái năm 2007 nó đúng nghĩa bản lề mọi thứ, tù cái việc ra đường phải đội mũ bảo hiểm không là ăn 150k, hay là hạn dung hộ chiếu mới lên 10 năm từ 1.7 và chứng minh thư thì xuống 15 năm, và sau sang năm là một cuộc khủng hoảng kinh tế, xăng đắt bỏ tổ, lãi ngân hàng thì ngút trời và tỷ giá cũng khét lẹt, chắc an hem không quên được cái năm đó. Nghe ông anh L nói chuyện, và phân tích kinh tế vĩ mô, lắm cái cũng thú vị, thực tế xong lại toát lên cái sự của người có nhiều tiền và tài sản, lạm phát có đến 100% cũng không xi nhê với lão khi mà hắn đã có hơn chục cái nhà đang cho thuê từ để ở đến kinh doanh, thành ra bất cứ thời điểm nào, sẵn tiền mặt thì luôn là vua cũng không hề sai tí nào.