Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tao gật đầu và nâng mái tóc của chị lên khỏi lưng, xoay người chị áp nằm nghiêng mặt đối mặt và hôn lên trán và đôi mắt cận không kinh nhìn dại đờ của chị, còn chị thì rướn người nhổm lên và hôn lại tao một cái rõ kêu
- Yêu em không anh?
- Anh có, còn em
Chị gật đầu và thì thào vào cổ tao – em rất yêu anh.
- Mai đi lang thang một chút đi, sang bên khu Phù Đổng và Ninh Hiệp gần đó luôn.
- Lại mua quần áo à, nếu mà anh cứ ở nhà với em như lúc này thì quần áo có được mặc đâu mà mua nhiều làm gì, em còn một lố anh mua còn chưa được mặc kìa, cả Nhất Long hay Blue vẫn còn nguyên mác
- Thế dậy lấy ra mặc vào đi, để không trong tủ là nó tủi thân đấy,
- Hâm, giờ lấy ra mặc làm gi
- Anh nghĩ là nó cũng thèm khát mùi cơ thể của em,
- Giống anh?
- Đúng thế, cây giống bóng của giống người mà – tao cười nhăn nhở
- Điêu, cái mồm lại lôi ca dao tục ngữ ra để mà văn vở đấy, thế mặc vào thì anh cũng phải mặc, chứ mỗi mình em mặc rồi một tí lại bắt em phải cởi ra mất công giặt
- Uh thế có lẽ cứ như này là hay nhất
Tao nói rồi kéo chị nằm trườn lên người tao rồi nâng chị lên để cái lưỡi vuốt ve từ cổ đến dưới rốn chị. Khi ấy, lại lăn lộn vật vã kèm tiếng thở dốc hổn hển kèm những cái rên xiết, chăn gối lại lung tung, ga đệm xô lệch hết cả, hai đứa lại trút hết cảm xúc xác thịt rồi ngủ một mạch đến sáng bảnh mới dậy.
Tao bảo Hương ở nhà gấp quần áo và đồ dung cá nhân, nó cũng quen với việc tao phải đi như này nên mọi thứ cứ bảo là sẽ đâu vào đó. Năm đó mùa đông lạnh đến mức như vậy, lại còn mưa nữa, vùng núi là trâu bò chết rét khá nhiều vì mưa lạnh, và ở khu nhà của ban xây dựng tao dính một trận ốm viêm phổi phải nhập viện mất gần 1 tuần. Một trận ốm đến nhớ đời của tao, với cái thời tiết trên đó nó lạnh hơn, thêm độ ẩm của vùng núi nữa. Vin vào trận nghỉ ốm, tao với chị đi Móng Cái và ở Trà Cổ 2 hôm, một công đôi ba việc, đồng thời cũng thay đổi không khí cùng nhau, chuẩn bị một trận kiếm tiền với mấy cái kho lạnh công nghiệp loại lớn, rồi điện thoại và hàng điện tử, đồ điện tử thì nó to và tao chỉ bán khách đặt gửi chứ không bán đổ được nhiều, xong đầu DVD và MP4 khi đó vẫn ngon, mỗi tội là chỉ kiếm dc 100-150k/chiếc, nên thêm vào đó là đầu thu kỹ thuật số vẫn ngon thơm, nó giản tiện hơn nhiều so với cái angten chảo trước đó vài năm, trong khi hàng chính hang thì đầu DTH cũng chuộng xong chi phí nó cao hơn, thành ra hàng Tàu vẫn túc tắc kiếm được, tháng trôi tầm hơn chục cái là ok với tao.
Khi thị trường điện thoại di động đang dịch chuyển sang phổ biến hơn hẳn các loại máy đời cao, thì hàng trung và basic sẽ đánh về phân khúc người lớn tuổi và thanh niên, và nhập một lượng to cũng không quá áp lực về vốn, thêm phụ kiện vào đó nữa, hàng máy Tàu đang dần nhạt bởi sụ bất cập về tính năng sử dụng nên tao không hướng nhiều về nó nữa, về cơ bản thì vẫn phải mùa nào thức ấy. Nên bán về phân khúc thấp bình dân vẫn ok, khi mà room thị trường người tiêu dung đa số hơn, nó cứ giống các loại xe ô tô dưới 500tr bây giờ, ví dụ xe VF3 là một điển hình. Tuy nhiên muốn có tấm có món thì vẫn phải làm cái to, chấp nhận độ trễ thời gian, thành ra tao vẫn kiên trì với món điện lạnh cả gia dụng lẫn công nghiệp. Xong với hàng điều hòa TQ thì tao kết hợp cả Panasonic và sau có thêm Gree, ngon bổ rẻ.
Tạm vậy, coi như dồn dc một ít đẩy cho ông bà già làm vốn đối ứng cho cái tàu mới triển khai thi công, vì cũng mất 7-8 tháng mới xuống đà mà chạy được, thành ra nước đến đâu đắp bờ đến đó, không có vụ 28 cục nóng kia thì cũng chả dám nghĩ được cái gì. Tuy rằng lúc này tao vẫn không để chị biết chuyện làm ăn ở dưới nhà, dù biết thì cũng chỉ nghe và tham gia vài câu xong với tao là chưa cần thiết. Nên tao cứ bảo ông bà già, nếu chung dc thì cứ làm 20% thậm chí 25% cũng được, gối đầu nhau hai cái trong 3 – 4 năm xoay sở xem thế nào.
Nếu xử chốt được mấy kho lạnh của bạn anh Khiêm thì coi như tiền nó sẽ túc tắc có đều cho đến giữa năm sau bởi độ giãn cách các công trình ấy nó cũng phải nửa tháng hoặc một tháng mới làm một cái. Đống bình gas tháo được từ vụ trước cứ vậy mang ra dung, bớt được một tí đầu vào. Và tao cứ để xem, sau 2 năm tao không đụng đến cái thẻ ATM chị đang cầm, nó sẽ có được tổng là bao nhiêu tiền, chỉ biết mỗi tháng chị đưa tao 3tr, còn lại cứ coi như là để tiết kiệm bỏ ống, tiền chị đưa thì tao đưa cho Hương để nó chi tiêu sinh hoạt và đi lại, rồi học hành của nó ở trường, tiền nhà trọ là tao cứ trả 3 tháng 1 lần. Còn nó muốn đi du học ở bên Anh thì tao mới chỉ nghe vậy còn chưa đến thời điểm, xong mong muốn thì cứ ghi nhận bởi nó là một câu chuyện hoàn toàn khác cả về tài chính, bởi nếu không có học bổng thì bất khả thi.
Vậy đấy, đến hết 2007, tao có công việc chính tạm coi ổn định, kiếm trong kiếm ngoài thêm thắp vào, cũng đủ anh em sinh hoạt và tiết kiệm một tí, cũng đến lúc tao cần mảnh đất cắm dùi ở cái đất này, như ông anh L nói, dù là đất chó ỉa cũng được, xong cứ có một cái đứng tên mình, làm cái hộ khẩu sau này để còn có cở sở cho các thứ khác lâu dài.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Chạm ngưỡng 24 tuổi của hai đứa tao, chị sinh trước tao mấy hôm, và đến giai đoạn này, chị kết thúc năm thứ nhât liên thông, tao xong kỳ đầu cao học, về cơ bản, thì giai đoạn này cảm nhận được tuổi trẻ đang rực rỡ nhất cho cả hai đứa, nhìn chị ngày một năng động trẻ trung hơn, thi thoảng chị có thay đổi kiểu tóc và trang điểm nhẹ, không hề phô trương bóng bẩy hay cố gây chú ý nổ bật mà ở chị có một sự cá tính mà quyế rũ luôn toát ra một sự thu hút cái nhìn chú ý, lúc bình thường ở nhà thì lại dung dị, lịch thiệp khi ra ngoài. Thành ra người đẹp vì lụa cũng không hề sai, và nếu ai gặp làn đầu thì trong đầu ai cũng tự thấy con người này không hề thiếu điều kiện sống. Việc của tao khi ấy là chạy và cháy hết mình, chạy vì cuộc sống về những tính toán cho sau này, cháy là cháy vì khát khao và cháy vì thanh xuân bên chị, chị cũng cảm nhận được điều này từ chính mình, từ xung quanh và từ tao, nên mỗi lần hai đứa có không gian riêng tư, nhất là trong những lần đi chơi qua đêm ở bên ngoài Hà nội, chị luôn dành cho tao một cảm xúc thăng hoa và yêu chiều hết mực. Xong ở chị, vẫn luôn có một sự dịu êm như dòng suối chảy, khi thì dữ dội như con sóng triều dâng, bởi nó xuất phát từ sự tự chủ, cá tính và bản chất lanh lợi vốn có, lại được hun đúc thêm trong quãng thời gian đi buôn bán cùng hay khi gặp những khách hàng cùng tao. Thành ra nếu để con người này thuần theo ý mình, thì mang cơ bắp cứng rắn chưa chắc đã phát huy tác dụng , thậm chí một sự im lặng khéo lại được việc, nói tóm lại là nhìn chị hấp dẫn gợi cảm ngoại hình xong nội tâm thì không biết lựa là hỏng, thành ra lắm thằng cũng mon men tiếp cận hay những chú có điều kiện có xe ô tô ở lớp chị, mà có ý cà chớn thì chỉ có sụp hố.
- Lại sắp hai năm rồi, nhanh nhỉ, nhoằng cái anh sinh viên chân chất mộc mạc, cao lớn lạnh lùng năm nào mà giờ đã chững chạc và bảnh bao như này.
- Uh, nhanh thế, một chị thu ngân suốt ngày quần jean áo phông giắt một nửa vạt áo vào cạp quần, tóc buộc búi cao ngồi đếm tiền gạch phiếu xoành xoạch, ương bướng và lém lỉnh này nào giờ lại mang nét thanh tú, mịn không tì vết ngồi đây hóng gió lạnh cùng anh ấy.
- ờ ha, không những thế lại còn thầm yêu trộm nhớ, dõi theo anh ấy tưng ngày, thậm chí có lần còn đứng nhìn từ xa khi anh ấy khoác ba lô, mũ lưỡi chai dắt cô người yêu hơn một tuổi đi xem đồ Lạng Sơn nữa chứ. Tao nghe mà không nói gì chỉ cười trừ
- Nói thật, khi còn ở quán bia làm với anh Minh, em cảm nhận ấn tượng xấu nhất về anh là gì?
- Sao không hỏi ấn tượng đẹp mà lại hỏi ấn tượng xấu?
- Anh muốn nghe tin xấu trước, nên em cứ chia sẻ thật xem nào
- Gớm, giờ này lại còn bày đặt
- Không phải bày đặt, mà đôi lúc, cũng nên có những khoảng thời gian như này, để nhìn lại những gì đã qua, ngẫm lại những thứ mà mình đã trải. Bởi không có những lúc ấy thì sao có lúc này, hôm nay là kết quả của hôm qua mà.
- Em hiểu điều này, thực ra nếu hỏi tại sao em lại chọn anh và yêu anh thì cũng một phần xuất phát từ câu nói vừa rồi của anh. Mặc dù đôi lúc anh cũng có gì đó nhạt nhẽo đơn điệu, thậm chí có gì đó hơi lạnh lùng quân phiệt như bộ đội hay công an làm chuyên án ấy.
- Cơ mà cũng có thế thì em mới thêm được những gia vị màu mè chứ, nhỉ?
- Không, em thì không hẳn là vậy, cái chính là cái cần và cái muốn của mình nó ntn thì mình lựa chọn thôi, có thế khi này là đúng sau này nhìn lại thì chắc gì đã là không sai.
- Còn chuyện tại sao em lại chọn anh thì nó xuất phát từ cái nhìn và cảm nhận của cá nhân em, như mình học môn triết, nó có khái niệm nhân sinh quan thế giới quan ấy, anh cũng được học thầy Mai Xuân Hợi và Tô Đức Hạnh đúng không?
- Còn em cũng mong là cảm nhận của em nó không bị sai quá nhiều chứ không mong nó đúng được hoàn toàn, chứ không mình lại có nghề xem bói hay tiên tri thì chết.
- Là sao? Tao nói và nhét vào miệng chị miếng cá mực khô mua ở quán
- Thì khi ấy, một cậu sinh viên cao lớn, mảnh mai thư sinh khi nhìn xa, nhìn gần và nhìn kỹ và nghe cách nói năng thì lại hơi giống ông cụ, kiểu như tính già trước tuổi ấy. Chị cười
- Rồi sao nữa?
- Nếu mà anh có gì đó không như em thấy thì sao nhỉ?
- Là sao, ý anh là nếu tính nết anh cũng trẻ trung thậm chí trẻ con vô tư đúng như các bạn sinh viên trang lứa khi đó á?
- Đúng vậy
- Thì cũng chưa biết, lúc ấy lại có thể nghĩ cách khác, có thể vẫn thích vẫn để ý còn mức độ nào thì nó lại phải phụ thuộc tình huống chứ. Xong cơ bản, là em nhìn thấy một sự nỗ lự, chịu khó và cầu tiến, hay đúng hơn là một sự trưởng thành hơn tuổi trong con người anh, một phần quan trọng không kém là đẹo trai, lãng tử, đi phát tờ rơi khắp phố phường
- Sao em biết anh đi phát tờ rơi?
- Anh không kể anh Minh thì sao em biết?
- Ah thế anh ấy bảo em ah?
- Vâng, thấy hiếu kỳ với cậu sinh viên ấy, hỏi qua thì bảo trước nó phát tờ rơi cho cửa hàng ga. Khiếp thế, mấy đứa con gái nó cũng nhìn ngó anh ghê lắm, mà anh lại không thèm nhìn lại một đứa nào, chung thủy thế cơ chứ.
- Đứa nào?
- Hai con bé vào sau anh mấy hôm ấy, một đứa học dược, một đứa học Lao động xã hộ gì đó em không chi tiết , cơ mà anh thì cứ như bang, không thèm nhìn lại một đứa nào.
- Cái này thì em nói anh mới biết, thế còn em?
- Em á, ban đầu thì binh thường không bận tâm lắm, thạm chí có lúc còn ngứa mắt ấy chứ,
Sao thế
- Bởi vì ở anh đến bây giờ , vẫn có nét gì đó là hơi trịch thượng cao ngạo đấy, người ta chưa làm gì xong lắm lúc lại có thái độ kiểu thách thức hay là để cái tôi cá nhân lên trên đỉnh đầu dù lời nói và hành động lại không như thế.
- Trong khi mấy con bé kia nó nhìn,ngoái lại thì anh của tôi cứ tưng tửng tung tang, lắm khi thấy chúng nó cũng tội, đấy là ở chỗ mà em biết còn chỗ khác hay trên lớp anh thì em không biết.
Khi đó thì em thế nào
- Em chả thế nào cả, cho đến khi anh làm đổ cốc bia lên người em, rồi em chở anh đi thử áo , nhớ không
- Nhớ , nhớ.
- Khiếp thế, rõ ràng ngồi sau chị mà cứ sợ người yêu nhìn thấy rồi đánh ghen không bằng, chị cười còn tao thì hơi ngượng mặt
- Thì rõ, ai biết đâu dc, lỡ em cũng có người khác ghen, thì khéo khi ấy anh dính đòn đầu tiên ấy chứ, rồi hôm sau đi làm lại mất chị thu ngân và dc thay bằng người khác thì toi, ai đưa thuốc lá cho tôi bán..., chị nghe đến đây thì cười phá lên một hồi.
- Vui nhở, ngày ấy đâu rồi, ngày ấy đâu rồi – chị ngân nga câu hát của Mỹ Tâm rồi ngả đầu vào vai tao.
- Nên túm tụm lại, thì đôi khi chỉ cần đẹp trai cao lớn, lạnh lùng ít nói thậm chí chả cần hoạt ngôn lại đắt giá đấy, chứ như những anh hồi đó theo đuổi tăm tia, anh nào mà mồm mép leo lẻo hay dẻo như kẹo là em cho next ngay lập tức, chả mất thời gian làm gì rồi lại lắm chuyện.
- Cơ mà khi nói chuyện công việc hay buôn bán thì lại chém ác thế không biết, cái lần anh uống bia giao lưu với mấy người ở cty anh bây giờ ấy, chắc sau đợt đó là móc nối rồi xin việc cho hai chị em về đó thực tập đúng không?
- Đúng rồi, anh biết họ khi mà có lần anh ốm, ròi em gửi bộ quần áo về xóm trọ cho anh đấy, ở nhà nằm mệt quá, nên đi bộ lang thang sang bên kia đường, chỗ phố Đỗ Quang bây giờ, ngồi cùng quán nước.
- Như anh thì khi phỏng vấn là dễ ăn điểm lắm đấy, cái cty em làm sổ sách cho họ em gặp mấy lần phỏng vấn em thấy họ nhìn nhận đánh giá ứng viên lúc phỏng vấn xong, nghĩ nếu đưa anh đến là trúng ngay.
- Cũng chả biết đâu được, nó lại ăn theo thế giới quan của người đối diện nữa chứ, chắc gì đã trúng thậm chí còn failed.
Câu chuyện lan man trên trời dưới bể với chị, cho đến khi hai đứa quay vè nhà nghỉ, ăn uống lang thang khắp khu chợ Móng Cái, nhìn ánh mắt và nét mặt của chị không giấu được sự hạnh phúc khi đó, cái này thì cảm nhận không hề khó bởi ở chị có một sự thấu hiểu và mang lại cho tao cảm giác yên tâm, đôi khi còn là niềm an ủi.
Mỗi chuyến đi, đằng sau reset lạ tâm trí đầu óc và thay đổi cảm xúc trải nghiệm, thì cái ngăn kéo và kệ gỗ nhà chị lại được bổ sung thêm vài thứ lưu niêm lặt vặt, duy nhất bộ chìa khóa xe và chìa khóa nhà thì có treo thêm hai thứ khắc chữ cái đầu tiên tên tao và chị kèm hai con chuột nho nhỏ xinh xinh.
Vào những ngày cuối năm, cái gì cũng dồn dập hối hả , từ công trường chạy tiến độ đến văn phòng cũng nhốn nháo, xong văn hóa doanh nghiệp của thời kỳ trước 2010, nó vẫn có gì đó khác biệt, mạng xã hội vẫn là cái gì đó còn nhen nhóm, thì khoảng cách giữa con người với nhau nó vẫn gần gũi hơn, ngoài ứng dụng chat yahoo/skype thì điện thoại, đời sống con người nó thực tế hơn, hay như dân Audio vẫn nói là nó có gì đó thiên về Analog chứ không Digital như bây giờ xong thông tin nó lại thiếu sát thực và độ trễ cao hơn.
Với cái năm 2007 nó đúng nghĩa bản lề mọi thứ, tù cái việc ra đường phải đội mũ bảo hiểm không là ăn 150k, hay là hạn dung hộ chiếu mới lên 10 năm từ 1.7 và chứng minh thư thì xuống 15 năm, và sau sang năm là một cuộc khủng hoảng kinh tế, xăng đắt bỏ tổ, lãi ngân hàng thì ngút trời và tỷ giá cũng khét lẹt, chắc an hem không quên được cái năm đó. Nghe ông anh L nói chuyện, và phân tích kinh tế vĩ mô, lắm cái cũng thú vị, thực tế xong lại toát lên cái sự của người có nhiều tiền và tài sản, lạm phát có đến 100% cũng không xi nhê với lão khi mà hắn đã có hơn chục cái nhà đang cho thuê từ để ở đến kinh doanh, thành ra bất cứ thời điểm nào, sẵn tiền mặt thì luôn là vua cũng không hề sai tí nào.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Khi một giai điệu cũ tình cờ vang lên, chỉ một cái chớp mắt đã đưa bạn về đúng vị trí đó của 10 hay 20 năm trước, cả hình ảnh và mùi hương, sắc vị đầy đủ, đó là ký ức vô thức
Mảnh ký ức đó dc chôn sâu trong tiềm thức và âm thanh của bản nhạc như chìa khoá để khai mở lại chúng một cách từ tù và đầy đủ, mọi giác quan đồng điệu lại trong tích tắc.
Minh Hà từng nói, nếu bản nhạc anh nghe trong một sự kiện nào đó nó sẽ ghim vào tâm trí anh , anh có thể quên không nhớ chính xác giờ giấc ngày tháng xong giọng nói âm thanh và mùi vị nó sẽ hằn in trong anh. Và em mong rằng anh sẽ không quên hơi thở, giọng nói và đôi tay em khi đặt lên má của anh
Chị Ninh Bình thì nói, có thể chỉ ngẫu nhiên xong nếu ở đâu có bản nhạc em được nghe khi đang ngồi hoặc nằm bên anh nó cất lên em cá 90% anh đang ở đó hoặc anh từng nghe nó ở đó
Em có thói quen và sở thích này một phần do anh gây nên đấy
List nhạc này trong ổ cứng và trong điện thoại cũng như giúp em luôn có tiếng nói và nhịp thở cùng nhiệt huyết năng lượng sống của anh
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Ông già tao gọi ông chú họ đằng nội, đang đi tàu thuê cho người ta về trực tiếp làm cái tàu này từ khi nó bắt đầu thi công cho đến ki nó bị phát mãi sau này, cái sự tan hoang kinh tế ấy nó âm ỉ cho đến mãi 2010, có nhà đang đóng trên đà, không xoay sở được tiếp đành bán sang tay với giá gần như phế liệu, gọi là bán cắt lỗ cả lúa non để khỏi thoát cảnh vỡ nợ. Xong với tao khi đó, lại thấy nhen nhóm một cái là xiay dc í tiền lkert từ việc cho vay lãi ngày chúng mày ạ, nghe hơi bố láo xong đó là sự thật đấy, nó bắt đầu từ đám tay chân làm ăn cho ông L, sau tao về quê mới thấy người ta vay lãi ngayflamf ăn haowcj đảo nợ ngân hàng lấy kỳ lãi suất mới , cứ 1tr ăn lãi 1,5k/ngày, đám cờ bạc thì cứ 3-5k/tr/ngày.
Đúng thật đi qua những tháng ngày đau thương xong nghĩ lại nó vả mình không trượt nhát nào, một thằng sinh viên ra trường chưa đủ một năm, thì đúng là nhận một cú là ngáo đét luôn.
Ngồi với lão trong quán thịt chó Tị Béo ở Tam Trinh , khi đã cưa được ½ chai vodka 750ml, lão nói, - - - sang năm làm ăn khó khăn lắm, biến động nhiều đấy, và nó còn sẽ âm ỉ qua mãi năm sau nữa, tao trải qua trận 1998 , khủng hoảng năm đó một cách mơ hồ và thiếu nhiều thứ nên tao hiểu lần này nó khác, khác lắm, xong nó lại có nhiều cơ hội tiềm ẩn nếu chớp được.
- Vây thì anh có lời khuyên gì cho em lúc này?
- Mày còn trẻ quá, và thiếu nhieuf thứ tích lũy, nên nói ra cũng khó, nói xong khéo mày lại sợ và nản. - - Thế tàu bè nhà mày sao rồi?
- Cái đang đóng thì chắc tầm tháng 5 năm sau mới xuống đà chạy được,cái cũ thì vẫn đều việc anh ạ. Nếu nó cứ suôn sẻ thì chắc 3 năm là hoàn vốn thôi
- Thế cứ kệ nó nuôi nó, giảm bớt nợ nần ở nhà hay lấy từ nó đập sang cái kia thôi, còn vẫn phải làm ra tiền để cho cả hai, phòng thân thêm một tí nữa. Ông bà già mày làm ăn sao?
- Bố mẹ em cũng túc tắc.
- Vậy thì nếu mày có dc tí nào thì cứ làm và lo thân, tham gia dc với ở nhà dc đến đâu thì được, đừng cố tham quá rồi lại vỡ trận. Thế đã ngắm được mảnh đất nào mà cắm dùi chưa?
- Em chưa, anh có chỗ nào ah
- Đầy xong quan trọng là mày mua được tầm bao nhiêu tiền, ở đâu thôi.
- Mày biết khu mạn Đông Anh, Sóc Sơn không
- Em có biết, có bạn cùng lớp đại học, gần Cổ Loa
- Chỗ đó được, xong nếu mua thì mày tìm về quanh khu công nghiệp Thăng Long mà mua, nó không quá xa nội thành, đi qua cầu là được, mày hiểu ý tao không, tại sao tao lại bảo mày ở đó mà không phải chỗ khác.
Ngửa ổ nốc chén rượu, tạo ngập ngừng một lát. Lão nói rát trúng ý mình, bởi mình là dân ở trọ , khu bên đó thì cũng quá lắm dân ở trọ, vì họ làm công nhân, hay chuyên gia trong các nhà máy, thì cũng không đi ở thuê mãi, cũng tính chuyện an cư. Đã thế, cái nhà ga T2 Nội Bài khi đó đang giải phóng mặt bằng và đền bù ruộng đất để mở rộng, với tao khi đó đang làm mảng xây dựng cơ bản, thì hạ tầng lớn đi trước, kéo theo hạ tầng giao thông dân sinh đi theo rồi mới đến dân cư di tản và mở rộng. Điều này khiến tao như thêm bừng tỉnh và tính toán một cách nghiêm túc.
Đang ăn nhậu hai anh em, lão có điện thoại, một lúc sau một ông cao to, vạm vỡ bặm trợn đến mang theo cái túi xách và mấy cái điện thoại đưa lão, trong đó có một con 8800 black và một con 6680 3G nguyên hộp, lão cho tao cái đó bởi con 7610 của tao dù vẫn dung tốt xong nó đã trở nên lỗi thời sau hơn 2 năm sử dụng miệt mài và đã thay 1 lần pin xịn.
Tao đoán túi kia là tiền nên tránh lúc họ đưa tiền cho nhau, tao vào trong lấy cái bát và chén, rót rượu mời tay kia, lão tên Bình, dân xã hội có tiếng và đang quản lý mấy cửa hàng cầm đồ trên phố. Vẫn biết ông anh tay ngoài dài hơn tay trong xong không hề nghĩ lại làm cả món mặt trái xã hội này, không thể tin với một con người đạo mạo phong thái quan cách như thế. Càng tiếp xúc lâu mới thấy lão nguy hiểm , mưu mô toan tính cũng như chịu chơi ntn, chỉ biết khi đó lão đã thịt con bé cùng lớp tao, đưa nó đi chơi đi du lịch đây đó suốt, sau đến khi học xong khóa cao học đc hơn năm thì nó lấy chồng ở Quảng Ninh.
- Mày thấy đấy, tao năm nay cũng không trẻ và chưa già, xong mọi thứ xoay được tiền tao không chừa, và tất nhiên tao không ra mặt cái gì hết ngoài công việc, miễn là không đâm chém hay cờ bạc mãi dâm là được, nên mày chả có lý do gì không cố gắng mà xoay sở. Nên chỗ nào tao giới thiệu, cố liệu mà làm cho tốt còn kiếm tiền và chỗ mà đi lại, sợ mày không làm ra hồn chứ thanh toán nợ nần là yên tâm không lo. Thằng ban nãy, có cái gì giao lưu thì qua bảo nó, tao không can thiệp, của nó cũng như của tao thôi nên không ngại.
Điện thoại cũ khi đó tao chả lạ gì, xong nhờ cuộc nhậu hôm đó, tao mon men được và thi thoảng ra nhặt một hai cái bán cho đám xóm trọ cũ và mới hoặc bọn công trường, cũng có đồng ngồi lê la café trà đá với an hem, vui là chính bởi nó không đáng là bao so với hàng tao buôn Lạng Sơn về đổ. Rồi từ đây sau này lão thửa cho tao được 2 con xe máy SH, một cái cho Hương và một cái cho Minh Hà, xe đẹp, giấy tờ đàng hoàng sạch sẽ hẳn hoi.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo