Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- Sao thế anh? Dường như anh vẫn đang rất giận và ghét em đúng không?
- Em hỏi vậy nghĩa là sao? Anh ghét thì được gì mà không ghét thì anh mất gì đâu?
- Em thấy thế, em vẫn luôn canh cánh trong lòng về anh, từ hôm anh ở nhà em ra về.
- Thôi, chuyện cũ đã xong, thì nhắc lại làm gì rồi khó nghĩ ra, nên xếp nó lại qua một bên, mình còn phải sống dài dài và còn nhiều thứ khác phải suy nghĩ bận tâm mà em. Anh có tính thù vặt chấp chiếm đến mức ấy đâu mà em nói thế.
- Em hiểu, xong anh đừng cố tỏ ra cao thượng với em, là em thì em cũng sẽ khó quên và không thể hết giận được, và em thừa nhận, là em thiếu cương quyết, lập trường, để rồi khiến anh phải lạnh lùng dứt khoát ra đi
- Cái điểm cuối cùng, là mọi thứ của em trên đó vẫn ổn thế là được rồi, còn trong chuyện tình cảm, thì người này ra đi kẻ khác sẽ đến thôi, đó là chuyện không khó hiểu, và anh cũng không khó chịu vè điều đó. Nên biết em có bến đỗ đủ tốt, bố mẹ em có nơi trông cậy và hãnh diện cũng như yên tâm về tương lai của em, là tốt rồi mà, nghĩ làm gì nhiều.
- Vậy anh không có chuyện gì để nói thêm với em thì em xin phép, anh nghỉ ngơi đi, mà anh mới uống rượu đấy ah?
- Anh uống dưới công trường, họ liên hoan tiện ở đó nên tham gia cùng cho vui.
- Thế khi nào em cưới
- Chị xạm mặt lại khi tao hỏi câu này
- Dự định thì ra tết còn ngày cụ thể thì chưa, em sẽ gứi thiệp mời, anh thu xếp lên vui với em nhé.
- Cái này anh không hứa trước, nếu không bận thì anh sẽ đi. Chúc mừng em đã có bến đỗ hạnh phúc, mong là mọi điều vè sau sẽ được viên mãn, trọn vẹn. Cũng không quên cám ơn em đã dành cho anh những tháng ngày tốt đẹp của tuổi trẻ mới lớn, dù không quá dài xong cũng không hề ngắn ngủi, nên bản thân anh vẫn trân trọng những gì mình từng có với nhau. Còn tất nhiên cuộc sống của anh thì anh vẫn phải tiếp tục thôi, mới có ngoài hai mươi thôi mà.
- Em cám ơn anh, nhưng thật khi nghe anh nói thế là em lại thấy áy náy vô cùng,hẳn là anh cứ mắng mỏ trách cứ thì lại là một chuyện, đằng này..,
- Nếu máng mỏ trách cứ mà mọi thứ nó không đến lúc này thì người khác họ cũng không bị dang dở, xa cách chia lìa nhau, nên anh thấy như thế là không cần thiết, con người anh không hẹp hỏi nhỏ nhen đến mức ấy, nên em không có gì phải e ngại, vì anh đã nói là làm và chịu trách nhiệm được với quyết định của mình.
- Anh nói có thật khớp với suy nghĩ của mình không, còn nếu anh vẫn thấy khó chịu thì nay em ở đây sẵn sàng nghe anh nói hết cho hả lòng. Chị bắt đầu khóc
- Tao rút tờ giấy đưa chị lau mặt
- Không, anh không có gì phải nói vì không có gì bị dồn nén tích tụ trong đầu nên em cứ thả lỏng đi, mọi chuyện nên hướng đến cái tốt đẹp sau này. - Nếu chẳng may anh có sa cơ lỡ vận thì còn có chỗ mà bốc máy gọi giúp đỡ chứ, nên chuyện này tốt nhất là không nhắc lại nữa. Tiếng nhạc tao vặn to lên một chút để nó át tiếng của hai đứa cho hàng xóm đỡ bị tò mò vì tao đã mở cánh cửa sổ chỗ bàn máy tính và cửa phòng cũng đã mở hẳn.
- Thế anh bận không, thì đưa em về bên chị Giang
- Uh, để anh đưa em về. Tao nói rồi tắt điện và cài lại cửa sổ, xong vừa cài lại cánh cửa với tay cầm chìa khóa thì chị từ sau lao đến ôm tao thật chặt rồi khóc nức nở. Tao vẫn cầm chùm chìa khóa và tay còn lại gỡ chị ra, tao không muốn chị bị quá cảm xúc cũ ùa về rồi phát sinh. Xong tao xoay người lại để gỡ chị hẳn ra, tao giữ chắc hai vai chị và nói
- Em làm gì thế? Anh đã nói thế rồi mà, không nên như vậy , vì cái gì đã xong anh không muốn khơi gợi lại, anh là một chuyện còn em lại khác, em còn chuẩn bị lập gia đình nữa.
- Em hiểu, xong anh có biết tâm trạng em lúc này em đang như nào không? Chị thút thít, ấm ức
- Anh biết, xong vì thế lại càng cẩn thận và giữ chừng mực, vì như thế là giữ cho em
Chị kéo tao lại về sát góc bàn bên trong để khuất hẳn tầm nhìn từ ngoài sân, rồi chị lao lên ôm tao thật chặt và hôn tao tới tấp, đôi tay chị vuốt ve từ đầu đến ngang lưng tao liên tiếp xong tao vẫn một mực giữ khoảng cách. Xong giằng co mãi, dù cổ tay chị đã bị đỏ ửng và khá đau khi bị tao gỡ ra, nhưng không hiểu sao một người nhỏ nhắn mảnh mai lại có quyết tâm đến mức ấy với một thằng vạm vỡ cao lớn như tao.
- Anh, anh đừng tránh né em như thế có được không, em chôn nén lòng mình hơn một năm nay như thế là quá đủ rồi, nên anh đừng để em phải ra về trong đau khổ dằn vặt như thế nữa có được không?
- Anh nói rồi, em qua đây , mình gặp nhau là vui rồi, còn những gì cần nói anh cũng đã nói hết để em hiểu, nên em không nhất thiết phải như vậy, vì nếu chồng chưa cưới của em mà biết thì người khổ nhất sẽ là em đấy, sau đó còn bố mẹ em với gia đình nhà anh ta nữa, nên em hãy tự trọng và giữ gìn cho tất cả, đừng để vì một phút này mà làm hỏng hết mọi thứ về sau.
- Kệ đi, em biết phải làm ntn cho ổn, miễn sao em được là em lúc này, là em của anh ngày xưa. Anh cũng đừng dằn lòng mình nữa, hãy là anh của ngày xưa với em đi, một hôm nay thôi là đủ rồi. Nói rồi chị ôm ghì lấy tao và đẩy tao sát vào góc phòng và lao đến hôn tao ngấu nghiến rồi chị tự bỏ cái áo khoác dạ ném xuống giường.
 

zai97

Tao là gay
- Sao thế anh? Dường như anh vẫn đang rất giận và ghét em đúng không?
- Em hỏi vậy nghĩa là sao? Anh ghét thì được gì mà không ghét thì anh mất gì đâu?
- Em thấy thế, em vẫn luôn canh cánh trong lòng về anh, từ hôm anh ở nhà em ra về.
- Thôi, chuyện cũ đã xong, thì nhắc lại làm gì rồi khó nghĩ ra, nên xếp nó lại qua một bên, mình còn phải sống dài dài và còn nhiều thứ khác phải suy nghĩ bận tâm mà em. Anh có tính thù vặt chấp chiếm đến mức ấy đâu mà em nói thế.
- Em hiểu, xong anh đừng cố tỏ ra cao thượng với em, là em thì em cũng sẽ khó quên và không thể hết giận được, và em thừa nhận, là em thiếu cương quyết, lập trường, để rồi khiến anh phải lạnh lùng dứt khoát ra đi
- Cái điểm cuối cùng, là mọi thứ của em trên đó vẫn ổn thế là được rồi, còn trong chuyện tình cảm, thì người này ra đi kẻ khác sẽ đến thôi, đó là chuyện không khó hiểu, và anh cũng không khó chịu vè điều đó. Nên biết em có bến đỗ đủ tốt, bố mẹ em có nơi trông cậy và hãnh diện cũng như yên tâm về tương lai của em, là tốt rồi mà, nghĩ làm gì nhiều.
- Vậy anh không có chuyện gì để nói thêm với em thì em xin phép, anh nghỉ ngơi đi, mà anh mới uống rượu đấy ah?
- Anh uống dưới công trường, họ liên hoan tiện ở đó nên tham gia cùng cho vui.
- Thế khi nào em cưới
- Chị xạm mặt lại khi tao hỏi câu này
- Dự định thì ra tết còn ngày cụ thể thì chưa, em sẽ gứi thiệp mời, anh thu xếp lên vui với em nhé.
- Cái này anh không hứa trước, nếu không bận thì anh sẽ đi. Chúc mừng em đã có bến đỗ hạnh phúc, mong là mọi điều vè sau sẽ được viên mãn, trọn vẹn. Cũng không quên cám ơn em đã dành cho anh những tháng ngày tốt đẹp của tuổi trẻ mới lớn, dù không quá dài xong cũng không hề ngắn ngủi, nên bản thân anh vẫn trân trọng những gì mình từng có với nhau. Còn tất nhiên cuộc sống của anh thì anh vẫn phải tiếp tục thôi, mới có ngoài hai mươi thôi mà.
- Em cám ơn anh, nhưng thật khi nghe anh nói thế là em lại thấy áy náy vô cùng,hẳn là anh cứ mắng mỏ trách cứ thì lại là một chuyện, đằng này..,
- Nếu máng mỏ trách cứ mà mọi thứ nó không đến lúc này thì người khác họ cũng không bị dang dở, xa cách chia lìa nhau, nên anh thấy như thế là không cần thiết, con người anh không hẹp hỏi nhỏ nhen đến mức ấy, nên em không có gì phải e ngại, vì anh đã nói là làm và chịu trách nhiệm được với quyết định của mình.
- Anh nói có thật khớp với suy nghĩ của mình không, còn nếu anh vẫn thấy khó chịu thì nay em ở đây sẵn sàng nghe anh nói hết cho hả lòng. Chị bắt đầu khóc
- Tao rút tờ giấy đưa chị lau mặt
- Không, anh không có gì phải nói vì không có gì bị dồn nén tích tụ trong đầu nên em cứ thả lỏng đi, mọi chuyện nên hướng đến cái tốt đẹp sau này. - Nếu chẳng may anh có sa cơ lỡ vận thì còn có chỗ mà bốc máy gọi giúp đỡ chứ, nên chuyện này tốt nhất là không nhắc lại nữa. Tiếng nhạc tao vặn to lên một chút để nó át tiếng của hai đứa cho hàng xóm đỡ bị tò mò vì tao đã mở cánh cửa sổ chỗ bàn máy tính và cửa phòng cũng đã mở hẳn.
- Thế anh bận không, thì đưa em về bên chị Giang
- Uh, để anh đưa em về. Tao nói rồi tắt điện và cài lại cửa sổ, xong vừa cài lại cánh cửa với tay cầm chìa khóa thì chị từ sau lao đến ôm tao thật chặt rồi khóc nức nở. Tao vẫn cầm chùm chìa khóa và tay còn lại gỡ chị ra, tao không muốn chị bị quá cảm xúc cũ ùa về rồi phát sinh. Xong tao xoay người lại để gỡ chị hẳn ra, tao giữ chắc hai vai chị và nói
- Em làm gì thế? Anh đã nói thế rồi mà, không nên như vậy , vì cái gì đã xong anh không muốn khơi gợi lại, anh là một chuyện còn em lại khác, em còn chuẩn bị lập gia đình nữa.
- Em hiểu, xong anh có biết tâm trạng em lúc này em đang như nào không? Chị thút thít, ấm ức
- Anh biết, xong vì thế lại càng cẩn thận và giữ chừng mực, vì như thế là giữ cho em
Chị kéo tao lại về sát góc bàn bên trong để khuất hẳn tầm nhìn từ ngoài sân, rồi chị lao lên ôm tao thật chặt và hôn tao tới tấp, đôi tay chị vuốt ve từ đầu đến ngang lưng tao liên tiếp xong tao vẫn một mực giữ khoảng cách. Xong giằng co mãi, dù cổ tay chị đã bị đỏ ửng và khá đau khi bị tao gỡ ra, nhưng không hiểu sao một người nhỏ nhắn mảnh mai lại có quyết tâm đến mức ấy với một thằng vạm vỡ cao lớn như tao.
- Anh, anh đừng tránh né em như thế có được không, em chôn nén lòng mình hơn một năm nay như thế là quá đủ rồi, nên anh đừng để em phải ra về trong đau khổ dằn vặt như thế nữa có được không?
- Anh nói rồi, em qua đây , mình gặp nhau là vui rồi, còn những gì cần nói anh cũng đã nói hết để em hiểu, nên em không nhất thiết phải như vậy, vì nếu chồng chưa cưới của em mà biết thì người khổ nhất sẽ là em đấy, sau đó còn bố mẹ em với gia đình nhà anh ta nữa, nên em hãy tự trọng và giữ gìn cho tất cả, đừng để vì một phút này mà làm hỏng hết mọi thứ về sau.
- Kệ đi, em biết phải làm ntn cho ổn, miễn sao em được là em lúc này, là em của anh ngày xưa. Anh cũng đừng dằn lòng mình nữa, hãy là anh của ngày xưa với em đi, một hôm nay thôi là đủ rồi. Nói rồi chị ôm ghì lấy tao và đẩy tao sát vào góc phòng và lao đến hôn tao ngấu nghiến rồi chị tự bỏ cái áo khoác dạ ném xuống giường.
Chuẩn bị đến đoạn kèn sáo
 

Skyfly

Tao là gay
- Sao thế anh? Dường như anh vẫn đang rất giận và ghét em đúng không?
- Em hỏi vậy nghĩa là sao? Anh ghét thì được gì mà không ghét thì anh mất gì đâu?
- Em thấy thế, em vẫn luôn canh cánh trong lòng về anh, từ hôm anh ở nhà em ra về.
- Thôi, chuyện cũ đã xong, thì nhắc lại làm gì rồi khó nghĩ ra, nên xếp nó lại qua một bên, mình còn phải sống dài dài và còn nhiều thứ khác phải suy nghĩ bận tâm mà em. Anh có tính thù vặt chấp chiếm đến mức ấy đâu mà em nói thế.
- Em hiểu, xong anh đừng cố tỏ ra cao thượng với em, là em thì em cũng sẽ khó quên và không thể hết giận được, và em thừa nhận, là em thiếu cương quyết, lập trường, để rồi khiến anh phải lạnh lùng dứt khoát ra đi
- Cái điểm cuối cùng, là mọi thứ của em trên đó vẫn ổn thế là được rồi, còn trong chuyện tình cảm, thì người này ra đi kẻ khác sẽ đến thôi, đó là chuyện không khó hiểu, và anh cũng không khó chịu vè điều đó. Nên biết em có bến đỗ đủ tốt, bố mẹ em có nơi trông cậy và hãnh diện cũng như yên tâm về tương lai của em, là tốt rồi mà, nghĩ làm gì nhiều.
- Vậy anh không có chuyện gì để nói thêm với em thì em xin phép, anh nghỉ ngơi đi, mà anh mới uống rượu đấy ah?
- Anh uống dưới công trường, họ liên hoan tiện ở đó nên tham gia cùng cho vui.
- Thế khi nào em cưới
- Chị xạm mặt lại khi tao hỏi câu này
- Dự định thì ra tết còn ngày cụ thể thì chưa, em sẽ gứi thiệp mời, anh thu xếp lên vui với em nhé.
- Cái này anh không hứa trước, nếu không bận thì anh sẽ đi. Chúc mừng em đã có bến đỗ hạnh phúc, mong là mọi điều vè sau sẽ được viên mãn, trọn vẹn. Cũng không quên cám ơn em đã dành cho anh những tháng ngày tốt đẹp của tuổi trẻ mới lớn, dù không quá dài xong cũng không hề ngắn ngủi, nên bản thân anh vẫn trân trọng những gì mình từng có với nhau. Còn tất nhiên cuộc sống của anh thì anh vẫn phải tiếp tục thôi, mới có ngoài hai mươi thôi mà.
- Em cám ơn anh, nhưng thật khi nghe anh nói thế là em lại thấy áy náy vô cùng,hẳn là anh cứ mắng mỏ trách cứ thì lại là một chuyện, đằng này..,
- Nếu máng mỏ trách cứ mà mọi thứ nó không đến lúc này thì người khác họ cũng không bị dang dở, xa cách chia lìa nhau, nên anh thấy như thế là không cần thiết, con người anh không hẹp hỏi nhỏ nhen đến mức ấy, nên em không có gì phải e ngại, vì anh đã nói là làm và chịu trách nhiệm được với quyết định của mình.
- Anh nói có thật khớp với suy nghĩ của mình không, còn nếu anh vẫn thấy khó chịu thì nay em ở đây sẵn sàng nghe anh nói hết cho hả lòng. Chị bắt đầu khóc
- Tao rút tờ giấy đưa chị lau mặt
- Không, anh không có gì phải nói vì không có gì bị dồn nén tích tụ trong đầu nên em cứ thả lỏng đi, mọi chuyện nên hướng đến cái tốt đẹp sau này. - Nếu chẳng may anh có sa cơ lỡ vận thì còn có chỗ mà bốc máy gọi giúp đỡ chứ, nên chuyện này tốt nhất là không nhắc lại nữa. Tiếng nhạc tao vặn to lên một chút để nó át tiếng của hai đứa cho hàng xóm đỡ bị tò mò vì tao đã mở cánh cửa sổ chỗ bàn máy tính và cửa phòng cũng đã mở hẳn.
- Thế anh bận không, thì đưa em về bên chị Giang
- Uh, để anh đưa em về. Tao nói rồi tắt điện và cài lại cửa sổ, xong vừa cài lại cánh cửa với tay cầm chìa khóa thì chị từ sau lao đến ôm tao thật chặt rồi khóc nức nở. Tao vẫn cầm chùm chìa khóa và tay còn lại gỡ chị ra, tao không muốn chị bị quá cảm xúc cũ ùa về rồi phát sinh. Xong tao xoay người lại để gỡ chị hẳn ra, tao giữ chắc hai vai chị và nói
- Em làm gì thế? Anh đã nói thế rồi mà, không nên như vậy , vì cái gì đã xong anh không muốn khơi gợi lại, anh là một chuyện còn em lại khác, em còn chuẩn bị lập gia đình nữa.
- Em hiểu, xong anh có biết tâm trạng em lúc này em đang như nào không? Chị thút thít, ấm ức
- Anh biết, xong vì thế lại càng cẩn thận và giữ chừng mực, vì như thế là giữ cho em
Chị kéo tao lại về sát góc bàn bên trong để khuất hẳn tầm nhìn từ ngoài sân, rồi chị lao lên ôm tao thật chặt và hôn tao tới tấp, đôi tay chị vuốt ve từ đầu đến ngang lưng tao liên tiếp xong tao vẫn một mực giữ khoảng cách. Xong giằng co mãi, dù cổ tay chị đã bị đỏ ửng và khá đau khi bị tao gỡ ra, nhưng không hiểu sao một người nhỏ nhắn mảnh mai lại có quyết tâm đến mức ấy với một thằng vạm vỡ cao lớn như tao.
- Anh, anh đừng tránh né em như thế có được không, em chôn nén lòng mình hơn một năm nay như thế là quá đủ rồi, nên anh đừng để em phải ra về trong đau khổ dằn vặt như thế nữa có được không?
- Anh nói rồi, em qua đây , mình gặp nhau là vui rồi, còn những gì cần nói anh cũng đã nói hết để em hiểu, nên em không nhất thiết phải như vậy, vì nếu chồng chưa cưới của em mà biết thì người khổ nhất sẽ là em đấy, sau đó còn bố mẹ em với gia đình nhà anh ta nữa, nên em hãy tự trọng và giữ gìn cho tất cả, đừng để vì một phút này mà làm hỏng hết mọi thứ về sau.
- Kệ đi, em biết phải làm ntn cho ổn, miễn sao em được là em lúc này, là em của anh ngày xưa. Anh cũng đừng dằn lòng mình nữa, hãy là anh của ngày xưa với em đi, một hôm nay thôi là đủ rồi. Nói rồi chị ôm ghì lấy tao và đẩy tao sát vào góc phòng và lao đến hôn tao ngấu nghiến rồi chị tự bỏ cái áo khoác dạ ném xuống giường.
Thôi thì thuận nước thuyền lên buồm căng theo gió kkk
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
lấn át lý trí, rồi ôm chầm lại chị rồi hôn chị một cách từ từ, trong khi chị kéo khóa cái áo gió của tao ra, rồi chị đóng cừa và cài lại then rồi hai đứa lao quấn lấy nhau, ôm hôn ngấu nghiến trong khi list nhạc đang đến bài Unchained Meloy của Garrer Gate – sau này tao mới biết anh ca sĩ này vốn bị nói lắp xong khi hát lại rất hay, như muốn nuốt đĩa. Vặn to tiếng nhạc để át đi những âm thanh của sắc dục, khi hai đứa đã chỉ còn mặc chiếc quần lót, tao ngắm nhìn và vuốt ve thân thể chị, vẫn mềm mại,mỏng manh, dù đã đầy đặn hơn trước, bộ ngực thì căng tròn hơn và gợi cảm hơn trước, và hai bên ngực trái phải lần lượt được cái lưỡi của tao vuốt ve ngậm mút một cách từ từ, đủ để gây kích thích hung phấn.
Khi hai đứa chỉ còn mỗi cái quần lót, hai bầu ngực căng tròn và núm hồng lộ rõ đã nằm gọn trong miệng tao và đá lưỡi lia lịa, mỗi nhịp chạm vào đầu ti khiến chị co rúm người lại và ghì chặt đầu tao áp mặt vào ngực chị. Trong khi tay tao đã lần vào trong lớp quần lót để tìm đến chỗ quen thuộc của hai năm trước, chị khẽ kiễng một chân để tay tao dễ dàng hơn tìm vào dưới lớp lông mịn ấy. Nó ấm, mềm mại và ướt rất nhanh, ngón tay đưa từ từ dọc mép đã trơn ướt, rồi nhanh dần thêm theo nhịp thở dốc của chị khiến chị như đang đê mê và kích thích mạnh hơn, ngả đổ vật ra giường rồi chị co hẳn hai chân lên để tao kéo cái quần mỏng mịn ấy ra. Cái ngã ba không khác gì ngày cuối với nhau trong nhà nghỉ năm nào, điều này khiến tao khá ngạc nhiên bởi không nghĩ lại như vậy. Nhưng mặc kệ bởi chị đang vẫy gọi, có gì đó rất gấp rút và không muốn đợi lâu nữa, tay trên ở ngực tay dưới vẫn vuốt dọc khe lớp lông mịn và tay tao đã dính đầy nước nhờn của âm đạo tiết ra. Không chần chừ, gác hai chân chị lên vai tao và tao liếm dọc lên xuống, từ trong ra ngoài cô bé của chị một cách điêu luyện quen thuộc khiến chị không kìm nổi tiếng rên trong cổ họng xong rất may cái loa vi tính vẫn làm việc đều đặn và như muốn hỗ trợ tao và chị đi tới cơn hoan lạc
Rên rỉ quàn quại một hồi, chị bám chặt tay tao ngồi dậy và hôn liếm từ ngực đến sát mép cạp quần, lúc này trong quần tao thì thằng bé đã căng cứng và nóng ran, làm nhô hẳn lên đầy khiêu khích của giống đực
Lập tực tay chị kéo cái quần lót xuống và thằng bé như được thả rông đa buông thẳng hướng về chị,và chi từ từ đưa nó chạm môi rồi ngậm lấy một cách chậm rãi, và sâu dần thì cảm nhận rõ sự ấm ám và nước bọt trong khoang miệng của chị. Đây là lần thứ 2 tao dc trải nghiệm cảm giác này, và cũng vẫn là từ chị bởi với chị Ninh Bình sau gần 2 năm không hề có chuyện này dù chị rất hợp tác và nồng nàn trên giường
Khi chị ngậm rồi lại nhả liên tục thì hai bầu vú và đôi vai trần mỏng manh kia đã đỏ ứng dưới đôi tay tao
Không chần chừ, tao đẩy chị nằm xuống rồi lại hôn chị mê mệt khi tay lại tìm đúng chỗ chị sung sướng
- Cho em đi anh, nhanh lên
Một chân quỳ lên giường chân kia đứng dưới nền nhà, tao từ từ đi vào chị đã ướt lên láng ra hai bên mép, lấy cái áo gió và quần lót kê xuống dưới rồi nhấp từ từ, mỗi cú nhấp khiến chị gồng người co thắt bụng lại và thở hổn hển
Tuổi 24, vẫn là sung mãn hừng hực xong nó lại là giai đoạn thuần thục của những ai có vợ hay người yêu trong chuyện tình dục, và không có thân hình gợi cảm và tròn lẳn như chị Ninh Bình xong chị cũng rất nồng nàn cháy bỏng và ngấu nghiến như một con thú khát mồi bị nhịn đói
Trời lạnh xong hai đứa cũng đã lấm tấm mồ hôi trán và lưng, khi chị đã nằm ườn và buông lỏng hoàn toàn, tao xoay chị quỳ gối và từ sau, nhìn rõ cô em bé của chị đã có vệt trắng loang ra,cặp mông ửng đỏ vì ma sát và đè nén qua lại, tao lại đi vào tử đằng sau, sâu hơn nhưng lút cán, chậm rãi một vài nhịp và nhanh dần đều đặn, chị như được chạm tới điểm sâu tới hạn trong âm đạo lại thêm một chút đau bởi của chị dù trơn nhờn, co giãn mạnh mẽ xong vẫn còn khít. Hai tay chị bám chặt vào cái ga nệm làm nó nhàu nhĩ nhăn nhúm, tóc đã buông xoã rối bời cùng tiéng thở đứt quãng, tao cũng nhấn mạnh hơn như chạy nước rút
Dòng dịch ấm đã trút hẳn vào trong chị kèm theo những cú co bóp của chị ghì chặt đầu thằng bé của tao
Thả lỏng vài giây, chị quay người lại đứng lên ôm hôn tao như lúc đầu, ghì chặt thân chị vào người, hai đứa trong tư thế rã rời ôm nhau tựa vào bờ tường phòng trọ, khi hơi thở đã đều và ổn định thì hai bắp đùi chị cũng đã thấy vệt trắng nhờ nhờ đang chảy xuống. Cơn hoan lạc đã kết thúc, nét mặt chị đã rạng rỡ hơn, nhìn ánh mắt đã khác hẳn lúc trước. Có lẽ ở đám con gái hay phụ nữ có chồng thì lâu lâu mà có tí tình dục viên mãn là không thế giấu được trên khuôn mặt.
Hai đứa từ nhà tắm đi ra, mặc lại quần áo xong xuôi tao mở lại cửa phòng và cửa sổ, kéo xếp lại cái giường ngay ngắn,bên ngoài cũng đã xâm xẩm tối, bên ngoài lác đác có người về , người đi gom nước rác thức ăn thừa cũng lục tục tráng rửa hai cái thùng nhựa ngoài góc sân.
Chị mặc áo khoác ngoài và chải buộc lại tóc trong khi tao dội rửa lại nhà tắm vừa đẫm mùi tình dục của hai đứa trong cơn hoan lạc.
- Em đợi ở đầu ngõ ngoài nhé, anh chở em về nấu cơm với chị Giang, lúc nào xong em gọi anh qua, bọn em cũng đợi vợ chồng anh Trường nữa cho đông đủ.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tập 27 vẫn tiếp tục chuyện lần đầu dâng hiến của Minh Hà.

Khả năng tôi rảnh thì tôi note lại chuyến đi Nhật của tôi và Hà cho anh em đọc. Sau chuyến đó, tôi nhờ xin chuyển công tác cho cô ấy lên HN, nên mới phát sinh chuyện cái xe SH mua của lão Bình cầm đồ mà tôi có từng nhắc đến
 

zai97

Tao là gay
lấn át lý trí, rồi ôm chầm lại chị rồi hôn chị một cách từ từ, trong khi chị kéo khóa cái áo gió của tao ra, rồi chị đóng cừa và cài lại then rồi hai đứa lao quấn lấy nhau, ôm hôn ngấu nghiến trong khi list nhạc đang đến bài Unchained Meloy của Garrer Gate – sau này tao mới biết anh ca sĩ này vốn bị nói lắp xong khi hát lại rất hay, như muốn nuốt đĩa. Vặn to tiếng nhạc để át đi những âm thanh của sắc dục, khi hai đứa đã chỉ còn mặc chiếc quần lót, tao ngắm nhìn và vuốt ve thân thể chị, vẫn mềm mại,mỏng manh, dù đã đầy đặn hơn trước, bộ ngực thì căng tròn hơn và gợi cảm hơn trước, và hai bên ngực trái phải lần lượt được cái lưỡi của tao vuốt ve ngậm mút một cách từ từ, đủ để gây kích thích hung phấn.
Khi hai đứa chỉ còn mỗi cái quần lót, hai bầu ngực căng tròn và núm hồng lộ rõ đã nằm gọn trong miệng tao và đá lưỡi lia lịa, mỗi nhịp chạm vào đầu ti khiến chị co rúm người lại và ghì chặt đầu tao áp mặt vào ngực chị. Trong khi tay tao đã lần vào trong lớp quần lót để tìm đến chỗ quen thuộc của hai năm trước, chị khẽ kiễng một chân để tay tao dễ dàng hơn tìm vào dưới lớp lông mịn ấy. Nó ấm, mềm mại và ướt rất nhanh, ngón tay đưa từ từ dọc mép đã trơn ướt, rồi nhanh dần thêm theo nhịp thở dốc của chị khiến chị như đang đê mê và kích thích mạnh hơn, ngả đổ vật ra giường rồi chị co hẳn hai chân lên để tao kéo cái quần mỏng mịn ấy ra. Cái ngã ba không khác gì ngày cuối với nhau trong nhà nghỉ năm nào, điều này khiến tao khá ngạc nhiên bởi không nghĩ lại như vậy. Nhưng mặc kệ bởi chị đang vẫy gọi, có gì đó rất gấp rút và không muốn đợi lâu nữa, tay trên ở ngực tay dưới vẫn vuốt dọc khe lớp lông mịn và tay tao đã dính đầy nước nhờn của âm đạo tiết ra. Không chần chừ, gác hai chân chị lên vai tao và tao liếm dọc lên xuống, từ trong ra ngoài cô bé của chị một cách điêu luyện quen thuộc khiến chị không kìm nổi tiếng rên trong cổ họng xong rất may cái loa vi tính vẫn làm việc đều đặn và như muốn hỗ trợ tao và chị đi tới cơn hoan lạc
Rên rỉ quàn quại một hồi, chị bám chặt tay tao ngồi dậy và hôn liếm từ ngực đến sát mép cạp quần, lúc này trong quần tao thì thằng bé đã căng cứng và nóng ran, làm nhô hẳn lên đầy khiêu khích của giống đực
Lập tực tay chị kéo cái quần lót xuống và thằng bé như được thả rông đa buông thẳng hướng về chị,và chi từ từ đưa nó chạm môi rồi ngậm lấy một cách chậm rãi, và sâu dần thì cảm nhận rõ sự ấm ám và nước bọt trong khoang miệng của chị. Đây là lần thứ 2 tao dc trải nghiệm cảm giác này, và cũng vẫn là từ chị bởi với chị Ninh Bình sau gần 2 năm không hề có chuyện này dù chị rất hợp tác và nồng nàn trên giường
Khi chị ngậm rồi lại nhả liên tục thì hai bầu vú và đôi vai trần mỏng manh kia đã đỏ ứng dưới đôi tay tao
Không chần chừ, tao đẩy chị nằm xuống rồi lại hôn chị mê mệt khi tay lại tìm đúng chỗ chị sung sướng
- Cho em đi anh, nhanh lên
Một chân quỳ lên giường chân kia đứng dưới nền nhà, tao từ từ đi vào chị đã ướt lên láng ra hai bên mép, lấy cái áo gió và quần lót kê xuống dưới rồi nhấp từ từ, mỗi cú nhấp khiến chị gồng người co thắt bụng lại và thở hổn hển
Tuổi 24, vẫn là sung mãn hừng hực xong nó lại là giai đoạn thuần thục của những ai có vợ hay người yêu trong chuyện tình dục, và không có thân hình gợi cảm và tròn lẳn như chị Ninh Bình xong chị cũng rất nồng nàn cháy bỏng và ngấu nghiến như một con thú khát mồi bị nhịn đói
Trời lạnh xong hai đứa cũng đã lấm tấm mồ hôi trán và lưng, khi chị đã nằm ườn và buông lỏng hoàn toàn, tao xoay chị quỳ gối và từ sau, nhìn rõ cô em bé của chị đã có vệt trắng loang ra,cặp mông ửng đỏ vì ma sát và đè nén qua lại, tao lại đi vào tử đằng sau, sâu hơn nhưng lút cán, chậm rãi một vài nhịp và nhanh dần đều đặn, chị như được chạm tới điểm sâu tới hạn trong âm đạo lại thêm một chút đau bởi của chị dù trơn nhờn, co giãn mạnh mẽ xong vẫn còn khít. Hai tay chị bám chặt vào cái ga nệm làm nó nhàu nhĩ nhăn nhúm, tóc đã buông xoã rối bời cùng tiéng thở đứt quãng, tao cũng nhấn mạnh hơn như chạy nước rút
Dòng dịch ấm đã trút hẳn vào trong chị kèm theo những cú co bóp của chị ghì chặt đầu thằng bé của tao
Thả lỏng vài giây, chị quay người lại đứng lên ôm hôn tao như lúc đầu, ghì chặt thân chị vào người, hai đứa trong tư thế rã rời ôm nhau tựa vào bờ tường phòng trọ, khi hơi thở đã đều và ổn định thì hai bắp đùi chị cũng đã thấy vệt trắng nhờ nhờ đang chảy xuống. Cơn hoan lạc đã kết thúc, nét mặt chị đã rạng rỡ hơn, nhìn ánh mắt đã khác hẳn lúc trước. Có lẽ ở đám con gái hay phụ nữ có chồng thì lâu lâu mà có tí tình dục viên mãn là không thế giấu được trên khuôn mặt.
Hai đứa từ nhà tắm đi ra, mặc lại quần áo xong xuôi tao mở lại cửa phòng và cửa sổ, kéo xếp lại cái giường ngay ngắn,bên ngoài cũng đã xâm xẩm tối, bên ngoài lác đác có người về , người đi gom nước rác thức ăn thừa cũng lục tục tráng rửa hai cái thùng nhựa ngoài góc sân.
Chị mặc áo khoác ngoài và chải buộc lại tóc trong khi tao dội rửa lại nhà tắm vừa đẫm mùi tình dục của hai đứa trong cơn hoan lạc.
- Em đợi ở đầu ngõ ngoài nhé, anh chở em về nấu cơm với chị Giang, lúc nào xong em gọi anh qua, bọn em cũng đợi vợ chồng anh Trường nữa cho đông đủ.
lại ngon luôn chị không cho ông kia động vòa người r
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo