- Sao thế anh? Dường như anh vẫn đang rất giận và ghét em đúng không?
- Em hỏi vậy nghĩa là sao? Anh ghét thì được gì mà không ghét thì anh mất gì đâu?
- Em thấy thế, em vẫn luôn canh cánh trong lòng về anh, từ hôm anh ở nhà em ra về.
- Thôi, chuyện cũ đã xong, thì nhắc lại làm gì rồi khó nghĩ ra, nên xếp nó lại qua một bên, mình còn phải sống dài dài và còn nhiều thứ khác phải suy nghĩ bận tâm mà em. Anh có tính thù vặt chấp chiếm đến mức ấy đâu mà em nói thế.
- Em hiểu, xong anh đừng cố tỏ ra cao thượng với em, là em thì em cũng sẽ khó quên và không thể hết giận được, và em thừa nhận, là em thiếu cương quyết, lập trường, để rồi khiến anh phải lạnh lùng dứt khoát ra đi
- Cái điểm cuối cùng, là mọi thứ của em trên đó vẫn ổn thế là được rồi, còn trong chuyện tình cảm, thì người này ra đi kẻ khác sẽ đến thôi, đó là chuyện không khó hiểu, và anh cũng không khó chịu vè điều đó. Nên biết em có bến đỗ đủ tốt, bố mẹ em có nơi trông cậy và hãnh diện cũng như yên tâm về tương lai của em, là tốt rồi mà, nghĩ làm gì nhiều.
- Vậy anh không có chuyện gì để nói thêm với em thì em xin phép, anh nghỉ ngơi đi, mà anh mới uống rượu đấy ah?
- Anh uống dưới công trường, họ liên hoan tiện ở đó nên tham gia cùng cho vui.
- Thế khi nào em cưới
- Chị xạm mặt lại khi tao hỏi câu này
- Dự định thì ra tết còn ngày cụ thể thì chưa, em sẽ gứi thiệp mời, anh thu xếp lên vui với em nhé.
- Cái này anh không hứa trước, nếu không bận thì anh sẽ đi. Chúc mừng em đã có bến đỗ hạnh phúc, mong là mọi điều vè sau sẽ được viên mãn, trọn vẹn. Cũng không quên cám ơn em đã dành cho anh những tháng ngày tốt đẹp của tuổi trẻ mới lớn, dù không quá dài xong cũng không hề ngắn ngủi, nên bản thân anh vẫn trân trọng những gì mình từng có với nhau. Còn tất nhiên cuộc sống của anh thì anh vẫn phải tiếp tục thôi, mới có ngoài hai mươi thôi mà.
- Em cám ơn anh, nhưng thật khi nghe anh nói thế là em lại thấy áy náy vô cùng,hẳn là anh cứ mắng mỏ trách cứ thì lại là một chuyện, đằng này..,
- Nếu máng mỏ trách cứ mà mọi thứ nó không đến lúc này thì người khác họ cũng không bị dang dở, xa cách chia lìa nhau, nên anh thấy như thế là không cần thiết, con người anh không hẹp hỏi nhỏ nhen đến mức ấy, nên em không có gì phải e ngại, vì anh đã nói là làm và chịu trách nhiệm được với quyết định của mình.
- Anh nói có thật khớp với suy nghĩ của mình không, còn nếu anh vẫn thấy khó chịu thì nay em ở đây sẵn sàng nghe anh nói hết cho hả lòng. Chị bắt đầu khóc
- Tao rút tờ giấy đưa chị lau mặt
- Không, anh không có gì phải nói vì không có gì bị dồn nén tích tụ trong đầu nên em cứ thả lỏng đi, mọi chuyện nên hướng đến cái tốt đẹp sau này. - Nếu chẳng may anh có sa cơ lỡ vận thì còn có chỗ mà bốc máy gọi giúp đỡ chứ, nên chuyện này tốt nhất là không nhắc lại nữa. Tiếng nhạc tao vặn to lên một chút để nó át tiếng của hai đứa cho hàng xóm đỡ bị tò mò vì tao đã mở cánh cửa sổ chỗ bàn máy tính và cửa phòng cũng đã mở hẳn.
- Thế anh bận không, thì đưa em về bên chị Giang
- Uh, để anh đưa em về. Tao nói rồi tắt điện và cài lại cửa sổ, xong vừa cài lại cánh cửa với tay cầm chìa khóa thì chị từ sau lao đến ôm tao thật chặt rồi khóc nức nở. Tao vẫn cầm chùm chìa khóa và tay còn lại gỡ chị ra, tao không muốn chị bị quá cảm xúc cũ ùa về rồi phát sinh. Xong tao xoay người lại để gỡ chị hẳn ra, tao giữ chắc hai vai chị và nói
- Em làm gì thế? Anh đã nói thế rồi mà, không nên như vậy , vì cái gì đã xong anh không muốn khơi gợi lại, anh là một chuyện còn em lại khác, em còn chuẩn bị lập gia đình nữa.
- Em hiểu, xong anh có biết tâm trạng em lúc này em đang như nào không? Chị thút thít, ấm ức
- Anh biết, xong vì thế lại càng cẩn thận và giữ chừng mực, vì như thế là giữ cho em
Chị kéo tao lại về sát góc bàn bên trong để khuất hẳn tầm nhìn từ ngoài sân, rồi chị lao lên ôm tao thật chặt và hôn tao tới tấp, đôi tay chị vuốt ve từ đầu đến ngang lưng tao liên tiếp xong tao vẫn một mực giữ khoảng cách. Xong giằng co mãi, dù cổ tay chị đã bị đỏ ửng và khá đau khi bị tao gỡ ra, nhưng không hiểu sao một người nhỏ nhắn mảnh mai lại có quyết tâm đến mức ấy với một thằng vạm vỡ cao lớn như tao.
- Anh, anh đừng tránh né em như thế có được không, em chôn nén lòng mình hơn một năm nay như thế là quá đủ rồi, nên anh đừng để em phải ra về trong đau khổ dằn vặt như thế nữa có được không?
- Anh nói rồi, em qua đây , mình gặp nhau là vui rồi, còn những gì cần nói anh cũng đã nói hết để em hiểu, nên em không nhất thiết phải như vậy, vì nếu chồng chưa cưới của em mà biết thì người khổ nhất sẽ là em đấy, sau đó còn bố mẹ em với gia đình nhà anh ta nữa, nên em hãy tự trọng và giữ gìn cho tất cả, đừng để vì một phút này mà làm hỏng hết mọi thứ về sau.
- Kệ đi, em biết phải làm ntn cho ổn, miễn sao em được là em lúc này, là em của anh ngày xưa. Anh cũng đừng dằn lòng mình nữa, hãy là anh của ngày xưa với em đi, một hôm nay thôi là đủ rồi. Nói rồi chị ôm ghì lấy tao và đẩy tao sát vào góc phòng và lao đến hôn tao ngấu nghiến rồi chị tự bỏ cái áo khoác dạ ném xuống giường.
- Em hỏi vậy nghĩa là sao? Anh ghét thì được gì mà không ghét thì anh mất gì đâu?
- Em thấy thế, em vẫn luôn canh cánh trong lòng về anh, từ hôm anh ở nhà em ra về.
- Thôi, chuyện cũ đã xong, thì nhắc lại làm gì rồi khó nghĩ ra, nên xếp nó lại qua một bên, mình còn phải sống dài dài và còn nhiều thứ khác phải suy nghĩ bận tâm mà em. Anh có tính thù vặt chấp chiếm đến mức ấy đâu mà em nói thế.
- Em hiểu, xong anh đừng cố tỏ ra cao thượng với em, là em thì em cũng sẽ khó quên và không thể hết giận được, và em thừa nhận, là em thiếu cương quyết, lập trường, để rồi khiến anh phải lạnh lùng dứt khoát ra đi
- Cái điểm cuối cùng, là mọi thứ của em trên đó vẫn ổn thế là được rồi, còn trong chuyện tình cảm, thì người này ra đi kẻ khác sẽ đến thôi, đó là chuyện không khó hiểu, và anh cũng không khó chịu vè điều đó. Nên biết em có bến đỗ đủ tốt, bố mẹ em có nơi trông cậy và hãnh diện cũng như yên tâm về tương lai của em, là tốt rồi mà, nghĩ làm gì nhiều.
- Vậy anh không có chuyện gì để nói thêm với em thì em xin phép, anh nghỉ ngơi đi, mà anh mới uống rượu đấy ah?
- Anh uống dưới công trường, họ liên hoan tiện ở đó nên tham gia cùng cho vui.
- Thế khi nào em cưới
- Chị xạm mặt lại khi tao hỏi câu này
- Dự định thì ra tết còn ngày cụ thể thì chưa, em sẽ gứi thiệp mời, anh thu xếp lên vui với em nhé.
- Cái này anh không hứa trước, nếu không bận thì anh sẽ đi. Chúc mừng em đã có bến đỗ hạnh phúc, mong là mọi điều vè sau sẽ được viên mãn, trọn vẹn. Cũng không quên cám ơn em đã dành cho anh những tháng ngày tốt đẹp của tuổi trẻ mới lớn, dù không quá dài xong cũng không hề ngắn ngủi, nên bản thân anh vẫn trân trọng những gì mình từng có với nhau. Còn tất nhiên cuộc sống của anh thì anh vẫn phải tiếp tục thôi, mới có ngoài hai mươi thôi mà.
- Em cám ơn anh, nhưng thật khi nghe anh nói thế là em lại thấy áy náy vô cùng,hẳn là anh cứ mắng mỏ trách cứ thì lại là một chuyện, đằng này..,
- Nếu máng mỏ trách cứ mà mọi thứ nó không đến lúc này thì người khác họ cũng không bị dang dở, xa cách chia lìa nhau, nên anh thấy như thế là không cần thiết, con người anh không hẹp hỏi nhỏ nhen đến mức ấy, nên em không có gì phải e ngại, vì anh đã nói là làm và chịu trách nhiệm được với quyết định của mình.
- Anh nói có thật khớp với suy nghĩ của mình không, còn nếu anh vẫn thấy khó chịu thì nay em ở đây sẵn sàng nghe anh nói hết cho hả lòng. Chị bắt đầu khóc
- Tao rút tờ giấy đưa chị lau mặt
- Không, anh không có gì phải nói vì không có gì bị dồn nén tích tụ trong đầu nên em cứ thả lỏng đi, mọi chuyện nên hướng đến cái tốt đẹp sau này. - Nếu chẳng may anh có sa cơ lỡ vận thì còn có chỗ mà bốc máy gọi giúp đỡ chứ, nên chuyện này tốt nhất là không nhắc lại nữa. Tiếng nhạc tao vặn to lên một chút để nó át tiếng của hai đứa cho hàng xóm đỡ bị tò mò vì tao đã mở cánh cửa sổ chỗ bàn máy tính và cửa phòng cũng đã mở hẳn.
- Thế anh bận không, thì đưa em về bên chị Giang
- Uh, để anh đưa em về. Tao nói rồi tắt điện và cài lại cửa sổ, xong vừa cài lại cánh cửa với tay cầm chìa khóa thì chị từ sau lao đến ôm tao thật chặt rồi khóc nức nở. Tao vẫn cầm chùm chìa khóa và tay còn lại gỡ chị ra, tao không muốn chị bị quá cảm xúc cũ ùa về rồi phát sinh. Xong tao xoay người lại để gỡ chị hẳn ra, tao giữ chắc hai vai chị và nói
- Em làm gì thế? Anh đã nói thế rồi mà, không nên như vậy , vì cái gì đã xong anh không muốn khơi gợi lại, anh là một chuyện còn em lại khác, em còn chuẩn bị lập gia đình nữa.
- Em hiểu, xong anh có biết tâm trạng em lúc này em đang như nào không? Chị thút thít, ấm ức
- Anh biết, xong vì thế lại càng cẩn thận và giữ chừng mực, vì như thế là giữ cho em
Chị kéo tao lại về sát góc bàn bên trong để khuất hẳn tầm nhìn từ ngoài sân, rồi chị lao lên ôm tao thật chặt và hôn tao tới tấp, đôi tay chị vuốt ve từ đầu đến ngang lưng tao liên tiếp xong tao vẫn một mực giữ khoảng cách. Xong giằng co mãi, dù cổ tay chị đã bị đỏ ửng và khá đau khi bị tao gỡ ra, nhưng không hiểu sao một người nhỏ nhắn mảnh mai lại có quyết tâm đến mức ấy với một thằng vạm vỡ cao lớn như tao.
- Anh, anh đừng tránh né em như thế có được không, em chôn nén lòng mình hơn một năm nay như thế là quá đủ rồi, nên anh đừng để em phải ra về trong đau khổ dằn vặt như thế nữa có được không?
- Anh nói rồi, em qua đây , mình gặp nhau là vui rồi, còn những gì cần nói anh cũng đã nói hết để em hiểu, nên em không nhất thiết phải như vậy, vì nếu chồng chưa cưới của em mà biết thì người khổ nhất sẽ là em đấy, sau đó còn bố mẹ em với gia đình nhà anh ta nữa, nên em hãy tự trọng và giữ gìn cho tất cả, đừng để vì một phút này mà làm hỏng hết mọi thứ về sau.
- Kệ đi, em biết phải làm ntn cho ổn, miễn sao em được là em lúc này, là em của anh ngày xưa. Anh cũng đừng dằn lòng mình nữa, hãy là anh của ngày xưa với em đi, một hôm nay thôi là đủ rồi. Nói rồi chị ôm ghì lấy tao và đẩy tao sát vào góc phòng và lao đến hôn tao ngấu nghiến rồi chị tự bỏ cái áo khoác dạ ném xuống giường.

