Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tuy nhiên bản chất con người thường khó tránh khỏi những cám dỗ mủi lòng, nhất lại là chuyện tình dục của tình cũ mang lại, đã thế lại ở cái tuổi lửng lơ, không còn trẻ ranh cũng chưa thực sự chín chắn đĩnh đạc. Xong đổi lại một lần được chốt gọn vấn đề và xếp nó qua một bên, để trở lại sống đúng đủ với mình với người yêu mình cũng là một trải nghiệm tốt nên có khi ấy dù có những giây phút khiến mình lạnh sống lưng
 
Chỉnh sửa lần cuối:

khiembeoo1995

Yếu sinh lý
Bác thớt đi du lịch về chưa mới từ ĐN về theo dõi truyện của bác đến nay cũng gần tròn 1 năm em không máu chiến như bác nhưng có chút nền tảng nên đến nay cũng gọi là đủ ăn bác máu chiến quá làm em thấy mình cũng ì :))))
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Bác thớt đi du lịch về chưa mới từ ĐN về theo dõi truyện của bác đến nay cũng gần tròn 1 năm em không máu chiến như bác nhưng có chút nền tảng nên đến nay cũng gọi là đủ ăn bác máu chiến quá làm em thấy mình cũng ì :))))
Tks.
Mình vi vu về hôm chủ nhật rồi

Chuyện làm ăn kiếm sống lắm khi không dám nói hay được, nên biết đến đâu hay đến đó thôi
Giờ cũng đứng tuổi rồi, nhìn anh em lớp sau họ bứt phá khiếp lắm, giỏi và năng động, công nghệ bây giờ sẵn có nữa.
Còn chuyện máu chiến thì ko dám nhận, có điều lắm khi cũng cần xác định một ăn một tịt lấy việc cho anh em nó làm, giữ người, giữ nhịp công việc. Đôi khi có những Job Không mất tiền cũng là may rồi chứ chả mong có lãi.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Đến đây, anh em có thể cho rằng, một trong hai người đang muốn có cho mình một cái gì ấy, có thể sẽ cho rằng:
- thằng con trai là tao, dù chia tay thì người yêu cũ đến gặp tội gì mà không kiếm chắc gỡ gạc lại thêm một tí ở nước cuối, dù sao cũng là mối quan hệ cũ, từng mặn nồng cháy bỏng, em sắp đến ngày lên xe hoa về nhà chồng, nay vẫn tìm đến thì tại sao mèo lại chê cá tươi.?
- Còn em thì vẫn trăn trở, lấn cấn trong lòng và muốn một lần cuối với nhau cho giải thoát tư tưởng đè nặng bấy lâu nay, có thể sau này chưa chắc đã dứt bỏ được tình cũ tập trung cho mái ấm của mình xong dù sao thì có cơ hội trải lòng, trải thân với nhau thêm lần nữa vẫn hơn là ra về trong chưng hửng trống vắng. ?
Nói chung thì mỗi người một góc nhìn mà phán xét, không có đúng hay sai hoàn toàn vì nhân sinh quan là khác nhau giữa mỗi con người. Và tao với chị khi đó có thể nói là, một người muốn khép lại chuyện quá khứ một cách nghiêm túc cứng rắn, muốn lý trí chiến thắng hoàn toàn với cảm xúc, còn chị thì lại muốn bỏ qua lý trí và muốn đẩy cảm xúc của mình được trở lại với ngày xưa. Câu chuyện trong quán café khi đó nó có lúc giằng co, có lúc thì lại trôi lan man sang các vấn đề khác, các vấn đề khác ở đây là tao cố lảng đi, để chị không có cơ hội lấn tới nữa. Và một điểm nữa là tao không muốn mình phải lăn tăn áy náy, nói dối lòng mình khi đối mặt với chị Ninh Bình sau này, bởi tao không hẳn là đứa cơ hội, nhất là chuyện tình cảm và tình dục. Xong giờ này, vẫn ngồi quán café với bạn gái cũ trong khi bạn gái của mình đang không ở HN, đúng thật nó vẫn không ra làm sao, cái tuổi trẻ lúc ấy nó thật khó nói khó hiểu, và cái sự đời chưa trải qua nhiều và chưa có gia thất nó khiến con người ta dễ đi vượt qua khuôn khổ của bản thân, cũng đáng phê phán chê trách
Tao trả tiền, đứng dậy ra về, chị thở dài một cái rồi đi theo sau tao, hai đứa lại đi bộ vòng về phía đầu bờ ao, khi đó cái xưởng bia tư nhân vẫn còn hoạt động, mùi men nồng ngầy ngậy bay phảng phất theo gió bấc lạnh và ẩm, thấy có một cái xe con đang nổ máy, biển 26 Sơn La, chị dừng lại và kéo áo tao quay trở lại, hóa ra đó là xe của bạn anh trai chị Giang, cả nhà giờ này mới lục tục xách đồ về quê, chị không muốn hai đứa tao chạm mặt mọi người nên quay lại đi ra đầu phố Trung Kính và tiến về phía trường Phương Đông, rẽ vào khu sân bóng, cạnh đó vẫn còn cái công viên, mùa hè bà con hay ra đó tập thể dục và cho trẻ con ra nô nghịch. Cái lạnh đã làm con đường ráo hẳn, xong mũi tao thì đã thấy bị khô lại, lúc này thì chả còn ai ngoài hai đứa tao với mấy cái cột đèn sáng yếu ớt bởi những tán cây đã che mất đi phần nào.
- Thế anh không muốn hỏi em, là tại sao em và anh ấy lại quyết định đến với nhau ah?
- Không, anh hỏi làm gì nhỉ, bởi đó đã là kết quả của sự lựa chọn, một sự đồng thuận và cái đích đến của hai người rồi mà, hỏi ra lại vô duyên
- Anh cứ chua chat với em mãi thế, em hiểu, là mình đã không còn mối quan hệ tình cảm vớ nhau nữa, dù nó chưa đủ dài và cũng không hề ngắn.
- Anh cho rằng, điều em cần nhất lúc này là tập trung chăm lo vun đắp với những gì em đang và sắp có, bởi cuộc sống nó còn dài lắm, nên đừng để luyến tiếc sau này bởi khi đã xác định một lần thì đừng để có biến cố gì xảy ra, như thế là khó sống lắm. Tiền bạc hết rồi kiếm lại được còn nếu chuyện tinfhcamr, cuốc sống mà lục đục thì nó khổ tâm, đã thế còn bố mẹ em nữa, người lớn thông gia với nhau, họ sẽ nhìn con cái mà ứng xử với nhau nữa đấy.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- Em hiểu, em biết mình cần làm gì, cần sống như nào cho phù hợp, em cũng đã 25 tuổi rồi mà chứ có phải mới lớn đâu anh. Có điều, em muốn gặp anh, một phần vì muốn biết anh đang ntn, và cũng muốn một lần trải lòng với anh, dù có thể sau đó em cũng sẽ không thể vui được nhưng em thấy cũng cần thiết như vậy. Năm ngoái, anh bước chân dứt khoát ra khỏi nhà em, là lúc đó với em mọi thứ như sụp đổ tất cả, em thấy mình không còn tha thiết điều gì, chán nản tất cả và thấy mình đúng thật sự là ngu ngốc, tự tay em đã làm hỏng tất cả, làm hỏng đi sự kỳ vọng và vun đắp của anh trong suốt thời gian mình có nhau.
- Anh có biết là ở em khi đó, cái sự buông xuôi và phó mặc nó là ntn không, kiểu như minh sống mà không có mục đích, làm việc cũng chỉ là đối phó cho xong, còn lại là em thu mình trong nhà, không muốn ra ngoài gặp ai, tất cả các buổi tập trung cơ quan em đêu trốn tránh vắng mặt, em không thấy có hứng thú vui vẻ gì cả.
- Thế còn anh ta?
- Thì anh ấy vẫn quan tâm, thậm chí còn sốt sắng và lo toan hơn, kiên trì hơn để được gần em. Anh ấy vẫn vậy trước nay mà, có điều em thấy cái hình bóng của anh nó như chiếm hết tâm trí của em, em muốn trốn tránh chả được, thậm chí lắm khi ngồi họp mà em cứ suy nghĩ vẩn vơ.
- Vậy khi em quyết định nhận lời với anh ta,lý do nào khiến em như vậy?
- Phải chăng là trong em khi đó có một khoảng trống rồi em cũng đến lúc lấp đầy nó bằng việc chấp nhận anh ấy?
- Em không phải đứa dễ dãi buông thả, em không giận hay khó chịu về câu này của anh xong tự thân em thấy, khi mình đã mất đi thứ quý giá nhất, thời gian nó cũng khiến mình bình tâm trở lại một cách từ từ, cũng cần xốc lại tinh thần của mình, mà không có ai dựng mình đứng dậy.
- Anh hiểu rồi, và như thế anh cũng mừng, vì em đã hướng mình đến điều tích cực hơn. Chị nghe xong câu này thì ngả mình vào lòng tao rồi ngồi lên đùi, tay đã luồn về sau tóc gáy và ôm ghì chặt lấy tao hôn lấy hôn để, một tay chị cầm tay tao đặt vào trong ngực áo ngủ của chị, cái bầu căng tròn và mềm mại đang rướn sát đến ngực tao và ép bàn tay ở giữa.
Chị thì thào, mình đi đi anh, chị Giang và mọi người cũng đã lên xe về quê rồi, anh về đó với em nhé, em không muốn rời xa anh hôm nay, đi anh.
- Thôi,anh đưa em về thôi, mai em còn việc em nữa, mà anh giờ này cùng em vê bên đó là bất tiện, còn hàng xóm xung quanh họ biết lại không hay cho chị Giang.
- Thế thôi, mình không cần về đó cũng được, nay em không thể xa anh được, anh hãy ở bên em thêm một lần này nữa, nhé, em xin anh đấy, đừng để em bơ vơ lạc lõng hôm nay. Đi anh! Chị nói rồi khoác chặt cánh tay tao và bước đi trước kéo theo tao đi sau, nhìn ai không biết sẽ nghĩ một thằng mải chơi và bị kéo về nhà quản thúc. Loanh quanh từ khu sân bóng rổi ra đến cái ao cạn ở cổng làng, hai đứa vào một nhà nghỉ khá mới ở đầu ngõ 140, đến đây thì mưa lâm thâm cũng làm ướt hết tóc, còn chị run cầm cập thì nép sát đầu vào trong vạt áo khoác của tao, chạm 23h tối.
Điện thoại của tao thì hoàn toàn rảnh rỗi còn máy chị thì tin nhắn liên hồi, không cần hỏi thì cũng đoán dc những tin nhắn ấy là từ đâu gửi đến. Rửa mặt và ngồi lạch cạch nhắn tin, lau mái tóc trong khi điều hòa đang làm căn phòng ấm dần, chị bước ra từ wc rồi điện thoại đặt lên bàn, từ từ cởi bỏ quần áo, lộ dần tấm thân thon gọn và đứng trước mặt tao, khi ấy chỉ còn cái áo ngực và quần lót bên dưới, ánh mắt nhìn tao như vừa khiêu gợi vừa mong chờ. Khi tao gửi xong tin nhắn, chị cầm lấy cái điện thoại của tao, đặt sang silent rồi đặt cạnh máy của chị,ôm chặt cổ tao và ghì sát vào bụng chị. Vẫn mùi thơm của nước da ấy, nhịp thở chị đang nhanh dần khi chị vuốt mái tóc của tao vẫn còn chưa khô hẳn, đặt một bên đầu gối lên đệm, chị tiến sát hơn nữa rồi nhìn tao âu yếm
Yêu em đi anh, em muốn hôm nay được cùng anh một lần nữa, hết mình với nhau như ngày nào, em không kỳ vọng là sẽ có những lần sau, chắc anh cũng thế, nên hôm nay anh hãy chiều em nhé.
Tao khi đó vẫn nguyên quần áo , và hôn nhẹ từ mép cạp quần lót đến giữa phần xương ức của chị, còn chị lúc này đã thả lòng dần, mở rộng bên chân đang đặt trên đệm, và kéo tay tao đặt vào chỗ đó, mơn trớn vuốt ve bên ngoài lớp quần lót ren mịn của chị, xong chỉ với đó thì cũng cảm nhận được ở bên trong nó đang ntn, chị đã rất sẵn sàng đón chờ.
Bế xốc chị dậy mặt đối mặt, lại tiếp tục hôn liếm từ cổ xuống dưới ngực, không cởi hẳn cái áo ấy ra mà tao kéo nó ngược lên trên để lộ bầu ngực còn được che một nửa trên bởi cái áo lót. Khi núm ti của chị đã trong miệng tao, một tiếng thở mạnh hắt ra của chị, còn tay kia của tao đã cảm nhận được sự trơn và ấm ở bên dưới trong quần lót chị.
Vật lộn với nhau một hồi, khi mái tóc chị đã xõa xuống và rối bời, đặt chị nằm ngửa tựa lưng vào đầu giường, lại tiếp tục mơn trớn từ khoeo chân lên đến tận mang tai, những tiếng rên, thở hổn hển và co giật hai chân khi tao xoay quanh cô bé đã trơn nhờn và bộ long mu đã ướt nhẹp của chị
- Anh biết hơn một năm nay, em thèm khát cảm giác được bên anh như nào không, em nhớ từng cảm giác được anh dành cho em như lúc này, em sợ không biết sau này em có quên được không hay nếu không thì em không biết phải làm gì cho bớt nhớ,chị nói ngắt quãng và ghì chặt đầu tao vào dưới hang chị , đang đón nhận từng cảm giác được kích thích mân mê mơn trớn đầy dục tính
- Lại đây, để em chiều anh, đêm nay em sẽ dành cho anh hết tất cả những gì dồn nén trong em hơn một năm qua, khi mà em từ chối cự tuyệt tất cả, thậm chí có lúc cảm xúc em đã yếu mềm nhất, để mong có một ngày được dành hết cho anh.
 

zai97

Tao là gay
- Em hiểu, em biết mình cần làm gì, cần sống như nào cho phù hợp, em cũng đã 25 tuổi rồi mà chứ có phải mới lớn đâu anh. Có điều, em muốn gặp anh, một phần vì muốn biết anh đang ntn, và cũng muốn một lần trải lòng với anh, dù có thể sau đó em cũng sẽ không thể vui được nhưng em thấy cũng cần thiết như vậy. Năm ngoái, anh bước chân dứt khoát ra khỏi nhà em, là lúc đó với em mọi thứ như sụp đổ tất cả, em thấy mình không còn tha thiết điều gì, chán nản tất cả và thấy mình đúng thật sự là ngu ngốc, tự tay em đã làm hỏng tất cả, làm hỏng đi sự kỳ vọng và vun đắp của anh trong suốt thời gian mình có nhau.
- Anh có biết là ở em khi đó, cái sự buông xuôi và phó mặc nó là ntn không, kiểu như minh sống mà không có mục đích, làm việc cũng chỉ là đối phó cho xong, còn lại là em thu mình trong nhà, không muốn ra ngoài gặp ai, tất cả các buổi tập trung cơ quan em đêu trốn tránh vắng mặt, em không thấy có hứng thú vui vẻ gì cả.
- Thế còn anh ta?
- Thì anh ấy vẫn quan tâm, thậm chí còn sốt sắng và lo toan hơn, kiên trì hơn để được gần em. Anh ấy vẫn vậy trước nay mà, có điều em thấy cái hình bóng của anh nó như chiếm hết tâm trí của em, em muốn trốn tránh chả được, thậm chí lắm khi ngồi họp mà em cứ suy nghĩ vẩn vơ.
- Vậy khi em quyết định nhận lời với anh ta,lý do nào khiến em như vậy?
- Phải chăng là trong em khi đó có một khoảng trống rồi em cũng đến lúc lấp đầy nó bằng việc chấp nhận anh ấy?
- Em không phải đứa dễ dãi buông thả, em không giận hay khó chịu về câu này của anh xong tự thân em thấy, khi mình đã mất đi thứ quý giá nhất, thời gian nó cũng khiến mình bình tâm trở lại một cách từ từ, cũng cần xốc lại tinh thần của mình, mà không có ai dựng mình đứng dậy.
- Anh hiểu rồi, và như thế anh cũng mừng, vì em đã hướng mình đến điều tích cực hơn. Chị nghe xong câu này thì ngả mình vào lòng tao rồi ngồi lên đùi, tay đã luồn về sau tóc gáy và ôm ghì chặt lấy tao hôn lấy hôn để, một tay chị cầm tay tao đặt vào trong ngực áo ngủ của chị, cái bầu căng tròn và mềm mại đang rướn sát đến ngực tao và ép bàn tay ở giữa.
Chị thì thào, mình đi đi anh, chị Giang và mọi người cũng đã lên xe về quê rồi, anh về đó với em nhé, em không muốn rời xa anh hôm nay, đi anh.
- Thôi,anh đưa em về thôi, mai em còn việc em nữa, mà anh giờ này cùng em vê bên đó là bất tiện, còn hàng xóm xung quanh họ biết lại không hay cho chị Giang.
- Thế thôi, mình không cần về đó cũng được, nay em không thể xa anh được, anh hãy ở bên em thêm một lần này nữa, nhé, em xin anh đấy, đừng để em bơ vơ lạc lõng hôm nay. Đi anh! Chị nói rồi khoác chặt cánh tay tao và bước đi trước kéo theo tao đi sau, nhìn ai không biết sẽ nghĩ một thằng mải chơi và bị kéo về nhà quản thúc. Loanh quanh từ khu sân bóng rổi ra đến cái ao cạn ở cổng làng, hai đứa vào một nhà nghỉ khá mới ở đầu ngõ 140, đến đây thì mưa lâm thâm cũng làm ướt hết tóc, còn chị run cầm cập thì nép sát đầu vào trong vạt áo khoác của tao, chạm 23h tối.
Điện thoại của tao thì hoàn toàn rảnh rỗi còn máy chị thì tin nhắn liên hồi, không cần hỏi thì cũng đoán dc những tin nhắn ấy là từ đâu gửi đến. Rửa mặt và ngồi lạch cạch nhắn tin, lau mái tóc trong khi điều hòa đang làm căn phòng ấm dần, chị bước ra từ wc rồi điện thoại đặt lên bàn, từ từ cởi bỏ quần áo, lộ dần tấm thân thon gọn và đứng trước mặt tao, khi ấy chỉ còn cái áo ngực và quần lót bên dưới, ánh mắt nhìn tao như vừa khiêu gợi vừa mong chờ. Khi tao gửi xong tin nhắn, chị cầm lấy cái điện thoại của tao, đặt sang silent rồi đặt cạnh máy của chị,ôm chặt cổ tao và ghì sát vào bụng chị. Vẫn mùi thơm của nước da ấy, nhịp thở chị đang nhanh dần khi chị vuốt mái tóc của tao vẫn còn chưa khô hẳn, đặt một bên đầu gối lên đệm, chị tiến sát hơn nữa rồi nhìn tao âu yếm
Yêu em đi anh, em muốn hôm nay được cùng anh một lần nữa, hết mình với nhau như ngày nào, em không kỳ vọng là sẽ có những lần sau, chắc anh cũng thế, nên hôm nay anh hãy chiều em nhé.
Tao khi đó vẫn nguyên quần áo , và hôn nhẹ từ mép cạp quần lót đến giữa phần xương ức của chị, còn chị lúc này đã thả lòng dần, mở rộng bên chân đang đặt trên đệm, và kéo tay tao đặt vào chỗ đó, mơn trớn vuốt ve bên ngoài lớp quần lót ren mịn của chị, xong chỉ với đó thì cũng cảm nhận được ở bên trong nó đang ntn, chị đã rất sẵn sàng đón chờ.
Bế xốc chị dậy mặt đối mặt, lại tiếp tục hôn liếm từ cổ xuống dưới ngực, không cởi hẳn cái áo ấy ra mà tao kéo nó ngược lên trên để lộ bầu ngực còn được che một nửa trên bởi cái áo lót. Khi núm ti của chị đã trong miệng tao, một tiếng thở mạnh hắt ra của chị, còn tay kia của tao đã cảm nhận được sự trơn và ấm ở bên dưới trong quần lót chị.
Vật lộn với nhau một hồi, khi mái tóc chị đã xõa xuống và rối bời, đặt chị nằm ngửa tựa lưng vào đầu giường, lại tiếp tục mơn trớn từ khoeo chân lên đến tận mang tai, những tiếng rên, thở hổn hển và co giật hai chân khi tao xoay quanh cô bé đã trơn nhờn và bộ long mu đã ướt nhẹp của chị
- Anh biết hơn một năm nay, em thèm khát cảm giác được bên anh như nào không, em nhớ từng cảm giác được anh dành cho em như lúc này, em sợ không biết sau này em có quên được không hay nếu không thì em không biết phải làm gì cho bớt nhớ,chị nói ngắt quãng và ghì chặt đầu tao vào dưới hang chị , đang đón nhận từng cảm giác được kích thích mân mê mơn trớn đầy dục tính
- Lại đây, để em chiều anh, đêm nay em sẽ dành cho anh hết tất cả những gì dồn nén trong em hơn một năm qua, khi mà em từ chối cự tuyệt tất cả, thậm chí có lúc cảm xúc em đã yếu mềm nhất, để mong có một ngày được dành hết cho anh.
ghê thật vẫn cố mồi chài phát cuối kkk
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
ghê thật vẫn cố mồi chài phát cuối kkk
Thực tế có thể thấy khi ấy cô ấy rất đáng thương và đáng giận. Bước vào cuộc hôn nhân theo kiểu an bài cho xong chuyện là điều đáng tiếc nhất.
Tuy nhiên là tôi đã tự khoá lại cơ hội cho sự quay lại từ trước đó rồi
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Khi lúc này chị đã sẵn sàng nồng cháy hết mình, tao không cưỡng lại lý trí của mình làm gì nữa, xong có điều chỉ lo ngại, là nếu chị chẳng may có bầu, thì cuộc sống sau này lại trở thành tai họa cho chị và tao lại rơi vào thế không đâu vào đâu, rồi hai đứa lại phải trả giá vì sự nông nổi và thiếu kiềm chế như hôm đó. Đến khi đã toát mồ hôi, hai đứa đã chạm đến cho nhau những điểm không thể không chạm, từ tay tới miệng, cảm như từng cm cơ thể của hai đứa không bị bỏ sót điểm nào. Đã từng đi nhà nghỉ với nhau không ít lần, từ Lạng Sơn, Cao Bằng, hay Tam Đảo, Sapa cho đến Huế, thì hôm nay, trong cái nhà nghỉ ở Hà Nội này, dường như chị chỉ muốn được vùng vẫy và cháy hết mình,lẫn với tiếng phim trên TV, những tiếng rên la không còn muốn kìm nén, những tiếng thở dốc như được thoát ra một cách thật tâm nhất khi đón nhận những cú nhấp tới tấp, từ nhanh đến chậm từ nông đến sâu, đến khi cả hai dốc hết sinh lực với nhau, cả hai nằm ườn xuống và chị lại đón nhận đủ dòng tinh dịch ấm đang tuôn trào trong âm đạo của chị. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt xong vẫn thấy được nét mãn nguyện và thỏa thích đê mê trên nét mặt của chị, đôi mắt đã nhắm nghiền và tận hưởng khoái lạc.
Chị vẫn thế, vẫn đón nhận nồng nhiệt, không thích được làm chủ cuộc chơi trong chốc lát như chị Ninh Bình, nhưng lại rất ngoan ngoãn và chiều chuộng, đúng với tính nết bấy lâu nay. Căn phòng lúc này đã đượm mùi của sắc dục, buông cái khăn tắm ra ghế, chị nằm ườn trên người tao , chị lại từ từ đưa miệng lướt trên bộ ngực căng và săn chắc và vuốt ve nó.
- Anh đang nghĩ gì mà đăm chiêu thế, có phải em đã làm anh thấy áy náy và khó xử không?
- Thế còn em, em có thấy áy náy và khó xử với anh ta không
- Em không, em biết và muốn mình cần làm gì cũng như ứng xử sao cho phù hợp.
- Vậy chứng tỏ em không hề yêu anh ta, thì sao lại tính chuyện cưới hỏi
- Nói ra thì cũng dài dòng và em không biết phải nói ntn cho phải, đại khái là anh chỉ cần biết, đến lúc này, em cũng chỉ cho phép mình được làm chuyện này duy nhất với anh, còn anh có thể không cần tin lời em nói. Còn sau này, khi em cưới chồng, cuộc sống vợ chồng khi ấy rồi có thể nó sẽ khác theo. Nên em không muốn nói thêm nhiều , chỉ cần biết là được ở bên anh, và được như này với nhau, thì em mới thấy mình được là mình, được yêu và được dâng trào cảm xúc.
- Không lẽ anh ta không một lần đỏi hỏi khi hai người đã xác nhận tình cảm mối quan hệ?
- Có chứ, nhiều là khác, thậm chí có đi du lịch thì dù ở phòng riêng, em vẫn từ chối không cho anh ấy?
- Sao lại thế, không lẽ em cứ lý trí cự tuyệt được mãi, mà anh ta không phản ứng gì thì vô lý
- Có chứ, khi em từ chối một mực thì anh ấy cung khó chịu lắm chứ, ai chả vậy xong không được thì cũng thôi, em cũng không để anh ấy bị hụt hẫng, xong có điều anh ấy cũng kiên trì và tôn trọng quyết định của em. Và em đã nhắc đi nhắc lại, nếu anh còn tìm kiếm chuyện với người ta ( tức là tao ) thì tốt nhất là nên dừng lại và chấm dứt mối quan hệ này, bởi như thế là không tôn trọng những thông tin người ta phản hồi và còn mù quáng ghen tuông. Em biết là kiểu gì cũng sẽ liên lạc với anh, xong em không nghĩ anh ấy lại ăn nói hành xử với anh như vậy, đến lần thứ 2 anh ấy gọi anh rồi anh gọi em và chị Giang, em nói thẳng một lần cho anh ấy hiểu, và em cũng nói chuyện với bố mẹ em luôn, bởi nếu cứ như thế thì sau này cũng lại cứ dằn vặt làm khổ nhau, ảnh hưởng đến cuộc sống, công việc rồi gia đình hai bên, thậm chí là con cái sau này. Em cũng khó chịu cũng bị dồn nén cảm xúc, rồi từ sự hụt hang vỡ vụn khi anh rời đi, cũng rất cố gắng mới bình tâm cân bằng lại được, tất nhiên một phần cũng do anh ấy nhiệt tình và kiên trì xong nếu cái gì cũng kiểm soát và thái quá thì không chịu nổi.
- Còn em cũng hiểu là em tìm đến anh lúc này, dù có đang ở trong này với nhau thì chắc chắn anh cũng không thể thoải mái, vì em biết con người của anh không có tính trăng hoa, lợi dụng tình cảm nhất lại là với em khi mình đã từng có những khoảng thời gian bên nhau trước kia, và giờ đây em cũng sắp kết hôn còn anh thì cũng có người mới để tâm tình chia sẻ.
- Nên anh có coi thường hay ntn em không phản đối, bởi em hiểu anh, và em biết mình đang làm gì, cần hành xử ra sao, bởi sau quãng thời gian không có anh, cũng giúp em được cứng cỏi hơn so với trước kia phần nào. Về phía em, em hứa sẽ không để chuyện gì ảnh hưởng đến anh dù chỉ nhỏ nhất, và em cũng không mong cầu gì thêm và hơn từ anh bởi em thấy như này là em mãn nguyện với mình rồi.
- Vậy lỡ em có bầu thì sao? Lúc này tao cũng cứ thẳng thắn với cô ấy
- Anh, em không ngạc nhiên khi anh suy nghĩ vậy, nhưng dự định hơn hai tháng sau Tết em mới cưới, em cũng mới hết kỳ xong, nếu em có bầu thì em sẽ hủy cưới, em sẽ một mình nuôi con, mọi thứ khác với em khi đó sẽ không quá quan trọng nữa, bởi nếu em có dòng máu của anh trong người thì có lẽ với em cũng là một điều may mắn dù nó ngoài ý muốn, và chắc chắn em không suy nghĩ hành động dại dột nông nổi, nên anh cứ yên tâm.
Đến đây tao không muốn nói thêm nữa, vì chuyện xảy ra thì cũng đã rồi, còn lại sau này ntn thì tính tiếp chứ nghĩ xa quá thì không biết bao nhiêu cho ổn thỏa được, đại khái là tao vẫn phải tiếp tục với những gì tao đang tính và cần làm, tất nhiên chị nói thì là một chuyện, và nếu chị chẳng may mang thai, thì tao cũng không thể để chị một mình côi cút . Vì tao tin chị, bởi nếu chị mà để cho thằng kia có được tình dục với chị trước khi họ cưới, thì nó sẽ trở nên thỏa mãn sự hiếu thắng và kiêu ngạo, hả hê và hách dịch, và tao không phân tích hay phán đoán tình cảm của chị và nó đạt được sự sâu sắc đến mức nào, bởi họ đã quyết tinh thần với nhau rồi. Đúng thật là “SỐNG LÀ ĐỂ YÊU THƯƠNG VÀ DÂNG HIẾN”, xong tao đang thầm nghĩ, cuộc sống của cô ấy sau này khả năng sẽ khó được bình lặng, bởi trước kia từ một cô gái hiền lành, thì giờ đây sau hơn 3 năm có chút gì đó đã gai góc và bất chấp. Nếu không khéo lựa hành xử và cân bằng được thì chắc chắn đó sẽ là một cuộc hôn nhân tiềm ẩn đầy rủi ro sóng gió, vì thằng kia tao gặp một lần hồi còn đi học, và nghe cách nó nói chuyện điện thoại, cũng như cách nó theo đuổi và thể hiện tính hách dịch, kiểm soát và thiếu lòng tin như thế, là sẽ vất vả cho cô ấy. Nhưng ai rồi cũng vậy thôi, khi đã quyết định thì phải chịu trách nhiệm với quyết định của mình, khổ thì chịu mà sướng thì hưởng, không cha mẹ nào kè kè theo sát mà đỡ đần hay căn chỉnh cho mãi được.
Khi nhục dục đã được thỏa mãn 2 lần trong một buổi và như dopamine đã được nạp đủ, chị thiếp dần đi trong vòng tay tao, hai đứa vẫn không mặc lại quần áo sau trận hoan lạc đẫy đà ban nãy, còn tao thì trằn trọc mãi không ngủ được và chằm chằm với cái màn hình TV đang chiếu phim. Căn phòng nó kín và cách âm tốt, bởi giờ này chưa cần ra ngoài đường to mà đứng xuống dưới ngõ thì tiếng xe vẫn ầm ầm, trong đêm lạnh và mưa rét, cuộc sống ngoài kia vẫn đang hối hả lắm,đã thế lại gần hết một năm âm lịch.
 

zai97

Tao là gay
Khi lúc này chị đã sẵn sàng nồng cháy hết mình, tao không cưỡng lại lý trí của mình làm gì nữa, xong có điều chỉ lo ngại, là nếu chị chẳng may có bầu, thì cuộc sống sau này lại trở thành tai họa cho chị và tao lại rơi vào thế không đâu vào đâu, rồi hai đứa lại phải trả giá vì sự nông nổi và thiếu kiềm chế như hôm đó. Đến khi đã toát mồ hôi, hai đứa đã chạm đến cho nhau những điểm không thể không chạm, từ tay tới miệng, cảm như từng cm cơ thể của hai đứa không bị bỏ sót điểm nào. Đã từng đi nhà nghỉ với nhau không ít lần, từ Lạng Sơn, Cao Bằng, hay Tam Đảo, Sapa cho đến Huế, thì hôm nay, trong cái nhà nghỉ ở Hà Nội này, dường như chị chỉ muốn được vùng vẫy và cháy hết mình,lẫn với tiếng phim trên TV, những tiếng rên la không còn muốn kìm nén, những tiếng thở dốc như được thoát ra một cách thật tâm nhất khi đón nhận những cú nhấp tới tấp, từ nhanh đến chậm từ nông đến sâu, đến khi cả hai dốc hết sinh lực với nhau, cả hai nằm ườn xuống và chị lại đón nhận đủ dòng tinh dịch ấm đang tuôn trào trong âm đạo của chị. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt xong vẫn thấy được nét mãn nguyện và thỏa thích đê mê trên nét mặt của chị, đôi mắt đã nhắm nghiền và tận hưởng khoái lạc.
Chị vẫn thế, vẫn đón nhận nồng nhiệt, không thích được làm chủ cuộc chơi trong chốc lát như chị Ninh Bình, nhưng lại rất ngoan ngoãn và chiều chuộng, đúng với tính nết bấy lâu nay. Căn phòng lúc này đã đượm mùi của sắc dục, buông cái khăn tắm ra ghế, chị nằm ườn trên người tao , chị lại từ từ đưa miệng lướt trên bộ ngực căng và săn chắc và vuốt ve nó.
- Anh đang nghĩ gì mà đăm chiêu thế, có phải em đã làm anh thấy áy náy và khó xử không?
- Thế còn em, em có thấy áy náy và khó xử với anh ta không
- Em không, em biết và muốn mình cần làm gì cũng như ứng xử sao cho phù hợp.
- Vậy chứng tỏ em không hề yêu anh ta, thì sao lại tính chuyện cưới hỏi
- Nói ra thì cũng dài dòng và em không biết phải nói ntn cho phải, đại khái là anh chỉ cần biết, đến lúc này, em cũng chỉ cho phép mình được làm chuyện này duy nhất với anh, còn anh có thể không cần tin lời em nói. Còn sau này, khi em cưới chồng, cuộc sống vợ chồng khi ấy rồi có thể nó sẽ khác theo. Nên em không muốn nói thêm nhiều , chỉ cần biết là được ở bên anh, và được như này với nhau, thì em mới thấy mình được là mình, được yêu và được dâng trào cảm xúc.
- Không lẽ anh ta không một lần đỏi hỏi khi hai người đã xác nhận tình cảm mối quan hệ?
- Có chứ, nhiều là khác, thậm chí có đi du lịch thì dù ở phòng riêng, em vẫn từ chối không cho anh ấy?
- Sao lại thế, không lẽ em cứ lý trí cự tuyệt được mãi, mà anh ta không phản ứng gì thì vô lý
- Có chứ, khi em từ chối một mực thì anh ấy cung khó chịu lắm chứ, ai chả vậy xong không được thì cũng thôi, em cũng không để anh ấy bị hụt hẫng, xong có điều anh ấy cũng kiên trì và tôn trọng quyết định của em. Và em đã nhắc đi nhắc lại, nếu anh còn tìm kiếm chuyện với người ta ( tức là tao ) thì tốt nhất là nên dừng lại và chấm dứt mối quan hệ này, bởi như thế là không tôn trọng những thông tin người ta phản hồi và còn mù quáng ghen tuông. Em biết là kiểu gì cũng sẽ liên lạc với anh, xong em không nghĩ anh ấy lại ăn nói hành xử với anh như vậy, đến lần thứ 2 anh ấy gọi anh rồi anh gọi em và chị Giang, em nói thẳng một lần cho anh ấy hiểu, và em cũng nói chuyện với bố mẹ em luôn, bởi nếu cứ như thế thì sau này cũng lại cứ dằn vặt làm khổ nhau, ảnh hưởng đến cuộc sống, công việc rồi gia đình hai bên, thậm chí là con cái sau này. Em cũng khó chịu cũng bị dồn nén cảm xúc, rồi từ sự hụt hang vỡ vụn khi anh rời đi, cũng rất cố gắng mới bình tâm cân bằng lại được, tất nhiên một phần cũng do anh ấy nhiệt tình và kiên trì xong nếu cái gì cũng kiểm soát và thái quá thì không chịu nổi.
- Còn em cũng hiểu là em tìm đến anh lúc này, dù có đang ở trong này với nhau thì chắc chắn anh cũng không thể thoải mái, vì em biết con người của anh không có tính trăng hoa, lợi dụng tình cảm nhất lại là với em khi mình đã từng có những khoảng thời gian bên nhau trước kia, và giờ đây em cũng sắp kết hôn còn anh thì cũng có người mới để tâm tình chia sẻ.
- Nên anh có coi thường hay ntn em không phản đối, bởi em hiểu anh, và em biết mình đang làm gì, cần hành xử ra sao, bởi sau quãng thời gian không có anh, cũng giúp em được cứng cỏi hơn so với trước kia phần nào. Về phía em, em hứa sẽ không để chuyện gì ảnh hưởng đến anh dù chỉ nhỏ nhất, và em cũng không mong cầu gì thêm và hơn từ anh bởi em thấy như này là em mãn nguyện với mình rồi.
- Vậy lỡ em có bầu thì sao? Lúc này tao cũng cứ thẳng thắn với cô ấy
- Anh, em không ngạc nhiên khi anh suy nghĩ vậy, nhưng dự định hơn hai tháng sau Tết em mới cưới, em cũng mới hết kỳ xong, nếu em có bầu thì em sẽ hủy cưới, em sẽ một mình nuôi con, mọi thứ khác với em khi đó sẽ không quá quan trọng nữa, bởi nếu em có dòng máu của anh trong người thì có lẽ với em cũng là một điều may mắn dù nó ngoài ý muốn, và chắc chắn em không suy nghĩ hành động dại dột nông nổi, nên anh cứ yên tâm.
Đến đây tao không muốn nói thêm nữa, vì chuyện xảy ra thì cũng đã rồi, còn lại sau này ntn thì tính tiếp chứ nghĩ xa quá thì không biết bao nhiêu cho ổn thỏa được, đại khái là tao vẫn phải tiếp tục với những gì tao đang tính và cần làm, tất nhiên chị nói thì là một chuyện, và nếu chị chẳng may mang thai, thì tao cũng không thể để chị một mình côi cút . Vì tao tin chị, bởi nếu chị mà để cho thằng kia có được tình dục với chị trước khi họ cưới, thì nó sẽ trở nên thỏa mãn sự hiếu thắng và kiêu ngạo, hả hê và hách dịch, và tao không phân tích hay phán đoán tình cảm của chị và nó đạt được sự sâu sắc đến mức nào, bởi họ đã quyết tinh thần với nhau rồi. Đúng thật là “SỐNG LÀ ĐỂ YÊU THƯƠNG VÀ DÂNG HIẾN”, xong tao đang thầm nghĩ, cuộc sống của cô ấy sau này khả năng sẽ khó được bình lặng, bởi trước kia từ một cô gái hiền lành, thì giờ đây sau hơn 3 năm có chút gì đó đã gai góc và bất chấp. Nếu không khéo lựa hành xử và cân bằng được thì chắc chắn đó sẽ là một cuộc hôn nhân tiềm ẩn đầy rủi ro sóng gió, vì thằng kia tao gặp một lần hồi còn đi học, và nghe cách nó nói chuyện điện thoại, cũng như cách nó theo đuổi và thể hiện tính hách dịch, kiểm soát và thiếu lòng tin như thế, là sẽ vất vả cho cô ấy. Nhưng ai rồi cũng vậy thôi, khi đã quyết định thì phải chịu trách nhiệm với quyết định của mình, khổ thì chịu mà sướng thì hưởng, không cha mẹ nào kè kè theo sát mà đỡ đần hay căn chỉnh cho mãi được.
Khi nhục dục đã được thỏa mãn 2 lần trong một buổi và như dopamine đã được nạp đủ, chị thiếp dần đi trong vòng tay tao, hai đứa vẫn không mặc lại quần áo sau trận hoan lạc đẫy đà ban nãy, còn tao thì trằn trọc mãi không ngủ được và chằm chằm với cái màn hình TV đang chiếu phim. Căn phòng nó kín và cách âm tốt, bởi giờ này chưa cần ra ngoài đường to mà đứng xuống dưới ngõ thì tiếng xe vẫn ầm ầm, trong đêm lạnh và mưa rét, cuộc sống ngoài kia vẫn đang hối hả lắm,đã thế lại gần hết một năm âm lịch.
chị nyc máu quá tính cánh đấy đã định trước tương lai sẽ nhiều sóng gió rồi
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tiếng thở của chị đã đều dần, giấc ngủ đã sâu xong chị vẫn ôm chặt và gác một chân lên ngang hông tao, lúc này trong tao lại càng mien man suy nghĩ và có chút gì đó lo lắng, thương cảm cho người con gái này, bởi trực giác của tao về cô ấy xưa nay là ít bị sai lệch. Tao nhớ là khi cả hai đang chìm vào giấc ngủ, thì chị có điện thoại, đã gần 4h sáng, là số thằng kia gọi, tao đưa máy cho chị xong chị không nghe mà để kệ cho cuộc bị nhỡ.
Cuộc gọi kiến cho hai đứa bọn tao khó trở lại giấc ngủ dù khoảng thời gian này là người ta đang ngủ say nhất trong đêm, trằn trọc xoay sở một lúc, không một câu đối thoại, như bản năng dẫn gọi, lại một cuộc làm tình nữa được thực hiện, khi hai đứa còn đang mơ màng, lăn trườn,lật qua lật lại một hồi thì chị đã lại nằm lên tao, tự tay chị cầm thẳng nhỏ đặt vào cửa mình của chị rất ấm và bắt đầu trơn nhờn, đây là lần đầu chị chủ động đặt nó vào rồi chủ động lựa hông để nó từ từ đi vào trong âm đạo của chị, khi ấy tao để cho chị được chủ động hoàn toàn, đến khi dịch nhờn của chị đã rỉ xung quanh hai mép đùi tao cùng tiếng rên thở dốc, tao dành lại thế thượng phong và với sức vóc của mình, tiếp tục cho chị sự oằn mình kèm tiếng kêu rên rỉ trong thanh quản, khi cái ga đệm đã loang lổ dịch nhờn lần thứ 2 trong đêm, lại một lần nữa tao trút dòng tinh dịch vào trong chị rồi cả hai đứa đã chìm vào giấc ngủ thật sự. Đến khi tao thức giấc sau cuộc điện thoại của anh Khiêm, lúc ấy đã gần 7h sáng, hiếm khi tao dậy vào giờ này, khi đó chị đã sấy khô mái tóc và đang mặc quần áo trở lại.

Anh Khiêm hẹn tao 9h ở Nguyễn Công Hoan, lối khu tập thể Ngọc Khánh, tao chở chị về phòng chị Giang còn mình về thay quần áo khác, hai đứa ăn sáng rồi tao chở chị ra trường Luật sau đó đi café với ông anh. Tạm gác lại chuyện chăn gối đêm qua, lần này anh Khiêm đang bàn với tao một việc hoàn toàn khác, ra Tết tao sẽ xuất ngoại chuyến đầu tiên trong đời – sang Vientine và Luongphrang bên Laos . Ngồi đến gần trưa, tao lôi ông anh đi làm vài chai bia, dù lạnh rét xong vẫn thích uống, trước nay có uống với ông anh thì cũng chỉ tranht thủ hoặc uống qua loa rồi mỗi người một việc, ngồi ở nhà ông ấy thì cũng chỉ nhâm nhi chai vang hoặc vài ly rượu mạnh. Tao tranh thủ thông báo với chị Ninh Bình về chuyến đi sắp tới, và tao muốn rủ chị đi cùng, đi bằng máy bay sau đó hai đứa tao sẽ lang thang bằng đường bộ, tạm thời thì như vậy còn chi tiết đi lại công việc ra sao thì khi đó mới hay được, và chị hét to lên vì sự háo hức với chuyến đi này. Còn chị NYC thì lấy bằng xong nhắn tao không phải đón , Hương nó rủ đi ăn, hai đứa lâu không gặp nên tao để kệ cho hai đứa chủ động đi lại đưa đón nhau, tao yên tâm ngồi cù cưa với ông anh đến gần chiều mới giải tán. Trong lúc uống bia, bàn chuyện thì tao vẫn xử lý được hàng từ Lạng Sơn về, tối muộn tao sẽ nhờ thằng em xóm trọ đi giao cùng ông xe ôm ở Nghĩa Tân. Lúc này tao đã hình dung rất rõ về việc đi tìm chỗ mua đất và mua tầm như nào rồi chúng mày ạ. Khi đó tao đang những ngày đầu của tuổi 25.
 

zai97

Tao là gay
Tiếng thở của chị đã đều dần, giấc ngủ đã sâu xong chị vẫn ôm chặt và gác một chân lên ngang hông tao, lúc này trong tao lại càng mien man suy nghĩ và có chút gì đó lo lắng, thương cảm cho người con gái này, bởi trực giác của tao về cô ấy xưa nay là ít bị sai lệch. Tao nhớ là khi cả hai đang chìm vào giấc ngủ, thì chị có điện thoại, đã gần 4h sáng, là số thằng kia gọi, tao đưa máy cho chị xong chị không nghe mà để kệ cho cuộc bị nhỡ.
Cuộc gọi kiến cho hai đứa bọn tao khó trở lại giấc ngủ dù khoảng thời gian này là người ta đang ngủ say nhất trong đêm, trằn trọc xoay sở một lúc, không một câu đối thoại, như bản năng dẫn gọi, lại một cuộc làm tình nữa được thực hiện, khi hai đứa còn đang mơ màng, lăn trườn,lật qua lật lại một hồi thì chị đã lại nằm lên tao, tự tay chị cầm thẳng nhỏ đặt vào cửa mình của chị rất ấm và bắt đầu trơn nhờn, đây là lần đầu chị chủ động đặt nó vào rồi chủ động lựa hông để nó từ từ đi vào trong âm đạo của chị, khi ấy tao để cho chị được chủ động hoàn toàn, đến khi dịch nhờn của chị đã rỉ xung quanh hai mép đùi tao cùng tiếng rên thở dốc, tao dành lại thế thượng phong và với sức vóc của mình, tiếp tục cho chị sự oằn mình kèm tiếng kêu rên rỉ trong thanh quản, khi cái ga đệm đã loang lổ dịch nhờn lần thứ 2 trong đêm, lại một lần nữa tao trút dòng tinh dịch vào trong chị rồi cả hai đứa đã chìm vào giấc ngủ thật sự. Đến khi tao thức giấc sau cuộc điện thoại của anh Khiêm, lúc ấy đã gần 7h sáng, hiếm khi tao dậy vào giờ này, khi đó chị đã sấy khô mái tóc và đang mặc quần áo trở lại.

Anh Khiêm hẹn tao 9h ở Nguyễn Công Hoan, lối khu tập thể Ngọc Khánh, tao chở chị về phòng chị Giang còn mình về thay quần áo khác, hai đứa ăn sáng rồi tao chở chị ra trường Luật sau đó đi café với ông anh. Tạm gác lại chuyện chăn gối đêm qua, lần này anh Khiêm đang bàn với tao một việc hoàn toàn khác, ra Tết tao sẽ xuất ngoại chuyến đầu tiên trong đời – sang Vientine và Luongphrang bên Laos . Ngồi đến gần trưa, tao lôi ông anh đi làm vài chai bia, dù lạnh rét xong vẫn thích uống, trước nay có uống với ông anh thì cũng chỉ tranht thủ hoặc uống qua loa rồi mỗi người một việc, ngồi ở nhà ông ấy thì cũng chỉ nhâm nhi chai vang hoặc vài ly rượu mạnh. Tao tranh thủ thông báo với chị Ninh Bình về chuyến đi sắp tới, và tao muốn rủ chị đi cùng, đi bằng máy bay sau đó hai đứa tao sẽ lang thang bằng đường bộ, tạm thời thì như vậy còn chi tiết đi lại công việc ra sao thì khi đó mới hay được, và chị hét to lên vì sự háo hức với chuyến đi này. Còn chị NYC thì lấy bằng xong nhắn tao không phải đón , Hương nó rủ đi ăn, hai đứa lâu không gặp nên tao để kệ cho hai đứa chủ động đi lại đưa đón nhau, tao yên tâm ngồi cù cưa với ông anh đến gần chiều mới giải tán. Trong lúc uống bia, bàn chuyện thì tao vẫn xử lý được hàng từ Lạng Sơn về, tối muộn tao sẽ nhờ thằng em xóm trọ đi giao cùng ông xe ôm ở Nghĩa Tân. Lúc này tao đã hình dung rất rõ về việc đi tìm chỗ mua đất và mua tầm như nào rồi chúng mày ạ. Khi đó tao đang những ngày đầu của tuổi 25.
chị nyc này kiểu máu liều ấy nhỉ mà giờ mới lộ diện
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo