Khi lúc này chị đã sẵn sàng nồng cháy hết mình, tao không cưỡng lại lý trí của mình làm gì nữa, xong có điều chỉ lo ngại, là nếu chị chẳng may có bầu, thì cuộc sống sau này lại trở thành tai họa cho chị và tao lại rơi vào thế không đâu vào đâu, rồi hai đứa lại phải trả giá vì sự nông nổi và thiếu kiềm chế như hôm đó. Đến khi đã toát mồ hôi, hai đứa đã chạm đến cho nhau những điểm không thể không chạm, từ tay tới miệng, cảm như từng cm cơ thể của hai đứa không bị bỏ sót điểm nào. Đã từng đi nhà nghỉ với nhau không ít lần, từ Lạng Sơn, Cao Bằng, hay Tam Đảo, Sapa cho đến Huế, thì hôm nay, trong cái nhà nghỉ ở Hà Nội này, dường như chị chỉ muốn được vùng vẫy và cháy hết mình,lẫn với tiếng phim trên TV, những tiếng rên la không còn muốn kìm nén, những tiếng thở dốc như được thoát ra một cách thật tâm nhất khi đón nhận những cú nhấp tới tấp, từ nhanh đến chậm từ nông đến sâu, đến khi cả hai dốc hết sinh lực với nhau, cả hai nằm ườn xuống và chị lại đón nhận đủ dòng tinh dịch ấm đang tuôn trào trong âm đạo của chị. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt xong vẫn thấy được nét mãn nguyện và thỏa thích đê mê trên nét mặt của chị, đôi mắt đã nhắm nghiền và tận hưởng khoái lạc.
Chị vẫn thế, vẫn đón nhận nồng nhiệt, không thích được làm chủ cuộc chơi trong chốc lát như chị Ninh Bình, nhưng lại rất ngoan ngoãn và chiều chuộng, đúng với tính nết bấy lâu nay. Căn phòng lúc này đã đượm mùi của sắc dục, buông cái khăn tắm ra ghế, chị nằm ườn trên người tao , chị lại từ từ đưa miệng lướt trên bộ ngực căng và săn chắc và vuốt ve nó.
- Anh đang nghĩ gì mà đăm chiêu thế, có phải em đã làm anh thấy áy náy và khó xử không?
- Thế còn em, em có thấy áy náy và khó xử với anh ta không
- Em không, em biết và muốn mình cần làm gì cũng như ứng xử sao cho phù hợp.
- Vậy chứng tỏ em không hề yêu anh ta, thì sao lại tính chuyện cưới hỏi
- Nói ra thì cũng dài dòng và em không biết phải nói ntn cho phải, đại khái là anh chỉ cần biết, đến lúc này, em cũng chỉ cho phép mình được làm chuyện này duy nhất với anh, còn anh có thể không cần tin lời em nói. Còn sau này, khi em cưới chồng, cuộc sống vợ chồng khi ấy rồi có thể nó sẽ khác theo. Nên em không muốn nói thêm nhiều , chỉ cần biết là được ở bên anh, và được như này với nhau, thì em mới thấy mình được là mình, được yêu và được dâng trào cảm xúc.
- Không lẽ anh ta không một lần đỏi hỏi khi hai người đã xác nhận tình cảm mối quan hệ?
- Có chứ, nhiều là khác, thậm chí có đi du lịch thì dù ở phòng riêng, em vẫn từ chối không cho anh ấy?
- Sao lại thế, không lẽ em cứ lý trí cự tuyệt được mãi, mà anh ta không phản ứng gì thì vô lý
- Có chứ, khi em từ chối một mực thì anh ấy cung khó chịu lắm chứ, ai chả vậy xong không được thì cũng thôi, em cũng không để anh ấy bị hụt hẫng, xong có điều anh ấy cũng kiên trì và tôn trọng quyết định của em. Và em đã nhắc đi nhắc lại, nếu anh còn tìm kiếm chuyện với người ta ( tức là tao ) thì tốt nhất là nên dừng lại và chấm dứt mối quan hệ này, bởi như thế là không tôn trọng những thông tin người ta phản hồi và còn mù quáng ghen tuông. Em biết là kiểu gì cũng sẽ liên lạc với anh, xong em không nghĩ anh ấy lại ăn nói hành xử với anh như vậy, đến lần thứ 2 anh ấy gọi anh rồi anh gọi em và chị Giang, em nói thẳng một lần cho anh ấy hiểu, và em cũng nói chuyện với bố mẹ em luôn, bởi nếu cứ như thế thì sau này cũng lại cứ dằn vặt làm khổ nhau, ảnh hưởng đến cuộc sống, công việc rồi gia đình hai bên, thậm chí là con cái sau này. Em cũng khó chịu cũng bị dồn nén cảm xúc, rồi từ sự hụt hang vỡ vụn khi anh rời đi, cũng rất cố gắng mới bình tâm cân bằng lại được, tất nhiên một phần cũng do anh ấy nhiệt tình và kiên trì xong nếu cái gì cũng kiểm soát và thái quá thì không chịu nổi.
- Còn em cũng hiểu là em tìm đến anh lúc này, dù có đang ở trong này với nhau thì chắc chắn anh cũng không thể thoải mái, vì em biết con người của anh không có tính trăng hoa, lợi dụng tình cảm nhất lại là với em khi mình đã từng có những khoảng thời gian bên nhau trước kia, và giờ đây em cũng sắp kết hôn còn anh thì cũng có người mới để tâm tình chia sẻ.
- Nên anh có coi thường hay ntn em không phản đối, bởi em hiểu anh, và em biết mình đang làm gì, cần hành xử ra sao, bởi sau quãng thời gian không có anh, cũng giúp em được cứng cỏi hơn so với trước kia phần nào. Về phía em, em hứa sẽ không để chuyện gì ảnh hưởng đến anh dù chỉ nhỏ nhất, và em cũng không mong cầu gì thêm và hơn từ anh bởi em thấy như này là em mãn nguyện với mình rồi.
- Vậy lỡ em có bầu thì sao? Lúc này tao cũng cứ thẳng thắn với cô ấy
- Anh, em không ngạc nhiên khi anh suy nghĩ vậy, nhưng dự định hơn hai tháng sau Tết em mới cưới, em cũng mới hết kỳ xong, nếu em có bầu thì em sẽ hủy cưới, em sẽ một mình nuôi con, mọi thứ khác với em khi đó sẽ không quá quan trọng nữa, bởi nếu em có dòng máu của anh trong người thì có lẽ với em cũng là một điều may mắn dù nó ngoài ý muốn, và chắc chắn em không suy nghĩ hành động dại dột nông nổi, nên anh cứ yên tâm.
Đến đây tao không muốn nói thêm nữa, vì chuyện xảy ra thì cũng đã rồi, còn lại sau này ntn thì tính tiếp chứ nghĩ xa quá thì không biết bao nhiêu cho ổn thỏa được, đại khái là tao vẫn phải tiếp tục với những gì tao đang tính và cần làm, tất nhiên chị nói thì là một chuyện, và nếu chị chẳng may mang thai, thì tao cũng không thể để chị một mình côi cút . Vì tao tin chị, bởi nếu chị mà để cho thằng kia có được tình dục với chị trước khi họ cưới, thì nó sẽ trở nên thỏa mãn sự hiếu thắng và kiêu ngạo, hả hê và hách dịch, và tao không phân tích hay phán đoán tình cảm của chị và nó đạt được sự sâu sắc đến mức nào, bởi họ đã quyết tinh thần với nhau rồi. Đúng thật là “SỐNG LÀ ĐỂ YÊU THƯƠNG VÀ DÂNG HIẾN”, xong tao đang thầm nghĩ, cuộc sống của cô ấy sau này khả năng sẽ khó được bình lặng, bởi trước kia từ một cô gái hiền lành, thì giờ đây sau hơn 3 năm có chút gì đó đã gai góc và bất chấp. Nếu không khéo lựa hành xử và cân bằng được thì chắc chắn đó sẽ là một cuộc hôn nhân tiềm ẩn đầy rủi ro sóng gió, vì thằng kia tao gặp một lần hồi còn đi học, và nghe cách nó nói chuyện điện thoại, cũng như cách nó theo đuổi và thể hiện tính hách dịch, kiểm soát và thiếu lòng tin như thế, là sẽ vất vả cho cô ấy. Nhưng ai rồi cũng vậy thôi, khi đã quyết định thì phải chịu trách nhiệm với quyết định của mình, khổ thì chịu mà sướng thì hưởng, không cha mẹ nào kè kè theo sát mà đỡ đần hay căn chỉnh cho mãi được.
Khi nhục dục đã được thỏa mãn 2 lần trong một buổi và như dopamine đã được nạp đủ, chị thiếp dần đi trong vòng tay tao, hai đứa vẫn không mặc lại quần áo sau trận hoan lạc đẫy đà ban nãy, còn tao thì trằn trọc mãi không ngủ được và chằm chằm với cái màn hình TV đang chiếu phim. Căn phòng nó kín và cách âm tốt, bởi giờ này chưa cần ra ngoài đường to mà đứng xuống dưới ngõ thì tiếng xe vẫn ầm ầm, trong đêm lạnh và mưa rét, cuộc sống ngoài kia vẫn đang hối hả lắm,đã thế lại gần hết một năm âm lịch.