[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

kysirong

Tao là gay
Lại cụt hứng, thằng thớt biết trêu đùa ghê. Mày ra liền liền nhiều nhiều cho ae nó đỡ vã đi
 

Ly Kai

Yếu sinh lý
Chương 109: Giao kèo

Mùi nhựa thông hàn mạch khét lẹt cuộn lên, xộc thẳng vào mũi.

Chiều thứ Năm. Cái ki-ốt mười lăm mét vuông của Alo Phụ Kiện đang chạy hết công suất. Gió từ cái quạt trần chém phành phạch không tản nổi cái nóng hầm hập phả ra từ mặt đường Xuân Thủy. Thằng Tùng đang lúi húi dán cường lực cho một đám sinh viên năm nhất ồn ào ngoài tủ kính.

Tao ngồi lọt thỏm ở góc quầy kỹ thuật. Tay cầm cái panh kẹp, cẩn thận nhể từng mảnh kính vỡ vụn trên con iPhone. Mồ hôi rịn ra hai bên thái dương, trượt xuống cằm, rỏ tong một cái xuống tấm thảm cao su cách điện.

Bóng người đổ ụp xuống, che khuất luồng ánh sáng hắt vào từ ngoài cửa kính.

Không phải shipper giao hàng. Cũng không phải đám sinh viên rảo bước vào hỏi mua ốp lưng.

Tao dừng tay, ngước mắt lên.

Lê Thu Hạ.

Nó đứng lù lù ngay trước quầy. Nó diện một cái áo sơ mi trắng tinh, vạt áo cắm thùng gọn gàng vào chiếc quần jeans ôm sát đôi chân dài. Tóc buộc cao đuôi ngựa.

Cái sự sạch sẽ, thanh lịch và phẳng phiu ấy đối lập hoàn toàn với cái giao diện áo phông xám dính đầy bụi bẩn, hai tay lem nhem keo dán của tao. Một luồng gió mang theo cái mùi dầu gội thanh mát quen thuộc lướt qua, chém đứt cái không khí ngột ngạt sặc mùi linh kiện điện tử trong tiệm.

Tao vớ cái giẻ lau vắt trên thành ghế, chùi vội mấy ngón tay dính keo. Khóe môi nhếch lên.

- Sếp phó rảnh rỗi thế? Đến dán cường lực chống nhìn trộm hay thay pin? Khách quen em lấy giá gốc, không tính tiền công.

Hạ không cười. Nó không thèm đáp lại câu chào hàng ráo hoảnh của tao.

Nó bước tới sát mặt tủ kính trưng bày. Bàn tay thon dài thò vào cái túi tote vải canvas, rút ra một tờ giấy A4 đã hơi nhàu nhĩ.

Bạch.

Tờ giấy bị đập thẳng xuống. Vị trí rơi nằm ngay dưới tầm mắt tao.

Tao liếc xuống. Là tờ danh sách đăng ký đi cắm trại Ba Vì của câu lạc bộ. Ngón trỏ của Hạ vươn ra, móng tay gõ cộc cộc hai nhịp ngay đúng cái ô có cái dấu gạch chéo đỏ chót mà tao đã lạnh lùng giáng bút vào tối hôm qua.

- Bỏ cái văn ông anh họ con bà dì đi.

Giọng Hạ vang lên. Đanh gọn. Không có nửa chữ rào đón.

- Cậu không đi vì cậu tiếc năm trăm nghìn tiền đóng góp, và tiếc hai ngày cuối tuần không được mở cửa hàng vơ vét tiền chứ gì? Cậu nghĩ cái lý do đấy lừa được ai? Xí. Tôi đi guốc trong bụng cậu rồi.

Nó bóc phốt tao trần trụi ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Trước mặt thằng Tùng và mấy đứa khách đang đứng ngoài quầy.

Bị lột mặt nạ, tao không đỏ mặt, cũng không thèm gãi đầu ấp úng tìm cớ thanh minh. Ở cái tầm này, tao quen với việc ngửa bài rồi.

Tao vứt cái panh kẹp xuống bàn. Ngả lưng tựa hẳn vào cái ghế lưới công thái học, hai tay khoanh lại trước ngực. Tao ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy đang hừng hực tia lửa của nó. Gật đầu.

- Đúng.

Tao đáp, rành rọt từng chữ.

- Đi hai ngày mất đứt một khoản tiền lãi. Sếp cũng dân làm sự kiện, sếp biết thừa bài toán chi phí cơ hội mà. Cho em một lý do chính đáng để em bỏ việc 2 ngày, ném tiền qua cửa sổ đi ngắm cỏ dại xem nào?

Tao ném quả bóng trách nhiệm ngược lại. Sòng phẳng. Không nói chuyện tình cảm hay nhiệt huyết cống hiến ở đây.

Nghe tao thừa nhận một cách ráo hoảnh và sặc mùi tiền bạc, Hạ không hề bực bội hay nổi cái thói tự ái của một bà sếp bị cấp dưới bật lại.

Ngược lại, nếp nhăn giữa hai hàng lông mày của nó giãn ra. Khóe môi nó cong lên một đường cong rất mỏng. Nó kéo cái ghế nhựa đỏ ở góc quầy, tự động ngồi xuống đối diện tao. Cái dáng vẻ bề trên bay sạch, thay vào đó là phong thái của một kẻ đang ngồi vào bàn đàm phán hợp đồng.

- Sang năm học mới, câu lạc bộ có đợt tuyển thành viên Gen mới quy mô toàn trường.

Hạ bắt đầu nói, ngón tay mân mê mép tờ giấy A4.

- Ban chủ nhiệm dự kiến phát ba trăm set quà tặng cho tân sinh viên để làm thương hiệu. Trong đó gồm ốp lưng in logo, kính cường lực, và vài cái đồ chơi công nghệ lặt vặt.

Nó dừng lại một nhịp. Đôi mắt sắc lẹm ghim chặt vào mặt tao.

- Ban Hậu cần hiện tại toàn mấy cậu thư sinh mọt sách. Dựng cái lều không xong, bê thùng nước khoáng hai mươi lít thì thở dốc. Chuyến Ba Vì cuối tuần này cần một người tháo vát một chút để quán xuyến cái hậu trường nát bét ấy.

Nó hơi rướn người tới trước. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt thu hẹp lại.

- Nếu cậu đi. Kiêm luôn chức Đội trưởng Hậu cần cho chuyến này... Tôi sẽ dùng quyền Sếp phó, duyệt cho Alo Phụ Kiện làm nhà cung cấp độc quyền toàn bộ ba trăm set quà tặng đợt tới. Cậu tự lên báo giá. Miễn không quá đáng, chị ký duyệt.

Câu chốt hạ ném ra. Gọn gàng. Nặng trịch.

Lồng ngực tao đập hẫng một nhịp. Bộ não tự động bật file Excel, chạy dữ liệu với tốc độ ánh sáng.

Ba trăm set quà.

Lấy hàng sỉ chỗ bà Lan ngoài chợ Trời, một cái ốp lưng nhựa trong giá gốc năm nghìn, kính cường lực ba nghìn. Tổng chi phí một set chưa tới mười nghìn. Đóng gói dán tem mác đàng hoàng, bill báo giá cho câu lạc bộ bèo nhất cũng phải ba mươi đến bốn mươi nghìn một set.

Lãi ròng có khi đến cả chục triệu.

Trừ đi năm trăm nghìn tiền đi cắm trại. Trừ luôn cả phần doanh thu hụt mất trong hai ngày đóng cửa tiệm. Vẫn lãi một cục to đùng. Đấy là chưa kể ba trăm cái mác Alo Phụ Kiện sẽ được nhét thẳng vào tay ba trăm đứa tân sinh viên. Một cú PR marketing 0 đồng không thể nào hoàn hảo hơn.

Sống lưng tao thẳng tắp. Tao nhìn Hạ. Cái con bé này, cái đầu nó nhảy số kinh khủng khiếp. Nó biết chính xác phải dùng cái mồi gì để câu một thằng thực dụng như tao ra khỏi hang.

Nhưng làm ăn là phải nắm đằng chuôi.

Tao nheo mắt lại, dò xét.

- Sếp nói thật không đấy? Chốt mồm không có giá trị pháp lý đâu nhé. Nhỡ đến lúc đấy Ban chủ nhiệm gạt ra, đấu thầu cho bên khác thì em đi vác lều miễn phí à?

Hạ cười khẩy. Nó không thèm cãi lại.

Bàn tay nó thò vào túi xách, rút ra một cuốn sổ tay bìa da nhỏ. Xé xoẹt một tờ giấy trắng. Lấy cái bút bi xanh cài trên cổ áo, nó cúi xuống, viết nhanh vài dòng chữ lên mặt giấy. Nét chữ cứng cáp, rõ ràng.

Ký xoẹt một cái ở góc dưới cùng.

Nó đẩy tờ giấy trượt trên mặt kính, dừng lại ngay trước ngực tao.

- Người thật việc thật. Viết tay ký tươi. Giữ lấy làm bằng chứng. Sao mà phải lừa cậu?

Tao cầm mẩu giấy lên. Đọc lướt qua. Giấy cam kết chỉ định thầu. Đầy đủ ngày tháng chữ ký.

Mép môi tao nhếch lên. Không cần suy nghĩ đến giây thứ ba.

Tao vớ lấy cái bút bi đen vứt lăn lóc cạnh cái mỏ hàn. Kéo tờ danh sách A4 nhàu nhĩ về phía mình.

Mũi bút ấn mạnh xuống mặt giấy. Tao gạch hai đường chéo dứt khoát, đè nát bét cái dấu X màu đỏ tao đã đánh tối qua.

Bên cạnh, tao khoanh một vòng tròn to đùng, đậm nét, viền đi viền lại ba bốn lần vào ô "Có tham gia".

Tao đẩy tờ giấy trả lại cho Hạ. Vứt cái bút xuống bàn.

- Chốt deal.

Tao nhìn thẳng vào mắt nó, giọng ráo hoảnh nhưng chắc nịch.

- Chuyến này sếp cứ việc xách váy đi dạo chụp ảnh sống ảo thôi. Việc bốc vác, dựng lều, chẻ củi, khiêng nước để em thầu hết. Phục vụ tận răng.

Hạ nhón hai ngón tay cầm lại tờ danh sách. Đôi mắt nó lấp lánh sự đắc thắng của một kẻ đi săn vừa tóm gọn con mồi cứng đầu nhất. Nó biết rõ điểm yếu của tao, và nó đã chọc trúng huyệt.

Nó đứng dậy. Cầm xấp giấy vỗ nhẹ hai cái vào bả vai tao.

- Hợp tác vui vẻ nhé, Đội trưởng Hậu cần. Nhớ mang theo đồ đạc cho đầy đủ. Sáu giờ sáng thứ Bảy có mặt ở cổng trường. Đừng có đi muộn.

Nó quay gót. Bước ra khỏi cái cửa hàng ngột ngạt. Mùi hương thanh mát lướt qua mặt tao rồi tan nhanh vào dòng xe cộ ồn ào ngoài đường Xuân Thủy.

Tao nhìn theo bóng nó khuất dần.

Từ phía sau bức vách ngăn nhà kho, thằng Khánh lù lù bước ra. Nãy giờ nó nấp trong đấy dỏng tai nghe lén không sót một chữ. Nó chép miệng, rút điếu thuốc châm lửa, nhả khói mù mịt.

- Gớm. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Bị con bé sếp nó quay như dế thế hả con trai? Mới hôm qua còn mạnh mồm thề sống thề chết đéo đi cơ mà?

Nó cười khùng khục, đá chân vào cái ghế nhựa.

Tao không thèm chửi lại. Tao gạt đống ốc vít trên mặt bàn sang một bên. Cúi xuống gầm bàn, lôi cái balo vải dù sờn cũ ra.

Tao mở khóa balo. Bắt đầu lẩm nhẩm tính toán trong đầu. Cuộn dây thừng dù. Đèn pin siêu sáng. Vài con dao rọc giấy. Băng dính đen. Bộ cờ lê mỏ lết loại nhỏ.

Khóe môi tao nở một nụ cười ranh mãnh.

Mỹ nhân cái đéo gì.

Đây là khách sộp. Khách VIP. Đã là khách trả tiền thì tao phục vụ đến bến.

Chuyến đi Ba Vì cuối tuần này giờ đây đéo còn là một chuyến dã ngoại nhảm nhí của tuổi thanh xuân nữa. Nó đã chính thức trở thành một chuyến đi công tác kiếm tiền của ông chủ nhỏ Alo Phụ Kiện.

Tao kéo khóa balo đánh roẹt một cái. Giao diện thợ bốc vác chuẩn bị lên sóng.
Hay
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 110: Tiếng ồn thanh xuân

Sáu giờ sáng.

Cổng trường đại học đặc quánh một thứ mùi hỗn tạp. Mùi sương đêm chưa tan hết, mùi khói dầu khen khét phụt ra từ ống xả của chiếc xe khách 45 chỗ màu đỏ chót đang nổ máy ầm ĩ chờ sẵn. Và trên hết, là cái mùi hưng phấn rực rỡ của đám sinh viên tuổi đôi mươi.

Tao đứng tựa lưng vào gốc cây xà cừ, hai tay đút túi quần, nhìn cái bãi chiến trường lộn xộn trước mặt.

Đám thành viên câu lạc bộ Truyền thông túm năm tụm ba. Đứa nào đứa nấy xúng xính như đi trẩy hội. Mấy thằng con trai vuốt sáp bóng lộn, tay xách đàn guitar, tay kéo cái loa kẹo kéo to đùng. Đám con gái thì váy áo xịn xò, bôi kem chống nắng trắng bóc, ríu rít giơ điện thoại lên check-in, chụp ảnh tự sướng.

Một bức tranh thanh xuân vườn trường ồn ào và thừa thãi năng lượng.

Tao cúi xuống nhìn lại cái giao diện của mình.

Áo phông đen cộc tay trơn tuột. Quần kaki túi hộp nhét đầy băng dính đen, dao rọc giấy và một cái tuốc nơ vít nhỏ. Chân xỏ đôi bata Thượng Đình cũ kỹ nhưng bám đất cực tốt. Trên vai tao là cái balo to sụ, căng phồng những cuộn dây thừng, đèn pin và đồ nghề cơ khí.

Trông tao không khác gì một thằng thợ điện nước vừa nhận thầu một công trình lưu động.

Tao không thấy lạc lõng. Tao thấy buồn cười.

Với đám đông đang hò hét kia, đây là một chuyến đi chơi, một dịp để bung xõa, thả thính và tạo kỷ niệm. Còn với tao, cái balo trên vai tao nặng trịch một bản hợp đồng kinh tế. Tao đi làm. Tao đi phục vụ khách hàng VIP để đổi lấy cái deal cung cấp ba trăm set phụ kiện cho sự kiện sắp tới của cửa hàng. Cái tâm thế của một thằng đi kiếm tiền nó đè bẹp dí mọi cái lãng mạn vớ vẩn.

- Lên xe! Lên xe các em ơi! Điểm danh nhanh để tài xế còn xuất bến!

Tiếng lão Hoàng chủ nhiệm gào lên qua cái loa cầm tay.

Đám đông ùa lên xe như ong vỡ tổ. Chúng nó tranh nhau những hàng ghế đầu hoặc khu vực giữa xe. Chỗ đó ít xóc, dễ tụ tập đánh bài, dễ chuyền tay nhau mấy gói bim bim hay hát hò.

Tao lững thững bước lên sau cùng. Lách qua cái hành lang chật cứng những chân dài, nước hoa và tiếng cười ré lên the thé.

Tao đi thẳng xuống tít dưới cùng. Băng ghế năm chỗ ngồi liền nhau ở đuôi xe.

Chỗ này xóc nhất. Ồn nhất vì nằm ngay trên lốc máy. Và tất nhiên, không ai tranh giành.

Tao quăng cái balo nặng trịch xuống gầm ghế. Ngồi phịch xuống sát cửa sổ. Rút cái tai nghe dây trắng lôi từ cửa hàng ra, cắm vào điện thoại, nhét chặt vào hai lỗ tai. Tao bật một list nhạc rap cũ, âm lượng vặn lên mức 80 90%.

Khoanh hai tay trước ngực. Nhắm mắt lại.

Màn sập. Tao chính thức ngắt kết nối với cái vũ trụ ồn ào phía trên.

Chiếc xe khách rùng rùng chuyển bánh, bò ra khỏi thành phố.

Đường xóc. Tiếng động cơ xe gầm gừ dưới sàn rung bần bật truyền thẳng lên đùi tao. Dù đã nhét tai nghe, tao vẫn cảm nhận được cái không khí đang nổ tung ở nửa đầu xe.

Thằng mọt sách nào đó vừa giành được cái micro của loa kẹo kéo. Nó rống lên bài "Nào mình cùng lên xe buýt". Đéo lệch tông thì cũng vỡ giọng. Đám ở dưới gõ nhịp đập ghế rầm rầm hưởng ứng. Một cái rạp xiếc di động đang lăn bánh trên quốc lộ.

Tao hé một mắt nhìn lên phía trên.

Lê Thu Hạ đang chạy thoi thóp dọc cái hành lang hẹp.

Giao diện sếp phó thét ra lửa hôm nay được thay bằng cái áo phông trắng đơn giản và quần jeans năng động. Nhưng cái mặt nó thì nhăn như đít khỉ.

Nó cầm tờ danh sách, lách qua mấy cái chân đang thò ra ngoài lối đi. Đi phát từng chai nước suối. Vừa phát vừa phải gào lên nhắc mấy thằng con trai bớt đập ghế để tài xế tập trung lái. Lát sau lại thấy nó cầm một xấp túi nilon đen chạy vội xuống mấy hàng ghế giữa, ấn vào tay mấy đứa con gái đang chuẩn bị say xe mặt xanh như tàu lá chuối.

Chạy đôn chạy đáo. Lo bao quát từ cái kẹo đến chỗ ngồi.

Cái quyền lực của sếp phó đổi lấy sự kiệt sức của một con osin cao cấp. Tao nhếch mép, nhắm mắt lại. Làm quản lý phong trào khổ vãi lìn, thà ôm cái mỏ hàn dí vào mainboard còn sướng hơn.

Xe chạy được hơn một tiếng.

Qua đoạn đường xóc, tao cảm giác có người đang đi về phía cuối xe. Bước chân liêu xiêu, không vững.

Phịch.

Một khối trọng lượng đổ ụp xuống cái ghế trống ngay sát cạnh tao. Không gian vắng lặng của băng ghế cuối bị xâm phạm.

Mùi thơm ngọt ngào pha lẫn mùi mồ hôi nhè nhẹ lướt qua mũi tao. Không cần mở mắt tao cũng biết là ai.

Hạ.

Nó tháo phăng cái kính râm đen vứt cạch xuống đùi. Bàn tay nó vò vò mái tóc buộc cao, làm mấy lọn tóc con bung ra lòa xòa.

Cái vẻ sắc sảo, đanh thép bay sạch bách. Nó tựa hẳn lưng vào thành ghế, ngửa cổ lên trần xe, thở hắt ra một hơi dài thườn thượt. Một tiếng rên rỉ bật ra từ kẽ răng, nhỏ xíu nhưng đầy sự bực dọc.

- Mệt chết đi được... Mấy cái đứa này mồm gắn loa phát thanh hay sao mà gào lắm thế không biết.

Nó cằn nhằn một mình.

Nó nghĩ tao đang ngủ say. Cái tư thế khoanh tay, đầu dựa vào kính cửa sổ, tai nghe nhét chặt của tao tạo ra một lớp ngụy trang hoàn hảo. Thêm nữa, ở cái góc đuôi xe này, tiếng ồn từ động cơ và tiếng hát rống lên từ đầu xe thừa sức nuốt chửng những âm thanh vụn vặt.

Nó cứ ngồi đấy, thả lỏng toàn bộ cái sự gai góc của mình xuống. Nó xoa xoa hai bên thái dương, mặt nhăn nhó.

Tao vẫn nhắm mắt. Không nhúc nhích.

Bàn tay phải tao đang đút trong túi quần bò. Ngón cái của tao mò mẫm tìm cái nút giảm âm lượng bên hông điện thoại.

Bấm. Bấm. Bấm.

Thanh âm lượng tụt thẳng về con số 0.

Tiếng nhạc rap trong tai nghe tắt ngấm. Âm thanh hỗn tạp của cái xe khách ùa vào màng nhĩ tao. Và lẫn trong cái mớ hỗn tạp ấy, tao nghe rõ mồn một nhịp thở gấp gáp, mệt mỏi của đứa con gái ngồi ngay bên cạnh.

Xe khách cua một khúc ngoặt gắt.

Ánh nắng buổi sáng từ bên ngoài xuyên thẳng qua tấm kính cửa sổ. Một vệt sáng chói lòa hắt thẳng vào khuôn mặt đang nhăn nhó của Hạ.

Nó khẽ rít lên một tiếng, giơ bàn tay lên che mắt, nhưng không buồn mở mắt ra để tìm cách kéo rèm. Nó mệt đến mức lười nhúc nhích.

Tao khẽ cựa mình.

Bàn tay trái của tao đầy những vết chai sần và xước xát từ từ nâng lên. Tao không mở mắt to, chỉ hí một đường ranh giới đủ để xác định tọa độ.

Tay tao quờ ra phía sau lưng Hạ, túm lấy mép tấm rèm vải màu xanh xỉn màu.

Xoẹt.

Tao kéo một đường. Tấm rèm chạy dọc thanh ray, đóng sập lại.

Vệt nắng chói chang bị cắt đứt phăng. Một góc bóng râm dịu mát lập tức bao trùm lấy băng ghế cuối cùng, phủ lên khuôn mặt đang cau có của Hạ.

Tao thu tay về, tiếp tục khoanh lại trước ngực. Nhịp thở của tao vẫn đều đặn, không giật cục. Cố gắng yên lặng nhất có thể, không thể có những chuyển động thừa thãi được.

Tao thò chân phải xuống gầm ghế. Mũi giày bata khều khều cái khóa kéo của balo. Tao luồn tay xuống, móc vào ngăn phụ cách nhiệt.

Ngón tay tao chạm vào lớp nhựa lạnh toát, đọng đầy hơi nước.

Một chai nước khoáng Lavie tao đã nhét vào tủ đá từ đêm hôm qua.

Tao lôi chai nước lên. Không phát ra một tiếng động.

Hạ đang ngồi dựa lưng, hai bàn tay buông thõng, úp hờ trên đùi.

Tao cầm chai nước lạnh ngắt, hơi vươn người sang. Cạch. Đáy chai nhựa chạm nhẹ vào mu bàn tay đang đặt trên đùi của nó. Tao buông tay, để chai nước nằm gọn lỏn ngay sát cạnh hông nó.

Rồi tao thu mình lại. Vẫn nhắm mắt. Vẫn cắm tai nghe. Vẫn cái tư thế bất cần.

Cái lạnh buốt truyền từ vỏ chai nhựa làm Hạ giật mình.

Nó khẽ nảy người một cái. Mắt nó mở bừng ra.

Nó cúi xuống nhìn chai nước đọng hơi sương đang nằm sát tay mình. Rồi nó ngước lên, nhìn tấm rèm che nắng vừa được kéo kín bưng.

Cuối cùng, ánh mắt nó dừng lại ở tao.

Tao biết nó đang nhìn. Cái luồng khí tức từ ánh mắt của một đứa con gái thông minh nó rõ rệt lắm. Hạ không phải là một con ngốc. Nó thừa biết trên cái băng ghế cuối cùng vắng tanh này, lấy đâu ra ông bụt hay bà tiên nào hiện ra để kéo rèm và làm phép ra một chai nước lạnh cả.

Nó nhìn cái mặt lạnh tanh, giả vờ ngủ say sưa của tao. Nhìn cái tai nghe vẫn cắm chặt trong lỗ tai.

Trong cái không gian ồn ào, xóc nảy, mùi xăng xe đặc quánh này, một sự im lặng kỳ lạ chạy dọc giữa hai người.

Tao không mở mắt. Nhưng tao nghe thấy tiếng sột soạt của chai nước.

Hạ cầm chai nước lên. Nó không vặn nắp để uống. Nó áp cái thân chai lạnh toát ấy lên gò má đang đỏ bừng vì mệt mỏi của mình.

Không có một từ "cảm ơn" nào được thốt ra.

Sự im lặng được duy trì một cách hoàn hảo. Nếu nó mở mồm cảm ơn, tao sẽ phải mở mắt, sẽ phải đáp lại bằng một câu cợt nhả để che giấu sự quan tâm. Việc đó sẽ phá nát cái sự tự nhiên của hai đứa. Tao là Đội trưởng Hậu cần, tao đang làm việc. Còn nó là khách VIP đang được bảo vệ. Hợp đồng kinh tế được thực thi bằng những hành động thực dụng nhất, không cần phải bọc đường bằng dăm ba câu sến súa.

Hạ thở ra một hơi nhẹ bẫng.

Nó tựa đầu vào thành ghế. Chai nước vẫn áp chặt bên má. Khóe môi nó khẽ nhếch lên. Một nụ cười rất mỏng, rất dịu, không có một tia sắc lẹm nào.

Nó nhắm mắt lại. Lần này, nhịp thở của nó giãn ra, đều đặn và bình yên thực sự. Nó chìm vào giấc ngủ giữa những tiếng hò hét điên rồ của đám sinh viên phía trước.

Tao cứ ngồi yên như thế. Tai nghe vẫn cắm, nhưng bên trong không có một nốt nhạc nào.

Chỉ có tiếng động cơ xe khách gầm gừ dưới sàn, rung bần bật.

Chiếc xe bỏ lại cái thành phố chật chội, bụi bặm phía sau lưng. Phía trước kính chắn gió là những dãy núi mờ sương của Ba Vì đang hiện ra lờ mờ.

Chuyến công tác này, có vẻ tao sẽ phải làm việc mệt nghỉ đây. Nhưng nhìn cái đầu đang gật gù ngủ say bên cạnh, tao khẽ cười.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 111: Cú ngã 3 chân

Chiếc xe phanh xịch một cái, nhả ra một luồng khói đen ngòm. Cửa xe mở toang.

Không khí đập thẳng vào mặt tao không phải cái mùi xăng xe, bụi mịn khét lẹt của khu vực Cầu Giấy. Gió lùa qua mang theo hơi lạnh của sương sớm chưa tan hết, trộn lẫn với cái mùi ngai ngái của đất ẩm và một thứ mùi đặc trưng đéo lẫn đi đâu được của nông trại. Mùi phân bò.

Đám sinh viên ùa xuống xe như bầy ong vỡ tổ. Đứa nào đứa nấy hít lấy hít để, vươn vai ồ à khen không khí trong lành. Tao lẳng lặng xách cái balo của mình, lết xuống cuối cùng. Nhìn cái bãi cỏ xanh rì trải dài trước mặt, đầu tao tự động nảy số xem hai ngày ở đây sẽ tiêu tốn của tao bao nhiêu khách dán cường lực.

Lão quản lý trang trại dẫn cả đoàn ra một bãi đất trống, bằng phẳng. Lão chỉ tay, rồi ném phịch xuống thảm cỏ một cái túi bạt khổng lồ, nặng chịch.

- Đồ nghề của các bạn đây. Lều trung tâm ba mươi người. Tự xử nhé.

Lão vứt lại một câu rồi lững thững quay đi.

Ban Sự kiện của câu lạc bộ bắt đầu ra tay. Một đám sáu bảy thằng con trai, toàn mấy thanh niên thư sinh, đeo kính cận dày cộp, mặc áo phông local brand xịn xò. Chúng nó xúm lại, lôi ra một mớ bùng nhùng vải dù và hàng chục thanh nhôm lắp ghép.

Một thằng lôi ra tờ hướng dẫn sử dụng nhàu nát. Toàn tiếng Anh. Nó nhăn trán, lẩm nhẩm dịch. Mấy thằng kia cầm thanh nhôm lên, cắm bừa vào nhau. Đứa kéo góc này, đứa lôi góc kia.

Gần một tiếng đồng hồ trôi qua.

Nắng bắt đầu lên. Mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo mấy thằng mọt sách. Nhưng cái lều thì đéo có hình thù gì. Nó rúm ró, xẹp lép, nằm bẹp trên bãi cỏ như một cái bánh đa ngâm nước.

Đám con gái đứng xung quanh bắt đầu nhăn nhó, phe phẩy nón mũ.

- Lâu thế mấy ông ơi? Nắng vỡ đầu rồi chưa có chỗ vứt balo à?

Tao cũng đang loay hoay cùng cả bọn. Mắt nhìn cái đống nhôm và vải dù hỗn độn. Tao đéo phải siêu nhân, cũng chưa từng dựng cái lều nào to cỡ này. Nhưng nhìn cái cách mấy thằng kia đứng cãi nhau về lý thuyết vật lý, tao thấy bực hết cả mình. Chúng nó còn nản có ý định từ bỏ. Còn tao thì đéo. Nhất định tao phải làm được.

Tao gạt tay một thằng đang loay hoay cố nhét cái cọc nhôm sai khớp. Tao cúi xuống, nhặt tờ hướng dẫn vứt thẳng sang một bên.

Các khớp nối có chốt hãm, góc chéo chịu lực. Tao cầm hai thanh nhôm lên, ướm thử độ vát.

- Thằng kia, mầy cầm cái đầu nối chữ T này, đứng im đấy! - Tao hất hàm ra lệnh, chuyển sang chế độ thợ cả. - Hai thằng kia, kéo căng cái viền bạt ra. Kéo mạnh vào, sợ rách à?

Đám sinh viên đang lúng túng tự nhiên im bặt, răm rắp làm theo. Sự dứt khoát, cục súc của tao đè bẹp dí cái mớ lý thuyết suông của chúng nó.

- Rút cái cọc số 3 ra, đóng chéo 45 độ xuống đất cho tao, căng dây ra! Căng đét vào!

Tao cầm cái búa đinh mượn của lão quản lý, nện chan chát xuống mấy cái cọc ghim. Âm thanh kim loại gõ vào nhau khô khốc. Mồ hôi rịn ra trên trán tao, chảy dọc xuống cằm, rỏ xuống lớp cỏ ẩm ướt. Hai ống tay áo phông xắn cao lấm lem bùn đất.

Ba mươi phút sau.

Một tấm bạt khổng lồ được kéo căng vút. Bốn góc cọc ghim chặt xuống đất. Cột trụ giữa sừng sững đẩy nóc lều lên cao. Vuông vức. Chắc nịch.

Đám con gái ồ lên, vỗ tay rào rào. Mấy thằng thư sinh đứng thở dốc, quệt mồ hôi, nhìn tao với ánh mắt khác hẳn.

Tao vứt cái búa xuống rồi ngồi phịch bãi cỏ. Đưa cánh tay lên quệt ngang trán. Bàn tay dính đầy đất cát. Thở dốc.

Tao ngước mắt lên.

Cách đó chừng mười mét. Lê Thu Hạ đang đứng khoanh tay. Trên tay nó cầm một chai nước suối lạnh. Nó không ồn ào vỗ tay như mấy đứa con gái khác. Nó nhìn thẳng vào tao. Ánh mắt lướt qua cái lưng áo ướt đẫm mồ hôi, lướt qua đôi bàn tay lấm lem bùn đất.

Trong đôi mắt đen láy ấy, không có sự khịa đểu hay cái vẻ sắc lẹm thường ngày. Nó tĩnh lặng. Một sự nể phục ngầm, được giấu kín sau khóe môi đang hơi cong lên.

Tao quay mặt đi. Mở khóa lều cho đám đông xách đồ vào.

Nửa tiếng sau, đồ đạc yên vị. Lão Hoàng chủ nhiệm cầm cái loa tay ra giữa bãi cỏ, thổi còi toe toe.

- Tập hợp! Tập hợp! Khởi động chân tay tí nào anh em ơi! Trò chơi đầu tiên: Hai người ba chân tiếp sức!

Cái bể cá lại sôi lên.

- Luật đơn giản. Bốc thăm chia cặp nam nữ ngẫu nhiên. Buộc chân vào nhau, chạy vòng qua cái cờ đằng kia lấy cờ mang về. Đội nào về nhất, tối nay được miễn toàn bộ khâu dọn dẹp!

Chữ "miễn dọn dẹp" lọt vào tai tao.

Đầu tao nảy số. Ba mươi con người. Nhậu nhẹt, nướng thịt mỡ màng lem nhem. Đống bát đĩa mâm nồi tối nay chắc chắn sẽ chất cao như núi. Tao đến đây làm hậu cần, nhưng không có nghĩa tao thích chui đầu vào dọn dẹp cái bãi chiến trường ấy.

Phải thắng.

Lão Hoàng ôm cái hộp giấy đi vòng quanh. Đám đông thò tay vào bốc những mảnh giấy gập tư.

Tao rút một tờ. Mở ra. Số 7.

Nhìn quanh tìm đồng đội.

Ngay góc bên kia, Hạ mở mảnh giấy trên tay. Nó nhìn con số, rồi ngước lên. Ánh mắt nó va thẳng vào tao.

Trái đất tròn vãi lìn.

Tao tặc lưỡi, lững thững bước tới.

Lão Hoàng phát cho mỗi cặp một dải băng vải màu đỏ.

Hạ đứng đó, mặt hơi sượng. Nó mặc quần jeans ống rộng, áo phông trắng. Tao cúi xuống, cầm dải băng đỏ.

- Đứng sát vào. - Tao hất hàm.

Nó nhích lại gần. Cổ chân trái của tao kề sát vào cổ chân phải của nó. Khoảng cách bị triệt tiêu. Vai tao chạm vào vai nó. Bắp đùi tao cọ sát vào lớp vải jeans của nó.

Tao vòng dải băng đỏ qua hai cổ chân, thắt một nút chắc nịch.

Mùi nắng ban mai trên bãi cỏ bốc lên, quyện với cái mùi nước hoa thanh mát quen thuộc trên tóc Hạ phả thẳng vào mũi tao. Gần đến mức tao cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ da thịt nó.

- Buộc chặt vừa thôi, tắc máu bây giờ. - Nó cằn nhằn, hơi nhúc nhích chân.

- Lỏng nó tuột, vấp dập mặt sếp ráng chịu. Đứng im.

Tao siết thêm một vòng nữa rồi đứng thẳng dậy.

- Chuẩn bị! Ba... Hai... Một... Bắt đầu!

Tiếng còi xé toạc không gian. Đám đông gào thét ầm ĩ.

Tao và Hạ lao lên.

Nhưng đéo. Mọi tính toán trong đầu tao vỡ nát ngay nhịp đầu tiên.

Hạ có cái máu hiếu thắng cực cao. Vừa nghe còi, nó chồm người lên phía trước, định dùng tốc độ để bứt phá.

Nhưng tao lại quen cái kiểu lỳ lợm, bước sải dài, chắc chân.

- Á!

Hạ hụt đà, dải băng đỏ giật ngược cổ chân nó lại. Hai đứa suýt chúi nhủi về phía trước.

- Cậu bước chậm lại! Một hai, một hai! Điên à! - Nó gắt lên, tay bám chặt lấy bắp tay tao để giữ thăng bằng.

- Sếp bước ngắn thôi, chân em dài hơn! Ép nhịp thế thì ngã vỡ mồm cả đôi bây giờ! - Tao càu nhàu, cố gắng hãm lại cái đà lao tới của nó.

Hai đứa lảo đảo. Cãi nhau chí chóe. Cái dải băng đỏ siết chặt lấy cổ chân, cọ xát đến rát da.

Bọn tao lê lết vượt qua cái cờ mốc, giật được đồ vật, quay đầu chạy về.

Gần đến vạch đích. Đội bên cạnh đang ép sát sạt. Bọn nó phối hợp nhịp nhàng, lướt qua mặt tao và Hạ.

Sự cay cú hiện rõ trên mặt Hạ. Nó quýnh lên. Nhịp hô "một hai" bị rối.

Nó bước dài một bước, định vượt lên.

Mũi giày thể thao của nó vấp phải một mô đất nhô lên giữa bãi cỏ.

Trọng tâm mất hoàn toàn.

Lực kéo từ cổ chân Hạ giật phăng chân trái của tao.

Thời gian dường như chậm lại.

Tao thấy cơ thể Hạ đổ ụp về phía trước. Theo quán tính, tao bị kéo ngã theo.

Bản năng sinh tồn và một thứ phản xạ đéo tên nảy lên trong não. Tao không giơ tay ra chống xuống đất. Trong một tích tắc, tao xoay gập người lại. Dùng toàn bộ mảng lưng của mình làm một tấm nệm thịt.

Bịch.

Lưng tao đập mạnh xuống thảm cỏ. Đất ẩm và cỏ nát bắn tung tóe.

Cùng lúc đó, một khối trọng lượng mềm mại đổ ập xuống, đè nghiến lên lồng ngực tao.

Cú va đập ép sạch không khí ra khỏi phổi tao. Tao khẽ nấc lên một tiếng nghẹn trong họng.

Giao điểm của thế giới đột ngột thu hẹp lại. Nhỏ xíu. Chỉ bằng một hơi thở.

Tao mở mắt.

Khuôn mặt Hạ nằm cách mặt tao chưa tới một gang tay.

Trọng lượng của nó đè trọn vẹn lên người tao. Sự mềm mại của vòng một ép sát vào lớp áo phông lấm lem đất cát của tao. Mái tóc đen xõa tung, rủ xuống, quét qua sống mũi tao ngứa ngáy.

Đôi mắt đen láy của Hạ mở to. Mở trừng trừng. Ánh nhìn sắc lẹm thường ngày vỡ vụn, thay vào đó là một sự hoảng loạn, bối rối tột độ.

Hơi thở nó gấp gáp. Nóng hổi. Phả thẳng vào môi tao.

Tiếng hò hét, tiếng còi tuýt tuýt của đám đông ngoài kia bị một thế lực vô hình cách âm hoàn toàn. Chỉ còn lại tiếng tim tao đang nện thùm thụp vào lồng ngực, dội ngược lên cơ thể đang đè lên trên.

Ba giây.

Ba giây nằm bất động trên bãi cỏ ẩm ướt.

Hạ bừng tỉnh.

Máu dồn thẳng lên mặt nó, đỏ bừng lan từ gò má xuống tận mang tai. Nó vội vàng chống hai bàn tay lên ngực tao. Lực ấn của nó làm tao hơi nhói, nhưng nó lồm cồm đẩy người đứng dậy nhanh như điện giật.

Nó cuống cuồng cúi xuống, bàn tay run rẩy gỡ cái nút thắt dải băng đỏ ở cổ chân.

- Xin... xin lỗi. Cậu có đau không?

Giọng nó vấp váp. Đứt quãng. Cái uy quyền của một bà phó chủ nhiệm bay sạch bách, chỉ còn lại sự luống cuống của một đứa con gái vừa đánh rơi nhịp tim.

Tao chống tay, từ từ ngồi dậy.

Lưng áo phông lạnh ngắt, dính đầy vụn cỏ nát và đất bùn.

Tao đưa tay lên, vuốt mạnh mặt một cái. Gạt đi mấy cọng cỏ dính trên trán.

Hai vành tai nóng ran rần rật. Không hiểu sao, cái vốn từ lươn lẹo, cợt nhả tao hay dùng để trêu chọc nó biến đi đâu mất. Tao không nặn ra được một câu đùa cợt nào để phá vỡ cái sự ngượng ngùng đang đặc quánh lại này.

Tao hắng giọng, đứng thẳng dậy. Lấy tay phủi phủi đất bám trên đùi quần.

- Không sao.

Tao nhìn ra chỗ khác, né ánh mắt đang bối rối của nó.

- Mà tại sếp đấy. Thua mất tiêu rồi. Cay quá.

Câu nói ném ra khô khan, cộc lốc.

Đám bạn xung quanh ùa tới. Tiếng cười hô hố vang lên chọc quê đội bét bảng ngã lăn quay.

Hạ đứng đó, không cãi lại câu đổ lỗi của tao. Nó khẽ cắn môi dưới, cũng lảng ánh mắt đi hướng khác.

Tao lẳng lặng tách khỏi đám đông. Đi bộ về phía cái vòi nước ngoài khu vệ sinh.

Vặn vòi. Nước giếng khoan xối ra lạnh buốt. Tao vốc từng vốc nước tạt thẳng vào mặt, vuốt ngược lên tóc. Nước chảy ròng ròng xuống cổ áo.

Tao ngẩng lên, nhìn những giọt nước nhỏ tong tong xuống lớp bê tông.

Cú ngã này không làm tao gãy cái xương nào. Nhưng cái rào cản vô hình, cứng ngắc giữa tao và Hạ hình như đã có một vết nứt toác.

Cái phản ứng hóa học rách việc này, nó bắt đầu sủi bọt rồi.
 

mr alone

Yếu sinh lý
Chương 111: Cú ngã 3 chân

Chiếc xe phanh xịch một cái, nhả ra một luồng khói đen ngòm. Cửa xe mở toang.

Không khí đập thẳng vào mặt tao không phải cái mùi xăng xe, bụi mịn khét lẹt của khu vực Cầu Giấy. Gió lùa qua mang theo hơi lạnh của sương sớm chưa tan hết, trộn lẫn với cái mùi ngai ngái của đất ẩm và một thứ mùi đặc trưng đéo lẫn đi đâu được của nông trại. Mùi phân bò.

Đám sinh viên ùa xuống xe như bầy ong vỡ tổ. Đứa nào đứa nấy hít lấy hít để, vươn vai ồ à khen không khí trong lành. Tao lẳng lặng xách cái balo của mình, lết xuống cuối cùng. Nhìn cái bãi cỏ xanh rì trải dài trước mặt, đầu tao tự động nảy số xem hai ngày ở đây sẽ tiêu tốn của tao bao nhiêu khách dán cường lực.

Lão quản lý trang trại dẫn cả đoàn ra một bãi đất trống, bằng phẳng. Lão chỉ tay, rồi ném phịch xuống thảm cỏ một cái túi bạt khổng lồ, nặng chịch.

- Đồ nghề của các bạn đây. Lều trung tâm ba mươi người. Tự xử nhé.

Lão vứt lại một câu rồi lững thững quay đi.

Ban Sự kiện của câu lạc bộ bắt đầu ra tay. Một đám sáu bảy thằng con trai, toàn mấy thanh niên thư sinh, đeo kính cận dày cộp, mặc áo phông local brand xịn xò. Chúng nó xúm lại, lôi ra một mớ bùng nhùng vải dù và hàng chục thanh nhôm lắp ghép.

Một thằng lôi ra tờ hướng dẫn sử dụng nhàu nát. Toàn tiếng Anh. Nó nhăn trán, lẩm nhẩm dịch. Mấy thằng kia cầm thanh nhôm lên, cắm bừa vào nhau. Đứa kéo góc này, đứa lôi góc kia.

Gần một tiếng đồng hồ trôi qua.

Nắng bắt đầu lên. Mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo mấy thằng mọt sách. Nhưng cái lều thì đéo có hình thù gì. Nó rúm ró, xẹp lép, nằm bẹp trên bãi cỏ như một cái bánh đa ngâm nước.

Đám con gái đứng xung quanh bắt đầu nhăn nhó, phe phẩy nón mũ.

- Lâu thế mấy ông ơi? Nắng vỡ đầu rồi chưa có chỗ vứt balo à?

Tao cũng đang loay hoay cùng cả bọn. Mắt nhìn cái đống nhôm và vải dù hỗn độn. Tao đéo phải siêu nhân, cũng chưa từng dựng cái lều nào to cỡ này. Nhưng nhìn cái cách mấy thằng kia đứng cãi nhau về lý thuyết vật lý, tao thấy bực hết cả mình. Chúng nó còn nản có ý định từ bỏ. Còn tao thì đéo. Nhất định tao phải làm được.

Tao gạt tay một thằng đang loay hoay cố nhét cái cọc nhôm sai khớp. Tao cúi xuống, nhặt tờ hướng dẫn vứt thẳng sang một bên.

Các khớp nối có chốt hãm, góc chéo chịu lực. Tao cầm hai thanh nhôm lên, ướm thử độ vát.

- Thằng kia, mầy cầm cái đầu nối chữ T này, đứng im đấy! - Tao hất hàm ra lệnh, chuyển sang chế độ thợ cả. - Hai thằng kia, kéo căng cái viền bạt ra. Kéo mạnh vào, sợ rách à?

Đám sinh viên đang lúng túng tự nhiên im bặt, răm rắp làm theo. Sự dứt khoát, cục súc của tao đè bẹp dí cái mớ lý thuyết suông của chúng nó.

- Rút cái cọc số 3 ra, đóng chéo 45 độ xuống đất cho tao, căng dây ra! Căng đét vào!

Tao cầm cái búa đinh mượn của lão quản lý, nện chan chát xuống mấy cái cọc ghim. Âm thanh kim loại gõ vào nhau khô khốc. Mồ hôi rịn ra trên trán tao, chảy dọc xuống cằm, rỏ xuống lớp cỏ ẩm ướt. Hai ống tay áo phông xắn cao lấm lem bùn đất.

Ba mươi phút sau.

Một tấm bạt khổng lồ được kéo căng vút. Bốn góc cọc ghim chặt xuống đất. Cột trụ giữa sừng sững đẩy nóc lều lên cao. Vuông vức. Chắc nịch.

Đám con gái ồ lên, vỗ tay rào rào. Mấy thằng thư sinh đứng thở dốc, quệt mồ hôi, nhìn tao với ánh mắt khác hẳn.

Tao vứt cái búa xuống rồi ngồi phịch bãi cỏ. Đưa cánh tay lên quệt ngang trán. Bàn tay dính đầy đất cát. Thở dốc.

Tao ngước mắt lên.

Cách đó chừng mười mét. Lê Thu Hạ đang đứng khoanh tay. Trên tay nó cầm một chai nước suối lạnh. Nó không ồn ào vỗ tay như mấy đứa con gái khác. Nó nhìn thẳng vào tao. Ánh mắt lướt qua cái lưng áo ướt đẫm mồ hôi, lướt qua đôi bàn tay lấm lem bùn đất.

Trong đôi mắt đen láy ấy, không có sự khịa đểu hay cái vẻ sắc lẹm thường ngày. Nó tĩnh lặng. Một sự nể phục ngầm, được giấu kín sau khóe môi đang hơi cong lên.

Tao quay mặt đi. Mở khóa lều cho đám đông xách đồ vào.

Nửa tiếng sau, đồ đạc yên vị. Lão Hoàng chủ nhiệm cầm cái loa tay ra giữa bãi cỏ, thổi còi toe toe.

- Tập hợp! Tập hợp! Khởi động chân tay tí nào anh em ơi! Trò chơi đầu tiên: Hai người ba chân tiếp sức!

Cái bể cá lại sôi lên.

- Luật đơn giản. Bốc thăm chia cặp nam nữ ngẫu nhiên. Buộc chân vào nhau, chạy vòng qua cái cờ đằng kia lấy cờ mang về. Đội nào về nhất, tối nay được miễn toàn bộ khâu dọn dẹp!

Chữ "miễn dọn dẹp" lọt vào tai tao.

Đầu tao nảy số. Ba mươi con người. Nhậu nhẹt, nướng thịt mỡ màng lem nhem. Đống bát đĩa mâm nồi tối nay chắc chắn sẽ chất cao như núi. Tao đến đây làm hậu cần, nhưng không có nghĩa tao thích chui đầu vào dọn dẹp cái bãi chiến trường ấy.

Phải thắng.

Lão Hoàng ôm cái hộp giấy đi vòng quanh. Đám đông thò tay vào bốc những mảnh giấy gập tư.

Tao rút một tờ. Mở ra. Số 7.

Nhìn quanh tìm đồng đội.

Ngay góc bên kia, Hạ mở mảnh giấy trên tay. Nó nhìn con số, rồi ngước lên. Ánh mắt nó va thẳng vào tao.

Trái đất tròn vãi lìn.

Tao tặc lưỡi, lững thững bước tới.

Lão Hoàng phát cho mỗi cặp một dải băng vải màu đỏ.

Hạ đứng đó, mặt hơi sượng. Nó mặc quần jeans ống rộng, áo phông trắng. Tao cúi xuống, cầm dải băng đỏ.

- Đứng sát vào. - Tao hất hàm.

Nó nhích lại gần. Cổ chân trái của tao kề sát vào cổ chân phải của nó. Khoảng cách bị triệt tiêu. Vai tao chạm vào vai nó. Bắp đùi tao cọ sát vào lớp vải jeans của nó.

Tao vòng dải băng đỏ qua hai cổ chân, thắt một nút chắc nịch.

Mùi nắng ban mai trên bãi cỏ bốc lên, quyện với cái mùi nước hoa thanh mát quen thuộc trên tóc Hạ phả thẳng vào mũi tao. Gần đến mức tao cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ da thịt nó.

- Buộc chặt vừa thôi, tắc máu bây giờ. - Nó cằn nhằn, hơi nhúc nhích chân.

- Lỏng nó tuột, vấp dập mặt sếp ráng chịu. Đứng im.

Tao siết thêm một vòng nữa rồi đứng thẳng dậy.

- Chuẩn bị! Ba... Hai... Một... Bắt đầu!

Tiếng còi xé toạc không gian. Đám đông gào thét ầm ĩ.

Tao và Hạ lao lên.

Nhưng đéo. Mọi tính toán trong đầu tao vỡ nát ngay nhịp đầu tiên.

Hạ có cái máu hiếu thắng cực cao. Vừa nghe còi, nó chồm người lên phía trước, định dùng tốc độ để bứt phá.

Nhưng tao lại quen cái kiểu lỳ lợm, bước sải dài, chắc chân.

- Á!

Hạ hụt đà, dải băng đỏ giật ngược cổ chân nó lại. Hai đứa suýt chúi nhủi về phía trước.

- Cậu bước chậm lại! Một hai, một hai! Điên à! - Nó gắt lên, tay bám chặt lấy bắp tay tao để giữ thăng bằng.

- Sếp bước ngắn thôi, chân em dài hơn! Ép nhịp thế thì ngã vỡ mồm cả đôi bây giờ! - Tao càu nhàu, cố gắng hãm lại cái đà lao tới của nó.

Hai đứa lảo đảo. Cãi nhau chí chóe. Cái dải băng đỏ siết chặt lấy cổ chân, cọ xát đến rát da.

Bọn tao lê lết vượt qua cái cờ mốc, giật được đồ vật, quay đầu chạy về.

Gần đến vạch đích. Đội bên cạnh đang ép sát sạt. Bọn nó phối hợp nhịp nhàng, lướt qua mặt tao và Hạ.

Sự cay cú hiện rõ trên mặt Hạ. Nó quýnh lên. Nhịp hô "một hai" bị rối.

Nó bước dài một bước, định vượt lên.

Mũi giày thể thao của nó vấp phải một mô đất nhô lên giữa bãi cỏ.

Trọng tâm mất hoàn toàn.

Lực kéo từ cổ chân Hạ giật phăng chân trái của tao.

Thời gian dường như chậm lại.

Tao thấy cơ thể Hạ đổ ụp về phía trước. Theo quán tính, tao bị kéo ngã theo.

Bản năng sinh tồn và một thứ phản xạ đéo tên nảy lên trong não. Tao không giơ tay ra chống xuống đất. Trong một tích tắc, tao xoay gập người lại. Dùng toàn bộ mảng lưng của mình làm một tấm nệm thịt.

Bịch.

Lưng tao đập mạnh xuống thảm cỏ. Đất ẩm và cỏ nát bắn tung tóe.

Cùng lúc đó, một khối trọng lượng mềm mại đổ ập xuống, đè nghiến lên lồng ngực tao.

Cú va đập ép sạch không khí ra khỏi phổi tao. Tao khẽ nấc lên một tiếng nghẹn trong họng.

Giao điểm của thế giới đột ngột thu hẹp lại. Nhỏ xíu. Chỉ bằng một hơi thở.

Tao mở mắt.

Khuôn mặt Hạ nằm cách mặt tao chưa tới một gang tay.

Trọng lượng của nó đè trọn vẹn lên người tao. Sự mềm mại của vòng một ép sát vào lớp áo phông lấm lem đất cát của tao. Mái tóc đen xõa tung, rủ xuống, quét qua sống mũi tao ngứa ngáy.

Đôi mắt đen láy của Hạ mở to. Mở trừng trừng. Ánh nhìn sắc lẹm thường ngày vỡ vụn, thay vào đó là một sự hoảng loạn, bối rối tột độ.

Hơi thở nó gấp gáp. Nóng hổi. Phả thẳng vào môi tao.

Tiếng hò hét, tiếng còi tuýt tuýt của đám đông ngoài kia bị một thế lực vô hình cách âm hoàn toàn. Chỉ còn lại tiếng tim tao đang nện thùm thụp vào lồng ngực, dội ngược lên cơ thể đang đè lên trên.

Ba giây.

Ba giây nằm bất động trên bãi cỏ ẩm ướt.

Hạ bừng tỉnh.

Máu dồn thẳng lên mặt nó, đỏ bừng lan từ gò má xuống tận mang tai. Nó vội vàng chống hai bàn tay lên ngực tao. Lực ấn của nó làm tao hơi nhói, nhưng nó lồm cồm đẩy người đứng dậy nhanh như điện giật.

Nó cuống cuồng cúi xuống, bàn tay run rẩy gỡ cái nút thắt dải băng đỏ ở cổ chân.

- Xin... xin lỗi. Cậu có đau không?

Giọng nó vấp váp. Đứt quãng. Cái uy quyền của một bà phó chủ nhiệm bay sạch bách, chỉ còn lại sự luống cuống của một đứa con gái vừa đánh rơi nhịp tim.

Tao chống tay, từ từ ngồi dậy.

Lưng áo phông lạnh ngắt, dính đầy vụn cỏ nát và đất bùn.

Tao đưa tay lên, vuốt mạnh mặt một cái. Gạt đi mấy cọng cỏ dính trên trán.

Hai vành tai nóng ran rần rật. Không hiểu sao, cái vốn từ lươn lẹo, cợt nhả tao hay dùng để trêu chọc nó biến đi đâu mất. Tao không nặn ra được một câu đùa cợt nào để phá vỡ cái sự ngượng ngùng đang đặc quánh lại này.

Tao hắng giọng, đứng thẳng dậy. Lấy tay phủi phủi đất bám trên đùi quần.

- Không sao.

Tao nhìn ra chỗ khác, né ánh mắt đang bối rối của nó.

- Mà tại sếp đấy. Thua mất tiêu rồi. Cay quá.

Câu nói ném ra khô khan, cộc lốc.

Đám bạn xung quanh ùa tới. Tiếng cười hô hố vang lên chọc quê đội bét bảng ngã lăn quay.

Hạ đứng đó, không cãi lại câu đổ lỗi của tao. Nó khẽ cắn môi dưới, cũng lảng ánh mắt đi hướng khác.

Tao lẳng lặng tách khỏi đám đông. Đi bộ về phía cái vòi nước ngoài khu vệ sinh.

Vặn vòi. Nước giếng khoan xối ra lạnh buốt. Tao vốc từng vốc nước tạt thẳng vào mặt, vuốt ngược lên tóc. Nước chảy ròng ròng xuống cổ áo.

Tao ngẩng lên, nhìn những giọt nước nhỏ tong tong xuống lớp bê tông.

Cú ngã này không làm tao gãy cái xương nào. Nhưng cái rào cản vô hình, cứng ngắc giữa tao và Hạ hình như đã có một vết nứt toác.

Cái phản ứng hóa học rách việc này, nó bắt đầu sủi bọt rồi.
thêm nữa k m:))
 

Bambam

Yếu sinh lý
Dcm, tàu ngầm mãi rồi nhưng dóc truyện cửa m cuốn vl phải ngoi lên, đều tay nhé
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo