Em thích ý nghĩ của bác, hãy tưởng tượng và đợi những chap sau nha bácđừng nói dành cho Linh nhé
Em thích ý nghĩ của bác, hãy tưởng tượng và đợi những chap sau nha bácđừng nói dành cho Linh nhé
Ai yêu nhiều người đó buồn hơn nhỉ, phục độ cứng rắn của bạn nhưng trường hợp không có Linh mình nghĩ bạn sẽ quay lại với PChương 33: Đêm giao thừa còn dang dở
Sau cuộc gọi với Linh.
Điện thoại mình gần như không lúc nào ngừng đổ chuông.
Người thân.
Họ hàng.
Anh em.
Bạn bè.
Ai cũng tranh thủ gọi điện chúc Tết nhau.
Tiếng cười.
Tiếng "Chúc mừng năm mới".
Tiếng cụng ly từ đầu dây bên kia.
Tất cả hòa vào không khí rộn ràng của những phút đầu năm mới.
Đến khoảng mười hai giờ rưỡi.
Điện thoại vừa im được một lúc thì ngoài đầu ngõ đã vang lên tiếng còi xe máy inh ỏi.
Mình biết ngay.
Đám anh em đến rồi.
Năm nào cũng thế.
Nhà mình luôn là điểm dừng chân đầu tiên.
Rồi cả hội mới kéo nhau đi chúc Tết từng nhà.
Đang sắp lại mâm bánh kẹo với đĩa hoa quả.
Mình nghe tiếng xe máy rầm rập chạy vào sân.
Mở cửa bước ra.
Ôi thôi...
Khoảng mười lăm chiếc xe dựng kín cả sân.
Thằng nào thằng nấy mặt đỏ gay vì vừa uống vài chén đầu xuân.
Vừa nhìn thấy mình.
Cả đám đã cười ầm lên.
– Năm mới vui vẻ nhé!
– Chúc mày năm nay học giỏi!
– Sớm lấy vợ!
Tiếng chúc nối nhau không dứt.
Mình cũng cười.
Lần lượt bắt tay từng thằng.
Rồi chạy vào trong bếp.
Xách ra cái can rượu mười lít bố vẫn để dành.
Rót đầy mấy chiếc cốc.
– Nào!
– Một năm mới phát tài!
– Dô!
Tiếng cốc va vào nhau chan chát.
Rượu đầu năm cay nồng.
Nhưng ai cũng cười rất tươi.
Thay vì lì xì bằng tiền.
Mình phát cho mỗi thằng một quả táo.
Đứa thì cái bánh.
Đứa thì viên kẹo.
Vừa phát vừa cười.
– Lì xì thế này cho đỡ tốn.
Cả bọn cười ngặt nghẽo.
– Đúng là thằng keo!
-Keo cái lìn, bố mày đang sinh viên hehe
Bố mẹ mình cũng bước ra.
Tươi cười chúc Tết từng đứa.
Hai người quen rồi.
Năm nào cũng đợi cả hội đến chúc Tết xong mới chịu đi nghỉ.
Ngồi thêm năm phút.
Cả bọn lại hô nhau.
– Đi tiếp!
Mình quay vào.
– Thầy u, con đi nhé.
Mẹ chỉ cười.
– Đi cẩn thận.
– Đừng uống nhiều quá.
Mình gật đầu.
Rồi cùng cả hội phóng xe lao vào màn đêm đầu năm.
...
Theo đúng thông lệ.
Đi hết nhà thằng này.
Lại sang nhà thằng khác.
Ở đâu cũng được mời chén rượu.
Miếng bánh.
Viên kẹo.
Lời chúc năm mới.
Đến gần năm giờ sáng.
Cả hội tập trung tại nhà thằng Hải.
Đây cũng là điểm cuối cùng.
Năm nào cũng vậy.
Ăn uống đến sáng rồi mới ai về nhà nấy ngủ.
Bước vào sân.
Mình hơi khựng lại.
P cũng đang ở đó.
Đi cùng mấy cô bạn.
Người yêu thằng Hải vốn là bạn thân của P.
Chắc mấy đứa rủ nhau đi chúc Tết.
P nhìn thấy mình.
Khẽ cười.
Mình cũng chỉ gật đầu cười nhẹ đáp lại.
Không khí giữa hai đứa bình lặng đến lạ.
Không còn trách móc.
Không còn giận hờn.
Cũng chẳng còn những câu hỏi vì sao.
…
Mọi người ngồi quây quần quanh mâm cơm.
Lại thêm vài chén rượu.
Lại kể đủ thứ chuyện.
P ngồi cạnh mình.
Nhưng cả buổi.
Hai đứa chỉ thi thoảng nhìn nhau.
Mỉm cười rất nhẹ.
Như hai người quen cũ.
...
Đến khoảng năm giờ sáng.
Tiệc cũng tan.
Ai cũng mệt.
Lần lượt đứng dậy xin phép ra về.
Mình vừa dắt xe ra cổng.
Thì phía sau vang lên một giọng nói rất nhỏ.
– Anh ơi...
Mình khựng lại.
Quay đầu.
P đang đứng dưới ánh đèn vàng trước sân.
Mình mỉm cười.
– Chúc em năm mới vui vẻ nhé.
– Ngày càng xinh hơn rồi đấy.
P cười.
Nhưng nụ cười ấy buồn lắm.
Mấy thằng bạn nhìn nhau.
Rồi chẳng ai bảo ai.
Tự giác lên xe đi trước.
Để lại khoảng sân yên tĩnh cho hai đứa.
Đứng thêm một lúc.
P khẽ nói.
– Anh đưa em về được không?
– Nãy em đi cùng con Q... nhưng nó về hướng khác.
Mình nhìn đồng hồ.
Trời cũng sắp sáng.
Nghĩ bụng.
"Đầu năm thôi mà..."
Thế là gật đầu.
– Ừ. Lên xe đi.
Theo thói quen.
Mình vẫn đưa chân gạt chỗ để chân sau.
P nhìn mình.
Khẽ cười.
– Anh vẫn vậy...
– Lúc nào cũng khiến người khác xao xuyến.
Mình chỉ cười.
Không đáp.
Suốt quãng đường.
Hai đứa hầu như chẳng nói gì.
Chỉ có tiếng gió lạnh đầu xuân lùa qua.
Thỉnh thoảng.
P hỏi vài câu vu vơ.
Mình trả lời ngắn gọn.
Rồi lại im lặng.
...
Gần nửa tiếng sau.
Xe dừng trước cổng nhà em.
Mình định quay xe.
Thì bất ngờ...
P ôm chặt lấy mình từ phía sau.
Vai em run lên.
Tiếng nấc nghẹn giữa màn sương sớm.
– Em chưa bao giờ quên được anh...
– Em nhớ anh lắm...
– Em... còn cơ hội nào không?
– Mình có thể bắt đầu lại được không anh?
Mình đứng lặng.
Rất lâu.
Không biết phải trả lời thế nào.
Cuối cùng.
Mình chỉ khẽ thở dài.
Nhẹ nhàng gỡ tay em ra.
Xoay người để em đối diện với mình.
Mình nhìn thẳng vào đôi mắt đã đỏ hoe ấy.
Khẽ cười.
– Ngốc lắm...
– Anh từng yêu em rất nhiều.
– Em cũng từng yêu anh.
– Nhưng chuyện của mình... dừng lại ở đó thôi.
– Mình không thể quay lại được nữa đâu.
– Quên anh đi.
– Đừng giữ những điều đã qua nữa.
Nghe xong.
P òa khóc.
Em ôm lấy mình lần nữa.
Như muốn giữ lại tất cả những gì còn sót lại.
Rồi bất chợt.
Em khẽ hôn lên môi mình.
Mình không đẩy em ra ngay.
Chỉ đứng yên.
Để em được hôn, được khóc.
Được nói lời cuối cùng với mối tình đầu của cả hai.
Một lúc sau.
Mình nhẹ nhàng lùi lại.
Đặt hai tay lên vai em.
Mỉm cười.
– Ngoan nhé.
– Anh về đây.
– Gửi lời chúc năm mới tới bố mẹ em giúp anh.
P không trả lời.
Chỉ cúi đầu.
Nước mắt vẫn lăn dài trên má.
Mình biết.
Đã đến lúc phải đi.
Nổ máy.
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh.
Đi được một đoạn.
Mình ngoái đầu nhìn lại.
Dưới ánh đèn vàng trước cổng.
P vẫn ngồi xổm một mình.
Ôm mặt khóc.
Hình ảnh ấy.
Có lẽ rất lâu sau này.
Mình vẫn không quên được.
...
Về đến nhà.
Mình nằm xuống giường.
Hai tay gối sau đầu.
Ngoài sân.
Tiếng gà bắt đầu gáy sáng.
Mình nhắm mắt.
Trong đầu lần lượt hiện lên khuôn mặt của P.
Rồi đến Linh.
Rồi những người con gái đã từng đi ngang cuộc đời mình.
Mỗi người.
Đều để lại trong mình một kỷ niệm.
Một bài học.
Và một đoạn thanh xuân không thể lấy lại.
Nghĩ đến đó.
Mắt mình cũng dần ríu lại.
Giấc ngủ đến rất nhanh.
Khép lại...
Một đêm giao thừa mà có lẽ, suốt nhiều năm sau, mình vẫn còn nhớ mãi.
Lứa 2k thì cũng bớt vui đi một chút rồi, nhưng ít nhất vẫn còn nhiều kỉ niệm so với sinh viên bây giờ, bởi sao, bởi chiếc smart phone nó làm con người với con người tách nhau ra bác ạPhải đăng nhập để cmt cho bác, em lứa 2k, giờ em đang ở bên nước ngoài, cũng may mắn được trải nghiệm quãng thời gian sinh viên đại học, dù k dài lắm, và giờ cũng k còn vui như thế hệ trước của các bác nữa, nhưng cũng có nhiều kỉ niệm k quên đượcđọc truyện của bác em lại nhớ ngày đó quá
Với em chuyện gì đã qua là qua, chứ không thích nhì nhằng nhiều bác ạ heheAi yêu nhiều người đó buồn hơn nhỉ, phục độ cứng rắn của bạn nhưng trường hợp không có Linh mình nghĩ bạn sẽ quay lại với P![]()
Khoan dung khi có thể và trừng phạt lạnh lùng khi cần thiếtVới em chuyện gì đã qua là qua, chứ không thích nhì nhằng nhiều bác ạ hehe
Quá hay cho 1 câu nói, tiểu de bái phục sư huynhKhoan dung khi có thể và trừng phạt lạnh lùng khi cần thiết
TksQuá hay cho 1 câu nói, tiểu de bái phục sư huynh
hẹn bác ngày mai nhé, ngóng tí cho nó đỡ nhàm bác ạHnay còn chap nào k sếp
Ông em cũng thong dong chuyện học hành nhỉ, hồi ấy vào đại học năm đầu chắc 2015?Chương 2: Căn phòng 10 mét vuông
Sau bữa cơm khao cả làng, chỉ vài ngày sau, bố lại chở tôi lên Thái Nguyên để làm thủ tục nhập học.
Đó là đúng mùa gặt.
Từ sáng sớm, cánh đồng quê tôi đã rộn ràng tiếng máy tuốt lúa. Mùi rơm mới phơi quyện trong gió, cả con đường làng phủ một màu vàng óng của thóc. Đáng lẽ bố nên ở nhà giúp mẹ, nhưng bố vẫn gác mọi việc lại để đưa tôi lên trường.
Suốt quãng đường, hai bố con chẳng nói chuyện nhiều.
Bố vốn là người như vậy.
Thương con, nhưng chưa bao giờ biết cách nói ra bằng lời.
Đến cổng trường, bố dựng xe, lấy từ trong túi áo ra một xấp tiền đã được gấp ngay ngắn rồi nhét vào tay tôi.
"Mười triệu đấy."
"Đóng học phí xong thì tìm phòng trọ. Còn lại để mà ăn uống, đừng tiêu linh tinh."
Tôi cầm xấp tiền mà thấy nặng trĩu.
Mười triệu với nhiều người có thể không lớn, nhưng với một gia đình làm nông như nhà tôi thời ấy, đó là số tiền bố mẹ phải dành dụm rất lâu mới có được.
Tôi chỉ khẽ gật đầu.
"Con biết rồi."
Bố nhìn tôi thêm một lúc rồi lên xe trở về.
Tôi đứng giữa sân trường, nhìn theo bóng chiếc xe máy nhỏ dần rồi khuất hẳn sau cổng. Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra mình đã thật sự phải sống tự lập.
May mắn là tôi có ông anh họ đang học Đại học Công nghiệp Thái Nguyên.
Anh bảo:
"Đi, anh đưa mày đi tìm phòng."
Lúc ấy, Thái Nguyên vừa đón Samsung xây dựng nhà máy. Khắp nơi mọc lên những khu trọ dành cho công nhân. Học sinh, sinh viên học xong cũng ùn ùn nộp hồ sơ vào Samsung nên phòng trọ lúc nào cũng kín.
Hai anh em chạy xe lòng vòng từ sáng đến tận chiều.
Hết ngõ này đến xóm khác.
Có phòng thì quá chật.
Có chỗ thì ẩm thấp.
Có nơi lại ồn ào vì công nhân làm ca đêm.
Đi đến đâu, anh tôi cũng hỏi rất kỹ.
"Điện nước thế nào?"
"Có nhà vệ sinh riêng không?"
"Chủ nhà có dễ tính không?"
Tôi thì chỉ lặng lẽ đi theo sau, thỉnh thoảng ngó nghiêng rồi lắc đầu.
Mãi đến tận chiều, hai anh em mới rẽ vào một con ngõ nhỏ ở tổ 21, khu Đán.
Đó là một dãy trọ nằm ngay trong sân nhà chủ.
Mỗi phòng chỉ chừng mười mét vuông.
Không rộng.
Không có gì sang trọng.
Nhưng nền gạch sạch sẽ, tường vừa quét vôi, cửa sổ nhìn ra khoảng sân đầy nắng. Trước hiên còn có vài chậu hoa nhỏ mà cô chủ nhà chăm rất cẩn thận.
Tôi bước vào phòng, hít một hơi thật sâu rồi quay sang anh.
"Em lấy phòng này."
Anh cười.
"Chắc chưa?"
Tôi gật đầu.
"Ừ. Chỗ này được."
Sau này nghĩ lại, tôi mới biết quyết định tưởng chừng rất bình thường ấy lại gắn bó với mình nhiều kỉ niệm đến vậy.
Xong xuôi chuyện phòng trọ, anh em tôi kéo nhau sang quán bia ngay cạnh Bệnh viện A.
Hai cốc bia mát lạnh đặt xuống bàn.
Anh nâng cốc trước.
"Chúc mừng tân sinh viên nhé."
Tôi cười rồi cụng một cái thật mạnh.
Hai anh em ngồi từ chiều đến chập tối.
Anh kể đủ thứ chuyện về thời sinh viên.
Chuyện thi cử.
Chuyện bị nợ môn.
Chuyện đi làm thêm.
Rồi cả những câu chuyện yêu đương mà anh em con trai nói với nhau thì lúc nào cũng hào hứng.
Đến lượt mình, tôi cười đầy tự tin.
"Em đẹp trai mà."
Anh bật cười.
"Ừ, rồi sao nữa?"
"Đeo kính nhìn cũng trí thức. Với lại em ít nói, lạnh lùng."
Anh nhấp ngụm bia rồi nhìn tôi từ đầu đến chân.
"Lạnh lùng thật hay chỉ ngại?"
Tôi cười lớn.
"Không. Em tán gái giỏi lắm."
Anh phá lên cười đến mức suýt sặc bia.
"Mày cứ giữ cái tự tin ấy đi. Lên đại học rồi biết."
Ăn uống xong, hai anh em tiếp tục đi mua đồ.
Một chiếc bếp ga mini.
Một bộ nồi.
Một chiếc chiếu.
Cái bàn học.
Chiếc quạt điện.
Vài chiếc móc áo.
Thêm mấy vật dụng lặt vặt mà trước đây ở nhà chẳng bao giờ tôi phải nghĩ đến.
Đến tối, mọi thứ cũng được sắp xếp đâu vào đấy.
Tôi trải chiếc chiếu mới giữa căn phòng mười mét vuông, ngồi tựa lưng vào tường nhìn quanh.
Căn phòng vẫn còn trống trải.
Nhưng từ hôm nay...
Nó sẽ là nhà của tôi.
Một hành trình mới chính thức bắt đầu.
Và tôi không hề biết rằng, chỉ ít ngày nữa thôi, ở chính khu trọ này, tôi sẽ gặp những con người trở thành một phần ký ức đẹp nhất của tuổi trẻ.
vâng bác, 1 phần vì đợt đấy nói chung cái đầu em nhớ cực kì nhanh, mọi thứ em chỉ đọc 1-2 lần là nhớ như in, nên để được 7 điểm 1 môn thì không khó bác ạ, may mắn tính cả điểm cộng thì e đủ điểm đỗ bác ạ. Còn về thời sinh viên, cũng có giai đoạn nói thật là bết bát, học hành lơ mơ, cũng bị thi lại mất đôi môn năm 2 bác ạÔng em cũng thong dong chuyện học hành nhỉ, hồi ấy vào đại học năm đầu chắc 2015?
2015 là anh đổ ip5 cũ hàng sim ghép, máy văn phòng lên khu Hoàng Văn Thụ nhiều lắmvâng bác, 1 phần vì đợt đấy nói chung cái đầu em nhớ cực kì nhanh, mọi thứ em chỉ đọc 1-2 lần là nhớ như in, nên để được 7 điểm 1 môn thì không khó bác ạ, may mắn tính cả điểm cộng thì e đủ điểm đỗ bác ạ. Còn về thời sinh viên, cũng có giai đoạn nói thật là bết bát, học hành lơ mơ, cũng bị thi lại mất đôi môn năm 2 bác ạ
em cũng không biết như nào, nhưng con đấy em dùng bền lắm, hồi ấy dùng con đấy đến tận 2018 mới đổi mà2015 là anh đổ ip5 cũ hàng sim ghép, máy văn phòng lên khu Hoàng Văn Thụ nhiều lắm
Uhm, hồi đó chủ yếu nhập bên Nhậtem cũng không biết như nào, nhưng con đấy em dùng bền lắm, hồi ấy dùng con đấy đến tận 2018 mới đổi mà

