Chương 28: Mang Tết về nhà
Hôm sau.
Khoảng chín giờ sáng mình mới tỉnh giấc.
Có lẽ vì tối qua vừa tranh thủ về gặp Linh, đêm lại thức làm nhiệm vụ đến tận khuya nên cả người rã rời.
Mình lững thững bước ra trước cửa phòng.
Châm một điếu thuốc.
Rít một hơi thật sâu.
Khói thuốc theo làn gió lạnh cuối năm bay lững lờ lên khoảng trời xám xịt.
Vươn vai mấy cái.
Thấy người cũng tỉnh táo hơn.
...
Quay vào phòng.
Cầm điện thoại lên.
Đã thấy một tin nhắn của Linh gửi từ sáng sớm.
"Sáng nay em dậy sớm chuẩn bị đồ về quê rồi.
Hôm nay em về.
Anh ở lại làm việc thì nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.
Tết mà gầy đi lạng nào là chết với em đấy.
Yêu anh."
Đọc xong.
Mình bất giác mỉm cười.
Bấm gọi luôn.
Sau vài hồi chuông.
Linh bắt máy.
Giọng nàng hơi mệt.
Chắc lại say xe.
- Anh dậy rồi à?
- Ừ.
- Em đi đến đâu rồi?
- Chắc còn nửa tiếng nữa là về đến nhà.
Mình chỉ dặn.
- Về đến nơi thì nhắn anh nhé.
- Đừng để anh lo.
- Vâng.
Tắt máy.
Mình đánh răng rửa mặt.
Rồi gọi cu Dương dậy.
Cả phòng kéo nhau đi ăn sáng.
Mỗi thằng một bát phở bò.
Trời cuối năm lạnh.
Ăn bát phở nóng đúng là chẳng còn gì bằng.
...
Thái Nguyên lúc ấy bắt đầu nhộn nhịp.
Đường phố đông hơn hẳn.
Xe chở đào.
Xe chở quất.
Hoa tươi bày kín hai bên đường.
Không khí Tết đã đến rất gần.
Nhìn cảnh ấy.
Tự nhiên mình nhớ nhà.
Không biết giờ này ở quê.
Thầy bu chuẩn bị Tết đến đâu rồi.
Nghĩ là gọi luôn.
Sau hai cuộc.
Mẹ mới nghe máy.
Mẹ bảo.
Ở quê cũng đang bắt đầu đi sắm sửa.
Mình cười.
- Năm nay con kiếm được tiền rồi.
- Mẹ để phần con đi mua cây đào nhé.
- Nhà mình phải có đào mới có không khí.
Mẹ cười rất vui.
- Cha tiên sư nhà anh.
- Đi học ngoan là được rồi.
- Còn bày đặt.
- Chắc vài hôm nữa con về.
Những ngày tiếp theo.
Mấy anh em vẫn tiếp tục cày.
Đến tận ngày hai mươi lăm.
Tự nhiên chẳng còn nhiệm vụ nào nữa.
Cả phòng ngồi vêu mõm.
Đứa nằm.
Đứa chơi điện thoại.
Đứa hút thuốc.
Ông anh họ thì cặm cụi ngồi dịch mấy thông báo tiếng Anh bằng Google Dịch.
Một lúc sau.
Anh đứng phắt dậy.
Đập tay xuống bàn.
- Anh em!
- Nghỉ Tết!
Rồi đồng loạt reo lên.
Ai cũng tiếc.
Nhưng ai cũng vui.
Được về nhà rồi.
...
Mấy anh em cùng nhau dọn dẹp lại căn phòng.
Quét nhà.
Lau bàn.
Gấp chăn.
Xong xuôi.
Ai về phòng nấy thu dọn hành lý.
Trước lúc chia tay.
Cả bọn đứng giữa sân.
Bắt tay từng người.
- Ăn Tết vui nhé.
- Ra Tết gặp lại.
Đúng lúc mình đang cất laptop vào balô.
Ông anh họ bước vào.
Đưa cho mình với cu Dương mỗi đứa một xấp tiền.
- Đây.
- Tiền của bọn mày.
Đếm sơ qua.
Tám triệu.
Hai thằng nhìn nhau.
Ngơ ngác.
- Sao nhiều thế anh?
- Gần Tết.
- Đồng đô tăng.
- Với bên kia thưởng thêm.
- Cứ cầm đi.
Đối với sinh viên.
Đó là khoản tiền quá lớn.
...
Lúc mọi người đi hết.
Anh lại gọi riêng mình.
Lặng lẽ dúi thêm hai triệu.
- Cái này...
- Mày mang về đưa cho dì.
- Em có tiền mà anh.
- Ngày anh học dưới này.
- Nhà không có tiền.
- Mẹ mày toàn lén gửi cho anh.
- Anh quý dì lắm.
- Coi như anh gửi chút quà Tết.
Mắt mình tự nhiên cay cay.
Chưa kịp nói gì.
Anh đã cốc nhẹ lên đầu.
- Thôi.
- Về đi.
- Không thằng Dương nó chạy mất.
Rồi ôm lấy anh.
- Em cảm ơn.
Trên đường về.
Hai thằng cười suốt.
Làm có hơn chục ngày.
Mà mỗi đứa kiếm được hơn chục triệu.
Số tiền ấy.
Ngày đó.
Lớn lắm.
Cu Dương vừa lái xe vừa cười.
- Tết này tao tiêu thoải mái.
- Khỏi lo rách túi.
Lại nghĩ đến mẹ.
Mình định bụng.
Sẽ mua tặng mẹ một chỉ vàng.
Để mẹ cất.
Số còn lại.
Giữ làm quỹ riêng.
Phòng khi cần đến.
...
Về đến phòng.
Hai thằng nằm vật xuống giường.
Chẳng đứa nào buồn dọn đồ.
Nằm thêm một lúc.
Dương mới ngồi dậy.
- Chắc chiều tao về luôn.
- Đi sớm cho đỡ tối.
- Ừ.
- Tao mai mới về.
- Mua thêm ít đồ đã.
Trước lúc đi.
Nó rút năm trăm nghìn nhét vào tay mình.
- Đây.
- Mừng tuổi em gái mày.
- Địt mẹ.
- Mày định làm em rể tao à?
- Tao thấy em gái mày trên Facebook xinh phết.
- Biến.
Bạn thân.
Có khi chẳng cần nói câu tử tế nào.
Mà vẫn quý nhau.
...
Dương đi rồi.
Căn phòng bỗng yên hẳn.
Mình gọi cho Linh.
Nàng bảo đang cùng gia đình đi tảo mộ.
Hai đứa lại ríu rít.
Nhớ nhau.
Trước lúc tắt máy.
Linh vẫn không quên dặn.
- Anh mà léng phéng...
- Em cắt...
- Anh mua ít đồ rồi về thôi.
- Có ai đâu mà léng phéng.
Rồi một cái hôn gió rất khẽ.
...
Tắt máy.
Mình bắt đầu dọn dẹp căn phòng.
Cất bếp ga.
Xếp nồi niêu.
Gấp quần áo.
Quét lại khoảng sân trước cửa.
Mới mấy hôm mà lá khô đã phủ kín.
Xóm trọ cũng vắng hẳn.
Ai cũng về quê rồi.
Đang cặm cụi quét.
Bỗng thấy có người đứng nhìn.
Ngẩng lên.
Là chị Samsung.
Chị mỉm cười.
- Sao chưa về ăn Tết à?
- Em ở lại mua ít đồ.
- Mai mới về.
- Chị thì hai mươi tám mới được nghỉ.
Chị quay người đi về phòng.
Trước khi đóng cửa.
Chị vẫn ngoái lại.
Nháy mắt với mình một cái.
Mình chỉ biết cười trừ.
Trong đầu lẩm bẩm.
"Đúng là yêu tinh..."


