Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 28: Mang Tết về nhà

Hôm sau.

Khoảng chín giờ sáng mình mới tỉnh giấc.

Có lẽ vì tối qua vừa tranh thủ về gặp Linh, đêm lại thức làm nhiệm vụ đến tận khuya nên cả người rã rời.

Mình lững thững bước ra trước cửa phòng.

Châm một điếu thuốc.

Rít một hơi thật sâu.

Khói thuốc theo làn gió lạnh cuối năm bay lững lờ lên khoảng trời xám xịt.

Vươn vai mấy cái.

Thấy người cũng tỉnh táo hơn.

...

Quay vào phòng.

Cầm điện thoại lên.

Đã thấy một tin nhắn của Linh gửi từ sáng sớm.

"Sáng nay em dậy sớm chuẩn bị đồ về quê rồi.

Hôm nay em về.

Anh ở lại làm việc thì nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

Tết mà gầy đi lạng nào là chết với em đấy.

Yêu anh."

Đọc xong.

Mình bất giác mỉm cười.

Bấm gọi luôn.

Sau vài hồi chuông.

Linh bắt máy.

Giọng nàng hơi mệt.

Chắc lại say xe.

  • Anh dậy rồi à?
  • Ừ.
  • Em đi đến đâu rồi?
  • Chắc còn nửa tiếng nữa là về đến nhà.
Hai đứa lại thủ thỉ vài câu.

Mình chỉ dặn.

  • Về đến nơi thì nhắn anh nhé.
  • Đừng để anh lo.
Linh ngoan ngoãn.

  • Vâng.
...

Tắt máy.

Mình đánh răng rửa mặt.

Rồi gọi cu Dương dậy.

Cả phòng kéo nhau đi ăn sáng.

Mỗi thằng một bát phở bò.

Trời cuối năm lạnh.

Ăn bát phở nóng đúng là chẳng còn gì bằng.

...

Thái Nguyên lúc ấy bắt đầu nhộn nhịp.

Đường phố đông hơn hẳn.

Xe chở đào.

Xe chở quất.

Hoa tươi bày kín hai bên đường.

Không khí Tết đã đến rất gần.

Nhìn cảnh ấy.

Tự nhiên mình nhớ nhà.

Không biết giờ này ở quê.

Thầy bu chuẩn bị Tết đến đâu rồi.

Nghĩ là gọi luôn.

Sau hai cuộc.

Mẹ mới nghe máy.

Mẹ bảo.

Ở quê cũng đang bắt đầu đi sắm sửa.

Mình cười.

  • Năm nay con kiếm được tiền rồi.
  • Mẹ để phần con đi mua cây đào nhé.
  • Nhà mình phải có đào mới có không khí.
Đầu dây bên kia.

Mẹ cười rất vui.

  • Cha tiên sư nhà anh.
  • Đi học ngoan là được rồi.
  • Còn bày đặt.
Mình cũng chỉ cười.

  • Chắc vài hôm nữa con về.
...

Những ngày tiếp theo.

Mấy anh em vẫn tiếp tục cày.

Đến tận ngày hai mươi lăm.

Tự nhiên chẳng còn nhiệm vụ nào nữa.

Cả phòng ngồi vêu mõm.

Đứa nằm.

Đứa chơi điện thoại.

Đứa hút thuốc.

Ông anh họ thì cặm cụi ngồi dịch mấy thông báo tiếng Anh bằng Google Dịch.

Một lúc sau.

Anh đứng phắt dậy.

Đập tay xuống bàn.

  • Anh em!
  • Nghỉ Tết!
Cả phòng im lặng vài giây.

Rồi đồng loạt reo lên.

Ai cũng tiếc.

Nhưng ai cũng vui.

Được về nhà rồi.

...

Mấy anh em cùng nhau dọn dẹp lại căn phòng.

Quét nhà.

Lau bàn.

Gấp chăn.

Xong xuôi.

Ai về phòng nấy thu dọn hành lý.

Trước lúc chia tay.

Cả bọn đứng giữa sân.

Bắt tay từng người.

  • Ăn Tết vui nhé.
  • Ra Tết gặp lại.
...

Đúng lúc mình đang cất laptop vào balô.

Ông anh họ bước vào.

Đưa cho mình với cu Dương mỗi đứa một xấp tiền.

  • Đây.
  • Tiền của bọn mày.
Mình cầm.

Đếm sơ qua.

Tám triệu.

Hai thằng nhìn nhau.

Ngơ ngác.

  • Sao nhiều thế anh?
Anh cười.

  • Gần Tết.
  • Đồng đô tăng.
  • Với bên kia thưởng thêm.
  • Cứ cầm đi.
Hai thằng cười đến tít mắt.

Đối với sinh viên.

Đó là khoản tiền quá lớn.

...

Lúc mọi người đi hết.

Anh lại gọi riêng mình.

Lặng lẽ dúi thêm hai triệu.

  • Cái này...
  • Mày mang về đưa cho dì.
Mình vội lắc đầu.

  • Em có tiền mà anh.
Anh khoát tay.

  • Ngày anh học dưới này.
  • Nhà không có tiền.
  • Mẹ mày toàn lén gửi cho anh.
  • Anh quý dì lắm.
  • Coi như anh gửi chút quà Tết.
Nghe anh nói.

Mắt mình tự nhiên cay cay.

Chưa kịp nói gì.

Anh đã cốc nhẹ lên đầu.

  • Thôi.
  • Về đi.
  • Không thằng Dương nó chạy mất.
Mình chỉ biết cười.

Rồi ôm lấy anh.

  • Em cảm ơn.
...

Trên đường về.

Hai thằng cười suốt.

Làm có hơn chục ngày.

Mà mỗi đứa kiếm được hơn chục triệu.

Số tiền ấy.

Ngày đó.

Lớn lắm.

Cu Dương vừa lái xe vừa cười.

  • Tết này tao tiêu thoải mái.
  • Khỏi lo rách túi.
Còn mình.

Lại nghĩ đến mẹ.

Mình định bụng.

Sẽ mua tặng mẹ một chỉ vàng.

Để mẹ cất.

Số còn lại.

Giữ làm quỹ riêng.

Phòng khi cần đến.

...

Về đến phòng.

Hai thằng nằm vật xuống giường.

Chẳng đứa nào buồn dọn đồ.

Nằm thêm một lúc.

Dương mới ngồi dậy.

  • Chắc chiều tao về luôn.
  • Đi sớm cho đỡ tối.
Mình gật đầu.

  • Ừ.
  • Tao mai mới về.
  • Mua thêm ít đồ đã.
Nó bắt đầu thu dọn hành lý.

Trước lúc đi.

Nó rút năm trăm nghìn nhét vào tay mình.

  • Đây.
  • Mừng tuổi em gái mày.
Mình tròn mắt.

  • Địt mẹ.
  • Mày định làm em rể tao à?
Nó cười khoái chí.

  • Tao thấy em gái mày trên Facebook xinh phết.
Mình đá nhẹ vào mông nó.

  • Biến.
Hai thằng lại cười ngặt nghẽo.

Bạn thân.

Có khi chẳng cần nói câu tử tế nào.

Mà vẫn quý nhau.

...

Dương đi rồi.

Căn phòng bỗng yên hẳn.

Mình gọi cho Linh.

Nàng bảo đang cùng gia đình đi tảo mộ.

Hai đứa lại ríu rít.

Nhớ nhau.

Trước lúc tắt máy.

Linh vẫn không quên dặn.

  • Anh mà léng phéng...
  • Em cắt...
Mình bật cười.

  • Anh mua ít đồ rồi về thôi.
  • Có ai đâu mà léng phéng.
Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng cười khúc khích.

Rồi một cái hôn gió rất khẽ.

...

Tắt máy.

Mình bắt đầu dọn dẹp căn phòng.

Cất bếp ga.

Xếp nồi niêu.

Gấp quần áo.

Quét lại khoảng sân trước cửa.

Mới mấy hôm mà lá khô đã phủ kín.

Xóm trọ cũng vắng hẳn.

Ai cũng về quê rồi.

Đang cặm cụi quét.

Bỗng thấy có người đứng nhìn.

Ngẩng lên.

Là chị Samsung.

Chị mỉm cười.

  • Sao chưa về ăn Tết à?
Mình cũng cười.

  • Em ở lại mua ít đồ.
  • Mai mới về.
Chị gật đầu.

  • Chị thì hai mươi tám mới được nghỉ.
Nói xong.

Chị quay người đi về phòng.

Trước khi đóng cửa.

Chị vẫn ngoái lại.

Nháy mắt với mình một cái.

Mình chỉ biết cười trừ.

Trong đầu lẩm bẩm.

"Đúng là yêu tinh..."
 

Yamda_makoto

Yếu sinh lý
Cho các bác bú thêm chương cho đỡ vật, nếu rảnh tối e tặng thêm 1 chap nha, giờ em chơi với con đã

Chương 27: Những đồng tiền đầu tiên



Sáng hôm sau.

Mình với cu Dương mỗi thằng một chiếc balô.

Bên trong chỉ có vài bộ quần áo cùng chiếc laptop.

Cu Dương còn mượn được của ông anh họ một con máy khá xịn.

Hai thằng háo hức như trẻ con được quà.

Đầu óc chỉ nghĩ đến một chuyện.

Đi kiếm tiền.

...

Xuống đến phòng ông anh.

Mấy anh em ngồi trà đá một lúc rồi bắt đầu vào việc.

Ông anh mở máy tính.

Kiên nhẫn hướng dẫn từng bước.

Từ cách đăng nhập vào trang web.

Đổi IP.

Nhận nhiệm vụ.

Cho đến cách hoàn thành để được nhận thưởng.

Mình với cu Dương vốn cũng chẳng lạ gì máy tính.

Bao nhiêu năm cày game, nghịch phần mềm cũng giúp hai thằng tiếp thu khá nhanh.

Chừng nửa tiếng sau.

Cả hai đã làm thành thạo.

Anh mình dặn thêm.

-Công việc này không có giờ cố định.

-Bên kia giao nhiệm vụ lúc nào thì mình làm lúc đó.

-Có khi hai, ba giờ sáng vẫn phải dậy.

-Nhưng mỗi lượt chỉ khoảng ba mươi phút.

Nghe vậy.

Hai thằng chỉ gật đầu.

Có tiền.

Thức đêm một chút cũng đáng.

...

Phòng làm việc khá rộng.

Ông anh cùng bốn người bạn thuê chung.

Mỗi người kê một chiếc bàn ở một góc.

Bây giờ có thêm mình với cu Dương.

Thành ra căn phòng lúc nào cũng sáng ánh màn hình máy tính.

Khói thuốc thì mù mịt.

Ai cũng cắm cúi làm việc.

Nhưng gương mặt nào cũng đầy hy vọng.

Với sinh viên như bọn mình.

Kiếm được từng ấy tiền.

Đồng nghĩa với việc bố mẹ ở quê sẽ đỡ vất vả hơn.

...

Một giờ chiều.

Ông anh bất ngờ đập tay xuống bàn.

Có nhiệm vụ!

Cả phòng đang nằm ngả ngớn.

Lập tức bật dậy.

Mỗi người lao về chiếc máy của mình.

Mình với cu Dương còn lóng ngóng.

Ông anh phải đứng cạnh chỉ từng chút một.

Đến khi hoàn thành.

Màn hình hiện dòng thông báo phần thưởng.

2 đô la.

Hai thằng nhìn nhau.

Rồi cười phá lên.

Đó là hai đô đầu tiên do chính tay mình kiếm được.

Không nhiều.

Nhưng vui lắm.

Cả phòng vỗ tay rào rào như vừa thắng trận.

...

Hôm ấy.

Những lượt làm việc tiếp theo diễn ra lúc ba giờ.

Rồi sáu giờ.

Tám giờ.

Mười một giờ đêm.

Hai giờ sáng.

Cứ có nhiệm vụ là cả phòng lại bật dậy.

Người ngái ngủ.

Người dụi mắt.

Người còn chưa kịp mặc áo.

Nhưng chẳng ai kêu ca.

Ai cũng cố.

Đến cuối ngày.

Mình mở bảng thống kê.

Được đúng hai mươi đô.

Cu Dương cũng vậy.

Đúng như những gì ông anh từng nói.

Hai thằng mừng đến mức chẳng buồn ngủ nữa.

...

Sáng hôm sau.

Đánh răng rửa mặt xong.

Mấy anh em kéo nhau đi ăn cháo lòng.

Không ai uống rượu.

Làm việc kiểu này.

Chỉ cần ngủ quên một phiên thôi là tiếc đứt ruột.

Ăn xong.

Ông anh gọi mọi người gom hết phần thưởng gửi vào email.

Khoảng hơn nửa tiếng sau.

Ông cầm điện thoại chạy từ ngoài vào.

Mặt cười tươi rói.

  • Anh em ơi!
  • Tiền về rồi!
Cả phòng lại hò reo.

Ông anh cười.

  • Cứ hai ngày tao chuyển cho bọn mày một lần.
  • Chuyển nhiều mất phí.
Ai cũng đồng ý.

...

Cứ thế.

Những ngày tiếp theo trôi qua.

Không có giờ giấc.

Không có khái niệm ngày hay đêm.

Chỉ cần có nhiệm vụ.

Là cả phòng lại bật dậy.

Có hôm vừa chợp mắt được mười lăm phút.

Lại nghe tiếng gọi.

  • Có việc!
Lại lục tục bò dậy.

Mệt thì mệt thật.

Nhưng mỗi lần nhìn số tiền tăng lên.

Ai cũng thấy đáng.

...

Làm được tròn một tuần.

Chiều hôm ấy.

Ông anh phát tiền.

Đưa cho mình với cu Dương.

Mỗi đứa đúng ba triệu.

Cầm xấp tiền trên tay.

Hai thằng nhìn nhau.

Rồi đập tay cái bốp.

Cười như hai thằng điên.

Ba triệu.

Đối với sinh viên năm nhất.

Là cả một gia tài.

Ông anh cũng chia tiền cho mấy người còn lại.

Rồi cười lớn.

  • Mỗi thằng góp một trăm.
  • Tối nay liên hoan.
Không ai phản đối.

...

Cả tuần.

Thằng nào cũng cởi trần.

Quần đùi.

Đầu tóc bù xù.

Khói thuốc trong phòng đặc quánh.

Nên ai cũng tranh thủ tắm rửa thật sạch.

Thay bộ quần áo đẹp nhất.

Rồi kéo nhau ra quán lẩu Đức Huệ.

Hôm ấy.

Mấy anh em chơi lớn.

Gọi hẳn nồi lẩu ếch năm trăm nghìn.

Thời ấy.

Nồi lẩu ấy phải cả chục người ăn mới hết.

Ếch con nào cũng béo múp.

Thêm bốn chai Apple meo meo

Tiếng cụng ly.

Tiếng cười.

Tiếng kể chuyện.

Vang cả góc quán.

Đến khi về.

Đứa nào mặt cũng đỏ gay.

Nhưng ai cũng vui.

...

Còn Linh.

Suốt tuần ấy.

Hai đứa chỉ có thể nói chuyện qua điện thoại.

Tối nào cũng gọi cho nhau.

Nàng bảo.

  • Em nhớ anh lắm.
Mình cũng cười.

  • Anh cũng nhớ em.
Xóm trọ lúc ấy bắt đầu vắng.

Mọi người lần lượt về quê ăn Tết.

Linh cũng bảo.

  • Mười chín âm em nghỉ.
  • Em về luôn.
Nghe vậy.

Mình chỉ muốn chạy ngay về gặp nàng.

Mỗi lần gọi điện.

Mấy ông anh trong phòng lại trêu.

  • Ôi nhớ anh lắm.
  • Em nhớ anh lắm.
Cả phòng cười ầm lên.

Linh nghe thấy.

Chỉ biết cười ngượng.

...

Hôm sau.

Mình quyết định tranh thủ về gặp Linh.

Để mặc cu Dương ở lại cày tiếp.

Trên đường.

Mình ghé qua Đồng Quang.

Mua cho nàng một chiếc áo khoác.

Loại khá đẹp.

Gần một triệu đồng.

Đó cũng là món quà đắt nhất mình từng mua cho người yêu.

Đến phòng trọ.

Gõ cửa một lúc.

Linh mở cửa.

Vừa nhìn thấy mình.

Nàng lao tới ôm chầm lấy.

Không cần nói gì.

Chỉ ôm thật chặt.

Mấy ngày không gặp.

Hai đứa chỉ muốn ở cạnh nhau thêm một chút. Rồi thì lại tiếp tục là lá la là la, quần áo tứ tung,

những âm thanh rên rỉ, tiếng giường cọt kẹt, rồi thì tiếng yêu nức lòng, có vẻ sau vài hôm không

gặp e nhớ mình quá mà em hôm nay rên to thật. làm mình mất công phải bịt miệng em lại liên

tục.

Xong trận mình vẫn hôn lên trán em rồi ôm em, 2 đứa say tình mệt lử người.

Một lúc sau. Mình vươn tay xuống giường

Lấy chiếc túi đặt trước mặt nàng.

  • Quà của anh.
  • Thành quả tuần đầu tiên đi làm.
Linh mở ra.

Nhìn chiếc áo.

Đôi mắt đỏ hoe.

  • Đẹp quá...
  • Sao anh lại mua đắt thế...
Mình cười.

  • Người yêu anh mặc.
  • Đắt mấy cũng đáng.
Linh mặc thử ngay.

Chiếc áo vừa khít.

Mình ngắm nàng rất lâu.

Rồi bật cười.

  • Đúng là người đẹp mặc gì cũng đẹp.
Nàng đỏ mặt.

Khẽ véo vào tay mình.

  • Dẻo miệng.
...

Gần trưa.

Hai đứa thay quần áo.

Mình dắt nàng đi ăn.

  • Hôm nay.
  • Anh khao người yêu.
Linh cười.

  • Có đưa cô nào khác đi ăn chưa đấy?
Mình lắc đầu.

  • Có mỗi em thôi.
Nàng lườm yêu.

Nhưng ánh mắt lại đầy hạnh phúc.

Hai đứa ghé vào quán pizza trên đường Lương Ngọc Quyến.

Gọi hai phần pizza.

Thêm một phần bò bít tết.

Vừa ăn.

Vừa kể cho nhau nghe chuyện một tuần vừa qua.

Không có gì quá đặc biệt.

Chỉ là những câu chuyện rất đời.

Nhưng với mình.

Đó lại là những bữa ăn ngon nhất.

...

Đưa Linh về phòng.

Hai đứa đứng trước cửa rất lâu.

Chẳng ai muốn buông tay.

Đến lúc mình quay đi.

Linh mới khẽ hỏi.

  • Thế bao giờ anh về quê?
Mình cười.

  • Anh cũng chưa biết.
  • Hết việc thì anh về.
  • Tranh thủ kiếm thêm ít tiền.
Linh gật đầu.

Khẽ hôn lên má mình.

  • Thế nhớ giữ gìn sức khỏe.
  • Đừng để em lo.
Mình xoa nhẹ mái tóc nàng.

Mỉm cười.

  • Yêu em.
Rồi mới quay xe.

Chạy ngược về phía khu Công nghiệp.

Nơi những đêm trắng.

Và những đồng tiền đầu tiên của tuổi sinh viên vẫn đang chờ mình.
Bro viết hay quá, kể mà tả thêm đoạn sex thì mấy chap trước thì ngon
 

TâyĐộc

Chim TO
Hay quá nhưng cái kết với e Là chất buồn.. tình yêu tuổi học trò cái kết lúc nào cũng buồn
 

taorin

Yếu sinh lý
Chương 7: Hai cô gái và bữa cơm trưa

Sau ngày học đầu tiên, cuộc sống của tôi dần đi vào quỹ đạo.

Sáng đi học.

Chiều về phòng.

Tối thì quán net.

Trong lớp tôi cũng bắt đầu quen thêm vài anh em. Chưa thân lắm, nhưng ít nhất gặp nhau cũng biết gật đầu, gọi nhau bằng tên thay vì "bạn ơi".

Hôm ấy tôi được nghỉ học.

Thế là quyết định thưởng cho bản thân một giấc ngủ thật đã.

Không biết ngủ đến mấy giờ, chỉ nhớ đang mơ màng thì điện thoại rung liên tục.

Tôi nhăn mặt, mò mẫm tìm chiếc Nokia rồi tiện tay ném xuống cuối giường.

"Kệ."

Được vài phút...

Điện thoại lại đổ chuông.

Vẫn số đó.

Tôi cáu thật sự.

Giật phăng chăn ra, bắt máy bằng giọng ngái ngủ.

"Alo... ai đấy?"

"Gọi gì mà gọi lắm thế, không để người ta ngủ à?"

Đầu dây bên kia im một nhịp.

Rồi bật cười khúc khích.

"Ngủ kỹ thế."

"Đồ con lợn."

"Dậy đi."

Tôi vẫn còn lơ mơ.

"Ai đấy?"

Lần này đến lượt đầu dây bên kia im lặng.

Mấy giây sau mới nghe giọng hơi dỗi.

"Ơ..."

"Không lưu số mình à?"

Tôi dụi mắt.

"Xin lỗi... ai thế?"

"Tớ V. Anh đây."

Nghe đến cái tên ấy, tôi bật dậy như có lò xo.

"Ơ!"

"V. Anh à?"

Lúc ấy tôi mới nhớ.

Hôm trước xin số xong, về đến phòng mải chơi game nên quên béng chưa lưu.

Bảo sao nhìn số lạ.

Hai đứa nói chuyện thêm một lúc.

V. Anh cười bảo:

"Hôm trước cậu bảo lúc nào rảnh thì qua chơi."

"Hôm nay tớ rảnh."

"Qua thật nhé."

"Được."

"Cậu ở đâu?"

Tôi bắt đầu miêu tả đường đi.

Từ bến xe buýt.

Qua con dốc.

Rẽ vào tổ 21.

Đến gần cuối dãy trọ.

V. Anh nghe xong cười.

"Biết rồi."

"Mười phút nữa tớ tới."

Tắt máy.

Tôi lao khỏi giường.

Đánh răng.

Rửa mặt.

Vuốt lại mái tóc.

Thay vội chiếc áo phông sạch.

Đang lúi húi ngoài bể nước chung thì Linh cũng bước ra.

Thấy tôi tất bật, cô ấy hỏi.

"Hôm nay bận gì mà vội thế?"

"Tí có bạn qua chơi."

Linh khẽ gật đầu.

"Ồ..."

"Mới đi học có mấy hôm mà nhiều bạn ghê."

Nói xong, cô ấy quay về phòng, mặt có vẻ hơi buồn buồn

Tôi cũng chẳng để ý nhiều.

Chỉ cắm cúi chạy về dọn lại chăn gối.

Lau cái bàn học.

Xếp mấy quyển sách cho ngay ngắn.

Đang đứng ngoài cửa hút thuốc thì điện thoại reo.

"Tớ đến cổng rồi."

"Cậu ở phòng nào?"

Tôi chạy ngay ra đầu ngõ.

V. Anh mặc chiếc áo phông trắng đơn giản, đeo balô nhỏ sau lưng.

Thấy tôi, cô ấy cười rồi vẫy tay.

Tôi dẫn V. Anh về phòng.

Vừa bước vào, cô ấy đã ngồi xuống mép giường rồi đảo mắt nhìn quanh.

Phòng trọ sinh viên chẳng có bàn ghế tiếp khách.

Có khách đến thì giường cũng thành ghế.

"Cậu gọn gàng thật."

V. Anh cười.

"Con trai mà phòng sạch thế này hiếm lắm."

Tôi gãi đầu.

"Hôm nay có khách nên mới thế."

"Nói dối."

"Nếu bình thường chắc cũng chỉ bừa thêm tí thôi."

Hai đứa nhìn nhau cười.

Ngồi nói đủ chuyện.

Từ quê quán.

Gia đình.

Đến mấy môn học vừa rồi.

Đến gần trưa, V. Anh nhìn chiếc bếp ga đặt ngoài cửa rồi hỏi.

"Cậu biết nấu ăn à?"

"Biết."

"Hay mình đi chợ mua đồ về nấu."

"Không cần đi xa đâu."

"Ngay đầu xóm tớ có cô bán đủ hết."

Tôi cầm ví rồi đi luôn.

Mua ít thịt.

Mấy bó rau.

Thêm ít đậu phụ.

Lúc xách đồ về.

Linh đang đứng vịn tay trước cửa phòng.

Thấy V. Anh ngồi trong phòng tôi, cô ấy hỏi ngay.

"Người yêu à?"

Tôi cười.

"Đâu."

"Bạn cùng lớp."

Không hiểu sao nghe xong, gương mặt Linh bỗng giãn ra.

Cô ấy cũng cười.

Tôi tiện miệng.

"Linh sang ăn luôn nhé."

"Đông cho vui."

"Hi ok. Đợi tớ tí."

Nói xong, Linh chạy vào phòng.

Chừng vài phút sau mới quay lại.

Hai cô gái vừa gặp đã ríu rít nói chuyện như quen từ lâu.

Bỏ mặc tôi đứng giữa phòng.

"2 mụ ơi..."

"Thế ai nấu?"

Linh chỉ tay về phía bếp.

"Cậu."

"Tớ với V. Anh nhặt rau."

V. Anh cũng cười hùa theo.

"Đúng rồi."

"Chủ nhà có khách, thì chủ phải đứng bếp chứ."

Tôi nhìn hai người.

Muốn phản đối lắm.

Nhưng cuối cùng chỉ biết lẩm bẩm trong bụng.

"Đúng là số khổ..."

Thế là tôi cặm cụi nấu.

Hai cô nàng ngồi vừa nhặt rau vừa nói chuyện.

Tiếng cười râm ran cả sân trọ.

Đến lúc dọn cơm.

Linh lại chạy về phòng một lúc.

Khi quay lại trên tay đã có thêm một đĩa nem rán.

Tôi nhìn rồi bật cười.

"Lại góp cơm à?"

Linh lắc đầu.

"Không."

"Nãy tớ rán sẵn rồi."

"Định để trưa ăn."

"Nhưng thấy đông vui thì mang sang luôn."

Bữa cơm hôm ấy đông hơn mọi hôm.

Tiếng cười cũng nhiều hơn.

Ăn xong.

Theo đúng thông lệ.

Hai cô gái giành nhau rửa bát.

Còn tôi...

Lại xách bao thuốc đi ra cửa.

Vừa châm lửa.

Đã nghe tiếng V. Anh phía sau.

"Hút nhiều thế."

"Mồm hôi lắm đấy."

Tôi quay lại cười.

"Có hôn cậu đâu mà lo."

V. Anh đỏ bừng mặt.

"Ăn nói linh tinh."

Rồi quay đi thật nhanh.

Linh đứng cạnh chỉ biết ôm bụng cười.

Đầu giờ chiều.

V. Anh chào về.

Trước khi đi còn quay lại.

"Hôm nào sang phòng tớ chơi nhé."

"Nhất trí."

Tiễn V. Anh xong.

Tôi vừa bước vào phòng thì thấy Linh đã nằm gọn trên giường từ lúc nào.

Hai tay ôm chiếc gối.

Cô ấy nhìn tôi cười cười.

"Tớ thấy V. Anh xinh thật."

"Ừ."

"Mà..."

"Hình như bạn ấy thích cậu đấy."

Tôi phì cười.

"Cậu nghĩ nhiều."

Linh chống cằm.

"Con gái nhìn là biết."

Tôi lắc đầu.

"Thôi."

"Về phòng đi cho tớ ngủ."

Linh ngồi dậy.

Đi được vài bước lại quay đầu.

"Thế này bảo sao..."

"Khối người thích."

Nói xong, cô ấy cười rồi chạy về phòng mình.

Tôi đứng nhìn theo.

Chỉ biết lắc đầu cười.

Đóng cửa.

Bật quạt.

Nằm xuống chiếc giường nhỏ.

Ngoài sân, tiếng ve vẫn râm ran dưới cái nắng cuối hạ.

Tôi thiếp đi lúc nào chẳng biết.

Chiều tỉnh dậy.

Nấu cơm.

Ăn tối.

Rồi lại xách ví đi xuống quán net quen thuộc.

Những ngày đầu tiên của tuổi sinh viên cứ bình yên trôi qua như thế.

Bình yên đến mức tôi từng nghĩ...

Có lẽ bốn năm đại học sẽ mãi nhẹ nhàng như vậy.
Bro làm t nhớ về ngõ Hoa Sữa ở cd kinh tế 2012 thế
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 29: Trước thềm năm mới

Tối hôm ấy.

Chiều mình đã dọn dẹp hết nồi niêu, bát đũa, bếp ga để chuẩn bị về quê nên cũng chẳng còn hứng nấu nướng gì nữa.

Định bụng xuống dưới chân dốc tổ 21 làm bát bún chả cho nhanh rồi về ngủ sớm.

Vừa tắm xong.

Đang đứng trước gương, vừa chải lại mái tóc vừa huýt sáo vu vơ thì thấy có một bóng người lướt ngang cửa phòng.

Giật mình.

Trong đầu thoáng nghĩ:

"Ơ... địt mẹ, giờ này còn ai đi lại nhỉ? Hay ma?"

Nghĩ thế thôi chứ mình đéo sợ.

Phi ngay ra cửa.

  • Ai đấy?
Tiếng cười khúc khích vang lên.

Hóa ra là chị Samsung.

Chị đang cầm cây sào phơi quần áo, nhìn mình cười đến cong cả mắt.

  • Gớm, người ta đi lấy cái sào thôi mà hùng hổ thế.
Mình gãi đầu cười trừ.

  • Em tưởng ma.
Chị chống nạnh.

  • Có ma nào xinh thế này không?
Mình cười.

  • Không những xinh...
  • ...mà còn ngon nữa chứ.
Chị bặm môi.

Má hơi ửng hồng.

Đấm yêu mình một cái.

  • Cái tên này...
...

Mình thay quần áo rồi khóa cửa.

Định đi thì chị gọi với.

  • Đi ăn à?
  • Cho chị đi cùng với.
  • Đi luôn.
  • Đợi chị thay đồ nhé.
Mình gật đầu.

Rồi đứng hút thuốc.

Một điếu.

Hai điếu.

Đúng hai mươi phút sau.

Chị mới bước ra.

Đang định lẩm bẩm:

"Đàn bà ai cũng lâu thế à..."

Thì mình đứng hình.

Hôm nay chị mặc đẹp thật.

Một chiếc váy body ôm dáng.

Khoác ngoài chiếc áo phao màu sáng nhưng không kéo khóa.

Vừa kín đáo.

Lại vừa nổi bật.

Mình nhìn đến ngẩn người.

Chị cười tươi.

Khua khua tay trước mặt.

  • Đi thôi ông tướng.
Lúc ấy mình mới giật mình tỉnh.

...

Định đi bộ.

Chị lại cười.

  • Mặc váy thế này mà bắt chị đi bộ à?
Nói rồi.

Chị ném chùm chìa khóa xe cho mình.

Mình bắt lấy.

Giật mình.

  • Ơ... SH à?
Chị cười.

  • Xe bố mẹ mua lâu rồi.
  • Chị toàn đi xe công ty nên ít dùng.
Mình gãi đầu.

  • Em chưa lái xe xịn bao giờ.
Chị nhéo nhẹ vào sườn.

  • Đi đi.
...

Lên xe.

Mình gạt sẵn chỗ để chân.

Chị hơi khựng lại.

Mỉm cười.

Vì mặc váy nên chị ngồi nghiêng sang một bên.

Một tay rất tự nhiên vòng qua ôm eo mình.

Khoảnh khắc ấy.

Tim mình cũng khẽ lệch đi một nhịp.

Chở một cô gái đẹp.

Thằng con trai nào chẳng thấy vui.

...

Đi theo chỉ dẫn của chị.

Hai đứa dừng trước một quán lẩu mang đậm phong cách Hàn Quốc.

Chị cười.

  • Hôm nay ăn lẩu nhé.
  • Chị thèm lẩu quá.
Trong bụng mình chỉ nghĩ:

"Định làm bát bún cho nhanh mà..."

Nhưng thôi.

Chiều người đẹp vậy.

...

Quán khá đông.

Vừa bước vào.

Đã thấy không ít ánh mắt ngoái nhìn.

Thật ra mình biết.

Không phải nhìn mình.

Mà nhìn chị.

Chị nổi bật thật.

Mình ngồi cạnh mà cũng thấy... nở mũi.

...

Đồ ăn lên.

Hai đứa gọi thêm hai chai táo mèo.

Vừa ăn.

Vừa nói đủ chuyện trên đời.

Câu chuyện cứ thế kéo dài.

Đến lúc bước ra khỏi quán.

Cả hai đều hơi lâng lâng.

...

Chị lại bảo.

  • Đi uống nước nhé.
Sau một hồi xem bản đồ.

Hai đứa chạy xe ra Hồ Xương Rồng.

Cuối năm.

Ven hồ vắng hơn mọi khi.

Hai ly trà đá.

Một đĩa hướng dương.

Đủ cho một buổi tối bình yên.

Ngồi được một lúc.

Chị khẽ dựa đầu lên vai mình.

Giọng nhỏ như gió.

  • M này...
  • Em có tin là chị thích em ngay từ lần đầu gặp không?
Mình im lặng.

Khẽ cười.

Một lúc sau mới nói.

  • Nhưng em có Linh rồi.
Chị cũng cười.

Nụ cười buồn.

  • Chị biết.
  • Chị chỉ muốn nói thế thôi.
Rồi chị kể.

Về gia đình.

Về bố mẹ (nhà chị làm xưởng gì ấy mình quên mất rồi, nói chung là to lắm, cơ ngơi thì khỏi nói)

Về mong muốn ép chị lấy người "môn đăng hộ đối".

Về việc chị bỏ nhà đi làm Samsung chỉ để được sống cuộc đời mình muốn.

Mình ngồi nghe.

Thỉnh thoảng chỉ góp vài câu.

Khuyên chị.

Sống sao để bản thân không phải hối hận.

...

Đêm xuống.

Hai đứa trở về xóm trọ.

Đến trước cửa phòng.

Chị quay lại.

  • Vào chơi một lúc nhé?
Mình gật đầu.

Đó là lần đầu tiên mình bước vào phòng chị.

Diện tích vẫn vậy.

Nhưng được sắp xếp rất gọn gàng.

Có thêm vài chậu cây nhỏ.

Một chiếc đèn ngủ màu vàng.

Mọi thứ đều mang cảm giác rất nữ tính.

Trong lúc mình còn mải ngắm.

Chị ngồi xuống cạnh.

Khoảng cách giữa hai người ngày một gần.

Ánh mắt chạm nhau.

Không ai nói thêm điều gì.

Phần còn lại.

Hai đứa đều để cảm xúc dẫn lối. Rồi thì lại là lá la là la

...

Đêm ấy.

Hai con người đều hiểu.

Đó chỉ là một khoảnh khắc rất khó gọi tên.

Không hứa hẹn.

Không ràng buộc.

Chỉ là hai trái tim cô đơn vô tình tìm thấy nhau trước thềm năm mới.

Nằm cạnh mình.

Chị khẽ cười.

  • Thế này là lần thứ hai rồi đấy.
Mình cũng bật cười.

  • Chắc... tại cảm xúc.
Chị véo nhẹ má mình.

"Cảm xúc cái gì mà tận hai lần hả". rồi chị cười

  • Em yên tâm.
  • Chị không bắt em phải lựa chọn gì đâu.
  • Chị chỉ muốn giữ lại một kỷ niệm đẹp.
Nghe vậy.

Bao nhiêu áp lực trong lòng mình cũng nhẹ đi.

Rồi chị bảo

-Đêm nay ở đây với chị nhé

Mình gật đầu

Đêm ấy. Lại thêm cuốc nữa, ôi cái thân tôi, chắc ngang xúc 9 tấn than rồi.

Xong lần 2

Hai người vẫn trần truồng ôm nhau ngủ.

...

Sáng hôm sau.

Khoảng chín giờ.

Mình tỉnh giấc.

Trong phòng chỉ còn lại mùi nước hoa thoang thoảng.

Chị đã đi làm từ lúc nào.

Trên điện thoại hiện một tin nhắn.

"Nhìn M ngủ ngon quá nên chị không nỡ gọi.

Chị đi làm đây.

Hôn M. :*"

Mình bật cười.

Lắc đầu.

  • Đúng là... yêu tinh thật.
...

Mặc quần áo xong.

Mình khóa cửa phòng giúp chị.

Mang chìa khóa gửi cô chủ.

Cô nhìn mình bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Mình cười chữa cháy ngay.

  • Hôm qua cháu mượn chìa khóa lấy cái laptop chị ấy để quên.
  • Sáng chị đi làm sớm quá nên cháu gửi lại cô.
Cô chỉ "à" một tiếng.

Rồi cười hiền.

  • Về quê ăn Tết vui nhé.
  • Dạ, cô chú cũng đón năm mới vui vẻ ạ.
...

Rời xóm trọ.

Mình bắt xe ôm sang tiệm vàng Quý Tùng trên đường Lương Ngọc Quyến.

Mua cho mẹ một chỉ vàng.

Giá lúc ấy khoảng hơn ba triệu.

Cầm hộp vàng nhỏ trong tay.

Mình thấy vui lắm.

Đây là món quà đầu tiên mình tự kiếm tiền mua cho mẹ.

Cất kỹ vào hai lớp túi.

Rồi mới bỏ sâu vào balô.

Giáp Tết.

Trộm cắp nhiều.

Cẩn thận vẫn hơn.

Tiền mặt thì mình đã nhét gần hết vào thẻ.

Chỉ để lại vài trăm nghìn đi đường.

...

Ra bến xe.

Làm một bi thuốc lào.

Một cốc trà đá thì cũng đến giờ xe chạy

Mình đeo balô lên vai. Vẫn vị trí cũ, vẫn phong cảnh đấy

Ngoái nhìn thành phố đã gắn bó với mình suốt học kỳ đầu tiên.

Khẽ mỉm cười.

"Tạm biệt Thái Nguyên..."

"Mình về với thầy bu."

"Về với quê hương."

"Về ăn Tết đây."
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 30: Chuyến xe cuối năm

Sau gần hai tiếng vật vã ngồi chờ trên xe khách, cuối cùng mình cũng sắp được về nhà.

Ngày cận Tết mà.

Xe nào xe nấy đều đông nghịt.

Các bác tài cũng cố gắng nhét thêm người, vừa để kiếm thêm chút tiền cuối năm, vừa để không

ai bị bỏ lại giữa đường.

Thế là chiếc xe 29 chỗ hôm ấy phải chở đến bốn chục người.

Người đứng.

Người ngồi.

Người thì ngồi lên vali.

Người thì ôm con ngủ gật.

Có bác còn ngồi hẳn xuống lối đi.

Khung cảnh đúng nghĩa... không còn chỗ để thở.

Mình ngồi tận hàng ghế cuối.

Đang đeo tai nghe nghe nhạc thì anh lơ xe lại dẫn thêm một hành khách tới.

Anh cười ái ngại.

  • Em chịu khó cho bạn ấy ngồi nhờ một đoạn nhé.
  • Cậu này đi hơn sáu chục cây là xuống rồi.
Mình hơi nhăn mặt.

Nhưng nghĩ bụng.

"Thôi... Tết mà."

Ai cũng chỉ mong được về nhà.

Cô gái kia lễ phép cúi đầu.

  • Cho tớ ngồi nhờ với nhé.
Giọng nhỏ nhẹ.

Mình ngẩng lên.

Rồi... đứng hình mất hai giây.

Xinh.

Thật sự rất xinh.

Má lúm đồng tiền.

Răng khểnh.

Mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng.

Chiếc sơ mi trắng phối cùng quần bò ống loe nhìn rất hợp.

Đúng kiểu thời trang trend bấy giờ.

Mình cười ngay.

  • Ừ... ngồi đi.
Đúng là...

Con trai nhiều lúc mê gái thật.

...

Sau khi ngồi xuống.

Hai đứa cũng bắt đầu nói chuyện làm quen.

Cô bé tên Y.

Bằng tuổi mình.

Cũng sinh viên năm nhất.

Đang học trường Nông Lâm.

Quê tận Hà Giang.

Hai đứa nói đủ chuyện.

Từ chuyện học.

Đến chuyện chuẩn bị ăn Tết.

Rồi chẳng biết từ lúc nào.

Lại xin luôn số điện thoại của nhau.

Mình đọc số.

Y lưu ngay.

Còn cười bảo.

  • Ra Tết gặp nhau uống nước nhé.
Mình cũng gật đầu.

  • Ok luôn.
...

Được một lúc.

Cả xe bắt đầu im lặng.

Có lẽ vì ai cũng mệt.

Người thì say xe.

Người thì tranh thủ ngủ.

Tiếng động cơ đều đều hòa cùng tiếng nhạc trong tai nghe khiến mình cũng muốn chợp mắt.

Nhưng...

Mình thì khác, ngủ thế quái nào được.

Khi trên đùi mình đang là một cô gái xinh như thế.

Mùi dầu gội thơm thoang thoảng.

Mái tóc đôi lúc khẽ chạm vào mặt.

Đã thế xe lại xóc liên tục.

Mỗi lần xóc.

Thằng em bên dưới lại có ý định... phản động.

Mình chỉ biết ngồi thẳng người.

Trong đầu niệm liên tục.

"Nam mô A Di Đà Phật..."

"Xuống... xuống..."

"Giờ mà mày ngóc lên là tao bị đuổi xuống xe luôn đấy."


May sao.

Sau một lúc gồng hết cơ bụng.

Cuối cùng cũng yên ổn.

Mình vừa thở phào.

Thì thấy Y quay đầu lại.

Nhìn mình cười.

  • Có mỏi không?
Mình cười méo xệch.

  • Tê chân một tí thôi.
Y bật cười.

Hai má lúm hiện rõ.

Đẹp thật.

...

Chiếc xe vẫn chậm rãi lăn bánh.

Ngoài cửa kính.

Không khí Tết hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Những cành đào hồng được chở sau xe máy.

Những cây quất vàng trĩu quả.

Những sạp hoa ven đường đông kín người mua.

Thi thoảng lại có mùi bánh chưng đang luộc đâu đó theo gió thoảng vào.

Chỉ nhìn thôi.

Đã thấy nhớ nhà.

...

Đi thêm một lúc.

Anh lơ xe hô lớn.

  • Ai xuống cầu XX chuẩn bị nhé!
Mình tháo tai nghe.

Khẽ gọi.

  • Y.
  • Tớ xuống đây rồi.
Y quay lại.

Mỉm cười.

Mình nhẹ nhàng đặt tay lên eo cô bé để nhấc nàng đứng dậy, nhường lối cho mình bước ra.

Chỉ là một động tác rất tự nhiên.

Thế mà Y lại hơi đỏ mặt.

Đứng nép sang một bên.

Rồi cười.

  • Ăn Tết vui nhé.
  • Ra Tết gặp lại.
Mình cũng cười.

  • Cậu cũng thế.
  • Chúc năm mới nhiều may mắn.
Hai đứa nhìn nhau thêm một nhịp.

Rồi mình xách balô bước xuống xe.

Thanh toán tiền vé.

Đứng giữa cây cầu quen thuộc.

Hít một hơi thật sâu.

Mùi đồng ruộng.

Mùi gió lạnh.

Mùi khói bếp chiều cuối năm.

Tất cả đều quen thuộc đến lạ.

Mình mỉm cười.

Cuối cùng...

Mình cũng đã về đến quê hương.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 31: Mùi Tết quê nhà

Bước xuống khỏi cây cầu quen thuộc, mình hít một hơi thật sâu.

Gió cuối năm se lạnh.

Mang theo mùi rơm mới, mùi khói bếp và cả mùi đất quê sau những ngày hanh hao.

Cuối cùng...

Mình cũng được về nhà.

Hôm nay đã là hai mươi bảy Tết.

Con đường dẫn vào thị trấn đông nghịt người qua lại.

Xe máy chở đầy đào, quất nối đuôi nhau.

Hai bên đường, những cửa hàng bán bánh kẹo, mứt Tết, hoa tươi đều tấp nập khách ra vào.

Tiếng còi xe.

Tiếng người gọi nhau.

Tiếng loa phát thanh của thị trấn vang lên mấy bản nhạc xuân quen thuộc.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến lòng mình rộn ràng hơn hẳn.

Mình đeo balô, thong thả đi bộ về nhà.

Đi đến đâu cũng gặp người quen.

Ai nhìn thấy cũng cười.

– Ơ, M về rồi à?

– nghỉ từ bao giờ thế?

Mình chỉ cười.

Gật đầu chào từng người.

Ở quê là thế.

Đi chưa được vài trăm mét đã phải dừng lại chào hỏi mấy lượt.

Vừa đến đầu xóm, mình tiện ghé qua xưởng gỗ của Cường còi.

Tiếng máy cưa vẫn chạy ầm ầm.

Mùi gỗ mới thơm nức.

Thằng Cường đang cặm cụi làm nốt mấy thanh gỗ xẻ thì ngẩng lên.

Thấy mình.

Nó vứt luôn cây thước xuống bàn.

Chạy ra đấm nhẹ vào vai.

– Địt mẹ!

– Về lúc nào thế?

Mình cười.

– Vừa xuống xe.

– Tiện ghé qua mày tí.

Nó kéo mình vào trong.

– Ngồi uống nước đi.

– Tao làm nốt tí rồi nói chuyện.

Mình cũng chẳng khách sáo.

Tự tay vê một bi thuốc lào.

Châm lửa.

Rít một hơi dài.

Khói thuốc cay xộc lên mũi.

Đúng cái vị mà mấy tháng ở Thái Nguyên chẳng có.

Đang ngồi thì mẹ Cường đi vào.

Thấy mình, bác cười hiền.

– M về rồi đấy à?

– Học hành có vất không con?

Mình lễ phép chào bác rồi ngồi nói chuyện đôi câu.

Thấy Cường còn bận việc, mình cũng đứng dậy xin phép.

– Thôi tao về đã.

– Thầy bu chắc đang ngóng.

Cường chỉ cười.

– Tối gặp.

...

Về đến cổng nhà.

Mới vừa mở cửa.

Đã thấy mẹ từ trong sân chạy ra.

Việc đầu tiên mẹ làm không phải hỏi han.

Mà là cầm lấy balô.

Rồi đưa tay sờ vai, sờ cánh tay mình.

– Xem có mất lạng nào đi rồi không?.

Mình cười.

– Ai gặp cũng bảo con gầy.

Mẹ lắc đầu.

– Đi học phải chịu khó ăn.

Mình nhìn quanh.

– Bố với con bé đâu rồi mẹ?

– Hai bố con nó đi mua bánh kẹo Tết rồi.

Mình xách đồ vào phòng.

Lấy chiếc hộp nhỏ trong balô.

Mang ra đưa cho mẹ.

Mẹ mở ra.

Khựng lại.

Bên trong là chỉ vàng mình mua biếu mẹ.

Mẹ nhìn mình.

Đôi mắt đỏ hoe.

– Cha sư bố nhà anh...

– Đưa mẹ làm gì.

– Mẹ cầm hộ thôi.

– Sau cần thì mẹ đưa lại.

Mình lắc đầu.

– Không.

– Con biếu mẹ.

– Mẹ vất vả cả đời rồi.

Mẹ bật khóc.

– Đi làm gì thì làm...

– Đừng làm mấy việc linh tinh nghe con.

Mình cười xòa.

– Mẹ cứ nghĩ linh tinh.

– Anh họ dạy con làm mà.

– Anh thương con lắm.

Nhắc đến anh họ.

Mình chợt nhớ.

Lại rút tiếp hai triệu đồng đưa cho mẹ.

– Cái này anh bảo biếu dì ăn Tết.

Mẹ cầm lấy.

Vai khẽ run.

Khẽ mắng yêu.

– Cái thằng quỷ này nữa...

Nhưng lần này...

Mẹ cười.

Một nụ cười rất hiền.

Rồi lặng lẽ quay vào bếp.

...

Rửa chân tay xong.

Mình cũng theo mẹ xuống bếp.

Hôm nay mình nhận luôn nhiệm vụ nấu cơm.

Mẹ bảo hôm qua cả xóm vừa mổ hai con lợn.

Nhà mình lấy hai cái chân giò với ít thịt ngon để ăn Tết.

Nghe vậy.

Mình quyết định làm ngay món chân giò giả cầy.

Thui chân giò xong.

Mình chạy ra vườn đào mấy củ riềng.

Mua thêm ít mẻ, mắm tôm rồi bắt đầu tẩm ướp.

Mùi riềng, mẻ hòa quyện thơm lừng cả góc bếp.

Ướp xong.

Mình đem nồi thịt đặt lên bếp cho ngấm gia vị

Rồi ra chiếc chõng tre ngoài sân nằm nghỉ.

Vắt tay lên trán.

Ngắm bầu trời cuối năm.

Chẳng biết ngủ từ lúc nào.

...

Đang ngủ ngon.

Bỗng thấy dưới chân nhột nhột.

Mình giật mình bật dậy.

Hóa ra con em gái đang ngồi cù lét.

Nó cười khanh khách.

– Đêm qua anh không ngủ à?

– Ngáy như con lợn.

Mình gãi đầu cười.

– Đi xe mệt.

Chứ thật ra...

Đêm qua đi xúc than thì có ngủ được mấy đâu.

...

Đi vào trong nhà.

Thấy bố đang ngồi hút thuốc.

Bố nhìn mình.

Cười.

– Về rồi hả thanh niên?

– Năm nay sinh viên rồi.

– Tết bố con mình làm vài chén nhé.

Mình cười toe.

– Nhất trí luôn thầy.

Hai bố con còn chưa kịp cười xong.

Mẹ từ bếp lườm ra.

– Đấy.

– Ông chỉ giỏi dạy hư nó.

– Uống cho lắm vào rồi học hành gì nữa.

Hai bố con nhìn nhau.

Mặt ai cũng ngắn tũn.

Chỉ biết cười trừ.

...

Đến trưa.

Nồi giả cầy cũng vừa chín.

Mùi thơm lan khắp nhà.

Cả gia đình lại quây quần bên mâm cơm.

Bố gắp miếng thịt. Nhâm nhi li rượu

Mẹ chan thêm bát canh.

Con em gái vừa ăn vừa xuýt xoa.

Mình chợt thấy.

Có lẽ...

Đây mới là hạnh phúc.

...

Ăn cơm xong.

Mình xin phép đi chơi một lúc.

Mẹ chỉ dặn.

– Đi cẩn thận.

– Tết nhất đường đông lắm.

Mình cười.

– Vâng.

Điểm đến đầu tiên.

Tất nhiên vẫn là quán net của chú Hà.

...

Bước vào cửa.

Ôi thôi.

Đông nghịt.

Nghỉ Tết đúng là khác.

Chỗ nào cũng kín người.

Toàn bọn học sinh.

Có mấy thằng cấp hai ngồi đánh Liên Minh mà chửi nhau như đúng rồi.

Nghe vừa buồn cười vừa thấy mình già đi mất mấy tuổi.

Mình đi thẳng vào quầy.

Bắt tay chú Hà.

– Về nghỉ Tết rồi à?

– Bao giờ đi?

– Năm nay nhớ xông quán cho chú nhé.

Hai chú cháu cười nói vài câu.

Rồi chú bảo.

– Ngồi trông quán hộ chú tí.

– Chú có việc đi một lát.

Mình gật đầu.

– Vâng.

...

Ngồi xuống máy.

Minh cũng vào Facebook xem trên này tết nhất thế nào rồi.

Bảng tin ngập tràn ảnh đi sắm Tết.

Ảnh đào.

Ảnh quất.

Ảnh gia đình.

Lướt thêm một lúc.

Mình vô tình nhìn thấy Facebook của P.

Sau lần dứt khoát chia tay

Mình cũng đã bỏ chặn em từ lâu.

Tò mò.

Mình bấm vào.

Trên tường toàn là những dòng trạng thái buồn.

Những câu viết về nỗi nhớ.

Về sự hối hận.

Đang định thoát.

Thì thấy bức ảnh mới nhất.

Em ngồi bên bờ kè sông.

Kèm dòng chữ:

"Yêu một người không khó... khó là quên một người từng là cả thế giới."

Mình nhìn rất lâu.

Rồi chỉ khẽ thở dài.

"Quên anh đi..."

"Đừng làm khổ mình nữa."


Đúng lúc ấy.

Điện thoại rung.

Là Linh nhắn cho mình:

"Ê hèm..."

"Tên kia..."

"Về quê là quên người ta rồi hả?"


Mình bật cười.

Không hiểu sao.

Mỗi lần nói chuyện với Linh.

Mọi muộn phiền đều nhẹ đi rất nhiều.

"Anh nhớ em."

"Nhớ lắm."


Linh nhắn lại ngay.

"Em cũng nhớ anh."

"Trên này lạnh lắm."


Mình dặn.

"Nhớ mặc áo anh mua nhé."

Linh cười.

"Áo anh tặng em không nỡ mặc ra đường."

"Sợ bẩn."


Mình chỉ biết cười.

Hai đứa hẹn nhau tối ba mươi sẽ gọi điện chúc Tết.

Nhắn thêm vài câu.

Rồi tạm biệt nhau.

Đút điện thoại vào túi quần

Trong lòng mình chỉ còn lại nỗi nhớ Linh.

...

Đúng lúc ấy.

Một cửa sổ chat fb hiện lên.

Là chị Samsung.

"Về lúc nào thế?"

"Từ sáng chị."


Chị trả lời rất nhanh.

"Hôm qua hành người ta mệt rã rời."

"Đi làm cứ ngủ gà ngủ gật."


Mình cười.

"Đừng khiêu khích em."

"Không em lại không chắc là không có lần thứ 3 đâu, thật đấy."


Chị gửi lại đúng một dòng.

"Hôn M :"*

Mình bật cười.

– Đúng là... yêu tinh.

Rồi tắt Facebook.

Đi ra ngoài rít điếu thuốc cho đỡ bí.

...

Chú Hà cũng vừa về.

Mình đứng dậy chào.

Trước khi đi.

Chú ném sang một bao Marlboro mới.

– Cầm lấy.

– Quà Tết.

Mình đỡ lấy.

– Cháu cảm ơn chú.

Chẳng phải họ hàng.

Nhưng chú lúc nào cũng thương mình như cháu ruột.

...

Đang đi về.

Điện thoại lại reo.

Là T.

Con bé học cùng lớp.

– Về rồi à M?

– Nãy tớ thấy cậu ngoài đường.

Mình cười.

– Ừ.

– Mới về sáng nay.

T nói.

– Lúc nào rảnh đi uống nước nhé.

– Ok.

Tắt máy.

Mình về nhà.

Đặt lưng xuống giường.

Ngủ một mạch đến tối.

...

Đang định xuống bếp nấu cơm.

Thì thấy nhà vắng tanh.

Gọi cho mẹ.

Mẹ cười.

– Tắm rửa đi.

– Tối cả nhà sang bác ăn tất niên.

Nghe vậy.

Mình cười ngay.

Đỡ phải nấu.

Tắm rửa xong.

Mặc bộ đồ gió.

Mình đi bộ sang nhà bác.

Trong sân đã đông kín người.

Ai thấy mình cũng hồ hởi.

– M về rồi à?

– Học hành thế nào?

– Gầy đi nhiều quá.

Mình chỉ cười.

Trả lời từng người.

Rồi vòng ra sau nhà.

Thấy anh út đang đứng nướng thịt.

Anh vừa nhìn thấy mình đã cười.

Ném luôn một xiên thịt sang.

– Ăn đi.

– Nóng mới ngon.

Mình cười.

Tiện tay cầm luôn lon bia anh để cạnh.

Nhấp một ngụm.

Rồi rút miếng thịt vừa nướng xong bỏ vào miệng.

Ngon đến lạ.

Hai anh em ngồi nhâm nhi thêm một lúc thì anh cũng nướng xong,

Mình bê khay thịt vào chia các mâm.

Rồi cùng mọi người dọn cỗ.

Tiếng cười nói rôm rả khắp căn nhà.

Mỗi người một câu chuyện.

Mỗi người một lời chúc.

Rượu vào.

Không khí càng vui hơn.

Đúng là...

Tất niên ở quê.

Có lẽ chẳng nơi nào mang lại cảm giác ấm áp như thế.

Đến gần mười giờ.

Ai cũng bắt đầu ra về để còn chuẩn bị cho những ngày Tết.

Mình về đến nhà.

Việc đầu tiên vẫn là gọi cho Linh.

Em cũng vừa ăn tất niên xong.

Hai đứa lại thủ thỉ.

Lại nhớ nhung.

Lại hẹn nhau sau Tết gặp lại.

Nói chuyện đến khi cả hai đều buồn ngủ.

Mới chịu chúc nhau ngủ ngon.

Ngày đầu tiên trở về quê.

Khép lại bình yên như thế.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

nhưng công nhận là năm nhất là dễ nhất a ạ. tiếc là lúc đó em ko nắm bắt đc giờ nghĩ lại thấy tiếc
Thời ấy a nghĩ năm nào cũg dễ cả, vì hồi ấy nhiều gái thật sự, có khi cả 1 xóm trọ có đúng 1 phòng con trai. Mà thời ấy zalo còn có tìm quanh đây nữa chứ hehe
 

vugl2k5

Yếu sinh lý
Thời ấy a nghĩ năm nào cũg dễ cả, vì hồi ấy nhiều gái thật sự, có khi cả 1 xóm trọ có đúng 1 phòng con trai. Mà thời ấy zalo còn có tìm quanh đây nữa chứ
em ở hà nội khéo trọ cùng nhau cả năm ko biết mặt nhau khó anh ạ. Nghe bác kể chuyện em cứ vỗ đùi đôm đốp thôi
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo