Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 54: Về Bờ



Thi cử kết thúc, đáng lẽ đó phải là khoảng thời gian nhẹ nhõm nhất của sinh viên. Không còn giáo trình dày cộp, không còn những buổi ôn bài đến hai ba giờ sáng, cũng chẳng còn cảnh vừa ăn cơm vừa cầm tài liệu.

Nhưng rảnh rỗi đôi khi lại là thứ đáng sợ nhất.

Mình với Dương... lại sa vào một thứ còn đáng sợ hơn cả thi cử.

Lô đề.

Ban đầu chỉ là cho vui.

Chiều nào cũng vậy, đúng bốn giờ, hai thằng lại lượn xuống quán cô bán số gần bệnh viện Y học cổ truyền. Mỗi ngày đánh vài chục điểm, coi như mua chút cảm giác hồi hộp.

Thế mà trời lại trêu người.

Liên tiếp mấy ngày đầu, thích con nào quất con đấy.

Ăn.

Ăn tiếp.

Lại ăn.

Ba hôm.

Rồi bốn hôm.

Hai thằng lĩnh tiền đến nỗi cô bán số còn cười khà khà:

— Hai thằng mày đánh kiểu này chắc cô bán nhà mất thôi.

Mình với Dương chỉ nhìn nhau cười, trong đầu bắt đầu nghĩ...

Tiền dễ kiếm thật.

Đấy...

Đó chính là suy nghĩ ngu dốt nhất đời mình.


Ngay tuần sau.

Vận may quay lưng.

Đánh đâu...

Xịt đấy.

Con nào cũng về lệch.

Con nào cũng cách đúng một số.

Lãi mất sạch.

Rồi đến vốn.

Sau nữa...

Là tiền dành dụm.

Càng thua lại càng muốn gỡ.

Càng gỡ...

Lại càng thua.

Đến lúc hai thằng nhìn vào ví.

Chẳng còn nổi một đồng.

Mình ngồi dựa vào tường.

Bao thuốc hết.

Muốn hút một điếu cũng không có.

Thằng Dương ngồi bên cạnh, tóc tai bù xù, mắt đỏ hoe vì mấy đêm thức soi số.

Hai thằng nhìn nhau.

Không ai nói câu nào.

Chỉ thấy...

Ngu.

Ngu thật sự.

Tám triệu của mình.

Hơn Bảy triệu của Dương.

Hơn 15 triệu.

Biến mất.

Chỉ trong hơn hai tuần.


Không còn tiền.

Xe của Dương mang đi cắm.

Laptop của mình mang đi cắm.

Điện thoại cũng theo nhau nằm trong tiệm cầm đồ.

Hai thằng từ sinh viên có chút tiền tiêu vặt.

Bỗng chốc...

Đến bữa cơm cũng phải tính.

Những ngày ấy...

Phòng trọ chẳng còn tiếng cười.

Chỉ còn tiếng cái quạt cũ chạy rè rè.

Tiếng bút ghi những con số.

Tiếng thở dài.

Và những đêm mất ngủ.


Có hôm Dương đi đâu từ sáng.

Chiều mới về.

Trên tay cầm ba triệu.

Mình hỏi:

— Mày vay ở đâu?

Nó đáp tỉnh bơ.

— Anh họ.

Rồi nhìn mình.

Ánh mắt sáng rực.

— Một ván nữa thôi.

Về bờ.

Không thì nghỉ.

Lúc ấy...

Không hiểu sao mình cũng tin.

Hoặc đúng hơn...

Không còn đủ tỉnh táo để không tin nữa.

Mình lặng lẽ mang nốt chiếc laptop.

Chiếc iPhone.

Ra tiệm cầm.

Hai thằng gom góp tất cả.

Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ.

Được ăn cả.

Ngã về không.


Thế nhưng...

Ông trời vẫn chưa chịu buông tha.

Một tuần sau.

Vẫn trắng.

Hai thằng như hai cái xác không hồn.

Râu ria mọc tua tủa.

Ăn chẳng buồn ăn.

Ngủ chẳng buồn ngủ.

Cả ngày chỉ nghĩ...

Làm sao lấy lại được đống đồ.

Làm sao trả nợ.


Cho đến một buổi chiều.

V.Anh sang phòng.

Nàng bước vào.

Đảo mắt một vòng.

Im lặng.

Chiếc laptop đâu.

Điện thoại đâu.

Xe đâu.

Mình còn định nói dối.

Nhưng nhìn ánh mắt ấy...

Không nói được nữa.

Cuối cùng...

Mình kể hết.

Không giấu một chữ.

Nghe xong.

V.Anh chẳng mắng.

Chẳng chửi.

Chỉ ngồi phịch xuống mép giường.

Thở dài.

Rồi lấy trong túi ra một xấp tiền.

Đặt vào tay mình.

Năm triệu.

— Đây là tiền mình tiết kiệm.

— Mang đi chuộc đồ.

— Không thì chết tiền lãi mất.

Mình giật mình.

Lắc đầu liên tục.

— Không được.

— M không lấy.

Nàng cau mày.

Ấn mạnh xấp tiền vào tay mình.

— Không lấy...

— Thì sau này đừng nhìn mặt tớ nữa.

Lần đầu tiên.

Có một người con gái...

Tin mình đến vậy.

Mình nghẹn.

Chỉ biết cầm lấy.

Trong đầu còn nghĩ...

Mai mốt kiếm được sẽ trả.


Đúng lúc ấy.

Dương về.

Thấy xấp tiền.

Nó trợn mắt.

— Tiền đâu?

Mình kể.

Nó nghe xong.

Ngồi im đúng vài giây.

Rồi quay sang.

Cười.

— Tao thấy...

Con hôm nay đẹp đấy.

Mình nhìn nó.

Rồi...

Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào.

Hai thằng lại đi.


Chiều hôm ấy.

Mình đem cả năm triệu của V.Anh.

Dương vay thêm hai triệu.

Hai thằng tất tay lần cuối.

Ba trăm điểm lô.

Một trăm nghìn đề.

Xong xuôi.

Ví chỉ còn vài trăm bạc.

Trên đường về.

Hai thằng chẳng ai nói gì.

Tắm rửa xong, cả 2 thằng đều buồn ngủ

Đi ngủ luôn


Tối.

Khoảng gần tám giờ.

Có tiếng gõ cửa.

Mở ra.

Là V.Anh.

Tay xách hai bát cháo lòng.

Nàng cười.

— Dậy ăn đi.

— Hai ông tướng.

— Nát như tương rồi.

Mình cười gượng.

Đi ra cửa.

Theo thói quen.

Rút bao thuốc.

Rồi chợt nhớ...

Chưa xem kết quả.

Mượn điện thoại nàng.

Run run bấm.

Giây đầu tiên...

Mình tưởng mình nhìn nhầm.

Dụi mắt.

Bấm lại.

Vẫn vậy.

Con số ấy.

Vẫn nằm nguyên đó.

Lô...

Hai nháy.

Đề...

Cũng về.

Mình đứng chết lặng.

Rồi quay đầu.

Lao vào phòng.

Đạp luôn chân Dương.

— Dậy!

— Về bờ rồi!

Nó còn ngái ngủ.

Tưởng mình nói mê.

Đến khi nhìn màn hình.

Thằng chó ngồi bật dậy.

Há hốc mồm.

— Địt mẹ...

— Thật à?

Mình cười như điên.

Nó cũng cười.

Hai thằng ôm lấy nhau.

Cười đến chảy nước mắt.

Mặc kệ V.Anh đứng bên cạnh vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

Trong cơn sung sướng.

Mình chạy lại.

Bế thốc nàng lên.

Quay mấy vòng.

Nàng vừa cười vừa kêu:

— Bỏ tớ xuống!

— Chóng mặt!

Mình chẳng nghe thấy gì nữa.

Lúc ấy...

Chỉ biết.

Sống rồi.


Sáng hôm sau.

Hai thằng phi thẳng đến quán.

Lĩnh tiền.

Hơn năm mươi triệu.

Mình rút ngay hai trăm nghìn.

Đưa cô bán số.

— Cô lấy lộc.

Cô cười.

Lắc đầu.

— Ăn của hai thằng mày bao lâu.

— Giờ lại phải nôn cả vốn lẫn lãi.

Mình cười.

“từ sau cô thấy cháu ra thì đừng cho cháu ghi nữa nhá”

Lần đầu tiên sau gần một tháng.

Nụ cười ấy nhẹ nhõm.


Ra tiệm cầm đồ.

Chuộc xe.

Chuộc laptop.

Chuộc điện thoại.

Rồi chạy khắp nơi trả nợ.

Khoản nào vay.

Trả.

Khoản nào thiếu.

Trả.

Tiền cứ vơi dần.

Nhưng trong lòng...

Lại nhẹ dần.

Cầm lại chiếc laptop.

Mình vuốt nhẹ lên nắp máy.

Không hiểu sao...

Sống mũi cay cay.

Chỉ cách đây mấy hôm thôi.

Mình còn nghĩ...

Sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy nó nữa.


Về đến phòng.

Việc đầu tiên.

Là trả lại V.Anh đúng năm triệu.

Nàng cầm tiền.

Không vui.

Không cười.

V.Anh nhìn mình rất lâu rồi mới khẽ hỏi:

“M..."

"Đừng nói với V.Anh là..."

"...hôm qua M cầm tiền của V.Anh đi đánh lô nhé?"

Mình chỉ biết gãi đầu cười trừ.

Nhìn cái mặt mình là nàng hiểu hết.

Nàng đưa tay đánh nhẹ vào vai mình một cái.

"M đúng là hết thuốc chữa."

Nếu nay không trúng...

Thì sao?

Mình im.

Không trả lời.

Vì...

Chính mình cũng không dám nghĩ.

Nếu hôm ấy...

Lại thua.

Có lẽ...

Xe của Dương sẽ mất.

Laptop mất.

Điện thoại mất.

Hai thằng sẽ ôm một đống nợ.

Rồi lủi thủi về quê.

Nghĩ đến đó.

Lạnh cả sống lưng.

Hóa ra...

Có những lần thắng.

Lại đáng sợ hơn cả thua.

Bởi vì...

Chỉ cần thắng một lần.

Người ta sẽ luôn nghĩ.

Mình còn thắng được lần nữa.

May mà...

Hai thằng mình đều đủ sợ.

Đủ đau.

Để biết dừng.


Tối muộn, sau khi đã đi giả được hết đống nợ

Dương xách về mấy lon bia.

Thêm đĩa cá chỉ vàng nướng.

Hai thằng ngồi ngay trước cửa phòng.

Không còn tờ giấy soi số.

Không còn những con đề.

Không còn tiếng tính toán.

Chỉ có tiếng "xì..."

Khi bật lon bia.

Dương giơ lon lên.

— Thề nhé?

Mình cụng lon với nó.

"Keng."

— Thề.

— Từ giờ...

Đứa nào còn đánh lô.

Thì là chó.

Dương cười sặc.

— Tao làm chứng.

— Mày mà tái nghiện...

Tao đấm chết.

Hai thằng cùng cười.

Cười rất lâu.

Sau này nghĩ lại.

Mình không thấy mình may vì hôm đó trúng hơn năm mươi triệu.

Điều may mắn nhất...

Là sau cú ngã ấy.

Mình biết dừng lại.

Bởi có những người...

Đánh cả đời.

Cũng không bao giờ có được cơ hội thứ hai như hai thằng mình.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
CHƯƠNG 55: EM NGỐC

Vài ngày sau, vậy là cũng đến lúc được nghỉ hè.

Sinh viên mà, đứa nào cũng háo hức được trở về nhà. Mình cũng vậy. Tính ở thêm đôi hôm rồi mới về với thầy u. Cu Dương cũng thế, nhưng bố cháu ngồi vắt vẻo trên giường, gãi đầu rồi bảo:

– Về quê chán lắm mày ạ, khéo lại suốt ngày đi net.

Mình cười, vỗ bốp vào đầu nó.

– Thế ở đây mày không đi chắc?

Nó cười khà khà.

– Ít nhất ở đây còn có người yêu.

Nghe nó nói xong, mình cũng chỉ cười.

Ừ nhỉ...

Ít nhất nó còn có một nơi để nhớ, để mong.

Còn mình...

Từ sau khi kết thúc với Linh, mình vẫn chưa dám mở lòng với ai.

Rồi lại nghĩ đến V.Anh.

Cô gái ấy vẫn kiên nhẫn đứng ở phía sau mình.

Không thúc ép.

Không trách móc.

Chỉ lặng lẽ chờ.

...

Xóm trọ cũng dần vắng.

Phòng nào phòng nấy đóng cửa im lìm.

Tiếng người cũng thưa hẳn.

Chỉ còn tiếng ve đầu hè râm ran trên những tán cây.

Mình lấy điện thoại gọi cho V.Anh.

– V.Anh về chưa?

Đầu dây bên kia cười khẽ.

– Mai V.Anh mới về.

– Hôm nay ở lại dọn phòng.

– Không hè lên bụi mù thì chết.

– M sang đây chơi đi.

– Sang cho người ta ngắm tí, có động lực dọn.

Mình bật cười.

– Được.

...

Vừa thay quần áo xong thì cu Dương đã ngồi cười đểu.

– Đi săn gái à?

Mình vỗ vai nó.

– Khá lắm.

– Đúng là con trai của ta.

Nó đấm lại mình

Hai thằng phá lên cười.

Định dắt xe thì nó giật chìa khóa lại.

– Ê.

– Để xe cho tao còn sang đón người yêu.

Mình đứng hình.

– Thế sao mày không nói sớm?

– Chở bố mày sang phòng V.Anh đi.

Nó cười ha hả.

– Tưởng ai.

– Thế thì được.

Đến nơi, trước khi quay xe, nó còn ngoái lại.

– Chúc bố cháu ngon chim.

Rồi vít ga chạy mất.

Đúng là thằng mất dạy.

...

Mình gõ cửa.

Cửa vừa mở.

V.Anh nhìn mình.

Khựng lại.

Mắt mở to.

– Á...

"Cạch!"

Cánh cửa đóng sầm.

Mình đứng ngơ ngác mất một lúc mà không hiểu gì.

Hai phút sau.

Cửa mở lại.

Khuôn mặt nàng đỏ bừng.

– Vào đi M...

Lúc ấy mình mới nhận ra lúc nãy nàng vẫn chưa mặc áo lót

Thảo nào.

...

Khác với những lần trước.

Lần này mình chẳng còn khách sáo.

Vào phòng là nằm phịch lên giường.

V.Anh chống nạnh.

– Ê.

– Tự nhiên thế?

– Quen rồi.

Nàng lườm yêu.

Rồi tiếp tục cặm cụi dọn dẹp.

Một lúc sau mới leo lên ngồi cạnh mình.

Khều nhẹ vào vai.

– Bao giờ M về quê?

– Chắc đôi hôm nữa.

Nàng cúi đầu.

– Khéo ở lại tăm tia em nào chứ gì...

– Làm gì có.

– Ế chỏng chơ đây này.

Nàng bĩu môi.

– Thế M nghĩ...

– V.Anh là người thừa à?

Nói xong.

Mặt nàng đỏ bừng.

Quay đi chỗ khác.

Biết nàng ngại.

Mình lại nổi hứng trêu.

Kéo nhẹ nàng ngả xuống lòng mình.

Khẽ hít mùi tóc quen thuộc.

Thơm nhẹ lên má nàng

Rồi cười.

– Thế thì...

– Khéo thành đôi được đấy.

V.Anh khựng lại.

Bàn tay run rất khẽ.

Nàng nhìn mình thật lâu.

Đôi môi khẽ mím lại.

Mình cũng chẳng biết từ lúc nào.

Khoảng cách giữa hai đứa gần đến thế.

Một nụ hôn ngọt ngào

Đủ để cả hai cùng im lặng.

Cái tay hư của mình, nó lại theo thói quen thế nào lại luồn vào trong lớp áo nàng

Khi tay khẽ chạm đến chiếc áo ngực nàng

Thì

...

Đúng lúc ấy.

Mình giật mình

Rụt tay lại

Buông nàng ra.

Đi thẳng ra ngoài ban công.

Châm một điếu thuốc.

Khói thuốc bay lên giữa cái nắng đầu hè.

Mình vừa làm gì thế này

Trong đầu mình.

Lại hiện về những ký ức cũ.

Những ngày bên Linh.

Những ngày mình gục ngã.

Những ngày tưởng như chẳng thể đứng dậy nổi.

Sau lưng.

Tiếng cửa mở.

V.Anh bước ra.

Đứng cạnh mình.

Không hỏi.

Không trách.

Chỉ nhỏ nhẹ.

– M à...

– Đừng nghĩ nhiều nữa.

– V.Anh vẫn chờ được.

– Chờ đến lúc...

– M thật sự muốn bắt đầu lại.

Mình quay sang nhìn nàng.

Lần đầu tiên.

Mình để ý thật kỹ.

Cô gái lúc nào cũng cười ấy.

Hôm nay đôi mắt lại đỏ.

Có lẽ...

Khoảng thời gian mình đau khổ.

Không chỉ có mình đau.

...

Buổi trưa.

Hai đứa đi ăn.

Rong ruổi khắp thành phố.

Vẫn cười. không ai nhắc về chuyện vừa xảy ra

Vẫn nói đủ chuyện trên trời dưới đất.

Đi dạo chán rồi

Thì 2 đứa chọn vào ăn nướng tại quán nướng hàn quốc gì đó ở đường Bắc Sơn

Vào tới nơi chọn được bàn, rồi gọi nhân viên ra gọi đồ

Trong lúc chờ đồ mang lên

Nàng lôi trong túi sách chiếc điện thoại, rồi đòi chụp ảnh cùng mình

Mình vốn không thích chụp ảnh, nên cũng chụp 1 vài tấm rồi kệ cho nàng chụp gì thì chụp

Đồ nướng ra, 2 đứa vừa nướng vừa nói chuyện

Lại những câu chuyện vu vơ

Rồi nàng bảo uống chút rượu chia tay không?

Mình thoáng giật mình thì nàng lại cười nói

-Thế nghỉ hè hơn tháng thì chẳng chia tay còn gì

-Tháng nữa mới được gặp nhau cơ mà

Mình cười rôi gật đầu luôn

Gọi nhân viên mang thêm rượu

Không biết rượu gì

Nhưng uống cũng ngon phết

Tênh tênh, nặng nặng

Uống cò quay chán chê

Thì cũng hết được chai đó

Mình thì hơi tênh tênh tí

Còn nàng thì chắc say rồi

Thấy nàng đi không vững nữa rồi.

Mình nghĩ

“Haizz, uống đã kém rồi còn thích mời nhiều”

Ngồi thêm lúc nữa cho rượu tan đi

Ăn thêm chút đồ rồi ra thanh toán

Nàng bảo muốn đi chơi thêm, nhưng mình cũng bảo luôn là thôi say rồi, tối đi, chứ giờ đi nguy hiểm

Nàng cũng không đòi nữa

Dìu nàng lên xe, nàng ôm chặt lấy mình, gục đầu vào lưng rồi thở nhè nhẹ

Sợ nàng ngủ gật, mình lại phải 1 tay lái xe, 1 tay vòng ra sau giữ nàng

Đi kiểu như này, mãi 20p sau mới tới phòng nàng

Dìu nàng xuống xe rồi mở cửa, bế nàng lên giường, đắp cho nàng cái chăn mỏng

Đang tính hay về ngủ giấc

Thì nàng kéo tay mình lại

Rồi

V.Anh bật khóc.

Nàng nắm chặt tay mình.

– M ngốc...

– M có biết...

– V.Anh thích M từ lâu lắm rồi không?

– M có biết...

– Mỗi lần nhìn M hạnh phúc bên người khác...

– V.Anh đau thế nào không?

– M có biết...

– Những ngày M đau khổ...

– V.Anh chỉ ước người ở cạnh M hôm ấy là mình không?

Nàng vừa nói.

Vừa khóc.

Vai run lên từng hồi.

Mình nhìn người con gái trước mặt.

Cổ họng nghẹn lại.

Khẽ đưa tay lau nước mắt cho nàng.

– Xin lỗi...

– M ích kỷ quá.

– M cứ ôm mãi quá khứ.

– Mà quên mất...

– Có một người vẫn luôn đứng phía sau mình.

V.Anh lắc đầu.

– Đừng xin lỗi.

– Chỉ cần...

– Hôm nay M chịu quay đầu lại.

– Với V.Anh như thế là đủ rồi.

Mình nắm lấy hai bàn tay nàng.

Ấm.

Nhưng run lắm.

– Em hỏi M...

– Có biết em thích M từ bao giờ không.

– Thật lòng...

– M không biết.

– Nhưng hôm nay...

– M biết một điều.

V.Anh ngẩng lên.

Đôi mắt đỏ hoe nhìn mình.

Mình mỉm cười.

Lần đầu tiên sau rất lâu.

Một nụ cười không còn gượng gạo.

– Cho M...

– Được bắt đầu lại nhé.

Nàng chớp mắt.

Có lẽ không tin vào điều mình vừa nghe.

Mình khẽ véo má nàng.

Rồi nói chậm rãi.

– Không phải M nữa.

– Mà là...

– Anh.

– Cho anh...

– Được yêu em nhé.

V.Anh òa khóc.

Lần này.

Là những giọt nước mắt hạnh phúc.

Nàng ôm chầm lấy mình.

Ôm rất chặt.

Như sợ chỉ cần buông tay.

Mọi thứ sẽ lại tan biến.

– Đồ ngốc...

– Cuối cùng...

– Cuối cùng anh cũng chịu nhìn em rồi...

Mình ôm nàng.

Khẽ tựa cằm lên mái tóc thơm dịu ấy.

Thì thầm.

– Cảm ơn em...

– Vì đã không bỏ anh.

Nàng ngẩng đầu.

Mỉm cười giữa hai hàng nước mắt.

– Em chưa từng định bỏ anh.

– Chỉ là...

– Có lúc em tưởng...

– Anh sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Mình khẽ hôn lên trán nàng.

– Từ hôm nay...

– Anh không hứa sẽ là người hoàn hảo.

– Nhưng anh hứa...

– Anh sẽ không để em phải đứng sau lưng anh nữa.

– Mình...

– Cùng đi tiếp nhé.

Nàng gật đầu.

Khẽ tựa trán vào vai mình.

– Vâng...

– Bạn trai yêu dấu của em

Rồi thì, từng nụ hôn ngọt ngào lại trao cho nhau, V.Anh khác với người khác, E nằm ngoan như con cún con vậy

Từng cử chỉ, hành động với nhau, em đều là người bị động

Vẫn những hành động ấy, từ từ từng chiếc cúc áo, từng cái khóa, nhẹ nhàng được mình cởi ra

Chỉ sau chưa đầy 1p, cả cơ thể em đã được phơi bày trước mặt mình rồi

Em đẹp lắm, nét nào ra nét đấy, bầu ngực săn chắc, eo thon, mông cũng cong nữa

Thấy mình mải ngắm, e bẽn lẽn kéo nhẹ chăn lên bụng rồi che mặt

Mình chỉ cười

Rồi lại đặt nụ hôn đắm say vào môi em

Rồi vẫn hành động quen thuộc, mình hôn dần từ môi,tai,cổ, rồi lại xuống bầu ngực em

Có lẽ em nhột, nên vừa rên nhẹ nhẹ, e lại vừa cười, ngậm lấy bầu vú em, em oằn người lên sung sướng

Bên dưới ngã ba kia, cũng đã rỉ nước từng đợt nhẹ nhàng, điểm đặc biệt

Là lồn em không có lông, nhẵn hín

Mình hơi ngạc nhiên

Thì em bảo

Nhà chị gái làm spa mà, chị gạ triệt đi cho sạch

Mình lại cười, rồi khẽ hôn nhẹ lên mu lồn em

Rồi nhẹ nhàng quệt 1 đường dọc cái khe suối ấy

Em rên lên từng đợt

“ư.ư.ư.ư anh ơi….ư .ư.ư nhẹ thôi anh… e sợ…ư…ư..ư”

Lồn em đẹp lắm, nó hồng hào, rồi thêm cả nhẵn nữa, nên mình liếm không thấy nhặm mồm tí nào

Lưỡi mình lăn qua lăn lại vùng khe suối đấy, cảm nhận mềm lắm

Lồn em thơm lắm, không hiểu sao, nước lồn cũng ngọt, chắc đang say tình nên thấy ngọt

Vần vò thêm 1 lúc

Mình khẽ cởi quần mình ra, rồi đến áo, đến khi e nhìn xuống dưới mình

E hét lên

“Ôi sao nó lại to thế”

Mình cười rồi bảo, anh sẽ nhẹ nhàng, em yên tâm

Nói xong mình nhẹ nhàng banh chân e ra hai bên

Khẽ lách nhẹ nhàng rồi đặt chân em lên đùi mình

Lấy con cặc quệt nhẹ dọc theo khe suối

Đang tính đâm vào

Thì em kéo mình lại, rồi bảo

“Anh!! Lần đầu của em, anh nhẹ nhàng thôi nha”

Mình hơi ngạc nhiên

Nhưng chỉ nghĩ thôi

Còn mồm vẫn bảo em

“Yên tâm, a không để người mình yêu phải đau đâu”

Nói dứt mồm, mình đâm nhẹ nhẹ con cặc vào lỗ lồn em

Khi con cặc vừa chui được cái đầu khấc ra, thì e cũng nhăn mặt có vẻ đau

Mình không di chuyển thêm nữa, nhẹ nhàng cúi xuống hôn em

“Có đau không em, a sẽ nhẹ nhàng hơn nữa nhé”

E chỉ ưm ưm trong cổ họng rồi nút lưỡi mình

Mình cứ ngâm vậy thêm một lúc, rồi mới đâm dứt khoát 1 cái

Thì thấy e giật mình đau đớn, rồi khóc

Thương em lắm, tính rút ra vì thấy em đau, thì em ôm chặt lấy mình, bảo đừng anh

E hơi đau thôi

Lại kéo em lại rồi hôn nhau thêm một lúc

Sau đó mình mới nhẹ nhàng nhấp

Từng nhịp, từng nhịp, đều như tiếng tạch tạch của chiếc đồng hồ trên bàn học em

“ Ư….ư….ứ….ừ…ư… anh ơi…e đỡ đau rồi…ư…ư…ư..”

Em nói vậy thì mình bắt đầu đẩy nhanh nhịp độ hơn 1 chút

“Ư…ư…ư Anh ơi…em yêu anh…e sướng rồi…sướng lắm a ơi..ư..ư”

Như được tiếp thêm động lực

Rồi chỉ còn những tiếng rên trong phòng, những tiếng phạch phạch khi 2 thớ thịt chạm vào nhau

Mình nhấp nhanh hơn 1 chút nữa, rồi tay mình 1 tay chống, 1 tay xoa vân vê bầu vú em, em nấc lên từng hồi

Thêm 1 hồi nữa, con cặc mình cũng không chịu được nữa rồi, 1 phần vì lồn em bót quá, 1 phần vì em rên làm mình sướng không chịu được

Mình tăng tốc, em cũng sướng lắm

“Ui…ui…anh ơi….uii… e sướng quá…ui”

Mình dập thêm ba bốn cái, rồi bắn thẳng đống tinh trùng vào trong lồn em, rồi nằm gục xuống người em, em vẫn giật giật nơi cửa lồn thêm 1 lúc rồi, ôm chặt lấy mình

Không gian như tĩnh lặng, cả 2 không ai nói gì, chỉ còn lại những tiếng thở dốc của 1 trận giao hoan

Thêm 1 lúc

Mình cũng nhẹ nhàng rút chim khỏi lồn em, đống tinh trùng hòa quện cùng máu trinh và nước lồn e rơi xuống giường.

Mình chỉ thấy em cười, một nụ cười mãn nguyện

Lấy giấy lau tạm vết máu trên giường

Rồi kéo em lại ôm em vào lòng, cả 2 cứ kệ trần truông, rồi chìm vào giấc ngủ







Chiều hôm ấy.

Hai đứa chẳng đi đâu nữa.

Chỉ ngồi bên cửa sổ.

Nói với nhau đủ thứ chuyện.

Chuyện quê.

Chuyện trường lớp.

Chuyện tương lai.

Và cả những ngày hè sắp tới.

Nắng đầu hè vẫn vàng như rót mật.

Tiếng ve vẫn râm ran ngoài ô cửa.

Còn trong lòng mình.

Sau rất nhiều mất mát.

Sau rất nhiều đổ vỡ.

Cuối cùng.

Mình cũng đủ can đảm để khép lại quá khứ.

Và nắm lấy bàn tay của cô gái đã chờ mình bằng tất cả sự dịu dàng.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 56: Hà Giang trong lời em



Tối hôm ấy, sau khi cả hai đã chính thức dành cho nhau một cơ hội mới, mình chở em đi dạo khắp thành phố Thái Nguyên. Thành phố chẳng có gì thay đổi cả, chỉ là lần này người ngồi sau lưng mình đã khác.

Mới yêu nên hai đứa ríu rít như trẻ con.

Đi được một đoạn, em lại vỗ nhẹ vào vai mình.

  • M ơi...
  • Hửm?
  • Rẽ vào đây đi.
Một lúc sau...

  • Ê ê. A.. bên kia có cái này ngon lắm.
Được thêm vài trăm mét...

  • Mình dừng ở kia nhé.
Mình bật cười.

  • Sao em nhiều chuyện thế?
Em chu môi.

  • Người ta vui mà...
Nghe thế thôi cũng đủ thấy lòng nhẹ tênh.

Điểm dừng chân vẫn là quán thịt xiên quen thuộc bên trường Công nghệ Thông tin. Có lẽ bất kỳ sinh

viên nào từng học ở Thái Nguyên cũng ít nhất một lần ghé qua nơi này. Những xiên thịt nướng thơm

lừng trên bếp than, khói nghi ngút quyện cùng mùi nước sốt đặc trưng, vừa rẻ vừa ngon, đúng chất

"đặc sản sinh viên".

Hai đứa chọn chiếc bàn trong góc.

Vừa ăn, em vừa kể đủ thứ chuyện.

Lần đầu tiên mình được nghe em nói nhiều đến thế.

Em kể về quê.

  • Quê em ở Hà Giang.
Mình hơi ngạc nhiên.

  • Thế à? Anh cứ tưởng em người Thái Nguyên.
Em cười.

  • Không... em ở thành phố Hà Giang cơ. Không phải gái bản đâu nhé.
Rồi đôi mắt em sáng lên.

Em kể về những con đường quanh co ôm lấy sườn núi.

Kể về dòng Nho Quế xanh như ngọc.

Kể về những mùa tam giác mạch tím hồng trải kín sườn đồi.

Kể về những sáng mùa đông mây phủ kín thành phố.

Giọng em lúc ấy đầy tự hào.

Mình chẳng biết Hà Giang đẹp đến đâu.

Nhưng chỉ nhìn ánh mắt em khi nhắc về quê thôi, mình cũng đủ hiểu đó là nơi em yêu nhất.

Em chống cằm nhìn mình.

  • Hè này... nếu M rảnh thì lên nhà em nhé.
  • Làm gì?
  • Em dẫn M đi phượt.
  • Có được ngủ nhà em không?
Em phì cười.

  • Đồ hâm...
Rồi em lấy tay che miệng cười khúc khích.

  • Chưa gì đã tính thế.
Mình cũng cười theo.

Thật lâu rồi mình mới cười nhiều như vậy.

...

Một lúc sau, em bỗng nhỏ giọng.

  • M biết vì sao em thích M không?
Mình lắc đầu.

Em nhìn mình rất lâu.

  • Vì M lúc nào cũng quan tâm mọi người.
  • Vì M nấu ăn ngon.
  • Vì M cười rất đẹp.
  • Vì M luôn khiến người khác thấy yên tâm.
Em cười nhẹ.

  • Nhưng cũng vì thế... mà em khóc rất nhiều.
Mình im lặng.

Em kể những lần đứng từ xa nhìn mình với Linh.

Những lần mình đau khổ sau chia tay.

Những lần chỉ muốn chạy tới ôm mình mà không dám.

Có những đêm em khóc chỉ vì thấy mình buồn.

Nghe từng lời em nói, lòng mình cứ nghẹn lại.

Hóa ra...

Trong lúc mình chỉ biết chìm trong nỗi đau của bản thân...

Lại có một người con gái âm thầm đau cùng mình.

Mình khẽ nắm lấy bàn tay em.

  • Xin lỗi nhé...
  • Vì đã để em chờ lâu như vậy.
Em lắc đầu.

  • Chỉ cần hôm nay anh đến là đủ rồi.
...

Ăn xong, mình lại chở em dạo thêm vài vòng quanh thành phố.

Đêm Thái Nguyên đầu hè vẫn còn dịu.

Gió mát.

Đường vắng.

Em ngồi sau chẳng nói gì nữa.

Chỉ lặng lẽ vòng hai tay ôm lấy eo mình.

Có lẽ...

Cả hai đều đang nghĩ đến ngày mai.

Ngày mai em phải về Hà Giang.

Mình cũng sẽ về quê.

Mới yêu nhau chưa tròn hai ngày...

Đã lại phải yêu xa.

Về đến phòng, chẳng ai nỡ nói lời tạm biệt.

Hai đứa chỉ ngồi tựa lưng vào nhau rất lâu.

Thỉnh thoảng em lại ngước lên nhìn mình rồi cười.

Mình đưa tay vuốt nhẹ mái tóc em.

Khẽ ôm em vào lòng.

Không cần nói gì cả.

Chỉ cần biết người kia vẫn còn ở bên cạnh.

Đối với mình lúc ấy...

Như vậy là đủ.

Đêm hôm ấy, hai đứa cứ ôm nhau đến lúc ngủ quên.


Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn thấy em đâu.

Mình giật mình bước ra ngoài.

Thì thấy em đang lóc cóc đi từ đầu ngõ về.

Trên tay là hai ổ bánh mì pate còn nóng hổi.

Thấy mình đứng ngoài cửa, em cười tít mắt.

  • Dậy rồi à?
  • Thấy anh ngủ ngon quá nên em không gọi.
Mình bước lại, khẽ thơm lên má em.

  • Người yêu anh tâm lý thế.
Em cười.

  • Biết rồi còn hỏi.
Hai đứa ngồi ăn sáng ngay trước hiên phòng trọ.

Bữa sáng giản dị.

Chỉ hai ổ bánh mì.

Nhưng ngon lạ.

Ăn gần xong, mình nhìn đồng hồ rồi nói.

  • Thôi... anh về nhé.
  • Tí bố em lên lại rách việc.
Em chống cằm nhìn mình.

  • Sợ gì.
  • Bố em thương em lắm.
Mình cười.

  • Thương em thôi.
  • Chứ chưa thương anh.
Em cười khúc khích.

  • Biết đâu đấy.
...

Gần trưa, điện thoại mình rung lên.

Là em.

  • Bố em đến đón em rồi
  • Anh ra cổng chỗ a đi, e bảo
Mình chạy ra.

Chiếc xe SUV gầm cao đã đỗ trước ngõ.

Một người đàn ông đứng tuổi đang ngồi trên xe.

Em chạy lại.

Đưa cho mình một chùm chìa khóa.

  • Đây.
  • Chìa khóa phòng với chìa khóa xe.
Mình ngơ ngác.

  • Đưa anh làm gì?
  • Xe em cứ để ở đây.
  • Muốn đi đâu thì a qua lấy mà đi cho đỡ vất.
Mình cười.

  • Không sợ anh lại mang đi cắm à?
Em khoanh tay.

  • Anh thử đi.
  • Xem em có lột da anh không.
Mình giả vờ rùng mình.

  • Thôi... anh sợ rồi.


Hai đứa nhìn nhau rồi cùng cười.

Nụ cười nhẹ thôi.

Nhưng đầy lưu luyến.

Trước lúc lên xe, em ôm mình thật chặt.

Khẽ thì thầm bên tai.

  • Nhớ lời hứa nhé.
  • Ngày nào cũng phải gọi cho em.
Mình gật đầu.

  • Ừ.
  • Anh hứa.
Chiếc xe từ từ lăn bánh.

Em vẫn ngoái đầu nhìn mình qua cửa kính.

Còn mình đứng giữa con ngõ nhỏ ấy rất lâu.

Cho đến khi chiếc xe chỉ còn là một chấm nhỏ cuối đường.

Mình mới quay người trở về phòng.

Khẽ cười.

Mới yêu nhau được đúng một ngày.

Mà đã bắt đầu biết nhớ.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 57: Những ngày đầu của yêu xa



Vậy là V.Anh cũng về rồi.

Thái Nguyên bỗng nhiên vắng hẳn.

Ký túc, xóm trọ, quán cơm, quán net... nơi nào cũng thưa người. Đi xuống sân chẳng còn nghe tiếng cười nói của đám sinh viên nữa, chỉ còn tiếng ve bắt đầu râm ran báo hiệu một mùa hè nữa lại đến.

Cu Dương thì đang lục đục thu dọn đồ.

Quần áo, sách vở, cái màn, cái chiếu... tất cả được nó nhét vào chiếc bao tải quen thuộc. quần áo thì gấp gọn bỏ balo

Thấy mình vẫn nằm vắt vẻo trên giường, chẳng buồn động tay động chân, nó quay sang hỏi.

  • Ơ, bố cháu định ở lại à?
Mình cười.

  • Không. Bố cũng về chứ.
  • Nhưng chưa có hứng dọn.
  • Mà mày cất sách vở chăn màn ăn lồn à
Nó cười khà khà.

  • Lười thì nói mẹ lười.
  • Không cất gọn vào hè lên chuột nó gặm cho còn cái chân giường
Hai thằng nhìn nhau rồi cười phá lên.

Ngồi châm mỗi đứa một điếu thuốc, vừa hút vừa tán dóc đủ chuyện trên trời dưới đất.

Một lúc sau Dương bỗng bảo.

  • May đợt vừa rồi về bờ.
  • Không chắc tao đéo dám về quê luôn.
Mình chỉ cười.

Đúng thật.

Nếu hôm ấy không gỡ lại được thì giờ chắc hai thằng vẫn còn ngồi ôm đống nợ, lấy đâu tiền tàu xe mà về.

Giả hết nợ, chuộc hết đồ, cuối cùng mỗi thằng vẫn còn hơn chục triệu trong người.

Nghĩ lại đúng là hú vía.

Đang ngồi thì Dương lại hỏi.

  • Ê...
  • Không biết dạo này anh họ mày có việc gì không nhỉ?
Mình nghĩ cũng đúng.

Biết đâu nghỉ hè lại kiếm thêm được ít tiền.

Thế là mình gọi luôn.

Đầu dây bên kia vừa bắt máy đã cười.

  • Ơ... anh tưởng bọn mày về quê rồi chứ.
Hai thằng cũng cười.

  • Bọn em cũng định về.
  • Nhưng còn đói quá anh ạ.
  • Hỏi xem có việc gì làm không.
Anh họ cười ha hả.

  • Anh đang test cái mới.
  • Chắc phải vài hôm nữa mới biết ổn không.
  • Nếu hai thằng muốn thì ở lại thêm mấy ngày.
  • Anh làm thử ngon thì anh gọi.
Tắt máy.

Hai thằng nhìn nhau.

Chẳng cần bàn nhiều.

  • Ở lại.
  • Ừ.
  • Đợi vài hôm.
Thế là quyết định.

Dù gì về sớm vài ngày hay muộn vài ngày cũng chẳng khác nhau là mấy.

Ở lại biết đâu lại kiếm thêm được ít tiền tiêu hè.


Buổi trưa.

Hai thằng kéo nhau ra quán bia quen.

Mỗi đứa vài cốc bia hơi với đĩa lạc rang.

Nghỉ hè rồi nên uống cũng chẳng phải vội.

Đang cụng cốc thì Dương hỏi.

  • Thế...
  • Yêu V.Anh thật rồi à?
Mình khẽ gật đầu.

Nó cười, khoác vai mình.

  • Tao nói thật.
  • Tao mong hai đứa thành đôi lâu rồi.
  • Con bé ấy nó thương mày thật.
  • Mày buồn, nó ở cạnh.
  • Mày vui, nó cũng ở cạnh.
  • Đến lúc mày nát nhất nó vẫn không bỏ.
Mình không nói gì.

Chỉ cười.

Trong đầu lại hiện lên khuôn mặt của V.Anh lúc trưa hôm qua.

Cô gái ấy...

Thật sự đã đợi mình rất lâu.

Mình quay sang hỏi lại.

  • Thế mày với người yêu sao rồi?
Dương nhăn mặt.

  • Chán.
  • Cứ lẹt đẹt thế nào ấy.
  • Con này hay dỗi.
  • Tao cũng thấy hơi ngán rồi.
Mình bật cười.

  • Có cái lồn.
  • Có mà chơi nhiều chán thì có.
Nó cười khành khạch.

  • Địt mẹ.
  • Đúng là chỉ có mày hiểu tao.
Hai thằng lại cạn thêm một cốc.


Chiều lại kéo nhau xuống quán net.

Nghỉ hè mà.

Sinh viên lúc ấy ngoài ăn, ngủ, chơi game thì cũng chẳng biết làm gì hơn.

Đánh vài trận LMHT.

Chửi nhau ầm ĩ.

Đến tối mới lóc cóc về phòng.

Tắm rửa xong, hai thằng mỗi đứa một góc.

Dương ôm điện thoại nhắn tin với người yêu.

Còn mình...

Theo đúng lời hứa.

Gọi cho V.Anh.

Điện thoại vừa đổ chuông, em đã bắt máy ngay.

  • Nhớ anh rồi.
Em nói luôn câu ấy.

Làm mình chỉ biết cười.

  • Mới có một ngày thôi mà.
Em bĩu môi.

  • Một ngày cũng là nhớ.
Rồi em kể.

Ở Hà Giang mùa hè không nóng như Thái Nguyên.

Buổi tối còn có gió.

Nghe thôi cũng thấy thích.

Mình cười.

  • Thế bật Facetime đi.
  • Anh muốn ngắm em.
Một lúc sau màn hình sáng lên.

V.Anh đang ngồi trước bàn trang điểm.

Tóc buộc gọn sau gáy.

Khuôn mặt đắp mặt nạ trắng tinh.

Nhìn vừa buồn cười vừa đáng yêu.

Mình phì cười.

  • Trông như ma ấy.
Em lườm qua màn hình.

  • Ma xinh.
  • Anh không thích thì thôi.
  • Ai bảo không thích.
  • Thích chứ.
  • Nhìn em lúc nào cũng đẹp.
Em cười tít mắt.

Mình hơi thắc mắc

Bảo ô em không mặc áo ngực à

Em ngó xuống, rồi cười, cầm cái điện thoại dí màn hình vào ngực em

Rồi vén xuống

“À, à hóa ra là vậy”

Hóa ra là em mặc váy 2 dây này, nên em dùng miếng dán núm

Mình cười khà khà rồi em bảo dâm dê, nhìn thèm phết

Vừa tháo mặt nạ vừa nói đủ thứ chuyện linh tinh.

Hôm nay ăn gì.

Bố mẹ hỏi gì.

Mình cũng kể với em là ở thêm vài hôm xem có việc từ bên anh họ không

Rồi thì về

E cười rồi bảo, a ở lại mà cứ vớ vẩn em khác bảo

Em lạ thừa hồi còn với Linh anh cũng đa tình lắm đấy nhé

Mình chột dạ “ Chết mẹ” rồi cười ngượng với em

“Làm gì có” a ngoan mà

“Ngoan cái con ngan, e thính lắm đấy nhé”. Rồi em cười

Em còn khoe cả chú mèo nhà mình vừa sinh thêm mấy con.

Hai đứa cứ nói chuyện như thế.

Chẳng có chủ đề gì đặc biệt.

Nhưng lại chẳng muốn ai tắt máy trước.

Đến lúc gần nửa đêm, em mới ngáp dài.

  • Buồn ngủ rồi...
Mình nhìn em qua màn hình.

  • Ngủ đi.
  • Mai anh gọi tiếp.
Em chu môi.

  • Hứa nhé.
  • Ngày nào cũng phải gọi.
  • Không được quên.
  • Mà ở lại
Mình giơ tay lên như thề.

  • Anh hứa.
  • Giờ có mỗi em thôi.
  • Không nghĩ đến ai khác nữa.
Em mỉm cười.

Ánh mắt dịu dàng đến lạ.

  • Thế mới ngoan.
  • Cứ liệu hồn đấy.
Hai đứa cùng cười.

Rồi chúc nhau ngủ ngon.

Tắt màn hình điện thoại.

Căn phòng lại trở về yên tĩnh.

Mình nằm ngửa nhìn lên trần nhà.

Lần đầu tiên sau rất lâu...

Nỗi nhớ trong mình không còn là một thứ khiến tim đau nhói.

Mà là một cảm giác rất nhẹ.

Rất bình yên.

Là cảm giác biết rằng...

Ở một nơi cách mình hơn ba trăm cây số, vẫn có một người đang đợi cuộc gọi của mình vào ngày mai.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 58: Một ngày ở làng SV Sư Phạm

Sáng hôm sau.

Vẫn như mọi ngày.

Xóm trọ vắng hoe, yên tĩnh đến phát chán. Mọi người gần như đã về quê hết, chỉ còn lác đác vài phòng sáng đèn. Mình với cu Dương lóc cóc dậy, ra đầu ngõ làm bát bún rồi lại thất thểu đi về.

Hai thằng nhìn nhau.

  • Thôi cố đợi thêm hôm nữa xem anh họ có phản hồi gì không.
  • Ừ.
Về phòng nằm mãi cũng chán.

Tự dưng mình nhớ ra Y.

Cô bé bên Đại học Sư phạm.

Nghĩ là làm.

Mình mở điện thoại nhắn luôn.

  • Y à, Y về quê chưa?
Một lúc sau điện thoại rung.

  • Y chưa. M về chưa?
Mình bấm gọi luôn.

Đầu dây bên kia vừa bắt máy đã cười.

  • Ôi... hôm nay rồng lại gọi cho tôm à?
  • Chắc bão lớn rồi.
Mình cũng cười.

  • Tự nhiên nhớ Y nên gọi hỏi thăm thôi.
Hai đứa nói chuyện thêm một lúc.

Hóa ra bên Sư phạm vẫn chưa thi xong, phải hết tuần mới chính thức được nghỉ hè.

Mình than.

  • M nghỉ rồi mà chán quá.
  • Cả ngày chẳng biết làm gì.
Y cười khúc khích.

  • Thế thì sang đây chơi với người ta.
  • Đã sang bao giờ đâu.
Mình gật đầu ngay.

  • Thế lát sang ăn trực nhé.
  • Ăn gì cũng được à?
  • Gì chứ sang đây ăn gì chẳng có.
  • Thế ăn cái khác được không?
Y "hứ" một tiếng. rồi cười

  • Vớ vẩn.
Rồi cúp máy.


Có chỗ đi chơi rồi.

Mình quay sang đá nhẹ vào chân Dương.

  • Ê.
  • Đi chơi không?
Nó đang ngủ lơ mơ.

  • Chơi cái lồn.
  • Nóng bỏ mẹ.
Mình cười đểu.

  • Không đi thì hối hận nửa đời sau.
Nghe đến thế.

Bố cháu bật dậy ngay.

  • Địt mẹ.
  • Đi đâu?
  • Sang Sư phạm.
  • Thế sao không nói sớm?
Thế là hai thằng thi nhau thay quần áo.

Mình mặc áo phông đen, quần bò xanh, đôi Converse trắng.

Dương ban đầu định mặc quần đùi áo phông.

“Đi đâu mà ăn mặc bảnh thế”

“Sư Phạm”

Nhìn mình chỉnh tề quá, nó cũng quay vào thay luôn.

Hai thằng vóc người cũng gần gần giống nhau.

Đứng cạnh nhìn chẳng khác gì hai anh em.

Xịt thêm tí nước hoa.

Rồi nổ máy.

Từ phòng mình sang Đại học Sư phạm cũng chỉ khoảng năm cây số.

Đến gần cổng làng sinh viên, mình ghé chợ mua ít hoa quả mang theo.

Có quà vẫn lịch sự hơn.

Đến nơi gọi điện.

Y bảo.

  • Đợi chút nhé.
  • Tớ ra ngay.
"Chút" của con gái...

Lại gần hai mươi phút.

Mãi mới thấy cô nàng chạy lạch bạch từ trong làng sinh viên ra.

Mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng vẫn cười dịu dàng

  • Xin lỗi.
  • Tớ đánh tí son.
Mình còn chưa kịp nói gì.

Thằng Dương đứng bên cạnh đã trợn tròn mắt.

Mồm chữ A.

Mắt chữ O.

Nó ghé sát tai mình.

  • Địt mẹ...
  • Mày kiếm đâu ra em này thế?
  • Xinh vãi.
  • Nhìn như hot girl trên mạng ấy.
Mình phì cười.

  • Hot cái lồn.
  • Lau nước dãi đi.

Phòng Y cũng như các nàng con gái khác

Toàn một màu hồng.

Từ ga giường, rèm cửa đến cốc chén.

Đúng chất phòng con gái.

Y rót nước mời hai thằng.

Dương thì vẫn ngồi ngơ ngẩn.

Ánh mắt cứ vô thức liếc sang phía Y.

Mình giới thiệu.

  • Đây là Dương.
  • Bạn thân M.
Y cười.

  • Chào Dương nhé.
Nó gãi đầu cười ngượng.

  • Vâng... à ừ.
Không khí nhanh chóng trở nên tự nhiên.

Ba đứa ngồi nói chuyện một lúc.

Tiếng cười vang cả căn phòng nhỏ.

Sau đó mình với Dương kéo nhau ra cửa hút thuốc.

Hai thằng ngồi dưới mái hiên nhìn đám sinh viên đi qua đi lại.

Dương tặc lưỡi.

  • Địt mẹ...
  • Toàn gái.
  • Cứ như lạc vào động bàn tơ ấy.
Mình cười.

  • Mày sang đây để ngắm gái đúng không?
  • Chứ còn gì.
Hai thằng vừa hút thuốc vừa bình luận đủ thứ cho đến đống dây dợ được treo trên hiên các phòng


Một lúc sau Y bước ra.

  • M đi chợ với Y nhé.
  • Mình nấu cơm.
Mình gật đầu ngay.

Lâu lắm rồi mới có dịp vào bếp.

Ngồi sau xe.

Y ôm nhẹ lấy eo mình.

Đi rất chậm.

Chỉ để hóng gió.

Y cười.

  • Ông bạn Dương hài thật.
  • Nhưng nhìn cứ ngơ ngơ.
Mình cười.

  • Say nhan sắc Y đấy.
  • Hay M làm mối luôn nhé?
Y lắc đầu.

  • Thôi.
  • Y có người để nhớ rồi.
Mình chỉ cười.

Với Y.

Lúc ấy.

Trong đầu mình vẫn đơn giản chỉ là một người bạn thôi.


Ra chợ.

Mình mua nửa con gà.

Ít thịt bò.

Rau thập cẩm

Dưa chuột.

Cà rốt.

Thêm ít rau thơm.

Y nhìn túi đồ.

  • Sao mua nhiều thế?
Mình cười.

  • Tin M đi.
  • Tí Y sẽ ăn nhiều.
Y tròn mắt.

  • M biết nấu ăn thật à?
  • Thua đầu bếp mỗi cái tên thôi.

Về phòng.

Y nhặt rau.

Vo gạo.

Còn mình bắt đầu nấu.

Tiếng mỡ gặp tỏi phi thơm nức.

Mùi thịt bò xào quyện với hành tây.

Con gà luộc chín tới được xé nhỏ rồi trộn cùng rau thơm, hành tây và nước trộn chua ngọt.

Mấy bạn phòng bên đi ngang đều phải ngoái đầu nhìn.

Có người còn cười.

  • Thơm quá.
  • Lâu lắm mới ngửi thấy mùi này.
Mình chỉ cười.

Khoảng nửa tiếng sau.

Mâm cơm đơn giản cũng hoàn thành.

Nộm gà xé.

Bò xào thập cẩm.

Dưa chuột trộn.

Canh rau.

Ba đứa ngồi vào bàn.

Y ăn miếng đầu tiên.

Mắt sáng lên.

  • Ngon thật.
  • Không ngờ M nấu khéo thế.
Mình cười.

Dương thì vừa ăn vừa lắc đầu.

  • Địt mẹ.
  • Sao tao ở với mày bao lâu.
  • Chưa bao giờ được ăn thế này?
Mình cốc nhẹ đầu nó.

  • Mày chỉ biết ăn.
  • Có biết khen đâu.
Cả ba lại cười.


Ăn xong cũng hơn một giờ chiều.

Y dọn dẹp rồi bảo.

  • Hai ông tướng cứ ở đây chơi nhé.
  • Y học hơn tiếng là về.
  • Chiều dẫn đi bơi.
  • Tha hồ ngắm gái.
Nghe đến đi bơi.

Hai thằng nhìn nhau.

Cười ngay.

Y bĩu môi.

  • Đàn ông đúng là đàn ông.

Gần ba giờ.

Ba đứa kéo nhau ra bể bơi.

Hai thằng còn phải ghé chợ mua vội mỗi đứa một chiếc quần bơi.

Xuống nước.

Mát rượi.

Mùa hè mà được ngâm mình thế này đúng là sướng.

Đang bơi.

Bỗng Y từ phòng thay đồ bước ra.

Mình đứng khựng lại vài giây.

Bộ đồ bơi màu hồng rất đơn giản.

Không hề phô trương.

Nhưng lại rất hợp với nước da trắng và vóc dáng thanh mảnh của cô ấy.

Dương đứng cạnh mình cũng lẩm bẩm.

  • Công nhận...
  • Đẹp thật.
Y đi tới.

Cười.

  • Thế nào?
  • Đẹp không?
Hai thằng gật đầu như gà mổ thóc.

Làm Y bật cười thành tiếng.

Ba đứa xuống nước.

Bơi được một lúc.

Dương lại mất hút sang phía bên kia hồ.

Chắc lại vừa tăm te được em nào rồi

Còn lại mình với Y.

Y bảo lúc nãy khởi động chưa kỹ nên hơi mỏi chân.

Mình đưa tay đỡ để cô ấy giữ thăng bằng dưới nước.

Khoảng cách gần khiến cả hai đều hơi ngượng.

Y khẽ đỏ mặt.

Rồi cười.

  • M hôm nay hiền nhỉ.
  • Không trêu Y nữa à?
Mình cũng cười.

  • Sợ Y đánh.
Hai đứa nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Không khí rất nhẹ nhàng.

Cũng rất dễ chịu.


Tắm xong.

Ba đứa quay về.

Dương hí hửng khoe.

  • Tao xin được số em kia rồi.
Mình chỉ biết lắc đầu.

  • Đi đâu cũng gái.
Về đến phòng Y.

Ngồi chơi thêm một lúc.

Hai thằng cũng xin phép về.

Y đứng ở cửa.

Vẫy tay.

  • Khi nào rảnh lại sang nhé.
Mình gật đầu.

  • Chắc chắn.

Tối hôm ấy.

Như thường lệ.

Mình lại gọi Facetime cho V.Anh.

Hai đứa kể chuyện cả ngày.

Em than ở nhà buồn.

Bạn bè chưa về.

Suốt ngày chỉ loanh quanh phụ chị gái ở spa.

Rồi em chu môi.

  • Nhớ M quá. ở nhà rảnh háng nên chán
Mình cười.

  • Thế có cần anh làm cho háng em bận hơn không?
Em lườm.

  • Suốt ngày nghĩ linh tinh.
Hai đứa nói chuyện thêm một lúc.

Đến lúc chúc nhau ngủ ngon.

Mình vừa đặt điện thoại xuống.

Messenger lại báo tin nhắn.

Là Y.

"M ngủ ngon nhé. Hôm nay Y phát hiện có một số rất kỳ lạ đấy nhé ❤️."

Mình ngẩn ra.

Rồi bật cười.

Chắc...

Cô ấy đã nhận ra lúc ở bể bơi, lúc 2 đứa đứng sát nhau, thằng em mình biểu tình dữ dội quá, thi

thoảng vô tình lại quệt quệt vào mông nàng

Rồi mình lại đúng một dòng.

"Ngủ ngon nhé, Y."

Rồi tắt điện thoại.

Một ngày nghỉ hè.

Trôi qua nhẹ nhàng như thế.
 

Anh Tắc Kè

Tao là gay
CHƯƠNG 55: EM NGỐC

Vài ngày sau, vậy là cũng đến lúc được nghỉ hè.

Sinh viên mà, đứa nào cũng háo hức được trở về nhà. Mình cũng vậy. Tính ở thêm đôi hôm rồi mới về với thầy u. Cu Dương cũng thế, nhưng bố cháu ngồi vắt vẻo trên giường, gãi đầu rồi bảo:

– Về quê chán lắm mày ạ, khéo lại suốt ngày đi net.

Mình cười, vỗ bốp vào đầu nó.

– Thế ở đây mày không đi chắc?

Nó cười khà khà.

– Ít nhất ở đây còn có người yêu.

Nghe nó nói xong, mình cũng chỉ cười.

Ừ nhỉ...

Ít nhất nó còn có một nơi để nhớ, để mong.

Còn mình...

Từ sau khi kết thúc với Linh, mình vẫn chưa dám mở lòng với ai.

Rồi lại nghĩ đến V.Anh.

Cô gái ấy vẫn kiên nhẫn đứng ở phía sau mình.

Không thúc ép.

Không trách móc.

Chỉ lặng lẽ chờ.

...

Xóm trọ cũng dần vắng.

Phòng nào phòng nấy đóng cửa im lìm.

Tiếng người cũng thưa hẳn.

Chỉ còn tiếng ve đầu hè râm ran trên những tán cây.

Mình lấy điện thoại gọi cho V.Anh.

– V.Anh về chưa?

Đầu dây bên kia cười khẽ.

– Mai V.Anh mới về.

– Hôm nay ở lại dọn phòng.

– Không hè lên bụi mù thì chết.

– M sang đây chơi đi.

– Sang cho người ta ngắm tí, có động lực dọn.

Mình bật cười.

– Được.

...

Vừa thay quần áo xong thì cu Dương đã ngồi cười đểu.

– Đi săn gái à?

Mình vỗ vai nó.

– Khá lắm.

– Đúng là con trai của ta.

Nó đấm lại mình

Hai thằng phá lên cười.

Định dắt xe thì nó giật chìa khóa lại.

– Ê.

– Để xe cho tao còn sang đón người yêu.

Mình đứng hình.

– Thế sao mày không nói sớm?

– Chở bố mày sang phòng V.Anh đi.

Nó cười ha hả.

– Tưởng ai.

– Thế thì được.

Đến nơi, trước khi quay xe, nó còn ngoái lại.

– Chúc bố cháu ngon chim.

Rồi vít ga chạy mất.

Đúng là thằng mất dạy.

...

Mình gõ cửa.

Cửa vừa mở.

V.Anh nhìn mình.

Khựng lại.

Mắt mở to.

– Á...

"Cạch!"

Cánh cửa đóng sầm.

Mình đứng ngơ ngác mất một lúc mà không hiểu gì.

Hai phút sau.

Cửa mở lại.

Khuôn mặt nàng đỏ bừng.

– Vào đi M...

Lúc ấy mình mới nhận ra lúc nãy nàng vẫn chưa mặc áo lót

Thảo nào.

...

Khác với những lần trước.

Lần này mình chẳng còn khách sáo.

Vào phòng là nằm phịch lên giường.

V.Anh chống nạnh.

– Ê.

– Tự nhiên thế?

– Quen rồi.

Nàng lườm yêu.

Rồi tiếp tục cặm cụi dọn dẹp.

Một lúc sau mới leo lên ngồi cạnh mình.

Khều nhẹ vào vai.

– Bao giờ M về quê?

– Chắc đôi hôm nữa.

Nàng cúi đầu.

– Khéo ở lại tăm tia em nào chứ gì...

– Làm gì có.

– Ế chỏng chơ đây này.

Nàng bĩu môi.

– Thế M nghĩ...

– V.Anh là người thừa à?

Nói xong.

Mặt nàng đỏ bừng.

Quay đi chỗ khác.

Biết nàng ngại.

Mình lại nổi hứng trêu.

Kéo nhẹ nàng ngả xuống lòng mình.

Khẽ hít mùi tóc quen thuộc.

Thơm nhẹ lên má nàng

Rồi cười.

– Thế thì...

– Khéo thành đôi được đấy.

V.Anh khựng lại.

Bàn tay run rất khẽ.

Nàng nhìn mình thật lâu.

Đôi môi khẽ mím lại.

Mình cũng chẳng biết từ lúc nào.

Khoảng cách giữa hai đứa gần đến thế.

Một nụ hôn ngọt ngào

Đủ để cả hai cùng im lặng.

Cái tay hư của mình, nó lại theo thói quen thế nào lại luồn vào trong lớp áo nàng

Khi tay khẽ chạm đến chiếc áo ngực nàng

Thì

...

Đúng lúc ấy.

Mình giật mình

Rụt tay lại

Buông nàng ra.

Đi thẳng ra ngoài ban công.

Châm một điếu thuốc.

Khói thuốc bay lên giữa cái nắng đầu hè.

Mình vừa làm gì thế này

Trong đầu mình.

Lại hiện về những ký ức cũ.

Những ngày bên Linh.

Những ngày mình gục ngã.

Những ngày tưởng như chẳng thể đứng dậy nổi.

Sau lưng.

Tiếng cửa mở.

V.Anh bước ra.

Đứng cạnh mình.

Không hỏi.

Không trách.

Chỉ nhỏ nhẹ.

– M à...

– Đừng nghĩ nhiều nữa.

– V.Anh vẫn chờ được.

– Chờ đến lúc...

– M thật sự muốn bắt đầu lại.

Mình quay sang nhìn nàng.

Lần đầu tiên.

Mình để ý thật kỹ.

Cô gái lúc nào cũng cười ấy.

Hôm nay đôi mắt lại đỏ.

Có lẽ...

Khoảng thời gian mình đau khổ.

Không chỉ có mình đau.

...

Buổi trưa.

Hai đứa đi ăn.

Rong ruổi khắp thành phố.

Vẫn cười. không ai nhắc về chuyện vừa xảy ra

Vẫn nói đủ chuyện trên trời dưới đất.

Đi dạo chán rồi

Thì 2 đứa chọn vào ăn nướng tại quán nướng hàn quốc gì đó ở đường Bắc Sơn

Vào tới nơi chọn được bàn, rồi gọi nhân viên ra gọi đồ

Trong lúc chờ đồ mang lên

Nàng lôi trong túi sách chiếc điện thoại, rồi đòi chụp ảnh cùng mình

Mình vốn không thích chụp ảnh, nên cũng chụp 1 vài tấm rồi kệ cho nàng chụp gì thì chụp

Đồ nướng ra, 2 đứa vừa nướng vừa nói chuyện

Lại những câu chuyện vu vơ

Rồi nàng bảo uống chút rượu chia tay không?

Mình thoáng giật mình thì nàng lại cười nói

-Thế nghỉ hè hơn tháng thì chẳng chia tay còn gì

-Tháng nữa mới được gặp nhau cơ mà

Mình cười rôi gật đầu luôn

Gọi nhân viên mang thêm rượu

Không biết rượu gì

Nhưng uống cũng ngon phết

Tênh tênh, nặng nặng

Uống cò quay chán chê

Thì cũng hết được chai đó

Mình thì hơi tênh tênh tí

Còn nàng thì chắc say rồi

Thấy nàng đi không vững nữa rồi.

Mình nghĩ

“Haizz, uống đã kém rồi còn thích mời nhiều”

Ngồi thêm lúc nữa cho rượu tan đi

Ăn thêm chút đồ rồi ra thanh toán

Nàng bảo muốn đi chơi thêm, nhưng mình cũng bảo luôn là thôi say rồi, tối đi, chứ giờ đi nguy hiểm

Nàng cũng không đòi nữa

Dìu nàng lên xe, nàng ôm chặt lấy mình, gục đầu vào lưng rồi thở nhè nhẹ

Sợ nàng ngủ gật, mình lại phải 1 tay lái xe, 1 tay vòng ra sau giữ nàng

Đi kiểu như này, mãi 20p sau mới tới phòng nàng

Dìu nàng xuống xe rồi mở cửa, bế nàng lên giường, đắp cho nàng cái chăn mỏng

Đang tính hay về ngủ giấc

Thì nàng kéo tay mình lại

Rồi

V.Anh bật khóc.

Nàng nắm chặt tay mình.

– M ngốc...

– M có biết...

– V.Anh thích M từ lâu lắm rồi không?

– M có biết...

– Mỗi lần nhìn M hạnh phúc bên người khác...

– V.Anh đau thế nào không?

– M có biết...

– Những ngày M đau khổ...

– V.Anh chỉ ước người ở cạnh M hôm ấy là mình không?

Nàng vừa nói.

Vừa khóc.

Vai run lên từng hồi.

Mình nhìn người con gái trước mặt.

Cổ họng nghẹn lại.

Khẽ đưa tay lau nước mắt cho nàng.

– Xin lỗi...

– M ích kỷ quá.

– M cứ ôm mãi quá khứ.

– Mà quên mất...

– Có một người vẫn luôn đứng phía sau mình.

V.Anh lắc đầu.

– Đừng xin lỗi.

– Chỉ cần...

– Hôm nay M chịu quay đầu lại.

– Với V.Anh như thế là đủ rồi.

Mình nắm lấy hai bàn tay nàng.

Ấm.

Nhưng run lắm.

– Em hỏi M...

– Có biết em thích M từ bao giờ không.

– Thật lòng...

– M không biết.

– Nhưng hôm nay...

– M biết một điều.

V.Anh ngẩng lên.

Đôi mắt đỏ hoe nhìn mình.

Mình mỉm cười.

Lần đầu tiên sau rất lâu.

Một nụ cười không còn gượng gạo.

– Cho M...

– Được bắt đầu lại nhé.

Nàng chớp mắt.

Có lẽ không tin vào điều mình vừa nghe.

Mình khẽ véo má nàng.

Rồi nói chậm rãi.

– Không phải M nữa.

– Mà là...

– Anh.

– Cho anh...

– Được yêu em nhé.

V.Anh òa khóc.

Lần này.

Là những giọt nước mắt hạnh phúc.

Nàng ôm chầm lấy mình.

Ôm rất chặt.

Như sợ chỉ cần buông tay.

Mọi thứ sẽ lại tan biến.

– Đồ ngốc...

– Cuối cùng...

– Cuối cùng anh cũng chịu nhìn em rồi...

Mình ôm nàng.

Khẽ tựa cằm lên mái tóc thơm dịu ấy.

Thì thầm.

– Cảm ơn em...

– Vì đã không bỏ anh.

Nàng ngẩng đầu.

Mỉm cười giữa hai hàng nước mắt.

– Em chưa từng định bỏ anh.

– Chỉ là...

– Có lúc em tưởng...

– Anh sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Mình khẽ hôn lên trán nàng.

– Từ hôm nay...

– Anh không hứa sẽ là người hoàn hảo.

– Nhưng anh hứa...

– Anh sẽ không để em phải đứng sau lưng anh nữa.

– Mình...

– Cùng đi tiếp nhé.

Nàng gật đầu.

Khẽ tựa trán vào vai mình.

– Vâng...

– Bạn trai yêu dấu của em

Rồi thì, từng nụ hôn ngọt ngào lại trao cho nhau, V.Anh khác với người khác, E nằm ngoan như con cún con vậy

Từng cử chỉ, hành động với nhau, em đều là người bị động

Vẫn những hành động ấy, từ từ từng chiếc cúc áo, từng cái khóa, nhẹ nhàng được mình cởi ra

Chỉ sau chưa đầy 1p, cả cơ thể em đã được phơi bày trước mặt mình rồi

Em đẹp lắm, nét nào ra nét đấy, bầu ngực săn chắc, eo thon, mông cũng cong nữa

Thấy mình mải ngắm, e bẽn lẽn kéo nhẹ chăn lên bụng rồi che mặt

Mình chỉ cười

Rồi lại đặt nụ hôn đắm say vào môi em

Rồi vẫn hành động quen thuộc, mình hôn dần từ môi,tai,cổ, rồi lại xuống bầu ngực em

Có lẽ em nhột, nên vừa rên nhẹ nhẹ, e lại vừa cười, ngậm lấy bầu vú em, em oằn người lên sung sướng

Bên dưới ngã ba kia, cũng đã rỉ nước từng đợt nhẹ nhàng, điểm đặc biệt

Là lồn em không có lông, nhẵn hín

Mình hơi ngạc nhiên

Thì em bảo

Nhà chị gái làm spa mà, chị gạ triệt đi cho sạch

Mình lại cười, rồi khẽ hôn nhẹ lên mu lồn em

Rồi nhẹ nhàng quệt 1 đường dọc cái khe suối ấy

Em rên lên từng đợt

“ư.ư.ư.ư anh ơi….ư .ư.ư nhẹ thôi anh… e sợ…ư…ư..ư”

Lồn em đẹp lắm, nó hồng hào, rồi thêm cả nhẵn nữa, nên mình liếm không thấy nhặm mồm tí nào

Lưỡi mình lăn qua lăn lại vùng khe suối đấy, cảm nhận mềm lắm

Lồn em thơm lắm, không hiểu sao, nước lồn cũng ngọt, chắc đang say tình nên thấy ngọt

Vần vò thêm 1 lúc

Mình khẽ cởi quần mình ra, rồi đến áo, đến khi e nhìn xuống dưới mình

E hét lên

“Ôi sao nó lại to thế”

Mình cười rồi bảo, anh sẽ nhẹ nhàng, em yên tâm

Nói xong mình nhẹ nhàng banh chân e ra hai bên

Khẽ lách nhẹ nhàng rồi đặt chân em lên đùi mình

Lấy con cặc quệt nhẹ dọc theo khe suối

Đang tính đâm vào

Thì em kéo mình lại, rồi bảo

“Anh!! Lần đầu của em, anh nhẹ nhàng thôi nha”

Mình hơi ngạc nhiên

Nhưng chỉ nghĩ thôi

Còn mồm vẫn bảo em

“Yên tâm, a không để người mình yêu phải đau đâu”

Nói dứt mồm, mình đâm nhẹ nhẹ con cặc vào lỗ lồn em

Khi con cặc vừa chui được cái đầu khấc ra, thì e cũng nhăn mặt có vẻ đau

Mình không di chuyển thêm nữa, nhẹ nhàng cúi xuống hôn em

“Có đau không em, a sẽ nhẹ nhàng hơn nữa nhé”

E chỉ ưm ưm trong cổ họng rồi nút lưỡi mình

Mình cứ ngâm vậy thêm một lúc, rồi mới đâm dứt khoát 1 cái

Thì thấy e giật mình đau đớn, rồi khóc

Thương em lắm, tính rút ra vì thấy em đau, thì em ôm chặt lấy mình, bảo đừng anh

E hơi đau thôi

Lại kéo em lại rồi hôn nhau thêm một lúc

Sau đó mình mới nhẹ nhàng nhấp

Từng nhịp, từng nhịp, đều như tiếng tạch tạch của chiếc đồng hồ trên bàn học em

“ Ư….ư….ứ….ừ…ư… anh ơi…e đỡ đau rồi…ư…ư…ư..”

Em nói vậy thì mình bắt đầu đẩy nhanh nhịp độ hơn 1 chút

“Ư…ư…ư Anh ơi…em yêu anh…e sướng rồi…sướng lắm a ơi..ư..ư”

Như được tiếp thêm động lực

Rồi chỉ còn những tiếng rên trong phòng, những tiếng phạch phạch khi 2 thớ thịt chạm vào nhau

Mình nhấp nhanh hơn 1 chút nữa, rồi tay mình 1 tay chống, 1 tay xoa vân vê bầu vú em, em nấc lên từng hồi

Thêm 1 hồi nữa, con cặc mình cũng không chịu được nữa rồi, 1 phần vì lồn em bót quá, 1 phần vì em rên làm mình sướng không chịu được

Mình tăng tốc, em cũng sướng lắm

“Ui…ui…anh ơi….uii… e sướng quá…ui”

Mình dập thêm ba bốn cái, rồi bắn thẳng đống tinh trùng vào trong lồn em, rồi nằm gục xuống người em, em vẫn giật giật nơi cửa lồn thêm 1 lúc rồi, ôm chặt lấy mình

Không gian như tĩnh lặng, cả 2 không ai nói gì, chỉ còn lại những tiếng thở dốc của 1 trận giao hoan

Thêm 1 lúc

Mình cũng nhẹ nhàng rút chim khỏi lồn em, đống tinh trùng hòa quện cùng máu trinh và nước lồn e rơi xuống giường.

Mình chỉ thấy em cười, một nụ cười mãn nguyện

Lấy giấy lau tạm vết máu trên giường

Rồi kéo em lại ôm em vào lòng, cả 2 cứ kệ trần truông, rồi chìm vào giấc ngủ







Chiều hôm ấy.

Hai đứa chẳng đi đâu nữa.

Chỉ ngồi bên cửa sổ.

Nói với nhau đủ thứ chuyện.

Chuyện quê.

Chuyện trường lớp.

Chuyện tương lai.

Và cả những ngày hè sắp tới.

Nắng đầu hè vẫn vàng như rót mật.

Tiếng ve vẫn râm ran ngoài ô cửa.

Còn trong lòng mình.

Sau rất nhiều mất mát.

Sau rất nhiều đổ vỡ.

Cuối cùng.

Mình cũng đủ can đảm để khép lại quá khứ.

Và nắm lấy bàn tay của cô gái đã chờ mình bằng tất cả sự dịu dàng.
Đúng là dính vào gái còn trinh có khác,đỏ bạc vãi
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo