sang ngày mới rồi, nay em đăng giờ này nha các bác. Mai nhà em đổ mái cuối, nên sợ không có thời gian up cho các bác
Chương 49: Tạm biệt em
Sau những lần chuyển phòng liên tục, cuộc sống của bọn mình cũng dần ổn định trở lại.
Vẫn là những buổi sáng tất tả đến giảng đường.
Những bữa cơm sinh viên.
Những buổi chiều chơi game.
Những tối ngồi ngoài cửa phòng hút thuốc, nói đủ thứ chuyện trên đời.
Mọi thứ vẫn diễn ra đều đều.
Chỉ có...
Tình yêu của mình với Linh bắt đầu không còn như trước.
Những lần gặp nhau ít hơn
Hai đứa cãi nhau lại nhiều hơn.
Ban đầu chỉ là những chuyện rất nhỏ.
Một tin nhắn trả lời chậm.
Một cuộc gọi nhỡ.
Hay đơn giản chỉ là một câu nói vô tình.
Thế mà cũng đủ để cả hai giận nhau.
Mỗi lần như vậy, mình đều là người xuống nước trước.
Có lẽ vì mình biết.
Yêu nhau, ở xa nhau.
Nhớ nhiều quá nên mới dễ hờn dỗi.
...
Nhưng rồi...
Có những lần xin lỗi cũng không còn đủ nữa.
Lần ấy.
Hai đứa cãi nhau thật sự.
Không còn là vài câu giận dỗi như trước.
Mà là một trận cãi vã lớn nhất kể từ ngày quen nhau.
Sau hôm đó.
Không ai nhắn tin.
Không ai gọi điện.
Không ai chịu xuống nước.
Một ngày...
Hai ngày...
Rồi một tuần.
...
Cu Dương biết chuyện.
Nó chẳng hỏi nhiều.
Chỉ ngồi cạnh.
Vỗ nhẹ vai mình.
— Rồi đâu lại vào đấy thôi.
Mình chỉ cười.
Một nụ cười chẳng vui chút nào.
...
Thời gian cứ thế trôi.
Một tuần...
Rồi hai tuần...
Mình lại quay về những ngày chỉ biết học và cày game.
Đêm nào cũng nằm cầm điện thoại.
Hy vọng màn hình sáng lên.
Hy vọng là tên em hiện ra.
Nhưng...
Không có gì cả.
Facebook của mình cũng bị em chặn.
Muốn vào xem em sống thế nào.
Cũng không được.
Nhiều đêm chỉ biết đặt điện thoại xuống.
Quay mặt vào tường.
Rồi ngủ.
...
Cho đến một hôm.
Đúng gần một tháng kể từ ngày hai đứa không còn liên lạc.
Hôm ấy.
Mình với Dương vừa đánh game xong.
Hai thằng ra quán trà đá gần đó uống nước.
Đang ngồi thì Dương khẽ huých vai mình.
— Ê...
— Linh kìa.
Mình quay lại.
Tim như ngừng đập.
Đúng là em. Em của mình đây rồi
Ơ Nhưng! Nhưng sao ...
Em đang ngồi sau chiếc xe máy quen thuộc.
Chiếc xe của thằng từng nhiều lần đưa đón em.
Máu trong người mình như nóng bừng lên.
Mình đứng bật dậy.
Định lao ra đường để chặn lại
Nhưng Dương lập tức giữ chặt vai mình.
— Bình tĩnh. Từ từ
— Nhỡ đâu chuyện không như mày nghĩ thì sao?
— Nghe tao, giờ tao với mày đi theo sau xem thế nào đã..
Mình hít một hơi thật sâu.
Rồi gật đầu.
...
Hai thằng lặng lẽ chạy theo sau.
Đi được một đoạn.
Chiếc xe dừng trước khu trọ của em.
Mình khẽ thở phào.
Có lẽ...
Chỉ là giống mọi lần, thằng kia nó nằng nặc đưa về thôi.
Mình còn định đợi cậu ta đi rồi sẽ sang gặp em.
Làm hòa.
Kết thúc một tháng chiến tranh lạnh.
Nhưng...
Điều xảy ra ngay sau đó khiến mình chết lặng.
Thằng đấy quay người.
Nhẹ nhàng kéo em vào lòng.
Linh không né.
Em chỉ mỉm cười.
Rồi...
Hai người hôn nhau.
...
Mình đứng bất động.
Không tin vào mắt mình.
Dụi mắt.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Khung cảnh trước mặt vẫn vậy.
Mình không nghe thấy gì nữa.
Mọi âm thanh xung quanh như biến mất.
Chỉ còn tiếng tim mình vỡ vụn.
...
Nước mắt cứ thế chảy xuống.
Ướt cả cổ áo.
Mình bật cười.
Một nụ cười đau đến mức chính mình cũng thấy lạ.
Hóa ra...
Đến cuối cùng.
Mình vẫn mất em. Tình yêu đẹp của mình chỉ đến đây sao?
...
Đang tính quay người lên xe đi về
Thì bên cạnh, thằng Dương bỗng lao vụt về phía 2 đứa em
Mình thấy em ngỡ ngàng
Đứng xa nên mình không nghe được, chỉ thấy
Nó quát lớn điều gì đó.
Rồi túm cổ, đấm thẳng mặt thằng kia, nó ngã xuống.
Hai bên giằng co vài giây.
Rồi cu Dương nó chỉ về phía mình
Linh hoảng hốt.
Ôm mặt bật khóc. Người khụy xuống
Mình đứng nhìn tất cả.
Không còn chút sức lực nào để tiến lên.
Mình cười, một nụ cười đau khổ
Rồi lặng lẽ quay người.
Bỏ đi.
...
Dương đuổi theo sau.
Kịp giữ lấy mình.
Nó không nói nhiều.
Chỉ kéo mình lên xe.
Rồi chở thẳng tới một quán nhậu gần cổng Viện A.
Hai thằng ngồi xuống.
Nó gọi một đĩa chân giò.
Một đĩa chân gà.
Và hai chai táo mèo.
Không ai nói câu nào.
Chỉ có tiếng chạm cốc.
Rồi uống.
Lại rót.
Lại uống.
...
Hai chai rượu cạn sạch.
Mình định gọi thêm.
Dương giữ tay lại.
— Thôi.
— Uống nữa thì chỉ có vào viện.
Mình nhìn nó.
Rồi bật cười.
Một tiếng cười rất lớn.
Lớn đến mức cả quán đều quay sang nhìn.
Tiếng cười ấy...
Có lẽ còn đau hơn cả nước mắt.
...
Ra khỏi quán.
Mình bảo Dương.
— Mày về trước đi.
— Tao đi bộ một lúc.
— Yên tâm.
— Tao không ngu đến mức làm chuyện dại đâu.
Nó nhìn mình thật lâu.
Rồi khẽ gật đầu.
Trước khi đi.
Nó lặng lẽ bật chuông điện thoại của mình lên.
— Có gì thì gọi tao.
— Tao chờ ở phòng.
Đúng là...
Bạn thân.
Nhiều lúc chẳng cần nói gì.
Vẫn hiểu nhau.
...
Mình đi.
Đi qua những con đường từng chở em.
Đi qua bến xe buýt.
Qua hàng ghế đá.
Qua góc sân trường
Qua con dốc quen thuộc.
Rồi...
Lại bước về xóm trọ cũ.
Nơi tình yêu của hai đứa từng bắt đầu.
Đứng thật lâu trước căn phòng ngày nào.
Ngoài trời.
Mưa bắt đầu đổ xuống.
Ban đầu lất phất.
Rồi nặng hạt.
Chỉ trong chốc lát.
Cả người mình đã ướt sũng.
Mình vẫn đứng đó.
Nhìn về phía căn phòng từng ngập tràn tiếng cười của hai đứa.
Nơi từng là cả thanh xuân của mình.
...
Rồi mình quay lưng.
Bước đi.
Không ngoái đầu lại nữa.
...
Về đến phòng.
Dương giật mình khi thấy mình ướt như chuột lột.
Nó sờ lên trán.
— Địt mẹ...
— Thằng này cảm rồi.
Không nói thêm câu nào.
Nó dìu mình thay quần áo.
Lại chạy đi mua thuốc.
Lúc mang thuốc về.
Mình chỉ nhìn nó.
Khẽ cười.
Có những lúc mới hiểu.
Tình yêu có thể rời đi.
Nhưng một người anh em thật sự...
Sẽ luôn ở lại.
...
Uống thuốc xong.
Mình nằm xuống.
Nhắm mắt.
Lần đầu tiên sau rất lâu...
Mình không còn nghĩ đến việc níu kéo nữa.
Chỉ thì thầm một câu trong lòng.
"Tạm biệt em..."
"Người con gái của những năm tháng thanh xuân đẹp nhất."