Chuyện Đời Sinh Viên

lideco1

Tao là gay
Chắc tôi đặc biệt hơn nhiều anh em ở đây. Vợ tôi cũng là yêu từ sinh viên năm 4. Lúc sinh viên cũng mấy lần suýt đổ vỡ. Rồi ra trường đi làm tôi thì Hà Nội, Vợ thì Hải Phòng. Đến lúc cưới xong vẫn thế. Đến khi vợ sắp sinh con thì tôi xin nghỉ hẳn ở Hà Nội về Hải Phòng cùng vợ. Nhằng cái cũng 14 năm rồi. Nhanh thật đấy. Nhóm bạn của vợ và nhóm bạn của tôi chẳng ai tin là 2 đứa yêu nhau - tình yêu sinh viên lại đến được với nhau! Tôi thấy mọi chuyện trên đời này là duyên số cả rồi. Ly hay hợp đều do số phận cả. Cố cũng chẳng thành, tránh cũng chẳng thoát!
 

Bep

Yếu sinh lý
Chắc tôi đặc biệt hơn nhiều anh em ở đây. Vợ tôi cũng là yêu từ sinh viên năm 4. Lúc sinh viên cũng mấy lần suýt đổ vỡ. Rồi ra trường đi làm tôi thì Hà Nội, Vợ thì Hải Phòng. Đến lúc cưới xong vẫn thế. Đến khi vợ sắp sinh con thì tôi xin nghỉ hẳn ở Hà Nội về Hải Phòng cùng vợ. Nhằng cái cũng 14 năm rồi. Nhanh thật đấy. Nhóm bạn của vợ và nhóm bạn của tôi chẳng ai tin là 2 đứa yêu nhau - tình yêu sinh viên lại đến được với nhau! Tôi thấy mọi chuyện trên đời này là duyên số cả rồi. Ly hay hợp đều do số phận cả. Cố cũng chẳng thành, tránh cũng chẳng thoát!
Tôi có ng bạn 2 đứa yêu từ lớp 11 rồi đến khi đh ra trường cưới ln ….buồn cho tụi nó là hok có con … đúng là duyên nợ
 

bodaytien

Yếu sinh lý
chào các bác, con e nó ngủ rồi giờ em mới có thời gian đăng thêm chap cho các bác đây

Chương 21: Một lần lạc lối

Sau hôm ấy, dù chưa một lần chính thức nói câu "Anh yêu em", cũng chẳng ai ngỏ lời tỏ tình, nhưng mình và Linh đều ngầm hiểu rằng, từ nay hai đứa đã thuộc về nhau.

Cách xưng hô cũng đổi từ lúc nào chẳng hay.

Mình gọi nàng là em.

Linh gọi mình là anh.

Mọi thứ diễn ra tự nhiên như hơi thở.

...

Linh quan tâm mình nhiều hơn trước.

Sáng nào cũng chạy sang gọi hai thằng dậy đi học.

Có hôm còn mua xôi, mua bánh bao đặt sẵn lên bàn rồi mới về phòng thay quần áo.

Mình cũng chẳng còn ngại ngần như trước.

Học xong là sang phòng Linh.

Có hôm ngồi nói chuyện đến gần nửa đêm mới chịu về.

Cu Dương từ quê lên, thấy hai đứa đổi cách xưng hô thì chỉ cười khẩy.

— Khiếp...

— Có người yêu rồi cơ đấy.

Mình chỉ cười.

Linh thì đỏ mặt.

...

Khoảng thời gian ấy bình yên lắm.

Có tuần mình với Linh quần nhau gần như ngày nào cũng như ngày nào

Là những bữa cơm sinh viên.

Những buổi đi chợ.

Những lần cùng nhau nằm xem phim.

Và cũng có những đêm chỉ muốn ôm nhau thật chặt.

Mình từng lo.

Sinh viên năm nhất.

Tiền chưa có.

Sự nghiệp chưa có.

Nếu lỡ có con thì cả hai biết xoay xở thế nào.

Linh chỉ ôm mình cười.

— Anh yên tâm.

— Em uống thuốc tránh thai hằng ngày.

— Cứ để mọi thứ tự nhiên thôi.

Nghe vậy mình cũng bớt lo.

Đơn giản vì lúc ấy, mình tin Linh.

...

Một buổi chiều.

Đang ngồi học thì cửa phòng bật mở.

Cu Dương đi vào.

Mặt hằm hằm.

Vừa bước vào nó đã đá tung cái thùng carton ở góc phòng.

Rầm!

Mình giật mình.

— Điên à?

— Ngứa chân thì ra đá bóng.

Nó chẳng đáp.

Chỉ ngồi phịch xuống giường.

Mãi một lúc sau mới thở dài.

— Tao với Chuppy cãi nhau.

Mình bật cười.

— Có gì lạ.

— Tuần nào chẳng cãi năm bữa.

Nó lắc đầu.

— Lần này khác.

...

Chiều ấy hai thằng kéo nhau ra quán bia.

Lúc đầu chẳng ai nói câu nào.

Mỗi đứa cầm một cốc bia.

Uống.

Rồi lại uống.

Đến khi men bắt đầu ngấm.

Dương mới chậm rãi lên tiếng.

— Chắc tao với nó hết thật rồi.

— Nó trẻ con quá.

— Hay ghen.

— Hay giận.

— Tao mệt.

Mình cũng ngồi khuyên.

Khuyên mãi.

Nó chỉ cười.

— Thôi.

— Chia tay trong vui vẻ.

— Đỡ làm khổ nhau.

Hai thằng cụng cốc.

Không ai nói thêm.

Nhưng mình biết.

Nó buồn.

Chỉ là con trai ít khi khóc trước mặt nhau thôi.

...

Thời gian vẫn trôi.

Mình và Linh vẫn hạnh phúc.

Cuối tuần ấy.

Linh về quê.

Cu Dương sang nhà anh họ chơi.

Cả dãy trọ bỗng yên ắng hẳn.

Lần đầu tiên sau rất lâu, mình ở phòng một mình.

Định bụng ngủ nướng.

Nhưng lăn qua lăn lại mãi chẳng ngủ được.

Thế là lại xách bao thuốc ra cửa.

Ngồi hút.

Nhìn khoảng sân vắng.

...

Đúng lúc ấy.

Cánh cửa phòng cách mình một phòng mở ra.

Là chị Samsung

Chị hơn mình 1 tuổi.

Người dáng đồng hồ cát

Da trắng.

Lúc nào cũng cười rất tươi.

Nay chị mặc cái váy hai dây, váy ngắn ngang đùi, lấp ló bộ ngực căng tròn, chị nay mặc bộ này

thì đúng là khoe ra hết những thứ đẹp nhất của chị rồi, bộ ngực căng tròn, vòng theo nhỏ, mông

cong, chân thẳng

Thấy mình ngồi một mình.

Chị hỏi.

— Sao nay buồn thế?

— Người yêu về quê rồi à?

Mình cười.

— Vâng.

— Cả lũ đi hết.

— Có mỗi em ở nhà.

Chị cũng cười.

...

Một lúc sau.

Chị chạy sang gõ cửa.

— M ơi.

— Cho chị mượn cái laptop với.

— Máy chị tự nhiên sập nguồn.

Mình đưa luôn.

— Chị cứ dùng tự nhiên.

Chị nhảy tót lên giường mình

Ôm laptop xem tiếp bộ phim đang dang dở.

Còn mình thì ngồi bàn học.

Cắm cúi với đống giáo trình giải phẫu. nhưng khổ nỗi có học được chữ nào vào đầu, nhìn chị

nằm trên giường xem phim mà mình chỉ muốn phụt máu mũi, chị quá gợi cảm

...

Gần trưa.

Chị ngẩng lên.

— Thôi.

— Chị đi chợ.

— Trưa hai chị em nấu cơm nhé.

Mình cũng chẳng nghĩ ngợi.

— Vâng.

...

Ăn cơm xong.

Chị lại ôm laptop lên giường.

Mình hỏi.

— Nay chị nghỉ à?

Chị gật đầu.

— Đổi ca.

— Tối mới làm.

— Giờ ngủ nhiều lại béo.

Mình cười.

— Chị thế này còn sợ béo.

— Khối người mơ.

Chị lườm yêu.

— Dẻo miệng.

...

Mình cũng leo lên giường.

Nằm sát mép trong.

Định chợp mắt.

Được một lúc.

Tự nhiên thấy nhột nhột ở mũi.

Mở mắt.

Thì ra chị đang cầm mấy sợi tóc chọc mình.

Hai chị em cùng cười.

Trong khoảnh khắc ấy...

Có lẽ vì còn ngái ngủ.

Có lẽ vì nhớ Linh.

Cũng có lẽ vì mình quá chủ quan.

Mình đưa tay kéo chị vào lòng theo phản xạ.

Chị khẽ giật mình.

Nhưng không đẩy mình ra.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh.

Một nụ hôn.

Một cái ôm.

Rồi cả hai đều để cảm xúc nhất thời. nhẹ nhàng kéo dây áo chị xuống, điện vẫn sáng, bầu vú

căng mọng, đầu ti nhô cao, để nguyên váy chị như thế, tôi chỉ kéo tụt quần lót chị ra, 1 loạt khoái

cảm dâng trào luôn, rồi sau đó lại là những tiếng ỉ ôi não ruột..

...

Đến khi căn phòng trở lại yên tĩnh.

Điện thoại mình bỗng rung lên.

Màn hình sáng.

Linh đang gọi.

Mình nhìn rất rõ.

Nhưng...

Không bắt máy.

Không phải vì không thấy.

Mà vì lúc ấy...

Mình không đủ can đảm.

Tiếng chuông tắt.

Rồi im bặt.

...

Một lúc sau.

Chị mặc lại áo váy

Đưa tay véo nhẹ má mình.

Cười.

— Nhìn hiền thế...

— Ai ngờ ghê gớm thật, đầy người ta luôn rồi này.

Nói xong chị bước ra cửa. Nháy mắt với mình

Căn phòng chỉ còn lại mình.

Và sự im lặng.

Mình ngồi rất lâu.

Không còn cái cảm giác hưng phấn như vài phút trước.

Thay vào đó...

Là một khoảng trống rất lạ.

Mắt mình chợt nhìn sang chiếc điện thoại.

Một cuộc gọi nhỡ.

Từ Linh.

Bất giác.

Tim mình trùng xuống.

Mình vừa trách P phản bội.

Mình vừa đau đến mức tưởng không thể tha thứ.

Thế mà...

Chính mình lại vừa làm điều có lỗi với người con gái đang hết lòng yêu mình.

Mình ngồi tựa vào tường.

Châm một điếu thuốc.

Rít thật sâu.

Khói thuốc cay xè nơi sống mũi.

Lần đầu tiên sau rất lâu...

Mình không dám gọi lại cho Linh ngay.

Và cũng là lần đầu tiên...

Mình thấy bản thân mình chẳng khá hơn mình từng nghĩ là bao.
Phê quá chú em. số sát gái thì gái cứ tự đưa vào giường thôi.
 

bodaytien

Yếu sinh lý
cảm ơn các bác đã đẩy thuyền, nói thật là sau góp ý của các bác, e cũng chỉnh sửa thêm đoạn 18+ nhưng e thấy nó cứ ngượng ngượng mồm kiểu gì ấy. Nên là đoạn đấy nó không được chau chuốt nhiều, các bác thông cảm
Hay lắm chú em. chú làm anh phải tuốt lươn nửa đêm đó. nhớ lại hồi các em trẻ nước lồn như suối mà sướng. jo sờ mãi mới đủ nước địt thôi.
 

bodaytien

Yếu sinh lý
Chương 29: Trước thềm năm mới

Tối hôm ấy.

Chiều mình đã dọn dẹp hết nồi niêu, bát đũa, bếp ga để chuẩn bị về quê nên cũng chẳng còn hứng nấu nướng gì nữa.

Định bụng xuống dưới chân dốc tổ 21 làm bát bún chả cho nhanh rồi về ngủ sớm.

Vừa tắm xong.

Đang đứng trước gương, vừa chải lại mái tóc vừa huýt sáo vu vơ thì thấy có một bóng người lướt ngang cửa phòng.

Giật mình.

Trong đầu thoáng nghĩ:

"Ơ... địt mẹ, giờ này còn ai đi lại nhỉ? Hay ma?"

Nghĩ thế thôi chứ mình đéo sợ.

Phi ngay ra cửa.

  • Ai đấy?
Tiếng cười khúc khích vang lên.

Hóa ra là chị Samsung.

Chị đang cầm cây sào phơi quần áo, nhìn mình cười đến cong cả mắt.

  • Gớm, người ta đi lấy cái sào thôi mà hùng hổ thế.
Mình gãi đầu cười trừ.

  • Em tưởng ma.
Chị chống nạnh.

  • Có ma nào xinh thế này không?
Mình cười.

  • Không những xinh...
  • ...mà còn ngon nữa chứ.
Chị bặm môi.

Má hơi ửng hồng.

Đấm yêu mình một cái.

  • Cái tên này...
...

Mình thay quần áo rồi khóa cửa.

Định đi thì chị gọi với.

  • Đi ăn à?
  • Cho chị đi cùng với.
  • Đi luôn.
  • Đợi chị thay đồ nhé.
Mình gật đầu.

Rồi đứng hút thuốc.

Một điếu.

Hai điếu.

Đúng hai mươi phút sau.

Chị mới bước ra.

Đang định lẩm bẩm:

"Đàn bà ai cũng lâu thế à..."

Thì mình đứng hình.

Hôm nay chị mặc đẹp thật.

Một chiếc váy body ôm dáng.

Khoác ngoài chiếc áo phao màu sáng nhưng không kéo khóa.

Vừa kín đáo.

Lại vừa nổi bật.

Mình nhìn đến ngẩn người.

Chị cười tươi.

Khua khua tay trước mặt.

  • Đi thôi ông tướng.
Lúc ấy mình mới giật mình tỉnh.

...

Định đi bộ.

Chị lại cười.

  • Mặc váy thế này mà bắt chị đi bộ à?
Nói rồi.

Chị ném chùm chìa khóa xe cho mình.

Mình bắt lấy.

Giật mình.

  • Ơ... SH à?
Chị cười.

  • Xe bố mẹ mua lâu rồi.
  • Chị toàn đi xe công ty nên ít dùng.
Mình gãi đầu.

  • Em chưa lái xe xịn bao giờ.
Chị nhéo nhẹ vào sườn.

  • Đi đi.
...

Lên xe.

Mình gạt sẵn chỗ để chân.

Chị hơi khựng lại.

Mỉm cười.

Vì mặc váy nên chị ngồi nghiêng sang một bên.

Một tay rất tự nhiên vòng qua ôm eo mình.

Khoảnh khắc ấy.

Tim mình cũng khẽ lệch đi một nhịp.

Chở một cô gái đẹp.

Thằng con trai nào chẳng thấy vui.

...

Đi theo chỉ dẫn của chị.

Hai đứa dừng trước một quán lẩu mang đậm phong cách Hàn Quốc.

Chị cười.

  • Hôm nay ăn lẩu nhé.
  • Chị thèm lẩu quá.
Trong bụng mình chỉ nghĩ:

"Định làm bát bún cho nhanh mà..."

Nhưng thôi.

Chiều người đẹp vậy.

...

Quán khá đông.

Vừa bước vào.

Đã thấy không ít ánh mắt ngoái nhìn.

Thật ra mình biết.

Không phải nhìn mình.

Mà nhìn chị.

Chị nổi bật thật.

Mình ngồi cạnh mà cũng thấy... nở mũi.

...

Đồ ăn lên.

Hai đứa gọi thêm hai chai táo mèo.

Vừa ăn.

Vừa nói đủ chuyện trên đời.

Câu chuyện cứ thế kéo dài.

Đến lúc bước ra khỏi quán.

Cả hai đều hơi lâng lâng.

...

Chị lại bảo.

  • Đi uống nước nhé.
Sau một hồi xem bản đồ.

Hai đứa chạy xe ra Hồ Xương Rồng.

Cuối năm.

Ven hồ vắng hơn mọi khi.

Hai ly trà đá.

Một đĩa hướng dương.

Đủ cho một buổi tối bình yên.

Ngồi được một lúc.

Chị khẽ dựa đầu lên vai mình.

Giọng nhỏ như gió.

  • M này...
  • Em có tin là chị thích em ngay từ lần đầu gặp không?
Mình im lặng.

Khẽ cười.

Một lúc sau mới nói.

  • Nhưng em có Linh rồi.
Chị cũng cười.

Nụ cười buồn.

  • Chị biết.
  • Chị chỉ muốn nói thế thôi.
Rồi chị kể.

Về gia đình.

Về bố mẹ (nhà chị làm xưởng gì ấy mình quên mất rồi, nói chung là to lắm, cơ ngơi thì khỏi nói)

Về mong muốn ép chị lấy người "môn đăng hộ đối".

Về việc chị bỏ nhà đi làm Samsung chỉ để được sống cuộc đời mình muốn.

Mình ngồi nghe.

Thỉnh thoảng chỉ góp vài câu.

Khuyên chị.

Sống sao để bản thân không phải hối hận.

...

Đêm xuống.

Hai đứa trở về xóm trọ.

Đến trước cửa phòng.

Chị quay lại.

  • Vào chơi một lúc nhé?
Mình gật đầu.

Đó là lần đầu tiên mình bước vào phòng chị.

Diện tích vẫn vậy.

Nhưng được sắp xếp rất gọn gàng.

Có thêm vài chậu cây nhỏ.

Một chiếc đèn ngủ màu vàng.

Mọi thứ đều mang cảm giác rất nữ tính.

Trong lúc mình còn mải ngắm.

Chị ngồi xuống cạnh.

Khoảng cách giữa hai người ngày một gần.

Ánh mắt chạm nhau.

Không ai nói thêm điều gì.

Phần còn lại.

Hai đứa đều để cảm xúc dẫn lối. Rồi thì lại là lá la là la

...

Đêm ấy.

Hai con người đều hiểu.

Đó chỉ là một khoảnh khắc rất khó gọi tên.

Không hứa hẹn.

Không ràng buộc.

Chỉ là hai trái tim cô đơn vô tình tìm thấy nhau trước thềm năm mới.

Nằm cạnh mình.

Chị khẽ cười.

  • Thế này là lần thứ hai rồi đấy.
Mình cũng bật cười.

  • Chắc... tại cảm xúc.
Chị véo nhẹ má mình.

"Cảm xúc cái gì mà tận hai lần hả". rồi chị cười

  • Em yên tâm.
  • Chị không bắt em phải lựa chọn gì đâu.
  • Chị chỉ muốn giữ lại một kỷ niệm đẹp.
Nghe vậy.

Bao nhiêu áp lực trong lòng mình cũng nhẹ đi.

Rồi chị bảo

-Đêm nay ở đây với chị nhé

Mình gật đầu

Đêm ấy. Lại thêm cuốc nữa, ôi cái thân tôi, chắc ngang xúc 9 tấn than rồi.

Xong lần 2

Hai người vẫn trần truồng ôm nhau ngủ.

...

Sáng hôm sau.

Khoảng chín giờ.

Mình tỉnh giấc.

Trong phòng chỉ còn lại mùi nước hoa thoang thoảng.

Chị đã đi làm từ lúc nào.

Trên điện thoại hiện một tin nhắn.

"Nhìn M ngủ ngon quá nên chị không nỡ gọi.

Chị đi làm đây.

Hôn M. :*"

Mình bật cười.

Lắc đầu.

  • Đúng là... yêu tinh thật.
...

Mặc quần áo xong.

Mình khóa cửa phòng giúp chị.

Mang chìa khóa gửi cô chủ.

Cô nhìn mình bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Mình cười chữa cháy ngay.

  • Hôm qua cháu mượn chìa khóa lấy cái laptop chị ấy để quên.
  • Sáng chị đi làm sớm quá nên cháu gửi lại cô.
Cô chỉ "à" một tiếng.

Rồi cười hiền.

  • Về quê ăn Tết vui nhé.
  • Dạ, cô chú cũng đón năm mới vui vẻ ạ.
...

Rời xóm trọ.

Mình bắt xe ôm sang tiệm vàng Quý Tùng trên đường Lương Ngọc Quyến.

Mua cho mẹ một chỉ vàng.

Giá lúc ấy khoảng hơn ba triệu.

Cầm hộp vàng nhỏ trong tay.

Mình thấy vui lắm.

Đây là món quà đầu tiên mình tự kiếm tiền mua cho mẹ.

Cất kỹ vào hai lớp túi.

Rồi mới bỏ sâu vào balô.

Giáp Tết.

Trộm cắp nhiều.

Cẩn thận vẫn hơn.

Tiền mặt thì mình đã nhét gần hết vào thẻ.

Chỉ để lại vài trăm nghìn đi đường.

...

Ra bến xe.

Làm một bi thuốc lào.

Một cốc trà đá thì cũng đến giờ xe chạy

Mình đeo balô lên vai. Vẫn vị trí cũ, vẫn phong cảnh đấy

Ngoái nhìn thành phố đã gắn bó với mình suốt học kỳ đầu tiên.

Khẽ mỉm cười.

"Tạm biệt Thái Nguyên..."

"Mình về với thầy bu."

"Về với quê hương."

"Về ăn Tết đây."
tml không tả kỹ làm tình với chị Samsung, chị đẹp mà m tả sơ sơ vậy. hixhix truyện hay lắm. t mải đọc quá.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 69: Lại lên đường

Ở nhà thêm đúng một ngày nữa.

Tối hôm ấy, cơm nước xong xuôi, mình lại lóc cóc đi bộ sang đầu cầu.

Quán trà đá quen vẫn đông như mọi hôm.

Cường còi đã ngồi sẵn ở đó, trên tay là điếu thuốc đang cháy dở.

Thấy mình, nó cười.

  • Lô, tưởng mày quên luôn cái quán này rồi.
Mình kéo ghế ngồi xuống.

  • Quên sao được.
Bà chủ mang ra hai cốc trà đá, thêm đĩa hướng dương như mọi lần.

Hai thằng vừa uống vừa bóc hạt, câu chuyện cứ thế lan man từ chuyện làng xóm, bạn bè cho đến chuyện học hành.

Đang nói dở thì mình buột miệng:

  • Mai tao lại lên Thái Nguyên rồi.
Cường đang nhằn hạt hướng dương cũng khựng lại.

  • Ơ?
  • Mới về chơi được có hơn nửa tháng mà.
  • Sao đi sớm thế?
Mình nhấp ngụm trà.

  • Anh họ tao có việc.
  • Hai thằng lên làm thêm kiếm ít tiền.
Nó gật gù.

Một lúc sau mới chậm rãi nói.

  • Thế cũng tốt.
  • Kiếm được đồng nào thì đỡ đần thầy u đồng ấy.
  • Tao biết mày thương bố mẹ lắm.
Mình chỉ cười.

Không cần nói nhiều.

Chơi với nhau từ bé.

Có những chuyện chỉ cần nhìn ánh mắt cũng đủ hiểu.

Ngồi đến gần mười giờ đêm.

Hai thằng mới đứng dậy.

Nó vỗ vai mình.

  • Lên đấy giữ gìn sức khỏe.
  • Có gì gọi tao.
  • Ừ.
Hai thằng ai về nhà nấy.


Sáng hôm sau.

Đang ngủ ngon thì điện thoại réo inh ỏi.

Mình với tay mò mãi mới thấy.

Là thằng Dương.

Vừa bắt máy.

Đầu dây bên kia đã oang oang.

  • Alo!
  • Bố cháu đi chưa?
Mình vẫn còn ngái ngủ.

  • Chưa...
  • Mới mấy giờ...
Nó cười như được mùa.

  • Tao đi được nửa đường rồi.
  • Chắc hai tiếng nữa tới Thái Nguyên.
Mình bật ngồi dậy.

  • Địt mẹ.
  • Đi sớm thế?
  • Háo hức quá đéo ngủ được.
  • Thế nên đi luôn.
Nghe xong chỉ biết cười.

  • Thôi được.
  • Tao cũng dậy đây.
  • Lên nhớ gọi.
  • Ok.
Tắt máy.

Mình ngồi ngẩn ra vài giây.

Rồi bật cười.

Đúng là thằng này.

Lúc nào cũng nhiệt hơn người khác.


Xuống dưới nhà.

Bố mẹ đã đi làm từ sớm.

Trên bàn vẫn là cái lồng bàn quen thuộc.

Mở ra.

Một bát cơm rang.

Hai quả trứng.

Cốc nước chè xanh.

Chắc mẹ lại dậy từ tinh mơ chuẩn bị rồi mới đi.

Tự nhiên thấy lòng ấm lạ.

Mình ăn sạch bữa sáng.

Ra hiên làm một bi thuốc lào.

"Kéo..."

Khói tan.

Đầu óc cũng tỉnh hẳn.

Vệ sinh cá nhân.

Xách balô.

Rồi lững thững đi bộ ra cánh đồng.


Bố mẹ đang cùng mọi người gom những bao thóc cuối cùng.

Thấy mình, mẹ bỏ việc xuống.

  • Đi luôn à con?
  • Vâng.
  • Con sang làm với anh họ.
Mẹ phủi tay vào chiếc khăn quấn ngang hông rồi dặn.

  • Đi đứng cẩn thận nhé.
  • Đi xe mệt thì nghỉ.
  • Đừng cố.
Mình cười.

  • Con biết rồi mà.
Bố chỉ nhìn mình.

Rồi gật đầu.

  • Cố gắng lên.
Một câu ngắn gọn.

Nhưng lúc nào cũng khiến mình thấy có thêm động lực.


Mình gọi con em gái dậy.

Con bé mắt vẫn còn díp cả lại.

  • Gì đấy...
  • Chở anh ra đường lớn.
Nó càu nhàu vài câu.

Nhưng vẫn đánh răng rửa mặt rồi lôi xe ra.

Hai anh em chạy chầm chậm ra đầu quốc lộ.

Đến nơi.

Mình lấy trong ví ra năm trăm nghìn.

Đưa cho nó.

  • Cầm đi.
  • Anh cho.
Con bé mở to mắt.

  • Thật á?
  • Ừ.
  • Ở nhà có tiền đi chơi với bạn.
  • Không lại ngại.
Nó cười toe.

  • Yeah!
  • Nhất anh mình!
Rồi ôm vai mình lắc lắc.

Mình cốc nhẹ lên đầu nó.

  • Ở nhà ngoan.
  • Đừng có phá bố mẹ.
Nó lè lưỡi.

  • Biết rồi.
Hai anh em đứng đợi thêm chừng hai mươi phút.

Chiếc xe khách quen thuộc cũng từ xa chạy tới.

Mình xách balô.

Bước lên xe.

Quay xuống vẫy tay.

Con em vẫn đứng đó.

Vẫy tay thật cao.

Cho đến khi chiếc xe khuất hẳn sau khúc cua.


Ngồi xuống hàng ghế quen thuộc cạnh cửa sổ.

Gió lùa vào mát rượi.

Nhìn những cánh đồng lúa vàng dần lùi lại phía sau.

Trong lòng mình bỗng thấy háo hức lạ thường.

Lần này lên Thái Nguyên...

Không còn là những ngày rong chơi.

Không còn là kỳ nghỉ hè.

Mà là một hành trình mới.

Hành trình của những đồng tiền đầu tiên do chính mình làm ra.

Ở đâu đó trên thành phố ấy...

Có thằng Dương đang chờ.

Có ông anh họ đang chờ.

Và...

Có một cô gái ở Hà Giang đang ngày ngày mong mình.

Mình khẽ tựa đầu vào cửa kính.

Mỉm cười.

Thái Nguyên...

Mình lại về rồi đây.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 70: Ngày trở lại xóm trọ

Khoảng hơn mười giờ sáng thì mình cũng có mặt ở bến xe Thái Nguyên.

Ngồi nghỉ một lát cho đỡ mỏi chân rồi bắt đầu đi tìm xe ôm về xóm trọ.

Đang ngó nghiêng thì có một chú xe ôm trạc ngoài năm mươi tiến lại.

  • Đi đâu cháu?
Mình nói địa chỉ xóm trọ ở tổ 21.

Chú cười hiền.

  • Lên đi, chú chở.
Nhìn vẻ ngoài hiền lành, nói chuyện cũng nhẹ nhàng nên mình chẳng nghĩ ngợi gì, leo lên xe luôn.

Suốt quãng đường hai chú cháu còn nói chuyện vu vơ, mình cứ nghĩ gặp được người tử tế.

Ai ngờ...

Đến nơi, mình vừa bước xuống xe thì chú quay lại.

  • Cho chú xin năm chục.
Mình đứng hình mất mấy giây.

  • Dạ?
  • Năm chục cháu.
Mình nhíu mày.

  • Cháu đi tuyến này suốt, có hai mươi nghìn mà chú?
Lúc này chú bắt đầu đổi giọng.

  • Giờ xăng tăng, đủ thứ tăng, năm chục là đúng rồi.
Nghe đến đây thì mình biết gặp phải "xe ôm chặt chém" rồi.

Mình cười.

  • Chú tưởng cháu mới lên Thái Nguyên lần đầu à?
  • Tuyến này cháu đi cả năm rồi.
Chú thấy lý lẽ không xuôi, lại bảo:

  • Thôi... ba chục.
Lúc ấy mình cũng bắt đầu bực.

  • Hai chục thôi.
  • Không lấy thì cháu đi luôn đấy.
Hai bên nhìn nhau vài giây.

Cuối cùng chú hậm hực giật lấy tờ hai mươi nghìn rồi phóng xe đi mất.

Mình đứng nhìn theo, lắc đầu cười.

  • Mới sáng ra đã gặp quả hãm thật...

Xách đồ vào phòng.

Việc đầu tiên là gỡ mấy viên gạch mình chèn dưới cửa trước khi về quê.

Mở cửa ra...

Một luồng không khí hầm hập phả thẳng vào mặt.

  • Đéo mẹ...
  • Mới hơn hai tuần mà hôi thế này à?
Mình mở tung cửa sổ.

Mở cả cửa chính.

Đi một vòng kiểm tra.

May quá.

Không chuột.

Không gián.

Không cái gì bị cắn nát.

Thế là còn may.

Thay vội cái quần đùi, cởi trần, không thèm mặc sịp vì nóng quá, rồi bắt đầu quét dọn.

Lau bàn.

Quét nhà.

Phủi bụi.

Xong xuôi mới bật quạt cho gió lùa khắp phòng.

Ngả lưng xuống chiếc giường quen thuộc.

Cái tật của mình từ bé đến giờ vẫn chẳng bỏ được.

Nửa người nằm trên giường.

Hai chân thì thò xuống đất.

Không hiểu sao nằm kiểu ấy lại thấy dễ chịu, cứ như được giãn hết gân cốt.

Lướt điện thoại một lúc.

Hồi đó có cái ứng dụng Muvik à, nó cũng na ná tiktok bây giờ ý,đang khá nổi, mình ngồi nghịch giết thời gian, vào ngắm thì toàn gái nhảy, ăn mặc hở hang lắm, lắc mông đít các kiểu, làm thằng em mình phấn khích dựng ngược cả lên

Đang chăm chú thì...

  • Á!!!
Một tiếng hét vang ngay cửa phòng.

Mình giật bắn người ngồi dậy.

Quay sang thì thấy cô bé học CĐSP Mầm non ở phòng tầng dưới đang đứng chết trân ngoài cửa.

Con bé đỏ bừng cả mặt.

Lúc ấy mình mới giật mình nhận ra cửa phòng vẫn đang mở toang, còn mình thì súng ống lại dựng ngược lên

Không khí ngượng nghịu đến buồn cười.

Thấy vậy mình cố tình trêu.

  • Sao thế?
  • Thấy cái gì lạ lắm à?
Con bé ấp úng.

  • Em... em...
  • Em thấy cửa mở tưởng anh lên rồi nên...
  • Quên mất chưa gõ cửa...
Mình cười.

  • Nhớ anh quá nên chạy sang luôn hả?
Con bé càng đỏ mặt hơn.

Mình bước thêm một bước, giả vờ dọa.

  • Chết rồi...
  • Làm em ngại thế này thì anh biết xin lỗi kiểu gì đây?
  • Á...
Con bé ôm mặt chạy thẳng một mạch về phòng.

Mình đứng ôm bụng cười.

Đúng lúc ấy.

Ngoài sân vang lên tiếng xe máy.

Thằng Dương.

Nó vừa dựng xe vừa nhìn mình.

  • Địt mẹ.
  • Mày làm gì con bé kia đấy?
  • Tao vừa thấy nó chạy từ phòng mày về như ma đuổi.
Mình chỉ cười.

  • Có gì đâu.
  • Trêu tí cho vui.
Nó bĩu môi.

  • Vui cái lồn.
Rồi hai thằng cùng phá lên cười.


Mình chạy ra phụ nó dỡ đồ.

Phải nói là nhiều thật.

Bao tải.

Thùng carton.

Túi lớn.

Túi bé.

Mang hết vào phòng mới thấy thằng Dương mở chiếc thùng giấy ra.

Mắt mình sáng rực.

  • Ôi địt...
  • Nhiều thế!
Nào là thịt trâu gác bếp.

Thịt chua.

Cơm lam.

Một con gà luộc sẵn.

Đủ loại đồ ăn đặc sản Tây Bắc.

Mình cười.

  • Nhà mày làm nhiều thế à?
Nó cũng cười theo.

  • Nhà tao làm cái lồn.
  • Mẹ tao đi mua hết đấy.
  • Sợ hai thằng lên đây lại ăn mì tôm.
Nghe xong tự nhiên thấy ấm lòng.

Đúng là mẹ lúc nào cũng nghĩ cho con.

Mình nhìn đống đồ rồi nói:

  • Hai thằng ăn sao hết.
  • Gọi con bé cùng xóm sang ăn đi.
Dương ngẩng lên.

  • Con bé nào?
Mình kể qua chuyện gặp cô bé hôm trước.

Nó cười đểu.

  • Nhìn cũng xinh phết.
  • Chén chưa?
Mình đá nhẹ vào chân nó.

  • Chén cái lồn.
  • Hàng xóm thôi.
Nó lại cười.

  • Thì chẳng chén cái lồn
  • Mồm mày chỉ được cái thế.
Hai thằng lại cười ha hả.


Mặc áo vào tử tế.

Mình xuống gõ cửa phòng em.

  • Ai đấy ạ?
  • Anh đây.
  • Đợi em chút nhé.
Một lát sau cửa mở.

Con bé vẫn hơi ngượng, hai má còn ửng hồng.

Mình cố tình hỏi.

  • Sốt à?
  • Sao mặt đỏ thế?
Em chỉ cúi đầu cười.

Mình nói luôn.

  • Tí sang phòng anh ăn cơm nhé.
  • Bọn anh mới lên, mang nhiều đồ quá.
  • Không có tủ lạnh, để mai hỏng thì phí.
Con bé cười.

  • Vâng ạ.
  • Có cần em mua thêm gì không anh?
  • Không.
  • Em sang là vui rồi.

Lúc quay về phòng.

Thằng Dương đã bày gần xong mọi thứ.

Mình chạy ra tạp hóa đầu ngõ.

Mua chục lon bia.

Một túi đá.

Rồi xách về.

Vừa bước vào đã thấy hai người ngồi nói chuyện rôm rả.

Mình nhìn Dương rồi bật cười.

  • Nhanh thật đấy.
Nó nháy mắt.

  • Mồm tao mà.
Ba người ngồi quây quần giữa căn phòng nhỏ.

Thịt trâu gác bếp thơm nức.

Cơm lam chấm muối vừng.

Thịt chua ăn kèm lá sung.

Con gà luộc mẹ Dương chuẩn bị cũng hết veo lúc nào không biết.

Vừa ăn vừa kể chuyện nghỉ hè.

Không khí rộn ràng hẳn sau hơn nửa tháng xóm trọ vắng tanh.

Ăn xong.

Em chủ động giúp hai thằng dọn dẹp.

Trước lúc về, mình còn trêu.

  • Đừng đóng cửa nhé.
  • Tí anh qua nghe em đánh piano.
Con bé cười tinh nghịch.

  • Nếu thấy mình giỏi... thì sang.
Nói xong chạy biến về phòng.

Mình và Dương nhìn nhau cười.

Ngày đầu tiên trở lại Thái Nguyên lại rộn ràng như thế.

Hai thằng ngồi thêm một lúc, rồi đi ngủ

Đến tối thì lại kéo nhau xuống quán net quen thuộc làm vài trận game.

Đến khuya trở về phòng, mình gọi điện cho V.Anh.

Nghe em kể chuyện ở nhà, kể chuyện nhớ nhau, rồi dặn nhau ngủ sớm.

Ngày mai...

Hai anh em sẽ chính thức bắt đầu những ngày đi làm đầu tiên cùng ông anh họ.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 71: Những đồng tiền tiếp theo

Sáng hôm sau, mình với cu Dương dậy khá sớm.

Hai thằng đánh răng rửa mặt, nhét vài bộ quần áo cùng hai cái laptop vào balô rồi khóa cửa phòng.

Hôm nay là ngày đầu tiên xuống chỗ ông anh họ để bắt đầu công việc.

Hai thằng đều háo hức.

Không phải vì lần đầu được kiếm tiền nữa.

Mà vì sau hơn nửa tháng nghỉ hè, cuối cùng cũng lại được quay về guồng quay quen thuộc.

Đến khu trọ gần Đại học Công nghiệp Thái Nguyên, vừa dựng xe đã thấy ông anh đứng ngoài sân hút thuốc.

Thấy hai đứa, ông cười toe.

  • Đến rồi à hai thằng giặc.
Ba anh em bắt tay nhau cái "bốp".

Mỗi lần gặp ông anh, mình đều có cảm giác rất thoải mái.

Ông chẳng bao giờ ra vẻ đàn anh hay dạy đời. Cái gì biết thì chỉ, cái gì chưa biết thì cùng nhau tìm.

Đúng kiểu anh em.

Mang đồ lên phòng xong, ông anh rót mỗi đứa cốc nước rồi mới nói.

  • Đợt này không phải ở lì dưới này đâu.
  • Hai thằng ở đây đôi hôm.
  • Anh hướng dẫn xong thì mang việc về phòng mà làm.
  • Vừa thoải mái...
Ông dừng một chút rồi cười đểu.

  • ...vừa còn gái gú nữa.
Mình với cu Dương phá lên cười.

  • Gái gú gì anh.
  • Nghỉ hè về quê gần hết rồi.
Ông anh bĩu môi.

  • Bố mày còn lạ chúng mày chắc.
  • Hai thằng mày mà thiếu gái thì Thái Nguyên mất điện.
Cả phòng lại cười nghiêng ngả.


Ngồi thêm một lúc thì cũng đến trưa.

Ba anh em quyết định không nấu nướng.

Xuống quán dưới ngõ gọi luôn ba suất cơm rang, thêm đĩa vịt quay.

Mình tiện tay bê luôn cả két bia về.

Cu Dương hí hửng mở chiếc thùng carton mang từ Sơn La xuống.

Ông anh vừa nhìn đã tròn mắt.

  • Địt...
  • Thịt trâu gác bếp à?
  • Với cả thịt chua nữa?
Dương cười khà khà.

  • Mẹ em mua cho đấy.
  • Chứ nhà em làm gì có.
Ông anh cầm miếng thịt lên nhai rồi gật gù.

  • Ngon thật.
  • Sinh viên như bọn anh bình thường muốn mua mấy món này cũng phải cân nhắc.
Ba anh em vừa ăn vừa uống.

Không khí chẳng khác gì mấy người anh em lâu ngày gặp lại.


Đầu giờ chiều.

Ông anh kéo ba cái laptop lại gần nhau.

  • Thôi.
  • Bắt đầu.
Mình với Dương cũng nghiêm túc hẳn.

Thực ra công việc vẫn là làm online cho đối tác nước ngoài.

Nhưng lần này khác hẳn đợt bọn mình làm ở học kỳ một.

Không còn kiểu cày liên tục theo chiến dịch nữa.

Mà chuyển sang hình thức ổn định hơn.

Mỗi ngày, phía bên kia sẽ giao cho mình một lượng công việc nhất định.

Không ép thời gian.

Không bắt online liên tục.

Miễn trong vòng hai mươi bốn tiếng hoàn thành là được.

Ông anh vừa làm mẫu vừa giải thích.

  • Thu nhập không bùng như đợt trước.
  • Nhưng đều.
  • Chăm chỉ thì mỗi ngày cũng được 10 -15$.
  • Làm quen rồi thì khoảng bốn, năm tiếng là xong.
  • Còn lại muốn học, muốn chơi hay muốn ngủ cũng tùy.
Mình với Dương nhìn nhau.

Hai thằng đều gật đầu.

Đúng cái bọn mình đang cần.

Có thêm thu nhập.

Mà vẫn không ảnh hưởng việc học.

Ông anh hướng dẫn đi hướng dẫn lại vài lần.

Những thao tác ban đầu còn hơi lúng túng.

Nhưng vì học kỳ trước đã từng làm nên cả hai bắt nhịp khá nhanh.

Đến chiều thì cũng bắt đầu quen tay.


Ba anh em mải làm đến mức quên cả thời gian.

Mãi gần chín giờ tối.

Ông anh mới gập máy lại.

  • Đi ăn thôi.
  • Đói chết rồi.
Ba người kéo nhau xuống khu chợ Tê Ba Nhất.

Quán quen của ông anh.

Nửa con ngan luộc.

Đĩa chân gà.

Ba bát bún.

Thêm chai rượu quê.

Rượu vào được vài vòng.

Ông anh tự nhiên trầm hẳn xuống.

  • Bọn mày biết không...
  • Hồi anh mới xuống Thái Nguyên học...
  • Khổ lắm.
Mình với Dương lập tức im lặng.

Ông nhấp ngụm rượu rồi kể.

  • Nhà anh nghèo.
  • Bố mẹ phải vay vốn ngân hàng cho sinh viên mới đủ tiền nhập học.
  • Xuống đây chẳng quen ai.
  • Phòng trọ tự tìm.
  • Công việc tự kiếm.
  • Rửa bát từng làm.
  • Chạy bàn từng làm.
  • Bê cỗ thuê cũng từng làm.
  • Có hôm làm từ sáng đến đêm.
  • Về đến phòng chỉ muốn lăn ra ngủ.
Ông cười.

  • Tiền thì chẳng được bao nhiêu.
  • Học thì ngày càng đi xuống.
Đến lúc ấy anh mới nghĩ...

"Làm kiểu này không ổn."

Thế là anh dành dụm từng đồng.

Mua một cái laptop cũ.

Ban ngày đi học.

Đêm về tự mày mò cách kiếm tiền trên mạng.

Có hôm thức đến ba bốn giờ sáng.

Có hôm bị lừa.

Có hôm làm cả tuần chẳng được đồng nào.

Nhưng rồi cũng quen.

Cũng kiếm được tiền.

Có tiền mua cái xe.

Có tiền mua đồ mình thích.

Có tiền gửi về phụ bố mẹ trả dần khoản vay.

Ông quay sang nhìn hai đứa.

  • Đợt trước anh chỉ cho bọn mày làm chiến dịch.
  • Còn lần này...
  • Anh muốn chỉ bọn mày cách kiếm tiền được lâu hơn.
  • Không nhiều một lúc.
  • Nhưng ổn định.
  • Quan trọng nhất là...
  • Không ảnh hưởng việc học.
Mình với Dương ngồi nghe.

Không ai nói câu nào.

Chỉ lặng lẽ gật đầu.

Ông lại cười.

  • Hai thằng mày may hơn anh.
  • Vì có người chỉ đường.
  • Chứ ngày xưa anh toàn tự đập đầu vào tường mà mò.
Rồi ông nhìn thẳng hai đứa.

  • Anh chỉ dặn một câu thôi.
  • Cố gắng kéo nhau đi lên.
  • Đừng bao giờ rủ nhau đi xuống.
Ông quay sang Dương.

  • Anh quý mày.
  • Vì mày thật.
  • Cứ giữ cái tính ấy.
Rồi quay sang mình.

  • Còn mày...
  • Bớt đa tình đi.
  • Kiếm được tiền rồi đừng tiêu hết vào gái.
Cả ba anh em phá lên cười.


Ăn uống xong.

Ba người lại về phòng.

Ông anh tiếp tục hướng dẫn những chỗ hai đứa còn chưa hiểu.

Mãi gần một giờ sáng.

Ba anh em mới chịu đi ngủ.


Sáng hôm sau.

Mình với Dương chào ông anh rồi quay về phòng trọ.

Thực ra làm ở phòng vẫn thích hơn.

Yên tĩnh.

Thoải mái.

Không phải làm phiền ông anh.

Mà dưới đó còn mấy anh khác làm cùng, người ra người vào suốt.

Về đến phòng.

Hai cái laptop lại được đặt ngay ngắn trên giường.

Hai thằng nhận nhiệm vụ mới.

Rồi cắm cúi làm.

Đến gần trưa.

Dương mới vươn vai.

  • Mỏi vl.
  • Đi ăn thôi.
Ăn cơm xong.

Về phòng.

Nó ngồi ngắm quanh một vòng rồi bảo.

  • Hay chuyển phòng đi.
  • Chật quá.
  • Muốn kê cái bàn làm việc tử tế cũng không có chỗ.
Mình nhìn quanh.

Cũng thấy đúng.

Nhưng vẫn lắc đầu.

  • Thôi.
  • Mới chuyển có mấy tháng.
  • Chuyển nữa ngại bỏ mẹ.
  • Với lại phòng này mát.
  • Không điều hòa vẫn dễ chịu.
Dương thở dài.

  • Ừ.
  • Thế kiếm thêm ít đã rồi tính.
Hai thằng lại mở máy.

Tiếp tục công việc.


Tối đến.

Trước khi ngủ.

Mình gọi video cho V.Anh.

Vừa thấy mình ngồi trước laptop.

Em đã hỏi.

  • Ơ?
  • Anh không đi làm à?
Mình quay điện thoại sang màn hình.

  • Anh đang làm đây.
Rồi kiên nhẫn giải thích từ đầu đến cuối.

Em nghe xong thì cười rất tươi.

  • May quá.
  • Chứ sau này em lên.
  • Anh cứ ở dưới chỗ anh họ mãi.
  • Em nhớ chết.
Mình cười.

  • Nhớ cái gì nhất
Em dơ tay nắm đấm lên

Mình bảo à cái đấy thì được

Em lại cười rồi bảo “Dâm tăc”

Hai đứa lại thủ thỉ thêm một lúc.

Trước khi tắt máy.

Mình nhìn bảng thống kê công việc của ngày hôm nay.

16 đô.

Không còn cảm giác bỡ ngỡ như lần đầu tiên kiếm được tiền ở học kỳ trước.

Lần này...

Là cảm giác yên tâm.

Mình biết, từ bây giờ, ngoài việc học, mình đã có thể tự kiếm thêm để trang trải cuộc sống.

Ít nhất...

Mỗi lần xin tiền bố mẹ.

Mình sẽ thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 72: Chuỗi những ngày làm việc

Cuộc sống của hai thằng mình sau khi quay lại Thái Nguyên bỗng trở nên đều đặn đến lạ.

Sáng ngủ.

Trưa làm.

Chiều ăn.

Tối chơi.

Đêm lại tiếp tục cày.

Công việc lần này khác hẳn hồi kỳ một. Không còn phải canh giờ như trước nữa. Bên kia chỉ gửi cho

mỗi đứa một khối lượng công việc trong ngày, miễn trong vòng hai mươi bốn tiếng mình hoàn thành

rồi gửi lại là được. Làm nhanh thì nghỉ sớm, làm chậm thì thức thêm. Tự do hơn rất nhiều.

Nhưng cũng chính vì tự do...

Hai thằng lười như chó.


Mới ngày đầu tiên về phòng làm.

Chín giờ sáng.

Mình mở laptop.

Đang định bắt đầu thì thằng Dương ngáp một cái rõ dài.

— Địt mẹ... buồn ngủ quá.

Mình quay sang.

— Thế mày ngủ đi.

— Ừ.

Nó đáp tỉnh bơ.

Xong...

Đóng luôn laptop.

Leo lên giường.

Chăn kéo kín đầu.

Mình trợn mắt.

— Ơ địt mẹ?

— Làm thì làm... ngủ thì ngủ... phải rõ ràng chứ.

— Thế công việc?

— Tí làm.

— Tí là bao giờ?

— Dậy rồi tính.

Nói xong...

Ngáy.

Đúng ba phút sau đã nghe tiếng "khò... khò..."

Mình nhìn cái màn hình laptop.

Rồi nhìn sang nó.

Rồi lại nhìn màn hình.

Cuối cùng...

Mình cũng gập máy.

"Thôi ngủ."

Hai thằng ngủ phát đến tận hơn mười hai giờ.


Đến lúc tỉnh.

Hai đứa nhìn nhau.

— Địt mẹ.

— Chết mẹ.

— Chưa làm gì luôn.

Hai thằng cười như điên.

Thế là lật đật ôm laptop.

Làm.

Đến hơn hai giờ chiều.

Thằng Dương lại gập máy.

— Đi ăn.

— Mày làm xong chưa?

— Chưa.

— Thế sao đi?

— Đói.

...

Đúng là chịu.


Buổi chiều hôm ấy.

Hai thằng ra quán cơm bụi quen.

Mỗi thằng gọi suất cơm mười lăm nghìn.

Có miếng thịt kho.

Ít rau muống.

Thêm bát canh.

Ăn ngon lành.

Đang ăn.

Thằng Dương bỗng nhìn mình.

— Tao hỏi thật.

— Gì?

— Nếu một ngày kiếm được nghìn đô thì mày làm gì?

Mình vừa nhai vừa nghĩ.

— Gửi về cho bố mẹ trước.

Nó gật đầu.

— Còn tao...

Mình ngẩng lên.

— Tao mua con Exciter.

— Địt mẹ.

— Thật.

— Có nghìn đô đã nghĩ đến xe.

Nó cười.

— Không thì nghĩ đến gái à?

— Gái thì có V.Anh rồi.

Nó bĩu môi.

— Đồ phản bội hội độc thân.

Hai thằng lại cười.

— Độc cái lồn, tao đi phô em Khoa Học mày bây giờ




Buổi tối.

Công việc cũng hoàn thành.

Nhìn dòng chữ "Completed".

Mình khẽ thở phào.

Ngày đầu tiên...

Mười bảy đô.

Không nhiều.

Nhưng là những đồng đô tiếp theo mình tự tay kiếm được.

Không phải xin ai.

Không phải vay ai.

Cảm giác ấy...

Thích thật.


Đến gần cuối tuần.

Hai thằng ngồi cộng tiền.

Thằng Dương lấy máy tính.

Bấm bấm.

Rồi ngẩng lên.

— Địt mẹ...

— Sao?

— Hơn một trăm đô rồi.

Mình giật mình.

Nhìn lại.

Đúng thật.

Hai thằng nhìn nhau.

Rồi...

Đập tay "bốp" một cái.

Không hét.

Không nhảy.

Chỉ cười.

Một nụ cười rất đàn ông.

Vì cả hai đều biết...

Đây là lần đầu tiên sau rất lâu...

Tiền trong túi mình là tiền mình kiếm ra.

Không phải tiền lô.

Không phải tiền vay.

Không phải tiền bố mẹ gửi.

Mà là tiền của chính mình.


Buổi tối.

Mình lẳng lặng ra cây ATM.

Chuyển một triệu về cho mẹ.

Xong xuôi.

Đang ngồi hút thuốc.

Điện thoại reo.

Mẹ.

— Alo mẹ.

— Sao lại gửi tiền về?

Mình cười.

— Con kiếm được mà.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

Rồi mẹ bảo.

— Con giữ mà tiêu.

— Con còn.

— Đi học thiếu đủ thứ.

— Con tự lo được rồi.

Mẹ không nói gì thêm.

Chỉ khẽ đáp.

— Ừ...

— Mẹ biết rồi.

Tắt máy.

Mình nhìn điếu thuốc cháy dở.

Không hiểu sao...

Sống mũi cay cay.

Có lẽ...

Đây là lần đầu tiên...

Mình được dùng chính đồng tiền mình kiếm để gửi về cho bố mẹ.

Không nhiều.

Nhưng đủ để thấy...

Mình đang lớn dần lên.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 73: Cô bé tầng dưới

Sau mấy hôm làm việc.

Hai thằng mình cũng quen nhịp sống.

Sáng ngủ.

Chiều làm.

Tối net.

Đêm gọi điện yêu đương.

Cuộc sống cứ đều đều như thế.


Khoảng gần trưa một hôm.

Đang ngồi gõ bàn phím.

"Cốc... cốc..."

Tiếng gõ cửa.

Mình ngẩng lên.

— Ai đấy?

Ngoài cửa vọng vào.

— Em...

Mình mở cửa.

Là cô bé học Cao đẳng Sư phạm Mầm non ở tầng dưới.

Con bé vẫn cười tươi.

Má lúm đồng tiền.

Hàm răng hơi khấp khểnh.

Nhìn duyên phết.

Nhưng cứ cười to là mình lại phải cố nhịn cười theo.

Nó chìa cái laptop ra.

— Anh ơi...

— Laptop em bị sao ấy.

— Em bật mãi không lên.

Mình nhận lấy.

— Đâu.

Mở nguồn.

Không lên thật.

Tháo pin.

Cắm lại RAM.

Ấn thêm phát nữa.

"Bíp..."

Lên luôn.

Con bé mở to mắt.

— Ơ?

— Xong rồi á?

Mình cười.

— RAM nó lỏng thôi.

Nó cười toe.

— Anh giỏi thế.

Đúng lúc ấy.

Thằng Dương ló đầu ra.

— Giỏi cái lồn.

— Thằng này hồi trước sửa máy xong còn thừa ba con ốc.

Mình quay sang.

— Địt mẹ.

— Thế máy vẫn chạy mà.

Con bé đứng giữa.

Cười khúc khích.


Từ hôm ấy.

Không hiểu sao...

Con bé sang phòng hai thằng nhiều hơn.

Lúc thì:

— Anh ơi cho em mượn cái kéo.

Lúc thì:

— Anh ơi có băng dính không?

Lúc lại:

— Anh ơi wifi bị gì rồi?

Thằng Dương nhìn mình.

— Tao thấy...

— Nó thích mày.

Mình phì cười.

— Thích cái lồn.

— Nó nhờ thật.

— Tin tao đi.

— Gái mà nhờ nhiều thế là thích.

Mình cầm cái dép.

— Cút.

Nó ôm đầu chạy.


Buổi tối.

Hai thằng đang định đi net.

Thì từ dưới tầng...

Vang lên tiếng đàn piano.

Tiếng đàn nhẹ lắm.

Không chuyên nghiệp.

Nhưng rất tình cảm.

Mình đứng khựng lại.

Thằng Dương cũng ngẩng đầu.

— Ê...

— Con bé đàn à?

Mình gật.

Không hiểu sao...

Hai thằng lại ngồi ngay bậc cầu thang.

Nghe hết bản nhạc.

Đến lúc tiếng đàn dừng.

Con bé mở cửa.

Thấy hai thằng ngồi đó thì giật mình.

— Ơ?

— Hai anh chưa đi chơi à?

Mình cười.

— Ngồi nghe em đàn.

Con bé ngượng.

— Em đàn dở lắm.

— Không.

— Hay mà.

Nó cười.

Lần này cười nhẹ thôi.

Đỡ lộ răng hơn.


Mình hỏi.

— Sao lại học mầm non?

Con bé ngồi xuống.

Hai tay ôm đầu gối.

Nhìn xa xa.

— Em thích trẻ con.

— Sau này chỉ mong được làm cô giáo.

— Dạy mấy bạn nhỏ.

— Thế là vui rồi.

Mình gật đầu.

— Nhà em?

— Nhà dưới Phú Lương.

— Bố mẹ làm chè.

— Khó khăn lắm.

— Nên em cũng không dám tiêu nhiều.

Nghe xong.

Tự nhiên thấy thương.

Thì ra...

Đằng sau nụ cười lúc nào cũng toe toét ấy.

Lại là một cô bé rất biết nghĩ cho gia đình.


Đúng lúc không khí đang yên.

"Cạch..."

Cửa phòng mình mở.

Thằng Dương ló đầu.

— Địt mẹ.

— Hai đứa hẹn hò đấy à?

Con bé đỏ bừng mặt.

— Không... không có.

Mình đứng dậy.

Nhặt luôn cái dép.

— Lại đây bố bảo.

Nó ôm đầu.

Vừa chạy vừa cười.

— Thấy chưa.

— Tao nói rồi.

— Thằng này lại sắp có em nuôi.

Mình ném chiếc dép theo.

Nó né được.

Chiếc dép bay thẳng xuống sân.

Đúng lúc bác chủ trọ đi qua.

Bác ngẩng lên.

— Hai cái thằng kia!

— Lại nghịch như trẻ con!

Mình với Dương nhìn nhau.

Rồi...

Cả hai phá lên cười.

Tiếng cười vang cả xóm trọ.

Làm cô bé tầng dưới cũng ôm bụng cười theo.

Có lẽ...

Chính những buổi tối bình yên như thế...

Mới là thứ khiến mình nhớ nhất về những năm tháng sinh viên ở Thái Nguyên.
 

Heobenho

Yếu sinh lý
sang ngày mới rồi, nay em đăng giờ này nha các bác. Mai nhà em đổ mái cuối, nên sợ không có thời gian up cho các bác

Chương 49: Tạm biệt em

Sau những lần chuyển phòng liên tục, cuộc sống của bọn mình cũng dần ổn định trở lại.

Vẫn là những buổi sáng tất tả đến giảng đường.

Những bữa cơm sinh viên.

Những buổi chiều chơi game.

Những tối ngồi ngoài cửa phòng hút thuốc, nói đủ thứ chuyện trên đời.

Mọi thứ vẫn diễn ra đều đều.

Chỉ có...

Tình yêu của mình với Linh bắt đầu không còn như trước.

Những lần gặp nhau ít hơn

Hai đứa cãi nhau lại nhiều hơn.

Ban đầu chỉ là những chuyện rất nhỏ.

Một tin nhắn trả lời chậm.

Một cuộc gọi nhỡ.

Hay đơn giản chỉ là một câu nói vô tình.

Thế mà cũng đủ để cả hai giận nhau.

Mỗi lần như vậy, mình đều là người xuống nước trước.

Có lẽ vì mình biết.

Yêu nhau, ở xa nhau.

Nhớ nhiều quá nên mới dễ hờn dỗi.

...

Nhưng rồi...

Có những lần xin lỗi cũng không còn đủ nữa.

Lần ấy.

Hai đứa cãi nhau thật sự.

Không còn là vài câu giận dỗi như trước.

Mà là một trận cãi vã lớn nhất kể từ ngày quen nhau.

Sau hôm đó.

Không ai nhắn tin.

Không ai gọi điện.

Không ai chịu xuống nước.

Một ngày...

Hai ngày...

Rồi một tuần.

...

Cu Dương biết chuyện.

Nó chẳng hỏi nhiều.

Chỉ ngồi cạnh.

Vỗ nhẹ vai mình.

— Rồi đâu lại vào đấy thôi.

Mình chỉ cười.

Một nụ cười chẳng vui chút nào.

...

Thời gian cứ thế trôi.

Một tuần...

Rồi hai tuần...

Mình lại quay về những ngày chỉ biết học và cày game.

Đêm nào cũng nằm cầm điện thoại.

Hy vọng màn hình sáng lên.

Hy vọng là tên em hiện ra.

Nhưng...

Không có gì cả.

Facebook của mình cũng bị em chặn.

Muốn vào xem em sống thế nào.

Cũng không được.

Nhiều đêm chỉ biết đặt điện thoại xuống.

Quay mặt vào tường.

Rồi ngủ.

...

Cho đến một hôm.

Đúng gần một tháng kể từ ngày hai đứa không còn liên lạc.

Hôm ấy.

Mình với Dương vừa đánh game xong.

Hai thằng ra quán trà đá gần đó uống nước.

Đang ngồi thì Dương khẽ huých vai mình.

— Ê...

— Linh kìa.

Mình quay lại.

Tim như ngừng đập.

Đúng là em. Em của mình đây rồi

Ơ Nhưng! Nhưng sao ...

Em đang ngồi sau chiếc xe máy quen thuộc.

Chiếc xe của thằng từng nhiều lần đưa đón em.

Máu trong người mình như nóng bừng lên.

Mình đứng bật dậy.

Định lao ra đường để chặn lại

Nhưng Dương lập tức giữ chặt vai mình.

— Bình tĩnh. Từ từ

— Nhỡ đâu chuyện không như mày nghĩ thì sao?

— Nghe tao, giờ tao với mày đi theo sau xem thế nào đã..

Mình hít một hơi thật sâu.

Rồi gật đầu.

...

Hai thằng lặng lẽ chạy theo sau.

Đi được một đoạn.

Chiếc xe dừng trước khu trọ của em.

Mình khẽ thở phào.

Có lẽ...

Chỉ là giống mọi lần, thằng kia nó nằng nặc đưa về thôi.

Mình còn định đợi cậu ta đi rồi sẽ sang gặp em.

Làm hòa.

Kết thúc một tháng chiến tranh lạnh.

Nhưng...

Điều xảy ra ngay sau đó khiến mình chết lặng.

Thằng đấy quay người.

Nhẹ nhàng kéo em vào lòng.

Linh không né.

Em chỉ mỉm cười.

Rồi...

Hai người hôn nhau.

...

Mình đứng bất động.

Không tin vào mắt mình.

Dụi mắt.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Khung cảnh trước mặt vẫn vậy.

Mình không nghe thấy gì nữa.

Mọi âm thanh xung quanh như biến mất.

Chỉ còn tiếng tim mình vỡ vụn.

...

Nước mắt cứ thế chảy xuống.

Ướt cả cổ áo.

Mình bật cười.

Một nụ cười đau đến mức chính mình cũng thấy lạ.

Hóa ra...

Đến cuối cùng.

Mình vẫn mất em. Tình yêu đẹp của mình chỉ đến đây sao?

...

Đang tính quay người lên xe đi về

Thì bên cạnh, thằng Dương bỗng lao vụt về phía 2 đứa em

Mình thấy em ngỡ ngàng

Đứng xa nên mình không nghe được, chỉ thấy

Nó quát lớn điều gì đó.

Rồi túm cổ, đấm thẳng mặt thằng kia, nó ngã xuống.

Hai bên giằng co vài giây.

Rồi cu Dương nó chỉ về phía mình

Linh hoảng hốt.

Ôm mặt bật khóc. Người khụy xuống

Mình đứng nhìn tất cả.

Không còn chút sức lực nào để tiến lên.

Mình cười, một nụ cười đau khổ

Rồi lặng lẽ quay người.

Bỏ đi.

...

Dương đuổi theo sau.

Kịp giữ lấy mình.

Nó không nói nhiều.

Chỉ kéo mình lên xe.

Rồi chở thẳng tới một quán nhậu gần cổng Viện A.

Hai thằng ngồi xuống.

Nó gọi một đĩa chân giò.

Một đĩa chân gà.

Và hai chai táo mèo.

Không ai nói câu nào.

Chỉ có tiếng chạm cốc.

Rồi uống.

Lại rót.

Lại uống.

...

Hai chai rượu cạn sạch.

Mình định gọi thêm.

Dương giữ tay lại.

— Thôi.

— Uống nữa thì chỉ có vào viện.

Mình nhìn nó.

Rồi bật cười.

Một tiếng cười rất lớn.

Lớn đến mức cả quán đều quay sang nhìn.

Tiếng cười ấy...

Có lẽ còn đau hơn cả nước mắt.

...

Ra khỏi quán.

Mình bảo Dương.

— Mày về trước đi.

— Tao đi bộ một lúc.

— Yên tâm.

— Tao không ngu đến mức làm chuyện dại đâu.

Nó nhìn mình thật lâu.

Rồi khẽ gật đầu.

Trước khi đi.

Nó lặng lẽ bật chuông điện thoại của mình lên.

— Có gì thì gọi tao.

— Tao chờ ở phòng.

Đúng là...

Bạn thân.

Nhiều lúc chẳng cần nói gì.

Vẫn hiểu nhau.

...

Mình đi.

Đi qua những con đường từng chở em.

Đi qua bến xe buýt.

Qua hàng ghế đá.

Qua góc sân trường

Qua con dốc quen thuộc.

Rồi...

Lại bước về xóm trọ cũ.

Nơi tình yêu của hai đứa từng bắt đầu.

Đứng thật lâu trước căn phòng ngày nào.

Ngoài trời.

Mưa bắt đầu đổ xuống.

Ban đầu lất phất.

Rồi nặng hạt.

Chỉ trong chốc lát.

Cả người mình đã ướt sũng.

Mình vẫn đứng đó.

Nhìn về phía căn phòng từng ngập tràn tiếng cười của hai đứa.

Nơi từng là cả thanh xuân của mình.

...

Rồi mình quay lưng.

Bước đi.

Không ngoái đầu lại nữa.

...

Về đến phòng.

Dương giật mình khi thấy mình ướt như chuột lột.

Nó sờ lên trán.

— Địt mẹ...

— Thằng này cảm rồi.

Không nói thêm câu nào.

Nó dìu mình thay quần áo.

Lại chạy đi mua thuốc.

Lúc mang thuốc về.

Mình chỉ nhìn nó.

Khẽ cười.

Có những lúc mới hiểu.

Tình yêu có thể rời đi.

Nhưng một người anh em thật sự...

Sẽ luôn ở lại.

...

Uống thuốc xong.

Mình nằm xuống.

Nhắm mắt.

Lần đầu tiên sau rất lâu...

Mình không còn nghĩ đến việc níu kéo nữa.

Chỉ thì thầm một câu trong lòng.

"Tạm biệt em..."

"Người con gái của những năm tháng thanh xuân đẹp nhất."
tml có phải cách đây 2-3 năm cũng kể chuyện này r ko? t có đọc rồi, lâu lắm lại mới đọc lại thấy hơi giống mà k nhớ rõ, đến đoạn này thì đúng m đã viết 1 lần r, chuyện hay lắm tml
 

Đời như thế

Yếu sinh lý
Chắc tôi đặc biệt hơn nhiều anh em ở đây. Vợ tôi cũng là yêu từ sinh viên năm 4. Lúc sinh viên cũng mấy lần suýt đổ vỡ. Rồi ra trường đi làm tôi thì Hà Nội, Vợ thì Hải Phòng. Đến lúc cưới xong vẫn thế. Đến khi vợ sắp sinh con thì tôi xin nghỉ hẳn ở Hà Nội về Hải Phòng cùng vợ. Nhằng cái cũng 14 năm rồi. Nhanh thật đấy. Nhóm bạn của vợ và nhóm bạn của tôi chẳng ai tin là 2 đứa yêu nhau - tình yêu sinh viên lại đến được với nhau! Tôi thấy mọi chuyện trên đời này là duyên số cả rồi. Ly hay hợp đều do số phận cả. Cố cũng chẳng thành, tránh cũng chẳng thoát!
T với vk cũng ty sinh viên đây,y nhau từ năm nhất 2009 tới 2017 mới cưới thế mà vẫn về dc với nhau tài thật.mà có mấy năm y xa t làm ở quảng ninh vợ thì ở hà nội
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo