Chuyện Đời Sinh Viên

Swingboy93

Yếu sinh lý
Chương 106: Những ngày không còn em

Sau ngày bước ra khỏi căn phòng của V.Anh, mình không nhớ rõ đã đi về bằng cách nào.

Chỉ nhớ trời hôm ấy sáng lắm.

Nắng chiếu xuống mặt đường.

Người ta vẫn đi học, đi làm, vẫn cười nói, vẫn mua đồ ăn sáng, vẫn chen nhau ở những ngã tư đông đúc.

Mọi thứ ngoài kia vẫn bình thường.

Chỉ có mình là không.

Mình đi bộ về phòng.

Con đường vốn chẳng xa, vậy mà hôm ấy dài đến mức tưởng như không bao giờ tới.

Lúc mở cửa, Dương đang ngồi bên trong.

Nó nhìn mặt mình một cái rồi chẳng hỏi gì.

Chỉ đứng dậy, kéo ghế cho mình ngồi.

Mình ngồi xuống.

Hai tay buông thõng.

Đầu óc trống rỗng.

Một lúc lâu sau, nó mới hỏi:

— Xong rồi à?

Mình gật đầu.

— Ừ.

Giọng khàn đến mức chính mình cũng không nhận ra.

Dương ngồi xuống cạnh.

— Mày khóc đi.

Mình cười.

— Hết nước mắt rồi.

Nhưng vừa nói xong, nước mắt lại tự chảy xuống.

Mình cúi đầu.

Hai vai run lên.

Không gào.

Không đập phá.

Chỉ ngồi khóc như một đứa trẻ vừa đánh mất thứ quan trọng nhất trên đời.

Dương chẳng biết an ủi thế nào.

Nó chỉ vòng tay ôm lấy vai mình.

— Khóc đi.

— Có tao ở đây.

Câu nói ấy làm mình càng không kìm được.



Những ngày sau đó, mình vẫn đi học.

Ít nhất là cố đi.

Sáng Dương gọi dậy.

Mình đánh răng, rửa mặt, mặc quần áo rồi theo nó đến trường.

Nhưng ngồi trong lớp, giảng viên nói gì mình chẳng nghe lọt được câu nào.

Ánh mắt cứ vô thức nhìn về chỗ V.Anh từng ngồi.

Chiếc ghế ấy vẫn ở đó.

Chỉ là trống.

Có hôm một bạn nữ ngồi nhờ vào chỗ ấy, mình nhìn thấy lại thấy khó chịu, cứ như người ta đang vô tình chiếm mất một phần ký ức của mình.

Rồi mình lại tự cười.

Ghế của lớp học.

Có phải của riêng ai đâu.

Tan học, mọi người đi về.

Mình thường ở lại lâu hơn một chút.

Ngồi nhìn bảng.

Nhìn cửa sổ.

Nhìn dãy bàn quen thuộc.

Có lúc còn tưởng em chỉ đang đi đâu đó, lát nữa sẽ quay lại, đặt lên bàn mình một túi bánh mì rồi hỏi:

— Anh lại chưa ăn sáng đúng không?

Nhưng em không quay lại nữa.



Căn phòng trọ cũng trở nên rộng hơn.

Chiếc cốc màu hồng vẫn nằm trên bàn.

Khăn em mua vẫn được gấp ngay ngắn.

Một chiếc chun buộc tóc em bỏ quên vẫn nằm ở góc giường.

Mình không vứt đi.

Cũng không dám động vào.

Đêm xuống mới là lúc khó chịu nhất.

Ban ngày còn có lớp học, công việc và tiếng người.

Đêm chỉ còn tiếng quạt quay và những ký ức cứ lần lượt trở về.

Mình nhớ nụ cười của em.

Nhớ mùi tóc.

Nhớ dáng em đứng trước bếp.

Nhớ cách em nằm tựa lên vai mình lúc xem phim.

Nhớ cả câu:

“Kiếp này em chỉ yêu mình anh.”

Cứ nhớ đến đó là ngực lại đau đến khó thở.

Mình bắt đầu tìm đến rượu.

Ban đầu chỉ một hai chén để dễ ngủ.

Sau thành nửa chai.

Rồi cả chai.

Có hôm Dương đi cùng Hương về, thấy mình đang ngồi ngoài ban công, dưới chân là mấy chai rượu rỗng.

Nó cau mặt.

— Mày lại uống?

Mình cười.

— Có tí thôi.

Nó cầm chai lên lắc.

— Tí cái con mẹ mày.

— Hôm qua cũng uống, hôm kia cũng uống.

Mình giật lại.

— Để tao yên.

Dương nhìn mình rất lâu.

Nó không giằng nữa.

Chỉ ngồi xuống.

— Tao biết mày đau.

— Nhưng mày uống thế này thì có đưa V.Anh quay lại được không?

Mình im lặng.

Nó nói tiếp:

— Không đưa được thì đừng hành xác mình.

— Nó mà biết mày sống thế này, nó còn đau hơn.

Nghe đến tên em, mình bật cười.

Một nụ cười méo mó.

— Giờ tao đau hay không thì liên quan gì nữa.

Dương đứng bật dậy.

— Liên quan đến tao!

Nó quát lớn đến mức mấy phòng bên cạnh cũng im tiếng.

— Mày là anh em tao.

— Tao đéo ngồi nhìn mày tự phá mình được.

Mình cũng cáu.

— Thế mày bảo tao phải làm gì?

— Tao phải vui à?

— Tao phải cười à?

— Tao phải chúc phúc cho người con gái tao yêu đi lấy người khác à?

Dương không đáp.

Mắt nó cũng đỏ lên.

Một lúc sau, nó ngồi xuống, giọng nhỏ hẳn.

— Không cần vui.

— Nhưng phải sống.

Cả hai thằng cùng im lặng.



Hương biết chuyện, những ngày ấy cũng thường xuyên sang phòng.

Em không nói nhiều.

Chỉ dọn dẹp đống chai rượu, nấu bát cháo hoặc mua ít hoa quả để trên bàn.

Có hôm mình say nằm vật ra giường, tỉnh dậy đã thấy Hương đang lau nền nhà, còn Dương ngồi dựa cửa hút thuốc.

Mình khẽ nói:

— Hai đứa về đi.

Hương quay lại.

— Anh ăn cháo đi rồi bọn em về.

— Anh không đói.

— Không đói cũng phải ăn.

Giọng em nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

Mình ngồi dậy.

Cầm bát cháo.

Ăn được vài thìa thì nghẹn.

Hương ngồi đối diện, nhìn mình rồi nói:

— Chị V.Anh không muốn thấy anh thế này đâu.

Tay mình khựng lại.

— Em biết gì?

Hương cúi xuống.

— Chị ấy có gọi cho em.

Mình ngẩng phắt lên.

— Khi nào?

— Trước lúc về Hà Giang.

— Chị chỉ dặn bọn em để ý anh.

— Dặn anh đau dạ dày, đừng để anh uống nhiều.

— Dặn lúc buồn anh hay bỏ học.

— Dặn anh hay làm như mình ổn.

Mỗi câu Hương nói như cứa thêm một nhát.

Mình cúi đầu.

Nước mắt rơi xuống bát cháo.

Hương cũng khóc.

— Chị ấy còn bảo…

— Sau này anh có giận, có ghét chị ấy cũng được.

— Chỉ cần anh sống tử tế.

Mình không ăn nổi nữa.

Đặt bát xuống.

Quay mặt vào tường.

Đêm ấy mình không uống thêm.

Nhưng cũng không ngủ.

Chỉ nằm nhìn chiếc cốc màu hồng trên bàn đến sáng.

Có những người đã rời khỏi cuộc đời mình.

Nhưng sự quan tâm của họ vẫn ở lại, trong từng món đồ nhỏ, từng lời dặn gửi qua người khác.

Và chính điều đó…

Mới khiến nỗi đau càng khó nguôi.
Quả này giống t vs ông ơi:((( đm ng từng cùng mình đi qua bể khổ đến gần khi hái quả thì lại buông tay:(( cũng 1 tg ngày cười đêm khóc nốc bia đến nỗi bà lao công ngày nào cũng hỏi thằng hay uống bia đâu rồi cho bác xin vỏ lon:)))) thế mà giờ cũng ngót ngét 7-8 năm cmnr
Giống quá giống cmnl
 

Gt2019

Tao là gay
Thằng thớt đúng chuẩn nhân vật huyền thoại trong câu "tiệc cưới có nguyên mâm nyc". Mà cưới mày có gửi giấy mời cho em nyc may mắn nào ko? 😂
 

Ly Kai

Yếu sinh lý
nãy nó thấy em đăng ảnh nó lên, em bị thụi mấy phát vào mạn sườn rồi, nó bảo thiếu ảnh à mà đăng ảnh đấy các bác ạ :D
Gấu nhà em bảo là sao thấy người ta viết chuyện được nọ được chai, chồng mình được cái khố dai =)) em bảo thôi anh viết vì đam mê
Nó mà đọc đc chuyện m chịch mấy con nyc nó lại vâc dao ra tbif bỏ mẹ
 

Gaconlaemday

Yếu sinh lý
Truyện hay quá, cố gắng viết đều tay nhé chú em, ae trong này mong em từng ngày vì ai cũng thấy 1 phần ký ức trong đó, và cá nhân anh cảm nhận thì thấy chú cũng bản lĩnh thật đấy, người khác chưa chắc đã suy nghĩ và hành động được như vậy.! Good
 

Hanoi40man

Yếu sinh lý
Đm mày đi 200km lên ngắm NYC mặc váy cưới kể cũng giỏi. Trong tâm trạng lơ mơ đó mà lái xe máy cũng kinh. Đoạn em nó xoay bó hoa cưới hiện ra cái vòng tay của mày như trong phim ấy nhỉ. Nhưng tao thích tính cách những nhân vật đàn ông xoay quanh mày từ thằng Dương, bố đẻ VA, K...đều có tính đàn ông đàng hoàng.
 

letung45

Yếu sinh lý
Mình đọc khá nhiều chuyện viết về thanh xuân nhất là quãng đơi sinh viên. Ai cũng nói tình chỉ đẹp khi còn dang dở quá đúng với chuyện của chủ thớt và VA. Chủ thuộc thế hệ 9x đời đầu ko nhỉ, mình 90 có thể gọi chủ thớt là bạn nha, đọc xong chuyện của bác và em VA mình cũng chia sẻ câu chuyện tình của mình và cô bạn học sư phạm dù tình tiết khác nhưng kết quả thì gần giống nhau. Mình và cô gái ấy là bạn học từ nhỏ nhà gần nhau, cis thể nói là thanh mai trúc mã. Tốt nghiệp cấp 3 nàng theo học sư phạm mình thi rớt an ninh hệ đại học đành theo hệ trung cấp. Chuyện tình của mình rất bình thường chỉ khác chúng mình chỉ gặp nhau vào cuối tuần di đặc thù của trường mình theo học, biến cố ập đến khi nàng đang học cuối năm 2, mình chuẩn bị thi tốt nghiệp ra trường nhận công tác tại đơn vị. Bố nàng bệnh nặng cần 1 số tiền lớn để điều trị, vượt quá khả năng của gia đình. Nàng đành theo mai mối cưới 1 người lớn tuổi hơn mình để có tiền chữa bệnh cho cha. Ngày cưới mình chỉ có thể đứng từ xa nhìn người con gái mình yêu trong vòng tay người khác. Thật lòng giờ những lúc ngồi 1 mình, mình lại bất giác nghĩ về cô gái ấy. Cô gái mình đã từng rất yêu. Ko có ai sai cả chỉ trách có duyên không phận. Chúc bác nhiều sức khỏe ra cháp đều chia se thêm những kỉ niệm sinh viên cho mọi người nha.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo