Chương 113: Một năm sau
Tiếng xe máy nổ đều đều phá tan sự yên tĩnh của con đường quê.
Sau buổi karaoke, ai cũng đã về gần hết.
Chỉ còn mình với T chạy chầm chậm trên con đường dẫn về nhà em.
Gió đầu xuân thổi nhè nhẹ.
Lạnh.
Nhưng dễ chịu.
Hai bên đường, ánh đèn vàng từ những ngôi nhà hắt ra, thi thoảng lại nghe tiếng chó sủa vọng từ xa.
T ngồi phía sau, hai tay chỉ khẽ vịn vào mép áo khoác của mình.
Không ôm như những đôi yêu nhau.
Cũng chẳng xa cách.
Chỉ là... vừa đủ.
Hai đứa đi được một đoạn khá lâu mà chẳng ai nói câu nào.
Cuối cùng mình cười trước.
T khẽ "Ừ" một tiếng.
- Lâu lắm rồi mới thấy lớp đông như thế.
- Gần như đủ hết.
Mình gật đầu.
- Nhìn ai cũng khác.
- Có đứa béo lên, có đứa nhìn già hẳn.
T bật cười.
- Cậu cũng khác mà.
- Khác à?
- Ừ.
- Trông... điềm tĩnh hơn hồi cấp ba.
Mình cười.
- Già rồi.
- Mới hai mươi mà già gì.
- Hai mươi nhưng học Y.
- Khác nhau nhiều lắm.
T cười thành tiếng.
- Cậu vẫn nói chuyện kiểu đấy.
- Chẳng bao giờ chịu nhận mình già.
- Vì mình còn trẻ thật mà.
Hai đứa cùng cười.
Không khí vì thế cũng tự nhiên hơn rất nhiều.
...
Đi ngang qua cổng trường cấp ba.
Mình vô thức giảm ga.
T cũng nhìn theo.
Ngôi trường vẫn vậy.
Vẫn hàng phượng ấy.
Vẫn dãy nhà ba tầng ấy.
Chỉ là...
Sân trường hôm nay tối om.
Không còn tiếng trống.
Không còn tiếng cười của lũ học sinh.
T khẽ nói.
- Nhanh thật nhỉ.
- Mới ngày nào còn học ở đây.
- Giờ mỗi đứa một nơi rồi.
Mình gật đầu.
- Ừ.
- Thầy hôm nay già đi nhiều.
T thở nhẹ.
- Mình thấy tóc thầy bạc hơn năm ngoái.
- Nhưng vẫn cười như ngày xưa.
Mình bật cười.
- Thầy vẫn nhớ từng đứa.
- Đến mình còn bất ngờ.
T mỉm cười.
Hai đứa lại im lặng.
Chỉ còn tiếng gió lùa qua hai bên tai.
...
Xe chạy thêm một đoạn.
Đến gần cây cầu nhỏ
T bỗng lên tiếng.
- M...
- Ừ?
- Đi chậm một chút được không?
Mình giảm ga.
Chiếc xe lăn bánh chậm hơn.
T nhìn về phía con đường trước mặt.
Khẽ cười.
- Tự nhiên đi qua đây...
- Mình lại nhớ Tết năm ngoái.
Nghe câu ấy.
Mình cũng cười.
Hai đứa nhìn nhau qua chiếc gương chiếu hậu.
Rồi cùng bật cười.
T lắc đầu.
- Nghĩ lại...
- Hai đứa mình liều thật.
Mình gật đầu.
T đánh nhẹ vào vai mình.
- Đừng nói mình.
- Cậu cũng thế còn gì.
- Thì đúng mà.
- Hôm ấy mình cũng ngốc.
T im lặng vài giây.
Rồi nhỏ giọng.
- Thật ra...
- Hôm đó...
- Chính mình là người rủ cậu vào nhà nghỉ.
Mình khẽ cười.
- Mình nhớ.
- Lúc đầu còn tưởng cậu mệt thật.
T cười ngượng.
- Mình mệt thật.
- Nhưng...
- Chắc cũng vì muốn ở cạnh cậu thêm một lúc.
Mình không nói gì.
Chỉ mỉm cười.
Gió vẫn thổi.
Con đường vẫn dài.
Mỗi người đều đang nhớ về cùng một kỷ niệm.
Nhưng chẳng còn ai thấy xấu hổ hay day dứt nữa.
...
Một lúc sau.
T lại lên tiếng.
- M.
- Ừ?
- Cậu có từng hối hận không?
Mình hiểu em đang hỏi điều gì.
Khẽ lắc đầu.
T hơi ngạc nhiên.
Mình nhìn về phía trước.
Giọng bình thản.
- Vì hôm đó...
- Không ai ép ai cả.
- Hai đứa đều đủ lớn để biết mình đang làm gì.
- Chỉ là...
- Hơi bồng bột thôi.
T khẽ thở ra.
- Mình sợ...
- Cậu sẽ nghĩ khác.
Mình cười.
- Nếu nghĩ khác...
- Thì hôm nay mình đã chẳng ngồi đây nói chuyện với cậu.
Con bé im lặng.
Một lát sau mới cười.
Nụ cười nhẹ nhõm.
...
- M.
- Sao?
- Mình chưa bao giờ hối hận.
Mình không quay lại.
Chỉ khẽ hỏi.
- Vì chuyện gì?
- Vì đã thích cậu.
- Vì đã có một đoạn thanh xuân như thế.
- Dù cuối cùng...
- Hai đứa không đi cùng nhau.
Mình mỉm cười.
- Mình cũng vậy.
- Có những chuyện...
- Chỉ nên ở lại đúng thời điểm của nó.
- Như thế mới đẹp.
T khẽ gật đầu.
...
Chiếc xe dừng trước cổng nhà T.
Ánh đèn trong sân vẫn sáng.
T tháo mũ bảo hiểm.
Đứng cạnh xe.
Hai đứa nhìn nhau.
Không còn là những cô cậu học sinh cấp ba.
Cũng chẳng phải người yêu.
Chỉ là hai người bạn...
Đã từng đi qua một phần thanh xuân của nhau.
T mỉm cười.
Mình chống chân xuống đất.
Con bé lắc đầu.
Mình nhìn T.
Rồi cũng cười.
- Mình mới là người phải cảm ơn.
- Cảm ơn vì đã từng xuất hiện trong tuổi trẻ của mình.
T cúi đầu.
Khẽ cười.
- Sau này...
- Có dịp...
- Lại ngồi cà phê nhé.
Mình gật đầu.
T vẫy nhẹ tay.
- M về cẩn thận.
- Cậu cũng thế.
Con bé quay người bước vào trong sân.
Đến cửa, T còn ngoái lại một lần.
Mỉm cười.
Rồi mới khép cánh cổng lại.
Mình vẫn ngồi trên xe thêm vài phút.
Nhìn khoảng sân vừa tắt đèn.
Khẽ nổ máy.
Chậm rãi quay đầu.
Có những người...
Sinh ra không phải để nắm tay mình đi hết cuộc đời.
Nhưng họ đã từng cùng mình đi qua những năm tháng đẹp nhất.
Thế là đủ.
Đêm đầu xuân yên tĩnh.
Con đường về nhà vẫn còn rất dài.
Nhưng lần này...
Trong lòng mình lại thấy nhẹ hơn rất nhiều.
Giống như vừa khép lại một cuốn sách cũ.
Để ngày mai...
Có thể bình thản bước tiếp.