Chương 105: Đêm cuối cùng của hai đứa
V.Anh trở lại Thái Nguyên vào một buổi chiều mưa.
Em không gọi mình ra đón.
Chỉ nhắn:
“Em đang ở phòng.”
Mình đọc tin nhắn rất lâu.
Rồi đứng dậy, thay quần áo và đi bộ sang.
Dương không giữ lại.
Nó chỉ nói:
— Đi đi.
— Có gì thì gọi tao.
Đường từ phòng mình sang chỗ em vốn chẳng xa.
Vậy mà hôm ấy đi mãi không tới.
Mưa rơi lất phất.
Người trên đường vẫn vội vã.
Quán ăn vẫn sáng đèn.
Mọi thứ xung quanh bình thường đến đáng ghét.
Trong khi cuộc đời mình sắp vỡ ra làm đôi.
…
Cửa phòng em không khóa.
Mình đẩy vào.
V.Anh đang ngồi trên giường.
Em gầy đi nhiều.
Đôi mắt sưng đỏ.
Chiếc đồng hồ mình tặng vẫn nằm trên cổ tay.
Nhìn thấy mình, em đứng bật dậy.
Hai người đứng nhìn nhau.
Chẳng ai nói được gì.
Rồi em chạy đến, ôm chầm lấy mình.
Khóc nức nở.
— Anh…
— Em xin lỗi.
— Em xin lỗi anh.
Mình vòng tay ôm em.
Siết thật chặt.
— Em không có lỗi.
Em lắc đầu liên tục.
— Em không muốn.
— Em không muốn lấy người ta.
— Em chỉ muốn ở với anh thôi.
Mỗi câu em nói như cứa vào lòng mình.
Mình cúi xuống hôn lên tóc em.
— Anh biết.
— Anh biết mà.
Hai đứa ôm nhau rất lâu.
Không ai muốn buông.
Bởi cả hai đều hiểu một khi vòng tay này rời ra, chúng mình có thể sẽ chẳng còn quyền ôm nhau như thế nữa.
…
Tối hôm ấy, hai đứa không đi đâu.
Không ăn uống.
Cũng chẳng bật đèn sáng.
Chỉ nằm cạnh nhau trên chiếc giường nhỏ, nắm tay, nói lại những câu chuyện cũ.
Em nhắc ngày đầu tiên mình vô tâm không trả lời tin nhắn.
Nhắc sinh nhật mình.
Nhắc lần em chủ động hôn rồi bị mình đẩy ra.
Nhắc hôm mình đến phòng em hỏi bài, hai đứa đi ăn gà rán.
Nhắc ngày mình lên Hà Giang.
Bố em rót rượu.
Mẹ em gắp đồ ăn.
Rồi chuyến phượt.
Đêm Trung thu Tuyên Quang.
Bốn đứa ngồi bên sông Lô, hẹn mười năm sau sẽ quay lại.
Em vừa kể vừa khóc.
— Mình còn chưa kịp quay lại.
Mình cười, nhưng nước mắt cũng chảy.
— Mười năm còn lâu mà.
Em nhìn mình.
— Nhưng lúc ấy em đâu còn được đi cùng anh nữa.
Mình quay mặt sang chỗ khác.
Không dám nhìn em.
Em nắm lấy tay mình, đặt lên má.
— Anh đừng chia tay em được không?
— Em sẽ không lấy người ta.
— Em đi làm.
— Em trả nợ cùng bố mẹ.
— Khổ cũng được.
— Chỉ cần được ở với anh.
Mình nhắm mắt.
Đó là câu mình muốn nghe nhất.
Nhưng cũng là điều mình không thể đồng ý.
Mình không thể để người mình yêu từ bỏ cả gia đình, gánh một khoản nợ không biết đến bao giờ mới trả hết, chỉ để giữ lấy một thằng con trai chưa có gì trong tay.
Mình vuốt nhẹ mái tóc em.
— Anh yêu em.
— Chính vì yêu nên anh không thể để em sống như thế.
Em òa khóc.
— Em không cần giàu.
— Em không cần nhà lớn.
— Em chỉ cần anh.
Mình nghẹn giọng.
— Nhưng anh không thể chỉ nghĩ cho mình.
— Anh không thể nhìn bố mẹ em mất tất cả rồi kéo em đi.
Em đánh nhẹ vào ngực mình. Khóc òa lên
— Tại sao anh cứ phải làm người tốt hả M?
— Anh ích kỷ một lần đi.
— Giữ em lại đi. Em xin anh
Mình để em đánh.
Mỗi cái chạm nhẹ ấy còn đau hơn bất cứ cú đấm nào mình từng nhận.
Cuối cùng, mình ôm em vào lòng.
— Anh xin lỗi.
— Anh không giữ em được.
Gần sáng, em đã khóc đến kiệt sức.
Hai đứa nằm đối diện nhau.
Khoảng cách chỉ vài centimet.
Em nhìn từng đường nét trên mặt mình như muốn ghi nhớ thật lâu.
— Anh hứa với em một chuyện nhé.
— Em nói đi.
— Sau này phải sống thật hạnh phúc.
Mình cười buồn.
— Em cũng thế.
Em lắc đầu.
— Em không biết mình có hạnh phúc được không.
— Nhưng anh phải hạnh phúc.
Mình lau nước mắt trên má em.
— Ừ.
— Anh hứa.
Em nắm tay mình.
— Kiếp này em chỉ yêu mình anh.
Câu ấy khiến mình không giữ nổi nữa.
Mình kéo em vào lòng, khóc như một đứa trẻ.
Hai đứa ôm nhau đến khi ngoài cửa sổ bắt đầu có ánh sáng.
Không ngủ.
Không ai dám ngủ.
Vì chỉ cần nhắm mắt, buổi sáng sẽ đến nhanh hơn.
Khi trời sáng hẳn, mình ngồi dậy.
V.Anh vẫn nắm lấy tay.
— Anh đừng đi.
Mình cúi xuống hôn trán em.
— Anh phải đi.
— Không thì cả hai đứa mình không bao giờ dứt được.
Em bật khóc.
— Em không muốn dứt.
Mình quay mặt đi, cố không để em thấy mình cũng đang vỡ vụn.
— Từ hôm nay…
— Mình dừng lại nhé.
Em lắc đầu liên tục.
— Không.
— Em không đồng ý.
Mình siết chặt bàn tay.
— Anh xin lỗi.
— Nhưng lần này để anh quyết định.
Em ôm lấy lưng mình từ phía sau.
— Anh đừng bỏ em.
— Em xin anh.
Mình đứng im.
Không dám quay lại.
Nếu quay lại, mình biết mình sẽ không thể bước đi nữa.
Mình gỡ từng ngón tay em khỏi người.
Chậm rãi.
Mỗi ngón tay buông ra như lấy đi một phần máu thịt.
Trước khi mở cửa, mình quay lại nhìn em lần cuối.
Cô gái từng chờ mình suốt những ngày tháng đau khổ, từng chữa lành một trái tim tan vỡ, giờ đang ngồi co mình trên chiếc giường nhỏ, khóc đến không còn thành tiếng.
Mình muốn chạy lại ôm em.
Muốn nói rằng thôi, anh không cần gì nữa, chỉ cần em.
Nhưng cuối cùng vẫn bước ra ngoài.
Cánh cửa khép lại sau lưng.
Bên trong, tiếng em khóc vọng ra.
Mình đứng ngoài hành lang, tay nắm chặt thành lan can, đau lắm, tim ơi, mày cho tao thở mới, mình cắn môi đến bật máu để không quay lại.
Sáng hôm ấy, Thái Nguyên vẫn đông người.
Sinh viên vẫn đến trường.
Xe buýt vẫn chạy.
Những quán ăn vẫn mở cửa.
Chỉ có mình…
Từ giây phút bước khỏi căn phòng ấy, đã đánh mất người con gái mình yêu nhất.
Không phải vì hết yêu.
Không phải vì phản bội.
Không phải vì một người thứ ba chen vào.
Mà vì có những lúc trong cuộc đời, người ta buộc phải buông bàn tay mình muốn nắm nhất…
Để người ấy không phải chìm xuống cùng mình.
…
Vài ngày sau, V.Anh làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập.
Em rời Thái Nguyên.
Trở về Hà Giang chuẩn bị cho một đám cưới mà em chưa từng mong muốn.
Còn mình tiếp tục đến lớp, tiếp tục làm việc, tiếp tục cười khi có người hỏi.
Chỉ là từ hôm ấy…
Chiếc ghế bên cạnh mình không còn ai ngồi.
Chiếc cốc màu hồng trong phòng vẫn ở nguyên vị trí cũ.
Và chiếc ảnh bốn đứa bên bờ sông Lô…
Mình không bao giờ dám mở lại thêm một lần nào nữa.