Chuyện Đời Sinh Viên

batkhoctuthan

Yếu sinh lý
Chương 120: Một cú lừa nhớ đời

Thấm thoắt cũng gần nửa tháng sau.

Cuộc sống của bốn đứa vẫn đều đều trôi qua như thế.

Sáng đi học.

Chiều về làm việc.

Tối ai rảnh thì sang phòng nhau ngồi chơi, xem phim hoặc xuống sân chém gió với mấy anh chị trong xóm.

Thỉnh thoảng cuối tuần, bốn đứa lại rủ nhau đi ăn cái gì đó để đổi gió.

Hôm thì bún đậu.

Hôm thì lẩu.

Hôm thì chỉ đơn giản là mỗi đứa cầm cốc trà sữa rồi ngồi tán chuyện cả buổi.

...

Chiều hôm ấy.

Đang ngồi làm việc thì điện thoại mình rung lên.

Là Hương.

"Anh M ơi, tối đi uống trà sữa nhé."

Mình quay sang Dương.

Người yêu mày rủ.

Nó ngẩng đầu.

  • Đi.
  • Hôm nay làm xong sớm.
Đúng bảy giờ tối.

Ba đứa đi bộ ra khỏi xóm trọ.

Trinh tan ca đúng giờ nên đi bộ thẳng ra quán luôn.

Quán trà sữa nằm gần khu Bệnh viện Y học cổ truyền.

Không lớn.

Nhưng được cái yên tĩnh.

Sinh viên ngồi khá đông.

Bốn đứa gọi mỗi người một cốc rồi ngồi tám chuyện đủ thứ trên đời.

Từ chuyện học.

Đến chuyện quê.

Rồi chuyện mấy thầy trên trường.

Đang cười nói vui vẻ.

Không hiểu vì chuyện gì.

Dương với Hương bắt đầu cãi nhau.

Ban đầu chỉ là vài câu.

Rồi mỗi lúc một căng.

Mình với Trinh nhìn nhau.

Chẳng ai dám xen vào.

Dương bực quá.

Đứng phắt dậy.

Mình gọi với theo.

  • Ê.
  • Đi đâu đấy?
Nó quay đầu lại.

Mặt hằm hằm.

  • Đi chết.
Nói xong.

Thằng cháu quay người đi thẳng.

Để lại ba đứa ngồi nhìn nhau.

Hương cúi gằm mặt.

Mắt bắt đầu đỏ.

Mình định đứng dậy đuổi theo.

Nhưng thôi kệ mẹ các cháu, phải có tí sóng gió yêu nó mới bền.

Kệ cho con bé nó buồn



10 phút sau, đang ngồi ngắm xe cộ đi lại

Thì điện thoại rung.

Là tin nhắn của Dương.

Mở ra.

Chỉ có đúng hai dòng.

"Tao về phòng ỉa."

"Mày ngồi thêm tí rồi đưa hai đứa về. Tao giả vờ dỗi nó tí."


Đọc xong.

Mình suýt phun luôn ngụm trà sữa.

Thằng chó.

Làm mình tưởng thật.

Ngẩng lên.

Thấy Hương vẫn đang buồn.

Tự nhiên máu trêu nổi lên.

Mình cố làm mặt nghiêm túc.

  • Hương này...
Con bé ngẩng lên.

  • Dạ?
Mình hạ giọng.

  • Vừa rồi Dương nhắn cho anh.
  • Nó bảo...
  • Nó buồn lắm.
Hương bắt đầu lo.

  • Anh ấy sao hả anh?
Mình tiếp tục diễn.

  • Nó bảo...
  • Nó đang nghĩ quẩn.
  • Anh sợ...
  • Nó làm liều thật.
Chưa kịp nói hết câu.

Hương bật khóc.

Đứng phắt dậy.

  • Anh Dương!
Rồi...

Chạy.

Mình còn chưa kịp phản ứng.

Con bé đã lao thẳng ra khỏi quán.

Vừa chạy.

Vừa khóc.

  • Anh Dương ơi...
  • Anh đừng làm thế...
  • Anh ơi...
Mình đứng hình mất hai giây.

Rồi chửi thề.

  • Địt mẹ...
  • Chết rồi!
Trinh nhìn mình.

  • Anh...
  • Anh trêu quá rồi đấy!
Mình chẳng kịp trả lời.

Cắm đầu chạy theo.

...

Hương chạy nhanh kinh khủng.

Mình vừa chạy.

Vừa gọi.

  • Hương!
  • Anh đùa thôi!
  • Hương!
Con bé chẳng nghe.

Cứ cắm đầu chạy.

Miệng thì khóc.

  • Anh Dương ơi...
  • Đừng bỏ em...
Mấy bác xe ôm đầu cổng bệnh viện đồng loạt quay sang nhìn mình.

Một bác còn đứng bật dậy.

Mình vừa chạy vừa xua tay.

  • Không...
  • Cháu quen nó!
Càng nói.

Các bác càng nhìn mình với ánh mắt đầy nghi ngờ.

Lúc ấy mình chỉ muốn độn thổ.

Vừa chạy vừa rút điện thoại.

Bấm gọi Dương.

Đầu dây bên kia vừa nhấc máy.

Mình hét luôn.

  • Địt mẹ!
  • Mày ỉa xong chưa?
  • Rồi.
  • Sao?
  • Nghe tao.
  • Chạy lên giường ngay.
  • Trùm chăn.
  • Giả vờ mệt.
  • Nhanh!
Dương ngơ ngác.

  • Cái gì cơ?
  • Đừng hỏi!
  • Làm đi!
  • Tí bố nói sau
Nói xong mình cúp máy.

Tiếp tục đuổi theo Hương.

...

May mà lúc mình về đến xóm.

Hương cũng vừa chạy đến.

Con bé lao lên cầu thang.

Đập cửa phòng rầm rầm.

  • Anh Dương!
  • Mở cửa!
  • Anh ơi!
Mình đứng dưới cầu thang.

Thở hổn hển.

Trong lòng chỉ cầu trời cho thằng Dương hiểu ý.

Vài giây sau.

Cửa phòng mở.

Dương đầu tóc rối bù.

Quấn chăn quanh người.

Mặt nhăn nhó.

Giọng yếu ớt.

  • Sao thế...
Hương chẳng nói chẳng rằng.

Lao vào ôm chầm lấy nó.

Khóc nức nở.

  • Anh làm em sợ chết...
  • Em tưởng...
  • Em tưởng...
Dương đứng đờ người.

Qua vai Hương.

Nó nhìn mình.

Ánh mắt kiểu:

"Địt mẹ mày làm cái gì đấy?"

Mình chỉ biết chắp hai tay.

Ra hiệu.

Xin lỗi.

...

Đợi Hương bình tĩnh hơn.

Mình kiếm cớ đi xuống dưới.

  • Anh ra đón Trinh.
Không ở lại nữa.

Không thì kiểu gì cũng lộ.

...

Trinh vẫn ngồi ở quán.

Thấy mình quay lại.

Con bé khoanh tay.

  • Xong chưa?
Mình thở dài.

  • Suýt chết.
Mình thanh toán xong hai đứa đi bộ về.

Đi thong dong về xóm.

Đi được một đoạn.

Trinh bỗng bật cười.

Ban đầu chỉ cười khúc khích.

Rồi cười lớn đến mức phải ôm bụng.

Mình quay sang.

  • Cười gì?
Con bé vừa cười vừa nói.

  • Anh...
  • Anh ác vãi.
  • Em chưa thấy ai trêu kiểu đấy bao giờ.
Mình cũng bật cười theo.

  • Anh cũng không ngờ nó tin thật.
  • Khóc ghê quá.
Trinh lắc đầu.

  • Lần sau...
  • Đừng trêu thế nữa.
  • Tội Hương.
  • Biết rồi, ai nghĩ nó tưởng thật.
Hai đứa lại im lặng.

Con đường về xóm lúc ấy khá vắng.

Gió đầu xuân thổi mát lạnh.

Đến gần cổng tổ.

Trinh khẽ đưa tay.

Nắm lấy tay mình.

Rất nhẹ.

Mình hơi khựng lại.

Quay sang nhìn.

Con bé vẫn nhìn thẳng phía trước.

Như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Còn mình...

Cũng không rút tay lại.

Chỉ lặng lẽ để yên như thế.

Cho đến khi bước vào cổng xóm.

Có những khoảnh khắc...

Đến rất tự nhiên.

Đến mức cả hai đều không biết nên gọi tên nó là gì.
Lại e nưaz xin chết
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Xe đẹp là 1 chuyện nhưng đúng là như em nói. Cái gì mua được bằng công sức mình bỏ ra thì cảm giác thích hơn bình thường. Xưa anh sinh viên chỉ đi dạy gia sư nên thu nhập cũng chỉ đủ chi tiêu ăn uống vớ vẩn chứ ko kiếm đc nhiều như này kkk
đến tận bây giờ em vẫn đi dream đi làm mà hehe, cảm giác đi nó vẫn sướng, luồn lách tốt, đi lại nhàn chân
 

letung45

Yếu sinh lý
hồi mất V.A. em nghiện bài này, em với cu Dương còn suốt ngày nghêu ngao, nay nghe lại tâm trạng phết
Bác viết có đoạn ông anh họ khuyên bác bớt đào hoa lại. Nếu nhà em VA ko biến cố rồi bỏ bác thì khả năng hai người chắc cũng ko đi đến hôn nhân nhỉ.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Đèo mẹ, nay lại phải đổi ca trực, về ngoại đón thằng cu các bác ạ, cháu nó về chơi được tuần thì lại ốm. Mẹ cháu lại cuống lên đòi về đón, rách việc thật. Cu nhà em đây các bác
 

Đính kèm

  • IMG_9177.jpeg
    IMG_9177.jpeg
    1.1 MB · Xem: 41

Anhaudi2k

Yếu sinh lý
Đèo mẹ, nay lại phải đổi ca trực, về ngoại đón thằng cu các bác ạ, cháu nó về chơi được tuần thì lại ốm. Mẹ cháu lại cuống lên đòi về đón, rách việc thật. Cu nhà em đây các bác
mặt thằng cu thế này thì chủ thớt chắc cũng bảnh dữ lắm.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo