Chuyện Đời Sinh Viên

Ngungovkl

Yếu sinh lý

Chương 23: Đám cưới thằng bạn

Sáng hôm sau.

Mình dậy khá sớm.

Hôm nay là đám cưới thằng Thông, thằng bạn học cùng lớp cấp ba.

Mình lôi bộ quần âu màu đen với chiếc sơ mi trắng ra mặc, đứng trước gương vuốt lại mái tóc mấy lần rồi mới vừa ý.

Xong xuôi, mình mượn xe máy của bố để đi.

Đường đến nhà Thông chẳng xa.

Vừa chạy xe, mình vừa thấy háo hức.

Lâu lắm rồi bạn bè mới có dịp tụ tập đông đủ như thế.

Thông là thằng đầu tiên trong lớp lấy vợ.

Nó yêu con bé học cùng lớp mình từ hồi cấp ba.

Hai đứa yêu nhau được ba năm.

Sau khi tốt nghiệp, cả hai xuống Hà Nội học đại học, thuê nhà ở cùng. Rồi một ngày, tin vui đến

sớm hơn dự định. Hai bên gia đình cũng vui vẻ ngồi lại, quyết định tổ chức đám cưới để hai đứa

yên tâm tiếp tục học hành.

Ngày cưới của nó, ai cũng cười.

Có lẽ vì tất cả đều tin rằng đó là một cái kết đẹp.

...

Đến nơi.

Vừa dựng xe đã thấy mấy thằng bạn réo ầm lên.

– Ơ, thằng M về rồi!

Mấy tháng không gặp.

Đứa nào cũng thay đổi.

Có đứa đen hơn vì đi công trường.

Có đứa trắng trẻo vì học đại học.

Có đứa vẫn gầy nhẳng như ngày nào.

Nhưng đứa nào cũng ăn diện, lớn thật rồi.

Tay bắt mặt mừng.

Ôm vai bá cổ.

Hỏi nhau đủ thứ.

Học ở đâu.

Ở trọ thế nào.

Có người yêu chưa.

Cuộc sống sinh viên có vui không.

Tiệc cưới diễn ra rôm rả.

Rượu vào.

Tiếng cười cũng nhiều hơn.

Đến trưa, cả đám lại kéo nhau đi karaoke.

Đúng chất sinh viên.

Có dịp gặp nhau là phải quẩy đến nơi đến chốn.

...

Trong phòng hát.

Mình ngồi cạnh T.

Con bé ngày xưa mình hay trêu nhất lớp.

Mới xa nhau có mấy tháng.

Mà nhìn khác hẳn.

Biết trang điểm.

Biết ăn mặc.

Trông xinh hơn trước rất nhiều.

Hai đứa vừa uống bia vừa kể chuyện trường lớp.

Đến lượt hát.

T kéo mình lên song ca một bài.

Mình cũng chẳng nhớ bài gì nữa.

Chỉ nhớ hôm ấy cả hai hát rất vui.

Hát xong lại cụng bia.

Rồi ngồi nghe bọn bạn gào tiếp.

...

Đến khi cuộc vui tàn.

Ai cũng lần lượt ra về.

Mình vừa định dắt xe thì nghe tiếng gọi phía sau.

– M!

Quay lại.

Là T.

Nàng chạy đến.

Khẽ bám lấy cánh tay mình.

– Cho tớ xin lại số điện thoại nhé.

– Tớ vừa đổi sim.

Mình gật đầu.

Cầm điện thoại bấm số cho nàng.

Đúng lúc cất máy.

T bất ngờ kiễng chân.

Thơm nhẹ lên má mình.

Rồi cười tinh nghịch.

– Vẫn đẹp trai như ngày nào.

– Tớ thích M lắm đấy.

Mình đứng khựng mất vài giây.

Rồi chỉ biết bật cười.

– Thôi.

– Hôm nào rảnh về quê thì đi cà phê.

T gật đầu.

Vẫy tay.

Rồi chạy về phía đám bạn.

Mình nhìn theo.

Khẽ cười.

Có những lời thích ngày học trò.

Đến lúc nghe lại.

Vẫn thấy lòng nhẹ tênh.

...

Về đến nhà.

Mình thay quần áo rồi nằm vật xuống giường.

Mở điện thoại.

Gọi cho Linh.

Đầu dây bên kia vừa bắt máy đã nghe giọng nàng nũng nịu.

– Bao giờ anh lên?

Mình cười.

– Mai anh sang.

– Nhớ anh à?

– Nhớ.

– Ôm gối mãi chán lắm rồi.

Nghe vậy.

Tự nhiên mình cũng chỉ muốn lên Thái Nguyên thật nhanh.

Hai đứa nói chuyện thêm một lúc.

Rồi mình tắt máy.

Nằm ngủ đến tận ba giờ chiều.

Tối hôm đó thì không có gì kể cả, mình vẫn đi net rồi cà cưa trà đá với Cường còi đến hết ngày thôi

...

Sáng hôm sau

Tỉnh dậy. Oa nay đã là sinh nhật mình rồi, các bạn thì đủ hết 18 tuổi từ lâu rồi, còn mình thì đến

ngày cuối cùng của năm thì mới được đón sinh nhật hehe

Mình thu dọn quần áo.

Chuẩn bị lên trường.

Như mọi lần.

Mẹ lại tất bật chuẩn bị đồ ăn.

Nào ruốc.

Nào bánh kẹo.

Nào mấy túi thức ăn quê.

Mình nhìn mà thương.

– Mẹ.

– Bên kia chợ gần mà.

– Muốn gì con cũng mua được.

Mẹ chỉ cười.

– Có thì có.

– Nhưng làm sao ngon bằng đồ nhà.

Mình chẳng biết nói gì.

Chỉ lặng lẽ xếp đồ vào balô.

Đúng lúc chuẩn bị đi.

Mẹ lại dúi vào tay mình năm trăm nghìn.

– Mẹ mừng sinh nhật. Chúc con trai luôn mạnh khỏe bên bố mẹ, cố gắng học hành chăm chỉ.

Mình vội lắc đầu.

– Con cảm ơn mẹ, nhưng con còn tiền mà.

– Bố mẹ mới gửi hôm trước.

Chưa kịp trả lại.

Con em gái từ đâu chạy ra.

Cười toe toét.

– Thôi.

– Sĩ diện vừa thôi.

– Mẹ cho thì cầm đi.

Mình cầm ngay chiếc dép ném về phía nó.

Con bé cười ré lên.

Chạy thẳng lên tầng.

Lúc sau nó xuống mang theo cái áo phông mới, đưa mình

-Chúc mừng sinh nhật a, chúc a sớm thành công cho con e ké theo, đừng lấy vợ sớm nhé

Cả nhà lại được một trận cười.

...

Mình đeo balô.

Chào bố mẹ.

Rồi đi bộ ra đường lớn bắt xe khách.

Chiếc xe từ từ lăn bánh.

Ngoái đầu nhìn lại.

Bố mẹ vẫn đứng ở đầu ngõ.

Đợi đến khi xe khuất hẳn mới quay vào.

Mình ngồi tựa đầu vào cửa kính.

Khẽ mỉm cười.

Một chuyến về quê.

Mang theo đủ mọi cảm xúc.

Có niềm vui.

Có tiếc nuối.

Có những lời xin lỗi chưa bao giờ quên.

Và cũng có thêm một lý do để mình trở lại Thái Nguyên.

Nơi có những người đang chờ mình.
Tiếp đê
 

rechardnguyen1109

Yếu sinh lý

Chương 23: Đám cưới thằng bạn

Sáng hôm sau.

Mình dậy khá sớm.

Hôm nay là đám cưới thằng Thông, thằng bạn học cùng lớp cấp ba.

Mình lôi bộ quần âu màu đen với chiếc sơ mi trắng ra mặc, đứng trước gương vuốt lại mái tóc mấy lần rồi mới vừa ý.

Xong xuôi, mình mượn xe máy của bố để đi.

Đường đến nhà Thông chẳng xa.

Vừa chạy xe, mình vừa thấy háo hức.

Lâu lắm rồi bạn bè mới có dịp tụ tập đông đủ như thế.

Thông là thằng đầu tiên trong lớp lấy vợ.

Nó yêu con bé học cùng lớp mình từ hồi cấp ba.

Hai đứa yêu nhau được ba năm.

Sau khi tốt nghiệp, cả hai xuống Hà Nội học đại học, thuê nhà ở cùng. Rồi một ngày, tin vui đến

sớm hơn dự định. Hai bên gia đình cũng vui vẻ ngồi lại, quyết định tổ chức đám cưới để hai đứa

yên tâm tiếp tục học hành.

Ngày cưới của nó, ai cũng cười.

Có lẽ vì tất cả đều tin rằng đó là một cái kết đẹp.

...

Đến nơi.

Vừa dựng xe đã thấy mấy thằng bạn réo ầm lên.

– Ơ, thằng M về rồi!

Mấy tháng không gặp.

Đứa nào cũng thay đổi.

Có đứa đen hơn vì đi công trường.

Có đứa trắng trẻo vì học đại học.

Có đứa vẫn gầy nhẳng như ngày nào.

Nhưng đứa nào cũng ăn diện, lớn thật rồi.

Tay bắt mặt mừng.

Ôm vai bá cổ.

Hỏi nhau đủ thứ.

Học ở đâu.

Ở trọ thế nào.

Có người yêu chưa.

Cuộc sống sinh viên có vui không.

Tiệc cưới diễn ra rôm rả.

Rượu vào.

Tiếng cười cũng nhiều hơn.

Đến trưa, cả đám lại kéo nhau đi karaoke.

Đúng chất sinh viên.

Có dịp gặp nhau là phải quẩy đến nơi đến chốn.

...

Trong phòng hát.

Mình ngồi cạnh T.

Con bé ngày xưa mình hay trêu nhất lớp.

Mới xa nhau có mấy tháng.

Mà nhìn khác hẳn.

Biết trang điểm.

Biết ăn mặc.

Trông xinh hơn trước rất nhiều.

Hai đứa vừa uống bia vừa kể chuyện trường lớp.

Đến lượt hát.

T kéo mình lên song ca một bài.

Mình cũng chẳng nhớ bài gì nữa.

Chỉ nhớ hôm ấy cả hai hát rất vui.

Hát xong lại cụng bia.

Rồi ngồi nghe bọn bạn gào tiếp.

...

Đến khi cuộc vui tàn.

Ai cũng lần lượt ra về.

Mình vừa định dắt xe thì nghe tiếng gọi phía sau.

– M!

Quay lại.

Là T.

Nàng chạy đến.

Khẽ bám lấy cánh tay mình.

– Cho tớ xin lại số điện thoại nhé.

– Tớ vừa đổi sim.

Mình gật đầu.

Cầm điện thoại bấm số cho nàng.

Đúng lúc cất máy.

T bất ngờ kiễng chân.

Thơm nhẹ lên má mình.

Rồi cười tinh nghịch.

– Vẫn đẹp trai như ngày nào.

– Tớ thích M lắm đấy.

Mình đứng khựng mất vài giây.

Rồi chỉ biết bật cười.

– Thôi.

– Hôm nào rảnh về quê thì đi cà phê.

T gật đầu.

Vẫy tay.

Rồi chạy về phía đám bạn.

Mình nhìn theo.

Khẽ cười.

Có những lời thích ngày học trò.

Đến lúc nghe lại.

Vẫn thấy lòng nhẹ tênh.

...

Về đến nhà.

Mình thay quần áo rồi nằm vật xuống giường.

Mở điện thoại.

Gọi cho Linh.

Đầu dây bên kia vừa bắt máy đã nghe giọng nàng nũng nịu.

– Bao giờ anh lên?

Mình cười.

– Mai anh sang.

– Nhớ anh à?

– Nhớ.

– Ôm gối mãi chán lắm rồi.

Nghe vậy.

Tự nhiên mình cũng chỉ muốn lên Thái Nguyên thật nhanh.

Hai đứa nói chuyện thêm một lúc.

Rồi mình tắt máy.

Nằm ngủ đến tận ba giờ chiều.

Tối hôm đó thì không có gì kể cả, mình vẫn đi net rồi cà cưa trà đá với Cường còi đến hết ngày thôi

...

Sáng hôm sau

Tỉnh dậy. Oa nay đã là sinh nhật mình rồi, các bạn thì đủ hết 18 tuổi từ lâu rồi, còn mình thì đến

ngày cuối cùng của năm thì mới được đón sinh nhật hehe

Mình thu dọn quần áo.

Chuẩn bị lên trường.

Như mọi lần.

Mẹ lại tất bật chuẩn bị đồ ăn.

Nào ruốc.

Nào bánh kẹo.

Nào mấy túi thức ăn quê.

Mình nhìn mà thương.

– Mẹ.

– Bên kia chợ gần mà.

– Muốn gì con cũng mua được.

Mẹ chỉ cười.

– Có thì có.

– Nhưng làm sao ngon bằng đồ nhà.

Mình chẳng biết nói gì.

Chỉ lặng lẽ xếp đồ vào balô.

Đúng lúc chuẩn bị đi.

Mẹ lại dúi vào tay mình năm trăm nghìn.

– Mẹ mừng sinh nhật. Chúc con trai luôn mạnh khỏe bên bố mẹ, cố gắng học hành chăm chỉ.

Mình vội lắc đầu.

– Con cảm ơn mẹ, nhưng con còn tiền mà.

– Bố mẹ mới gửi hôm trước.

Chưa kịp trả lại.

Con em gái từ đâu chạy ra.

Cười toe toét.

– Thôi.

– Sĩ diện vừa thôi.

– Mẹ cho thì cầm đi.

Mình cầm ngay chiếc dép ném về phía nó.

Con bé cười ré lên.

Chạy thẳng lên tầng.

Lúc sau nó xuống mang theo cái áo phông mới, đưa mình

-Chúc mừng sinh nhật a, chúc a sớm thành công cho con e ké theo, đừng lấy vợ sớm nhé

Cả nhà lại được một trận cười.

...

Mình đeo balô.

Chào bố mẹ.

Rồi đi bộ ra đường lớn bắt xe khách.

Chiếc xe từ từ lăn bánh.

Ngoái đầu nhìn lại.

Bố mẹ vẫn đứng ở đầu ngõ.

Đợi đến khi xe khuất hẳn mới quay vào.

Mình ngồi tựa đầu vào cửa kính.

Khẽ mỉm cười.

Một chuyến về quê.

Mang theo đủ mọi cảm xúc.

Có niềm vui.

Có tiếc nuối.

Có những lời xin lỗi chưa bao giờ quên.

Và cũng có thêm một lý do để mình trở lại Thái Nguyên.

Nơi có những người đang chờ mình.
Chứng tỏ tml này rất đẹp trai , gái cứ tự bu vào ! Cmm th chó, bố hận mày - nhớ kể tiếp
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 24: Sinh nhật đầu tiên nơi đất khách

Đầu tầm giờ trưa, xe khách cũng lăn bánh vào bến Thái Nguyên.

Vừa xuống xe, việc đầu tiên mình làm là móc điện thoại gọi cho cu Dương.

Chẳng phải tiếc tiền xe ôm đâu.

Chỉ là muốn hành thằng bạn một tí.

Đầu dây bên kia vừa bắt máy đã nghe tiếng nó ngái ngủ.

– Địt mẹ... đang ngủ ngon.

– Chơi gái thì không gọi, cứ lúc tao ngủ là gọi.

Mình cười phá lên.

– Ra đón bố mày nhanh.

Mười phút sau, nó lóc cóc phi xe đến.

Vừa lên xe, hai thằng đã cười như hai thằng dở.

Đến đoạn dừng đèn đỏ, Dương rút bao thuốc.

Châm một điếu.

Rít một hơi rồi đưa sang cho mình.

– Chúc mừng sinh nhật nhé, thằng ml.

– Anh em đéo có quà đâu.

– Có mỗi tấm chân tình này.

Mình nhận lấy.

Khẽ cười.

– Cảm ơn thằng bạn lìn.

Hai thằng lại cười ngặt nghẽo giữa ngã tư.

...

Về đến xóm trọ.

Mình quẳng balô xuống phòng.

Thay bộ quần áo rồi chạy ngay sang phòng Linh.

Gõ cửa.

Không thấy ai trả lời.

Đẩy cửa sổ nhìn vào.

Phòng trống.

Mình nghĩ chắc nàng đi học hay đi đâu đó nên lại lủi thủi quay về.

Gọi điện.

Không ai nghe.

Tự nhiên thấy bực.

Ném cái điện thoại xuống cuối giường.

May mà chỉ là con Nokia cũ nên chẳng sợ hỏng.

Đang nằm thiu thiu thì điện thoại lại reo.

Là Linh.

– Anh gọi em à?

– Nãy em đang đi đường nên không biết.

– Anh lên đến nơi chưa?

Mình cụt lủn.

– Đến rồi.

Nói xong tắt máy.

Chưa đầy mười giây sau.

Linh gọi lại.

– Anh sao thế?

– Sang phòng không thấy em.

– Gọi cũng chẳng nghe.

– Nên chẳng bực.

Đầu dây bên kia bật cười.

– Đồ ngốc.

– Em chạy đi đâu được.

– Đợi em mười lăm phút.

– Về em thưởng.

Nghe đến chữ "thưởng".

Bao nhiêu bực dọc tan biến sạch.

Mình lại huýt sáo.

Xách khăn chạy ra nhà tắm chung của xóm.

Tắm rửa thật sạch.

Đi đường cả buổi người toàn bụi.

Phải thơm tho một chút mới dám ôm người yêu.

...

Đúng mười lăm phút sau.

Nghe tiếng xe vừa dừng ngoài cổng.

Mình đã chạy vội ra.

Ôm chầm lấy Linh.

Nàng đỏ mặt.

Khẽ đẩy mình.

– Bỏ ra.

– Đông người lắm.

Nói vậy thôi.

Nhưng trước khi chạy vào phòng, nàng vẫn tranh thủ thơm nhẹ lên má mình một cái.

...

Vào phòng.

Hai đứa ôm nhau thật lâu.

Xa nhau chỉ vài ngày.

Mà cảm giác như cả tháng.

Linh bất ngờ lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ.

Đưa cho mình.

– Chúc mừng sinh nhật anh.

– Chúc anh tuổi mới lúc nào cũng mạnh khỏe, học giỏi và luôn ở bên em.

Mình hơi bất ngờ.

– Nãy em đi đâu...

– Đi mua quà cho anh đấy.

– Đi mấy cửa hàng mới chọn được cái này.

– Mở ra xem có thích không.

Mình hôn nhẹ lên trán nàng.

– Cảm ơn em.

Mở hộp quà.

Bên trong là một chiếc áo phông màu trơn.

Đơn giản.

Nhưng rất đẹp.

Chất vải mềm và dày.

Chắc chắn không rẻ.

Mình mặc thử luôn.

Vừa khít.

Linh chống cằm nhìn.

Mỉm cười đầy hài lòng.

– Đẹp trai thật.

Mình cười.

– Tại người mua có mắt.

Nàng lại nhéo nhẹ vào tay mình. Rồi 2 đứa ôm nhau ngủ.

...

Đến chiều.

Linh mới nói.

– Tối nay mọi người làm lẩu sinh nhật cho anh đấy.

Mình tròn mắt.

– Thật á?

– Thật.

– Cả xóm bàn từ hôm qua rồi.

Nghe vậy.

Tự nhiên thấy lòng ấm lạ.

Xa nhà.

Nhưng chưa bao giờ mình thấy cô đơn.

...

Chiều hôm ấy.

Mình chẳng phải động tay động chân gì.

Ông anh béo với cu Dương đi chợ.

Mấy chị em thì sơ chế thức ăn.

Còn mình...

Được ưu tiên ngồi vểnh râu uống nước.

Sinh nhật nên có quyền.

...

Tối đến.

Nồi lẩu sinh viên nghi ngút khói.

Vẫn những món quen thuộc.

Ít thịt.

Ít rau.

Thêm mấy gói mì.

Nhưng tiếng cười thì đầy ắp cả khoảng sân.

Ai cũng nâng cốc.

Chúc mình thêm một tuổi mới.

Mình uống không nhiều.

Chỉ đủ để thấy người lâng lâng.

Trong bữa ăn.

Chị công nhân Samsung cũng có mặt.

Thỉnh thoảng chị lại quay sang mời mình một chén.

Có lúc vô tình chạm ánh mắt.

Lại cười rất khẽ. Và còn nháy mắt với mình

Làm mình bất giác thấy chột dạ.

May mà Linh chẳng để ý.

Hoặc có lẽ...

Nàng tin mình.

...

Bữa tiệc kết thúc khá sớm.

Không ai rủ đi hát như mọi lần.

Mỗi người tự dọn dẹp rồi về phòng nghỉ.

Mình sang phòng Linh.

Hai đứa ngồi tựa lưng vào tường.

Kể cho nhau nghe đủ chuyện.

Chuyện ở quê.

Chuyện đám cưới.

Chuyện sinh nhật.

Rồi cả món quà nàng tặng.

Đêm ấy.

Hai đứa lại tiếp tục công chuyện khai thác khoáng sản, tìm mỏ quý, hehe

Mình hôn em rồi 2 đứa đổ vật xuống giường, chắc hôm nay có tí rượu nên mình hoang dã lắm,

thoáng chốc trên người em không còn mảnh vải nào rồi, mình dừng lại ngắm em 1 lúc rồi so sánh với

P… Linh thì trắng trẻo, người mịn lắm, đôi bầu vú còn hiện rõ từng vân máu, săn chắc hơn, còn bên

dưới thì Linh tỉa tót gọn gàng lắm, chỉ có ít lông thơm tho vùng mu lồn thôi, lại so sánh rồi.

Linh thấy mình ngắm em thì đỏ mặt, vít người mình xuống để hôn, rồi mình lại tiếp tục hôn em, hôn

tai, rồi xuống cổ, rồi bú mút và vần vò bầu vú em, Linh thì dâm theo kiểu khác người, tiếng em rên

như khóc, nhiều lúc mình hơi giật mình nghĩ

“ Bỏ mẹ, rên như khóc thế này người ta nghe tưởng đánh nhau thì toi”

Bú mút bầu vú chán chê thì mình trườn xuống mu ồn em, thấy mình chuẩn bị liếm thì em khép chân

lại rồi bảo

“Anh! Đừng, e sợ bẩn lắm”

“Với anh em lúc nào cũng thơm tho nhất”

Nói xong mình vục mồm vào quét một được dọc lồn Linh, e rú lên sung sướng, oằn người lên, sau

khi vét vủng lồn của e, nước nôi chảy đến nỗi mình húp còn không kịp, tí thì sặc, mình trườn lên

người e bắt đầu chuẩn bị bí kíp 36 thế võ cổ truyền, thì e kéo mình lên rồi thủ thỉ e thẹn

“Anh, cho em thử 1 lần nhé”

Nói là làm, em cầm lấy thằng cu e mình, nhẹ nhàng xóc xóc vài cái, chim mình cũng đã rỉ nước, e

liếm nhẹ rồi ngậm thẳng con cu vào mồm, mình thấy e có vẻ hơi nghẹn nhưng vẫn thấy e ngậm một

lúc, rồi em nhẹ nhàng mút và đưa đẩy liên tục (không khoe nhưng e cũng giới thiệu với bác là đại bác

tầm xa của e thuộc dạng cũng to, cong, và 17cm). Cũng vì em chưa làm bao giờ nên mình thấy e mút

mình bị đau, mình kéo e ra rồi nhẹ nhàng đâm con cu vào háng em, nhấp nhẹ nhàng.

“Ư…Ư.. huhu.. Anh ơi…. Ư Ư… huhu… e sướng lắm, em yêu anh quá M ơi”

Những tiếng rên của e như 1 liều thuốc kích thích mình, e càng rên mình càng đâm nhanh, được 1 lúc

thì em rùng mình

“Ôi anh ơi…. Em sướng quá… huhu… anh ơi…”

Em đã lên đỉnh e vơ rét, hehe, mình khẽ cười mỉm rồi dừng một nhịp. kéo em vào lòng rồi hôn em,

Sau đó mình dìu em đứng dậy

“a Doggy nhé” mình nói thầm vào tai em, rồi khẽ liếm nhẹ vành tai

E thẹn thùng rồi khom người xuống, hay tay em bám vào thành giường rồi cong người lên, làm lộ rõ

cái lồn ướt nhoẹt, run bật bật vì mới lên đỉnh, mình nhẹ nhàng xoa mông em rồi tống thằng cu vào

hang ổ kia, nhấp nhẹ nhàng, như tiếng giã gạo trên sóc bom bo, địt em ở tư thế này mình thấy sướng

lắm, vì lồn em co bóp giữ dội lắm, mình cứ cuốn theo dòng cảm xúc địt từng cái nhẹ nhàng còn em

“Ư… Ư..Ư anh ơi, e sướng quá, a làm sướng quá, ư …ư…ư”

Minh vòng tay ra vừa vê bầu vú em vừa khẽ nói vào tai em

“ A địt sướng không, e sướng không, muốn anh địt mạnh không”

“Ư…ư…ư…. Đồ hư đốn, a địt mạnh đi, e sướng quá…ư…ư”

Như được tiếp thêm động lực, mình đứng thẳng dậy thúc từng hồi thật mạnh vào lồn em, những tiếc

da thịt cộng thêm nước lồn em rỉ ra đùi mình nghe như tiếng đang tát nước bên sông, mình nhấp

thêm được vài phút rồi cũng đến lúc muốn tuôn ra, thấy mình thở hồng hộc kèm theo tiếng rên trong

cổ họng mình, e càng rên to hơn

“Ư…ư… anh ơi..em yêu anh… anh bắn vào đi… em yêu anh lắm…ư.ư.ư.”

Mình gồng cứng người, nhấp thêm 3 cái thật mạnh rồi xả hết đống tinh trùng vào lồn em, nhiều quá,

tràn cả ra ngoài, em cũng rên 1 tiếng to rồi khuỵu xuống nền nhà. Khổ cái thân tôi, muốn gãy cả lưng

rồi. :((

Mình bế em lên giường nằm, tình trùng hòa quyện với nước lồn chảy ròng ròng từ cửa lồn em, xuống

dưới kẽ đít, khẽ lấy giây lau nhẹ lồn rồi, rồi ôm em vào trong vòng tay quen thuộc.

Mình khẽ hôn lên trán Linh.

Như một thói quen đã có từ lúc nào chẳng hay sau mỗi lần quan hệ.

Linh khẽ mỉm cười hạnh phúc

Ôm mình thật chặt.

Ngoài kia.

Gió cuối năm khe khẽ lùa qua khung cửa sổ.

Còn trong căn phòng nhỏ.

Đó là một đêm sinh nhật bình yên nhất mà mình từng có nơi đất khách.

Có bạn bè.

Có những người hàng xóm coi nhau như gia đình.

Và có một người con gái.

Đang nằm cạnh mình.

Thế là đủ.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
cảm ơn các bác đã đẩy thuyền, nói thật là sau góp ý của các bác, e cũng chỉnh sửa thêm đoạn 18+ nhưng e thấy nó cứ ngượng ngượng mồm kiểu gì ấy. Nên là đoạn đấy nó không được chau chuốt nhiều, các bác thông cảm
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 25: Mùa thi đầu tiên


Sau sinh nhật mình không lâu thì cũng đến giai đoạn cuối học kỳ một.

Nhanh thật.

Mới ngày nào còn lơ ngơ xách balô từ quê lên nhập học.

Vậy mà ngoảnh đi ngoảnh lại đã học hết một học kỳ.

Nghĩ lại mấy tháng vừa qua.

Bao nhiêu chuyện xảy ra.

Làm quen bạn mới.

Yêu Linh.

Chia tay P.

Đánh nhau.

Sinh nhật nơi đất khách...

Đủ mọi cung bậc cảm xúc.

...

Nhưng dù có yêu đương hay chơi bời thế nào.

Đến mùa thi.

Đứa nào cũng như đứa nào.

Cả học kỳ chẳng mấy khi mở giáo trình.

Đến sát ngày thi mới bắt đầu cuống cuồng.

Đúng kiểu...

"Nước đến chân mới nhảy."

Cả dãy trọ vốn tối nào cũng ồn ào.

Đến tuần ôn thi thì phòng nào phòng nấy sáng đèn đến tận khuya.

Tiếng lật sách.

Tiếng gõ bàn phím.

Tiếng làu bàu học bài.

Thay cho tiếng cười nói mọi hôm.

...

Mình với cu Dương cũng chẳng ngoại lệ.

Hai thằng gần như bế quan.

Sáng học.

Chiều học.

Đêm cũng học.

Mấy môn như Giải phẫu, Mô phôi, Sinh lý hay Hóa sinh chỉ cần trượt một môn thôi là xác định khổ.

Linh cũng bước vào kỳ thi cuối kỳ.

Thành ra hai đứa gặp nhau ít hẳn.

Tối nào nàng cũng chỉ tranh thủ sang phòng mình chừng mười, mười lăm phút.

Ngồi nói chuyện.

Động viên nhau.

Rồi lại ai về phòng nấy.

Có hôm hai đứa vừa ôm nhau xong.

Linh vuốt nhẹ mái tóc mình.

Khẽ cười.

— Cố lên anh.

— Thi xong rồi mình lại có nhiều thời gian hơn.

Mình cũng ôm nàng vào lòng.

— Em cũng phải cố lên.

— Đừng để anh phải nuôi nhé.

Nàng đánh nhẹ vào ngực mình.

— Ai nuôi ai còn chưa biết.

Hai đứa cùng cười.

...

Sau một tuần nhồi nhét kiến thức.

Mình soi gương mà giật mình.

Râu ria mọc lởm chởm.

Mắt thâm.

Đầu tóc bù xù.

Cu Dương cũng chẳng khá hơn.

Nhìn nhau.

Hai thằng phá lên cười.

Rồi quyết định.

— Thôi.

— Làm cốc bia cho tỉnh người.

Hai thằng kéo nhau ra quán.

Mỗi đứa vài cốc.

Nói chuyện linh tinh.

Rồi lại về tiếp tục cắm đầu vào giáo trình.

...

Sáng hôm sau.

Buổi thi đầu tiên.

Thi hai môn.

Một môn buổi sáng.

Một môn buổi chiều.

Trước khi vào phòng.

Hai thằng đứng ngoài hành lang.

Chia nhau một điếu thuốc.

Dương cười.

— Qua môn nhé.

Mình cụng vai nó.

— Qua cùng qua.

...

Một tiếng sau.

Mình bước ra khỏi phòng thi.

Nhẹ cả người.

Đề không khó.

Những gì học đều vận dụng được.

Ra đến cửa đã thấy Dương đứng đợi.

— Thế nào?

Nó cười tươi.

— Ổn.

Hai thằng nhìn nhau.

Cười như hai thằng điên.

...

Về phòng nghỉ một chút.

Ôn tiếp môn buổi chiều.

Đến trưa.

Hai thằng lười nấu.

Lại kéo nhau ra quán cơm bụi.

Ai ngờ.

Chính bữa cơm ấy lại hành mình một trận.

...

Hai giờ chiều.

Đang chuẩn bị vào phòng thi.

Tự nhiên bụng quặn lên.

Đau đến mức mồ hôi túa ra.

Mình dúi cặp vào tay Dương.

— Cầm hộ.

— Tao đi tí.

Nó nhìn đồng hồ.

— Nhanh lên.

— Sắp thi rồi.

Mình chỉ kịp gật đầu.

Rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh.

Mười phút sau.

Mặt mày xanh lét bước ra.

Cu Dương nhìn thấy.

Cười lăn cười bò.

— May cho mày.

— Không thì đang thi lại ị ngay trong phòng.

Mình vỗ bốp vào đầu nó.

— Cút.

...

May mà vừa kịp giờ.

Môn chiều lại đúng phần mình ôn rất kỹ.

Làm bài cũng khá ổn.

Ra khỏi phòng.

Thấy Dương mặt hơi xị.

— Sao?

Nó nhún vai.

— Chắc đủ qua.

— Tao thấy sai vài câu.

Mình cười.

— Ôn thì đéo ôn suốt ngày nhắn tin với gái.

— Có chịu học đéo đâu.

Nó chỉ cười trừ.

...

Về đến phòng.

Chẳng biết Dương mách kiểu gì.

Linh chạy sang ngay.

Nghe chuyện mình đau bụng.

Nàng vừa lo vừa mắng.

— Em bảo rồi.

— Đừng có ăn linh tinh.

Rồi nàng chống nạnh.

— Từ mai.

— Để em nấu cơm.

Mình lắc đầu.

— Em cũng đang thi mà.

Lấy đâu thời gian.

Linh cười.

— Mấy môn khó em thi xong rồi.

— Còn lại nhẹ thôi.

— Hai anh cứ học đi.

Nhìn nàng.

Tự nhiên thấy thương vô cùng.

...

Từ hôm đó đến hết hôm thi.

Ngày nào Linh cũng nấu cơm.

Ba đứa ăn cùng nhau.

Mình với Dương chỉ việc học.

Có hôm nhìn mâm cơm nóng hổi.

Hai thằng chẳng biết nói gì.

Dương huých vai mình.

— Mày số hưởng thật.

Mình cười.

Còn nó thì thở dài.

— Giá tao cũng có người nấu cơm.

Mình với Linh nhìn nhau.

Cùng phá lên cười.

...

Cuối cùng.

Ngày thi cuối cũng kết thúc.

Vừa bước ra khỏi phòng.

Mình đập bộp cái cặp xuống nền.

Hét to.

— Anh em!

— Net!

Cả đám như được tháo xích.

Bao nhiêu ngày căng thẳng.

Giờ chỉ muốn xả hết.

Ra quán net.

Hôm ấy còn có thêm một cô bạn cùng lớp.

Tên Hạ Đan.

Tên thì dịu dàng.

Mà tính cách lại như con trai.

Đòi vào chơi luôn.

Thế là vừa đẹp.

Đủ năm người.

Đủ một team.

Tiếng chửi.

Tiếng cười.

Tiếng hò hét.

Lại vang khắp quán.

Kết quả.

Thắng năm.

Thua hai.

Quá mỹ mãn.

...

Chơi xong.

Cả nhóm kéo nhau ra quán trà đá.

Ngồi chém gió đến tối.

Ai cũng đoán chắc kỳ này không phải học lại.

Rồi lần lượt ai về nhà nấy.

...

Mình với Dương vừa đi xe vừa huýt sáo.

Đến xóm trọ.

Việc đầu tiên mình làm.

Là chạy sang ôm Linh.

Ôm thật chặt.

Khẽ thì thầm.

— Nhớ em quá.

Linh bật cười.

Ôm lại mình.

— Có mấy hôm mà làm như mấy năm.

Đêm ấy.

Hai đứa nằm cạnh nhau. Lại quấn lấy nhau, sau 77-49 phút thì cũng cho đủ các loại tinh hoa vào

trong em

Má em vẫn còn ứng hồng, mình không nghịch gì thêm.

Chỉ ôm nhau thật lâu.

Ngoài trời.

Gió cuối năm đã bắt đầu lạnh.

Một học kỳ đầu tiên.

Vậy là kết thúc.

Kỳ thi đầu tiên cũng đã qua.

Và chỉ còn ít ngày nữa thôi.

Lại đến Tết.

Lại được về nhà.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Đằng sau một câu chuyện lại có thêm câu chuyện khác ah?
cuộc đời em nó nhiều thăng trầm lắm bác ạ, em cứ hồi ức đến đâu em kể đến đấy thôi, cũng hứa với các bác là cố gắng hết sức có thể để không bị drop bác ạ. Nếu có nhiều thời gian, sau khi xong chuyện hồi sinh viên này, e sẽ viết thêm đến giai đoạn đi làm ạ
 

anhsieunhanco

Yếu sinh lý
cuộc đời em nó nhiều thăng trầm lắm bác ạ, em cứ hồi ức đến đâu em kể đến đấy thôi, cũng hứa với các bác là cố gắng hết sức có thể để không bị drop bác ạ. Nếu có nhiều thời gian, sau khi xong chuyện hồi sinh viên này, e sẽ viết thêm đến giai đoạn đi làm ạ
T thích nhưng topic như thế này, mà giờ tìm khó quá bro à
 

Ngungovkl

Yếu sinh lý
Chương 25: Mùa thi đầu tiên



Sau sinh nhật mình không lâu thì cũng đến giai đoạn cuối học kỳ một.

Nhanh thật.

Mới ngày nào còn lơ ngơ xách balô từ quê lên nhập học.

Vậy mà ngoảnh đi ngoảnh lại đã học hết một học kỳ.

Nghĩ lại mấy tháng vừa qua.

Bao nhiêu chuyện xảy ra.

Làm quen bạn mới.

Yêu Linh.

Chia tay P.

Đánh nhau.

Sinh nhật nơi đất khách...

Đủ mọi cung bậc cảm xúc.

...

Nhưng dù có yêu đương hay chơi bời thế nào.

Đến mùa thi.

Đứa nào cũng như đứa nào.

Cả học kỳ chẳng mấy khi mở giáo trình.

Đến sát ngày thi mới bắt đầu cuống cuồng.

Đúng kiểu...

"Nước đến chân mới nhảy."

Cả dãy trọ vốn tối nào cũng ồn ào.

Đến tuần ôn thi thì phòng nào phòng nấy sáng đèn đến tận khuya.

Tiếng lật sách.

Tiếng gõ bàn phím.

Tiếng làu bàu học bài.

Thay cho tiếng cười nói mọi hôm.

...

Mình với cu Dương cũng chẳng ngoại lệ.

Hai thằng gần như bế quan.

Sáng học.

Chiều học.

Đêm cũng học.

Mấy môn như Giải phẫu, Mô phôi, Sinh lý hay Hóa sinh chỉ cần trượt một môn thôi là xác định khổ.

Linh cũng bước vào kỳ thi cuối kỳ.

Thành ra hai đứa gặp nhau ít hẳn.

Tối nào nàng cũng chỉ tranh thủ sang phòng mình chừng mười, mười lăm phút.

Ngồi nói chuyện.

Động viên nhau.

Rồi lại ai về phòng nấy.

Có hôm hai đứa vừa ôm nhau xong.

Linh vuốt nhẹ mái tóc mình.

Khẽ cười.

— Cố lên anh.

— Thi xong rồi mình lại có nhiều thời gian hơn.

Mình cũng ôm nàng vào lòng.

— Em cũng phải cố lên.

— Đừng để anh phải nuôi nhé.

Nàng đánh nhẹ vào ngực mình.

— Ai nuôi ai còn chưa biết.

Hai đứa cùng cười.

...

Sau một tuần nhồi nhét kiến thức.

Mình soi gương mà giật mình.

Râu ria mọc lởm chởm.

Mắt thâm.

Đầu tóc bù xù.

Cu Dương cũng chẳng khá hơn.

Nhìn nhau.

Hai thằng phá lên cười.

Rồi quyết định.

— Thôi.

— Làm cốc bia cho tỉnh người.

Hai thằng kéo nhau ra quán.

Mỗi đứa vài cốc.

Nói chuyện linh tinh.

Rồi lại về tiếp tục cắm đầu vào giáo trình.

...

Sáng hôm sau.

Buổi thi đầu tiên.

Thi hai môn.

Một môn buổi sáng.

Một môn buổi chiều.

Trước khi vào phòng.

Hai thằng đứng ngoài hành lang.

Chia nhau một điếu thuốc.

Dương cười.

— Qua môn nhé.

Mình cụng vai nó.

— Qua cùng qua.

...

Một tiếng sau.

Mình bước ra khỏi phòng thi.

Nhẹ cả người.

Đề không khó.

Những gì học đều vận dụng được.

Ra đến cửa đã thấy Dương đứng đợi.

— Thế nào?

Nó cười tươi.

— Ổn.

Hai thằng nhìn nhau.

Cười như hai thằng điên.

...

Về phòng nghỉ một chút.

Ôn tiếp môn buổi chiều.

Đến trưa.

Hai thằng lười nấu.

Lại kéo nhau ra quán cơm bụi.

Ai ngờ.

Chính bữa cơm ấy lại hành mình một trận.

...

Hai giờ chiều.

Đang chuẩn bị vào phòng thi.

Tự nhiên bụng quặn lên.

Đau đến mức mồ hôi túa ra.

Mình dúi cặp vào tay Dương.

— Cầm hộ.

— Tao đi tí.

Nó nhìn đồng hồ.

— Nhanh lên.

— Sắp thi rồi.

Mình chỉ kịp gật đầu.

Rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh.

Mười phút sau.

Mặt mày xanh lét bước ra.

Cu Dương nhìn thấy.

Cười lăn cười bò.

— May cho mày.

— Không thì đang thi lại ị ngay trong phòng.

Mình vỗ bốp vào đầu nó.

— Cút.

...

May mà vừa kịp giờ.

Môn chiều lại đúng phần mình ôn rất kỹ.

Làm bài cũng khá ổn.

Ra khỏi phòng.

Thấy Dương mặt hơi xị.

— Sao?

Nó nhún vai.

— Chắc đủ qua.

— Tao thấy sai vài câu.

Mình cười.

— Ôn thì đéo ôn suốt ngày nhắn tin với gái.

— Có chịu học đéo đâu.

Nó chỉ cười trừ.

...

Về đến phòng.

Chẳng biết Dương mách kiểu gì.

Linh chạy sang ngay.

Nghe chuyện mình đau bụng.

Nàng vừa lo vừa mắng.

— Em bảo rồi.

— Đừng có ăn linh tinh.

Rồi nàng chống nạnh.

— Từ mai.

— Để em nấu cơm.

Mình lắc đầu.

— Em cũng đang thi mà.

Lấy đâu thời gian.

Linh cười.

— Mấy môn khó em thi xong rồi.

— Còn lại nhẹ thôi.

— Hai anh cứ học đi.

Nhìn nàng.

Tự nhiên thấy thương vô cùng.

...

Từ hôm đó đến hết hôm thi.

Ngày nào Linh cũng nấu cơm.

Ba đứa ăn cùng nhau.

Mình với Dương chỉ việc học.

Có hôm nhìn mâm cơm nóng hổi.

Hai thằng chẳng biết nói gì.

Dương huých vai mình.

— Mày số hưởng thật.

Mình cười.

Còn nó thì thở dài.

— Giá tao cũng có người nấu cơm.

Mình với Linh nhìn nhau.

Cùng phá lên cười.

...

Cuối cùng.

Ngày thi cuối cũng kết thúc.

Vừa bước ra khỏi phòng.

Mình đập bộp cái cặp xuống nền.

Hét to.

— Anh em!

— Net!

Cả đám như được tháo xích.

Bao nhiêu ngày căng thẳng.

Giờ chỉ muốn xả hết.

Ra quán net.

Hôm ấy còn có thêm một cô bạn cùng lớp.

Tên Hạ Đan.

Tên thì dịu dàng.

Mà tính cách lại như con trai.

Đòi vào chơi luôn.

Thế là vừa đẹp.

Đủ năm người.

Đủ một team.

Tiếng chửi.

Tiếng cười.

Tiếng hò hét.

Lại vang khắp quán.

Kết quả.

Thắng năm.

Thua hai.

Quá mỹ mãn.

...

Chơi xong.

Cả nhóm kéo nhau ra quán trà đá.

Ngồi chém gió đến tối.

Ai cũng đoán chắc kỳ này không phải học lại.

Rồi lần lượt ai về nhà nấy.

...

Mình với Dương vừa đi xe vừa huýt sáo.

Đến xóm trọ.

Việc đầu tiên mình làm.

Là chạy sang ôm Linh.

Ôm thật chặt.

Khẽ thì thầm.

— Nhớ em quá.

Linh bật cười.

Ôm lại mình.

— Có mấy hôm mà làm như mấy năm.

Đêm ấy.

Hai đứa nằm cạnh nhau. Lại quấn lấy nhau, sau 77-49 phút thì cũng cho đủ các loại tinh hoa vào

trong em

Má em vẫn còn ứng hồng, mình không nghịch gì thêm.

Chỉ ôm nhau thật lâu.

Ngoài trời.

Gió cuối năm đã bắt đầu lạnh.

Một học kỳ đầu tiên.

Vậy là kết thúc.

Kỳ thi đầu tiên cũng đã qua.

Và chỉ còn ít ngày nữa thôi.

Lại đến Tết.

Lại được về nhà.
Hết r à haizz
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo