Chuyện Đời Sinh Viên

hp41

Yếu sinh lý

khoailangthang98

Yếu sinh lý
Ô e này chắc lên đó tầm khoảng 2015 ah. Năm 2009 t lên Thái học thì samsung chưa mở nhà máy ở phổ yên, khi đó nguyên 1 khu phố đèn đỏ luôn.
Ngày ở trên thái cũng vui, nhậu nhẹt tưng bừng, có đêm 4 thằng ở xóm trọ buồn quá, góp tiền lại mua ít lạc va rượu về nhậu. Đủ tiền mua đc 2 chai rượu thương hiệu sương mù mẫu sơn, vs 1 gói lạc nửa ký. Ngày đó nghèo mà vui vãi
M học tnut à, năm 207 tao lên sương mùa vs nếp mới nó là đặc cmn sản rồi, nốc vào đau đầu vãi
 

lideco1

Tao là gay
Cùng khá giống mình, Trước học Công nghiệp Thái Nguyên. Trước cậu em này 1 giáp! Cũng ly kì lắm. Nhưng thời bọn anh nghiện nhiều lắm. Con chủ nhà trọ nghiện lòi. Giầy dép hoặc bếp ga mini để ngoài bị nhảy ngay!
 

khoailangthang98

Yếu sinh lý
Cho các bác bú thêm chương cho đỡ vật, nếu rảnh tối e tặng thêm 1 chap nha, giờ em chơi với con đã

Chương 27: Những đồng tiền đầu tiên



Sáng hôm sau.

Mình với cu Dương mỗi thằng một chiếc balô.

Bên trong chỉ có vài bộ quần áo cùng chiếc laptop.

Cu Dương còn mượn được của ông anh họ một con máy khá xịn.

Hai thằng háo hức như trẻ con được quà.

Đầu óc chỉ nghĩ đến một chuyện.

Đi kiếm tiền.

...

Xuống đến phòng ông anh.

Mấy anh em ngồi trà đá một lúc rồi bắt đầu vào việc.

Ông anh mở máy tính.

Kiên nhẫn hướng dẫn từng bước.

Từ cách đăng nhập vào trang web.

Đổi IP.

Nhận nhiệm vụ.

Cho đến cách hoàn thành để được nhận thưởng.

Mình với cu Dương vốn cũng chẳng lạ gì máy tính.

Bao nhiêu năm cày game, nghịch phần mềm cũng giúp hai thằng tiếp thu khá nhanh.

Chừng nửa tiếng sau.

Cả hai đã làm thành thạo.

Anh mình dặn thêm.

-Công việc này không có giờ cố định.

-Bên kia giao nhiệm vụ lúc nào thì mình làm lúc đó.

-Có khi hai, ba giờ sáng vẫn phải dậy.

-Nhưng mỗi lượt chỉ khoảng ba mươi phút.

Nghe vậy.

Hai thằng chỉ gật đầu.

Có tiền.

Thức đêm một chút cũng đáng.

...

Phòng làm việc khá rộng.

Ông anh cùng bốn người bạn thuê chung.

Mỗi người kê một chiếc bàn ở một góc.

Bây giờ có thêm mình với cu Dương.

Thành ra căn phòng lúc nào cũng sáng ánh màn hình máy tính.

Khói thuốc thì mù mịt.

Ai cũng cắm cúi làm việc.

Nhưng gương mặt nào cũng đầy hy vọng.

Với sinh viên như bọn mình.

Kiếm được từng ấy tiền.

Đồng nghĩa với việc bố mẹ ở quê sẽ đỡ vất vả hơn.

...

Một giờ chiều.

Ông anh bất ngờ đập tay xuống bàn.

Có nhiệm vụ!

Cả phòng đang nằm ngả ngớn.

Lập tức bật dậy.

Mỗi người lao về chiếc máy của mình.

Mình với cu Dương còn lóng ngóng.

Ông anh phải đứng cạnh chỉ từng chút một.

Đến khi hoàn thành.

Màn hình hiện dòng thông báo phần thưởng.

2 đô la.

Hai thằng nhìn nhau.

Rồi cười phá lên.

Đó là hai đô đầu tiên do chính tay mình kiếm được.

Không nhiều.

Nhưng vui lắm.

Cả phòng vỗ tay rào rào như vừa thắng trận.

...

Hôm ấy.

Những lượt làm việc tiếp theo diễn ra lúc ba giờ.

Rồi sáu giờ.

Tám giờ.

Mười một giờ đêm.

Hai giờ sáng.

Cứ có nhiệm vụ là cả phòng lại bật dậy.

Người ngái ngủ.

Người dụi mắt.

Người còn chưa kịp mặc áo.

Nhưng chẳng ai kêu ca.

Ai cũng cố.

Đến cuối ngày.

Mình mở bảng thống kê.

Được đúng hai mươi đô.

Cu Dương cũng vậy.

Đúng như những gì ông anh từng nói.

Hai thằng mừng đến mức chẳng buồn ngủ nữa.

...

Sáng hôm sau.

Đánh răng rửa mặt xong.

Mấy anh em kéo nhau đi ăn cháo lòng.

Không ai uống rượu.

Làm việc kiểu này.

Chỉ cần ngủ quên một phiên thôi là tiếc đứt ruột.

Ăn xong.

Ông anh gọi mọi người gom hết phần thưởng gửi vào email.

Khoảng hơn nửa tiếng sau.

Ông cầm điện thoại chạy từ ngoài vào.

Mặt cười tươi rói.

  • Anh em ơi!
  • Tiền về rồi!
Cả phòng lại hò reo.

Ông anh cười.

  • Cứ hai ngày tao chuyển cho bọn mày một lần.
  • Chuyển nhiều mất phí.
Ai cũng đồng ý.

...

Cứ thế.

Những ngày tiếp theo trôi qua.

Không có giờ giấc.

Không có khái niệm ngày hay đêm.

Chỉ cần có nhiệm vụ.

Là cả phòng lại bật dậy.

Có hôm vừa chợp mắt được mười lăm phút.

Lại nghe tiếng gọi.

  • Có việc!
Lại lục tục bò dậy.

Mệt thì mệt thật.

Nhưng mỗi lần nhìn số tiền tăng lên.

Ai cũng thấy đáng.

...

Làm được tròn một tuần.

Chiều hôm ấy.

Ông anh phát tiền.

Đưa cho mình với cu Dương.

Mỗi đứa đúng ba triệu.

Cầm xấp tiền trên tay.

Hai thằng nhìn nhau.

Rồi đập tay cái bốp.

Cười như hai thằng điên.

Ba triệu.

Đối với sinh viên năm nhất.

Là cả một gia tài.

Ông anh cũng chia tiền cho mấy người còn lại.

Rồi cười lớn.

  • Mỗi thằng góp một trăm.
  • Tối nay liên hoan.
Không ai phản đối.

...

Cả tuần.

Thằng nào cũng cởi trần.

Quần đùi.

Đầu tóc bù xù.

Khói thuốc trong phòng đặc quánh.

Nên ai cũng tranh thủ tắm rửa thật sạch.

Thay bộ quần áo đẹp nhất.

Rồi kéo nhau ra quán lẩu Đức Huệ.

Hôm ấy.

Mấy anh em chơi lớn.

Gọi hẳn nồi lẩu ếch năm trăm nghìn.

Thời ấy.

Nồi lẩu ấy phải cả chục người ăn mới hết.

Ếch con nào cũng béo múp.

Thêm bốn chai Apple meo meo

Tiếng cụng ly.

Tiếng cười.

Tiếng kể chuyện.

Vang cả góc quán.

Đến khi về.

Đứa nào mặt cũng đỏ gay.

Nhưng ai cũng vui.

...

Còn Linh.

Suốt tuần ấy.

Hai đứa chỉ có thể nói chuyện qua điện thoại.

Tối nào cũng gọi cho nhau.

Nàng bảo.

  • Em nhớ anh lắm.
Mình cũng cười.

  • Anh cũng nhớ em.
Xóm trọ lúc ấy bắt đầu vắng.

Mọi người lần lượt về quê ăn Tết.

Linh cũng bảo.

  • Mười chín âm em nghỉ.
  • Em về luôn.
Nghe vậy.

Mình chỉ muốn chạy ngay về gặp nàng.

Mỗi lần gọi điện.

Mấy ông anh trong phòng lại trêu.

  • Ôi nhớ anh lắm.
  • Em nhớ anh lắm.
Cả phòng cười ầm lên.

Linh nghe thấy.

Chỉ biết cười ngượng.

...

Hôm sau.

Mình quyết định tranh thủ về gặp Linh.

Để mặc cu Dương ở lại cày tiếp.

Trên đường.

Mình ghé qua Đồng Quang.

Mua cho nàng một chiếc áo khoác.

Loại khá đẹp.

Gần một triệu đồng.

Đó cũng là món quà đắt nhất mình từng mua cho người yêu.

Đến phòng trọ.

Gõ cửa một lúc.

Linh mở cửa.

Vừa nhìn thấy mình.

Nàng lao tới ôm chầm lấy.

Không cần nói gì.

Chỉ ôm thật chặt.

Mấy ngày không gặp.

Hai đứa chỉ muốn ở cạnh nhau thêm một chút. Rồi thì lại tiếp tục là lá la là la, quần áo tứ tung,

những âm thanh rên rỉ, tiếng giường cọt kẹt, rồi thì tiếng yêu nức lòng, có vẻ sau vài hôm không

gặp e nhớ mình quá mà em hôm nay rên to thật. làm mình mất công phải bịt miệng em lại liên

tục.

Xong trận mình vẫn hôn lên trán em rồi ôm em, 2 đứa say tình mệt lử người.

Một lúc sau. Mình vươn tay xuống giường

Lấy chiếc túi đặt trước mặt nàng.

  • Quà của anh.
  • Thành quả tuần đầu tiên đi làm.
Linh mở ra.

Nhìn chiếc áo.

Đôi mắt đỏ hoe.

  • Đẹp quá...
  • Sao anh lại mua đắt thế...
Mình cười.

  • Người yêu anh mặc.
  • Đắt mấy cũng đáng.
Linh mặc thử ngay.

Chiếc áo vừa khít.

Mình ngắm nàng rất lâu.

Rồi bật cười.

  • Đúng là người đẹp mặc gì cũng đẹp.
Nàng đỏ mặt.

Khẽ véo vào tay mình.

  • Dẻo miệng.
...

Gần trưa.

Hai đứa thay quần áo.

Mình dắt nàng đi ăn.

  • Hôm nay.
  • Anh khao người yêu.
Linh cười.

  • Có đưa cô nào khác đi ăn chưa đấy?
Mình lắc đầu.

  • Có mỗi em thôi.
Nàng lườm yêu.

Nhưng ánh mắt lại đầy hạnh phúc.

Hai đứa ghé vào quán pizza trên đường Lương Ngọc Quyến.

Gọi hai phần pizza.

Thêm một phần bò bít tết.

Vừa ăn.

Vừa kể cho nhau nghe chuyện một tuần vừa qua.

Không có gì quá đặc biệt.

Chỉ là những câu chuyện rất đời.

Nhưng với mình.

Đó lại là những bữa ăn ngon nhất.

...

Đưa Linh về phòng.

Hai đứa đứng trước cửa rất lâu.

Chẳng ai muốn buông tay.

Đến lúc mình quay đi.

Linh mới khẽ hỏi.

  • Thế bao giờ anh về quê?
Mình cười.

  • Anh cũng chưa biết.
  • Hết việc thì anh về.
  • Tranh thủ kiếm thêm ít tiền.
Linh gật đầu.

Khẽ hôn lên má mình.

  • Thế nhớ giữ gìn sức khỏe.
  • Đừng để em lo.
Mình xoa nhẹ mái tóc nàng.

Mỉm cười.

  • Yêu em.
Rồi mới quay xe.

Chạy ngược về phía khu Công nghiệp.

Nơi những đêm trắng.

Và những đồng tiền đầu tiên của tuổi sinh viên vẫn đang chờ mình.
M làm offer đúng ko, năm 213 tao cũng kiếm dc tiền từ món này. Lúc ấy làm giả lập androi trên pc ngày chịu khó cũng dc 20-30 đô chủ yếu làm về đêm theo múi giờ ngày của mĩ, bọn ăn nước đầu nó kiếm ngày 60-100$ lúc bọn t biết đến thì tỉ lệ trả thưởng giảm nhiều rồi nhưng vẫn vui.
 

khoailangthang98

Yếu sinh lý
Cùng khá giống mình, Trước học Công nghiệp Thái Nguyên. Trước cậu em này 1 giáp! Cũng ly kì lắm. Nhưng thời bọn anh nghiện nhiều lắm. Con chủ nhà trọ nghiện lòi. Giầy dép hoặc bếp ga mini để ngoài bị nhảy ngay!
Người ae k bao nhiêu, tôi 43 chắc gần gần nhau nhỉ đúng là 1 bầu trời kí ức 1 thời sv cn
 

khoailangthang98

Yếu sinh lý
Tôi 41, K40. Lúc đó Công nghiệp còn mấy băng Kiến Vàng, kiến Đỏ. Mà hồi đó uống rượu nhiều vãi! Lê la từ cổng chính đến Barie chợ Tê Ba Nhất ... Chỗ nào cũng rượu.
Lúc e lên mấy băng đấy ko còn rồi, nổi lên có ae dũng anh dũng e quê thái bình làm càm đồ, cho vay thôi. Hồi đó bọn e cắm trại 45 năm thành lập trường mua 100 lít rượu để ở trại sau còn thiếu cơ mà. Vừa rồi e lên trường cũng đúng đợt cắm trại vào trường qua dãy trại các e khóa sau này chỉ còn thấy uống sờ tinh dâu nghịch điện thoại thôi
 

Iris_tnt

Yếu sinh lý
Hay nhưng mấy đoạn địt nên chi tiết hơn, như địt người mới thì mày phải diễn tả kỹ hơn tí mới hấp dẫn
 

lideco1

Tao là gay
Lúc e lên mấy băng đấy ko còn rồi, nổi lên có ae dũng anh dũng e quê thái bình làm càm đồ, cho vay thôi. Hồi đó bọn e cắm trại 45 năm thành lập trường mua 100 lít rượu để ở trại sau còn thiếu cơ mà. Vừa rồi e lên trường cũng đúng đợt cắm trại vào trường qua dãy trại các e khóa sau này chỉ còn thấy uống sờ tinh dâu nghịch điện thoại thôi
Dũng Anh, Dũng Em ở chỗ nhà cô Hoa cổng chính. Trước tôi trọ ngay nhà bên cạnh. Chỗ ông bà già người Quảng Bình ấy. CHính xác là K39, xong hết năm 2 do đi chơi điện tử + uống rượu nhiều học lại cùng K40. Đợt ấy rượu uống kinh khủng. Cùng bọn Tuấn Tửu với Công Nát khu barie suốt ngày võ lâm + rượu thế là bị cấm thi 3 môn. Sau năm 4 quen bạn gái và là vợ bây giờ chuyển về chỗ dốc Bưu Điện bị kèm suốt lên mới ra được trường cùng khóa K40. Mẹ, đợt nhóm chơi bị tạch từ 39 xuống 40 có 12 thằng thì có tôi với 1 thằng Yên Bái ra được trường. Còn 10 ông kia thêm 1 năm nữa. Sau thầy Thế làm Hiệu Trưởng siết chặt chuyện học hành + nhiều lớp kỹ sư tài năng do đó học hành anh em công nghiệp vượt trội lên nhiều. ít rượu chè + chăm chỉ học hơn.
- Mà lúc ra trường xin việc gặp Sếp sinh năm 75 hơn mình 10 khóa, ông hỏi mỗi câu SV Công Nghiệp uống được rượu không. Trả lời em cũng tàm tạm. THế là giai đoạn đầu toàn theo sếp đi uống rượu thôi! Tuyển 1 thằng 85 SV Bách Khoa thì suốt ngày ngồi làm. Mình với Sếp đi nhậu suốt, đỡ rượu cho sếp. Có hôm ngồi từ 12h trưa đến 8h tối mới về. Sao hồi đó mình uống kinh thật.
 
M làm offer đúng ko, năm 213 tao cũng kiếm dc tiền từ món này. Lúc ấy làm giả lập androi trên pc ngày chịu khó cũng dc 20-30 đô chủ yếu làm về đêm theo múi giờ ngày của mĩ, bọn ăn nước đầu nó kiếm ngày 60-100$ lúc bọn t biết đến thì tỉ lệ trả thưởng giảm nhiều rồi nhưng vẫn vui.
H còn làm dc ko bác e rảnh có máy tính mà chả biêt làm gì
 
Chương 12: Buổi sáng sau đêm liên hoan

Sáng hôm sau.

Điều đầu tiên tôi cảm nhận được không phải là cơn đau đầu vì rượu.

Mà là...

Cánh tay trái.

Nó tê cứng đến mức tôi có cảm giác như không còn là tay mình nữa.

Tôi khẽ hé mắt.

Ánh nắng buổi sáng len qua khe cửa sổ, chiếu vào căn phòng nhỏ.

Đồng hồ trên bàn chỉ gần chín giờ.

Linh vẫn đang ngủ.

Đầu cô ấy vẫn gối lên tay tôi, Linh vẫn nguyên tư thế ôm tôi ngủ từ lúc đêm qua

Hơi thở đều đều.

Mái tóc xõa nhẹ xuống vai.

Khuôn mặt lúc ngủ yên bình đến lạ.

Khác hẳn cô gái hoạt bát, lí lắc mọi ngày.

Tôi nằm im.

Sợ chỉ cần cử động một chút sẽ làm cô ấy tỉnh giấc.

Đó cũng là lần đầu tiên tôi có dịp ngắm Linh thật lâu.

Hàng mi cong.

Chiếc mũi nhỏ.

Đôi môi khẽ cong như đang mỉm cười trong giấc ngủ.

Tôi chợt nghĩ...

Có lẽ nhiều năm sau nữa, mình sẽ chẳng còn nhớ hôm ấy mặc chiếc áo gì.

Nhưng sẽ nhớ rất rõ buổi sáng bình yên này.

Đang mải nghĩ.

Bất ngờ Linh cười khẽ.

Rồi từ từ mở mắt.

"Nhìn chán chưa?"

Tôi giật bắn mình.

Mặt nóng ran.

"Ơ..."

"Cậu dậy từ bao giờ thế?"

Linh bật cười.

"Dậy lâu rồi."

"Thấy cậu ngủ ngon quá nên không gọi."

Tôi ngượng đến mức chẳng biết nói gì.

Chỉ vội rút cánh tay ra.

Vừa cử động, cả cánh tay tê rần như có hàng nghìn con kiến bò.

"A..."

"Tay tớ..."

Linh ôm bụng cười.

"Cho người ta mượn có một đêm mà than."

Tôi vừa xoa cánh tay vừa lẩm bẩm.

"Có một đêm thôi á..."

"Đau muốn gãy luôn."

Hai đứa nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Tôi đứng dậy.

Vuốt lại mái tóc.

"Cậu nghỉ thêm đi."

"Tớ về phòng."

Linh khẽ gật đầu.

"Ừ."

"Tí nhớ ăn sáng."



Vừa bước ra khỏi cửa.

Tôi đã bắt gặp một gương mặt quen thuộc.

Dương.

Thằng bạn cũng vừa từ phía căn phòng đầu dãy trọ đi ra.

Hai thằng nhìn nhau.

Rồi cùng nhìn về phía căn phòng phía sau lưng đối phương.

Không ai nói gì.

Chỉ hất hàm một cái.

Dương nhếch mép cười.

"Đêm qua thế nào?"

Tôi cười.

"Đau tay chứ sao."

"Nằm nguyên một tư thế."

Đến lượt Dương bật cười.

"Tao thì... đau lưng, hai hiệp mệt gần chết "

Nó cố tình kéo dài câu nói rồi nhún vai.

"Thôi."

"Chuyện của người lớn. Trẻ con biết ít thôi"

Tôi huých nhẹ vào vai nó.

"Xàm lìn vừa thôi."

Hai thằng phá lên cười.

Đàn ông nhiều khi chỉ cần vài câu bông đùa như vậy là đủ hiểu nhau.

Tôi kéo Dương về phòng.

Hai thằng đánh răng, rửa mặt.

Rồi đi bộ ra cổng bệnh viện ăn xôi.

Quán xôi sáng đông nghịt sinh viên.

Hai thằng vừa ăn vừa kể chuyện tối qua.

Chuyện karaoke.

Chuyện anh béo hát như... gọi cả xóm dậy.

Chuyện cả bọn cười đến đau bụng.

Dương vẫn giữ nguyên cái vẻ hí hửng.

Tôi nhìn cũng đủ biết.

Hình như giữa nó và Chuppy đã có thêm điều gì đó.

Nhưng tôi cũng chẳng hỏi sâu.

Ai rồi cũng sẽ có câu chuyện riêng của mình.

Ăn xong.

Tôi mua thêm một gói xôi mang về.

Đưa sang phòng Linh.

"Cậu ăn đi."

"Kẻo đau đầu."

Linh nhận lấy.

Khẽ cười.

"Cảm ơn M."

Chỉ hai chữ đơn giản.

Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy vui.



Về đến phòng.

Tôi ngả lưng xuống giường.

Đêm qua thực ra tôi ngủ chẳng được bao nhiêu.

Không phải vì chiếc giường chật.

Cũng không phải vì tiếng quạt kêu.

Mà bởi lần đầu tiên nằm cạnh một cô gái mình thích từ lúc sang TN đến giờ.

Khoảng cách gần đến mức chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy gương mặt cô ấy.

Trong đầu tôi khi ấy hiện lên đủ thứ suy nghĩ.

Về Linh.

Về P ở quê.

Về nụ hôn tối qua.

Về những cảm xúc mà chính tôi cũng chưa thể gọi tên.

Có lẽ...

Tuổi mười tám là như vậy.

Trái tim luôn chạy nhanh hơn lý trí.

Còn lý trí thì mãi loay hoay tìm câu trả lời.

Nghĩ một lúc.

Tôi lại thiếp đi.

Đến chiều mới tỉnh giấc.

Cuộc sống sinh viên lại trở về với nhịp quen thuộc.

Ăn cơm.

Ra quán net.

Leo rank cùng đám anh em.

Rồi lại trở về căn phòng trọ nhỏ khi phố xá đã lên đèn.

Mọi thứ tưởng như chẳng có gì thay đổi.

Chỉ có điều...

Từ sau ngày 20 tháng 10 năm ấy.

Mỗi lần nhìn thấy Linh.

Trong lòng tôi đã không còn bình yên như trước nữa.
Liên hoan kiều này xong là dễ tức cảnh sinh tình lắm
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 34: Người cũ, người thương

Có lẽ vì đêm giao thừa thức trắng.

Lại thêm cả đêm rong ruổi đi chúc Tết cùng đám bạn.

Vừa về đến nhà.

Mình nằm xuống là ngủ một mạch.

Đến tận chiều tối mới tỉnh.

Rửa mặt qua loa.

Lại tiếp tục xách xe đi chúc Tết họ hàng.

Tết ở quê là thế.

Đi đến đâu cũng thấy tiếng cười.

Tiếng trẻ con chạy khắp sân.

Tiếng người lớn hỏi han nhau sau một năm xa cách.

Đến nhà nào cũng bị giữ lại.

Ít thì một chén.

Nhiều thì vài ba chén.

Mình vốn cũng chẳng biết từ chối.

Thành ra.

Đi một vòng về đến nhà.

Người lại lâng lâng vì hơi men.

...

Sáng mùng Hai.

Đúng như dự đoán.

Mười giờ mình mới lồm cồm bò dậy.

Nhà mình không có tục làm cỗ suốt ba ngày Tết như nhiều nơi.

Chỉ cúng lớn vào tối ba mươi.

Mùng Hai và ngày rằm thì hạ lễ, thắp hương đơn giản hơn.

Đánh răng rửa mặt xong.

Mình định xuống bếp phụ mẹ.

Vừa bước đến cửa.

Đã đứng hình.

P đang ngồi nhặt rau.

Mái tóc buộc gọn sau lưng.

Chiếc áo len màu trắng mình từng rất thích.

Nghe tiếng động.

Em quay lại.

Khẽ cười.

– Anh dậy rồi à?

Mình còn chưa kịp hỏi.

Thì mẹ đã cười trước.

– Con bé sang chúc Tết từ sáng.

– Mẹ giữ nó lại phụ nấu cỗ luôn.


Mình ngơ ngác nhìn mẹ.

Rồi lại nhìn P.

Chẳng biết phải nói gì.

Đành gãi đầu.

– À... thế à mẹ.

Rồi lẳng lặng đi vệ sinh cá nhân.

...

Khoảng mười giờ.

Mâm cơm cúng cũng chuẩn bị xong.

Bố đang thắp hương.

Mẹ bày lễ.

Mình với P ngồi ngoài chõng tre chờ.

Khoảng sân yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng gió xuân khẽ lay cành đào.

Hai đứa ngồi cạnh nhau.

Rất lâu.

Không ai nói gì.

Bất chợt.

P khẽ tựa đầu lên vai mình.

Giọng nhỏ đến mức gần như chỉ đủ cho hai đứa nghe.

– Anh này...

– Em vẫn yêu anh.


Mình im lặng.

– Nhưng... em quyết định rồi.

– Em sẽ tập quên anh.

– Học xong... em sẽ đi Hàn Quốc.

– Ở đây... em không chịu nổi nữa.

– Đi đâu em cũng thấy kỷ niệm của hai đứa.


Nói đến đó.

Giọng em nghẹn lại.

Nước mắt lăn xuống.

Mình không ôm em.

Chỉ nhẹ nhàng đưa tay vỗ lên vai.

Như một người bạn.

Rồi khẽ nói.

– Mình lớn rồi mà.

– Có những chuyện... mình phải học cách chấp nhận thôi.

– Đừng khóc nữa.


P gật đầu.

Khóe môi cong lên thành một nụ cười rất buồn.

– Em biết rồi...

Em ngẩng lên nhìn mình.

– Anh này...

– Bao giờ anh lên Thái Nguyên?

– Chắc mùng Sáu hoặc mùng Bảy a đi.


P im lặng vài giây.

Rồi lấy hết can đảm.

– Vậy... mấy hôm nay anh đi đâu... cho em đi cùng nhé.

– Chỉ với tư cách bạn thôi.

– Được không anh?


Mình nhìn em.

Do dự.

Trong đầu bất chợt hiện lên khuôn mặt Linh.

Rồi lại nhìn đôi mắt đang chờ đợi câu trả lời của P.

Cuối cùng.

Mình chỉ cười.

– Anh không hứa đâu.

Thấy em cúi mặt.

Khóe mắt lại đỏ.

Mình đành bật cười.

– Thôi được.

– Đi đâu anh sẽ gọi.

– Nhưng chỉ mấy hôm này thôi nhé.


P ngẩng lên.

Lần đầu tiên sau rất lâu.

Mình mới thấy em cười tươi như thế.

...

Mâm cơm cúng xong.

Cả nhà ngồi ăn với nhau.

Không có khách.

Chỉ có bố mẹ.

Con em gái.

Mình.

Và P.

Bố mẹ vẫn hỏi han em như ngày trước.

Bố mẹ em khỏe không.

Ăn Tết vui không.

Em vẫn lễ phép.

Vẫn ngoan ngoãn trả lời từng câu.

Nếu không biết chuyện.

Có lẽ chẳng ai nghĩ hai đứa đã chia tay.

...

Ăn xong.

Mình vừa định lên giường đánh một giấc.

Thì P chạy theo.

Kéo tay.

– Ơ anh!

– Tết nhất ngủ gì nữa.

– Đi chơi đi.


Mình bật cười.

– Đi đâu?

– Đi chùa.

– Em muốn đi chùa.

– Ừ. Thì đi


Thế là hai đứa lại lên xe.

Ngôi chùa cách nhà mình hơn chục cây số.

Đường đầu xuân rất đẹp.

Hai bên là những cánh đồng xanh non.

Lác đác vài cành đào còn sót lại sau chợ Tết.

Đến nơi.

Hai đứa mua lễ.

Thắp hương.

Xin lộc.

Mình để ý.

P đứng rất lâu trước ban Tam Bảo.

Miệng cứ lẩm nhẩm khấn mãi.

Nét mặt nghiêm túc đến mức mình suýt bật cười.

Thấy mình cười.

Em quay sang lườm.

Rồi lại tiếp tục chắp tay.

...

Đi chùa xong.

Hai đứa ghé quán nước cũ.

Chính là quán ngày xưa hồi còn học cấp ba.

Vẫn chiếc bàn ấy.

Vẫn góc ngồi ấy.

Mình gọi hai cốc nước ép.

Rồi cả hai cùng im lặng.

P bỗng đưa tay chỉ xuống góc bàn.

Nơi có dòng chữ đã mờ theo thời gian.

M ❤️ P

Hai đứa nhìn nhau.

Cùng cười.

Một nụ cười chẳng còn vui nữa.

Chỉ còn lại chút tiếc nuối.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại mình reo.

Là Linh.

Mình nhìn P rồi đi ra ban công nghe máy.

Vừa bắt máy.

Đầu dây bên kia đã ríu rít.

– Alo... tình yêu của em đang làm gì đấy?

Mình bật cười.

– Đang nhớ em đây.

Linh cười khanh khách.

– Hôm nay em đi chùa rồi nhé.

– Em xin được cho anh một chiếc vòng may mắn đấy.


Mình hơi bất ngờ.

Khóe môi vô thức cong lên.

– vậy à?

– Cảm ơn em nhiều.

– Hôm nào lên nhớ đưa anh nhé.


Hai đứa lại thủ thỉ thêm vài câu.

Như mọi lần.

Cuộc gọi kết thúc bằng một nụ hôn gió qua điện thoại.

Tắt máy.

Mình vẫn còn cười.

Quay trở lại bàn.

P đang lặng lẽ nhìn mình.

Em khẽ hỏi.

– Anh nghe điện thoại ai mà vui thế?

Mình chỉ cười.

Không trả lời.

Có lẽ...

Em cũng tự hiểu rồi.

P không hỏi thêm nữa.

Hai đứa ngồi thêm một lúc.

Rồi mình đưa em về.

Suốt quãng đường.

Em không ôm mình như hôm trước.

Chỉ ngồi yên phía sau.

Giữ một khoảng cách vừa đủ.

Mình biết.

Đó là điều nên như thế.

...

Tối hôm ấy.

Mình lại tiếp tục chuỗi ngày cơm nước.

Chúc Tết.

Rượu chè cùng anh em.

Về đến nhà.

Đang chuẩn bị đi ngủ.

Điện thoại lại reo.

Là chị Samsung.

– Chúc mừng năm mới nhé M đẹp trai.

Hai chị em hỏi han nhau vài câu.

Chị kể nhớ xóm trọ.

Nhớ mấy đứa.

Nhớ cả mình.

Trước khi cúp máy.

Chị vẫn không quên nói đúng một câu quen thuộc.

– Hôn M nhé...

– Xa mấy hôm mà chị nhớ M phết. :*


Mình chỉ biết cười.

Lắc đầu.

– Đúng là... con yêu tinh.

Nếu mình không biết kiềm chế.

Có khi mụ này ăn tươi nuốt sống mình thật cũng nên.

Nghĩ đến đó.

Mình bật cười một mình.

Rồi kéo chăn lên.

Khép lại ngày mùng Hai Tết bằng những suy nghĩ rất đỗi bình yên.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 35: Mùng Ba – Tết thầy

Sáng mùng Ba.

Ở Việt Nam mình vẫn có câu:

"Mùng Một Tết cha, mùng Hai Tết mẹ, mùng Ba Tết thầy."

Năm nào cũng vậy.

Đây là ngày cả lớp hẹn nhau về chúc Tết thầy chủ nhiệm cấp ba.

Mới hơn sáu giờ sáng, nhóm Facebook của lớp đã nhắn tin rôm rả.

Đứa thì giục.

Đứa thì khoe vừa tỉnh ngủ.

Đứa còn đòi đến muộn để được phạt uống nước ngọt.

Đọc tin nhắn mà thấy không khí Tết đúng nghĩa.

Mình cũng chẳng ngủ thêm được.

Bảy giờ đã bật dậy.

Đánh răng, rửa mặt.

Chọn bộ quần áo đẹp nhất mang từ Thái Nguyên về.

Vuốt lại mái tóc trước gương.

Rồi xuống xin phép bố mẹ.

Thấy mình chuẩn bị đi.

Bố gọi lại.

Lôi trong góc nhà ra một chai rượu ngâm.

Đưa vào tay mình.

– Mang biếu thằng thầy giúp bố nhé.

– Lâu rồi bố chưa gặp nó.


Mình gật đầu cười

Thầy với bố mình chơi với nhau từ hồi còn thanh niên.

Cũng vì thế.

Ngày còn học cấp ba.

Thầy luôn quan tâm mình nhiều hơn một chút.

Không phải thiên vị.

Mà vì hiểu hoàn cảnh gia đình.

Hiểu cả tính cách của mình.

...

Địa điểm tập trung vẫn là quán trà đá đầu cầu.

Đến nơi.

Mới lác đác vài thằng con trai.

Anh em gặp nhau.

Bắt tay.

Đập vai.

Chúc nhau năm mới.

Ngồi một lát đã kể đủ thứ chuyện trên đời.

Đứa đi làm.

Đứa đi học.

Đứa thì chuẩn bị cưới vợ.

Thời gian đúng là trôi nhanh thật.

...

Mãi gần chín giờ.

Đám con gái mới xuất hiện.

Đúng là...

Con gái lúc nào cũng lâu.

Nhưng công nhận.

Đứa nào cũng khác hẳn ngày còn đi học.

Có người mặc váy.

Có người mặc quần short.

Có người diện áo khoác dạ.

Ai cũng trưởng thành hơn.

Xinh hơn. Mặn mà hơn, nhìn mà sểu rãi, hehee

Đám con trai nhìn nhau cười.

Rồi tự hiểu.

...

Sau khi thống nhất.

Mỗi xe chở một người cho vui.

T chủ động bước về phía mình.

Mỉm cười.

– Cho tớ đi cùng nhé.

– Ừ. Lên luôn


Mình gạt chỗ để chân.

Đợi T ngồi lên.

Xe vừa lăn bánh.

T đã nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo mình.

Con đường đầu xuân đông vui hơn hẳn.

Mấy chiếc xe máy chạy song song.

Vừa đi.

Vừa gọi nhau.

Vừa cười nói rôm rả.

Đúng chất tuổi học trò năm nào.

...

Đến nhà thầy.

Cả lớp đồng loạt xuống xe.

Tiếng chúc Tết vang cả sân.

Thầy cười hiền.

Đi từng người một.

Bắt tay.

Lì xì.

Hỏi han công việc.

Đến lượt mình.

Thầy xoa đầu.

– Thằng này năm nay thành sinh viên rồi nhé.

Mình cười.

Đưa chai rượu cho thầy.

– Bố mẹ con gửi biếu thầy.

Thầy cầm lấy.

Bật cười.

– Già rồi mà cứ mang rượu đến dụ dỗ.

– Lỡ say thì ai tiếp khách đây?


Cả lớp cười ầm lên.

Không khí ấm áp như chưa từng có khoảng cách.

...

Đến gần trưa.

Cả lớp chia nhau làm việc.

Đứa đi chợ.

Đứa nhặt rau.

Đứa bày bàn ghế.

Chẳng mấy chốc.

Ba mâm lẩu đã bốc khói nghi ngút.

Tiếng cụng ly.

Tiếng cười.

Tiếng kể chuyện học hành.

Tiếng hỏi thăm nhau.

Làm căn nhà nhỏ của thầy rộn ràng hẳn lên.

T ngồi cạnh mình.

Thi thoảng lại hỏi.

– Ở Thái Nguyên vui không?

– Có người yêu chưa?

– Học Y có áp lực lắm không?


Mình chỉ cười.

Trả lời vài câu vu vơ.

...

Khoảng mười hai giờ.

Ăn uống xong.

Đám bạn lại nổi hứng.

– Đi karaoke thôi!

Thầy cười.

Xua tay.

– Các anh chị đi đi.

– Thầy già rồi. Ở nhà tiếp khách.


Cả lớp chào thầy.

Rồi kéo nhau ra quán hát.

Hai tiếng sau.

Ai cũng đỏ mặt vì men rượu.

Không khí vẫn náo nhiệt như hồi còn đi học.

T khẽ kéo tay mình.

– Lát M đưa T về nhé.

– Ừ.


...

Chiều muộn.

Cả lớp giải tán.

Mình chở T về.

Con đường quê chiều đầu năm yên bình lạ.

Hai đứa nói đủ chuyện.

Chuyện lớp.

Chuyện đại học.

Chuyện những người bạn cũ.

Có lúc cả hai cùng cười.

Có lúc lại im lặng.

...

Đi được một đoạn.

T khẽ nói.

– Mình nghỉ một lát nhé...

Mình gật đầu cái rụp, chắc 1 phần do men rượu

Hai đứa phóng thẳng vào một nhà nghỉ ven đường.

Cánh cửa khép lại.

Cả hai đều không còn giữ được khoảng cách như lúc đầu nữa.

Mình ôm T, T đáp lại mình bằng nụ hôn đắm đuối, cả 2 như đang đắm chìm trong không gian chỉ có

2 người, vừa hôn, mình vừa luồn tay vào ngực T, xoa nhẹ nhàng, rồi luồn ra sau lưng, dùng bí kíp gia

truyền đời thứ nhất cởi khuy áo ngực T bằng 2 ngón tay, chiếc áo kêu “ Pực” một cái như được giải

phóng khỏi bộ ngực của T, mình 1 tay ôm eo nàng, 1 tay còn lại xoa nhẹ bầu vú T, ngực T cũng tròn,

không to lắm, nhưng vừa tay, vừa hôn mình vừa cởi dần áo nàng ra, rồi áo mình cũng được lột một

cách nhanh chóng, mình bế nàng lên giường, vừa bế lại vừa hôn, hôn chán môi rồi mình chuyển dần

xuống tai rồi cổ nàng, chỉ thấy nàng quằn quại người sung sướng, đến bầu vú T thì mình lại nhẹ

nhàng liếm đầu ti nàng, 1 tay thì xoa bên ngực còn lại, 1 tay thì nhẹ nhàng xoa vùng ngã ba nàng,

nàng rên ư ử trong cổ họng từng tiếng nhẹ nhàng, hôn ngực một lúc thì mình nhẹ nhàng kéo cái khóa

váy của nàng, nàng hôm nay mặc chiếc váy xòe xếp ly màu xám, khóa bên hông nên mình kéo

xuống dễ dàng, như một con hổ đói, mình thọc thật nhanh vào lồn nàng, khi ngón tay mình chạm đến

khe suối, mình đã thấy ướt nhòe nhoẹt rồi, khẽ cười cong môi mình ngước lên, thì thấy T đang đỏ ửng mặt

“Đồ hư đốn”

Mình chỉ cười rồi lại hôn nàng, lấy chân mình đạp luôn váy nàng ra khỏi chân, rồi lại nhẹ nhàng móc nhè nhẹ. Ôi nàng không lông, chính xác hơn là nhẵn không tì vết, vùng mu lồn thì trắng hồng, 2 bên vạt lồn nàng hồng hào, không tì vết. kích thích thật.

Những ngón tay minh nhẹ nhàng quệt đi quệt lại ở lồn nàng như bàn tay 1 nghệ sĩ piano đang dạo chơi trên phím đàn. Bên dưới thằng em mình cũng đã căng lắm rồi, nó cũng đòi biểu tình xổ lồng rồi, mình hôn thêm T một xíu rồi quay xuống khẽ banh chân T ra, rồi vục đầu vào lồn nàng, quét lưỡi 1 đường thấy nàng chống chân ưỡn hẳn người lên, mình thích thú dùng lưỡi đưa nhẹ nhàng từ trên xuống dưới, từ dưới vào trong uốn như một nghệ sĩ uốn dẻo

“Ư..ư.ư.ư M ơi, T chết mất… Ư.ư.ư.ư”

Nàng vừa bịt gối vừa rên

Sau một hồi dạo chơi với cái lồn nàng, mình đứng dậy nhẹ nhàng kéo quần mình xuống, thằng e như được thoát khỏi sự kìm kẹp, nó bật ra một cách oai hùng, chổng thẳng lên trên

T thấy nó thì chỉ trợn tròn mắt lên nhìn, rồi lại đỏ mặt, rồi lại cười mìm

Mình nhẹ nhàng banh hai chân nàng ra, rồi cầm thằng em mình rê rê quanh lồn nàng, mình cứ vờn nàng như vậy đã, quét đi quét lại chắc nàng không chịu được nữa, nàng chủ động cầm thằng e mình nhét vào, tiện đà mình dâm “ọt” một cái, nàng rên lên to khủng khiếp, may phòng cách âm, không khéo cả nhà này được nghe mất

“ Ư…ư..ư M ơi…. Sao to thế… Ư ..Ư.. thốn quá M ơi”

Mình cười nhẹ rồi tìm đến môi nàng, chim vẫn giữ nguyên chưa nhấp, để cho lồn nàng quen đã, hôn 1 lát thấy nàng giãn cơ mặt rồi mình mới nhẹ nhàng nhấp từng nhịp, vừa hôn nàng vừa rên ư ử trong cổ họng, nhấp được một lúc mình ôm vào cổ nàng rồi bế nàng ngồi dậy, tư thế này làm chim mình được chui vào hết cỡ, mắt nàng mở to hơn, hơi thở nàng gấp hơn, nàng bám lấy vai mình rồi nhẹ nhàng từng nhịp đưa đẩy lên xuống, dẻo lắm, mình thoáng bất ngờ đấy

“Ư…ư…ư … M hư này… sao lại to thế chứ,,, ư,ư,.ư”

Vừa rên nàng vừa nói, nước lồn bên dưới đã chảy ra hết người mình, chảy cả ra đùi mình, mình thì chỉ nhìn T nhấp từng nhịp rồi 2 tay xoa vú nàng, rồi nhẹ nhàng vục dậy liếm vú nàng mặc cho nàng nhấp, những tiếng dập ngày càng nhanh hơn, những tiếng rên càng to hơn, đến khi T rên gằn lên

“ Ôi… ôi…Ư…ư. M… ơi. …. Sướng quá….Ư….ư”

Mình biết nàng cũng chuẩn bị lên đỉnh, mình cũng vậy, bám lấy eo nàng, rồi thúc từng đợt thật mạnh, đâm vào cái lồn hồng hào kia, sau 2 chục nhịp nhấp mạnh mình cồng hết cơ đít, bắn như súng liên thanh, cỡ khoảng 10-12 phát liên tiếp, nàng cũng lên đỉnh theo, 2 bên đầu gối và đùi nàng rung lên bần bật, nàng co rúm người lại và nằm bệt xuống ngực mình, chim mình vẫn giật giật thêm vài cái rồi dừng hẳn. Cảm giác thật là tê lê phê, mình kệ cho T nằm gục trên ngực mình, mình chỉ khẽ vén mái tóc đang ướt bết vì mồ hôi của nàng lên, rồi nhẹ nhàng ôm lấy nàng.

Nằm thêm một lúc, T nhẹ nhàng nhấc người ra khỏi chim mình, thằng e sau 1 hồi lao động cũng đã ngã gục xuống, lồn nàng nhỏ từng dòng tinh trùng mình rơi xuống đệm, nàng khẽ khép hàng lại rồi nằm bên cạnh mình, chân nàng gác lên đùi mình rồi thủ thỉ

“Đồ bại hoại này, sao cái chết tiệt kia nó cong thế”

Mình chỉ cười rồi bảo

“Thế mà bây giờ có người mới biết”

T e thẹn rồi véo má mình một cái

Vuốt nhẹ mái tóc của T.

Trong lòng vừa có chút vui.

Lại vừa xen lẫn cảm giác áy náy.



Nằm thêm 1 lúc, mình bế T vào phòng vệ sinh tắm rửa lại cho nàng, rồi cả 2 thay quần áo về,

Vậy là chiều hôm ấy.

Hai đứa đã vượt qua ranh giới của những người bạn.

...

Rời khỏi nhà nghỉ.

Hai đứa tiếp tục lên xe.

Đến gần nhà.

T khẽ lay mình.

Này...đồ dê xồm kia

Không mua thuốc cho người ta à, thích làm bố trẻ con không? Hử.

Lúc ấy mình mới giật mình. Cười khà khà

Rồi vội dừng xe trước hiệu thuốc gần nhất.

Mua cho T viên thuốc khẩn cấp.

T cầm lấy.

Khẽ cười.

Thế mới ngoan chứ.

Mình chỉ biết gãi đầu cười trừ.

...

Đưa T về đến cổng.

T nháy mắt.

Hôm nào gặp lại nhé... đồ dê xồm.

Nói xong.

Cô nàng cười rồi chạy thật nhanh vào nhà.

Để lại mình đứng đó.

Lắc đầu cười bất lực. Vậy là lại ôm thêm 1 mớ bòng bong nữa rồi

...

Về đến nhà.

Có lẽ vì cả ngày chạy khắp nơi.

Lại thêm chút men rượu.

Mình vừa đặt lưng xuống giường.

Đã ngủ một mạch đến sáng hôm sau.

Một ngày mùng Ba.

Đủ tiếng cười.

Đủ kỷ niệm.

Và cũng là một ngày mà nhiều năm sau nhớ lại.

Mình vẫn chỉ biết cười, rồi tự nhủ:

"Đúng là tuổi trẻ..."
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 36: Tạm biệt mùa xuân

Vậy là những ngày Tết cũng dần trôi qua.

Nhanh đến mức mình còn chưa kịp cảm nhận hết không khí đoàn viên thì đã sắp đến ngày quay lại Thái Nguyên.

Mấy ngày cuối cùng ở quê.

Mình vẫn giữ lời hứa với P.

Hai đứa cùng nhau đi dạo.

Đi hết những con đường quen thuộc.

Có hôm chỉ lang thang ngoài thị trấn.

Có hôm lại đạp xe ra bờ kè sông.

Vẫn là bậc thang đá cũ.

Vẫn dòng nước lững lờ trôi như ngày nào.

Nhưng lần này.

Hai đứa chẳng còn nhiều chuyện để nói nữa.

Chỉ ngồi cạnh nhau.

Thỉnh thoảng nhìn nhau cười.

Một nụ cười rất nhẹ.

Rồi lại quay mặt nhìn dòng sông.

Có lẽ...

Đến lúc ấy.

Cả hai đều hiểu.

Có những người, sinh ra để trở thành một phần ký ức.

Chứ không phải để đi cùng mình cả cuộc đời.

...

Còn Linh.

Sau hôm mùng Ba.

Mình gọi cho em mấy lần.

Lần thì máy bận.

Lần thì không bắt máy.

Có hôm mình gọi hai ba cuộc liền.

Mãi tối muộn em mới gọi lại.

Giọng vẫn ríu rít như mọi khi.

– Em đi chơi suốt nên không để ý điện thoại.

– Đừng giận em nhé. Iu anh


Mình chỉ cười.

Thật lòng cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.

Tết mà.

Ai cũng có bạn bè.

Có người thân.

Có những cuộc hẹn riêng.

Hai đứa lại thủ thỉ vài câu nhớ nhung.

Linh còn hẹn.

– Mùng Bảy anh sang nhé.

– Em nhớ anh lắm rồi.


Mình cười.

– Anh cũng nhớ em. Nhớ hết cả người em

...

Tối mùng Năm.

Ăn cơm xong.

Mình xin phép bố mẹ.

– Mùng Bảy con lên trường bố mẹ ạ.

Nghe vậy.

Bố mẹ gần như phản đối ngay.

Mẹ đặt bát xuống.

– Đi gì mà đi mùng Bảy.

– Các cụ vẫn bảo "chớ đi ngày bảy, chớ về ngày ba".


Bố cũng gật gù.

– Đi sớm một hôm đi.

– Có kiêng có lành con ạ.


Mình bật cười.

Đúng là người lớn.

Lúc nào cũng tin vào những điều tâm linh.

Nhưng nghĩ kỹ.

Bố mẹ chỉ mong điều tốt cho mình.

Thế là mình gật đầu.

– Vâng.

– Thế mai con đi luôn.


Trong đầu còn thầm nghĩ.

"Sang sớm một hôm cũng hay."

"Biết đâu còn làm Linh bất ngờ."


...

Tối hôm ấy.

Mình đưa P đi chơi thêm một lần cuối.

Hai đứa ghé qua chợ.

Mình mua tặng em một chiếc khăn len màu kem.

P cầm chiếc khăn.

Đứng lặng mất vài giây.

Rồi khẽ cười.

Một nụ cười buồn.

– Anh cứ thế này...

– Thì em quên anh sao được.


Mình cười.

– Coi như bạn bè tặng nhau thôi.

P gật đầu.

Nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe.

...

Đưa em về.

Con đường hôm ấy yên tĩnh lạ thường.

Cả quãng đường.

Không ai nói với ai câu nào.

Đến trước cổng.

Mình dựng xe.

Đỡ em xuống.

Rồi nhẹ nhàng ôm em.

– Chúc em mãi xinh đẹp nhé.

– Anh về đây.


P ôm chặt lấy mình.

Khẽ hôn lên môi mình một lần cuối.

Giọng nghẹn lại.

– Anh sẽ luôn là kỷ niệm đẹp nhất đời em.

– Em yêu anh.


Nói xong.

Em quay người chạy thẳng vào nhà.

Không ngoảnh đầu lại.

Mình đứng nhìn theo.

Khẽ mỉm cười.

Rồi lặng lẽ quay xe.

Có lẽ.

Đó là lời tạm biệt đẹp nhất mà hai đứa có thể dành cho nhau.

...

Về đến nhà.

Theo thói quen.

Mình gọi cho Linh.

Nhưng đầu dây bên kia vẫn chỉ là những hồi chuông dài.

Không ai bắt máy.

Mình nghĩ chắc em lại đang đi chơi với bạn.

Thế là cũng chẳng gọi nữa.

Đặt điện thoại xuống.

Rồi ngủ một giấc thật ngon.

Ngày mai.

Lại bắt đầu hành trình mới.

...

Sáng mùng Sáu.

Lần này mình chẳng cần dậy sớm.

Cứ thong thả.

Đánh răng.

Rửa mặt.

Thay quần áo.

Bước xuống bếp.

Đã thấy mẹ lúi húi chuẩn bị đồ cho mình từ bao giờ.

Bánh chưng.

Ruốc thịt.

Ít giò.

Mấy gói bánh kẹo.

Thêm cả túi cam ngoài vườn.

Đồ chất đầy một góc.

Mình bật cười.

Đi đến ôm mẹ từ phía sau.

– Mẹ...

– Con sang trường đây.

– Hôm nào con lại về.


Mẹ chỉ cười.

Khẽ vuốt lưng mình.

– Lên đó nhớ ăn uống tử tế.

– Đừng có bỏ bữa.

– Học hành cho tốt.


Mình nhìn đống đồ.

Lắc đầu.

– Mẹ chuẩn bị nhiều thế làm gì.

– Bên đó thiếu gì.


Mẹ cười.

– Có thì có.

– Nhưng đồ quê vẫn ngon hơn.


Nghe mẹ nói.

Mình chỉ biết cười.

...

Ngồi uống nước với bố thêm một lát.

Mẹ lại lặng lẽ dúi vào tay mình một xấp tiền.

– Mang theo mà tiêu.

Mình đẩy lại ngay.

– Con còn tiền mà mẹ.

– Để bố mẹ mua thức ăn.


Mẹ gắt yêu.

– Sư bố nhà anh.

– Đi học thì lo học.

– Làm thêm thì vừa phải thôi.

– Nhỡ trượt môn thì bố mẹ còn buồn hơn mất tiền.


Mình cười khà khà.

Biết không cãi nổi.

Đành cất tiền vào ví.

...

Đang cất ví.

Mình chợt nhớ ra điều gì.

Liền gọi em gái.

Một lúc sau.

Con bé chạy từ trên gác xuống.

– Gì đấy anh?

Mình rút tờ năm trăm nghìn.

Đưa cho nó.

– Cu Dương bạn a mừng tuổi đấy.

Con bé tròn mắt.

– Thật á?

– Anh Dương á?

– Anh ấy tốt thế!


Nó cầm tiền.

Cười tít cả mắt.

Miệng cứ lẩm bẩm.

– Anh Dương là nhất.

– Anh Dương tuyệt vời.


Mình bật cười.

– Sư bố nhà cô.

– Có biết mặt người ta đâu mà khen như đúng rồi.


Con bé lè lưỡi.

Ôm tờ tiền chạy biến.

...

Ngồi thêm một lát.

Chiếc xe khách quen thuộc cũng tới.

Mình xách balô.

Quay lại chào bố mẹ.

Hai người vẫn đứng đó.

Tiễn mình ra tận mép đường.

Đợi đến khi xe tới.

Đợi mình bước lên xe.

Đợi chiếc xe lăn bánh.

Hai người vẫn đứng nhìn theo.

Qua ô cửa kính.

Mình thấy mẹ còn đưa tay vẫy.

Bố thì chỉ đứng lặng.

Tay đút túi quần.

Mỉm cười rất nhẹ.

Mình cũng đưa tay vẫy lại.

Trong lòng bỗng thấy nghèn nghẹn.

Lại phải xa quê rồi.

Xa những bữa cơm mẹ nấu.

Xa những câu chuyện của bố.

Xa con đường làng.

Xa cả mùa xuân vừa mới đi qua.

Chiếc xe từ từ chuyển bánh.

Mang theo mình.

Tiếp tục quay trở lại Thái Nguyên.

Nơi mà mình vẫn chưa hề biết...

Rằng sẽ có những chuyện khiến cuộc sống sinh viên của mình thay đổi thêm một lần nữa
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo