Chương 37: Gặp lại trên chuyến xe
Chiếc xe khách quen thuộc lại lăn bánh rời quê.
Mình vẫn giữ thói quen cũ.
Lên xe là chọn ngay hàng ghế cuối.
Có lẽ ngồi ở đó vừa thoải mái, vừa có thể ngắm cả con đường phía sau qua ô cửa kính.
Khác với chuyến về Tết.
Hôm nay xe vắng hơn nhiều.
Ngoài mình ra vẫn còn khoảng bốn, năm ghế trống.
Vừa bước xuống hàng ghế cuối.
Mình hơi khựng lại.
Là Y.
Cô nàng cũng vừa ngẩng lên.
Hai đứa nhìn nhau vài giây.
Rồi cùng bật cười.
Y chủ động vẫy tay.
Cười.
Ai ăn gì.
Đi đâu.
Được lì xì bao nhiêu.
Rồi chuyện họ hàng.
Chuyện học hành.
Nói một lúc.
Cả hai cũng im lặng.
Mình lấy tai nghe trong balô.
Cắm vào chiếc Nokia 6300 quen thuộc.
Bật vài bài nhạc rồi tựa đầu vào cửa kính.
Ngoài kia.
Những cánh đồng đầu xuân vẫn còn phủ một màu xanh non mơn mởn.
...
Xe chạy được hơn nửa tiếng.
Mình bỗng thấy vai nặng hơn một chút.
Quay sang.
Y đã ngủ từ lúc nào.
Đầu nàng đang tựa hẳn lên vai mình.
Mái tóc khẽ chạm vào má.
Mùi hương trên tóc dịu nhẹ.
Không nồng.
Không gắt.
Mà rất dễ chịu.
Mình mỉm cười.
Nhẹ nhàng dịch người thêm một chút.
Đưa cánh tay ra phía sau để nàng dựa thoải mái hơn.
Lúc ấy.
Mình mới để ý.
Khóe môi Y khẽ cong lên.
Hình như...
Nàng vẫn chưa ngủ hẳn.
Hay chỉ là giả vờ thôi.
Nhưng mình cũng mặc kệ.
Cứ để cô nàng ngủ ngon như vậy.
Thi thoảng.
Lại quay sang nhìn khuôn mặt ấy.
Má lúm.
Răng khểnh.
Đúng là...
Cười một cái thôi cũng đủ khiến người đối diện thấy vui.
...
Hơn một tiếng sau.
Xe vào bến.
Mình khẽ gọi.
Ngơ ngác vài giây.
Rồi đỏ mặt.
Hai má lúm lại hiện lên.
Xuống xe.
Mình vươn vai một cái thật dài.
Đợi phụ xe lấy đồ.
Quay sang.
Đã thấy Y đang loay hoay với hai chiếc vali to tướng.
Mình chỉ biết bật cười.
Không hiểu sao.
Con gái đi đâu cũng nhiều đồ đến thế.
Mình bước lại.
Cầm luôn một chiếc vali.
Ra đến cổng bến.
Mình nhìn quanh.
Rồi nói.
Hai đứa cùng lên xe.
Y nói địa chỉ.
Tin thật.
Suốt quãng đường.
Hai đứa chỉ thi thoảng quay sang nhìn nhau.
Rồi cười.
Không hiểu sao.
Ở cạnh Y.
Mình luôn thấy rất dễ chịu.
...
Đến nơi.
Y vừa định mở ví.
Mình giữ tay nàng lại.
Rồi mỉm cười.
Vẫy tay chào.
Nhìn Y kéo đồ đi vào khu trọ.
Rồi mới quay lại taxi.
Ánh mắt như muốn nói.
"Tiện đường dữ chưa."
Mình chỉ biết cười trừ.
Kệ.
Đã sĩ gái thì sĩ cho trót.
Đến xóm trọ.
Tiền taxi hơn trăm nghìn.
Ót phết.
Nhưng thôi.
Đầu năm.
Coi như lấy may.
...
Bước vào xóm.
Không gian vắng tanh.
Cửa phòng nào cũng khóa.
Chắc mọi người vẫn chưa lên.
Mình mở cửa phòng.
Nằm vật xuống giường.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại rung.
Là tin nhắn của Y.
Cảm ơn M nhé. Hôm nào sang Y chơi. Bên này Y cũng có mỗi mình, chưa quen nhiều người.
Mình bật cười.
Nhắn lại.
Ok. Hôm nào rảnh tớ qua.
Rồi đặt điện thoại xuống.
Ngủ thêm một lúc.
...
Trưa dậy.
Việc đầu tiên là gọi điện về cho bố mẹ.
Báo đã đến nơi an toàn.
Sau đó.
Mình xách chổi ra quét sân.
Mấy ngày nghỉ.
Lá rụng kín cả lối đi.
Quét xong.
Đứng ngoài cửa làm một điếu thuốc.
Bỗng nhớ đến Linh.
Định gọi.
Rồi lại thôi.
Mình muốn mai gặp em bất ngờ hơn.
Nghĩ thế.
Mình thay quần áo.
Phi luôn xuống quán net dưới chân dốc.
...
Chị chủ quán vẫn xinh như ngày nào.
Thấy mình.
Chị cười.
Đùa vài câu.
Rồi vào máy.
Mở tài khoản.
Vẫn còn hơn một trăm tiếng chơi.
Ngày ấy.
Hai trăm nghìn đã được hơn trăm bốn mươi tiếng.
Lại còn được tặng cả thùng Sting chai thủy tinh.
Mà mình chẳng uống nước ngọt.
Thế là chị chủ đổi hết thành giờ chơi.
Thành ra.
Chơi mãi cũng chẳng hết.
Trong lúc đợi ghép trận.
Mình lướt Facebook.
Bảng tin đầu năm đúng là đủ sắc màu.
Người khoe ảnh đi chơi.
Người khoe lì xì.
Người đăng ảnh mặc áo dài.
Mình lướt thấy P.
Em đăng bức ảnh chụp đôi chân e và mình ngồi bên bờ kè.
Caption vẫn là những dòng tâm trạng.
Mình chỉ nhìn. Cười buồn
Rồi lướt qua.
Tiếp đến là Linh.
Em cũng đăng vài tấm ảnh đi chơi Tết với bạn bè.
Rồi mình thấy có người gắn thẻ em trong một bức hình.
Linh ngồi cạnh một cậu con trai.
Hai người cười rất tươi.
Mình chỉ mỉm cười.
Chẳng nghĩ gì cả.
Mình tin Linh.
...
Chơi game đến tận hai giờ chiều.
Đói cồn cào.
Mấy ngày đầu năm.
Quán cơm vẫn chưa mở.
Mình đành ghé cô chủ tạp hóa.
Mua hai gói mì.
Lôi thêm ít thịt mẹ chuẩn bị.
Đập quả trứng.
Nấu một nồi mì nghi ngút khói.
Ăn xong.
Nằm xuống.
Ngủ một giấc ngon lành.
...
Tối đến.
Lại tắm rửa.
Ra ngoài làm đĩa cơm rang dưa bò.
Rồi tiếp tục xuống net.
Mấy ngày đầu năm.
Được cày game thoải mái.
Đúng là sướng.
Chơi đến hơn chín giờ.
Mình mới về phòng.
Bật laptop lên.
Lướt thêm một vòng.
Thấy bạn bè giờ ai cũng dùng điện thoại cảm ứng.
iPhone.
Samsung.
Oppo.
Chụp ảnh đẹp mê.
Nhìn lại mình.
Vẫn trung thành với con Nokia 6300.
Mình bật cười.
Tặc lưỡi.
"Hay là... mua cái điện thoại mới nhỉ."
"Đợi cu Dương lên rồi rủ nó đi xem."
"Nó cũng đang dùng con 1280 cùi bắp giống mình."
Nghĩ vậy.
Mình gập laptop lại.
Leo lên giường.
Gọi cho Linh.
Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.
Rồi lại thủ thỉ.
Như mọi lần.
Lại kết thúc bằng một nụ hôn gió qua điện thoại.
Mình đặt điện thoại xuống.
Kéo chăn.
Mỉm cười.
Trong đầu chỉ nghĩ đến một điều.
Ngày mai Linh đến, chắc em sẽ bất ngờ lắm đây.
Chiếc xe khách quen thuộc lại lăn bánh rời quê.
Mình vẫn giữ thói quen cũ.
Lên xe là chọn ngay hàng ghế cuối.
Có lẽ ngồi ở đó vừa thoải mái, vừa có thể ngắm cả con đường phía sau qua ô cửa kính.
Khác với chuyến về Tết.
Hôm nay xe vắng hơn nhiều.
Ngoài mình ra vẫn còn khoảng bốn, năm ghế trống.
Vừa bước xuống hàng ghế cuối.
Mình hơi khựng lại.
Là Y.
Cô nàng cũng vừa ngẩng lên.
Hai đứa nhìn nhau vài giây.
Rồi cùng bật cười.
Y chủ động vẫy tay.
- M cũng đi hôm nay à?
Cười.
- Ừ.
- Thầy u bảo không nên đi mùng Bảy nên bắt đi từ hôm nay.
- Bố mẹ Y cũng nói y như thế luôn.
- Đúng là trùng hợp thật.
Ai ăn gì.
Đi đâu.
Được lì xì bao nhiêu.
Rồi chuyện họ hàng.
Chuyện học hành.
Nói một lúc.
Cả hai cũng im lặng.
Mình lấy tai nghe trong balô.
Cắm vào chiếc Nokia 6300 quen thuộc.
Bật vài bài nhạc rồi tựa đầu vào cửa kính.
Ngoài kia.
Những cánh đồng đầu xuân vẫn còn phủ một màu xanh non mơn mởn.
...
Xe chạy được hơn nửa tiếng.
Mình bỗng thấy vai nặng hơn một chút.
Quay sang.
Y đã ngủ từ lúc nào.
Đầu nàng đang tựa hẳn lên vai mình.
Mái tóc khẽ chạm vào má.
Mùi hương trên tóc dịu nhẹ.
Không nồng.
Không gắt.
Mà rất dễ chịu.
Mình mỉm cười.
Nhẹ nhàng dịch người thêm một chút.
Đưa cánh tay ra phía sau để nàng dựa thoải mái hơn.
Lúc ấy.
Mình mới để ý.
Khóe môi Y khẽ cong lên.
Hình như...
Nàng vẫn chưa ngủ hẳn.
Hay chỉ là giả vờ thôi.
Nhưng mình cũng mặc kệ.
Cứ để cô nàng ngủ ngon như vậy.
Thi thoảng.
Lại quay sang nhìn khuôn mặt ấy.
Má lúm.
Răng khểnh.
Đúng là...
Cười một cái thôi cũng đủ khiến người đối diện thấy vui.
...
Hơn một tiếng sau.
Xe vào bến.
Mình khẽ gọi.
- Y... đến nơi rồi.
Ngơ ngác vài giây.
Rồi đỏ mặt.
- Ơ... Y ngủ quên mất à?
- Ừ.
- Ngủ ngon lắm.
Hai má lúm lại hiện lên.
Xuống xe.
Mình vươn vai một cái thật dài.
Đợi phụ xe lấy đồ.
Quay sang.
Đã thấy Y đang loay hoay với hai chiếc vali to tướng.
Mình chỉ biết bật cười.
Không hiểu sao.
Con gái đi đâu cũng nhiều đồ đến thế.
Mình bước lại.
Cầm luôn một chiếc vali.
- Để tớ phụ.
- Cảm ơn nhé.
Ra đến cổng bến.
Mình nhìn quanh.
Rồi nói.
- Hay gọi taxi đi.
- Đồ nhiều thế này kéo cũng mệt.
Hai đứa cùng lên xe.
Y nói địa chỉ.
- Cho cháu về làng sinh viên Bờ Ao Sư Phạm.
- Thế M xuống đâu?
- À... tớ qua chỗ thằng bạn gần đấy.
Tin thật.
Suốt quãng đường.
Hai đứa chỉ thi thoảng quay sang nhìn nhau.
Rồi cười.
Không hiểu sao.
Ở cạnh Y.
Mình luôn thấy rất dễ chịu.
...
Đến nơi.
Y vừa định mở ví.
Mình giữ tay nàng lại.
- Thôi.
- Tiện đường mà.
- Đừng khách sáo.
Rồi mỉm cười.
- Vậy hôm nào sang phòng Y chơi nhé.
- Y mời đi uống nước.
- Nhất trí.
Vẫy tay chào.
Nhìn Y kéo đồ đi vào khu trọ.
Rồi mới quay lại taxi.
- Anh cho em về Đán nhé.
Ánh mắt như muốn nói.
"Tiện đường dữ chưa."
Mình chỉ biết cười trừ.
Kệ.
Đã sĩ gái thì sĩ cho trót.
Đến xóm trọ.
Tiền taxi hơn trăm nghìn.
Ót phết.
Nhưng thôi.
Đầu năm.
Coi như lấy may.
...
Bước vào xóm.
Không gian vắng tanh.
Cửa phòng nào cũng khóa.
Chắc mọi người vẫn chưa lên.
Mình mở cửa phòng.
Nằm vật xuống giường.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại rung.
Là tin nhắn của Y.
Cảm ơn M nhé. Hôm nào sang Y chơi. Bên này Y cũng có mỗi mình, chưa quen nhiều người.
Mình bật cười.
Nhắn lại.
Ok. Hôm nào rảnh tớ qua.
Rồi đặt điện thoại xuống.
Ngủ thêm một lúc.
...
Trưa dậy.
Việc đầu tiên là gọi điện về cho bố mẹ.
Báo đã đến nơi an toàn.
Sau đó.
Mình xách chổi ra quét sân.
Mấy ngày nghỉ.
Lá rụng kín cả lối đi.
Quét xong.
Đứng ngoài cửa làm một điếu thuốc.
Bỗng nhớ đến Linh.
Định gọi.
Rồi lại thôi.
Mình muốn mai gặp em bất ngờ hơn.
Nghĩ thế.
Mình thay quần áo.
Phi luôn xuống quán net dưới chân dốc.
...
Chị chủ quán vẫn xinh như ngày nào.
Thấy mình.
Chị cười.
- Ơ... sinh viên đẹp trai lên rồi à?
Đùa vài câu.
Rồi vào máy.
Mở tài khoản.
Vẫn còn hơn một trăm tiếng chơi.
Ngày ấy.
Hai trăm nghìn đã được hơn trăm bốn mươi tiếng.
Lại còn được tặng cả thùng Sting chai thủy tinh.
Mà mình chẳng uống nước ngọt.
Thế là chị chủ đổi hết thành giờ chơi.
Thành ra.
Chơi mãi cũng chẳng hết.
Trong lúc đợi ghép trận.
Mình lướt Facebook.
Bảng tin đầu năm đúng là đủ sắc màu.
Người khoe ảnh đi chơi.
Người khoe lì xì.
Người đăng ảnh mặc áo dài.
Mình lướt thấy P.
Em đăng bức ảnh chụp đôi chân e và mình ngồi bên bờ kè.
Caption vẫn là những dòng tâm trạng.
Mình chỉ nhìn. Cười buồn
Rồi lướt qua.
Tiếp đến là Linh.
Em cũng đăng vài tấm ảnh đi chơi Tết với bạn bè.
Rồi mình thấy có người gắn thẻ em trong một bức hình.
Linh ngồi cạnh một cậu con trai.
Hai người cười rất tươi.
Mình chỉ mỉm cười.
Chẳng nghĩ gì cả.
Mình tin Linh.
...
Chơi game đến tận hai giờ chiều.
Đói cồn cào.
Mấy ngày đầu năm.
Quán cơm vẫn chưa mở.
Mình đành ghé cô chủ tạp hóa.
Mua hai gói mì.
Lôi thêm ít thịt mẹ chuẩn bị.
Đập quả trứng.
Nấu một nồi mì nghi ngút khói.
Ăn xong.
Nằm xuống.
Ngủ một giấc ngon lành.
...
Tối đến.
Lại tắm rửa.
Ra ngoài làm đĩa cơm rang dưa bò.
Rồi tiếp tục xuống net.
Mấy ngày đầu năm.
Được cày game thoải mái.
Đúng là sướng.
Chơi đến hơn chín giờ.
Mình mới về phòng.
Bật laptop lên.
Lướt thêm một vòng.
Thấy bạn bè giờ ai cũng dùng điện thoại cảm ứng.
iPhone.
Samsung.
Oppo.
Chụp ảnh đẹp mê.
Nhìn lại mình.
Vẫn trung thành với con Nokia 6300.
Mình bật cười.
Tặc lưỡi.
"Hay là... mua cái điện thoại mới nhỉ."
"Đợi cu Dương lên rồi rủ nó đi xem."
"Nó cũng đang dùng con 1280 cùi bắp giống mình."
Nghĩ vậy.
Mình gập laptop lại.
Leo lên giường.
Gọi cho Linh.
Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.
- Anh à! Mai em lên rồi.
- Mai chắc chiều anh mới lên cơ.
- Thế ạ...
Rồi lại thủ thỉ.
- Em nhớ anh lắm.
- Mai là gặp rồi còn gì.
Như mọi lần.
Lại kết thúc bằng một nụ hôn gió qua điện thoại.
Mình đặt điện thoại xuống.
Kéo chăn.
Mỉm cười.
Trong đầu chỉ nghĩ đến một điều.
Ngày mai Linh đến, chắc em sẽ bất ngờ lắm đây.



