Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 37: Gặp lại trên chuyến xe

Chiếc xe khách quen thuộc lại lăn bánh rời quê.

Mình vẫn giữ thói quen cũ.

Lên xe là chọn ngay hàng ghế cuối.

Có lẽ ngồi ở đó vừa thoải mái, vừa có thể ngắm cả con đường phía sau qua ô cửa kính.

Khác với chuyến về Tết.

Hôm nay xe vắng hơn nhiều.

Ngoài mình ra vẫn còn khoảng bốn, năm ghế trống.

Vừa bước xuống hàng ghế cuối.

Mình hơi khựng lại.

Là Y.

Cô nàng cũng vừa ngẩng lên.

Hai đứa nhìn nhau vài giây.

Rồi cùng bật cười.

Y chủ động vẫy tay.

  • M cũng đi hôm nay à?
Mình ngồi xuống cạnh nàng.

Cười.

  • Ừ.
  • Thầy u bảo không nên đi mùng Bảy nên bắt đi từ hôm nay.
Y che miệng cười.

  • Bố mẹ Y cũng nói y như thế luôn.
  • Đúng là trùng hợp thật.
Hai đứa lại ríu rít kể chuyện mấy ngày Tết.

Ai ăn gì.

Đi đâu.

Được lì xì bao nhiêu.

Rồi chuyện họ hàng.

Chuyện học hành.

Nói một lúc.

Cả hai cũng im lặng.

Mình lấy tai nghe trong balô.

Cắm vào chiếc Nokia 6300 quen thuộc.

Bật vài bài nhạc rồi tựa đầu vào cửa kính.

Ngoài kia.

Những cánh đồng đầu xuân vẫn còn phủ một màu xanh non mơn mởn.

...

Xe chạy được hơn nửa tiếng.

Mình bỗng thấy vai nặng hơn một chút.

Quay sang.

Y đã ngủ từ lúc nào.

Đầu nàng đang tựa hẳn lên vai mình.

Mái tóc khẽ chạm vào má.

Mùi hương trên tóc dịu nhẹ.

Không nồng.

Không gắt.

Mà rất dễ chịu.

Mình mỉm cười.

Nhẹ nhàng dịch người thêm một chút.

Đưa cánh tay ra phía sau để nàng dựa thoải mái hơn.

Lúc ấy.

Mình mới để ý.

Khóe môi Y khẽ cong lên.

Hình như...

Nàng vẫn chưa ngủ hẳn.

Hay chỉ là giả vờ thôi.

Nhưng mình cũng mặc kệ.

Cứ để cô nàng ngủ ngon như vậy.

Thi thoảng.

Lại quay sang nhìn khuôn mặt ấy.

Má lúm.

Răng khểnh.

Đúng là...

Cười một cái thôi cũng đủ khiến người đối diện thấy vui.

...

Hơn một tiếng sau.

Xe vào bến.

Mình khẽ gọi.

  • Y... đến nơi rồi.
Cô nàng mở mắt.

Ngơ ngác vài giây.

Rồi đỏ mặt.

  • Ơ... Y ngủ quên mất à?
  • Ừ.
  • Ngủ ngon lắm.
Y cười ngượng.

Hai má lúm lại hiện lên.

Xuống xe.

Mình vươn vai một cái thật dài.

Đợi phụ xe lấy đồ.

Quay sang.

Đã thấy Y đang loay hoay với hai chiếc vali to tướng.

Mình chỉ biết bật cười.

Không hiểu sao.

Con gái đi đâu cũng nhiều đồ đến thế.

Mình bước lại.

Cầm luôn một chiếc vali.

  • Để tớ phụ.
Y cười.

  • Cảm ơn nhé.
...

Ra đến cổng bến.

Mình nhìn quanh.

Rồi nói.

  • Hay gọi taxi đi.
  • Đồ nhiều thế này kéo cũng mệt.
Y gật đầu.

Hai đứa cùng lên xe.

Y nói địa chỉ.

  • Cho cháu về làng sinh viên Bờ Ao Sư Phạm.
Rồi quay sang hỏi.

  • Thế M xuống đâu?
Mình cười tỉnh bơ.

  • À... tớ qua chỗ thằng bạn gần đấy.
Y gật đầu.

Tin thật.

Suốt quãng đường.

Hai đứa chỉ thi thoảng quay sang nhìn nhau.

Rồi cười.

Không hiểu sao.

Ở cạnh Y.

Mình luôn thấy rất dễ chịu.

...

Đến nơi.

Y vừa định mở ví.

Mình giữ tay nàng lại.

  • Thôi.
  • Tiện đường mà.
  • Đừng khách sáo.
Y hơi ngẩn người.

Rồi mỉm cười.

  • Vậy hôm nào sang phòng Y chơi nhé.
  • Y mời đi uống nước.
  • Nhất trí.
Mình đặt vali xuống.

Vẫy tay chào.

Nhìn Y kéo đồ đi vào khu trọ.

Rồi mới quay lại taxi.

  • Anh cho em về Đán nhé.
Bác tài quay xuống nhìn mình.

Ánh mắt như muốn nói.

"Tiện đường dữ chưa."

Mình chỉ biết cười trừ.

Kệ.

Đã sĩ gái thì sĩ cho trót.

Đến xóm trọ.

Tiền taxi hơn trăm nghìn.

Ót phết.

Nhưng thôi.

Đầu năm.

Coi như lấy may.

...

Bước vào xóm.

Không gian vắng tanh.

Cửa phòng nào cũng khóa.

Chắc mọi người vẫn chưa lên.

Mình mở cửa phòng.

Nằm vật xuống giường.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại rung.

Là tin nhắn của Y.

Cảm ơn M nhé. Hôm nào sang Y chơi. Bên này Y cũng có mỗi mình, chưa quen nhiều người. ❤️

Mình bật cười.

Nhắn lại.

Ok. Hôm nào rảnh tớ qua.

Rồi đặt điện thoại xuống.

Ngủ thêm một lúc.

...

Trưa dậy.

Việc đầu tiên là gọi điện về cho bố mẹ.

Báo đã đến nơi an toàn.

Sau đó.

Mình xách chổi ra quét sân.

Mấy ngày nghỉ.

Lá rụng kín cả lối đi.

Quét xong.

Đứng ngoài cửa làm một điếu thuốc.

Bỗng nhớ đến Linh.

Định gọi.

Rồi lại thôi.

Mình muốn mai gặp em bất ngờ hơn.

Nghĩ thế.

Mình thay quần áo.

Phi luôn xuống quán net dưới chân dốc.

...

Chị chủ quán vẫn xinh như ngày nào.

Thấy mình.

Chị cười.

  • Ơ... sinh viên đẹp trai lên rồi à?
Mình cũng cười.

Đùa vài câu.

Rồi vào máy.

Mở tài khoản.

Vẫn còn hơn một trăm tiếng chơi.

Ngày ấy.

Hai trăm nghìn đã được hơn trăm bốn mươi tiếng.

Lại còn được tặng cả thùng Sting chai thủy tinh.

Mà mình chẳng uống nước ngọt.

Thế là chị chủ đổi hết thành giờ chơi.

Thành ra.

Chơi mãi cũng chẳng hết.

Trong lúc đợi ghép trận.

Mình lướt Facebook.

Bảng tin đầu năm đúng là đủ sắc màu.

Người khoe ảnh đi chơi.

Người khoe lì xì.

Người đăng ảnh mặc áo dài.

Mình lướt thấy P.

Em đăng bức ảnh chụp đôi chân e và mình ngồi bên bờ kè.

Caption vẫn là những dòng tâm trạng.

Mình chỉ nhìn. Cười buồn

Rồi lướt qua.

Tiếp đến là Linh.

Em cũng đăng vài tấm ảnh đi chơi Tết với bạn bè.

Rồi mình thấy có người gắn thẻ em trong một bức hình.

Linh ngồi cạnh một cậu con trai.

Hai người cười rất tươi.

Mình chỉ mỉm cười.

Chẳng nghĩ gì cả.

Mình tin Linh.

...

Chơi game đến tận hai giờ chiều.

Đói cồn cào.

Mấy ngày đầu năm.

Quán cơm vẫn chưa mở.

Mình đành ghé cô chủ tạp hóa.

Mua hai gói mì.

Lôi thêm ít thịt mẹ chuẩn bị.

Đập quả trứng.

Nấu một nồi mì nghi ngút khói.

Ăn xong.

Nằm xuống.

Ngủ một giấc ngon lành.

...

Tối đến.

Lại tắm rửa.

Ra ngoài làm đĩa cơm rang dưa bò.

Rồi tiếp tục xuống net.

Mấy ngày đầu năm.

Được cày game thoải mái.

Đúng là sướng.

Chơi đến hơn chín giờ.

Mình mới về phòng.

Bật laptop lên.

Lướt thêm một vòng.

Thấy bạn bè giờ ai cũng dùng điện thoại cảm ứng.

iPhone.

Samsung.

Oppo.

Chụp ảnh đẹp mê.

Nhìn lại mình.

Vẫn trung thành với con Nokia 6300.

Mình bật cười.

Tặc lưỡi.

"Hay là... mua cái điện thoại mới nhỉ."

"Đợi cu Dương lên rồi rủ nó đi xem."

"Nó cũng đang dùng con 1280 cùi bắp giống mình."


Nghĩ vậy.

Mình gập laptop lại.

Leo lên giường.

Gọi cho Linh.

Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.

  • Anh à! Mai em lên rồi.
Mình cố tình giấu.

  • Mai chắc chiều anh mới lên cơ.
  • Thế ạ...
Linh có vẻ hơi thất vọng.

Rồi lại thủ thỉ.

  • Em nhớ anh lắm.
Mình cười.

  • Mai là gặp rồi còn gì.
Hai đứa nói thêm vài câu.

Như mọi lần.

Lại kết thúc bằng một nụ hôn gió qua điện thoại.

Mình đặt điện thoại xuống.

Kéo chăn.

Mỉm cười.

Trong đầu chỉ nghĩ đến một điều.

Ngày mai Linh đến, chắc em sẽ bất ngờ lắm đây.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 38: Bất ngờ

Sáng hôm sau.

Không hiểu vì sao.

Mới sáu rưỡi sáng mình đã tỉnh giấc.

Có lẽ...

Vì hôm nay được gặp Linh.

Mấy tuần rồi hai đứa mới lại gặp nhau.

Nhớ em thật.

Mình nằm lăn qua lăn lại một lúc rồi cũng chịu thua.

Bật dậy.

Theo thói quen.

Làm ngay một điếu thuốc cho tỉnh người.

Rồi cầm khăn mặt ra bể nước chung của xóm đánh răng, rửa mặt.

Ngó sang phòng Linh.

Vẫn đóng cửa.

Mình tự vỗ trán một cái.

Đúng là dở hơi.

Mới sáu rưỡi thì ai lên đến nơi được.

...

Xuống đầu dốc.

Làm chiếc bánh mì trứng.

Vừa ăn vừa ngồi ngắm người qua lại.

Sau kỳ nghỉ Tết.

Thái Nguyên bắt đầu nhộn nhịp trở lại.

Người đi làm.

Người kéo vali nhập học.

Những tốp sinh viên ríu rít cười nói

Vừa gặm bánh mì, vừa ngắm chân, ngắm đùi gái, vui phết

Không khí quen thuộc của thành phố sinh viên lại trở về.

Ăn xong.

Mình ghé quán trà đá đầu ngõ.

Làm cốc nước.

Bắn một bi thuốc lào.

Rồi ngồi tán gẫu với bà bán nước.

Đúng là...

Muốn biết tin tức gì.

Cứ ra quán trà đá.

Trung tâm phát thanh của cả khu luôn.

Bà kể đủ chuyện.

Nào là phòng nào mới có người chuyển đến.

Con bé nào suốt ngày dẫn bạn trai về.

Anh nào vừa chuyển trọ.

Thậm chí chuyện ai cãi nhau tối qua bà cũng biết.

Mình chỉ biết ngồi cười.

Nghe cho vui.

...

Gần chín giờ.

Mình thong thả đi bộ về xóm.

Vừa đi vừa huýt sáo.

Tâm trạng cực kỳ thoải mái.

Thế nhưng.

Vừa đến cổng.

Mình chợt khựng lại.

Phòng Linh mở cửa.

Điều đó chẳng có gì lạ.

Nhưng ngay trước cửa.

Lại có một chiếc xe máy lạ dựng đó.

Mình đứng yên vài giây.

Từ trong phòng.

Tiếng Linh cười khúc khích vọng ra.

Mình không bước tới.

Cũng không gọi.

Chỉ đứng lặng ở góc sân.

Một lúc sau.

Tiếng cửa mở.

Một thằng con trai bước ra.

Cao ráo.

Hơi đậm người.

Linh đứng ở cửa.

Vẫy tay chào.

Cậu ta lên xe rồi rời đi.

Mình nhìn theo.

Trong đầu xuất hiện hàng loạt dấu hỏi.

Nhưng rồi.

Mình chỉ lặng lẽ đi về phòng.

...

Ngồi trên giường.

Mình suy nghĩ rất lâu.

Cuối cùng.

Chỉ nhắn cho Linh một dòng.

Anh đến phòng rồi. Em lên chưa?

Chưa đầy một phút.

Tiếng bước chân chạy ngoài hành lang vang lên.

Cửa phòng bật mở.

Linh đứng đó.

Ánh mắt vừa ngạc nhiên.

Lại như có chút bối rối.

Nhưng mình không hỏi gì.

Nếu em muốn nói.

Thì em sẽ tự nói.

Linh chạy tới.

Ôm chầm lấy mình.

Mình cũng ôm em thật chặt.

Hít thật sâu mùi hương quen thuộc.

Cảm giác nhớ nhung suốt mấy tuần như tan biến.

Linh ngước lên.

Phụng phịu.

Sao anh bảo chiều mới lên?

Mình cười.

Anh lên từ hôm qua rồi.

Muốn làm em bất ngờ thôi.

Linh nhéo nhẹ vào sườn mình.

Đáng ghét.

-Hay lại lên léng phéng con nào


Rồi lại ôm mình cười.

...

Hai đứa ngồi kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trong những ngày nghỉ Tết.

Mình lấy trong ví ra một phong bao lì xì.

Đưa cho Linh.

Kèm theo chiếc cỏ bốn lá xin được ở chùa.

Linh cầm lấy.

Mắt sáng lên.

Anh vẫn nhớ à?

Tất nhiên rồi.

Em ôm lấy mình.

Khẽ hôn lên má.

Rồi đến môi

Rồi thì chuyện gì cũng phải đến

Mình hôn em, tay vẫn không quên xoa đôi bầu vú của em

Em vừa hôn, vừa rên khe khẽ nơi cổ họng

Nhẹ nhàng vừa hôn vừa lột sạch đồ trên người e xuống

Cũng là lúc trên người mình không còn mảnh vải nào

Khẽ đặt em xuống giường, mình tranh thủ ngắm nhìn em

E vẫn thế, mọi thứ vẫn vậy, cũng có chút mỡ bụng, chắc là do tết ăn bánh chưng nhiều

Lồn e thì được tỉa tót đẹp hơn

Mình vừa hôn, vừa xoa bầu vú, vừa lại lấy tay còn lại khẽ tách 2 chân em ra mà mân mê, những ngón

Tay minh nhẹ nhàng luồn vào trong lồn em, rồi nhẹ nhàng đưa đẩy, nước trong lồn em chảy ra thành dòng, em chỉ biết rên lên cho bớt khó chịu

“ ư.ư.ư.....ưm…..nhẹ thôi anh…. E sướng quá… e nhớ a quá M ơi….huhu…ư.ư.ư”

Sau một hồi chắc không chịu nổi, em khẽ rên lên thật to rồi quắp chặt chân lại

“ư….. a ơi….ư.ư.ư huhu… e ra rồi …..ư.ư.ư…”

Mình khẽ cười, rồi quay lên thơm vào cổ em, e xấu hổ cấu nhẹ vào lưng mình

“Đồ đáng ghét, để người ta nhớ đến chừng này”

Nhẹ nhàng hôn lên môi em, mình lại tách đôi chân thon gọn của e ra, rồi rê rê con cặc mình vào trước cửa lồn của em, e lại rên lên nhẹ nhẹ, mình đặt chân em lên đùi rồi đâm thặt mạnh vào lỗ lồn kia

“Ọt”

“Ui anh ơi….. ui…. A đâm mạnh thế…ư…ư.ư.”

“E sướng quá….huhu…ư…ư..”

Mình vừa hôn em vừa nhấp nhẹ nhàng, sau một hồi thì mình ngồi xổm dậy, banh chân e ra hết cỡ, rồi mình nhấp từng đợt như vũ bão, em thì chỉ biết gào lên sung sướng, tiếng rên vang lên khắp phòng

“Ôi anh ơi….ôi… chạm đến cụt của e rồi…ư.ư.ư… a ơi… sướng quá…”

Liên tiếp trong tư thế đấy sau 15p thì e lại lên đỉnh lần nữa, đến đây mình cũng muốn ra rồi, nhấp thật nhanh, gồng hết người lên rồi trút tất cả tinh trùng vào người em, rồi mình cũng đổ vật xuống giường, mệt thật, mỏi phết nhưng sướng, hehe

Lồn của em cũng co bóp theo những lần chim mình co giật, một lúc rồi tắt hẳn

Em cũng thế, rũ rượi nằm thở thoi thóp dưới người mình

Sau vài phút chỉ biết thở dốc,mình khẽ hôn lên trán em như mọi lần, rồi rút chim khỏi lồn em, tinh trùng cùng nước lồn chảy ra thành từng dòng, nhiều thật!!!

Ôm em vào lòng, em nằm như con cún ngoan trong lòng mình vậy, ấm áp thật

...

Một lúc sau. Khi cả 2 đã tỉnh

Mình khẽ hỏi.

Sáng nay ai đưa em lên thế?

Linh thoáng giật mình.

Im lặng vài giây.

Rồi vòng tay ôm lấy cổ mình.

Nhỏ giọng.

Là người bố mẹ mai mối cho em.

-Nó cứ sang nhà suốt.


Biết hôm nay em lên nên nhất quyết đòi đưa đi.

Em từ chối nhưng bố mẹ bảo đi cùng cho đỡ say xe... nên em cũng đành chịu.

Nghe đến đó.

Mình chợt nhớ.

Đó cũng chính là thằng từng xuất hiện trong bức ảnh được gắn thẻ trên Facebook.

Linh ngẩng lên nhìn mình.

Anh giận à?

Mình chỉ khẽ lắc đầu.

Không.

Anh tin em.

Nghe vậy.

Linh mỉm cười.

Rồi tựa đầu vào nách mình. 2 đứa ôm nhau ngủ

...

Buổi trưa.

Hai đứa mới rủ nhau đi ăn.

Lúc mặc áo khoác cho Linh.

Mình còn cẩn thận kéo lại cổ áo cho em.

Linh cười.

Sao tự nhiên chăm thế?

Thì người yêu anh mà.

Em đỏ mặt.

Khẽ đánh vào vai mình một cái.

...

Ăn xong.

Hai đứa lại trở về phòng.

Nằm cạnh nhau.

Kể tiếp những câu chuyện còn dang dở.

Linh lấy trong túi ra chiếc vòng tay.

Đây.

Em xin ở chùa cho anh đấy.

Mình cầm lấy.

Đeo ngay vào tay.

Cảm ơn em.

Linh cười rất tươi.

Cả buổi chiều.

Hai đứa gần như chẳng đi đâu.

Chỉ nằm cạnh nhau.

Nói chuyện.

Đùa nghịch.

Rồi thi thoảng lại ôm nhau thật chặt như để bù cho quãng thời gian xa cách.

Rồi thì lại là lá la là lá, làm thêm nhát nữa, lại những tiếng rên não lòng, những tiếng bạch bạch,

những âm thanh kêu đau xót của chiếc giường cũ kêu cọt kẹt, sáng đả 1 cuốc rồi nên buổi tối lâu ra

hơn, mình với em làm đủ mọi tư thế mà cũng phải 40p sau mới trút hết vào người em, báo hại em

oằn cả người như đỉa phải vôi mất cả gần tiếng.

...

Đến tối.

Cả hai đều mệt rã rời.

Linh ngủ thiếp đi trước.

Mình nằm nhìn lên trần nhà.

Trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh thằng sáng nay.

Lời Linh nói.

Ánh mắt khi em giải thích.

Mình tin em.

Nhưng đâu đó trong lòng.

Vẫn có một cảm giác khó gọi thành tên.

Mình khẽ thở dài.

Rồi quay sang kéo chăn đắp cho Linh.

Nhẹ nhàng ôm em vào lòng.

Nhắm mắt.

Hy vọng tất cả chỉ là do mình nghĩ quá nhiều.
 

duccho96

Yếu sinh lý
Chính ra trc khi đi phải cho T cái nữa :))). Ksao cứ cho là Linh đang đc thằng kia tán thì sợ gì. Vẫn có chị Samsung cho hưởng mà :)))
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo