Màng 2 cảnh 1 có thằng giống t đến lạsang ngày mới rồi, nay em đăng giờ này nha các bác. Mai nhà em đổ mái cuối, nên sợ không có thời gian up cho các bác
Chương 49: Tạm biệt em
Sau những lần chuyển phòng liên tục, cuộc sống của bọn mình cũng dần ổn định trở lại.
Vẫn là những buổi sáng tất tả đến giảng đường.
Những bữa cơm sinh viên.
Những buổi chiều chơi game.
Những tối ngồi ngoài cửa phòng hút thuốc, nói đủ thứ chuyện trên đời.
Mọi thứ vẫn diễn ra đều đều.
Chỉ có...
Tình yêu của mình với Linh bắt đầu không còn như trước.
Những lần gặp nhau ít hơn
Hai đứa cãi nhau lại nhiều hơn.
Ban đầu chỉ là những chuyện rất nhỏ.
Một tin nhắn trả lời chậm.
Một cuộc gọi nhỡ.
Hay đơn giản chỉ là một câu nói vô tình.
Thế mà cũng đủ để cả hai giận nhau.
Mỗi lần như vậy, mình đều là người xuống nước trước.
Có lẽ vì mình biết.
Yêu nhau, ở xa nhau.
Nhớ nhiều quá nên mới dễ hờn dỗi.
...
Nhưng rồi...
Có những lần xin lỗi cũng không còn đủ nữa.
Lần ấy.
Hai đứa cãi nhau thật sự.
Không còn là vài câu giận dỗi như trước.
Mà là một trận cãi vã lớn nhất kể từ ngày quen nhau.
Sau hôm đó.
Không ai nhắn tin.
Không ai gọi điện.
Không ai chịu xuống nước.
Một ngày...
Hai ngày...
Rồi một tuần.
...
Cu Dương biết chuyện.
Nó chẳng hỏi nhiều.
Chỉ ngồi cạnh.
Vỗ nhẹ vai mình.
— Rồi đâu lại vào đấy thôi.
Mình chỉ cười.
Một nụ cười chẳng vui chút nào.
...
Thời gian cứ thế trôi.
Một tuần...
Rồi hai tuần...
Mình lại quay về những ngày chỉ biết học và cày game.
Đêm nào cũng nằm cầm điện thoại.
Hy vọng màn hình sáng lên.
Hy vọng là tên em hiện ra.
Nhưng...
Không có gì cả.
Facebook của mình cũng bị em chặn.
Muốn vào xem em sống thế nào.
Cũng không được.
Nhiều đêm chỉ biết đặt điện thoại xuống.
Quay mặt vào tường.
Rồi ngủ.
...
Cho đến một hôm.
Đúng gần một tháng kể từ ngày hai đứa không còn liên lạc.
Hôm ấy.
Mình với Dương vừa đánh game xong.
Hai thằng ra quán trà đá gần đó uống nước.
Đang ngồi thì Dương khẽ huých vai mình.
— Ê...
— Linh kìa.
Mình quay lại.
Tim như ngừng đập.
Đúng là em. Em của mình đây rồi
Ơ Nhưng! Nhưng sao ...
Em đang ngồi sau chiếc xe máy quen thuộc.
Chiếc xe của thằng từng nhiều lần đưa đón em.
Máu trong người mình như nóng bừng lên.
Mình đứng bật dậy.
Định lao ra đường để chặn lại
Nhưng Dương lập tức giữ chặt vai mình.
— Bình tĩnh. Từ từ
— Nhỡ đâu chuyện không như mày nghĩ thì sao?
— Nghe tao, giờ tao với mày đi theo sau xem thế nào đã..
Mình hít một hơi thật sâu.
Rồi gật đầu.
...
Hai thằng lặng lẽ chạy theo sau.
Đi được một đoạn.
Chiếc xe dừng trước khu trọ của em.
Mình khẽ thở phào.
Có lẽ...
Chỉ là giống mọi lần, thằng kia nó nằng nặc đưa về thôi.
Mình còn định đợi cậu ta đi rồi sẽ sang gặp em.
Làm hòa.
Kết thúc một tháng chiến tranh lạnh.
Nhưng...
Điều xảy ra ngay sau đó khiến mình chết lặng.
Thằng đấy quay người.
Nhẹ nhàng kéo em vào lòng.
Linh không né.
Em chỉ mỉm cười.
Rồi...
Hai người hôn nhau.
...
Mình đứng bất động.
Không tin vào mắt mình.
Dụi mắt.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Khung cảnh trước mặt vẫn vậy.
Mình không nghe thấy gì nữa.
Mọi âm thanh xung quanh như biến mất.
Chỉ còn tiếng tim mình vỡ vụn.
...
Nước mắt cứ thế chảy xuống.
Ướt cả cổ áo.
Mình bật cười.
Một nụ cười đau đến mức chính mình cũng thấy lạ.
Hóa ra...
Đến cuối cùng.
Mình vẫn mất em. Tình yêu đẹp của mình chỉ đến đây sao?
...
Đang tính quay người lên xe đi về
Thì bên cạnh, thằng Dương bỗng lao vụt về phía 2 đứa em
Mình thấy em ngỡ ngàng
Đứng xa nên mình không nghe được, chỉ thấy
Nó quát lớn điều gì đó.
Rồi túm cổ, đấm thẳng mặt thằng kia, nó ngã xuống.
Hai bên giằng co vài giây.
Rồi cu Dương nó chỉ về phía mình
Linh hoảng hốt.
Ôm mặt bật khóc. Người khụy xuống
Mình đứng nhìn tất cả.
Không còn chút sức lực nào để tiến lên.
Mình cười, một nụ cười đau khổ
Rồi lặng lẽ quay người.
Bỏ đi.
...
Dương đuổi theo sau.
Kịp giữ lấy mình.
Nó không nói nhiều.
Chỉ kéo mình lên xe.
Rồi chở thẳng tới một quán nhậu gần cổng Viện A.
Hai thằng ngồi xuống.
Nó gọi một đĩa chân giò.
Một đĩa chân gà.
Và hai chai táo mèo.
Không ai nói câu nào.
Chỉ có tiếng chạm cốc.
Rồi uống.
Lại rót.
Lại uống.
...
Hai chai rượu cạn sạch.
Mình định gọi thêm.
Dương giữ tay lại.
— Thôi.
— Uống nữa thì chỉ có vào viện.
Mình nhìn nó.
Rồi bật cười.
Một tiếng cười rất lớn.
Lớn đến mức cả quán đều quay sang nhìn.
Tiếng cười ấy...
Có lẽ còn đau hơn cả nước mắt.
...
Ra khỏi quán.
Mình bảo Dương.
— Mày về trước đi.
— Tao đi bộ một lúc.
— Yên tâm.
— Tao không ngu đến mức làm chuyện dại đâu.
Nó nhìn mình thật lâu.
Rồi khẽ gật đầu.
Trước khi đi.
Nó lặng lẽ bật chuông điện thoại của mình lên.
— Có gì thì gọi tao.
— Tao chờ ở phòng.
Đúng là...
Bạn thân.
Nhiều lúc chẳng cần nói gì.
Vẫn hiểu nhau.
...
Mình đi.
Đi qua những con đường từng chở em.
Đi qua bến xe buýt.
Qua hàng ghế đá.
Qua góc sân trường
Qua con dốc quen thuộc.
Rồi...
Lại bước về xóm trọ cũ.
Nơi tình yêu của hai đứa từng bắt đầu.
Đứng thật lâu trước căn phòng ngày nào.
Ngoài trời.
Mưa bắt đầu đổ xuống.
Ban đầu lất phất.
Rồi nặng hạt.
Chỉ trong chốc lát.
Cả người mình đã ướt sũng.
Mình vẫn đứng đó.
Nhìn về phía căn phòng từng ngập tràn tiếng cười của hai đứa.
Nơi từng là cả thanh xuân của mình.
...
Rồi mình quay lưng.
Bước đi.
Không ngoái đầu lại nữa.
...
Về đến phòng.
Dương giật mình khi thấy mình ướt như chuột lột.
Nó sờ lên trán.
— Địt mẹ...
— Thằng này cảm rồi.
Không nói thêm câu nào.
Nó dìu mình thay quần áo.
Lại chạy đi mua thuốc.
Lúc mang thuốc về.
Mình chỉ nhìn nó.
Khẽ cười.
Có những lúc mới hiểu.
Tình yêu có thể rời đi.
Nhưng một người anh em thật sự...
Sẽ luôn ở lại.
...
Uống thuốc xong.
Mình nằm xuống.
Nhắm mắt.
Lần đầu tiên sau rất lâu...
Mình không còn nghĩ đến việc níu kéo nữa.
Chỉ thì thầm một câu trong lòng.
"Tạm biệt em..."
"Người con gái của những năm tháng thanh xuân đẹp nhất."
Bác cũng có quá trình rèn luyện đáng nhớ nhỉ, hồi đó 38,39,40,41 là những khóa cuối còn rực rỡ kiểu vậy sau 42 trở đi thì thày Thế siết chặt hơn nên áp lực học hành chắc cũng tăng lên nhiều. E ra trường đi làm cũng thế, cũng hay dc hỏi sv công nghiệp uống dc rượu ko và cũng hay phải uống hoặc là dc uống nhất là vs các đàn anh cựu svDũng Anh, Dũng Em ở chỗ nhà cô Hoa cổng chính. Trước tôi trọ ngay nhà bên cạnh. Chỗ ông bà già người Quảng Bình ấy. CHính xác là K39, xong hết năm 2 do đi chơi điện tử + uống rượu nhiều học lại cùng K40. Đợt ấy rượu uống kinh khủng. Cùng bọn Tuấn Tửu với Công Nát khu barie suốt ngày võ lâm + rượu thế là bị cấm thi 3 môn. Sau năm 4 quen bạn gái và là vợ bây giờ chuyển về chỗ dốc Bưu Điện bị kèm suốt lên mới ra được trường cùng khóa K40. Mẹ, đợt nhóm chơi bị tạch từ 39 xuống 40 có 12 thằng thì có tôi với 1 thằng Yên Bái ra được trường. Còn 10 ông kia thêm 1 năm nữa. Sau thầy Thế làm Hiệu Trưởng siết chặt chuyện học hành + nhiều lớp kỹ sư tài năng do đó học hành anh em công nghiệp vượt trội lên nhiều. ít rượu chè + chăm chỉ học hơn.
- Mà lúc ra trường xin việc gặp Sếp sinh năm 75 hơn mình 10 khóa, ông hỏi mỗi câu SV Công Nghiệp uống được rượu không. Trả lời em cũng tàm tạm. THế là giai đoạn đầu toàn theo sếp đi uống rượu thôi! Tuyển 1 thằng 85 SV Bách Khoa thì suốt ngày ngồi làm. Mình với Sếp đi nhậu suốt, đỡ rượu cho sếp. Có hôm ngồi từ 12h trưa đến 8h tối mới về. Sao hồi đó mình uống kinh thật.
Chú e có 2 bé ng yêu đầu giống nhau nhỉ?quen thằng khác rồi mà vẫn níu kéo van xin quay lại mới tài chứ.ko nghĩ e Linh này lại như e P, ít ra phải chia tay rồi thì mới ôm hôn thằng khácChương 50: Khép lại kí ức...
Những ngày sau đó...
Mình gần như biến thành một con người khác.
Lầm lì.
Ít nói.
Và nát.
Nát đúng nghĩa.
Ngày nào cũng vậy, cứ trời vừa nhá nhem tối là mình lại tìm đến rượu. Không phải vì nghiện, mà vì chỉ có rượu mới khiến đầu óc mình bớt nghĩ đến em. Có những hôm uống đến mức chẳng biết mình về phòng bằng cách nào. Có hôm đang đi giữa đường cũng ngồi bệt xuống vỉa hè, nhìn dòng người qua lại rồi cười một mình như thằng dở.
Dương thấy mình như vậy cũng chẳng biết làm gì hơn.
Ngày nào nó cũng cằn nhằn.
"Mày uống vừa thôi."
"Dạ dày mày sắp thủng rồi đấy."
Mình chỉ cười.
Một nụ cười nhạt đến mức chính mình cũng thấy xa lạ.
...
Còn em...
Em vẫn tìm mình.
Ngay ngày hôm sau.
Em sang phòng.
Xin lỗi.
Giải thích.
Muốn gặp mình.
Nhưng mình trốn.
Không phải vì ghét em.
Cũng chẳng phải vì hận.
Mà vì...
Mình sợ.
Sợ chỉ cần nhìn thấy em.
Nghe em gọi một tiếng "anh" thôi...
Là mình sẽ ôm em.
Rồi lại tha thứ tất cả.
...
Có những hôm Dương đi học về.
Nó ngồi xuống cạnh mình.
Rít một hơi thuốc thật dài.
Rồi khẽ nói.
"Hôm nay Linh lại đứng ngoài cửa."
"Nó khóc gần một tiếng."
"Nó xin tao gọi mày."
"Tao bảo... mày ngủ."
Mình vẫn nằm quay mặt vào tường.
Không trả lời.
Chỉ thấy gối mình ướt lúc nào không biết.
...
Có hôm.
Nó lại bảo.
"Mày gặp nó một lần đi."
"Có gì nói cho rõ."
Nhưng mình lắc đầu.
Mình không muốn.
Không phải không còn yêu.
Mà vì...
Yêu quá.
Nên không đủ dũng cảm để đối diện.
...
Suốt gần một tháng.
Mình nghỉ học.
Đóng cửa phòng.
Chỉ sống bằng mì tôm.
Thuốc lá.
Và rượu.
May mà có Dương.
Nó điểm danh hộ.
Xin bài hộ.
Mua cơm.
Mua thuốc.
Chứ không mình cũng bị học lại rồi.
Thậm chí có hôm mình say quá.
Nó còn phải cõng mình từ cổng xóm vào phòng.
Có lần.
Hai thằng ngồi trước cửa.
Nó nhìn mình rất lâu.
Rồi cười buồn.
"Đúng là số mày."
"Đào hoa thì đào hoa."
"Mà yêu đứa nào cũng khổ."
Mình nghe xong.
Bật cười.
Một tiếng cười khản đặc.
Rồi nước mắt lại chảy.
...
Cho đến một tháng sau.
Sau một đêm say đến mức nôn thốc nôn tháo ngay trước cửa phòng.
Sáng hôm ấy.
Mình tỉnh dậy.
Đầu đau như muốn nứt.
Miệng đắng ngắt.
Mùi rượu.
Mùi thuốc.
Mùi mồ hôi.
Quện vào nhau.
Căn phòng bừa bộn đến mức chẳng còn chỗ đặt chân.
Mình lững thững bước vào nhà vệ sinh.
Ngẩng đầu lên nhìn gương.
Rồi chết lặng.
Người trong gương...
Là ai vậy?
Đầu tóc rối bù.
Râu ria mọc kín.
Đôi mắt hõm sâu.
Quầng mắt thâm đen.
Mặt hốc hác.
Quần áo bẩn.
Móng tay đen sì.
Mình đứng nhìn rất lâu.
Đột nhiên...
Nước mắt rơi xuống.
Mình chống hai tay vào bồn rửa mặt.
Khóc như một đứa trẻ.
"Em à..."
"Sao em làm anh thành ra thế này..."
...
Khóc chán.
Mình ngồi bệt xuống nền nhà.
Đầu óc trống rỗng.
Rồi bất chợt.
Hình ảnh bố.
Hình ảnh mẹ.
Hình ảnh con em gái.
Hiện lên trong đầu.
Nếu bố mẹ nhìn thấy mình bây giờ...
Hai người sẽ đau lòng đến mức nào?
Mình không còn quyền gục nữa.
Thật sự không còn nữa.
...
Sáng hôm ấy.
Mình cạo sạch bộ râu.
Đi cắt tóc.
Tắm thật lâu.
Giặt hết đống quần áo.
Cắt móng tay.
Dọn lại phòng
Rồi đứng trước gương.
Không còn đẹp trai.
Không còn phong độ.
Nhưng...
Ít nhất.
Đã giống một con người.
...
Dương đi học về.
Mở cửa.
Đứng sững.
Rồi lao đến ôm chầm lấy mình.
Đúng.
Là ôm thật.
Nó cười.
Mắt đỏ hoe.
"Địt mẹ..."
"Cuối cùng mày cũng sống lại rồi."
Nghe câu ấy.
Mình quay mặt đi.
Nước mắt lại chảy.
...
Buổi tối.
Ăn cơm xong.
Mình mặc áo.
Đi ra ngoài.
Dương hỏi.
"Đi đâu?"
Mình cười.
Nhẹ thôi.
"Đi trả lại ký ức."
Nó hiểu.
Chỉ gật đầu.
"Cố lên."
"Đừng để quá khứ giết chết mày."
...
Mình đi.
Không xe.
Không ai.
Chỉ một mình.
Đi lại tất cả những nơi từng có em.
Quán trà đá.
Bến xe buýt.
Ghế đá.
Con đường hai đứa từng nắm tay.
Quán sữa chua.
Xiên nướng.
Xóm trọ cũ.
Phòng trọ cũ.
Mỗi nơi.
Mình đều đứng thật lâu.
Có nơi còn tưởng như vẫn nghe tiếng em cười.
Vẫn thấy em chạy phía trước.
Quay lại gọi.
"Anh M ơi..."
Mình đưa tay ra.
Nhưng...
Chẳng còn ai.
...
Điểm cuối cùng.
Là trước phòng trọ của em.
Mình đứng rất lâu.
Đốt một điếu thuốc.
Rít thật sâu.
Rồi lấy điện thoại.
Gọi cho em.
Hai hồi chuông.
Em bắt máy.
Giọng nghẹn lại.
"Anh..."
"Em đây..."
Rồi em khóc.
Khóc đến mức không nói thành lời.
Chỉ còn tiếng nấc.
Tiếng xin lỗi.
Tiếng gọi tên mình.
Tim mình như bị ai bóp nát.
Mình cố nuốt nước mắt.
Khẽ nói.
"Nếu em rảnh..."
"Anh đang đứng dưới cổng."
...
Chưa đầy một phút.
Em chạy xuống.
Vừa nhìn thấy mình.
Em lao tới ôm chặt.
Ôm mạnh đến mức mình cảm nhận được cả người em run lên.
Em khóc.
Khóc như chưa từng được khóc.
Vai áo mình ướt đẫm.
Mình cũng ôm em.
Thật chặt.
Có lẽ...
Đó là lần cuối cùng trong đời. được ôm em
...
Một lúc sau.
Mình nhẹ nhàng gỡ tay em ra.
"Anh muốn nghe."
Em vừa khóc vừa kể.
Kể hết.
Không giấu điều gì.
Rằng em yếu lòng.
Rằng em sai.
Rằng em để mọi chuyện đi quá xa.
Rằng sau hôm ấy em đã biết vì cái tôi cao mà khiến mình khổ thế này
Ngày nào cũng sang tìm mình.
Ngày nào cũng khóc.
Ngày nào cũng hy vọng mình mở cửa.
...
Nghe xong.
Mình chẳng trách.
Chẳng mắng.
Chẳng chửi.
Chỉ thấy...
Đau.
Đau đến mức không còn cảm giác gì nữa.
Mình bước lên.
Lần cuối cùng.
Ôm em.
Thật lâu.
Rồi khẽ hôn lên trán em.
Giống như ngày đầu tiên yêu nhau.
Mình cười.
Nụ cười méo mó.
"Thôi em."
"Mình dừng ở đây."
"Anh tha thứ."
"Nhưng..."
"Anh không thể yêu em thêm lần nào nữa."
...
Em gào lên.
Không.
Anh đừng.
Em xin anh.
Em biết sai rồi.
Cho em một lần thôi.
Một lần cuối.
Em quỳ xuống.
Nắm chặt tay mình.
Mình nhắm mắt.
Từng ngón tay...
Tự gỡ tay em ra.
Đó là động tác khó nhất mình từng làm trong đời.
Khó hơn tất cả.
...
Mình nhìn em.
Cố ghi nhớ thật kỹ gương mặt ấy.
Để sau này...
Nếu có quên.
Thì vẫn nhớ rằng...
Đã từng có một người con gái.
Mình yêu hơn cả bản thân.
...
"Cảm ơn em..."
"Cảm ơn vì đã cùng anh đi hết một đoạn thanh xuân."
"Anh sẽ nhớ em nhiều lắm."
"Nhưng..."
"Anh không thể ở lại nữa."
...
Nói xong.
Mình quay lưng.
Đi.
Sau lưng.
Tiếng em khóc.
Tiếng em gọi tên mình.
Tiếng bước chân em chạy theo.
Rồi ngã xuống.
Mình nghe thấy hết.
Nhưng...
Không quay đầu.
Vì mình biết.
Chỉ cần quay lại một lần thôi.
Mình sẽ ôm em.
Rồi mọi đau đớn sẽ lại bắt đầu.
...
Đêm hôm đó.
Mưa rất to.
Không biết mưa thật.
Hay chỉ là nước mắt mình hòa cùng nước mưa nữa.
Mình vừa đi.
Vừa khóc.
Khóc như chưa từng được khóc.
Khóc cho mối tình này
Khóc cho tuổi trẻ.
Khóc cho hai đứa.
Khóc cho những lời hứa sẽ cùng nhau đi hết cả cuộc đời...
Cuối cùng.
Vẫn chỉ còn lại...
Mình.
Và một người con gái...
Đã từng là cả thế giới của mình.
Tạm biệt em.
"Sau này, anh vẫn đi qua con đường ấy rất nhiều lần. Nhưng chưa bao giờ dám ngẩng đầu nhìn lên căn phòng em từng ở nữa. Có những người, chỉ cần nhớ là đủ. Gặp lại... chỉ khiến vết thương đau thêm một lần."
Chắc 2 bé này nhu cầu cũng cao nên nhanh mềm lòng với con đựcChú e có 2 bé ng yêu đầu giống nhau nhỉ?quen thằng khác rồi mà vẫn níu kéo van xin quay lại mới tài chứ.ko nghĩ e Linh này lại như e P, ít ra phải chia tay rồi thì mới ôm hôn thằng khác
- Tùy theo lĩnh vực. Nhưng ngày trước mình học Hệ Thống Điện. 6-7 năm đầu theo thiết kế: Điện chung cư - đô thị. Sau đó đi thi công, chuyển sang giám sát + ban quản lý của CĐT. Nói chung uống được rượu là lợi thế. Kể cả sau nghiệm thu công trình, các nhà thầu cũng toàn mời - có phong bì đủ cả. Còn nếu bên mình thì mời CĐT thì đưa đẩy câu chuyện để chốt khối lượng thanh toán!Bác cũng có quá trình rèn luyện đáng nhớ nhỉ, hồi đó 38,39,40,41 là những khóa cuối còn rực rỡ kiểu vậy sau 42 trở đi thì thày Thế siết chặt hơn nên áp lực học hành chắc cũng tăng lên nhiều. E ra trường đi làm cũng thế, cũng hay dc hỏi sv công nghiệp uống dc rượu ko và cũng hay phải uống hoặc là dc uống nhất là vs các đàn anh cựu sv
Dãy quán NET 24h nhà Bà Tuyếtchắc nhà thằng cò à bro?
có mỗi lol chơi mãi ko chán vì nó thay đổi liên tục, giờ có chê độ aram hỗn loạn thuần giải trí, chơi cả ngày cũng đượcKaka em cũng 1 thời cf, au, gunny các thứ, nick cũng ác lắm, thời ấy có thằng bạn cùng lớp nó giàu, mỗi lần ra quán nó mang 1 sấp thẻ điện thoại 100-200k ra cho anh em cào rồi cùng nạp, sau em vẫn nhớ e bán acc gunny được tận 6tr, năm ngoái nhớ nhớ nên mua cái nick gunny lậu chơi lại, nhưng cũng chán, giờ em vẫn thi thoảng chơi LOL thôi
Có cái nguyên nhân thì khác bác ah, e P thì đổ lỗi do khoảng cách, e linh thì lại do giận hờnChú e có 2 bé ng yêu đầu giống nhau nhỉ?quen thằng khác rồi mà vẫn níu kéo van xin quay lại mới tài chứ.ko nghĩ e Linh này lại như e P, ít ra phải chia tay rồi thì mới ôm hôn thằng khác
Thì bác đọc về phần tình dục, 2 nàng này cũng biết dâm tnao rồi màChắc 2 bé này nhu cầu cũng cao nên nhanh mềm lòng với con đực![]()
Chắc em có thêm câu từ cho hấp dẫn thêm ấy chứ nhỉ? chứ nếu nguyên văn các em ấy thì dâm thật.Thì bác đọc về phần tình dục, 2 nàng này cũng biết dâm tnao rồi mà![]()

