Chương 65: Theo em lên miền đá
Sáng hôm sau, khi mình còn đang ngủ ngon lành trong căn phòng nhà nghỉ ọp ẹp thì điện thoại đặt cạnh gối rung liên hồi.
Mình mơ màng quờ tay tìm máy, chẳng cần nhìn cũng biết ai gọi.
Vừa bấm nghe, giọng em đã vang lên đầy năng lượng:
— Dậy đi anh!
— Mấy giờ rồi mà dậy?
— Gần sáu giờ rồi.
— Hôm nay mình đi chơi cơ mà.
Mình nhắm mắt, kéo chăn trùm lên đầu.
— Cho anh ngủ thêm mười phút.
— Không!
— Anh mà không dậy thì em sang tận nơi, lấy nước lạnh dội vào người đấy.
Nghe giọng em thì mình biết cô nàng chẳng nói đùa đâu.
Mình đành bật dậy, càu nhàu:
— Có cô hướng dẫn viên nào hành hạ khách du lịch thế này không?
Em cười khúc khích.
— Có.
— Hướng dẫn viên này vừa xinh, vừa khó tính.
— Mười lăm phút nữa em đến. Anh mà chưa xong thì tự chịu.
Nói xong, em tắt máy luôn.
Mình ngồi trên giường ngơ ngác mất mấy giây rồi mới lật đật đi đánh răng rửa mặt.
Đúng là yêu vào khổ thật.
Ở nhà mẹ gọi đi làm còn có thể nằm lì thêm một lúc, chứ người yêu gọi thì phải bật dậy ngay.
Tắm rửa qua loa, thay chiếc áo phông màu đen, quần bò dài, đôi giày thể thao rồi chải lại tóc. Xong xuôi, mình kiểm tra ví tiền, giấy tờ, điện thoại, sạc dự phòng và mấy thứ linh tinh cần mang theo.
Đi vùng cao mà.
Không chuẩn bị cẩn thận, giữa đường xe hỏng thì chỉ có ngồi ôm nhau khóc.
Vừa mở cửa nhà nghỉ đã thấy em đứng ngoài.
Hôm nay em mặc quần bò, áo phông dài tay, bên ngoài khoác thêm chiếc áo gió mỏng. Tóc buộc cao, chân đi giày thể thao, phía sau đeo một chiếc ba lô nhỏ màu hồng.
Nhìn không còn giống cô tiểu thư hôm qua nữa.
Trông chẳng khác gì một cô phượt thủ chính hiệu.
Em chống nạnh nhìn mình.
— Cũng biết dậy đúng giờ cơ đấy.
Mình kéo em lại gần, thơm nhẹ lên trán.
— Tại nhớ hướng dẫn viên quá nên tỉnh ngay.
Em nhéo eo mình một cái.
— Dẻo mồm.
— Xe anh đi được không đấy?
Mình vỗ nhẹ vào yên xe.
— Yên tâm.
— Con chiến mã này theo anh từ quê lên đây, đường nào cũng chiến được.
Em bĩu môi.
— Hôm qua em thấy nó kêu lọc xọc rồi đấy.
— Có mà chủ xe lọc xọc thì có.
Hai đứa nhìn nhau rồi cùng cười.
Trước khi xuất phát, em dẫn mình vào một quán phở gần nhà ăn sáng. Mỗi đứa làm một bát nóng hổi, thêm cốc trà đá rồi mới lên đường.
Em ngồi phía sau, hai tay ôm chặt lấy eo mình.
— Đi chậm thôi nhé.
— Đường trên này không giống đường dưới xuôi đâu.
Mình cười.
— Em cứ ôm chắc là được.
— Anh mà ngã thì em cũng ngã theo.
Em đánh nhẹ vào lưng mình.
— Vớ vẩn.
Chiếc xe từ từ rời khỏi thành phố Hà Giang.
Những ngôi nhà thưa dần.
Thay vào đó là núi.
Núi nối tiếp núi.
Những cung đường quanh co men theo sườn đá, lúc cao, lúc thấp, thi thoảng lại xuất hiện những con suối nhỏ chảy róc rách bên đường.
Mình đã từng nhìn thấy núi ở quê.
Nhưng núi Hà Giang lại mang một vẻ rất khác.
Vừa hùng vĩ.
Vừa lạnh lùng.
Lại vừa khiến con người ta cảm thấy mình nhỏ bé đến lạ.
Em ngồi phía sau, thỉnh thoảng lại vỗ vai mình.
— Anh nhìn bên phải kìa.
— Đẹp không?
Mình nhìn theo.
Phía dưới là một thung lũng xanh mướt, những mái nhà nhỏ nằm rải rác giữa nương ngô.
— Đẹp thật.
Em cười đầy tự hào.
— Hà Giang của em đấy.
Nghe câu ấy, tự nhiên mình cũng cười theo.
Cảm giác giống như em đang dẫn người yêu đi khoe món đồ quý giá nhất của mình vậy.
Đi thêm một đoạn, đường bắt đầu dốc hơn.
Những khúc cua nối nhau liên tục.
Mình phải tập trung hết sức, chẳng dám vừa đi vừa ngắm cảnh như lúc đầu nữa.
Có lúc đang lên dốc, chiếc xe ì hẳn ra.
Mình phải về số thấp, vít ga thật mạnh mới bò lên được.
Em ôm chặt hơn.
— Anh có mệt không?
— Chưa.
— Xe mệt thôi.
Em cười khúc khích.
— Thế tí dừng lại cho cả anh với xe nghỉ.
Đi được một lúc, hai đứa dừng lại ở một khoảng đất rộng ven đường.
Phía trước là những dãy núi trùng điệp, mây trắng lững lờ vắt ngang sườn.
Em lấy nước trong ba lô đưa cho mình.
— Uống đi.
Mình nhận lấy, tu một hơi dài.
Rồi châm điếu thuốc.
Em đứng cạnh, nhìn làn khói bay theo gió rồi nhăn mặt.
— Đi đường núi mà còn hút nhiều thế.
— Hút cho tỉnh táo.
— Lý sự.
Nàng đưa tay giật điếu thuốc trên tay mình, dập xuống đất rồi dùng mũi giày nghiền tắt.
Mình tròn mắt.
— Ơ...
Em phủi tay, thản nhiên:
— Không được hút nữa.
— Khó tính thế này thì sau lấy nhau anh sống kiểu gì?
Em quay đi, nhưng hai má đã hơi đỏ.
— Ai thèm lấy anh.
Mình vòng tay qua ôm em từ phía sau.
— Không lấy thì anh ở luôn Hà Giang, ăn vạ nhà em.
Em bật cười, đẩy mình ra.
— Đi tiếp thôi.
— Còn xa lắm.
Điểm dừng chân đầu tiên của hai đứa là Quản Bạ.
Em dẫn mình đến nơi có thể nhìn xuống cả thung lũng.
Phía xa là hai ngọn núi tròn trịa nằm cạnh nhau giữa màu xanh mênh mông của cây cỏ.
Em chỉ tay.
— Kia là Núi Đôi Cô Tiên.
Mình nhìn theo, gật gù.
— Ừm...
— Công nhận giống thật.
Em quay sang nhìn mình.
— Anh đang nghĩ gì đấy?
— Có nghĩ gì đâu.
— Mặt anh gian lắm.
Mình cố nhịn cười.
— Anh chỉ đang suy nghĩ về sự kỳ diệu của tạo hóa thôi.
Em hiểu ngay, đánh bốp vào vai mình.
— Đồ hư.
Hai đứa cùng bật cười giữa khoảng trời rộng lớn.
Gió trên cao thổi khá mạnh.
Tóc em bay rối tung, cứ quệt vào mặt mình.
Mình đưa tay vuốt lại từng lọn tóc cho em.
Em im lặng nhìn mình.
Rồi bất chợt hỏi:
— Anh thấy quê em thế nào?
— Đẹp.
— Chỉ đẹp thôi à?
Mình nhìn em, cố tình nói chậm:
— Đường đẹp.
— Núi đẹp.
— Trời cũng đẹp.
Mặt em bắt đầu xị xuống.
Mình mới cười, kéo nàng sát lại.
— Nhưng hướng dẫn viên đẹp nhất.
Em cười tít mắt.
— Tạm chấp nhận.
Hai đứa nhờ một người đi đường chụp giúp vài tấm ảnh.
Mình vốn chẳng thích chụp hình, chỉ muốn đứng cho xong rồi đi.
Nhưng em thì khác.
Nào là đứng sát vào.
Nào là vòng tay qua eo.
Nào là nhìn nhau.
Nào là tạo dáng tự nhiên.
Mình bắt đầu mất kiên nhẫn.
— Chụp một tấm là được rồi.
Em lắc đầu.
— Không.
— Sau này già còn có ảnh mà xem.
Nghe câu ấy, mình bỗng im lặng.
Sau này già...
Mình chưa từng nghĩ xa đến thế.
Nhưng khi nghe em nói, tự nhiên lại tưởng tượng ra một ngày hai đứa tóc đã bạc, ngồi xem lại những bức ảnh của tuổi hai mươi.
Cảm giác ấy...
Cũng hay.
Mình vòng tay ôm lấy eo em.
— Thế chụp thêm đi.
Em nghiêng đầu dựa vào vai mình, cười thật tươi.
Rời Quản Bạ, hai đứa tiếp tục đi về phía Yên Minh.
Đường càng lúc càng quanh co.
Những dãy núi đá bắt đầu xuất hiện nhiều hơn, màu xanh của cây cối xen lẫn màu xám lạnh của đá tai mèo.
Thỉnh thoảng, hai đứa gặp những đứa trẻ người Mông đi ven đường.
Đứa nào cũng má đỏ hây hây, lưng đeo gùi, nhìn người lạ bằng ánh mắt vừa tò mò vừa dè dặt.
Em mang sẵn trong ba lô mấy gói bánh và kẹo.
Gặp trẻ con, nàng lại bảo mình dừng xe rồi mang ra chia.
Nhìn em ngồi xổm, vừa cười vừa đưa kẹo cho mấy đứa nhỏ, tự nhiên mình thấy lòng dịu lại.
Em quay sang:
— Anh nhìn gì đấy?
— Nhìn người yêu anh xinh.
— Lại dẻo mồm.
— Anh nói thật mà.
Em chẳng trả lời, nhưng nụ cười cứ ở mãi trên môi.
Đến gần trưa, hai đứa dừng lại ở thị trấn Yên Minh ăn cơm.
Quán nhỏ ven đường, chẳng có gì cầu kỳ.
Mỗi đứa một bát cơm, thêm đĩa thịt rang, rau cải xào và bát canh nóng.
Chắc vì đi đường mệt nên ăn gì cũng thấy ngon.
Mình đánh liền ba bát.
Em ngồi đối diện, trợn mắt.
— Anh ăn khỏe thật đấy.
— Sáng giờ lái xe mấy tiếng rồi còn gì.
— Thế ăn thêm không?
— Có.
Em cười rồi xới thêm cho mình một bát cơm.
Ăn xong, hai đứa ngồi nghỉ ngay tại quán gần nửa tiếng.
Mình dựa lưng vào ghế, mắt lim dim.
Em lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán mình.
— Mệt thì mình nghỉ ở đây thôi cũng được.
Mình mở mắt.
— Không.
— Em hứa dẫn anh đi xem hết Hà Giang đẹp thế nào cơ mà.
— Nhưng phải từ từ.
— Anh mà mệt thì nói với em nhé.
Mình khẽ nắm tay nàng.
— Có em ôm phía sau là hết mệt.
Em đỏ mặt, rút tay về.
— Đúng là cái đồ, yêu chết đi được. Rồi nàng thơm má mình cái nữa.
Rời Yên Minh, con đường phía trước trở nên vắng hơn.
Mình đi giữa những rặng thông cao vút.
Không khí mát lạnh, khác hẳn cái nóng oi bức dưới xuôi.
Hai đứa dừng xe giữa rừng thông để nghỉ.
Xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ nghe tiếng gió lùa qua tán lá.
Em ngồi xuống bãi cỏ ven đường.
Mình nằm ngửa, kê đầu lên chiếc ba lô.
Một lúc sau, em cũng nằm xuống, gối đầu lên cánh tay mình.
Hai đứa cùng nhìn lên trời.
Chẳng ai nói gì.
Những tia nắng xuyên qua kẽ lá, rơi lốm đốm trên khuôn mặt em.
Mình nghiêng đầu nhìn.
Em nhắm mắt.
Hàng mi dài khẽ rung theo từng cơn gió.
Mình đưa tay chạm nhẹ lên má nàng.
Em vẫn nhắm mắt, khẽ hỏi:
— Anh nhìn chán chưa?
Mình bật cười.
— Em biết à?
— Biết từ lâu rồi.
— Thế sao không mở mắt?
— Để cho anh nhìn thêm.
Mình kéo nàng sát lại.
Em gối đầu lên ngực mình, hai tay vòng qua eo.
Nằm giữa rừng thông, nghe tiếng gió thổi, tự nhiên thấy mọi thứ bình yên đến lạ.
Mình chợt nghĩ...
Có lẽ đây chính là hạnh phúc.
Không cần nhà hàng sang trọng.
Không cần quà cáp đắt tiền.
Chỉ cần giữa một nơi xa lạ, có người mình yêu nằm bên cạnh.
Thế là đủ.
Chiều muộn, hai đứa lại tiếp tục lên đường.
Qua những con dốc uốn lượn.
Qua những thung lũng chìm trong nắng.
Qua những mái nhà trình tường nhỏ bé nép mình bên sườn núi.
Đến dốc Thẩm Mã, em đập nhẹ vai mình.
— Dừng lại đi anh.
Hai đứa xuống xe.
Con dốc phía dưới uốn lượn như một dải lụa mềm vắt giữa núi đá.
Mình đứng nhìn, tặc lưỡi.
— Đường này mà đi ban đêm chắc anh khóc.
Em bật cười.
— Thế hôm nay mới phải ngủ lại Đồng Văn.
— Ngày mai còn nhiều chỗ đẹp hơn.
Một nhóm trẻ con ngồi bên đường nhìn hai đứa.
Em lại chạy tới chia bánh.
Mình đứng từ xa chụp lén một tấm.
Trong ảnh, em đang cười giữa những đứa trẻ vùng cao, mái tóc bị gió thổi hơi rối.
Bức ảnh ấy không son phấn.
Không tạo dáng.
Nhưng sau này nhìn lại, mình vẫn thấy đó là một trong những bức ảnh đẹp nhất của em.
Đi thêm một đoạn, hai đứa ghé qua thung lũng Sủng Là.
Những căn nhà nhỏ nằm giữa núi đá.
Những hàng rào bằng đá xếp chồng lên nhau.
Ngô mọc chen giữa những khe đá khô cằn.
Mình nhìn cảnh vật trước mắt, khẽ nói:
— Người ở đây sống vất vả thật.
Em gật đầu.
— Ừ.
— Thế nên em mới hay bảo anh đừng nghĩ nhà em có điều kiện mà ai ở Hà Giang cũng sung sướng.
— Ngoài kia còn rất nhiều người khổ lắm.
Mình không nói gì.
Chỉ siết nhẹ bàn tay em.
Lúc ấy mình mới hiểu thêm về cô gái bên cạnh.
Em sinh ra trong gia đình khá giả.
Được bố mẹ yêu thương, chiều chuộng.
Nhưng không vì thế mà em vô tâm với những người xung quanh.
Có lẽ...
Đó cũng là lý do mình ngày càng yêu em hơn.
Hai đứa ghé Dinh thự Vua Mèo khi trời đã ngả về chiều.
Những bức tường đá, mái ngói cổ và hàng cây xung quanh khiến nơi ấy mang một vẻ trầm mặc rất riêng.
Mình đi đâu cũng ngó nghiêng.
Em thì cứ khoác tay mình, thấy cái gì không hiểu lại hỏi.
— Sao người ta xây như thế này hả anh?
Mình bật cười.
— Em là người Hà Giang mà hỏi anh à?
— Thì em thích nghe anh nói.
— Anh nói linh tinh em cũng nghe à?
— Nghe.
— Vì giọng anh hay.
Mình nhìn em.
— Lại nịnh anh.
— Học từ anh đấy.
Hai đứa cùng cười.
Rời dinh thự, trời đã bắt đầu tối.
Phải đi thêm một đoạn khá xa mới tới thị trấn Đồng Văn.
Mình lái xe chậm hơn.
Em ngồi sau cũng chẳng còn ríu rít như ban sáng nữa, chỉ lặng lẽ tựa đầu vào lưng mình.
Thi thoảng mình lại hỏi:
— Buồn ngủ à?
— Không.
— Mệt không?
— Có anh chở thì không mệt.
Nghe vậy thôi cũng đủ có thêm sức để đi tiếp.
Gần tám giờ tối, cuối cùng hai đứa cũng đặt chân tới phố cổ Đồng Văn.
Thị trấn nhỏ nằm giữa những dãy núi.
Đèn vàng hắt xuống những mái nhà cũ.
Không khí se lạnh.
Mình dựng xe trước một nhà nghỉ nhỏ mà em đã gọi đặt từ trước.
Làm thủ tục xong, hai đứa mang đồ lên phòng.
Vừa bước vào, mình đã nằm vật xuống giường.
— Anh không đi nổi nữa rồi.
Em cởi áo khoác, ngồi xuống bên cạnh bóp nhẹ vai mình.
— Ai bảo lúc trưa ăn tận ba bát.
— Ăn nhiều mới có sức chở em chứ.
Em cười rồi cúi xuống thơm má mình.
— Em yêu anh
Mình kéo em lai, ôm em vào lòng
Rồi 2 đứa lại quấn lấy nhau không rời, lại những tiếng thở gấp, những âm thanh quen thuôc, những tiếng cót két của giường… la là lá la la là… kể nhiều quá thành nhàm nên em viết ngắn gọn thế thôi
Xong trận em ôm mình rồi bảo
— Thế mà có tên vừa kêu mệt không đi nổi nữa cơ mà
— Hehe, mệt cái đấy chứ cái khác đâu có mệt
—Hứ, đồ cơ hồi, yêu anh chết mất thôi
Nằm thêm một lúc
Rồi hai đứa tắm rửa xong lại dắt nhau đi bộ xuống phố cổ.
Buổi tối ở đây chẳng quá ồn ào.
Những quán ăn nhỏ vẫn sáng đèn.
Mùi thịt nướng, ngô nướng và bánh tam giác mạch thơm lừng.
Em mua cho mình một chiếc bánh.
Mình cắn thử một miếng rồi nhăn mặt.
— Sao?
— Hơi khô.
Em bật cười.
— Đặc sản quê em mà anh chê à?
— Không chê.
— Chỉ là chưa ngon bằng em thôi.
Em đỏ mặt, đưa tay định đánh.
Mình nhanh chân chạy trước.
Hai đứa đuổi nhau giữa con phố nhỏ, cười như hai đứa trẻ.
Đi một vòng, em kéo mình vào một quán cà phê.
Hai đứa ngồi bên cửa sổ, gọi hai cốc đồ uống nóng.
Ngoài trời bắt đầu lạnh hơn.
Em ngồi sát lại, tựa đầu vào vai mình.
— Hôm nay anh thấy vui không?
— Vui.
— Có mệt không?
— Mệt.
Em ngẩng lên.
— Thế mai có đi tiếp được không?
Mình nhìn em rồi cười.
— Chỉ cần em còn đi được, anh còn chở.
Em mỉm cười, đan tay vào tay mình.
— Ngày mai...
— Em sẽ dẫn anh đến nơi đẹp nhất Hà Giang.
— Đẹp hơn cả hôm nay à?
— Vâng
— Đẹp đến mức anh sẽ nhớ cả đời.
Mình khẽ siết lấy bàn tay nàng.
Lúc ấy mình không biết ngày mai sẽ nhìn thấy những gì.
Chỉ biết rằng...
Ngày đầu tiên đi giữa miền đá cùng em đã trở thành một kỷ niệm mà rất lâu sau mình vẫn không thể nào quên.