Ah uh, tao cũng chả bảo em nó nhảy có nội dung câu chuyện, nên để xem sau ntn, sợ ông em còn mải mê chiến tích lại quên khúc ấy thôiThì mày phải từ từ chứ, nó là câu chuyện mà). Nói ra rồi thì còn gì viết kakak
Kaka rồi sẽ có đoạn ấy bác ạ, e hiện đã viết đến năm 3 sinh viên rồi, nên ae cứ từ từ thẩm ạAh uh, tao cũng chả bảo em nó nhảy có nội dung câu chuyện, nên để xem sau ntn, sợ ông em còn mải mê chiến tích lại quên khúc ấy thôi![]()
Non tay quá bác ạ heheTao đề xuất xuất bản sách nhé th chủ thớt
Cảm ơn bác ạ, văn nhiều chỗ đăng lên em còn thấy hơi lủng củng nhưng cảm ơn bác ạVăn ôn võ luyện có khác. Càng viết nó càng hay
Kaka em thì cũng vẫn là phọt phẹt bác ạhay quá! bác làm e cung hồi tưởng lại cái thời sinh viên. cung một thời sung mãn nhưng k được đào hoa như bác!
LikeKaka rồi sẽ có đoạn ấy bác ạ, e hiện đã viết đến năm 3 sinh viên rồi, nên ae cứ từ từ thẩm ạ
Nên đôi trap để đọc ngồi k chán vcc .Kaka rồi sẽ có đoạn ấy bác ạ, e hiện đã viết đến năm 3 sinh viên rồi, nên ae cứ từ từ thẩm ạ
Ra thêm 5 trap để đõ ngồi chờ xem wc đi tml . A like mỏi tay rKaka em thì cũng vẫn là phọt phẹt bác ạ
Đcm thế thì nhân dịp cuối tuần. Mày bơm thêm 5 chap điKaka rồi sẽ có đoạn ấy bác ạ, e hiện đã viết đến năm 3 sinh viên rồi, nên ae cứ từ từ thẩm ạ
Bố của VA cũng rất quảng bác và hiểu chuyện, dân làm ăn kinh tế nên cũng ngắn gọn vấn đề, không nặng chuyện vật chất. Có thể thấy con người ta khi đã trưởng thành đủ đầy, cuộc sống đã có nền tảng, dư giật thì cốt lõi vẫn là gia đình và con cái là trọng tâm. Thêm nữa nhà lại có độc một cô con gái thì tất cả những gì xung quanh đều không quan trọng bằng việc nó được hạnh phúc.Chương 67: Chén trà của người cha
Đêm ấy mình ngủ rất ngon.
Có lẽ sau hai ngày rong ruổi khắp Hà Giang, cơ thể đã mệt rã rời. Đặt lưng xuống giường là ngủ một mạch đến tận sáng.
Đúng bảy giờ, tiếng chuông điện thoại lại vang lên.
Không cần nhìn cũng biết.
Là em.
Mình vừa bắt máy đã nghe thấy giọng cười trong trẻo.
Mình cười.
- Anh dậy chưa?
- Dậy rồi.
- Nói dối.
- Chưa mở mắt đúng không?
Mình bật cười thành tiếng.
- Em là camera à?
- Không.
- Nhưng em hiểu anh.
- Giờ mà em gọi thì kiểu gì anh cũng đang cuộn chăn.
Đúng thật.
Con gái yêu vào đáng sợ thật.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, mình thu dọn ít quần áo bỏ vào balô rồi trả phòng.
Đang đứng ngoài cửa buộc lại dây balô thì thấy em chạy xe đến.
Vẫn nụ cười ấy.
Vẫn chiếc áo khoác màu hồng quen thuộc.
Vừa thấy mình, em đã chạy lại ôm chặt.
Mình xoa đầu em.
- Hôm nay anh về thật à?
Em phụng phịu.
- Ừ.
- Không về thì bố mẹ anh nhớ chết.
Mình chỉ cười.
- Em cũng nhớ mà...
Hai đứa chẳng nói thêm gì.
Cứ đứng ôm nhau giữa sân nhà nghỉ như thế.
Đến lúc bà chủ nhà nghỉ đi ngang còn cười:
Cả hai cùng đỏ mặt.
- Yêu nhau thì về làm đám cưới luôn đi hai cháu.
...
Em chở mình về nhà.
Vừa bước vào sân đã thấy bố em đang tưới mấy chậu lan.
Thấy hai đứa, chú đặt vòi nước xuống.
Chú nhìn balô trên vai mình.
- Dậy rồi à?
- Vâng ạ.
Chú gật đầu.
- Về luôn hôm nay?
- Dạ... cháu định về sớm một chút.
Không để mình kịp từ chối, chú quay luôn vào trong.
- Ừ.
- Đi đường ban ngày vẫn hơn.
- Ăn sáng chưa?
- Dạ... chưa ạ.
- Thế vào ăn.
- Nhà có sẵn rồi này.
Đúng kiểu người lớn.
Ít hỏi.
Ít khách sáo.
Nhưng làm gì cũng khiến người khác thấy ấm.
...
Bữa sáng chỉ đơn giản là bát phở bò.
Nhưng cả nhà ngồi ăn với nhau rất vui.
Mẹ em cứ gắp thịt cho mình liên tục.
Em thì cứ chống cằm nhìn mình ăn.
- Cháu ăn nhiều vào.
- Đi đường xa lắm.
Thấy mình ngẩng lên, em cười.
Mình trêu.
- Anh ăn nhìn ngon thật.
- Sau này em nấu chắc cũng phải ngon lắm.
Em lườm.
- Em mà nấu...
- Chắc anh phải chuẩn bị sẵn thuốc đau bụng.
Mẹ em bật cười.
- Anh coi thường em.
Em đỏ mặt.
- Con bé này từ bé đến giờ có biết nấu gì đâu.
- Trứng rán còn cháy.
Cả bàn ăn cười rôm rả.
- Mẹ...
- Mẹ đừng kể nữa.
...
Ăn xong.
Mẹ em cùng cô giúp việc dọn dẹp.
Em kéo mình ra sân ngắm cá.
Đang đứng thì bố em từ trong nhà bước ra.
Trên tay cầm hai chén trà.
Mình hơi ngạc nhiên.
- M... ngồi với chú chút.
Em cũng định ngồi xuống thì chú cười.
Em chu môi.
- Hai chú cháu nói chuyện chút.
- Con lên với mẹ đi.
Đợi em đi khuất.
- Vâng...
Chú mới châm điếu thuốc.
Rít một hơi thật dài.
Rồi đưa bao sang phía mình.
Mình cười.
- Hút không?
Hai chú cháu mỗi người một điếu.
- Dạ có.
Khói thuốc bay nhè nhẹ giữa khoảng sân yên tĩnh.
Chú nhấp ngụm trà rồi hỏi:
Mình hơi khựng.
- Yêu con bé thật không?
Không ngờ chú hỏi thẳng như vậy.
Mình gật đầu.
Chú gật gù.
- Dạ.
- Cháu yêu em ấy.
Mình chỉ cười.
- Nhìn là chú biết.
- Ánh mắt đàn ông nhìn người mình yêu... không giấu được.
Chú lại tiếp.
Chú dừng lại.
- Chú không quan tâm nhà cháu giàu hay nghèo.
- Cũng chẳng cần biết sau này kiếm được bao nhiêu tiền.
- Nhưng...
Ánh mắt nghiêm hơn.
Nghe đến đó.
- Đã yêu thì đừng làm con gái người ta khóc.
Tự nhiên sống mũi mình cay cay.
Có lẽ...
Đó là câu nói mà bất cứ người cha nào cũng muốn nói với người yêu của con gái mình.
Mình đặt chén trà xuống.
Ngồi thẳng người.
Chú nhìn mình rất lâu.
- Cháu hứa.
- Cháu sẽ cố gắng hết sức.
- Không để em ấy phải khổ vì cháu.
Rồi cười.
Nụ cười rất hiền.
Chú đứng dậy.
- Thế là được.
- Đời người...
- Không ai nói trước được điều gì.
- Chỉ cần lúc còn yêu nhau, thật lòng là đủ.
Vỗ nhẹ lên vai mình.
Mình sững người.
- Cố học.
- Sau này thành bác sĩ.
- Lúc đó muốn cưới con gái chú... chú còn mừng.
Ngẩng lên nhìn chú.
Chú chỉ cười.
Nghe xong.
- Đừng nhìn chú kiểu ấy.
- Chú không cổ hủ.
- Chỉ cần người con gái của chú chọn...
- Và người đó đủ tử tế.
- Thì chú không cản.
Trong lòng mình nhẹ hẳn.
Bao nhiêu lo lắng từ hôm lên Hà Giang đến giờ...
Cuối cùng cũng tan biến.
...
Khoảng gần mười giờ.
Mình chuẩn bị lên đường.
Mẹ em gói cho mình một túi hoa quả.
Thêm ít bánh.
Cứ nhất quyết bắt mang.
Bố em thì đi một vòng quanh chiếc xe.
Cúi xuống xem lốp.
Bóp thử phanh.
Rồi còn lấy khăn lau sạch gương chiếu hậu.
Xong xuôi mới gật đầu.
Mình gật đầu.
- Xe ổn.
- Đi chậm thôi.
- Đừng ham nhanh.
Em đứng bên cạnh.
- Vâng ạ.
Đôi mắt đỏ hoe từ lúc nào.
Mình cười.
Em cắn môi.
- Này...
- Mới xa có mấy hôm.
- Làm gì mà như anh đi mấy năm thế?
Mình bước tới.
- Kệ em.
- Em nhớ.
Ôm em thật chặt.
Khẽ hôn lên mái tóc thơm mùi dầu gội.
Em gật đầu.
- Ngoan.
- Học cho giỏi.
- Tháng nữa gặp.
Giọng nghèn nghẹn.
Mình bật cười.
- Anh cũng phải giữ gìn sức khỏe.
- Không được hút nhiều thuốc.
- Không được thức đêm.
- Không được nhìn gái.
- Không được...
Em dụi đầu vào ngực mình.
- Sao nhiều điều cấm thế?
Mình khẽ nâng mặt em lên.
- Vì em sợ mất anh.
Đặt lên môi em một nụ hôn rất nhẹ.
Em bật cười trong nước mắt.
- Yên tâm.
- Trái tim anh...
- Để ở Hà Giang mất rồi.
Khẽ đấm yêu vào ngực mình.
...
- Đồ dẻo miệng...
Chiếc xe từ từ lăn bánh.
Qua gương chiếu hậu.
Mình vẫn thấy em đứng trước cổng.
Hai tay vẫy mãi.
Đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ giữa con phố.
Mình mới quay đầu nhìn về phía trước.
Con đường về quê vẫn rất dài.
Nhưng lần này...
Khác với lúc lên.
Trong balô chỉ thêm vài gói bánh.
Còn trong tim...
Lại mang theo thêm một gia đình.
Một lời hứa.
Và một người con gái...
Đang đợi mình quay trở lại.
ngày xưa mình bảo nó ăn đi, nó chấm chấm mút mút chán nó mới ăn, giờ thì không cần bảo nữa kaka ăn tốt hơn rồi.Sợ quá a nhỉ, đúng giờ nó quay mình như chong chóng luôn
Tự nhiên thêm thằng nữa là lại cbi đc cắm sừng r
Chương 64: Đối thủ đáng gờm
Đi chơi chán chê, hai đứa lại quay về căn nhà nghỉ mình thuê.
Có lẽ vì buổi trưa uống chút rượu với bố em, lại chạy xe cả buổi nên vừa đặt lưng xuống giường, hai
đứa đã ôm nhau ngủ lúc nào chẳng hay.
Đến gần bốn giờ chiều, V.Anh gọi mình dậy.
— Anh... dậy thôi.
— Mình về nhà nhé.
Mình dụi dụi mắt.
Nhìn sang đã thấy em thay sang một bộ quần áo ở nhà màu hồng nhạt.
Mái tóc buộc gọn phía sau.
Không son phấn.
Không váy vóc cầu kỳ.
Vậy mà vẫn đẹp.
Đúng kiểu vẻ đẹp khiến người ta càng nhìn càng thấy dễ chịu.
...
Về đến nhà, bố mẹ em vẫn chưa đi làm về.
Em kéo tay mình.
— Đi, em dẫn anh đi tham quan nhà.
Nói rồi hí hửng như một đứa trẻ khoe món đồ chơi mới.
Đầu tiên là hồ cá Koi sau nhà.
Rồi khu xích đu bố em làm riêng cho em từ hồi còn học cấp hai.
Tiếp đó là khu vườn nhỏ trồng đầy hoa.
Cuối cùng...
Là phòng ngủ của em.
Mở cửa bước vào.
Mình đứng sững vài giây.
Đẹp thật.
Không phải kiểu xa hoa.
Mà là sang trọng, tinh tế.
Căn phòng theo phong cách cổ điển, toàn bộ nội thất bằng gỗ sáng màu nhưng được em phối thêm ga giường, rèm cửa, gối ôm... đủ các tông hồng.
Đúng chuẩn phòng của một cô công chúa.
Em cười.
— Anh ngồi chơi nhé.
— Em thay đồ chút.
Mình gật đầu.
Tranh thủ lúc em vào phòng thay quần áo, mình đi một vòng ngắm căn phòng.
Trên tường là rất nhiều ảnh.
Từ lúc còn bé tí.
Cho đến những năm cấp ba.
Mỗi bức ảnh đều được sắp xếp rất cẩn thận.
Bên cạnh là cả một dãy bằng khen.
Những chiếc cúp đủ kích cỡ.
Mình tò mò.
— Nhiều cúp thế này?
Em vừa thay đồ vừa cười.
— Toán với Hóa thôi.
— Thi linh tinh ấy mà.
Mình khẽ tặc lưỡi.
— Giỏi thật.
— Nhà có điều kiện mà vẫn học giỏi như thế.
Em chỉ cười.
Đi thêm vài bước.
Một góc phòng chất đầy gấu bông.
Con nào con nấy to gần bằng người.
Mình bật cười.
— Em trẻ con thật.
Đúng lúc ấy.
Hai cánh tay mềm mại vòng từ phía sau ôm lấy mình.
Em tựa đầu lên lưng mình.
Giọng rất nhỏ.
— Em chỉ mong...
— Từ giờ đến sau này...
— Anh mãi mãi là của em thôi.
Mình xoay người lại.
Khẽ nâng cằm em lên.
Đặt lên môi em một nụ hôn.
— Chắc chắn rồi.
— Anh chỉ yêu mình em.
Em cười.
Đôi mắt cong cong.
Hai má đỏ hồng.
Cảm xúc lại dâng lên.
Tay mình theo phản xạ lại trượt xuống vòng eo rồi đặt lên mông em.
"Bốp!"
Em đánh nhẹ.
— Hư.
— Sáng nay chưa đủ à?
Mình cười.
— Có bù cả ngày cũng không đủ.
Em nhéo ngay vào hông mình.
— Đồ dê.
— Xuống bếp đi.
...
Xuống đến bếp.
Cô giúp việc đang nhặt rau.
Mình cười.
— Để cháu phụ cô.
Cô xua tay.
— Thôi cháu lên chơi đi.
Nhưng lúc quay lại...
Đã thấy mình cầm dao đứng trước thớt.
Cô chỉ biết cười.
— Thế lọc hộ cô con gà với con cá nhé.
— Tối nay ông chủ dặn ăn lẩu.
— Tưởng gì.
Mình xắn tay áo.
Con gà được lọc gọn gàng.
Xương để riêng.
Ức.
Đùi.
Cánh.
Chia rất đẹp.
Đến con cá tầm cũng được sơ chế sạch sẽ.
V.Anh đứng bên cạnh chống cằm nhìn mình.
— Nhìn anh giống đầu bếp thật ấy.
Mình cười.
— Chuyện.
Cô giúp việc cũng xuýt xoa.
— Khéo thật, bình thường tôi toàn mang gà ra quán người ta lọc.
— Hôm nay mới thấy có người làm đẹp thế này.
Mình chỉ cười.
Tiếp tục nấu nước dùng.
Bày biện rau.
Tỉa nấm.
Xếp thịt.
Nhìn mâm đồ ăn chẳng khác gì ngoài nhà hàng.
Đúng lúc ấy cô giúp việc nhìn mình rồi cười.
— Tôi làm ở đây hơn chục năm...
— Mà hôm nay mới thấy con bé dẫn con trai về nhà đấy cậu.
Mình quay sang nhìn V.Anh.
— Thật à?
Em đỏ mặt.
— Chứ sao...
— Ai như ai kia...
Nói đến đó lại ngại.
Quay đi luôn.
Cả gian bếp đầy tiếng cười.
...
Gần sáu giờ.
Bố mẹ em đi làm về.
Vừa nhìn thấy bàn đồ ăn.
Bố em đã xuýt xoa.
— Ái chà...
— Hôm nay cô khéo tay thế.
Cô giúp việc cười.
— Có phải tôi đâu.
— Thằng M nó làm đấy.
Ông quay sang nhìn mình.
Đi tới vỗ vai.
— Được đấy.
— Sau này phải mời mày lên nhiều.
Mình chỉ cười.
Mẹ em cũng nhìn bàn đồ ăn rồi mỉm cười hài lòng.
Hai người lên thay quần áo.
Đúng lúc ấy.
Ngoài cổng vang lên tiếng ô tô.
Một chiếc Camry màu đen dừng trước sân.
Từ trên xe bước xuống là một chàng trai khoảng bằng tuổi mình.
Ăn mặc lịch sự.
Khá điển trai.
Khí chất rất tự tin.
Anh ta đi thẳng vào nhà.
— Cháu chào chú thím.
Rồi quay sang.
— Chào V.Anh.
Đến lúc nhìn thấy mình.
Anh ta hơi khựng lại.
Nhưng rất nhanh đã mỉm cười.
Đưa tay ra.
— Chào bạn.
— Mình là K.
Mình cũng bắt tay.
— Ừ, mình tên M.
K cười.
— Biết V.Anh về nên tiện qua chơi cô chú ạ.
Bố em cũng cười.
Nhưng nụ cười nhạt hơn ban nãy một chút.
— Vào luôn đi.
— Tiện thì ngồi ăn với chú.
...
Trong bữa cơm.
Không khí vẫn khá vui vẻ.
K nói chuyện rất lịch sự.
Biết trên biết dưới.
Thỉnh thoảng còn kể vài câu chuyện công việc khiến bố em gật gù.
Đến lúc nâng chén.
K quay sang phía mình.
— Mời bạn một ly.
— Mình hiện làm bên công ty đối tác với chú.
— Hai nhà cũng quen nhau lâu rồi.
Mình cũng nâng chén.
— Dạ.
— Em mời anh.
Mọi chuyện tưởng cứ bình thường như thế.
Cho đến khi K cười hỏi.
— Hai bạn học cùng à?
V.Anh chẳng hề do dự.
Em đặt tay lên cánh tay mình.
Rồi mỉm cười.
— Không.
— Người yêu em.
Không gian như khựng lại một nhịp.
K cũng hơi sững.
Nhưng chỉ đúng vài giây.
Anh ta lại mỉm cười.
— À...
— Chúc mừng hai bạn.
Câu nói rất bình thường.
Nhưng mình vẫn nhìn thấy trong đáy mắt K có chút gì đó buồn.
...
Ăn xong.
Bố em cười.
— Đi.
— Xuống phòng karaoke của chú.
Mình ngơ ngác.
— Nhà mình còn có cả phòng hát ạ?
Ông cười lớn.
— Nghiện hát.
— Thế nên xây luôn một phòng.
— Đỡ phải ra quán.
Đúng là ông chú bá đạo thật. Y như cô con
Mấy chú cháu hát với nhau gần tiếng đồng hồ.
Mình với bố em còn khoác vai song ca mấy bài nhạc vàng.
K ngồi bên dưới.
Chỉ cười.
Vỗ tay.
Rót bia.
Có lẽ hắn không biết hát. Hoặc hát như con bò, ahaha
...
Đến lúc ra ngoài uống nước.
K và bố em lại nói chuyện làm ăn.
Toàn những thứ mình chẳng hiểu.
Mình chỉ ngồi nghe.
Thỉnh thoảng gật đầu.
Một lúc sau.
K đứng dậy.
Chào bố mẹ em.
Bắt tay mình lần nữa.
— Hy vọng có dịp gặp lại.
Mình cũng cười.
— Chắc chắn rồi.
K lên xe.
Chiếc Camry lăn bánh khỏi cổng.
Lúc ấy V.Anh mới khẽ nắm lấy tay mình.
Hai đứa xin phép đi dạo.
Ra đến ngoài đường.
Em mới thở dài.
— Thằng ấy...
— Là con bác bạn bố em.
— Học cùng em từ cấp một đến hết cấp ba.
— Hai nhà cũng thân lắm.
Rồi em cười bất lực.
— Nó tỏ tình với em mấy lần rồi.
— Nhưng em chỉ coi là bạn thôi.
Mình nghe xong chỉ cười.
— Thế thì anh sợ gì.
— Anh đang yêu em mà.
— Nó hơn anh mỗi cái... nhiều tiền.
— Còn đẹp trai...
— Chắc chắn không bằng anh.
V.Anh bật cười.
Đánh nhẹ vào vai mình.
— Tự tin quá nhỉ?
Mình nháy mắt.
— Sự thật mà
Em nhìn mình.
Cười rất lâu.
Rồi ôm lấy cánh tay mình.
Hai đứa cứ thế đi dưới ánh đèn vàng của thành phố Hà Giang.
Bình yên như chưa từng có ai xuất hiện giữa câu chuyện của hai đứa.
Quay về nhà em, em dặn về ngủ sớm, mai còn qua đón em đi phượt
Rồi em hôn mình, mình đáp lại nhẹ nhàng
Thêm lúc nữa, rồi em vào trong nhà
Mình lại quay về căn phòng nghỉ
Tắm rửa rồi nhanh chóng đi ngủ.
Kết thúc ngày đầu cũng nhẹ nhàng với nhạc phụ đại nhân!!

