Chương 85: Một tín hiệu nhỏ
Sau bữa liên hoan xóm trọ hôm ấy, cuộc sống lại trở về nhịp quen thuộc.
Sáng đi học.
Trưa về ăn cơm.
Chiều làm việc.
Tối thì tùy hứng, hôm đi net, hôm ngồi trà đá, hôm lại sang bên phòng V.Anh ngủ.
Nhưng có một chuyện bắt đầu thay đổi.
Đó là cu Dương.
Không biết từ hôm liên hoan về nó được Hương nhìn thêm mấy cái hay cười với nó nhiều hơn mà bố
cháu phấn khởi hẳn. Sáng dậy cũng vuốt tóc, đi học cũng xịt nước hoa, tối xuống đổ rác còn thay hẳn
áo mới.
Mình nhìn mà ngứa mắt.
Một hôm thấy nó đứng trước gương mất gần mười phút, mình mới hỏi:
— Mày soi gì lâu thế?
Nó vuốt vuốt mái tóc.
— Tao xem hôm nay có phong độ không.
Mình ngó một lượt rồi gật đầu.
— Có.
Nó quay sang cười.
— Thật à?
— Ừ.
— Phong độ thợ sửa quạt.
Nó cầm luôn cái lược ném mình.
— Cút.
Mình cười gần chết.
V.Anh vẫn như mọi khi, mặc quần bò, áo sơ mi trắng, đeo kính cận, nhìn hiền khô. Nhưng càng nhìn kiểu ấy mình lại càng thích.
Đi đến cổng trường, em đưa cho mình túi bánh mì.
— Anh ăn đi.
Mình cầm lấy, cười.
— Sáng nào em cũng mua thế này, sau anh thành lợn mất.
Em liếc sang.
— Anh gầy như que củi, lợn cái gì.
Dương đi bên cạnh chen vào:
— Em cứ mua đi.
— Nó không ăn thì anh ăn hộ.
V.Anh cười.
— Anh Dương dạo này ăn khỏe thế.
Mình lập tức bóc phốt.
— Nó cần sức để xuống tầng dưới đổ rác.
Dương ho khan liên tục.
— Địt mẹ, đang ăn sáng nói chuyện rác làm gì.
V.Anh hiểu ngay, che miệng cười.
— Thế tiến triển đến đâu rồi anh?
Dương lập tức nghiêm túc hẳn.
— Cũng hòm hòm.
Mình hỏi:
— Hòm hòm là người ta biết tên mày chưa?
Nó khựng lại.
— Biết rồi.
— Thế người ta gọi mày là gì?
— Anh Dương.
Mình gật gù.
— Ừ.
— Từ “anh Dương” đến “người yêu” còn cách khoảng tám nghìn cây số.
V.Anh bật cười thành tiếng.
Dương lườm mình, nhưng chắc đang có gái xung quanh nên vẫn cố giữ hình tượng.
Tuấn với Tùng vừa thấy bọn mình đã vẫy tay gọi.
Mình kéo ghế ngồi xuống, mở giáo trình ra. Không hiểu sao từ đầu năm hai, mình có vẻ chăm hơn trước một chút. Có lẽ sau một năm ăn chơi, lô đề, yêu đương, chia tay rồi lại đứng dậy, mình cũng hiểu việc học không thể đùa mãi được.
Giảng viên bắt đầu bài mới.
Cả lớp im lặng chép bài.
Mình đang viết được vài dòng thì V.Anh đẩy sang một mảnh giấy nhỏ.
“Trưa nay ăn gì?”
Mình cầm bút ghi lại.
“Ăn em.”
Chưa đầy ba giây, mảnh giấy quay lại.
“Láo thật.”
Bên dưới còn vẽ thêm một cái mặt giận dữ.
Mình che miệng cười.
Dương ngồi cạnh tò mò.
— Viết gì đấy?
Mình gập tờ giấy lại.
— Việc người lớn.
Nó bĩu môi.
— Lớn lớn cái lồn.
Đúng lúc ấy giảng viên quay xuống.
— Hai em cuối bàn lại có chuyện gì?
Dương lập tức ngồi thẳng.
— Dạ không ạ.
Thầy nhìn một lúc rồi nói:
— Không có chuyện thì ghi bài.
— Cuối kỳ đừng xin điểm.
Cả lớp cười khe khẽ.
Mình quay sang nhìn Dương.
Nó lẩm bẩm:
— Tại mày hết.
Mình cười.
— Ai bảo hóng.
Dương đang định đi theo thì điện thoại rung.
Nó nhìn màn hình.
Mắt sáng lên.
Rồi quay sang bảo:
— Hai đứa đi trước đi.
— Tao có việc.
Mình nhìn vẻ mặt nó là hiểu ngay.
— Hương gọi à?
Nó gãi đầu.
— Nhắn thôi.
— Bảo nhờ tao qua xem cái ổ điện.
Mình cười.
— Ổ điện nhà người ta hỏng đúng giờ ăn trưa cơ à?
Nó tỉnh bơ.
— Điện nó có biết giờ đâu.
V.Anh đứng cạnh bật cười.
— Anh đi đi.
— Không người ta chờ.
Dương vui vẻ quay đầu, đi nhanh như sợ Hương đổi ý.
Mình nhìn theo rồi lắc đầu.
— Bố cháu này sắp không cứu được nữa rồi.
V.Anh cười.
— Kệ anh ấy.
— Biết đâu lần này được thật.
Hai đứa đi bộ sang quán cơm rang.
Quán vẫn đông như mọi lần.
Mình chọn chiếc bàn ở góc trong, gọi hai suất rồi ngồi đối diện em.
V.Anh chống cằm nhìn mình.
— Anh dạo này chăm học hơn nhỉ?
Mình cười.
— Anh trưởng thành rồi.
Em nheo mắt.
— Trưởng thành mà sáng nào cũng phải gọi dậy?
— Cái đó là do anh muốn nghe giọng em.
— Nói phét.
— Thật.
Em cười khẽ.
Không khí giữa hai đứa tự nhiên nhẹ nhàng đến lạ.
Không cần đi đâu xa.
Không cần món gì sang.
Chỉ cần được ngồi ăn cùng nhau, kể vài chuyện linh tinh trong lớp, hỏi nhau chiều có bận không, tối có làm việc nhiều không...
Thế là đủ vui rồi.
Ăn xong, mình đưa em về phòng.
Trên đường, em khẽ ôm eo mình.
— Anh này.
— Ừ?
— Sau này bận mấy cũng phải dành thời gian cho em nhé.
Mình cười.
— Anh có lúc nào bỏ em đâu.
Em im lặng một lúc rồi thủ thỉ:
— Em chỉ sợ...
— Anh có nhiều người thích quá.
Mình nghe xong, trong lòng hơi chùng xuống.
Nhớ lại chuyện với cô bé tầng dưới, tự nhiên thấy áy náy.
Mình đặt tay lên tay em đang ôm eo mình.
— Anh biết.
— Anh sẽ giữ khoảng cách.
— Không để em phải nghĩ nhiều.
V.Anh ôm chặt hơn.
— Em tin anh.
Chỉ ba chữ thôi.
Nhưng nghe nặng lắm.
Vừa bước lên cầu thang đã thấy cu Dương ngồi trước cửa, mặt cười như thằng dở.
Mình hỏi:
— Sao thế?
Nó cố làm ra vẻ bình thường.
— Có gì đâu.
— Ổ điện sửa được chưa?
— Được.
— Hương có cảm ơn không?
Nó im lặng mấy giây.
Rồi chìa điện thoại ra.
Trên màn hình là tin nhắn:
“Tối nay anh rảnh không? Em mời anh đi uống nước nhé.”
Mình đọc xong, ngẩng lên nhìn nó.
— Ôi.
— Tiến triển thật rồi này.
Dương cười toét miệng.
— Tao bảo mà.
— Người đẹp trai không bao giờ cô đơn lâu.
Mình gật đầu.
— Ừ.
— Chỉ hay hoang tưởng thôi.
Nó đá mình một cái.
Hai thằng vừa cười vừa đi vào phòng.
Chiều hôm ấy, Dương làm việc nhanh hơn bình thường hẳn. Chưa đến năm giờ đã hoàn thành xong
hết nhiệm vụ, rồi lôi quần áo ra thử hết bộ này đến bộ khác.
Áo đen.
Không ưng.
Áo trắng.
Lại thay.
Quần bò xanh.
Rồi đổi sang quần đen.
Mình nằm trên giường nhìn mà phát mệt.
— Mày đi uống nước hay đi thi nam vương?
Nó quay sang.
— Theo mày áo nào đẹp?
Mình chỉ bừa.
— Áo trắng.
Nó mặc áo trắng.
Soi gương thêm năm phút rồi hỏi:
— Có bị nghiêm túc quá không?
— Có.
— Thế áo đen?
— Nhìn như đi đòi nợ.
Nó cáu.
— Địt mẹ, thế mặc gì?
Mình kéo chăn lên.
— Mặc quần đùi đi.
— Thật thà nhất.
Nó chửi mình một trận rồi cuối cùng vẫn chọn áo trắng, quần bò xanh, xịt nước hoa đầy cổ.
Lúc đi còn quay lại hỏi:
— Mày ngửi thấy thơm không?
Mình ho sặc.
— Thơm.
— Muỗi quanh xóm tối nay chết hết.
Nó giơ ngón giữa rồi phóng xuống cầu thang.
Đúng lúc ấy điện thoại mình rung.
V.Anh nhắn:
“Tối sang ăn cơm với em nhé.”
Mình nhìn dòng tin nhắn rồi khẽ cười.
Mỗi người một cuộc hẹn.
Mỗi người một niềm vui.
Một thằng đang háo hức với tín hiệu đầu tiên từ cô gái mình thích.
Một thằng chỉ mong đến tối để được ngồi ăn bữa cơm cùng người yêu.
Tuổi sinh viên lúc ấy đơn giản thật.
Chỉ một tin nhắn thôi...
Cũng đủ khiến cả ngày trở nên vui hơn.

