Baolong199x
Yếu sinh lý
đến giờ phát thuốc rồi bro ơi 


đến giờ rồi em ơi@Badboy9xtq bảo sao bên trên bác cmt là viết đến đoạn này buồn ko muốn viết nữaNăm hai bắt đầu.
Chương 94: Đêm học nhóm
Thi giữa kỳ cũng đến gần.
Mấy môn chuyên ngành khiến cả bọn bắt đầu cảm nhận rõ câu nói:
"Học Y không có khái niệm học đối phó."
Có hôm vừa mở giáo trình.
Đọc được ba trang.
Đã thấy chữ nhảy múa.
...
Tối hôm ấy.
V.Anh với Hương mang sách sang phòng mình.
Dương đang nằm dài trên giường.
Thấy hai cô gái bước vào.
Nó bật dậy nhanh hơn cả lúc có báo cháy.
– Mời hai chị.
V.Anh cười.
– Bình thường em sang có thấy anh lịch sự thế đâu.
– Có người yêu phải khác.
– Không người ta trả hàng.
Cả phòng cười nghiêng ngả.
...
Bốn đứa trải sách kín cả giường.
V.Anh thì giảng giải phẫu.
Mình ghi chép.
Hương thỉnh thoảng hỏi.
Dương...
Ngồi được đúng hai mươi phút.
Đã ngáy.
Mình tiện tay ném quyển sách.
"Bộp!"
– Địt mẹ!
– Học đi.
Nó ôm đầu.
– Tao đang tiếp thu bằng tiềm thức.
Hương lườm.
– Tiềm thức kiểu ngủ à?
– Đúng.
– Não tao tự học.
Mình cười.
– Não mày tự bỏ học thì có.
...
Học đến gần mười một giờ.
Ai cũng mệt.
V.Anh gục đầu xuống vai mình.
Nhỏ giọng.
– Anh...
– Em buồn ngủ quá.
Mình nhìn đồng hồ.
– Thôi nghỉ.
– Mai học tiếp.
Hương kéo Dương đứng dậy.
– Về thôi.
– Để hai ông bà còn khóa cửa.
Dương nháy mắt.
– Hiểu ý.
– Hiểu cái lồn.
Mình đá cho nó một phát.
Nó cười chạy mất.
...
Còn lại hai đứa.
Phòng yên tĩnh.
Tiếng quạt quay đều.
V.Anh vẫn tựa đầu lên vai mình.
– Mệt không anh?
– Không.
– Còn em?
– Có.
– Nhưng vui.
– Vì được học với anh.
Mình xoa nhẹ mái tóc em.
– Ngốc.
Em cười.
– Em chỉ cần như thế này mãi thôi.
Mình im lặng.
Khẽ ôm em vào lòng.
Không ai biết.
Có những câu nói.
Sau này nhớ lại.
Lại đau đến thế.
Thời gian này em không kể chuyện sex nhiều đâu nha các bác, vì nói thật, sinh viên thì tuần nào chẳng 3-4 nháy, nó thành thói quen trong tiềm thức rồi
Nên các bác tự nghiệm nhé.
Tài xịnNay up sớm cho các bác xong e lại đi cùng bố vợ đi chiến đấu quân nguyên mông các bác ạ))
Em chưa biết đăng ở đâu nữa bác ạ kkk
Kiểu bị đợi lâu vkl ấy màycác bác đôi hôm nay có vẻ trầm nhẩy, em lại thấy tụt mood rồi hehe![]()
djt me thằng này 89 xong tới 91 àSau chuyến Trung thu ở Tuyên Quang trở về, cuộc sống của bốn đứa lại quay về đúng cái guồng quen thuộc của sinh viên năm hai.
Chương 91: Những ngày bình yên
Sáng đi học.
Chiều về phòng.
Tối thì hoặc ngồi cày việc, hoặc kéo nhau đi trà đá.
Có hôm hứng lên thì làm nồi lẩu giữa phòng, mấy chị em trong xóm ngửi thấy mùi lại lò dò sang xin bát nước chấm, thế là từ bốn người thành cả chục người ngồi chen chúc, cười nói rôm rả.
Đúng là đông mới vui.
...
Sang năm hai rồi, chương trình học cũng bắt đầu nặng hơn hẳn.
Không còn những môn đại cương dễ thở như năm nhất nữa.
Những tiết giải phẫu, sinh lý, bệnh học... bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.
Có hôm học từ sáng đến tận chiều.
Về tới phòng.
Hai thằng chỉ muốn nằm vật ra giường.
Thằng Dương nằm dạng hai chân.
— Địt mẹ... học Y đúng là học để chết.
Mình đang cắm cơm cũng quay sang.
— Mới năm hai đã kêu.
— Đợi năm ba chắc mày bỏ học.
Nó cười hề hề.
— Không.
— Bỏ mạng thôi.
Hai thằng nhìn nhau cười như dở.
...
May mà công việc online vẫn đều.
Bây giờ làm quen tay rồi.
Mỗi ngày chỉ cần ba bốn tiếng là hoàn thành chỉ tiêu.
Có hôm nhanh còn chưa đến ba tiếng.
Xong việc là hai thằng đóng laptop.
— Đi.
— Đi đâu?
— Đi ăn.
— Đi.
Chỉ thế thôi.
Sinh viên có tiền cũng chẳng tiêu gì nhiều.
Ăn ngon hơn một chút.
Uống thêm vài cốc trà đá.
Lâu lâu làm bữa bia.
Thế là thấy đời đẹp rồi.
...
V.Anh thì vẫn đều đều sang phòng mình.
Có hôm mang hộp hoa quả.
Có hôm cầm hai cái bánh mì.
Có hôm chỉ đơn giản là chạy sang.
— Em nhớ anh.
Rồi ngồi ôm mình cả buổi.
Nhiều lúc mình đang làm việc.
Em ngồi cạnh.
Chẳng nói gì.
Chỉ chống cằm nhìn mình gõ bàn phím.
Mình quay sang.
— Nhìn gì?
Em cười.
— Nhìn người yêu em.
— Có gì đẹp?
— Đẹp.
— Chỗ nào?
— Chỗ nào cũng đẹp.
Mình bật cười.
— Dẻo mồm thế.
Em nhéo má mình.
— Anh mới dẻo.
...
Có lần mình đang tập trung làm việc.
Bỗng nghe tiếng "cạch".
Quay sang.
Thấy V.Anh đã ôm cái gối nằm ngủ từ lúc nào.
Mái tóc xõa xuống vai.
Gương mặt bình yên.
Mình khẽ đứng dậy.
Lấy cái chăn mỏng đắp lên người em.
Đúng lúc ấy.
Em mở mắt.
Cười.
— Em chưa ngủ.
— Thế sao nằm im?
— Để xem anh có đắp chăn không.
Mình gõ nhẹ lên trán.
— Trẻ con.
Em cười khúc khích.
— Biết ngay anh thương em mà.
...
Nhiều lúc.
Hạnh phúc.
Thực ra chỉ đơn giản như thế.

tml cuối tuần đi net đánh aram koXem nội dung: 785529
Bác nào chơi không ạ? nay bí ý tưởng quá nên phải ra net chơi đã

