Chuyện Đời Sinh Viên

Blackmore1

Yếu sinh lý
hôm qua say mệt vcl mà vẫn cố ngóc dậy đọc truyện của thằng em đó :)) đến giờ rồi em ơi
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 89: Nắng chiều trên đường trở về

Sáng hôm sau, mình tỉnh dậy vì tiếng điện thoại rung liên tục.

Mở mắt ra đã thấy tin nhắn của V.Anh:

“Dậy đi anh. Bọn em chuẩn bị xong rồi.”

Nhìn đồng hồ mới hơn bảy giờ.

Mình quay sang giường bên cạnh.

Dương vẫn đang ngủ, chăn quấn quanh người như cái kén.

Mình đá nhẹ vào chân nó.

— Dậy.

Nó ú ớ.

— Mấy giờ rồi?

— Hơn bảy giờ.

— Ngủ thêm tí.

— Hương đang đợi dưới kia.

Nghe đến tên người yêu, bố cháu bật dậy ngay.

— Sao không nói sớm?

Mình ngồi nhìn mà phục.

Bình thường báo cháy chắc nó chưa dậy nhanh như thế.


Bốn đứa trả phòng rồi đi tìm đồ ăn sáng.

Cuối cùng ghé vào một quán bánh cuốn đông khách bên đường.

Bánh nóng được tráng mỏng, bên trên rắc hành phi, ăn cùng bát nước chấm và miếng chả. Sau cả tối hôm trước ăn đồ nướng, sáng được bữa nóng hổi thấy ngon vô cùng.

Dương ăn hết đĩa đầu tiên, gọi thêm đĩa nữa.

Hương nhìn nó.

— Anh ăn khỏe thế?

Nó tỉnh bơ:

— Hôm qua anh mất sức chụp ảnh cho em.

— Mất sức ở mỗi ngón tay thôi mà.

Mình với V.Anh lại được trận cười.

Ăn sáng xong, bốn đứa thống nhất không đi quá xa vì chiều còn phải về Thái Nguyên. Cả nhóm chạy xe về phía Mỹ Lâm, vừa đi vừa ngắm cảnh, tìm một khu vực thoáng để nghỉ ngơi và chụp ảnh.

Buổi sáng trời đẹp.

Nắng nhẹ.

Không khí trong lành.

Hai bên đường là những hàng cây xanh và những khoảng đồi thấp. Sau một đêm náo nhiệt giữa thành phố, cảm giác chạy xe ra vùng ngoại ô yên tĩnh khiến ai cũng thấy dễ chịu.

Đến một đoạn đường có đồi cây xanh đẹp, V.Anh đòi dừng lại.

Bốn đứa dựng xe bên lề, trèo lên khoảng đất cao chụp ảnh.

Lần này mình với Dương rút kinh nghiệm.

Hai cô nàng tự chụp cho nhau.

Hai thằng ngồi dưới gốc cây hút thuốc, nhìn lên.

Dương tặc lưỡi:

— Phụ nữ đi đâu cũng chụp được.

Mình gật đầu.

— Đứng cạnh cây cũng chụp.

— Cầm cái lá cũng chụp.

— Quay lưng cũng chụp.

— Chụp xong lại bảo ảnh tự nhiên.

Hai thằng đang nói thì Hương gọi vọng xuống:

— Hai anh lên chụp ảnh chung!

Dương dập thuốc đứng dậy ngay.

Mình nhìn theo.

— Nãy còn chê.

Nó quay lại.

— Chê chứ có bảo không chụp đâu.

Bốn đứa nhờ một người đi đường chụp giúp vài tấm.

Có tấm cả bốn đứng nghiêm chỉnh.

Có tấm Dương cố tình giơ hai ngón tay sau đầu mình.

Có tấm V.Anh đang cười, Hương quay sang nhìn Dương, còn mình thì nhắm mắt.

Chẳng tấm nào thật sự hoàn hảo.

Nhưng sau này nhìn lại, mình lại thấy đó là những bức ảnh đẹp nhất.

Bởi nụ cười khi ấy đều là thật.


Gần trưa, bốn đứa tìm một quán nhỏ ăn cơm rồi bắt đầu quay về.

Lúc đi ai cũng háo hức.

Lúc về, cả bốn bắt đầu thấm mệt.

Hương ngồi sau Dương yên lặng hơn hẳn. V.Anh cũng tựa sát vào lưng mình, hai tay vòng qua eo.

Mình hỏi:

— Mệt à?

— Hơi hơi.

— Hay nghỉ thêm?

— Không cần đâu.

— Anh chạy chậm là được.

Đường về buổi chiều vắng hơn.

Nắng trải dài trên mặt đường.

Gió thổi qua những khoảng đồi, mang theo mùi cây cỏ và hơi đất sau mùa mưa.

Mình chạy chậm.

Không mở nhạc.

Chỉ nghe tiếng động cơ đều đều, tiếng gió lùa qua mũ bảo hiểm và hơi thở của em ngay phía sau.

Đi được một lúc, V.Anh lại ngủ.

Đầu em tựa lên vai.

Hai tay vẫn ôm mình thật chặt.

Mình không dám gọi.

Cũng chẳng dám tăng ga.

Cứ chậm rãi đi như thế.

Có đoạn Dương chạy lên song song, ra hiệu hỏi có cần nghỉ không.

Mình lắc đầu rồi chỉ về phía V.Anh đang ngủ.

Nó hiểu, cười nhẹ rồi lại chạy lên trước.


Gần đến Thái Nguyên, cả nhóm dừng ở một quán nước ven đường nghỉ lần cuối.

Bốn đứa ngồi dưới tán cây, người nào cũng bụi bặm, tóc tai rối tung.

Hương nhìn Dương rồi bật cười.

— Anh đen hẳn đi rồi.

Dương đáp:

— Em vẫn yêu là được.

Hương đỏ mặt.

— Ai bảo yêu?

— Không yêu mà nắm tay anh cả tối?

Em không cãi được, quay sang uống nước.

V.Anh ghé tai mình.

— Hai người này sắp thành đôi thật rồi.

Mình cười.

— Thằng Dương chuyến này trúng lớn.

Nó ngồi bàn bên nghe thấy.

— Tao nghe hết đấy.

— Chúc mừng đi.

Mình nâng cốc trà đá.

— Chúc bố cháu thoát kiếp đổ rác một mình.

Cả bốn cười vang giữa quán.


Chiều muộn, bọn mình cũng về đến Thái Nguyên an toàn.

Đưa V.Anh về phòng, mình giúp em mang túi lên tận cửa.

Em đứng dựa tường, gương mặt vẫn còn mệt nhưng ánh mắt rất vui.

— Anh thấy chuyến đi thế nào?

Mình cười.

— Vui.

— Mệt không?

— Có.

Em phụng phịu.

— Thế lần sau không đi nữa à?

Mình kéo em lại gần.

— Ai bảo?

— Mệt nhưng vẫn muốn đi tiếp.

— Miễn là có em.

V.Anh mỉm cười, tựa trán vào ngực mình.

— Em cũng thế.

Hai đứa ôm nhau một lúc rồi mình mới quay về xóm.

Dương đã nằm vật trên giường, chẳng buồn thay quần áo.

Thấy mình về, nó chỉ giơ tay.

— Chuyến đi thành công.

Mình đập tay nó một cái.

— Thành công.

Ngoài cửa sổ, nắng chiều cuối cùng đang tắt dần trên những mái nhà.

Hai chiếc xe phủ đầy bụi nằm dưới sân.

Trên điện thoại là hàng trăm bức ảnh, phần lớn rung, mờ, chụp lệch hoặc có người nhắm mắt.

Nhưng chẳng hiểu sao xem tấm nào mình cũng cười.

Sau này, mình còn đi qua nhiều con đường đẹp hơn, đến những nơi xa hơn và có những chuyến đi đầy đủ hơn.

Nhưng chuyến đi Tuyên Quang mùa Trung thu năm ấy, với hai chiếc xe máy cũ, bốn đứa sinh viên và lời hẹn mười năm bên bờ sông Lô...

Mãi mãi vẫn là một trong những chuyến đi đẹp nhất của tuổi trẻ. Chỉ tiếc là….
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 91: Những ngày bình yên

Sau chuyến Trung thu ở Tuyên Quang trở về, cuộc sống của bốn đứa lại quay về đúng cái guồng quen thuộc của sinh viên năm hai.

Sáng đi học.

Chiều về phòng.

Tối thì hoặc ngồi cày việc, hoặc kéo nhau đi trà đá.

Có hôm hứng lên thì làm nồi lẩu giữa phòng, mấy chị em trong xóm ngửi thấy mùi lại lò dò sang xin bát nước chấm, thế là từ bốn người thành cả chục người ngồi chen chúc, cười nói rôm rả.

Đúng là đông mới vui.

...

Sang năm hai rồi, chương trình học cũng bắt đầu nặng hơn hẳn.

Không còn những môn đại cương dễ thở như năm nhất nữa.

Những tiết giải phẫu, sinh lý, bệnh học... bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.

Có hôm học từ sáng đến tận chiều.

Về tới phòng.

Hai thằng chỉ muốn nằm vật ra giường.

Thằng Dương nằm dạng hai chân.

— Địt mẹ... học Y đúng là học để chết.

Mình đang cắm cơm cũng quay sang.

— Mới năm hai đã kêu.

— Đợi năm ba chắc mày bỏ học.

Nó cười hề hề.

— Không.

— Bỏ mạng thôi.

Hai thằng nhìn nhau cười như dở.

...

May mà công việc online vẫn đều.

Bây giờ làm quen tay rồi.

Mỗi ngày chỉ cần ba bốn tiếng là hoàn thành chỉ tiêu.

Có hôm nhanh còn chưa đến ba tiếng.

Xong việc là hai thằng đóng laptop.

— Đi.

— Đi đâu?

— Đi ăn.

— Đi.

Chỉ thế thôi.

Sinh viên có tiền cũng chẳng tiêu gì nhiều.

Ăn ngon hơn một chút.

Uống thêm vài cốc trà đá.

Lâu lâu làm bữa bia.

Thế là thấy đời đẹp rồi.

...

V.Anh thì vẫn đều đều sang phòng mình.

Có hôm mang hộp hoa quả.

Có hôm cầm hai cái bánh mì.

Có hôm chỉ đơn giản là chạy sang.

— Em nhớ anh.

Rồi ngồi ôm mình cả buổi.

Nhiều lúc mình đang làm việc.

Em ngồi cạnh.

Chẳng nói gì.

Chỉ chống cằm nhìn mình gõ bàn phím.

Mình quay sang.

— Nhìn gì?

Em cười.

— Nhìn người yêu em.

— Có gì đẹp?

— Đẹp.

— Chỗ nào?

— Chỗ nào cũng đẹp.

Mình bật cười.

— Dẻo mồm thế.

Em nhéo má mình.

— Anh mới dẻo.

...

Có lần mình đang tập trung làm việc.

Bỗng nghe tiếng "cạch".

Quay sang.

Thấy V.Anh đã ôm cái gối nằm ngủ từ lúc nào.

Mái tóc xõa xuống vai.

Gương mặt bình yên.

Mình khẽ đứng dậy.

Lấy cái chăn mỏng đắp lên người em.

Đúng lúc ấy.

Em mở mắt.

Cười.

— Em chưa ngủ.

— Thế sao nằm im?

— Để xem anh có đắp chăn không.

Mình gõ nhẹ lên trán.

— Trẻ con.

Em cười khúc khích.

— Biết ngay anh thương em mà.

...

Nhiều lúc.

Hạnh phúc.

Thực ra chỉ đơn giản như thế.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 92: Người cuối cùng cũng chịu yêu

Mình để ý.

Dạo này.

Thằng Dương có gì đó rất lạ.

Sáng nào cũng dậy sớm hơn mình.

Gội đầu.

Vuốt tóc.

Áo thì thay liên tục.

Có hôm mặc xong.

Lại cởi.

Lại mặc bộ khác.

Mình đang đánh răng.

Nhìn mà phát cáu.

— Địt mẹ.

— Mày đi học hay đi thi Nam vương?

Nó tỉnh bơ.

— Người đẹp thì phải có quyền.

Mình cười.

— Mày đẹp mỗi cái mồm.

...

Đến trường.

Thì mình mới hiểu.

Hương.

Con bé ngồi ghế đá

Đang cười với nó.

Mình quay sang.

— À...

— Ra thế.

Nó giả ngu.

— Ra gì?

— Ra cái lồn.

— Mày thích Hương đúng không?

Nó đỏ mặt.

— Ai bảo?

— Mặt mày.

...

Chiều hôm ấy.

Sau giờ học.

Mình cố tình kéo V.Anh đi trước.

Để lại hai đứa phía sau.

Đi được đoạn.

Quay lại.

Thấy hai ông bà vẫn đứng.

Nói chuyện.

Cười cười.

V.Anh huých vai mình.

— Anh làm gì thế?

— Làm ông tơ.

Em bật cười.

— Khéo quá.

— Chứ sao.

...

Tối.

Đang ngồi làm việc.

Thì cửa phòng bật mở.

Dương lao vào.

Mặt đỏ như gấc.

— Địt mẹ!!

Mình giật mình.

— Cháy nhà à?

Nó hét.

— Nó đồng ý rồi!!

Mình ngơ ngác.

— Ai?

— Hương!!

— Hương đồng ý làm người yêu tao rồi!!

Mình đứng bật dậy.

Đập bốp vào vai nó.

— Được lắm con trai!

Đúng lúc ấy.

V.Anh cũng vừa sang.

Nghe xong.

Cười tít mắt.

— Chúc mừng hai anh chị nhé.

Dương cười như thằng ngáo.

— Tao có người yêu rồi.

Mình khoác vai nó.

— Cuối cùng.

— Mày cũng thoát ế.

Nó cười.

— Thoát lâu rồi.

— Chỉ là hôm nay mới có giấy chứng nhận.

Cả phòng cười nghiêng ngả.

...

Tối hôm ấy.

Bốn đứa kéo nhau ra quán nướng.

Mình nâng cốc.

— Chúc mừng đôi trẻ.

Dương cũng nâng.

— Cảm ơn ông mai.

Mình cười.

— Nhớ sau này cưới.

— Đừng quên mời tao.

Hương đỏ mặt.

— Anh M nói linh tinh.

V.Anh ngồi cạnh.

Khẽ nắm lấy tay mình dưới gầm bàn.

Mình quay sang.

Em chỉ cười.

Ánh mắt lúc ấy.

Đẹp như ánh đèn vàng giữa một tối đầu thu.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 93: Ước mơ của bốn đứa

Từ ngày Dương với Hương chính thức thành đôi, xóm trọ tự nhiên vui hơn hẳn.

Hầu như tối nào cũng có đủ mặt bốn đứa.

Có hôm ngồi phòng mình.

Có hôm sang phòng V.Anh.

Có hôm lại kéo nhau ra quán trà đá ngay đầu ngõ.

Quán quen.

Bốn cái ghế nhựa thấp.

Mấy cốc trà đá

Đĩa hướng dương.

Thế mà có thể ngồi từ bảy giờ tối đến gần mười một giờ.

...

Tối hôm ấy trời mát.

Sau cơn mưa chiều, gió thổi nhè nhẹ.

Bốn đứa ngồi nhìn dòng xe qua lại.

Dương bỗng chống cằm.

– Sau này chúng mày định làm gì?

Mình cười.

– Tao à?

– Học xong thì cố thi nội trú.

– Không thì xin vào bệnh viện làm.

V.Anh quay sang nhìn mình.

Ánh mắt đầy tự hào.

– Anh làm bác sĩ giỏi nhé.

– Sau này em khỏi phải xếp hàng khám.

Mình bật cười.

– Người nhà được ưu tiên.

Em cười khúc khích.

– Thế còn em?

Mình hỏi lại.

V.Anh ngẫm nghĩ.

– Em muốn mở một spa nhỏ.

– Không cần to.

– Chỉ cần ngày nào cũng được làm đẹp cho mọi người.

– Tối về có chồng đón.

– Thế là đủ.

Mình lặng đi vài giây.

Khẽ nắm lấy tay em dưới gầm bàn.

...

Đến lượt Dương.

Nó làm ngay một ngụm trà.

– Tao á?

– Tao chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền.

Mình cười.

– Thằng thực dụng.

Nó nhún vai.

– Không có tiền thì khổ.

– Tao khổ từ bé rồi.

– Sau này bố mẹ tao không phải lo nữa.

Hương nghe xong.

Khẽ cười.

– Em thích câu này.

– Còn em?

Dương hỏi.

Hương chống cằm.

– Em vẫn làm bác sĩ thôi

– Nhưng em muốn mở thêm một quán cà phê.

– Có nhiều cây.

– Có nhiều sách.

– Có một góc nuôi mèo.

– Và có một người ngồi pha cà phê cùng em.

Dương cười.

– Người ấy là ai?

Hương giả vờ suy nghĩ.

– Chưa biết.

– Nhưng nếu biết pha cà phê thì càng tốt.

Cả bọn cười ầm.

Dương quay sang mình.

– Địt mẹ.

– Nó đang đá đểu tao không biết pha cà phê đấy.

Mình cười sặc.

– Mày biết pha mì tôm là giỏi rồi.

...

Lúc đứng dậy ra về.

Hương rủ:

– Hay bốn đứa chụp với nhau tấm ảnh đi.

Mình nhăn mặt.

– Tao ghét chụp.

V.Anh kéo tay mình.

– Đi mà.

– Sau này già còn có cái xem.

Thấy em năn nỉ.

Mình cũng gật đầu.

Nhờ a zai bán trà đá cầm điện thoại giúp.

"Bốp!"

Một tấm ảnh ra đời.

Bốn khuôn mặt.

Bốn nụ cười.

Không ai biết.

Nhiều năm sau.

Chỉ còn tấm ảnh ấy.

Là thứ nhắc mình về những ngày tháng đẹp nhất.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 94: Đêm học nhóm

Năm hai bắt đầu.

Thi giữa kỳ cũng đến gần.

Mấy môn chuyên ngành khiến cả bọn bắt đầu cảm nhận rõ câu nói:

"Học Y không có khái niệm học đối phó."

Có hôm vừa mở giáo trình.

Đọc được ba trang.

Đã thấy chữ nhảy múa.

...

Tối hôm ấy.

V.Anh với Hương mang sách sang phòng mình.

Dương đang nằm dài trên giường.

Thấy hai cô gái bước vào.

Nó bật dậy nhanh hơn cả lúc có báo cháy.

– Mời hai chị.

V.Anh cười.

– Bình thường em sang có thấy anh lịch sự thế đâu.

– Có người yêu phải khác.

– Không người ta trả hàng.

Cả phòng cười nghiêng ngả.

...

Bốn đứa trải sách kín cả giường.

V.Anh thì giảng giải phẫu.

Mình ghi chép.

Hương thỉnh thoảng hỏi.

Dương...

Ngồi được đúng hai mươi phút.

Đã ngáy.

Mình tiện tay ném quyển sách.

"Bộp!"

– Địt mẹ!

– Học đi.

Nó ôm đầu.

– Tao đang tiếp thu bằng tiềm thức.

Hương lườm.

– Tiềm thức kiểu ngủ à?

– Đúng.

– Não tao tự học.

Mình cười.

– Não mày tự bỏ học thì có.

...

Học đến gần mười một giờ.

Ai cũng mệt.

V.Anh gục đầu xuống vai mình.

Nhỏ giọng.

– Anh...

– Em buồn ngủ quá.

Mình nhìn đồng hồ.

– Thôi nghỉ.

– Mai học tiếp.

Hương kéo Dương đứng dậy.

– Về thôi.

– Để hai ông bà còn khóa cửa.

Dương nháy mắt.

– Hiểu ý.

– Hiểu cái lồn.

Mình đá cho nó một phát.

Nó cười chạy mất.

...

Còn lại hai đứa.

Phòng yên tĩnh.

Tiếng quạt quay đều.

V.Anh vẫn tựa đầu lên vai mình.

– Mệt không anh?

– Không.

– Còn em?

– Có.

– Nhưng vui.

– Vì được học với anh.

Mình xoa nhẹ mái tóc em.

– Ngốc.

Em cười.

– Em chỉ cần như thế này mãi thôi.

Mình im lặng.

Khẽ ôm em vào lòng.

Không ai biết.

Có những câu nói.

Sau này nhớ lại.

Lại đau đến thế.

Thời gian này em không kể chuyện sex nhiều đâu nha các bác, vì nói thật, sinh viên thì tuần nào chẳng 3-4 nháy, nó thành thói quen trong tiềm thức rồi

Nên các bác tự nghiệm nhé.
 

Thanhlong1998

Yếu sinh lý

Chương 94: Đêm học nhóm

Năm hai bắt đầu.

Thi giữa kỳ cũng đến gần.

Mấy môn chuyên ngành khiến cả bọn bắt đầu cảm nhận rõ câu nói:

"Học Y không có khái niệm học đối phó."

Có hôm vừa mở giáo trình.

Đọc được ba trang.

Đã thấy chữ nhảy múa.

...

Tối hôm ấy.

V.Anh với Hương mang sách sang phòng mình.

Dương đang nằm dài trên giường.

Thấy hai cô gái bước vào.

Nó bật dậy nhanh hơn cả lúc có báo cháy.

– Mời hai chị.

V.Anh cười.

– Bình thường em sang có thấy anh lịch sự thế đâu.

– Có người yêu phải khác.

– Không người ta trả hàng.

Cả phòng cười nghiêng ngả.

...

Bốn đứa trải sách kín cả giường.

V.Anh thì giảng giải phẫu.

Mình ghi chép.

Hương thỉnh thoảng hỏi.

Dương...

Ngồi được đúng hai mươi phút.

Đã ngáy.

Mình tiện tay ném quyển sách.

"Bộp!"

– Địt mẹ!

– Học đi.

Nó ôm đầu.

– Tao đang tiếp thu bằng tiềm thức.

Hương lườm.

– Tiềm thức kiểu ngủ à?

– Đúng.

– Não tao tự học.

Mình cười.

– Não mày tự bỏ học thì có.

...

Học đến gần mười một giờ.

Ai cũng mệt.

V.Anh gục đầu xuống vai mình.

Nhỏ giọng.

– Anh...

– Em buồn ngủ quá.

Mình nhìn đồng hồ.

– Thôi nghỉ.

– Mai học tiếp.

Hương kéo Dương đứng dậy.

– Về thôi.

– Để hai ông bà còn khóa cửa.

Dương nháy mắt.

– Hiểu ý.

– Hiểu cái lồn.

Mình đá cho nó một phát.

Nó cười chạy mất.

...

Còn lại hai đứa.

Phòng yên tĩnh.

Tiếng quạt quay đều.

V.Anh vẫn tựa đầu lên vai mình.

– Mệt không anh?

– Không.

– Còn em?

– Có.

– Nhưng vui.

– Vì được học với anh.

Mình xoa nhẹ mái tóc em.

– Ngốc.

Em cười.

– Em chỉ cần như thế này mãi thôi.

Mình im lặng.

Khẽ ôm em vào lòng.

Không ai biết.

Có những câu nói.

Sau này nhớ lại.

Lại đau đến thế.

Thời gian này em không kể chuyện sex nhiều đâu nha các bác, vì nói thật, sinh viên thì tuần nào chẳng 3-4 nháy, nó thành thói quen trong tiềm thức rồi

Nên các bác tự nghiệm nhé.
@Badboy9xtq bảo sao bên trên bác cmt là viết đến đoạn này buồn ko muốn viết nữa
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Nay up sớm cho các bác xong e lại đi cùng bố vợ đi chiến đấu quân nguyên mông các bác ạ :))))
 

Đính kèm

  • IMG_9149.jpeg
    IMG_9149.jpeg
    1.7 MB · Xem: 73

alohaz

Yếu sinh lý
Em chưa biết đăng ở đâu nữa bác ạ kkk

các bác đôi hôm nay có vẻ trầm nhẩy, em lại thấy tụt mood rồi hehe:confused::confused::confused:
Kiểu bị đợi lâu vkl ấy mày

Chương 91: Những ngày bình yên

Sau chuyến Trung thu ở Tuyên Quang trở về, cuộc sống của bốn đứa lại quay về đúng cái guồng quen thuộc của sinh viên năm hai.

Sáng đi học.

Chiều về phòng.

Tối thì hoặc ngồi cày việc, hoặc kéo nhau đi trà đá.

Có hôm hứng lên thì làm nồi lẩu giữa phòng, mấy chị em trong xóm ngửi thấy mùi lại lò dò sang xin bát nước chấm, thế là từ bốn người thành cả chục người ngồi chen chúc, cười nói rôm rả.

Đúng là đông mới vui.

...

Sang năm hai rồi, chương trình học cũng bắt đầu nặng hơn hẳn.

Không còn những môn đại cương dễ thở như năm nhất nữa.

Những tiết giải phẫu, sinh lý, bệnh học... bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.

Có hôm học từ sáng đến tận chiều.

Về tới phòng.

Hai thằng chỉ muốn nằm vật ra giường.

Thằng Dương nằm dạng hai chân.

— Địt mẹ... học Y đúng là học để chết.

Mình đang cắm cơm cũng quay sang.

— Mới năm hai đã kêu.

— Đợi năm ba chắc mày bỏ học.

Nó cười hề hề.

— Không.

— Bỏ mạng thôi.

Hai thằng nhìn nhau cười như dở.

...

May mà công việc online vẫn đều.

Bây giờ làm quen tay rồi.

Mỗi ngày chỉ cần ba bốn tiếng là hoàn thành chỉ tiêu.

Có hôm nhanh còn chưa đến ba tiếng.

Xong việc là hai thằng đóng laptop.

— Đi.

— Đi đâu?

— Đi ăn.

— Đi.

Chỉ thế thôi.

Sinh viên có tiền cũng chẳng tiêu gì nhiều.

Ăn ngon hơn một chút.

Uống thêm vài cốc trà đá.

Lâu lâu làm bữa bia.

Thế là thấy đời đẹp rồi.

...

V.Anh thì vẫn đều đều sang phòng mình.

Có hôm mang hộp hoa quả.

Có hôm cầm hai cái bánh mì.

Có hôm chỉ đơn giản là chạy sang.

— Em nhớ anh.

Rồi ngồi ôm mình cả buổi.

Nhiều lúc mình đang làm việc.

Em ngồi cạnh.

Chẳng nói gì.

Chỉ chống cằm nhìn mình gõ bàn phím.

Mình quay sang.

— Nhìn gì?

Em cười.

— Nhìn người yêu em.

— Có gì đẹp?

— Đẹp.

— Chỗ nào?

— Chỗ nào cũng đẹp.

Mình bật cười.

— Dẻo mồm thế.

Em nhéo má mình.

— Anh mới dẻo.

...

Có lần mình đang tập trung làm việc.

Bỗng nghe tiếng "cạch".

Quay sang.

Thấy V.Anh đã ôm cái gối nằm ngủ từ lúc nào.

Mái tóc xõa xuống vai.

Gương mặt bình yên.

Mình khẽ đứng dậy.

Lấy cái chăn mỏng đắp lên người em.

Đúng lúc ấy.

Em mở mắt.

Cười.

— Em chưa ngủ.

— Thế sao nằm im?

— Để xem anh có đắp chăn không.

Mình gõ nhẹ lên trán.

— Trẻ con.

Em cười khúc khích.

— Biết ngay anh thương em mà.

...

Nhiều lúc.

Hạnh phúc.

Thực ra chỉ đơn giản như thế.
djt me thằng này 89 xong tới 91 à :))
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo