Chuyện Đời Sinh Viên

alohaz

Yếu sinh lý
ngày xưa, xem trên tivi thấy người đau khổ người ta cứ bóp lồng ngực, thì nghĩ chắc phim nó diễn thế chứ đau đéo gì, đến khi nó vập vào mình thì mới cảm thấy nó khốn nạn như nào, cảm giác như bị ai đó rút hết không khí, tim nó đau nhói từng hồi từng nhịp một, muốn khóc nhưng không khóc được, người thì lơ mơ....
Tự dưng t nghĩ, nếu vô tình V.A đọc được truyện của mày, bao nhiêu ký ức cũ ùa về nhỉ. Dm không biết đã chấp nhận và từ bỏ được chưa hay lại đau như ngày nào
 

Tigger

Yếu sinh lý
Tự dưng t nghĩ, nếu vô tình V.A đọc được truyện của mày, bao nhiêu ký ức cũ ùa về nhỉ. Dm không biết đã chấp nhận và từ bỏ được chưa hay lại đau như ngày nào
T thì lại nghĩ khác. Tất cả mọi ng đều trưởng thành hơn. Nên khi nghĩ lại chắc cũng sẽ nhẹ nhàng về 1 ký ức đẹp. T cũng tin thằng K đang làm cho V. Anh hạnh phúc vì nó có cả tình lẫn nghĩa
 
  • Like
Reactions: Bep

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 106: Những ngày không còn em

Sau ngày bước ra khỏi căn phòng của V.Anh, mình không nhớ rõ đã đi về bằng cách nào.

Chỉ nhớ trời hôm ấy sáng lắm.

Nắng chiếu xuống mặt đường.

Người ta vẫn đi học, đi làm, vẫn cười nói, vẫn mua đồ ăn sáng, vẫn chen nhau ở những ngã tư đông đúc.

Mọi thứ ngoài kia vẫn bình thường.

Chỉ có mình là không.

Mình đi bộ về phòng.

Con đường vốn chẳng xa, vậy mà hôm ấy dài đến mức tưởng như không bao giờ tới.

Lúc mở cửa, Dương đang ngồi bên trong.

Nó nhìn mặt mình một cái rồi chẳng hỏi gì.

Chỉ đứng dậy, kéo ghế cho mình ngồi.

Mình ngồi xuống.

Hai tay buông thõng.

Đầu óc trống rỗng.

Một lúc lâu sau, nó mới hỏi:

— Xong rồi à?

Mình gật đầu.

— Ừ.

Giọng khàn đến mức chính mình cũng không nhận ra.

Dương ngồi xuống cạnh.

— Mày khóc đi.

Mình cười.

— Hết nước mắt rồi.

Nhưng vừa nói xong, nước mắt lại tự chảy xuống.

Mình cúi đầu.

Hai vai run lên.

Không gào.

Không đập phá.

Chỉ ngồi khóc như một đứa trẻ vừa đánh mất thứ quan trọng nhất trên đời.

Dương chẳng biết an ủi thế nào.

Nó chỉ vòng tay ôm lấy vai mình.

— Khóc đi.

— Có tao ở đây.

Câu nói ấy làm mình càng không kìm được.



Những ngày sau đó, mình vẫn đi học.

Ít nhất là cố đi.

Sáng Dương gọi dậy.

Mình đánh răng, rửa mặt, mặc quần áo rồi theo nó đến trường.

Nhưng ngồi trong lớp, giảng viên nói gì mình chẳng nghe lọt được câu nào.

Ánh mắt cứ vô thức nhìn về chỗ V.Anh từng ngồi.

Chiếc ghế ấy vẫn ở đó.

Chỉ là trống.

Có hôm một bạn nữ ngồi nhờ vào chỗ ấy, mình nhìn thấy lại thấy khó chịu, cứ như người ta đang vô tình chiếm mất một phần ký ức của mình.

Rồi mình lại tự cười.

Ghế của lớp học.

Có phải của riêng ai đâu.

Tan học, mọi người đi về.

Mình thường ở lại lâu hơn một chút.

Ngồi nhìn bảng.

Nhìn cửa sổ.

Nhìn dãy bàn quen thuộc.

Có lúc còn tưởng em chỉ đang đi đâu đó, lát nữa sẽ quay lại, đặt lên bàn mình một túi bánh mì rồi hỏi:

— Anh lại chưa ăn sáng đúng không?

Nhưng em không quay lại nữa.



Căn phòng trọ cũng trở nên rộng hơn.

Chiếc cốc màu hồng vẫn nằm trên bàn.

Khăn em mua vẫn được gấp ngay ngắn.

Một chiếc chun buộc tóc em bỏ quên vẫn nằm ở góc giường.

Mình không vứt đi.

Cũng không dám động vào.

Đêm xuống mới là lúc khó chịu nhất.

Ban ngày còn có lớp học, công việc và tiếng người.

Đêm chỉ còn tiếng quạt quay và những ký ức cứ lần lượt trở về.

Mình nhớ nụ cười của em.

Nhớ mùi tóc.

Nhớ dáng em đứng trước bếp.

Nhớ cách em nằm tựa lên vai mình lúc xem phim.

Nhớ cả câu:

“Kiếp này em chỉ yêu mình anh.”

Cứ nhớ đến đó là ngực lại đau đến khó thở.

Mình bắt đầu tìm đến rượu.

Ban đầu chỉ một hai chén để dễ ngủ.

Sau thành nửa chai.

Rồi cả chai.

Có hôm Dương đi cùng Hương về, thấy mình đang ngồi ngoài ban công, dưới chân là mấy chai rượu rỗng.

Nó cau mặt.

— Mày lại uống?

Mình cười.

— Có tí thôi.

Nó cầm chai lên lắc.

— Tí cái con mẹ mày.

— Hôm qua cũng uống, hôm kia cũng uống.

Mình giật lại.

— Để tao yên.

Dương nhìn mình rất lâu.

Nó không giằng nữa.

Chỉ ngồi xuống.

— Tao biết mày đau.

— Nhưng mày uống thế này thì có đưa V.Anh quay lại được không?

Mình im lặng.

Nó nói tiếp:

— Không đưa được thì đừng hành xác mình.

— Nó mà biết mày sống thế này, nó còn đau hơn.

Nghe đến tên em, mình bật cười.

Một nụ cười méo mó.

— Giờ tao đau hay không thì liên quan gì nữa.

Dương đứng bật dậy.

— Liên quan đến tao!

Nó quát lớn đến mức mấy phòng bên cạnh cũng im tiếng.

— Mày là anh em tao.

— Tao đéo ngồi nhìn mày tự phá mình được.

Mình cũng cáu.

— Thế mày bảo tao phải làm gì?

— Tao phải vui à?

— Tao phải cười à?

— Tao phải chúc phúc cho người con gái tao yêu đi lấy người khác à?

Dương không đáp.

Mắt nó cũng đỏ lên.

Một lúc sau, nó ngồi xuống, giọng nhỏ hẳn.

— Không cần vui.

— Nhưng phải sống.

Cả hai thằng cùng im lặng.



Hương biết chuyện, những ngày ấy cũng thường xuyên sang phòng.

Em không nói nhiều.

Chỉ dọn dẹp đống chai rượu, nấu bát cháo hoặc mua ít hoa quả để trên bàn.

Có hôm mình say nằm vật ra giường, tỉnh dậy đã thấy Hương đang lau nền nhà, còn Dương ngồi dựa cửa hút thuốc.

Mình khẽ nói:

— Hai đứa về đi.

Hương quay lại.

— Anh ăn cháo đi rồi bọn em về.

— Anh không đói.

— Không đói cũng phải ăn.

Giọng em nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

Mình ngồi dậy.

Cầm bát cháo.

Ăn được vài thìa thì nghẹn.

Hương ngồi đối diện, nhìn mình rồi nói:

— Chị V.Anh không muốn thấy anh thế này đâu.

Tay mình khựng lại.

— Em biết gì?

Hương cúi xuống.

— Chị ấy có gọi cho em.

Mình ngẩng phắt lên.

— Khi nào?

— Trước lúc về Hà Giang.

— Chị chỉ dặn bọn em để ý anh.

— Dặn anh đau dạ dày, đừng để anh uống nhiều.

— Dặn lúc buồn anh hay bỏ học.

— Dặn anh hay làm như mình ổn.

Mỗi câu Hương nói như cứa thêm một nhát.

Mình cúi đầu.

Nước mắt rơi xuống bát cháo.

Hương cũng khóc.

— Chị ấy còn bảo…

— Sau này anh có giận, có ghét chị ấy cũng được.

— Chỉ cần anh sống tử tế.

Mình không ăn nổi nữa.

Đặt bát xuống.

Quay mặt vào tường.

Đêm ấy mình không uống thêm.

Nhưng cũng không ngủ.

Chỉ nằm nhìn chiếc cốc màu hồng trên bàn đến sáng.

Có những người đã rời khỏi cuộc đời mình.

Nhưng sự quan tâm của họ vẫn ở lại, trong từng món đồ nhỏ, từng lời dặn gửi qua người khác.

Và chính điều đó…

Mới khiến nỗi đau càng khó nguôi.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 107: Tấm thiệp màu đỏ

Thời gian trôi chậm đến đáng ghét.

Mỗi ngày vẫn hai mươi bốn tiếng.

Nhưng với mình, một ngày dài như cả tháng.

Mình bắt đầu uống ít hơn.

Không phải vì đã quên.

Mà vì Dương với Hương gần như thay nhau canh.

Dương giấu hết rượu trong phòng.

Tiền mặt cũng không cho mình cầm nhiều.

Có hôm mình định xuống quán mua, nó đứng chắn ngay cửa.

— Muốn uống thì đấm tao xong rồi đi.

Mình nhìn nó.

— Mày tránh ra.

— Không.

— Tao không muốn đánh mày.

— Thế thì đi ngủ.

Mình chửi vài câu.

Nó vẫn đứng đó.

Cuối cùng mình quay vào.

Bố cháu thở phào, nhưng vẫn cố làm mặt tỉnh.

— Đấy.

— Biết nghe lời là tốt.

Mình cầm gối ném nó.

Nó né được rồi cười.

Có Dương bên cạnh, mình mới không chìm hẳn xuống.



Một buổi chiều, lúc mình vừa đi học về, bác chủ trọ gọi với.

— M có thư này.

Mình hơi ngạc nhiên.

Thời ấy người ta ít gửi thư lắm.

Xuống nhận, mình thấy một chiếc phong bì màu đỏ nhạt.

Bên ngoài ghi tên mình bằng nét chữ rất đẹp.

Chỉ nhìn nét chữ ấy, tay mình đã lạnh đi.

Là chữ của V.Anh.

Mình đứng chết lặng giữa sân.

Không dám mở.

Cũng không dám mang lên phòng.

Dương đi từ cầu thang xuống, nhìn chiếc phong bì trên tay mình rồi hiểu ngay.

Nó bước lại.

— Đưa tao cất cho?

Mình lắc đầu.

— Không.

Cầm chiếc phong bì về phòng, mình đặt lên bàn.

Ngồi nhìn nó rất lâu.

Đến tối vẫn không mở.

Đêm xuống, khi Dương đã ngủ, mình mới kéo ghế ra, bật chiếc đèn bàn nhỏ.

Tay run run xé mép phong bì.

Bên trong là tấm thiệp cưới.

Màu đỏ.

In hoa văn vàng.

Tên V.Anh nằm cạnh tên K.

Hai cái tên được đặt sát bên nhau.

Trang trọng.

Đẹp đẽ.

Như thể sinh ra vốn đã thuộc về nhau.

Mình nhìn rất lâu.

Đến khi những dòng chữ bắt đầu nhòe đi mới nhận ra nước mắt đã rơi xuống từ lúc nào.

Trong thiệp còn có một mảnh giấy nhỏ.

Nét chữ quen thuộc.

“Em xin lỗi vì vẫn gửi cho anh.
Em không biết anh có đến hay không.
Em chỉ muốn anh biết ngày ấy là ngày nào.
Em ích kỷ đúng không anh?
Em muốn được nhìn thấy anh một lần cuối, nhưng lại sợ nhìn thấy anh.
Anh đừng đến cũng được.
Nhưng nếu anh đến… xin đừng để em nhìn thấy anh khóc.”

Mình đọc đi đọc lại.

Từng chữ như có gai.

Mảnh giấy không dài.

Nhưng mình ngồi đến gần sáng vẫn không thể gấp lại nổi.



Sáng hôm sau, Dương thức dậy thấy tấm thiệp nằm trên bàn.

Nó cầm lên xem rồi đặt xuống ngay.

— Mày định đi không?

Mình không trả lời.

Nó ngồi cạnh.

— Không đi cũng được.

— Đi cũng được.

— Nhưng đừng tự hành mình.

Mình cười nhạt.

— Tao muốn nhìn em lần cuối.

Dương siết hàm.

— Tao đi cùng.

— Không.

— Tao nói tao đi cùng.

— Tao muốn đi một mình.

Hai thằng nhìn nhau.

Cuối cùng, nó chỉ gật đầu.

— Thế đến nơi gọi tao.

— Bất kể mấy giờ.

Mình cầm tấm thiệp lên.

Tên em vẫn nằm đó.

Vẫn là cô gái từng tựa đầu lên vai mình, từng đeo chiếc đồng hồ mình mua, từng hỏi mười năm sau bốn đứa còn ngồi bên nhau không.

Chỉ là giờ đây, tên em đã được đặt cạnh một người khác.

Mình từng nghĩ chia tay đã là đau nhất.

Nhưng hóa ra không phải.

Đau nhất là khi người mình yêu vẫn còn sống, vẫn ở trên đời, vẫn nhớ đến mình…

Nhưng từ một ngày nào đó, mình không còn quyền gọi em là của mình nữa.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 108: Ngày em mặc váy cưới

Ngày cưới của V.Anh đến vào một buổi sáng mùa đông.

Mình dậy từ rất sớm.

Không cần báo thức.

Đêm trước cũng gần như không ngủ.

Dương với Hương đều biết hôm ấy mình sẽ đi.

Hai đứa sang phòng từ lúc trời còn chưa sáng.

Hương mang cho mình cốc sữa nóng.

Dương thì kiểm tra xe, đổ đầy xăng rồi dúi chìa khóa vào tay.

— Tao vẫn nghĩ mày không nên đi một mình.

Mình mặc chiếc áo sơ mi trắng, cài từng chiếc cúc trước gương.

— Tao đi được.

Hương đứng phía sau, mắt đỏ hoe.

— Anh M…

— Anh đừng cố tỏ ra ổn.

Mình cười.

— Anh ổn thật.

Cả hai đứa đều không tin.

Nhưng chẳng ai vạch ra.

Trước lúc đi, Dương giữ vai mình.

— Nhìn xong thì về.

— Đừng làm gì ngu.

Mình vỗ tay nó.

— Tao biết rồi.

Con đường lên Hà Giang mình đã từng đi trong háo hức.

Hôm ấy lại dài và lạnh đến lạ.

Lần trước mình đi để gặp người yêu.

Lần này mình đi để nhìn em trở thành vợ người khác.


Đến gần nhà V.Anh, từ xa đã nghe tiếng nhạc đám cưới.

Cổng hoa dựng rất lớn.

Xe cộ đỗ kín hai bên đường.

Người ra vào đông đúc, ai cũng mặc đẹp, nói cười vui vẻ.

Mình dừng xe ở một đoạn xa.

Không đi vào.

Chỉ đứng bên kia đường, nép sau một gốc cây lớn.

Từ vị trí ấy vẫn nhìn thấy một phần sân nhà.

Nhìn thấy bố mẹ em đứng đón khách.

Bố em mặc vest, tóc đã bạc đi nhiều.

Mẹ em trang điểm nhẹ, miệng cười nhưng ánh mắt mệt mỏi.

Có lúc cô nhìn ra phía cổng, như đang tìm ai đó.

Mình vội lùi sâu hơn.

Mình không biết họ có mong mình đến hay không.

Cũng không biết sự xuất hiện của mình sẽ khiến ai đau thêm.

Thế nên chỉ đứng ngoài.

Như một người xa lạ.



Một lúc sau, tiếng nhạc trong sân thay đổi.

Mọi người bắt đầu xôn xao.

Rồi em xuất hiện.

V.Anh mặc váy cưới màu trắng.

Mái tóc được búi cao.

Gương mặt trang điểm rất đẹp.

Đẹp hơn tất cả những lần mình từng thấy.

Nhưng em không cười.

Ít nhất là không phải nụ cười mình từng quen.

K đứng bên cạnh em trong bộ vest đen.

Nó nhìn em rất dịu dàng.

Cẩn thận đỡ váy.

Thỉnh thoảng cúi xuống nói gì đó.

Mình từng muốn ghét nó.

Nhưng khoảnh khắc ấy, mình không ghét nổi.

Nó cũng đang cố chăm sóc người con gái mà nó yêu.

Chỉ có điều…

Trái tim em không thuộc về nó.



V.Anh bước gần ra phía cổng để chụp ảnh cùng khách.

Mình đứng rất xa, nhưng vẫn nhìn thấy em rõ ràng.

Trên tay em là bó hoa cưới màu trắng.

Giữa những bông hoa, có một cái vòng nhỏ màu trắng.

Mới đầu mình tưởng là dải ruy băng trang trí.

Nhưng khi em khẽ xoay bó hoa, vật ấy lộ ra dưới ánh sáng.

Là chiếc vòng tay mình từng tặng em.

Chiếc vòng giản dị, chẳng đáng bao nhiêu tiền.

Em từng đeo nó suốt chuyến đi Tuyên Quang.

Từng cười bảo:

— Sau này cũ em cũng không tháo.

Hôm ấy, em không đeo trên tay.

Nhưng đã buộc nó vào bó hoa cưới.

Ngay sát ngực mình.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc vòng, chân mình gần như không còn đứng vững.

Mình phải đưa tay bám lấy thân cây.

Nước mắt cứ thế rơi.

Không thể ngăn lại.

Trong sân, có người gọi em quay sang chụp ảnh.

V.Anh quay đầu.

Ánh mắt vô tình hướng ra phía đường.

Mình không biết em có nhìn thấy mình không.

Khoảng cách xa lắm.

Người cũng đông.

Nhưng em bỗng đứng sững.

Nụ cười trên môi tắt hẳn.

Hai mắt nhìn về đúng phía mình đang đứng.

Tim mình đập loạn.

Mình muốn bước ra.

Muốn chạy đến.

Muốn ôm em lần cuối.

Nhưng rồi nhớ lời em viết:

“Nếu anh đến… xin đừng để em nhìn thấy anh khóc.”

Mình quay mặt đi.

Lau vội nước mắt.

Lúc nhìn lại, em vẫn đứng đó.

Môi khẽ run.

Rồi em cúi xuống, siết chặt bó hoa trong tay.

Chiếc vòng tay nằm giữa những cánh hoa trắng.

Mình khẽ cười.

Một nụ cười chỉ dành cho em.

Không biết em có nhìn thấy hay không.



Tiếng người dẫn chương trình vang lên.

Mọi người mời cô dâu chú rể vào trong.

V.Anh quay đi.

Từng bước.

Từng bước một.

Chiếc váy trắng khuất dần sau cổng hoa.

Mình đứng nguyên ở đó rất lâu.

Đến khi trong sân chỉ còn tiếng nhạc và tiếng vỗ tay.

Đến khi mình biết mọi thứ đã thực sự kết thúc.

Mình quay về.

Không vào chào bố mẹ em.

Không gặp K.

Không nói với em câu nào.

Chỉ để lại nơi ấy tất cả những gì hai đứa từng có.



Trên đường xuống núi, mình dừng xe ở một khoảng đất vắng.

Ngồi xuống ven đường.

Rút điện thoại.

Mở tấm ảnh bốn đứa chụp bên sông Lô.

V.Anh đứng sát bên mình.

Dương giơ hai ngón tay phía sau đầu.

Hương cười tươi.

Cả bốn đứa khi ấy đều tin tương lai sẽ đẹp.

Mình nhìn rất lâu.

Rồi lần đầu tiên sau nhiều tháng, bấm xóa tấm ảnh khỏi điện thoại.

Nhưng khi màn hình hỏi:

“Xóa ảnh?”

Mình lại không thể nhấn tiếp.

Cuối cùng chỉ tắt màn hình.

Cất điện thoại vào túi.

Có những ký ức không đủ can đảm để giữ.

Nhưng cũng chẳng đủ nhẫn tâm để xóa.



Về đến Thái Nguyên đã tối.

Dương với Hương vẫn ngồi chờ ở phòng.

Vừa thấy mình, hai đứa đứng dậy.

Không ai hỏi đám cưới thế nào.

Dương chỉ đưa mình cốc nước.

Hương nhìn đôi mắt sưng đỏ của mình, lặng lẽ quay đi lau nước mắt.

Mình ngồi xuống.

Một lúc sau mới nói:

— Em đẹp lắm.

Chỉ bốn chữ.

Hương bật khóc.

Dương ngồi cạnh, vòng tay khoác lấy vai mình.

Mình cười.

— Trên bó hoa cưới…

— Em buộc chiếc vòng tao tặng.

Dương cúi đầu.

Hàm siết chặt.

Không nói được gì.

Đêm ấy, mình không uống rượu.

Không khóc thêm.

Chỉ ngồi ngoài ban công đến sáng.

Mình hiểu rằng từ ngày hôm đó, V.Anh đã bước sang một cuộc đời khác.

Còn tình yêu của hai đứa…

Được em giấu trong bó hoa cưới.

Mang theo vào lễ đường.

Không ai biết.

Chỉ mình.

Chỉ em.

Và một quãng thanh xuân từ đó mãi mãi không thể quay lại.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 109: Sau cơn mưa

Đêm từ Hà Giang trở về Thái Nguyên, mình gần như chạy xe trong vô thức.

Suốt quãng đường hơn hai trăm cây số, đầu óc cứ trống rỗng.

Không mở nhạc.

Không hút thuốc.

Chỉ lặng lẽ nhìn ánh đèn xe nối nhau trên quốc lộ.

Thỉnh thoảng dừng lại ven đường uống ngụm nước, rồi lại lên xe đi tiếp.

Đến khi về tới phòng trọ thì cũng gần hai giờ sáng.

Mình mở cửa thật khẽ.

Tưởng Dương ngủ rồi.

Ai ngờ vừa bước vào đã thấy nó ngồi ngoài ban công.

Điếu thuốc trên tay cháy gần hết.

Thấy mình về, nó chỉ đứng dậy.

  • Về rồi à?
Mình gật đầu.

  • Ừ.
Nó nhìn mình từ đầu đến chân.

Rồi khẽ hỏi.

  • Ổn không?
Mình cười.

Một nụ cười mà ngay cả bản thân cũng thấy gượng.

  • Ổn.
Dương chẳng nói thêm.

Chỉ bước lại, vỗ nhẹ lên vai mình một cái.

  • Đi ngủ đi.
  • Mai còn thi.
Mình khựng lại vài giây.

Đúng rồi.

Mai còn thi.

Nếu không có Dương nhắc, có lẽ mình cũng quên mất.

...

Sáu giờ sáng.

Tiếng chuông báo thức vang lên.

Đầu mình đau như búa bổ.

Có lẽ vì cả đêm hôm qua gần như không ngủ.

Mình ngồi dậy, nhìn chiếc áo blouse trắng treo trên móc.

Bất giác nhớ đến lần V.Anh cười rồi chỉnh lại cổ áo cho mình trước mỗi kỳ thi.

"Áo bác sĩ tương lai mà nhăn thế này à?"

Khóe môi mình khẽ cong lên.

Rồi lại nhanh chóng trở về im lặng.

Mọi chuyện...

Đã khác rồi.

...

Hai thằng xuống quán bún đầu ngõ.

Bà chủ vừa thấy đã cười.

  • Lâu lắm mới thấy hai cậu đi ăn sáng sớm.
Dương nhanh miệng.

  • Mùa thi cô ơi.
  • Không ăn là ngất mất.
Bà cười ha hả.

  • Thế ăn nhiều vào.
  • Đỗ bác sĩ rồi sau nhớ khám miễn phí cho cô nhé.
Mình cũng cười theo.

  • Vâng.
  • Cô cứ sống trăm tuổi chờ cháu.
Bà chủ chỉ tay.

  • Thằng này mồm dẻo.
  • Sau này khối bệnh nhân nữ mê.
Dương chen ngay.

  • Cô nói chuẩn.
  • Nó bị người ta mê suốt.
Mình đá nhẹ vào chân nó dưới gầm bàn.

  • Ăn đi.
  • Lắm chuyện.
Hai thằng cười.

Tiếng cười vẫn còn gượng.

Nhưng ít ra...

Nó khiến bữa sáng bớt nặng nề hơn.

...

Đến trường.

Không khí mùa thi bao giờ cũng khác.

Hành lang kín sinh viên.

Đứa nào cũng cầm giáo trình.

Có đứa đứng sát cửa phòng đọc như nuốt từng dòng chữ.

Có đứa vừa đi vừa lẩm nhẩm.

Mình nhìn khung cảnh ấy.

Tự nhiên thấy quen.

Cuộc sống vẫn cứ thế tiếp diễn.

Chỉ có lòng người là thay đổi.

...

Môn thi hôm ấy là Vi sinh.

Môn mình cũng khá thích.

Giám thị phát đề.

Mình cúi xuống đọc.

May mắn.

Phần lớn đều là những nội dung từng học rất kỹ.

Mình hít sâu.

Rồi bắt đầu viết.

Viết đến đâu.

Trong đầu lại hiện lên hình ảnh V.Anh ngồi cạnh, chống cằm nghe mình đọc bài đến đó.

Có những đoạn còn nhớ rõ giọng em.

"Anh đọc sai rồi."

"Đoạn này phải nhớ thế này cơ."

Mình khẽ mỉm cười.

Lần đầu tiên sau rất nhiều ngày.

Ký ức về em không còn làm mình gục xuống.

Mà lại giúp mình bình tĩnh hơn.

...

Ra khỏi phòng thi.

Dương chạy lại.

  • Sao?
  • Cũng ổn.
  • Chắc qua.
Nó cười.

  • Qua là được.
Đúng lúc ấy.

Hương từ phòng bên cạnh chạy ra.

Con bé vừa thấy mình đã hỏi ngay.

  • Anh M làm được không?
  • Cũng tạm.
Hương thở phào.

  • Em cứ sợ anh bỏ giấy trắng.
Mình bật cười.

  • Anh có ngu đâu.
Dương chen ngang.

  • Có đấy.
  • Hồi sáng suýt ngủ quên.
Mình quay sang.

  • Địt mẹ...
  • Sao cái gì mày cũng kể.
Hương cười khúc khích.

  • Hai anh đúng là...
  • Lúc nào cũng như trẻ con.
...

Thi xong.

Ba đứa kéo nhau ra quán trà đá trước cổng trường.

Mỗi người một cốc.

Ngồi dưới gốc cây.

Nói chuyện linh tinh.

Không ai nhắc đến V.Anh.

Nhưng Hương vẫn âm thầm đổi cốc trà của mình sang loại ít đá.

Con bé biết mình đang viêm họng.

Dương thì tiện tay giật luôn điếu thuốc trên môi mình.

  • Hôm nay đủ rồi.
  • Hút ít thôi.
Mình lườm.

  • Hai đứa chúng mày...
  • Từ bao giờ thành bố mẹ tao thế?
Hương cười.

  • Từ lúc có người không biết tự chăm mình.
Mình lắc đầu.

Bất giác thấy lòng ấm hơn một chút.

Hóa ra...

Sau khi mất đi một người rất quan trọng.

Mình vẫn còn những người khác ở bên.

Theo một cách rất bình dị.

...

Tối hôm ấy.

Ba đứa lại ngồi học cùng nhau.

Giáo trình mở kín mặt bàn.

Thỉnh thoảng Dương lại kêu.

  • Đéo nhớ nổi nữa.
Hương thì cầm bút gõ nhẹ vào đầu nó.

  • Anh học đi.
  • Kêu mãi.
Mình nhìn hai đứa.

Bỗng bật cười.

Dương quay sang.

  • Cười cái gì?
  • Không.
  • Chỉ thấy...
May mà còn có chúng mày.

Dương im lặng vài giây.

Rồi ném luôn quyển giáo trình sang.

  • Biết thế thì học đi bố.
  • Đừng để tao với Hương phải nuôi.
Cả ba cùng phá lên cười.

Tiếng cười ấy vang lên giữa căn phòng nhỏ.

Không còn vô tư như trước.

Nhưng đủ để mình hiểu một điều.

Cuộc sống...

Sẽ không dừng lại chỉ vì một người rời đi.

Có những cơn mưa kéo dài rất lâu.

Nhưng rồi trời cũng sẽ sáng.

Chỉ là...

Từ sau cơn mưa ấy.

Mình đã không còn là chàng trai của những ngày đầu năm nhất nữa.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 110: Hương vị của Tết

Sau gần hai tuần quay cuồng với thi cử, cuối cùng cũng đến môn thi cuối cùng.

Không biết là may hay rủi, đúng đợt này, job công việc lại ít

Đến hôm qua cũng thấy báo tạm dừng, hẹn qua tết. vì vậy hai thằng cũng mới có thời gian ôn thi

Tiếng trống báo hết giờ vừa vang lên, cả phòng thi như vỡ òa.

Có đứa vừa nộp bài đã hét lên:

  • Nghỉ Tết rồi!
Làm cả phòng cười ầm.

Mình với Dương bước ra khỏi phòng, hai thằng nhìn nhau.

Không cần nói gì.

Chỉ đập tay một cái thật mạnh.

"Bốp!"

  • Xong!
Dương cười toe.

  • Địt mẹ... cuối cùng cũng sống sót.
Mình cười.

  • Giờ chỉ còn chờ điểm thôi.
  • Qua là được.
  • Điểm cao thấp tính sau.
Hai thằng vừa đi vừa nói chuyện thì Hương từ phòng bên cạnh chạy sang.

Con bé ôm chồng tài liệu dày cộp.

Thấy hai thằng liền cười.

  • Hai anh làm được không?
Dương nhún vai.

  • Anh thì chắc qua.
  • Còn ông này thì anh chịu.
Mình quay sang.

  • Địt mẹ.
  • Sao lúc nào cũng dìm tao thế?
Hương che miệng cười.

  • Em biết anh M làm được mà.
Mình cười.

  • Em vẫn có mắt nhìn người hơn.
Dương tặc lưỡi.

  • Hai người tung hứng nhau đi.
  • Tao về trước.
Ba đứa nhìn nhau.

Rồi cùng phá lên cười.

...

Chiều hôm ấy.

Ba đứa kéo nhau ra quán cơm quen gần trường.

Không bia.

Không rượu.

Chỉ vài món ăn bình dân.

Ngồi ăn mà thấy nhẹ cả người.

Ăn được nửa bữa.

Dương quay sang Hương.

  • Bao giờ em về?
  • Sáng mai.
  • Còn anh?
  • Anh chạy xe về luôn.
Con bé khẽ gật đầu.

Rồi quay sang mình.

  • Còn anh M?
  • Mai anh bắt xe.
  • Về nhà ngủ cho đã.
Hương cười.

  • Đúng là anh.
  • Lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ngủ.
Mình gắp miếng thịt bỏ vào bát.

  • Chứ ngủ là sướng nhất rồi còn gì.
Dương chen ngang.

  • Không.
  • Có người ôm mới sướng.
Nói xong.

Thằng chó quay sang nhìn Hương cười đểu.

Con bé đỏ mặt.

Đá nhẹ vào chân nó dưới gầm bàn.

  • Ăn đi.
  • Lắm chuyện.
Mình ngồi đối diện nhìn hai đứa.

Khẽ cười.

Thấy chúng nó như thế.

Tự nhiên cũng vui lây.

...

Sáng hôm sau.

Hai thằng dậy từ sớm.

Thu dọn lại phòng.

Rút hết ổ điện.

Lấy mấy viên gạch kê kín dưới chân cửa như mọi lần.

Dương thì lúi húi ngoài sân buộc đồ lên xe.

Nào ba lô.

Nào thùng đồ.

Nào túi quà Tết.

Chằng kín cả phía sau.

Hương cũng sang từ sớm.

Con bé đứng giữ xe cho Dương.

Thi thoảng lại chỉnh cái dây buộc.

Mình đứng hút thuốc.

Nhìn hai đứa.

Không nhịn được cười.

  • Địt mẹ.
  • Mày về Sơn La hay chuyển nhà thế?
Dương vừa siết dây vừa đáp.

  • Xa bỏ mẹ.
  • Thiếu cái gì lại khổ.
Hương quay sang.

  • Anh đi chậm thôi nhé.
  • Đến nơi nhớ gọi cho em.
Dương cười.

  • Biết rồi.
  • Bà cụ non.
Con bé véo nhẹ vào tay nó.

  • Em nói thật đấy.
Mình đứng cạnh.

Lắc đầu.

  • Hai ông bà.
  • Nó mới đi có mấy ngày Tết thôi.
  • Làm như đi bộ đội không bằng.
Hương ngượng quá.

Đánh luôn vào vai mình.

  • Anh M...
  • Anh cứ trêu em.
Ba đứa lại cười.

...

Đến giờ.

Dương đội mũ bảo hiểm.

Quay sang ôm Hương một cái thật nhanh.

Con bé đỏ bừng mặt.

  • Có người nhìn kìa.
  • Kệ.
  • Ôm phát.
Mình đứng cạnh.

Ho khan hai tiếng.

  • Khụ khụ...
  • Tôi còn sống nhé.
Dương cười ha hả.

  • Kệ mày.
  • Độc thân thì chịu.
  • Cút.
Mình giơ ngón giữa.

Thằng chó cười.

Nổ máy.

Chiếc xe từ từ lăn bánh.

Ra đến đầu ngõ.

Nó còn quay lại hét:

  • Lên sớm nhé bố!
  • Tao chờ.
Mình giơ tay.

  • Đi cẩn thận.
Chiếc xe dần khuất sau con dốc.

Hương vẫn đứng nhìn theo mãi.

Đến lúc không còn thấy nữa mới quay vào.

Khẽ thở dài.

Mình cười.

  • Nhớ rồi à?
Con bé bĩu môi.

  • Anh không hiểu đâu.
Mình cười.

  • Hiểu chứ.
  • Ngày xưa anh cũng từng như thế.
Nói xong.

Cả hai cùng im lặng.

...

Hương cũng bắt xe về quê ngay sau đó.

Trước lúc lên xe.

Con bé còn quay lại.

  • Anh M.
  • Năm mới vui vẻ nhé.
Mình cười.

  • Em cũng vậy.
  • Nhớ chăm sóc ông Dương hộ anh.
Con bé bật cười.

  • Vâng.
Chiếc xe lăn bánh.

Mình đứng nhìn.

Rồi cũng xách ba lô đi về phía bến xe.

...

Chiếc xe khách chậm rãi rời Thái Nguyên.

Mình chọn đúng chỗ ngồi cuối cùng sát cửa kính.

Nơi mình vẫn hay ngồi từ ngày đầu xuống nhập học.

Đeo tai nghe.

Nhưng không bật nhạc.

Chỉ lặng lẽ nhìn cảnh vật trôi ngược phía sau.

Thái Nguyên...

Lại thêm một học kỳ nữa trôi qua.

...

Xe về đến quê cũng đã gần chiều.

Vừa bước xuống.

Đã ngửi thấy mùi khói rơm.

Mùi bánh chưng đang luộc.

Mùi lá dong.

Mùi của Tết.

Con em gái vừa thấy mình đã chạy ù ra.

  • Anh!
  • Quà đâu?
Mình cốc nhẹ vào đầu nó.

  • Mở mồm là quà.
Nó cười toe.

  • Chứ nhớ anh làm gì.
  • Em nhớ quà thôi.
Hai anh em đùa nhau.

Làm mẹ từ trong nhà đi ra cũng phải bật cười.

  • Hai đứa lớn rồi mà như trẻ con.
...

Những ngày sau đó.

Cuộc sống lại bình yên như mọi năm.

Sáng theo bố đi chợ.

Chiều phụ mẹ lau bàn ghế.

Tối thì sang nhà Cường còi uống nước chè.

Có hôm hai thằng kéo nhau đi mua đào.

Có hôm lại ngồi ngoài quán trà đá đến khuya.

Nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.

...

Mùng Hai Tết.

Đang nằm dài xem tivi.

Điện thoại bỗng rung.

Một tin nhắn.

"M... cậu có ở nhà không?"

Mình nhìn cái tên.

Khẽ mỉm cười.

T.

Đã rất lâu rồi.

Hai đứa chưa gặp nhau.

Mình nhắn lại.

"Có. Sao thế?"

Chưa đầy một phút.

Tin nhắn tiếp theo hiện lên.

"Chiều nay mình mời cậu cà phê nhé?"

Mình nhìn màn hình một lúc lâu.

Rồi gõ đúng một chữ.

"Được."

Có những người.

Cả năm không gặp.

Nhưng chỉ cần một tin nhắn.

Là cả một quãng thanh xuân.

Bỗng ùa về...

 

alohaz

Yếu sinh lý
khổ quá, em hôm nay trực, nhiều ca mổ cấp cứu quá, nên mãi mới có thời gian đăng cho các bác. Em còn định tối mới đăng đấy, nhưng các bác hú em ác quá :((
Dm đọc tới khúc đám cưới tao cũng thấy mắt hơi run run rồi, t tưởng chỉ có trong phim thôi á . Đúng là đm đời
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo