Chương 108: Ngày em mặc váy cưới
Ngày cưới của V.Anh đến vào một buổi sáng mùa đông.
Mình dậy từ rất sớm.
Không cần báo thức.
Đêm trước cũng gần như không ngủ.
Dương với Hương đều biết hôm ấy mình sẽ đi.
Hai đứa sang phòng từ lúc trời còn chưa sáng.
Hương mang cho mình cốc sữa nóng.
Dương thì kiểm tra xe, đổ đầy xăng rồi dúi chìa khóa vào tay.
— Tao vẫn nghĩ mày không nên đi một mình.
Mình mặc chiếc áo sơ mi trắng, cài từng chiếc cúc trước gương.
— Tao đi được.
Hương đứng phía sau, mắt đỏ hoe.
— Anh M…
— Anh đừng cố tỏ ra ổn.
Mình cười.
— Anh ổn thật.
Cả hai đứa đều không tin.
Nhưng chẳng ai vạch ra.
Trước lúc đi, Dương giữ vai mình.
— Nhìn xong thì về.
— Đừng làm gì ngu.
Mình vỗ tay nó.
— Tao biết rồi.
Con đường lên Hà Giang mình đã từng đi trong háo hức.
Hôm ấy lại dài và lạnh đến lạ.
Lần trước mình đi để gặp người yêu.
Lần này mình đi để nhìn em trở thành vợ người khác.
Đến gần nhà V.Anh, từ xa đã nghe tiếng nhạc đám cưới.
Cổng hoa dựng rất lớn.
Xe cộ đỗ kín hai bên đường.
Người ra vào đông đúc, ai cũng mặc đẹp, nói cười vui vẻ.
Mình dừng xe ở một đoạn xa.
Không đi vào.
Chỉ đứng bên kia đường, nép sau một gốc cây lớn.
Từ vị trí ấy vẫn nhìn thấy một phần sân nhà.
Nhìn thấy bố mẹ em đứng đón khách.
Bố em mặc vest, tóc đã bạc đi nhiều.
Mẹ em trang điểm nhẹ, miệng cười nhưng ánh mắt mệt mỏi.
Có lúc cô nhìn ra phía cổng, như đang tìm ai đó.
Mình vội lùi sâu hơn.
Mình không biết họ có mong mình đến hay không.
Cũng không biết sự xuất hiện của mình sẽ khiến ai đau thêm.
Thế nên chỉ đứng ngoài.
Như một người xa lạ.
…
Một lúc sau, tiếng nhạc trong sân thay đổi.
Mọi người bắt đầu xôn xao.
Rồi em xuất hiện.
V.Anh mặc váy cưới màu trắng.
Mái tóc được búi cao.
Gương mặt trang điểm rất đẹp.
Đẹp hơn tất cả những lần mình từng thấy.
Nhưng em không cười.
Ít nhất là không phải nụ cười mình từng quen.
K đứng bên cạnh em trong bộ vest đen.
Nó nhìn em rất dịu dàng.
Cẩn thận đỡ váy.
Thỉnh thoảng cúi xuống nói gì đó.
Mình từng muốn ghét nó.
Nhưng khoảnh khắc ấy, mình không ghét nổi.
Nó cũng đang cố chăm sóc người con gái mà nó yêu.
Chỉ có điều…
Trái tim em không thuộc về nó.
…
V.Anh bước gần ra phía cổng để chụp ảnh cùng khách.
Mình đứng rất xa, nhưng vẫn nhìn thấy em rõ ràng.
Trên tay em là bó hoa cưới màu trắng.
Giữa những bông hoa, có một cái vòng nhỏ màu trắng.
Mới đầu mình tưởng là dải ruy băng trang trí.
Nhưng khi em khẽ xoay bó hoa, vật ấy lộ ra dưới ánh sáng.
Là chiếc vòng tay mình từng tặng em.
Chiếc vòng giản dị, chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Em từng đeo nó suốt chuyến đi Tuyên Quang.
Từng cười bảo:
— Sau này cũ em cũng không tháo.
Hôm ấy, em không đeo trên tay.
Nhưng đã buộc nó vào bó hoa cưới.
Ngay sát ngực mình.
Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc vòng, chân mình gần như không còn đứng vững.
Mình phải đưa tay bám lấy thân cây.
Nước mắt cứ thế rơi.
Không thể ngăn lại.
Trong sân, có người gọi em quay sang chụp ảnh.
V.Anh quay đầu.
Ánh mắt vô tình hướng ra phía đường.
Mình không biết em có nhìn thấy mình không.
Khoảng cách xa lắm.
Người cũng đông.
Nhưng em bỗng đứng sững.
Nụ cười trên môi tắt hẳn.
Hai mắt nhìn về đúng phía mình đang đứng.
Tim mình đập loạn.
Mình muốn bước ra.
Muốn chạy đến.
Muốn ôm em lần cuối.
Nhưng rồi nhớ lời em viết:
“Nếu anh đến… xin đừng để em nhìn thấy anh khóc.”
Mình quay mặt đi.
Lau vội nước mắt.
Lúc nhìn lại, em vẫn đứng đó.
Môi khẽ run.
Rồi em cúi xuống, siết chặt bó hoa trong tay.
Chiếc vòng tay nằm giữa những cánh hoa trắng.
Mình khẽ cười.
Một nụ cười chỉ dành cho em.
Không biết em có nhìn thấy hay không.
…
Tiếng người dẫn chương trình vang lên.
Mọi người mời cô dâu chú rể vào trong.
V.Anh quay đi.
Từng bước.
Từng bước một.
Chiếc váy trắng khuất dần sau cổng hoa.
Mình đứng nguyên ở đó rất lâu.
Đến khi trong sân chỉ còn tiếng nhạc và tiếng vỗ tay.
Đến khi mình biết mọi thứ đã thực sự kết thúc.
Mình quay về.
Không vào chào bố mẹ em.
Không gặp K.
Không nói với em câu nào.
Chỉ để lại nơi ấy tất cả những gì hai đứa từng có.
…
Trên đường xuống núi, mình dừng xe ở một khoảng đất vắng.
Ngồi xuống ven đường.
Rút điện thoại.
Mở tấm ảnh bốn đứa chụp bên sông Lô.
V.Anh đứng sát bên mình.
Dương giơ hai ngón tay phía sau đầu.
Hương cười tươi.
Cả bốn đứa khi ấy đều tin tương lai sẽ đẹp.
Mình nhìn rất lâu.
Rồi lần đầu tiên sau nhiều tháng, bấm xóa tấm ảnh khỏi điện thoại.
Nhưng khi màn hình hỏi:
“Xóa ảnh?”
Mình lại không thể nhấn tiếp.
Cuối cùng chỉ tắt màn hình.
Cất điện thoại vào túi.
Có những ký ức không đủ can đảm để giữ.
Nhưng cũng chẳng đủ nhẫn tâm để xóa.
…
Về đến Thái Nguyên đã tối.
Dương với Hương vẫn ngồi chờ ở phòng.
Vừa thấy mình, hai đứa đứng dậy.
Không ai hỏi đám cưới thế nào.
Dương chỉ đưa mình cốc nước.
Hương nhìn đôi mắt sưng đỏ của mình, lặng lẽ quay đi lau nước mắt.
Mình ngồi xuống.
Một lúc sau mới nói:
— Em đẹp lắm.
Chỉ bốn chữ.
Hương bật khóc.
Dương ngồi cạnh, vòng tay khoác lấy vai mình.
Mình cười.
— Trên bó hoa cưới…
— Em buộc chiếc vòng tao tặng.
Dương cúi đầu.
Hàm siết chặt.
Không nói được gì.
Đêm ấy, mình không uống rượu.
Không khóc thêm.
Chỉ ngồi ngoài ban công đến sáng.
Mình hiểu rằng từ ngày hôm đó, V.Anh đã bước sang một cuộc đời khác.
Còn tình yêu của hai đứa…
Được em giấu trong bó hoa cưới.
Mang theo vào lễ đường.
Không ai biết.
Chỉ mình.
Chỉ em.
Và một quãng thanh xuân từ đó mãi mãi không thể quay lại.