Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
mình hơn bạn 3 tuổi nhưng thôi xưng ông tôi cho nó thoải mái nhé.
đọc chuyện của ông tôi lại nhớ những ngày tháng sinh viên của mình ở công nghiệp. rượu sương mù với xoài xanh. chơi LMHT sáng sau cúp cả học, may sao vẫn ra trường đúng hạn.
đúng là tuổi sinh viên là kỷ niệm đẹp nhất đời người. hy vọng ông ra chuyện đều đặn cho ae nhớ lại những kỷ niệm đẹp này.
công nghiệp nhậu nhẹt nó vẫn thuộc hàng đẳng cấp bác nhỉ
 

Cuckoonest

Yếu sinh lý
cuộc đời tao gắn liền vs cái thái nguyên .. tuổi trẻ yêu con ny , nó lên thái nguyên học cấp 3 trường vùng cao vb do nghịch bị lưu ban , lên đó được học tiếp , đại học cứ mò lên đó chơi . Cuối cùng nó cắm cho cái sừng trên đầu , Sau quen và lấy vợ lại người thái nguyên tiếp kkk :))
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
cuộc đời tao gắn liền vs cái thái nguyên .. tuổi trẻ yêu con ny , nó lên thái nguyên học cấp 3 trường vùng cao vb do nghịch bị lưu ban , lên đó được học tiếp , đại học cứ mò lên đó chơi . Cuối cùng nó cắm cho cái sừng trên đầu , Sau quen và lấy vợ lại người thái nguyên tiếp kkk :))
hôm nào giao lưu cốc cf nhé bác ;D
 

ntlong27102005

Yếu sinh lý
V.A lấy K và giờ có 2 bé rồi bác ạ, nhiều lần quay lại hoặc gặp gỡ bố em cũng như K thì em đều không gặp V.A, chính xác hơn là không giám đối diện, được cái đàn ông hiểu nhau, nên mỗi lần gặp chỉ chuyện trò tuyệt nhiên không ai nhắc đến em với V.A bác ạ
Ôg anh à , em đang khóc vì em đang trong 1 mqh sắp như vậy , 2 đứa khó quá
 

datbao123

Yếu sinh lý
Phải đăng nhập để like cho thớt, chúc sớm đều tay ra chap nhé, đọc truyện của anh mà em cũng hồi tưởng kha khá về quãng đời sinh viên của mình
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 121: Những ngày bình yên

Đêm hôm ấy.

Đợi Hương bình tĩnh rồi về phòng, mình mới đóng cửa lại.

Căn phòng chỉ còn hai thằng.

Dương đứng tựa cửa.

Nhìn mình.

Rồi bỗng phá lên cười.

  • Địt mẹ...
  • Mày đúng là thằng khốn nạn.
Mình cũng cười theo.

  • Tao cũng không nghĩ nó tin thật.
Nó đi lại.

Vỗ "bốp" một cái vào vai mình.

  • Nhưng...
  • Cảm ơn bố cháu.
Mình nhăn mặt.

  • Cảm ơn cái gì?
Nó nhếch mép.

  • Tự nhiên...
  • Được ngon chim.
Mình đang uống nước, suýt nữa phun cả ra nền nhà.

  • Địt mẹ!
  • Mày đúng là súc vật.
  • Địt mẹ mày, mày phóng uế ra đây hả?
Dương ngồi phịch xuống ghế.

Cười khoái chí.

  • Thật.
  • Bình thường cãi nhau xong, cùng lắm nó dỗi.
  • Hôm nay chạy về ôm tao khóc.
  • Tao còn chưa kịp hiểu chuyện gì.
Mình cười đến đau cả bụng.

  • Khéo...
  • Lại hay ý nhỉ.
Dương chỉ tay vào mình.

  • Lần sau làm tiếp.
Mình cầm ngay cái gối ném sang.

  • Cút.
  • Lần sau nó biết.
  • Nó chém cả hai thằng.
Hai thằng nhìn nhau.

Rồi lại cười như hai thằng dở.

...

Sau câu chuyện hôm ấy.

Cuộc sống của bọn mình lại quay về đúng quỹ đạo.

Thấm thoắt cũng gần ba tuần trôi qua.

Ngày nào cũng vậy.

Sáng đi học.

Chiều làm việc.

Tối thì hoặc ngồi cày nốt việc, hoặc kéo ghế xuống sân ngồi với mọi người.

Hương với Dương sau cú dỗi hôm ấy lại càng quấn nhau hơn.

Có hôm Hương mang cơm sang.

Có hôm hai đứa đèo nhau đi ăn tối.

Mấy chị trong xóm cứ gặp là lại trêu.

  • Hai đứa bao giờ cưới?
Hương đỏ mặt.

Dương thì tỉnh bơ.

  • Ra trường đã chị.
  • Giờ cưới lấy gì nuôi.
Cả sân lại cười ầm.

...

Còn mình...

Chẳng hiểu từ lúc nào.

Trinh cũng hay sang phòng hơn.

Có hôm chỉ sang mượn kéo.

Có hôm sang xin ít nước mắm.

Có hôm chẳng có việc gì.

Chỉ đứng ngoài cửa hỏi.

  • Anh M.
  • Làm xong chưa?
Mình ngẩng lên.

  • Gần xong.
  • Sao thế?
  • Không.
  • Em chán.
  • Sang ngồi tí.
Nói xong.

Con bé tự kéo ghế ngồi xuống.

Lấy điện thoại lướt Facebook.

Thỉnh thoảng lại quay sang hỏi linh tinh.

  • Quê anh có gần biển không?
  • Không.
  • Thế hồi bé anh nghịch lắm à?
  • Có.
  • Em biết mà.
Mình cười.

  • Sao biết?
  • Nhìn mặt là biết.
Hai anh em cứ nói chuyện vu vơ như vậy.

Có khi cả tiếng đồng hồ.

...

Điều lạ là...

Ở cạnh Trinh.

Mình không phải cố gắng tìm chủ đề.

Cũng chẳng phải nghĩ xem nên nói gì.

Cứ có gì nói nấy.

Rất tự nhiên.

...

Một buổi chiều.

Bốn đứa đang ngồi ăn cơm.

Hương bỗng nhìn mình.

Rồi nhìn Trinh.

Cười cười.

  • Anh M này.
  • Em hỏi thật nhé.
Mình ngẩng lên.

  • Hỏi đi.
  • Anh với chị Trinh...
  • Có gì không đấy?
Mình suýt sặc cơm.

  • Có cái gì?
Dương cũng ngẩng lên.

  • Tao cũng thấy.
  • Dạo này hai đứa mày có gì mờ ám đấy.
Mình lắc đầu.

  • Vớ vẩn.
  • Anh em hàng xóm thôi.
Trinh đang ăn.

Nghe thế chỉ cúi đầu cười.

Không nói gì.

Hương vẫn chưa chịu.

  • Thật không?
  • Thật.
  • Anh không yêu ai nữa đâu.
Câu nói vừa dứt.

Cả bàn bỗng im lặng.

Dương nhìn mình.

Khẽ thở dài.

Nó hiểu.

Hương cũng hiểu.

Chỉ có Trinh...

Vẫn lặng lẽ gắp thức ăn.

Không ai biết lúc ấy con bé đang nghĩ gì.

...

Thời gian cứ thế trôi đi.

Đầu tháng thì công việc còn khá đều.

Nhưng càng về cuối tháng.

Hai thằng bắt đầu nhận ra có gì đó không ổn.

Task ít hơn hẳn.

Có hôm.

Hai đứa ngồi từ chiều đến tối.

Mở laptop.

Chờ mãi.

Chỉ có vài đầu việc nhỏ.

Dương chống cằm.

  • Lạ nhỉ.
Mình cũng thấy vậy.

  • Chắc bên kia chưa có dự án mới.
  • Vài hôm nữa lại bình thường thôi.
Hai thằng đều nghĩ đơn giản như thế.

Không ai ngờ.

Đó lại là dấu hiệu đầu tiên.

Báo trước một giai đoạn rất đẹp của tuổi sinh viên...

Sắp đi đến hồi kết.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 122: Có những điều không thể quay lại

Sau câu chuyện dở khóc dở cười hôm uống trà sữa ấy, cuộc sống của bọn mình lại lặng lẽ trôi đi.

Chớp mắt cũng đã hơn một tháng.

Những ngày đầu hè bắt đầu đến.

Nắng Thái Nguyên gay gắt hơn.

Mấy cây phượng trong trường cũng bắt đầu lác đác đỏ.

Việc học vẫn đều đều.

Sáng lên giảng đường.

Chiều về phòng.

Tối làm việc.

Ngày nào cũng giống ngày nào.

...

Chỉ có điều...

Khối lượng công việc online ngày càng ít.

Ban đầu.

Hai thằng vẫn nghĩ chỉ là do bên đối tác chưa có dự án mới.

Nhưng một tuần.

Rồi hai tuần.

Task vẫn thưa dần.

Có hôm.

Hai thằng mở máy từ chiều.

Ngồi đến gần tối.

Chỉ làm được vài đầu việc nhỏ.

Dương chống cằm.

  • Tao thấy không ổn.
Mình cũng bắt đầu có linh cảm.

  • Để gọi anh tao hỏi thử.
...

Tối hôm ấy.

Mình gọi cho anh họ.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

Rồi anh thở dài.

  • Chắc...
  • Hết thật rồi em.
Mình khựng lại.

  • Sao thế anh?
  • Bên kia đóng dự án.
  • Họ cắt hết.
  • Giờ anh cũng không còn việc để chia nữa.
Căn phòng bỗng yên lặng.

Mình chỉ đáp khẽ.

  • Vâng...
  • Em hiểu rồi.
...

Đặt điện thoại xuống.

Dương nhìn mình.

Không cần hỏi.

Nó cũng đoán được.

Mình chỉ cười nhạt.

  • Hết việc rồi.
Nó ngồi dựa vào ghế.

Thở hắt ra.

  • Thế là...
  • Kết thúc thật à?
Mình gật đầu.

Hai thằng chẳng nói thêm câu nào.

Chỉ lặng lẽ mở lại bảng tổng kết tài chính.

Một trăm hai mươi mấy triệu vẫn còn trong tài khoản sau khi mình mua xe.

Số tiền ấy.

Đủ để hai thằng yên tâm sống thêm một thời gian.

Dương cười.

  • Thôi.
  • Cũng kiếm được khối rồi.
Mình gật đầu.

  • Ừ.
  • Đến lúc tập trung học thôi.
Hai thằng cụng lon nước ngọt.

Không có tiếng reo hò.

Không có tiếc nuối.

Chỉ giống như...

Một cánh cửa vừa khép lại.

Để mở ra một cánh cửa khác.

...

Từ ngày không còn làm việc.

Thời gian rảnh nhiều hơn.

Buổi tối.

Thay vì ngồi trước laptop.

Bọn mình lại xuống sân ngồi với mọi người.

Có hôm kéo nhau đi ăn đêm.

Có hôm đi dạo quanh hồ.

Có hôm chỉ ngồi ban công.

Hút hết mấy điếu thuốc.

Rồi ai về phòng nấy.

...

Trinh vẫn vậy.

Vẫn hay sang phòng.

Có hôm mang sang ít hoa quả.

Có hôm chỉ gõ cửa.

  • Anh M.
  • Đi bộ không?
Mình cũng chẳng nghĩ nhiều.

Đi.

Rồi nói chuyện.

Cứ thế.

Hai đứa ngày càng thân.

...

Có những tối.

Hai đứa ngồi ngoài ban công rất lâu.

Nói chuyện về gia đình.

Về quê.

Về những dự định sau này.

Trinh chưa bao giờ nói thích mình.

Còn mình...

Cũng chưa từng hứa hẹn điều gì.

Mình chỉ nói đúng một câu.

  • Anh vẫn chưa muốn yêu.
Con bé chỉ cười.

  • Em biết.
  • Từ lâu rồi.
...

Có những tình cảm.

Không cần nói ra.

Người ta vẫn cảm nhận được.

...

Rồi một đêm.

Sau một câu chuyện rất dài.

Sau những cảm xúc chẳng biết gọi tên.

Hai đứa đã bước qua ranh giới của tình bạn.

Tối hôm ấy, Trinh là người chủ động

Em kéo mình vào phòng của em, rồi chủ động hôn, mình cũng chẳng biết như nào

Rồi lại kéo nhau lên giường

Phòng em thơm lắm, như một chất kích thích vậy, khiến mình lại đắm chìm trong nhục dục

Hôn em, rồi cởi áo em ra, em tự cởi quần của em

Vẫn như mọi lân, mình lại ngắm kĩ càng cơ thể em, nó đẹp, đã từ rất lâu rồi, từ sau khi V.Anh đi

Mình cũng mới lại tiếp xúc với 1 cơ thể mới

Bầu vú em, vẫn vậy, vẫn tròn trịa và cao vút như những lần mình lén nhìn trộm, hai núm ti đã săn lên từ bao giờ

Vòng thắt eo đẹp, tạo nên vẻ đẹp quyến rũ ở người em, ở rốn em khéo léo xỏ một chiếc khuyên, như tô điểm và đánh nổi bật tôn lên vòng eo của em

Phía dưới, lồn em tỉa gọn gàng, chân em thon dài, trắng.khiến mình cảm thấy bồi hồi, giây phút ấy mình chẳng còn nghĩ được gì nhiều nữa

Chỉ biết đắm chìm theo hơi men say tình

Khẽ hôn em, rồi cúi xuống hôn lên bầu vú đã săn đét của em

Rồi xuống dưới rốn, nơi có cái khuyên khá bắt mắt

Mình lấy lưỡi rồi lăn qua lăn lại chiếc khuyên đấy

Em khẽ cười nhẹ, rồi bảo “Anh nghịch thế”

Mình chỉ cười rồi trườn xuống dưới

Khẽ tách hai chân em, rồi đặt lên vai mình

Vục mặt vào cái lồn xinh đẹp ấy

Xộc vào mũi mình, là một mùi hương thơm nhẹ nhàng, mùi hương đấy mình đã từng ngửi được của 1 loài hoa, nhưng mình lại chả muốn nhớ gì nữa, chỉ muốn vục vào khe lồn ấy mà hít hà thôi

Khẽ liếm nhẹ dọc khe lồn em, thì đã thấy có chất dịch lỏng chảy vào mồm mình

“ư…ư….ư…anh…M…ư..ư”

Nhạy cảm thật

Từng nhịp liếm của mình, em khẽ nhấc mông lên, như muốn mình đẩy thật sâu vào trong vậy

Thấy em thích lắm, mình càng hứng hơn, mình càng liếm với nhịp nhanh hơn và uyển chuyển hơn

“Ư…ư..ư…Anh liếm sướng quá…”

“Mút lồn em đi…ư…ư..ư”

Qua nhiều lần chiêm nghiệm

Mình cũng rút ra được một kinh nghiệm như này

Em nào càng hiền lành bên ngoài

Thì khi lột đồ ra, như một người khác hoàn toàn

Độ dâm dục trái ngược lại với vẻ bề ngoài

Chỉ sau vài đường quét dọc lồn em, em cũng rên lên to một hồi rồi run bần bật

Mình biết em lên đỉnh, vì 1 dòng nước chảy mượt vào trong miệng mình

Khẽ nhẹ nhàng để em hưởng thụ cảm giác đấy

Mình nhẹ nhàng vòng tay qua sau gáy em

Rồi hôn em, một nụ hôn thật dài

Trong lúc hôn, mình nhẹ nhàng cởi chiếc quần vướng víu của mình ra

Để cho thằng em sau bao nhiêu ngày tháng đói ăn, được tìm lại cảm giác bá vương của nó

Em ngẩng lên, chắc vì thấy thằng cu em mình nó cọ vào bụng, khẽ giật mình

Em nhẹ nhàng nắm lấy nó, tuốt nhẹ nhẹ, rồi bàn tay ấy, bàn tay nhỏ xinh ấy lại khẽ cầm 2 viên bi rưỡi của mình mà xoa, làm mình thấy dạo rực

Hôn thêm một lúc

Mình cúi xuống tai em, nhẹ nhàng nói

“Anh làm nhé”

Em khẽ đỏ mặt

Rồi bảo

“Anh vào đi, nhẹ thôi nhá, sao nó cong thế”

Mình chỉ cười mỉm, rồi nhẹ nhàng lấy tay đặt thằng em vào chiến trường đầy ướt át đó

Nhẹ nhàng đẩy thằng em vào, khi lọt được đầu khấc vào lồn em, mình khẽ dừng lại, để em được cảm nhận

“Í…Í…ư…ư…anh ơi, từ thôi…em chưa quen… nó hơi đau”

Lồn em bót lắm, nó chật chội, khiến mình cũng cảm thấy hơi đau

Dáng người em nhỏ mà, so với mình thì nó hơi quá một chút

Dừng lại vài nhịp, mình hôn em, rồi nhẹ nhàng nhét vào cho kịch kim

Em rên to hơn một chút rồi, run bần bật, nhẹ nhàng đưa đẩy, nhấp nhẹ thôi vì mình thấy em cũng hơi sợ

“Ư…ư..ư…ư nhẹ thôi anh…nhẹ thôi… em vẫn hơi đau”

Trong đầu mình một ý nghĩ thoáng quá

“Thế đéo nào, thằng ny cũ em chim nó bé quá à? Mà sao nay địt em, mà còn hơn gái còn trinh thế này”

Sau vài phút nhẹ nhàng đưa đẩy, có lẽ lồn em nó đã quen với sự kích thích này, nên dịch ra nhiều hơn, cũng khiến mình cảm thấy sướng và đỡ đau hơn

Mình khẽ ngồi xổm lên, hai tay tách hai chân em ra rộng hết cỡ

Rồi nhấp theo nhịp nhanh dần

Em rên la to hơn, hai tay em bấu lên hai bắp tay mình, như muốn cấu

“Ôi…anh…M...anh M ơi…. Sâu quá…ư..ư..ư..”

“Anh ơi….sâu quá…ư…ư..ư.”

Mình nghe em rên la, lại càng kích thích, lại càng đâm nhanh hơn

Thêm một lúc, lại thấy em run người, rú lên từng đợt

Lần này toàn thân thằng em mình, bám theo nhiều mảng bột bột trắng, quấn quanh thân chim

Mình khẽ thầm vào tai em

“Em dâm quá, như này anh địt bao nhiêu cho vừa”

Khẽ đỏ mặt, em đánh nhẹ vào tay mình

“Anh hư thế, nhìn gì mờ nhìn”

Rút chim ra, tính liếm lồn em thêm một tí, để hãm lại sự sung sướng này

Thì lại thấy lồn em chảy thêm dịch trắng ra khỏi lồn, lấy tay lau nhẹ rồi liếm lồn em, hai bên mép lồn sưng vù lên, sướng thật

Rồi mình khẽ xoay người em lại

Em hiểu ý, xuống giường

Hai tay em chống lên thành giường, em ưỡn người xuống, hiện ra cái lồn sưng húp, làm thằng em mình cũng thấy giật giật theo

Bám vào eo em, rồi nhẹ nhàng cho thằng em vào từ phía sau

“Ọt”

“Ui…ư…ư..ư…ư…ư”

“Em sướng quá…. M ơi…ư.ư…ư.”

Tay mình bám vào vòng eo nhỏ nhắn đấy khẽ vươn mình lên cho đỡ mỏi

Rồi lấy đà mình nhấp từng đợt như vũ bão

“Ư…ư..ư…em …sắp sướng tiếp rồi….ư..ư..”

Từng tiếng phạch phạch vang vọng trong căn phòng ấy, từng tiếng thở dốc cũng vang theo

Sau một hồi nhấp như máy nổ

Mình cũng muốn ra, nhưng không hiểu vì sao, mình lại không muốn trút vào người em, nhấp thêm mấy đợt mình rút cặc ra, như được kìm nén sau bao lâu, thằng em vươn mình bắn từng đợt như súng liên thanh

Phát đầu tiên bắn thẳng lên gáy em, rồi từng đợt bắn ra, nhiều, nhiều kinh khủng, nếu tính bằng chén mắt trâu

Có lẽ đầy chén

Em quỵ người xuống nền nhà

Thở từng đợt

Mình sóc chim thêm vài cái rồi cũng ngồi bệt xuống nền nhà, thở như trâu

Em xoay người đánh nhẹ vào vai mình

“Anh, sao anh khỏe thế, sao nó cong thế”

“Lần đâu tiên em ra nhiều thế đấy, hức, bắt đền”

Khẽ chột dạ, nhưng nhanh lấy lại sự tự tin và cợt nhả, mình nói

“Em xem, anh mất đôi lít tủy rồi đấy”

Em khẽ cười, mình bế em lên giường, đặt em gối lên tay mình

Rồi ôm em, hai đứa chìm vào giấc ngủ sau cuộc hoan lạc

Haizz, mình lại thế nữa rồi.



Đêm hôm ấy.

Không có lời tỏ tình.

Không có lời hứa.

Chỉ có hai con người cô đơn.

Tìm thấy một chút bình yên trong vòng tay của nhau.

...

Sáng hôm sau.

Ánh nắng chiếu qua khung cửa.

Mình ngồi rất lâu ngoài ban công.

Châm liên tiếp mấy điếu thuốc.

Trong đầu trống rỗng.

Không phải hối hận.

Cũng chẳng phải hạnh phúc.

Chỉ thấy...

Mọi thứ xảy ra nhanh quá.

Trinh bước ra.

Đứng cạnh mình.

Hai đứa không ai nói câu nào.

Một lúc sau.

Con bé khẽ cười.

  • Anh đừng nghĩ nhiều.
Mình quay sang.

  • Em...
  • Có hối hận không?
Trinh lắc đầu.

  • Không.
  • Còn anh?
Mình im lặng.

Rất lâu.

Mới trả lời.

  • Anh...
  • Chưa thể yêu ai được.
Con bé mỉm cười.

Nụ cười rất nhẹ.

  • Em biết.
  • Ngay từ đầu em đã biết.
...

Kể từ hôm ấy.

Mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường.

Trinh vẫn sang phòng.

Vẫn ngồi xem phim.

Vẫn cười.

Vẫn nói chuyện.

Chỉ là...

Có đôi lúc.

Ánh mắt con bé nhìn mình.

Đã khác trước rất nhiều.

Còn mình.

Vẫn luôn tự nhắc bản thân.

Đừng để người khác phải chờ đợi một người...
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 123: Mùa hè năm hai

Mùa hè năm ấy đến nhanh hơn mình tưởng.

Chỉ mới ngày nào còn cắm cúi làm việc online đến tận khuya, vậy mà chớp mắt đã bước vào những tuần cuối cùng của học kỳ hai năm hai.

Khoảng thời gian ấy, cuộc sống của hai thằng gần như thay đổi hoàn toàn.

Công việc online từng mang lại nguồn thu nhập ổn định suốt gần một năm trời đã chính thức khép lại. Hai chiếc laptop vẫn được mở mỗi tối, nhưng không còn những dòng công việc nối tiếp nhau như trước. Có hôm cả buổi chỉ nhận được vài đầu việc lẻ tẻ, có hôm mở máy rồi lại lặng lẽ tắt đi.

Hai thằng đều hiểu.

Một chặng đường đã kết thúc.

May mắn là khoảng thời gian ấy cũng đủ để hai đứa dành dụm được một khoản tiền mà trước đây chưa từng dám nghĩ tới.

Thế nên...

Không ai quá tiếc nuối.

Chỉ hơi hụt hẫng.

...

Việc học những ngày cuối học kỳ cũng trở nên căng thẳng hơn.

Cả lớp gần như chẳng còn ai nhắc đến chuyện đi chơi.

Giảng đường.

Thư viện.

Phòng tự học.

Quán photo.

Ngày nào cũng kín sinh viên.

Mình với Dương cũng chẳng khá hơn.

Ban ngày lên lớp.

Chiều về ôn bài.

Tối lại kéo nhau sang thư viện trường hoặc ngồi học đến khuya.

Có hôm mệt quá, cả hai nằm gục ngay trên bàn.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, sách vẫn còn mở nguyên.

Dương dụi mắt nhìn mình.

  • Đỗ không?
Mình cười.

  • Không biết.
  • Nhưng trượt thì chết.
Hai thằng nhìn nhau.

Rồi lại cắm đầu học tiếp.

...

Những ngày ấy.

Mình và Trinh vẫn quan hệ đều đặn

Có tuần 3-4 lần

Chỉ khổ thằng Dương nó kêu ầm ĩ lên

Nhưng tuyệt nhiên, trinh không hỏi, mình cũng không nói gì

Hai đứa, về mặt tình dục, vẫn như là những đôi đang yêu nhau say đắm

Còn lại, lại chẳng nói gì về vấn đề ràng buộc nhau

….

Trinh vẫn thường xuyên sang phòng.

Có hôm mang ít hoa quả.

Có hôm chỉ ngồi cạnh xem mình học.

Thỉnh thoảng hỏi một câu.

  • Anh mệt không?
Mình chỉ cười.

  • Qua đợt này là khỏe.
Con bé gật đầu.

Không nói thêm.

Nó hiểu.

Đối với sinh viên Y.

Mùa thi gần như là khoảng thời gian không tồn tại khái niệm cuối tuần.

...

Kết thúc những môn thi cuối cùng.

Cả lớp như trút được gánh nặng.

Người về quê.

Người ở lại.

Người tranh thủ đi làm thêm.

Xóm trọ cũng vắng đi quá nửa.

Chiều hôm ấy.

Mình và Dương khóa cửa phòng.

Mỗi đứa đeo một chiếc ba lô.

Chuẩn bị về quê.

Trước lúc đi.

Trinh đứng dưới sân.

Cười với mình.

  • Về quê vui nhé.
  • Nhớ ăn nhiều vào.
Mình cười.

  • Em cũng thế.
  • Nghỉ ngơi đi.
Con bé gật đầu.

Nhưng ánh mắt lại có chút gì đó buồn.

...

Mười ngày nghỉ hè trôi qua rất nhanh.

Mình về quê.

Lại được ăn cơm mẹ nấu.

Lại theo bố ra đồng.

Có hôm hai bố con ngồi dưới gốc tre uống nước chè sau buổi gặt.

Bố chỉ hỏi đúng một câu.

  • Trên ấy có vất không?
Mình cười.

  • Cũng bình thường bố ạ.
Ông gật đầu.

Không hỏi thêm.

Đó là cách bố mình quan tâm.

Ít nói.

Nhưng lúc nào cũng để ý.

...

Đúng hẹn.

Hai thằng lại khăn gói lên Thái Nguyên.

Xóm trọ lúc ấy vẫn yên tĩnh như mọi năm.

Những phòng của sinh viên còn khóa cửa.

Chỉ còn mấy chị công nhân vẫn đi làm đều.

Đến tối mới lại rộn ràng hơn đôi chút.

Những ngày ấy.

Trinh vẫn sang phòng mình.

Nhưng không còn hay cười như trước.

Con bé ít nói hơn.

Có lúc chỉ ngồi xem mình với Dương nói chuyện.

Rồi lặng lẽ về phòng.

Mình cũng cảm nhận được điều gì đó.

Nhưng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

...

Tối hôm ấy.

Khoảng gần chín giờ.

Có tiếng gõ cửa.

"Cốc... cốc..."

Mình mở cửa.

Là Trinh.

Con bé mặc bộ quần áo ở nhà đơn giản.

Trên tay cầm một chiếc túi giấy nhỏ.

Thấy mình.

Con bé vẫn cười.

Nụ cười quen thuộc.

Nhưng có gì đó rất buồn.

  • Anh...
  • Cho em mượn ít thời gian được không?
Mình gật đầu.

  • Ừ.
Hai đứa đi bộ ra ngoài.

Con đường trước cổng xóm trọ vẫn yên tĩnh như mọi khi.

Đèn đường vàng nhạt.

Thỉnh thoảng mới có một chiếc xe chạy ngang.

Đi được một đoạn.

Trinh đưa chiếc túi giấy cho mình.

  • Cái gì thế?
  • Quà.
Mình mở ra.

Bên trong là một chiếc bật lửa Zippo loại đơn giản.

Không đắt tiền.

Nhưng rất đẹp.

Mình ngẩng lên.

  • Sao lại tặng anh?
Con bé cười.

  • Em thấy anh lúc nào cũng xin lửa người khác.
  • Với lại...
  • Coi như quà kỷ niệm.
Mình cầm chiếc bật lửa.

Bỗng thấy trong lòng nặng đi một chút.

  • Có chuyện gì à?
Con bé nhìn thẳng phía trước.

Khẽ gật đầu.

  • Mai...
  • Em chuyển đi.
Mình khựng lại.

  • Chuyển đi?
  • Ừ.
  • Công ty điều em xuống Bắc Ninh.
Mình im lặng vài giây.

Rồi hỏi.

  • Bao giờ về?
Trinh cười.

  • Chắc...
  • Không về nữa.
Hai đứa lại bước tiếp.

Không ai nói thêm câu nào.

Tiếng dép chạm xuống mặt đường nghe rõ mồn một.

...

Đi gần đến cuối con đường.

Trinh bỗng dừng lại.

Quay sang nhìn mình.

Đôi mắt con bé đỏ hoe.

Nhưng vẫn cố cười.

  • Anh M này.
  • Em hỏi anh một câu nhé.
Mình khẽ gật đầu.

  • Ừ.
Con bé hít một hơi thật sâu.

Rồi chậm rãi nói.

  • Em chờ mãi...
  • Nhưng chắc...
  • Anh sẽ không yêu em. Anh nhỉ?
Mình đứng lặng.

Những lời muốn nói.

Bỗng nghẹn lại nơi cổ họng.

Rất lâu sau.

Mình mới cất tiếng.

  • Anh...
  • Xin lỗi.
Trinh khẽ lắc đầu.

Con bé cười.

Một nụ cười rất nhẹ.

  • Không.
  • Anh chưa bao giờ hứa điều gì với em.
  • Là em tự nguyện thôi.
Nghe đến đó.

Mình càng thấy lòng mình nặng hơn.

Đúng.

Mình chưa từng hứa.

Chưa từng nói yêu.

Chưa từng gieo cho con bé một hy vọng.

Nhưng...

Mình cũng không thể phủ nhận.

Sự xuất hiện của Trinh trong suốt những tháng vừa qua.

Đã trở thành một phần trong cuộc sống của mình.

...

Đêm ấy.

Hai đứa ngồi thêm rất lâu.

Nhắc lại những chuyện cũ.

Chuyện mất mạng.

Chuyện trà sữa.

Chuyện Hương khóc vì tưởng Dương đi tự tử.

Nhắc đến đâu.

Cả hai lại cười đến đó.

Giống như...

Muốn giữ lại chút ký ức cuối cùng.

Trước khi mỗi người bước sang một ngã rẽ khác.

Đến lúc về.

Trinh bất ngờ bước tới.

Ôm mình.

Rất nhẹ.

Chỉ vài giây.

Rồi buông ra.

  • Tạm biệt anh.
Mình khẽ gật đầu.

  • Đi mạnh giỏi nhé.
Con bé cười.

  • Anh cũng thế.
Rồi quay lưng.

Lần này.

Con bé không ngoảnh lại nữa.

...

Sáng hôm sau.

Mình thức dậy khá sớm.

Theo thói quen đi xuống sân.

Chiếc xe tải nhỏ đã đỗ trước cổng.

Mấy thùng đồ được chuyển lên xe.

Đến khi mình bước xuống.

Chiếc xe cũng vừa lăn bánh.

Mình chỉ kịp nhìn thấy Trinh ngồi bên trong.

Qua ô cửa kính.

Con bé mỉm cười.

Khẽ đưa tay vẫy.

Rồi chiếc xe chậm rãi khuất dần cuối con dốc.

...

Mình đứng rất lâu.

Không nói gì.

Một lát sau.

Ngẩng đầu nhìn lên tầng hai.

Cánh cửa phòng đối diện mở toang.

Bên trong.

Trống trơn.

Không còn chiếc ghế nhựa quen thuộc.

Không còn chậu cây nhỏ ngoài cửa.

Không còn tiếng gõ cửa mỗi buổi tối.

Cũng không còn cô gái hay cười với mình mỗi khi tan ca.

Lần đầu tiên.

Mình cảm thấy hụt hẫng.

Không phải vì mất đi một người yêu.

Mà vì...

Một người từng lặng lẽ bước vào cuộc sống của mình.

Rồi cũng lặng lẽ rời đi.

Không một lời trách móc.

Không một lần oán giận.

Chỉ để lại trong mình...

Một cảm giác day dứt.

Mà rất nhiều năm sau.

Mỗi lần nhớ lại.

Mình vẫn tự hỏi.

Nếu ngày ấy...

Mình có thể mở lòng thêm một chút.

Thì liệu...

Câu chuyện của hai đứa.

Có kết thúc khác đi không.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 124: Những ngày đầu ở ALO Ship

Sau khi Trinh rời đi, xóm trọ tự nhiên vắng hơn hẳn.

Không phải vì thiếu một người thì cả dãy trọ im ắng đi, mà vì mình đã quen với tiếng dép của con bé ngoài hành lang, quen với mấy tiếng gõ cửa mỗi buổi tối, quen với việc thi thoảng đang ngồi chẳng làm gì cũng có người thò đầu vào hỏi:

— Anh M, đi ăn không?

Đến lúc căn phòng bên cạnh đóng im ỉm, mình mới nhận ra có những thói quen tưởng nhỏ nhặt, khi mất đi lại khiến người ta thấy trống trải đến lạ.

Nhưng cuộc sống chẳng cho ai ngồi buồn lâu.

Hai thằng đã không còn việc online, sinh viên trong xóm lại về quê gần hết, ngày nào cũng chỉ ăn rồi ngủ, ngủ dậy lại kéo nhau ra quán nước. Chơi được vài hôm, chính Dương là đứa phát chán trước.

Một buổi trưa, nó nằm vắt chân trên giường, tay phe phẩy cái quạt nhựa rồi quay sang hỏi:

— Ê M.

— Gì?

— Hay kiếm việc làm đi.

Mình vẫn đang nằm bấm điện thoại.

— Làm gì?

— Tao biết thế đéo nào được nên mới hỏi mày.

Mình ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng.

Hai cái laptop giờ phần lớn chỉ dùng để nghe nhạc với chơi game. Tiền tiết kiệm vẫn còn, sống thoải mái vài năm cũng chưa chắc hết, nhưng cứ ngồi không mãi cũng chẳng ra làm sao.

Mình gật đầu.

— Ừ, kiếm việc làm cho đỡ chán.

Dương chống tay ngồi dậy ngay.

— Thế chiều đi hỏi.

— Nhanh thế?

— Không nhanh lại đổi ý.

Thằng này cứ động đến kiếm tiền là hăng hơn đi học hẳn.



Chiều hôm ấy, hai thằng chạy xe vòng quanh mấy khu gần Đán, chỗ nào thấy dán giấy tuyển người là dừng lại hỏi.

Quán cà phê thì chỉ tuyển nữ.

Quán bia lại yêu cầu làm đến tận một, hai giờ sáng.

Có chỗ tuyển chạy bàn nhưng lương thấp, lại giữ giấy tờ tùy thân, nghe đã thấy không ổn.

Đi gần hết một buổi, hai thằng vẫn chẳng tìm được việc nào vừa ý.

Đang định quay về thì Dương bỗng chỉ tay sang bên kia đường.

— Ê, nhìn kìa.

Trước cửa một quán cơm có tấm biển khá to:

ALO SHIP – CƠM VĂN PHÒNG, ĐỒ ĂN GIAO TẬN NƠI
TUYỂN NHÂN VIÊN GIAO HÀNG


Hai thằng nhìn nhau.

Mình cười:

— Thử không?

Dương gật đầu ngay.

— Thử.

Dựng xe trước cửa, hai thằng bước vào.

Quán không quá lớn, phía ngoài kê mấy bộ bàn ghế nhựa, phía trong là khu bếp nóng hầm hập. Một ông anh tầm gần ba mươi đang ngồi ghi đơn, thấy hai thằng bước vào thì ngẩng lên hỏi:

— Ăn cơm à hai em?

Mình chỉ vào tờ giấy ngoài cửa.

— Bọn em thấy anh tuyển giao hàng.

Ông anh nhìn hai thằng từ đầu xuống chân.

— Sinh viên à?

— Vâng.

— Học trường nào?

— Bọn em học bên Y.

Nghe đến đó, ông anh bật cười.

— Sinh viên Y mà cũng đi ship cơm à?

Dương nhanh miệng:

— Sinh viên Y cũng phải ăn anh ạ.

Ông chủ cười lớn.

— Thằng này nói được.

Rồi anh kéo ghế cho hai thằng ngồi, hỏi qua vài câu về giờ giấc, phương tiện, biết đường Thái Nguyên đến đâu.

Đến đoạn hỏi đường, mình còn tự tin được một chút.

Còn Dương thì khai thật:

— Em chỉ biết đường từ phòng xuống trường, từ trường ra quán nét với mấy quán bia thôi anh.

Mình quay sang lườm.

— Mày nói thế ai nhận.

Ông chủ lại được trận cười.

— Không biết thì chạy vài hôm là biết. Quan trọng chịu khó, đừng làm đổ cơm, đừng cầm tiền của khách rồi biến mất là được.

Dương gật đầu lia lịa.

— Cái cuối anh yên tâm. Bọn em còn tiền.

Mình đạp nhẹ vào chân nó dưới gầm bàn.

— Mày bớt khoe đi.

Sau một hồi nói chuyện, ông chủ đồng ý nhận cả hai thằng làm thử.

Công việc cũng đơn giản.

Quán nhận đơn qua điện thoại, ghi địa chỉ, số điện thoại khách. Nhân viên đóng đồ ăn vào túi rồi giao cho shipper. Mỗi đơn được tính tiền riêng theo khoảng cách, cuối ngày cộng lại thanh toán.

Ông chủ nói:

— Mai hai đứa đến từ chín giờ sáng. Buổi đầu anh cho chạy mấy đơn gần trước.

Hai thằng đồng thanh:

— Vâng.

Ra khỏi quán, Dương hồ hởi như vừa trúng tuyển đại học.

— Thế là có việc.

Mình đội mũ bảo hiểm.

— Mong ngày mai đừng ship nhầm sang tỉnh khác.

Nó cười:

— Có bản đồ mà sợ gì.

Hôm ấy hai thằng vẫn chưa biết, cái bản đồ trên điện thoại nhiều lúc chỉ đường còn ngu hơn người.



Sáng hôm sau, hai thằng có mặt từ sớm.

Ông chủ đưa mỗi đứa một chiếc áo khoác mỏng có in chữ ALO Ship sau lưng, rồi chỉ chỗ lấy túi giữ nhiệt.

Dương mặc áo xong quay sang mình tạo dáng.

— Nhìn chuyên nghiệp không?

Mình ngắm một lượt.

— Giống thằng đi đòi nợ thuê.

— Còn mày giống thằng phụ bếp bỏ trốn.

Hai thằng chưa kịp cãi tiếp thì chị trong bếp đã gọi:

— Có đơn rồi hai em ơi!

Đơn đầu tiên của mình là hai suất cơm rang với chai nước ngọt, giao đến một ngõ gần chợ Đán.

Nghe thì gần.

Nhưng cái ngõ ấy chia ba nhánh, vào trong lại thêm bốn lối nhỏ. Mình chạy vòng đi vòng lại gần mười phút, gọi điện cho khách mấy lần vẫn không hiểu người ta chỉ thế nào.

Khách bảo:

— Em đi qua cái cột điện, rẽ trái chỗ nhà mái xanh.

Mình nhìn quanh.

Mái xanh có đến ba nhà.

— Chị ơi, mái xanh bên cạnh nhà có con chó hay nhà có cây cau ạ?

Đầu dây bên kia im vài giây.

— Nhà nào trong ngõ chẳng có chó với cau hả em?

Nghe cũng đúng.

Cuối cùng khách phải đi bộ ra tận đầu ngõ đón.

Mình đưa đồ ăn, cười ngượng:

— Em mới chạy buổi đầu nên chưa quen đường.

Cô khách nhìn mồ hôi mình chảy đầy mặt thì cũng dịu giọng.

— Thôi không sao. Lần sau nhớ đường nhé.

Rồi đưa thêm cho mình năm nghìn.

— Cầm uống nước.

Mình cảm ơn rối rít.

Có năm nghìn thôi mà lúc chạy về quán, trong lòng vui như vừa được thưởng cả trăm đô.

..

Trong khi đó, Dương cũng chẳng khá hơn.

Nó nhận đơn giao đến một khu nhà trọ phía sau bệnh viện. Đi gần nửa tiếng mới gọi điện về quán.

— Anh ơi, em tìm mãi không thấy số nhà.

Ông chủ hỏi:

— Em đang đứng đâu?

— Em đang đứng trước cổng nghĩa trang.

Ông chủ quát:

— Địt mẹ, người ta ở phía bên kia đường cơ mà! Mày định giao cơm cho người âm à?

Cả quán cười ầm.

Lúc Dương về, mặt nó đen như đít nồi.

Mình ngồi uống nước, cười đến đau bụng.

— Người ta có nhận cơm không?

Nó lườm:

— Nhận rồi.

— Người sống hay người chết?

— Câm mồm.

Hai thằng vừa chạy được vài đơn đã hiểu, nghề nào cũng có cái khổ của nghề ấy.

Lúc làm online, chỉ ngồi trong phòng, mỏi lưng thì nằm xuống, khát nước thì mở tủ. Còn chạy ship, giữa trưa nắng như đổ lửa vẫn phải phi ngoài đường, tìm từng số nhà, nghe khách giục, nhiều lúc đồ ăn nóng hầm hập sau lưng mà người thì khô như cá chỉ vàng.



Đến trưa, đơn đổ về liên tục.

Người gọi cơm văn phòng.

Người gọi bún.

Người gọi gà rang.

Hai thằng chạy không kịp thở.

Có đơn khách ghi địa chỉ thiếu.

Có đơn đến nơi gọi mãi không nghe máy.

Có cô khách vừa nhận đồ vừa mở túi kiểm tra từng hộp như sợ mình ăn mất miếng thịt.

Thấy đủ rồi mới chịu trả tiền.

Dương sau một vòng chạy về, vừa bước vào quán đã ngồi phịch xuống ghế.

— Cho tao cốc nước.

Mình rót cho nó.

— Được mấy đơn rồi?

— Sáu.

— Tao bảy.

Nó uống hết cốc nước rồi nhìn mình.

— Sao ngày xưa kiếm hai mươi đô thấy nhẹ thế.

— Giờ chạy bục mặt được mấy chục nghìn.

Mình cười.

— Vì ngày xưa mình gặp đúng việc ngon.

— Chứ kiếm tiền bình thường là thế này.

Ông chủ đang đứng gần đó nghe thấy, quay sang nói:

— Hai đứa chạy thêm một tuần sẽ quen. Giờ chưa biết đường nên mất thời gian thôi.

Nói xong, anh đưa mỗi thằng một suất cơm.

— Ăn đi rồi chạy tiếp.

Hai thằng ngồi luôn trong góc quán.

Cơm đã nguội bớt, thức ăn cũng chẳng có gì đặc biệt, nhưng chạy từ sáng đến giờ nên ăn thấy ngon kinh khủng.

Dương xúc được mấy miếng thì quay sang:

— Tao thấy nghề này được đấy.

— Mới sáng đã than như chó, giờ lại được?

— Được cơm miễn phí.

Mình bật cười.

— Đúng là tầm nhìn chiến lược.



Những ngày sau đó, hai thằng bắt đầu quen việc hơn.

Đường nào đã đi một lần thì nhớ.

Quán nào hay đặt cơm cũng thuộc mặt khách.

Có mấy cô nhân viên văn phòng cứ thấy hai thằng đến là trêu:

— Hôm nay bác sĩ tương lai giao cơm à?

Dương cười:

— Bây giờ giao cơm, sau này giao thuốc chị ạ.

Có hôm khách boa mười nghìn, hai thằng hí hửng mua hai cốc trà đá.

Có hôm gặp khách khó tính, đến muộn đúng năm phút đã gọi điện mắng như thể hai thằng nợ họ từ kiếp trước.

Mình chỉ cười xin lỗi cho xong.

Tắt máy, Dương đứng cạnh hỏi:

— Sao mày nhịn được hay thế?

Mình đáp:

— Vì tiền đang nằm trong túi người ta.

Nó gật gù:

— Có lý.

Thế là bố cháu cũng học được cách cười với khách dù trong bụng đang chửi.



Chạy được hơn một tuần, hai thằng đã thuộc gần hết những tuyến quanh thành phố, bệnh viện, trường học và mấy khu trọ đông sinh viên.

Tối nào về phòng cũng mệt rã người.

Dương nằm vật xuống giường, chân vẫn còn nguyên bụi đường.

— Hôm nay được bao nhiêu?

Mình lấy sổ ra cộng.

— Mỗi thằng hơn một trăm.

Nó thở dài.

— Bằng ngày xưa ngồi máy một tiếng.

Mình cười:

— Nhưng hôm nay mày biết thêm bảy cái ngõ.

— Với bị ba con chó đuổi.

— Cái đó khỏi tính.

Hai thằng lại cười.

Tiền kiếm được không nhiều.

Nhưng niềm vui lại rất khác.

Mỗi tờ tiền đều đổi bằng nắng, bằng mồ hôi, bằng những lần chạy nhầm đường rồi quay lại.

Từ lúc ấy, mình mới hiểu đồng tiền nào cũng có giá của nó.

Chỉ là trước đây, hai thằng may mắn nên kiếm được dễ hơn người khác một chút.



Gần cuối tuần thứ hai, ông chủ quán vỗ vai mình:

— Hai đứa làm được đấy.

— Ban đầu anh tưởng sinh viên làm vài hôm rồi bỏ.

Dương đáp:

— Bọn em đã nhận thì cố làm đến hết hè anh ạ.

Ông chủ gật đầu.

— Tốt. Nhưng nhớ giữ sức, sắp tới đơn nhiều hơn đấy.

Lúc ấy, cả hai thằng đều cười.

Chẳng ai biết rằng trong những đơn hàng sắp tới, ngoài chuyện gặp đủ kiểu khách trên đời, mình còn có một lần bước vào một nơi mà chỉ nhìn qua thôi cũng khiến mình nhớ rất lâu.

Nhưng đó là chuyện của những ngày sau.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 125: Trăm kiểu khách

Chạy ship được gần một tháng, hai thằng mình bắt đầu thuộc đường hơn hẳn.

Những con ngõ ngoằn ngoèo quanh thành phố, mấy dãy trọ phía sau bệnh viện, khu Đồng Quang, Túc Duyên hay những đoạn đường trước đây nhìn đâu cũng thấy giống nhau, giờ chỉ cần đọc địa chỉ là trong đầu đã hình dung được phải rẽ ở đâu.

Lúc mới làm, một đơn gần cũng mất hai mươi phút.

Đến lúc quen rồi, hai thằng nhìn nhau cười:

— Chỗ này à?

— Đi đường tắt.

Rồi phóng mất hút.

Ông chủ quán thấy thế cũng bắt đầu tin tưởng, đơn nào xa hoặc khách khó tìm là lại quăng cho hai thằng.

— Sinh viên Y đầu óc tốt, nhớ đường nhanh.

Dương đứng cạnh cười hề hề:

— Anh cứ giao hết cho bọn em.

Mình quay sang:

— Mày bớt nhận vơ đi. Lát lạc lại gọi tao cứu.

Nó bĩu môi:

— Giờ bố thuộc Thái Nguyên hơn người bản địa rồi.

Nói chưa dứt câu, chiều hôm ấy bố cháu lại chạy nhầm sang tận ngõ khác.



Làm nghề này mới biết trên đời đúng là có trăm kiểu khách.

Có người dễ tính đến mức giao muộn mười phút vẫn cười:

— Không sao em, đi đường cẩn thận là được.

Có người vừa nhận đồ còn dúi thêm mấy nghìn:

— Cầm uống nước.

Nhưng cũng có người gọi đồ ăn xong rồi mất hút.

Một buổi trưa, Dương nhận đơn giao ba suất cơm đến khu trọ phía sau trường.

Đến nơi, gọi mười mấy cuộc không ai nghe.

Nó đứng dưới nắng gần hai mươi phút, cuối cùng khách mới gọi lại, giọng vẫn còn ngái ngủ:

— Em quên mất, em ngủ quên.

Dương đứng cạnh xe, mặt đen sì.

— Thế chị có lấy nữa không?

— Có chứ. Em chờ chị đánh răng đã.

Nó cúp máy, gọi ngay cho mình:

— Mày ơi.

— Gì?

— Tao đang muốn giết người.

Mình cười:

— Nhịn đi. Khách là thượng đế.

— Thượng đế này vừa ngủ dậy, còn bắt bố mày chờ đánh răng.

Đến lúc cô khách xuống, còn cầm tiền lẻ thiếu đúng hai nghìn.

Dương nhìn một lúc rồi tặc lưỡi:

— Thôi, em biếu chị.

Cô nàng tỉnh bơ:

— Cảm ơn anh đẹp trai nhé.

Tối về, nó kể lại mà mình cười suýt rơi khỏi giường.



Có lần khác, mình giao một túi đồ ăn khá to đến một văn phòng.

Khách là một chị tầm ngoài ba mươi, ăn mặc chỉn chu, giọng điện thoại rất nghiêm.

Vừa đến nơi, chị ấy đã mở từng hộp ra kiểm tra.

Một hộp.

Hai hộp.

Ba hộp.

Xem xong, chị cau mày:

— Thiếu một hộp canh.

Mình nhìn lại hóa đơn.

— Dạ trong này chỉ có ba suất cơm với hai canh thôi chị.

— Tôi nhớ tôi gọi ba.

— Trên phiếu quán ghi hai ạ.

Chị nhất quyết không chịu, bắt mình gọi về quán xác nhận. Đứng giằng co gần mười phút, cuối cùng quán kiểm tra lại đúng là khách chỉ gọi hai hộp.

Chị ấy không xin lỗi.

Chỉ đưa tiền rồi nói:

— Lần sau nhớ kiểm tra kỹ.

Mình cầm tiền, cười:

— Vâng ạ.

Quay lưng đi được mấy bước mới lẩm bẩm:

— Kiểm tra kỹ để còn biết ai nhớ nhầm chứ gì. Địt mẹ con đĩ già

Làm dịch vụ mới hiểu, có những lúc mình không sai nhưng vẫn phải cười.

Không phải vì hèn.

Mà vì tranh cãi thêm cũng chẳng được gì.



Dương thì có một kỷ niệm nhớ đời với chó.

Hôm ấy nó giao đồ vào một nhà trong ngõ sâu.

Cổng mở.

Sân không có ai.

Nó vừa dựng xe đã nghe tiếng gầm gừ phía sau.

Quay lại, một con chó đen to như con bê đang nhìn nó.

Dương đứng im.

Con chó cũng đứng im.

Hai bên nhìn nhau khoảng ba giây.

Rồi Dương quay đầu chạy.

Con chó đuổi.

Bố cháu vừa chạy vừa hét:

— Chủ nhà ơi!

— Bắt chó!

— Địt mẹ bắt chó hộ em!

Khách từ trong nhà chạy ra, gọi mãi con chó mới chịu dừng.

Đến lúc quay lại lấy xe, Dương mất luôn một chiếc dép.

Nó về quán với một chân dép, một chân đất, mặt mũi đầy uất hận.

Mình nhìn thấy, cười đến mức không đứng nổi.

— Dép đâu?

Nó nghiến răng:

— Con chó giữ lại làm tiền boa rồi.

Từ hôm ấy, hễ giao hàng vào nhà nào có biển “Coi chừng chó dữ”, nó đứng ngoài gọi khách ra tận cổng.

Cẩn tắc vô áy náy.



Những ngày cứ thế trôi qua.

Hai thằng chạy từ sáng đến tối, lúc rảnh thì ngồi trong quán uống nước, nói chuyện với mấy anh chị làm cùng.

Tiền không nhiều.

Nhưng vui.

Mỗi ngày lại gặp một câu chuyện khác.

Có hôm giao đồ cho đôi vợ chồng già, ông cụ còn giữ mình lại uống chén trà.

Có hôm giao tận phòng sinh viên nữ, mấy em mở cửa nhận đồ vẫn còn đắp mặt nạ, làm Dương về kể như vừa gặp ma.

Có hôm mưa như trút, hai thằng mặc áo mưa chạy xuyên thành phố, đến nơi người ướt hết mà đồ ăn vẫn khô, được khách khen đúng một câu cũng thấy đáng.

Làm đến đâu, mình càng thấy nghề nào cũng có cái hay.

Chỉ cần chịu khó.



Một tối cuối tuần, quán khá đông đơn.

Gần mười giờ rồi mà điện thoại vẫn liên tục đổ chuông.

Mình vừa giao xong một đơn gần bệnh viện thì ông chủ gọi:

— M, quay về lấy thêm một đơn nhé.

— Đi đâu anh?

— Karaoke Làng Việt, gần chợ Đán.

— Vâng.

Mình quay lại quán, nhận một túi đồ ăn khá lớn, bên trong có gà rang, khoai chiên, xúc xích với mấy chai nước.

Ông chủ đưa địa chỉ rồi dặn:

— Khách này gọi mấy lần rồi. Đến nơi nhớ gọi điện, họ ở phòng trong.

Mình gật đầu, buộc túi đồ sau xe rồi đi.

Karaoke Làng Việt buổi tối sáng choang, bên ngoài xe máy với ô tô đỗ kín.

Mình dừng trước cửa, lấy điện thoại gọi theo số trên hóa đơn.

Đầu dây bên kia vừa bắt máy đã nghe tiếng nhạc đập inh ỏi, kèm theo giọng một cô gái nói lớn:

— Alo, ship đến chưa?

— Em đến cửa rồi chị.

— Mang lên tận phòng giúp em nhé. Phòng trên tầng hai, cuối hành lang bên trái.

Mình hơi ngập ngừng:

— Chị xuống lấy giúp em được không?

— Mang lên đi, chị boa thêm.

Nghe có tiền boa, mình cũng tặc lưỡi đi vào.

Nhân viên ngoài cửa chẳng hỏi gì, chỉ liếc túi đồ rồi chỉ cầu thang.

Càng lên cao, tiếng nhạc càng dội mạnh.

Đến cuối hành lang, mình tìm đúng số phòng rồi gõ cửa.

Không ai nghe.

Gõ lần nữa.

Một lúc sau cửa mới hé ra.

Cô gái vừa gọi điện đứng đó, quần áo xộc xệch, mắt đỏ ngầu, cười như này chắc phê đồ rồi.

— Vào đi em.

Mình đứng nguyên ngoài cửa.

— Em giao đồ thôi chị. Chị thanh toán giúp em.

Cô gái mở cửa rộng hơn.

Ánh đèn trong phòng chớp liên tục.

Khói thuốc đặc quánh.

Tiếng nhạc đập rung cả sàn.

Bên trong có vài thanh niên nằm ngả ngốn trên ghế, người cười nói, người gần như chẳng còn tỉnh táo. Góc sâu phía trong còn kê mấy chiếc giường, trên giường là hai cặp đôi đang trần truồng quắp lấy nhau, nhìn qua cũng đủ hiểu căn phòng ấy chẳng còn đơn thuần là nơi để hát hò nữa.

Mình chỉ liếc một cái rồi quay mặt đi.

— Chị lấy đồ giúp em.

Cô gái cười, tựa vào cửa.

— Vào chơi một lúc đi.

— Em không chơi đâu.

— Ngại gì. Trong này vui lắm.

Mình vẫn giữ túi đồ trên tay.

— Chị thanh toán giúp em, em còn đơn khác.

Cô nàng cứ đứng chắn cửa, mắt nhìn mình từ đầu xuống chân rồi cười:

— Đẹp trai thế mà ngoan thế.

— Vào đây vui với em tí nhé

Mình bắt đầu khó chịu.

— Chị không lấy thì em mang về nhé.

Nói xong, mình quay người đi thật.

Đi được mấy bước, phía sau có tiếng chân chạy theo.

— Ê, khoan đã.

Cô gái đuổi ra, dúi tiền vào tay mình.

Tiền đồ ăn cộng thêm một ít.

Rồi còn cười:

— Mỡ đến miệng mèo mà không húp à?

Mình đếm lại tiền cho đủ, cất vào túi rồi cười nhạt:

— Em không quen.

Nói xong đi thẳng xuống cầu thang.

Ra đến ngoài đường, hít được luồng không khí mát mới thấy đầu óc dễ chịu trở lại.

Phía sau vẫn là tiếng nhạc dội ra từng hồi.

Mình nổ máy, chạy về quán.



Vừa về đến nơi, Dương đã ngồi uống nước.

Nó nhìn mặt mình rồi hỏi:

— Sao trông căng thế?

Mình đưa tiền cho ông chủ, rồi ngồi xuống kể qua.

Nghe xong, Dương tròn mắt:

— Địt mẹ, tao nghe chỗ đấy rồi, ác nhỉ, thế mà mày không vào à?

Mình lườm:

— Vào để mai bố mẹ lên nhận xác à?

Nó cười:

— Tao hỏi thế thôi. Tao cũng đéo dám.

Làng việt thì chắc nhiều anh em biết rồi đó, nó hoang dại hơn bất kì chỗ nào mình đã từng biết

Nghe nói khoảng 1 năm sau đó, thì chuỗi karaoke Làng Việt bị BCA đập rồi

Ông chủ ngồi gần đó nghe thấy, chỉ lắc đầu:

— Mấy chỗ ấy phức tạp lắm. Giao đồ xong thì đi ngay, đừng tò mò.

Mình gật đầu.

Thật ra chẳng cần anh dặn, mình cũng biết.

Có những nơi nhìn ngoài rất sáng.

Nhạc rất to.

Người rất đông.

Nhưng bên trong lại tối hơn bất kỳ góc nào.



Tối ấy, hai thằng chạy nốt mấy đơn rồi về phòng.

Dương nằm dài trên giường, hỏi:

— Hôm nay được bao nhiêu?

Mình cộng qua sổ.

— Cũng được.

— Nhưng mệt.

Nó gật đầu.

— Nghề này gặp đủ loại người thật.

Mình nằm xuống, nhìn trần nhà.

— Ừ.

— Chạy ngoài đường mới biết thành phố này nhiều cuộc sống lắm.

Có người đặt một hộp cơm rồi đếm từng nghìn.

Có người tiêu một tối bằng cả tháng lương của người khác.

Có người quý mình chỉ vì giao đúng giờ.

Cũng có người xem mình như thể chẳng đáng để nói chuyện tử tế.

Nhưng nhờ những ngày chạy ship ấy, hai thằng học được một điều rất đơn giản.

Ra ngoài kiếm tiền, không phải lúc nào cũng gặp người tốt.

Nhưng mình có thể chọn mình sẽ trở thành loại người nào.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo