Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Em đây các bác, hôm qua đến giờ có ca tử vong sau phẫu thuật, họp hành các thứ bù hết đầu, giờ mới có thời gian về với vợ con, mà nay đôi bạn nó lại qua uống rượu, nên hẹn các bác 9-10h em đăng đủ 10 chao cho anh em nhé. Mãi yêu❤️ em cũng hứa ko drop rồi nên anh em gắng đợi em nhé ❤️
 

anhdephong1102

Yếu sinh lý
Em đây các bác, hôm qua đến giờ có ca tử vong sau phẫu thuật, họp hành các thứ bù hết đầu, giờ mới có thời gian về với vợ con, mà nay đôi bạn nó lại qua uống rượu, nên hẹn các bác 9-10h em đăng đủ 10 chao cho anh em nhé. Mãi yêu❤️ em cũng hứa ko drop rồi nên anh em gắng đợi em nhé ❤️
Ok bác tại anh em ngóng quá
 

hoangtuxxxx96

Yếu sinh lý
Em đây các bác, hôm qua đến giờ có ca tử vong sau phẫu thuật, họp hành các thứ bù hết đầu, giờ mới có thời gian về với vợ con, mà nay đôi bạn nó lại qua uống rượu, nên hẹn các bác 9-10h em đăng đủ 10 chao cho anh em nhé. Mãi yêu❤️ em cũng hứa ko drop rồi nên anh em gắng đợi em nhé ❤️
bác sĩ giữ gìn sk nhé, ae đợi được
 

Trungtrau123

Yếu sinh lý
Em đây các bác, hôm qua đến giờ có ca tử vong sau phẫu thuật, họp hành các thứ bù hết đầu, giờ mới có thời gian về với vợ con, mà nay đôi bạn nó lại qua uống rượu, nên hẹn các bác 9-10h em đăng đủ 10 chao cho anh em nhé. Mãi yêu❤️ em cũng hứa ko drop rồi nên anh em gắng đợi em nhé ❤️
Quả tử vong nội viện sau phẫu này cũng khá đau đầu nhỉ.cơ mà ông làm ck nào đấy
 

nowhereee

Yếu sinh lý

Chương 31: Mùi Tết quê nhà

Bước xuống khỏi cây cầu quen thuộc, mình hít một hơi thật sâu.

Gió cuối năm se lạnh.

Mang theo mùi rơm mới, mùi khói bếp và cả mùi đất quê sau những ngày hanh hao.

Cuối cùng...

Mình cũng được về nhà.

Hôm nay đã là hai mươi bảy Tết.

Con đường dẫn vào thị trấn đông nghịt người qua lại.

Xe máy chở đầy đào, quất nối đuôi nhau.

Hai bên đường, những cửa hàng bán bánh kẹo, mứt Tết, hoa tươi đều tấp nập khách ra vào.

Tiếng còi xe.

Tiếng người gọi nhau.

Tiếng loa phát thanh của thị trấn vang lên mấy bản nhạc xuân quen thuộc.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến lòng mình rộn ràng hơn hẳn.

Mình đeo balô, thong thả đi bộ về nhà.

Đi đến đâu cũng gặp người quen.

Ai nhìn thấy cũng cười.

– Ơ, M về rồi à?

– nghỉ từ bao giờ thế?

Mình chỉ cười.

Gật đầu chào từng người.

Ở quê là thế.

Đi chưa được vài trăm mét đã phải dừng lại chào hỏi mấy lượt.

Vừa đến đầu xóm, mình tiện ghé qua xưởng gỗ của Cường còi.

Tiếng máy cưa vẫn chạy ầm ầm.

Mùi gỗ mới thơm nức.

Thằng Cường đang cặm cụi làm nốt mấy thanh gỗ xẻ thì ngẩng lên.

Thấy mình.

Nó vứt luôn cây thước xuống bàn.

Chạy ra đấm nhẹ vào vai.

– Địt mẹ!

– Về lúc nào thế?

Mình cười.

– Vừa xuống xe.

– Tiện ghé qua mày tí.

Nó kéo mình vào trong.

– Ngồi uống nước đi.

– Tao làm nốt tí rồi nói chuyện.

Mình cũng chẳng khách sáo.

Tự tay vê một bi thuốc lào.

Châm lửa.

Rít một hơi dài.

Khói thuốc cay xộc lên mũi.

Đúng cái vị mà mấy tháng ở Thái Nguyên chẳng có.

Đang ngồi thì mẹ Cường đi vào.

Thấy mình, bác cười hiền.

– M về rồi đấy à?

– Học hành có vất không con?

Mình lễ phép chào bác rồi ngồi nói chuyện đôi câu.

Thấy Cường còn bận việc, mình cũng đứng dậy xin phép.

– Thôi tao về đã.

– Thầy bu chắc đang ngóng.

Cường chỉ cười.

– Tối gặp.

...

Về đến cổng nhà.

Mới vừa mở cửa.

Đã thấy mẹ từ trong sân chạy ra.

Việc đầu tiên mẹ làm không phải hỏi han.

Mà là cầm lấy balô.

Rồi đưa tay sờ vai, sờ cánh tay mình.

– Xem có mất lạng nào đi rồi không?.

Mình cười.

– Ai gặp cũng bảo con gầy.

Mẹ lắc đầu.

– Đi học phải chịu khó ăn.

Mình nhìn quanh.

– Bố với con bé đâu rồi mẹ?

– Hai bố con nó đi mua bánh kẹo Tết rồi.

Mình xách đồ vào phòng.

Lấy chiếc hộp nhỏ trong balô.

Mang ra đưa cho mẹ.

Mẹ mở ra.

Khựng lại.

Bên trong là chỉ vàng mình mua biếu mẹ.

Mẹ nhìn mình.

Đôi mắt đỏ hoe.

– Cha sư bố nhà anh...

– Đưa mẹ làm gì.

– Mẹ cầm hộ thôi.

– Sau cần thì mẹ đưa lại.

Mình lắc đầu.

– Không.

– Con biếu mẹ.

– Mẹ vất vả cả đời rồi.

Mẹ bật khóc.

– Đi làm gì thì làm...

– Đừng làm mấy việc linh tinh nghe con.

Mình cười xòa.

– Mẹ cứ nghĩ linh tinh.

– Anh họ dạy con làm mà.

– Anh thương con lắm.

Nhắc đến anh họ.

Mình chợt nhớ.

Lại rút tiếp hai triệu đồng đưa cho mẹ.

– Cái này anh bảo biếu dì ăn Tết.

Mẹ cầm lấy.

Vai khẽ run.

Khẽ mắng yêu.

– Cái thằng quỷ này nữa...

Nhưng lần này...

Mẹ cười.

Một nụ cười rất hiền.

Rồi lặng lẽ quay vào bếp.

...

Rửa chân tay xong.

Mình cũng theo mẹ xuống bếp.

Hôm nay mình nhận luôn nhiệm vụ nấu cơm.

Mẹ bảo hôm qua cả xóm vừa mổ hai con lợn.

Nhà mình lấy hai cái chân giò với ít thịt ngon để ăn Tết.

Nghe vậy.

Mình quyết định làm ngay món chân giò giả cầy.

Thui chân giò xong.

Mình chạy ra vườn đào mấy củ riềng.

Mua thêm ít mẻ, mắm tôm rồi bắt đầu tẩm ướp.

Mùi riềng, mẻ hòa quyện thơm lừng cả góc bếp.

Ướp xong.

Mình đem nồi thịt đặt lên bếp cho ngấm gia vị

Rồi ra chiếc chõng tre ngoài sân nằm nghỉ.

Vắt tay lên trán.

Ngắm bầu trời cuối năm.

Chẳng biết ngủ từ lúc nào.

...

Đang ngủ ngon.

Bỗng thấy dưới chân nhột nhột.

Mình giật mình bật dậy.

Hóa ra con em gái đang ngồi cù lét.

Nó cười khanh khách.

– Đêm qua anh không ngủ à?

– Ngáy như con lợn.

Mình gãi đầu cười.

– Đi xe mệt.

Chứ thật ra...

Đêm qua đi xúc than thì có ngủ được mấy đâu.

...

Đi vào trong nhà.

Thấy bố đang ngồi hút thuốc.

Bố nhìn mình.

Cười.

– Về rồi hả thanh niên?

– Năm nay sinh viên rồi.

– Tết bố con mình làm vài chén nhé.

Mình cười toe.

– Nhất trí luôn thầy.

Hai bố con còn chưa kịp cười xong.

Mẹ từ bếp lườm ra.

– Đấy.

– Ông chỉ giỏi dạy hư nó.

– Uống cho lắm vào rồi học hành gì nữa.

Hai bố con nhìn nhau.

Mặt ai cũng ngắn tũn.

Chỉ biết cười trừ.

...

Đến trưa.

Nồi giả cầy cũng vừa chín.

Mùi thơm lan khắp nhà.

Cả gia đình lại quây quần bên mâm cơm.

Bố gắp miếng thịt. Nhâm nhi li rượu

Mẹ chan thêm bát canh.

Con em gái vừa ăn vừa xuýt xoa.

Mình chợt thấy.

Có lẽ...

Đây mới là hạnh phúc.

...

Ăn cơm xong.

Mình xin phép đi chơi một lúc.

Mẹ chỉ dặn.

– Đi cẩn thận.

– Tết nhất đường đông lắm.

Mình cười.

– Vâng.

Điểm đến đầu tiên.

Tất nhiên vẫn là quán net của chú Hà.

...

Bước vào cửa.

Ôi thôi.

Đông nghịt.

Nghỉ Tết đúng là khác.

Chỗ nào cũng kín người.

Toàn bọn học sinh.

Có mấy thằng cấp hai ngồi đánh Liên Minh mà chửi nhau như đúng rồi.

Nghe vừa buồn cười vừa thấy mình già đi mất mấy tuổi.

Mình đi thẳng vào quầy.

Bắt tay chú Hà.

– Về nghỉ Tết rồi à?

– Bao giờ đi?

– Năm nay nhớ xông quán cho chú nhé.

Hai chú cháu cười nói vài câu.

Rồi chú bảo.

– Ngồi trông quán hộ chú tí.

– Chú có việc đi một lát.

Mình gật đầu.

– Vâng.

...

Ngồi xuống máy.

Minh cũng vào Facebook xem trên này tết nhất thế nào rồi.

Bảng tin ngập tràn ảnh đi sắm Tết.

Ảnh đào.

Ảnh quất.

Ảnh gia đình.

Lướt thêm một lúc.

Mình vô tình nhìn thấy Facebook của P.

Sau lần dứt khoát chia tay

Mình cũng đã bỏ chặn em từ lâu.

Tò mò.

Mình bấm vào.

Trên tường toàn là những dòng trạng thái buồn.

Những câu viết về nỗi nhớ.

Về sự hối hận.

Đang định thoát.

Thì thấy bức ảnh mới nhất.

Em ngồi bên bờ kè sông.

Kèm dòng chữ:

"Yêu một người không khó... khó là quên một người từng là cả thế giới."

Mình nhìn rất lâu.

Rồi chỉ khẽ thở dài.

"Quên anh đi..."

"Đừng làm khổ mình nữa."


Đúng lúc ấy.

Điện thoại rung.

Là Linh nhắn cho mình:

"Ê hèm..."

"Tên kia..."

"Về quê là quên người ta rồi hả?"


Mình bật cười.

Không hiểu sao.

Mỗi lần nói chuyện với Linh.

Mọi muộn phiền đều nhẹ đi rất nhiều.

"Anh nhớ em."

"Nhớ lắm."


Linh nhắn lại ngay.

"Em cũng nhớ anh."

"Trên này lạnh lắm."


Mình dặn.

"Nhớ mặc áo anh mua nhé."

Linh cười.

"Áo anh tặng em không nỡ mặc ra đường."

"Sợ bẩn."


Mình chỉ biết cười.

Hai đứa hẹn nhau tối ba mươi sẽ gọi điện chúc Tết.

Nhắn thêm vài câu.

Rồi tạm biệt nhau.

Đút điện thoại vào túi quần

Trong lòng mình chỉ còn lại nỗi nhớ Linh.

...

Đúng lúc ấy.

Một cửa sổ chat fb hiện lên.

Là chị Samsung.

"Về lúc nào thế?"

"Từ sáng chị."


Chị trả lời rất nhanh.

"Hôm qua hành người ta mệt rã rời."

"Đi làm cứ ngủ gà ngủ gật."


Mình cười.

"Đừng khiêu khích em."

"Không em lại không chắc là không có lần thứ 3 đâu, thật đấy."


Chị gửi lại đúng một dòng.

"Hôn M :"*

Mình bật cười.

– Đúng là... yêu tinh.

Rồi tắt Facebook.

Đi ra ngoài rít điếu thuốc cho đỡ bí.

...

Chú Hà cũng vừa về.

Mình đứng dậy chào.

Trước khi đi.

Chú ném sang một bao Marlboro mới.

– Cầm lấy.

– Quà Tết.

Mình đỡ lấy.

– Cháu cảm ơn chú.

Chẳng phải họ hàng.

Nhưng chú lúc nào cũng thương mình như cháu ruột.

...

Đang đi về.

Điện thoại lại reo.

Là T.

Con bé học cùng lớp.

– Về rồi à M?

– Nãy tớ thấy cậu ngoài đường.

Mình cười.

– Ừ.

– Mới về sáng nay.

T nói.

– Lúc nào rảnh đi uống nước nhé.

– Ok.

Tắt máy.

Mình về nhà.

Đặt lưng xuống giường.

Ngủ một mạch đến tối.

...

Đang định xuống bếp nấu cơm.

Thì thấy nhà vắng tanh.

Gọi cho mẹ.

Mẹ cười.

– Tắm rửa đi.

– Tối cả nhà sang bác ăn tất niên.

Nghe vậy.

Mình cười ngay.

Đỡ phải nấu.

Tắm rửa xong.

Mặc bộ đồ gió.

Mình đi bộ sang nhà bác.

Trong sân đã đông kín người.

Ai thấy mình cũng hồ hởi.

– M về rồi à?

– Học hành thế nào?

– Gầy đi nhiều quá.

Mình chỉ cười.

Trả lời từng người.

Rồi vòng ra sau nhà.

Thấy anh út đang đứng nướng thịt.

Anh vừa nhìn thấy mình đã cười.

Ném luôn một xiên thịt sang.

– Ăn đi.

– Nóng mới ngon.

Mình cười.

Tiện tay cầm luôn lon bia anh để cạnh.

Nhấp một ngụm.

Rồi rút miếng thịt vừa nướng xong bỏ vào miệng.

Ngon đến lạ.

Hai anh em ngồi nhâm nhi thêm một lúc thì anh cũng nướng xong,

Mình bê khay thịt vào chia các mâm.

Rồi cùng mọi người dọn cỗ.

Tiếng cười nói rôm rả khắp căn nhà.

Mỗi người một câu chuyện.

Mỗi người một lời chúc.

Rượu vào.

Không khí càng vui hơn.

Đúng là...

Tất niên ở quê.

Có lẽ chẳng nơi nào mang lại cảm giác ấm áp như thế.

Đến gần mười giờ.

Ai cũng bắt đầu ra về để còn chuẩn bị cho những ngày Tết.

Mình về đến nhà.

Việc đầu tiên vẫn là gọi cho Linh.

Em cũng vừa ăn tất niên xong.

Hai đứa lại thủ thỉ.

Lại nhớ nhung.

Lại hẹn nhau sau Tết gặp lại.

Nói chuyện đến khi cả hai đều buồn ngủ.

Mới chịu chúc nhau ngủ ngon.

Ngày đầu tiên trở về quê.

Khép lại bình yên như thế.
Đọc đoạn về gặp Mẹ cảm động BS ạ, BS 9 mấy đấy
 

nowhereee

Yếu sinh lý
Chương 32: Giao thừa quê nhà

Sau hôm ấy.

Hai ngày hai mươi tám và hai mươi chín Tết cứ thế trôi qua trong những bữa tất niên nối tiếp nhau.

Ở quê mình, thanh niên đông lắm.

Đứa thì đi học.

Đứa đi làm công ty.

Đứa xuất khẩu lao động.

Quanh năm mỗi người một nơi, người Bắc, người Nam, người tận nước ngoài. Có khi cả năm chẳng gặp được nhau được một lần.

Chỉ có dịp Tết.

Mọi người mới lại tụ họp đông đủ.

Vì thế, ai cũng quý từng cuộc gặp.

Quý từng cái bắt tay.

Quý từng chén rượu đầu xuân.

Chỉ trong đúng hai ngày.

Mình phải đi ăn đến bốn, năm bữa tất niên.

Hết nhà này.

Lại sang nhà khác.

Có hôm vừa mới về đến cổng đã nghe tiếng gọi.

– M ơi! Sang làm vài chén!

Mình chỉ biết cười.

Lại xỏ dép đi tiếp.

Thành ra...

Hai ngày ấy gần như lúc nào trong người mình cũng có hơi men.

Buổi tối.

Linh gọi điện.

Lần nào đầu dây bên mình cũng toàn tiếng cụng ly, tiếng cười nói rôm rả.

Linh nghe một lúc rồi bực.

– Anh uống vừa thôi nhé.

– Vớ vẩn léng phéng là em cắt... chim đấy!

Mình đang ngà ngà mà cũng phải bật cười.

– Cái ấy... chỉ để dành cho mỗi em thôi.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Rồi bật cười khúc khích.

– Đồ dẻo miệng...

Hai đứa lại thủ thỉ thêm một lúc.

Linh kể, bố mẹ em vẫn chưa biết chuyện hai đứa yêu nhau.

Dạo này có vài người quen sang nhà mai mối.

Nhưng em đều từ chối.

– Em chẳng thích ai cả.

– Em chỉ yêu anh thôi.

Nghe em nói.

Trong lòng mình chợt thấy ấm áp.

Sau những chuyện đã qua với P.

Có lẽ mình càng biết trân trọng một người thật lòng với mình hơn.

Mình chỉ khẽ cười.

– Anh yêu em.

...

Sáng hai mươi chín.

Nhà mình bắt đầu gói bánh chưng.

Bố bảo:

– Năm nay hai bố con gói nhé.

Từ hồi học lớp sáu, bố đã dạy mình gói bánh.

Nhưng cả năm mới động vào một lần.

Thế nên cầm lá dong lên vẫn lóng ngóng như thường.

Hai bố con hì hụi gần cả buổi sáng.

Cuối cùng cũng gói được hơn chục cái.

Cái thì lùn.

Cái thì méo.

Có cái béo ụ.

Có cái lại dài ngoằng.

Hai bố con nhìn thành quả.

Rồi nhìn nhau.

Cùng phá lên cười.

Mẹ đứng bên cạnh chỉ biết lắc đầu.

– Đúng là hai bố con nhà này...

Cười xong.

Mẹ lại tất bật nhóm bếp.

Chuẩn bị luộc bánh.

Khói bếp nghi ngút.

Mùi lá dong.

Mùi nếp mới.

Mùi thịt mỡ.

Tất cả hòa quyện thành cái mùi rất riêng.

Mùi của Tết.

...

Thế nhưng vừa gói bánh xong.

Điện thoại lại reo.

– M ơi! Sang tất niên!

Mình nhìn bố.

Thở dài.

– Lại phải đi tiếp đây thầy ơi...

Bố chỉ cười.

– Thanh niên mà. Đi đi.

Thế là...

Lại thêm một trận rượu nữa.



Sáng hôm sau.

Ba mươi Tết.

Mình tỉnh dậy mà đầu vẫn còn lâng lâng.

Tự nhủ hôm nay nhất định không uống nữa.

Không thì tối giao thừa say khướt mất.

Đánh răng rửa mặt xong.

Mình gọi con em gái.

– Đi chợ không?

Con bé nhảy cẫng lên.

– Đi!

Hai anh em cưỡi xe máy chạy khắp những con đường quê.

Không khí Tết đã ngập tràn khắp nơi.

Qua bên kia cầu.

Là cả một khu chợ hoa rực rỡ sắc màu.

Đào.

Quất.

Cúc.

Lay ơn.

Người mua.

Người bán.

Tiếng mặc cả rôm rả khắp cả con phố.

Hai anh em đi loanh quanh mãi.

Cuối cùng cũng chọn được một cây đào khá đẹp.

Giá bốn trăm nghìn.

Con em gái tròn mắt.

– Đắt thế anh?

Mình cười.

– Năm nay anh có tiền.

– Mua cây đẹp tí cho oách.

Con bé cười tít mắt.

Năm nào bố cũng chỉ mua cây nhỏ.

Năm nay có anh trai đi học đại học về.

Khác hẳn.

Hẹn cô bán đào lát nữa chở giúp về nhà.

Hai anh em tiếp tục đi mua hoa quả.

Bánh kẹo.

Thuốc lá.

Đi ngang cửa hàng quần áo.

Mình kéo con bé vào.

– Thích bộ nào chọn đi.

– Năm nay anh mua tặng.

Con bé đứng đực mặt ra.

– Thật hả?

– Ừ.

-YEAHHHHH

Nó hí hửng chạy khắp cửa hàng.

Thử hết bộ này.

Đến bộ khác.

Mãi gần nửa tiếng sau mới chọn được một bộ vừa ý.

Thanh toán xong.

Suốt quãng đường về.

Nó ôm khư khư túi quần áo.

Cười suốt.

Đi thêm một đoạn.

Mình lại ghé vào cửa hàng khác.

Mua cho mẹ một bộ.

Mua cho bố một bộ.

Cả năm vất vả.

Có khi bố mẹ chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện mua quần áo mới cho mình.

...

Về đến nhà.

Đưa quần áo cho bố mẹ.

Bố cầm lên ngắm mãi.

Khuôn mặt rạng rỡ như trẻ thêm vài tuổi.

Mẹ thì cười.

Miệng mắng.

– Lại tiêu tiền linh tinh.

Nhưng ánh mắt thì vui lắm.

Nhìn bố mẹ như vậy.

Tự nhiên mình cũng thấy hạnh phúc theo.

...

Ăn trưa xong.

Cả nhà nghỉ một giấc.

Đến chiều.

Lại bắt đầu dọn dẹp nhà cửa lần cuối.

Con em gái hí húi trang trí cây đào.

Mình cùng bố mẹ làm gà.

Chuẩn bị mâm cúng tất niên.

Nhà mình năm nào cũng cúng tất niên vào tối ba mươi.

Không cúng đúng thời khắc giao thừa như nhiều nơi.

Có lẽ do phong tục của dân tộc mình từ xưa vẫn vậy.

Mỗi vùng một tục.

Nhưng điều quan trọng nhất.

Vẫn là cả gia đình được ngồi bên nhau.

...

Đến khi hương trên bàn thờ gần tàn.

Mâm cỗ cũng vừa hoàn thành.

Đúng chuẩn mâm cỗ quê.

Gà luộc.

Giò.

Bánh chưng.

Miến.

Giả cầy.

Nem.

Canh măng.

Đầy kín cả bàn.

Mình tranh thủ gọi điện cho đám anh em thân thiết.

Năm nào cũng vậy.

Tối ba mươi.

Bọn mình đều thống nhất ăn ở nhà mình rồi cùng nhau đón giao thừa.

Cường.

Long.

Hải.

Hiệp.

Với mấy thằng nữa.

Đứa nào cũng bảo:

– Có mặt luôn!

Khoảng bảy giờ tối.

Anh em kéo đến đông đủ.

Thằng nào cũng dắt theo người yêu.

Nhìn quanh.

Tự nhiên mình cũng thấy hơi chạnh lòng.

Nhưng rồi lại bật cười.

"Mình còn có Linh mà..."

Nhà mình hôm nay làm tới năm mâm.

Bác.

Chú.

Anh chị.

Họ hàng.

Đông kín cả sân.

Tiếng cười nói rộn rã từ đầu đến cuối.

Ai cũng nâng chén chúc nhau.

Chúc một năm mới bình an.

Làm ăn phát đạt.

Con cháu học hành giỏi giang.

Mình với đám bạn cũng chẳng khá hơn.

Rượu vào.

Lời ra.

Bao nhiêu chuyện cũ đều được mang ra kể.

Đứa khoe công việc.

Đứa kể chuyện yêu đương.

Đứa kể chuyện đi làm xa.

Tiếng cười cứ thế vang khắp sân.

Đến khoảng chín giờ.

Như thành thông lệ.

Nhà mình lại lôi bộ karaoke ra giữa hiên.

Mấy bác lớn tuổi hát nhạc đỏ.

Mấy anh thanh niên giành mic hát nhạc trẻ.

Có ông hát như bò rống.

Thế mà ai cũng cười nghiêng ngả.

Đúng mười giờ.

Moij người bắt đầu về.

Ai cũng phải về chuẩn bị mâm cúng giao thừa ở nhà mình.

Mấy cô người yêu của đám bạn ở lại phụ mẹ mình dọn dẹp.

Còn bọn con trai kéo nhau ra chõng tre ngoài sân hút thuốc.

Nhường chỗ trong nhà cho các bác ngồi uống nước.

Có hơi men.

Mấy thằng bắt đầu đem người yêu ra... so sánh.

– Người yêu tao xinh nhất.

– Được cái xinh thôi, nhìn người yêu tao dáng ngon này.

– Ngon bằng người yêu tao sao được.

Mỗi thằng một câu.

Cãi nhau chí chóe.

Cuối cùng chẳng thằng nào chịu thằng nào.

Chỉ còn tiếng cười vang cả góc sân.

Đến gần mười một giờ.

Mọi người cũng lần lượt ra về.

Mình và con em gái thay quần áo mới.

Xin phép bố mẹ.

– Thầy u, con lên đền xin lộc nhé.

Năm nào cũng vậy.

Hai anh em đều ra khỏi nhà trước giao thừa.

Đúng mười hai giờ mới quay về xông nhà.

Ra đến đầu xóm.

Lại gặp thêm đám Cường.

Long.

Hải.

Thế là cả hội rủ nhau đi bộ.

Ngôi đền chỉ cách nhà khoảng một cây số.

Nhưng đi bộ mới vui.

Vừa đi.

Vừa trêu nhau.

Vừa kể đủ thứ chuyện.

Lên đến đền.

Đã gần mười một giờ rưỡi.

Khói hương nghi ngút.

Ai cũng chắp tay thành tâm.

Cầu cho bố mẹ mạnh khỏe.

Gia đình bình an.

Làm ăn thuận lợi.

Học hành đỗ đạt.

Yêu nhau lâu dài.

Khấn xong.

Cũng gần mười hai giờ.

Anh em hẹn nhau:

– Sang canh tập trung đi chúc Tết nhé!

Rồi ai về nhà nấy.

Mình với con em chạy bộ một mạch.

Vừa kịp bước qua cổng.

Đồng hồ điểm đúng mười hai giờ.

Ngoài trời.

Tiếng pháo hoa bắt đầu nổ rền.

Mình quay sang bảo con em.

– Đi sau anh nhé.

Rồi chạy vụt vào nhà.

Hô thật to.

– Chúc mừng năm mới bố mẹ!

Cả nhà bật cười.

Mẹ ôm hai anh em vào lòng.

Chúc đủ điều.

Sức khỏe.

Bình an.

Học hành.

May mắn.

Rồi mẹ rút trong túi ra.

Hai tờ một trăm nghìn.

– Mẹ mừng tuổi hai anh em.

– Chúc các con năm mới mạnh khỏe, ngoan ngoãn.

Mình quay sang bố.

Ông lục túi mãi.

Cuối cùng...

Rút ra đúng một điếu thuốc.

Đưa cho mình.

Rồi cười ngượng.

– Bố hết tiền rồi.

– Cả năm đi làm mẹ mày giữ hết.

Cả nhà cười ầm lên.

Mẹ thì lườm.

– Ông còn nói được.

Đến lượt mình.

Mình rút ví.

Lấy ra ba tờ năm trăm nghìn.

Đưa cho bố.

Đưa cho mẹ.

Đưa cho con em gái.

– Con mừng tuổi cả nhà.

Ba người nhìn nhau.

Ngỡ ngàng.

– Sao nhiều thế con?

Mình cười.

– Con đi làm được tiền rồi mà.

Bố mẹ nhìn mình.

Ánh mắt đầy tự hào.

Con em gái thì cười toe.

Ôm chặt tờ tiền như sợ ai lấy mất.

Khung cảnh ấy.

Ấm áp đến lạ.

...

Đợi khoảng năm phút.

Mạng điện thoại mới đỡ nghẽn.

Mình vội gọi cho Linh.

Đầu dây bên kia vừa kết nối.

Đã nghe tiếng em cười.

– Chúc mừng năm mới anh yêu!

Mình cũng mỉm cười.

– Chúc em năm mới luôn xinh đẹp, mạnh khỏe... và mãi ở bên anh nhé.

Linh cười khúc khích.

– Em nhớ anh lắm...

– Giao thừa trên này chán lắm.

– Chỉ muốn hết Tết để gặp anh thôi.

Hai đứa thủ thỉ thêm một lúc.

Trước khi tắt máy.

Linh còn cười rất tinh nghịch.

– Ra Tết nhớ lì xì em thật to nhé.

– Lì xì kiểu gì, to bằng cổ tay nhé, hihi?

– Hứ! Anh hư lắm, Đến lúc đó... em sẽ đòi.

Nói xong.

Em bật cười.

Rồi tắt máy.

Mình đứng ngoài hiên.

Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Pháo hoa vẫn rực sáng.

Trong sân.

Cây đào vừa mua buổi sáng khẽ rung theo gió.

Trong nhà.

Tiếng bố mẹ và con em gái vẫn ríu rít cười nói.

Mình hít một hơi thật sâu.

Khẽ mỉm cười.

Năm cũ đã khép lại.

Một năm mới... cũng vừa bắt đầu.
Hay quá
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 157: Anh về rồi đây

Chiếc xe dừng lại trong sân xóm trọ khi buổi chiều đã dần dịu nắng.

Mình tắt máy nhưng chưa bước xuống ngay.

Hai tay vẫn đặt trên ghi-đông, mắt nhìn về phía cầu thang dẫn lên căn phòng quen thuộc. Trong đầu không còn những câu nói của K, cũng không còn dòng tin nhắn vừa gửi cho V.Anh.

Chỉ còn một cảm giác rất lạ.

Nhẹ nhõm.

Nhưng cũng trống trải.

Giống như mình vừa tự tay khép lại một cánh cửa đã mở quá lâu. Dù biết phía sau cánh cửa ấy chẳng còn gì thuộc về mình, đến khi thật sự đóng nó lại, lòng vẫn không thể bình thản ngay được.

Mình ngồi yên thêm vài phút.

Gió chiều lùa qua khoảng sân, mang theo mùi thức ăn từ những phòng trọ xung quanh. Đâu đó có tiếng nước chảy, tiếng người gọi nhau, tiếng một đứa trẻ khóc ngoài đầu ngõ.

Cuộc sống vẫn diễn ra bình thường.

Chẳng ai biết hôm ấy mình vừa chính thức nói lời tạm biệt với một người từng chiếm gần như toàn bộ trái tim mình.

Mình ngẩng đầu nhìn căn phòng Huyền Diệu.

Cửa đang khép hờ.

Ánh sáng từ bên trong hắt ra hành lang.

Bất giác mình mỉm cười.

Rồi tự nói trong lòng:

Xong rồi.

Từ hôm nay...

Mình chỉ còn một người để yêu.



Mình bước lên cầu thang.

Mỗi bậc chân đều chậm hơn bình thường.

Không phải vì say.

Mà vì trong lòng vẫn còn lẫn lộn quá nhiều thứ.

Đến trước cửa phòng Huyền Diệu, mình đứng lại một lúc rồi mới đưa tay đẩy nhẹ.

Cánh cửa mở ra.

Em đang ngồi trên giường, cúi đầu gấp quần áo. Mái tóc buộc gọn sau gáy. Trên người là bộ đồ ở nhà đơn giản, chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, mình lại thấy em đẹp hơn tất cả những hình ảnh từng xuất hiện trong ký ức.

Nghe tiếng cửa, Huyền Diệu ngẩng lên.

Vừa thấy mình, em cười ngay.

— Anh về rồi à?

Mình nhìn em.

Câu trả lời mắc lại vài giây trong cổ họng.

Rồi mới khẽ nói:

— Ừ.

— Anh về rồi đây.

Có lẽ Huyền Diệu không hiểu hết ý nghĩa của câu ấy.

Em chỉ nghĩ mình vừa trở về sau một buổi gặp bạn.

Còn với mình...

Đó là lần đầu tiên sau rất lâu, mình thật sự trở về với hiện tại.

Không đứng ở cửa nói chuyện như mọi lần, mình bước thẳng vào phòng.

Huyền Diệu còn chưa kịp hỏi thêm, mình đã cúi xuống ôm chặt lấy em.

Em khựng lại.

Hai tay vẫn còn cầm chiếc áo đang gấp dở.

Một lúc sau mới từ từ đặt nó xuống, rồi vòng tay ôm lấy lưng mình.

— Anh sao thế?

Mình không trả lời ngay.

Chỉ vùi mặt vào mái tóc em, hít thật sâu mùi hương quen thuộc.

Mùi dầu gội.

Mùi quần áo sạch.

Cả hơi ấm từ cơ thể người con gái đã ngày ngày ở bên cạnh, nhưng có lúc mình lại coi điều ấy là hiển nhiên.

Huyền Diệu siết vòng tay chặt hơn.

— Có chuyện gì à anh?

Mình lắc đầu.

— Không.

— Không sao.

— Thế sao tự nhiên ôm em chặt thế?

Mình khẽ cười.

— Anh nhớ em thôi.

Em hơi lùi lại, nhìn thẳng vào mặt mình.

— Mới có mấy tiếng không gặp mà nhớ?

— Ừ.

— Hôm nay anh lạ thật.

— Lạ chỗ nào?

Huyền Diệu đưa tay chạm nhẹ lên má mình.

— Em không biết.

— Nhưng mắt anh buồn.

Mình định cười cho qua.

Nhưng ánh mắt em khiến mình không giấu được hoàn toàn.

Huyền Diệu luôn như vậy.

Có những điều mình không nói, em vẫn nhận ra.

Mình nắm lấy bàn tay đang đặt trên má.

— Anh không buồn.

— Chỉ hơi mệt thôi.

Em nhìn thêm một lúc, rồi ghé sát lại.

— Anh uống rượu à?

— Ừ.

— Đi đâu uống?

— Gặp một người bạn cũ.

— Bạn cũ nào?

Mình mỉm cười.

— Một người lâu rồi không gặp.

Huyền Diệu nheo mắt:

— Anh nói nghe đáng nghi lắm.

— Có gì mà đáng nghi?

— Anh uống rượu xong về ôm em như sợ em biến mất.

— Rồi lại bảo gặp bạn cũ.

Em nhéo nhẹ vào eo mình.

— Khai thật đi.

Mình bật cười, giữ lấy tay em.

— Chỉ là bạn thôi.

— Ôn vài chuyện cũ.

— Hết rồi.

Hai chữ cuối mình nói rất nhẹ.

Nhưng Huyền Diệu chợt im.

Có lẽ em nghe thấy một điều gì đó sâu hơn trong giọng mình.

Em không hỏi thêm.

Chỉ kéo mình ngồi xuống giường.

— Thôi.

— Anh nằm nghỉ đi.

— Có gì muốn kể thì kể.

— Không muốn kể cũng được.

Mình nhìn em.

— Em không tò mò à?

— Có.

— Nhưng em không muốn ép.

Huyền Diệu kéo chiếc gối lại, vỗ nhẹ vào bên cạnh.

— Nằm xuống.

— Em ở đây.

Mình không từ chối.



Hai đứa nằm cạnh nhau trong căn phòng nhỏ.

Ánh nắng chiều xuyên qua khe cửa, rơi thành một vệt dài trên nền nhà.

Huyền Diệu nằm nghiêng, đầu gối lên cánh tay mình. Một tay em đặt nhẹ trước ngực mình, như thể chỉ cần chạm vào đó là biết mình vẫn đang ở bên cạnh.

Mình nhìn lên trần nhà.

Không nói.

Em cũng không thúc giục.

Cứ nằm như thế rất lâu.

Đôi khi người ta chẳng cần những câu an ủi thật hay.

Chỉ cần một người chịu ở cạnh mình trong lúc lòng chưa yên.

Huyền Diệu khẽ hỏi:

— Anh có đau đầu không?

— Một chút.

— Em lấy nước nhé?

— Không cần.

— Thế ngủ một lúc đi.

— Còn em?

— Em nằm đây.

Mình quay sang.

— Em không có việc gì à?

— Có.

— Nhưng giờ em muốn nằm với anh.

Mình bật cười.

— Em nói nghe như anh sắp chết.

— Anh vẫn còn cười được là tốt.

Em đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mình.

Cử chỉ rất chậm.

Rất dịu.

Mình nhắm mắt lại.

Cảm giác mệt mỏi dần kéo đến.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, mình nghe Huyền Diệu nói rất nhỏ:

— Em không biết hôm nay anh gặp ai.

— Nhưng anh về với em là được.

Câu nói ấy khiến ngực mình nhói lên.

Không phải vì đau.

Mà vì trong giây phút đó, mình hiểu mình đã lựa chọn đúng.



Không biết mình ngủ được bao lâu.

Khi mở mắt ra, căn phòng đã bớt sáng.

Chiếc rèm cửa được kéo kín hơn lúc trước, chắc Huyền Diệu sợ nắng chiếu vào mặt mình.

Cánh tay bên cạnh trống không.

Mình ngồi dậy.

Trong phòng chỉ còn tiếng quạt quay đều.

Từ bên ngoài vọng vào tiếng bát đũa và mùi thức ăn thơm phức.

Mình bước xuống giường, đi ra cửa.

Huyền Diệu đang ngồi trước bếp ga mini, một tay đảo chảo rau, một tay giữ mái tóc khỏi rơi xuống.

Trên chiếc bàn nhỏ đã có bát canh và đĩa thịt rang.

Thấy mình, em quay lại cười.

— Dậy rồi à?

— Ừ.

— Đỡ đau đầu chưa?

— Đỡ rồi.

— Đi rửa mặt đi anh

— Sắp ăn cơm.

Mình đứng tựa cửa nhìn em.

Chẳng hiểu sao cảnh ấy lại khiến lòng mình bình yên đến vậy.

Không phải điều gì lớn lao.

Chỉ là một cô gái đứng nấu cơm, chờ mình tỉnh dậy.

Nhưng sau tất cả những gì đã qua, mình mới thấy được chờ đợi cũng là một loại hạnh phúc.

Huyền Diệu thấy mình vẫn đứng đó liền hỏi:

— Anh nhìn gì thế?

— Nhìn em.

Em khựng lại.

Rồi quay đi, cố giấu nụ cười.

— Hôm nay anh uống rượu xong lạ thật.

— Bình thường anh không nhìn em à?

— Có.

— Nhưng không nói.

Mình bước tới, vòng tay ôm nhẹ từ phía sau.

Huyền Diệu hơi giật mình.

— Nóng.

— Em đang nấu ăn.

— Anh ôm một lúc thôi.

Em bật cười.

— Anh hôm nay dính người thật đấy.

— Không thích à?

— Thích.

— Nhưng rau cháy bây giờ.

Mình buông ra, cầm lấy chiếc đũa đảo giúp.

— Để anh làm.

Huyền Diệu nhìn mình:

— Người uống rượu mà chăm thế.

— Anh tỉnh rồi.

— Thế lát rửa bát nhé.

— Được.

Em tròn mắt:

— Anh đồng ý thật à?

— Ừ.

— Có khi nào anh bị ai nhập không?

Mình bật cười:

— Em cứ coi như hôm nay anh tốt đột xuất.

— Em phải tận dụng mới được.



Đúng lúc ấy, Dương từ trên tầng chạy xuống.

Nó vừa đi vừa kéo lại áo, chắc mới ngủ dậy.

Nhìn thấy mình đứng trước bếp, nó dừng hẳn.

— Ô.

— Bố cháu nay về rồi à?

— Ừ.

Nó bước tới, ngửi ngửi.

— Có mùi rượu.

— Đi rượu mảnh à?

Mình cười:

— Có người bạn gọi.

— Bạn nào?

— Bạn cũ.

Dương nhìn mình thật lâu.

Chắc nó đoán có điều gì đó khác thường.

Nhưng vì không biết mình gặp K nên cũng chẳng hỏi sâu.

Nó chỉ chép miệng:

— Bạn cũ mà uống từ trưa đến chiều.

— Vui nhỉ.

Mình gật đầu:

— Tàm tạm.

Dương ngồi xuống ghế, nhìn một lượt rồi lại hỏi:

— Sao hôm nay mày hiền thế?

— Bình thường tao dữ à?

— Không dữ.

— Nhưng mặt mày lúc nào cũng như có người nợ tiền.

Huyền Diệu bật cười.

Mình cầm đôi đũa chỉ sang nó:

— Ăn cơm không?

— Có.

— Thế gọi Hương xuống.

Dương đứng dậy đi được hai bước lại quay sang.

— Chắc chắn mày có chuyện.

— Nhưng thôi.

— Tối tao hỏi.

Mình chẳng đáp.

Chỉ cười.

Có lẽ chính vì mình không chửi lại nên nó càng thấy lạ.



Bữa cơm hôm ấy vẫn đủ bốn người như mọi ngày.

Hương kể chuyện buổi học.

Dương tranh miếng thịt cuối cùng.

Huyền Diệu lâu lâu lại nhìn sang mình.

Còn mình chủ yếu ngồi nghe.

Không phải buồn.

Chỉ là trong lòng đang có một sự yên tĩnh rất lâu rồi mình chưa từng cảm nhận.

Dương gắp miếng thịt cuối, Hương lập tức dùng đũa chặn lại.

— Để cho anh M.

— Hôm nay anh ấy uống rượu.

Dương nhìn mình:

— Nó uống rượu thì càng không nên ăn thịt.

— Phải ăn rau cho mát gan.

Mình cười:

— Mày muốn đớp thì nói thẳng.

Nó gắp luôn:

— Thế bố không khách sáo.

Huyền Diệu nhìn sang:

— Anh Dương, hôm nay anh M mệt đấy.

Dương đang nhai liền chậm lại.

Nó nhìn mình, rồi đẩy nửa miếng thịt sang bát.

— Thôi.

— Cho bạn.

Mình bật cười:

— Mày ăn đi.

— Không cần thương hại.

— Tao chia sẻ.

— Tình anh em.

Hương lắc đầu:

— Nãy còn giành.

— Giờ thấy người ta mệt lại tình cảm.

Dương rất tự nhiên:

— Con người anh phức tạp.

Cả bàn cười.

Bữa cơm nhờ thế cũng nhẹ nhàng hơn.



Ăn xong, lần đầu tiên mình chủ động thu bát đũa.

Dương đang định nằm xuống, thấy thế liền bật dậy.

— Mày làm thật à?

— Rửa bát thôi mà.

— Nhưng bình thường ai bảo mày mới làm.

— Hôm nay muốn làm.

Nó nhìn Huyền Diệu:

— Diệu.

— Em làm gì nó thế?

Huyền Diệu cười:

— Em không biết.

— Chắc hôm nay anh ấy yêu đời.

Mình mang bát đi rửa.

Dương đứng sau vẫn lẩm bẩm:

— Có biến.

— Chắc chắn có biến.

Hương kéo tay nó:

— Anh thôi đi.

— Người ta tốt lên cũng hỏi.

— Tao sợ mai nó quay lại như cũ.

Mình ngoái lại:

— Mày còn nói nữa thì tự rửa.

Nó lập tức im.

Đúng là Dương.

Muốn nó ngừng chỉ cần dọa cho làm việc.



Dọn dẹp xong, Dương với Hương về phòng dưới.

Mình và Huyền Diệu trở lại căn phòng của em.

Em ngồi tựa đầu giường.

Mình ngồi bên cạnh.

Không ai nói gì trong vài phút đầu.

Huyền Diệu là người phá vỡ im lặng trước.

— Anh M.

— Gì?

— Hôm nay anh thật sự khác.

— Em nói mấy lần rồi.

— Vì em thấy thế.

— Anh bình thường cũng ôm em.

— Nhưng hôm nay giống như...

Em tìm từ một lúc mới nói:

— Anh sợ mất em.

Mình nhìn em.

Không phủ nhận.

Huyền Diệu nghiêng đầu:

— Có phải chuyện cũ không?

Mình im lặng vài giây.

Rồi gật đầu.

— Có liên quan.

Em không hỏi tên ai.

Chỉ khẽ nói:

— Anh gặp người liên quan đến chị ấy à?

Mình quay sang nhìn.

— Sao em đoán được?

— Em không ngốc.

— Với lại em biết trong lòng anh vẫn còn một góc chưa khép.

Câu ấy làm mình thấy có lỗi.

— Em giận không?

Huyền Diệu lắc đầu.

— Không.

— Vì nếu anh chưa quên được ngay cũng bình thường.

— Có những người đâu thể muốn quên là quên.

Mình nắm lấy tay em.

— Hôm nay anh đã nói lời tạm biệt rồi.

Em nhìn mình thật lâu.

— Thật à?

— Ừ.

— Anh không kể chi tiết được.

— Nhưng mọi thứ kết thúc rồi.

— Từ giờ anh không muốn ngoái lại nữa.

Mắt Huyền Diệu chậm rãi đỏ lên.

Không phải vì ghen.

Mà giống như em vừa nghe một lời mình đã chờ rất lâu.

— Anh chắc không?

Mình gật đầu.

— Chắc.

— Vì anh không muốn người hiện tại phải buồn vì quá khứ của anh nữa.

Em siết tay mình.

— Em không cần anh quên sạch.

— Em chỉ cần khi anh nhớ lại, anh vẫn chọn trở về với em.

Mình khẽ cười.

— Anh đang ở đây rồi.

Huyền Diệu không nói gì thêm.

Chỉ tựa đầu lên vai mình.

Một lát sau, mình cảm thấy nước mắt em rơi xuống áo.

Mình đưa tay nâng mặt em lên.

— Sao lại khóc?

Em vừa lau mắt vừa cười.

— Em vui.

— Anh nói câu nào cũng làm em khóc.

— Anh có nói gì đâu.

— Anh bảo anh chọn em.

Mình nhìn em.

Rồi khẽ hôn lên trán.

— Ừ.

— Anh chọn em.



Hai đứa ôm nhau rất lâu.

Không ai nhắc lại V.Anh.

Không hỏi về những điều đã qua.

Tối ấy, mình chỉ muốn cảm nhận thật rõ người con gái đang ở trong vòng tay.

Huyền Diệu ngẩng lên:

— Anh có chắc hôm nay không phải do rượu không?

Mình bật cười:

— Anh tỉnh rồi.

— Mai anh có đổi ý không?

— Không.

— Mai anh lại lạnh lùng thì sao?

— Em cứ nhắc.

— Em nhắc nhiều anh lại bảo phiền.

— Giờ anh quen rồi.

Huyền Diệu cười.

— Vậy anh nhớ em thật à?

— Thật.

— Nhiều không?

— Đủ để vừa về đã muốn ôm.

Em đỏ mặt, khẽ nhéo eo mình.

— Anh hôm nay nói ngọt thật.

— Không thích à?

— Thích.

— Nhưng em vẫn thấy anh có gì đó chưa nói hết.

Mình cúi xuống, chạm trán mình vào trán em.

— Có những chuyện anh sẽ kể sau.

— Còn hôm nay...

— Anh chỉ muốn ở cạnh em.

Huyền Diệu gật đầu.

Không hỏi thêm nữa.

Có lẽ yêu một người không chỉ là biết lúc nào nên tiến đến.

Mà còn phải biết lúc nào nên để người ấy giữ lại một khoảng lặng cho riêng mình.



Phần còn lại của đêm ấy, hai đứa gần nhau hơn mọi lần.

Không phải vì men rượu.

Cũng không phải vì một phút bốc đồng.

Mà vì lần đầu tiên, mình cảm thấy giữa hai đứa không còn bóng dáng của bất kỳ ai khác.

Mình và em hôn nhau, nụ hôn thật sâu

Từng chiếc áo, chiếc quần được cả 2 trút xuống cuối giường

Mình lần mò từng ngóc ngách nhỏ trên cơ thể em

Em má đỏ mặt ngượng ngịu, nhưng không cản mình

Vẫn những hành động cũ, nhưng động tác cũ

Nhưng lần này, là Huyền Diệu

Cô gái khiến mình từ một thằng lạnh lùng

Từ một thằng sắt đá

Mềm dần

Hôn môi em, rồi xuống tai, xuống cổ

Em rên nhẹ theo từng hành động của mình

Em đẹp, vẻ đẹp của thiếu nữ tuổi mười tám

Bầu ngực săn chắc, núm ti hồng hào

Vòng eo nhỏ

Đôi chân dài, thon gọn, trắng

Vùng tam giác lông dài, xoăn nhẹ

Mình khẽ cười

Em đỏ mặt, lấy gối che mặt rồi mắng yêu

“Anh nhìn ít thôi”

“Rõ là xấu hổ”

Mình cười rồi hôn nhẹ bầu vú em, em quắn người lại, núm ti săn dần lên

Lưỡi mình nhẹ nhàng uốn cong quanh đầu ti em

Em rên lên liên hồi

Bên dưới, chắc cô bé cũng đã rịn nước

Mình nhẹ nhàng rời cặp vú em

Rồi xuống đến vùng tam giác

Nhẹ nhàng tách đôi chân thọn gọn em ra, rồi liếm nhẹ, dọc cái lồn ướt át của em

Em khép chân lại, rồi rên rỉ, lồn em thơm lắm, thơm mùi thiếu nữ trinh nguyên

Mình vục lấy vục để, rồi tay mân mê vê núm ti em

Em thì vẫn trùm gối lên mặt, nén tiếng thở gấp và rên vào trong gối

Hôn thêm một lúc

Mình nhẹ nhàng đặt thằng cu em đang đòi đâm chọc

Đặt nhẹ vào cửa lồn em, rồi nói

“Diệu! Em sẵn sàng chưa?”

Huyền Diệu nhìn mình rất lâu rồi khẽ hỏi:

— Em mới là người phải hỏi, a thật sự sẵn sàng chưa?

Mình nắm lấy tay em.

— Anh sẵn sàng bước tiếp cùng em.

Em không nói.

Chỉ mỉm cười, rồi ôm lấy mình.

Mình nhẹ nhàng đẩy buồi vào trong cửa lồn em

Khó khăn lắm, đầu khấc mới chui được vào một nửa

Em đau, em khẽ rên nhỏ, mình hôn em, rồi nhẹ nhàng cho thêm từng chút một

Đến khi thấy mắc mắc

Mình hôn em, rồi nói

“ Em chịu đau chút nhé”

Em không trả lời, chỉ khẽ gật đầu

“Thụt”

Sau tiếng đó, em khẽ hét nhẹ lên, rồi khóc, hai hàng nước mắt em tuôn ra

Mình không nhấp, mình khẽ hôn em, rồi lau nước mắt em

“Đau lắm không, anh xin lỗi”

“Hơi thôi ạ, em yêu anh, anh giờ không thoát được em đâu”

Mình cười rồi nhẹ nhàng nhấp

Từng cú nhấp uyển chuyển

E cũng dần đỡ đau, khẽ ưỡn lên theo từng nhịp nhấp của mình

Từng tiếng da thịt chạm nhau, từng âm thanh rên rỉ trong căn phòng trọ đó

Mình và em đã là của nhau thật rồi

Chỉ riêng tư thế đó, mình và em dính lấy nhau

Sau 20p mình cũng muốn xuất rồi

Em cũng ra nhiều lắm, nước lồn em chảy ra theo từng nhịp đâm chọc của mình

Nhấp nhanh một hồi mình ghé vào tai em

“Anh ra nhé, yêu em”

“Anh không sợ như a Dương à?”

“Mà đòi cho vào trong”

Mình kệ, nhấp thêm vài cái hồi tuôn hết trong lồn em, lồn em co giật theo từng nhịp bắn của buồi mình

Rồi đổ vật xuống người em, mà thở

Em xoa xoa lưng mình, rồi hôn mình

Sau 5p, mình ngã vật sang bên cạnh em

Khẽ xoa nhẹ bầu vú rồi luồn ra sau lưng xoa lưng em

Em khóc, mình cũng rớm nước mắt

Không phải vì đau

Mà vì cả hai đều hiểu từ giây phút ấy, mối quan hệ này đã bước sang một đoạn khác.

Không còn là cô gái kiên trì đi theo một người mang nhiều tổn thương.

Cũng không còn là chàng trai mãi đứng giữa quá khứ và hiện tại.

Chỉ còn hai người đang thật sự chọn nhau.

Hai đứa đều không đi rửa, cứ nằm vậy ôm nhau, chìm vào giấc ngủ…

Đến nửa đêm, khi còn đang miên man vì trận chiến tối qua

Thì lại thấy nhột dưới dái

Mình khẽ mở mắt, thì thấy Diệu tay đang sóc nhẹ buồi mình

Đôi mắt em nhìn chăm chú lắm, từng cử chỉ nhẹ nhàng, làm mình lại nứng

Em đang sóc, thấy bất thường

Em ngẩng mặt lên, thấy mình cười, em xấu hổ bỏ tay ra, rồi chùm kín vào chăn

— Đồ đáng ghét kia

— Anh dậy lúc nào thế

— Hic xấu hổ quá

Mình cười, kéo em vào lòng

— Ai bảo có người làm trò gì, làm anh tỉnh giấc

Em khẽ vén mặt khỏi chăn nhưng vẫn trùm kín

— Em xem thôi

— Xem cái thứ mất nết này như nào, mà làm em đau ko ngủ được

Mình xoa nhẹ bầu vú em, rồi nhẹ nhàng ghé sát tai em thì thầm

— Em thèm à? Để anh cho em sướng nhé

Em không nói gì, bẽn lẽn nép vào ngực mình

— Đâu, ai thèm!!!

— Không thèm mà cái gì nó ướt nhẫy kia

Mình vừa nói vừa nhẹ nhàng lấy bàn tay xoa mu lồn em

— Ư….ư….ư… đồ đáng ghét….ư…ư

Rồi môi chạm môi, tay chạm tay

Vừa hôn em, vừa nghĩ trong đầu

“Em dâm thật đấy, thế mà còn tỏ vẻ”

Hôn chán chê mình lại tách chân em ra, rồi liếm lồn em

Thứ nước tinh khôi trong trẻo từ khe lồn em ướt đẫm, mùi thơm nhè nhẹ

Vục mồm vào, mình húp sạch từng tí từng tí một những thứ trong lồn em

Em quằn quại lên sung sướng

Hai tay bấu lấy đầu mình, như muốn hỗ trợ cái đầu mình vục sâu hơn vào lồn em

— Ư…ư…ư…ưm… Anh ơi, em sướng quá…ư

Mình nhoẻn miệng cười rồi nói

— Em giờ còn đau như tối không

— Em không

— Em sướng lắm

— Anh hôn nó đi, em thích lắm, em sướng lắm…ư…ư..ư

Như tiếp thêm động lực, mình vục sâu hơn vào lỗ lồn kia, quét đi quét lại từng nhịp nhẹ nhàng, đến khi em rùng mình, một dòng nước suối chảy ra ồ ạt, mình há mồm nuốt trọn, nhưng nhiều quá, mình nuốt không kịp

Em co giật thêm một lúc, hơi thở gấp gáp, mái tóc đã rối bời từ bao giờ

Mình khẽ trườn lên trên, vòng tay ra sau gáy em

Em vẫn trong cơn đê mê, đôi mắt nhắm nghiền, miệng thì nhoẻn cười

— Anh địt em nha

— Mất dạy

— Ai cho anh nói tục tĩu thế

Em vừa nói vừa đỏ ửng mặt

— Vậy cho anh được phép địt em nhé

Em cười

— Khác quái gì nãy đâu

— Ơ ngoan hơn mà

— Đồ mất nết

Nói vậy thôi nhưng chân em cũng khẽ dạng ra rồi

Mình đứng dậy, bế em lên

Em hơi ngạc nhiên, nhưng không thắc mắc gì, mà vịn vào cổ mình

Cả hai lại hôn nhau

Mình bế em ra phía cửa sổ

Nhẹ nhàng dơ một chân em lên

Đặt em lên trên bàn học

Tư thế này, nhìn cái lồn hồng hào trinh nguyên của em, nó đẹp, như một tuyệt tác của tạo hóa

Mình nhẹ nhàng rê con cặc vào cửa lồn em, rồi nhấp nhả từng chút một

Tuy nước lồn em chảy ra nhiều, nhưng vẫn còn ám ảnh hồi tối khi mình phá trinh

Em cũng hơi khom người một chút

— Anh địt nhẹ thôi, em đừng lo

— Vâng, em sợ lắm

Mình không nói nữa, nhẹ nhàng từng chút từng chút một, đâm vào lồn em

Khi con cặc đã ngập sâu trong lồn, mình dừng lại một chút, một tay vê vú

Một tay xoa mông em, rồi mới đưa đẩy

— ư…ư…ư…nhẹ thôi anh…

— Sao tư thế gì lạ thế…ư…ư.uiii.ư..ư

— Sâu quá anh ơi…ư…ư…

Em rên to, rên theo từng nhịp địt của mình

Chiếc bàn học của em, nó ọp ẹp, làm mỗi lần mình nhấp, nó cũng muốn rơi cả ra

— ư….ư…anh….ư….em sướng quá…ư…

— Sướng không em, anh địt mạnh hơn nhé

Có vẻ em rất kích thích với những lời thô tục của mình

Mỗi lần nói thế, lồn em như thít thêm chặt con cặc của mình

Bên dưới, con cặc mình vẫn đều đều theo chu kì nhấp

Con cặc mình đã được khoác thêm 1 lớp dịch nhầy trắng tinh

Nhìn cực kì đê mê

Địt thêm một lúc thì cái bình hoa trên bàn em chắc không chịu được

“Choang”

Âm thanh khô khốc vang lên, làm cả hai đứa đều giật mình, đứng hình

Em khẽ beo lấy sườn mình

— Giật cả mình, a phá hoại thế

— Tại lồn em làm anh sướng quá

Em khẽ đỏ mặt, lườm mình, nhưng mông em cũng nhún nhún như không muốn con cặc mình dừng lại

Mình lại tiếp tục đẩy con cặc mình vào rồi nhấp, em thấy có vẻ rên to quá

Nên cũng lấy tay bịt mồm, chỉ còn lại nhưng tiếng rên trong cổ họng

— ưm…..ư….ư…ư….ư….anh …e…sướng

Nhấp thêm một lúc, tư thế này mỏi vãi đái

Mình rút buồi ra

Xoay người em lại, em hiểu ý nên cũng bám hai tay vào phía song sắt cửa sổ

Em cúi thấp người xuống, để lộ ra cái lồn xinh đẹp ấy

Mình ngồi xuống hai tay luồn lên trên xoa vú em, chỉnh chân em dạng ra thêm

Rồi lại liếm lồn em, em sướng run lên từng đợt

Liếm thêm lúc, mình đứng dậy, bám hai tay vào eo em, rồi nhẹ nhàng đẩy con cặc vào trong cái lỗ lồn kia

Tiếng da thịt chạm nhau phạch phạch

Tiếng rên của em kích thích

— ui …anh ơi….em thốn quá… sâu quá

— anh ơi chậm lại thôi…ư…ư..ư…ư

— Em ko chịu được….ư….ư..ư…

— Anh ơi…em ra mất …ư….ư.

Như tiếp thêm động lực, mình nhấp thật mạnh và nhanh, như muốn đập nát cái lồn ấy

Nửa đêm, ở xóm trọ này, có hai con người, vẫn đang chìm đắm trong men say tình yêu, những tiếng rên ỉ ôi, những tiếng da thịt đập vào nhau, hai con người, như hòa vào một

Địt thêm một lúc, mình muốn ra rồi, nhưng mình vẫn chưa thấy em có vẻ muốn dừng, để kìm lại

Mình rút cặc ra, định hôn em một lúc cho qua cơn đã

Nhưng em hình như hiểu ý mình

Tự động em xoay người lại, cầm buồi mình sóc nhè nhẹ

Thật bất ngờ

Em ngậm luôn con cặc mình, nhẹ nhẹ mút từng chút một

Nhìn ánh mắt ấy, bờ môi ấy, mình không tin vào mắt mình

Một cô bé mới vào đời, còn trinh trắng, mà tại sao lại thuần thục như vậy được

Những khúc mắc trong lòng mình, em hình như cũng hiểu

Em bỏ buồi ra khỏi mồm, khẽ nói

— Em làm có đau không, e không biết làm

Mặt em hơi ngắn lại

Mình cười

— Anh không nghĩ em giỏi vậy đấy

— Sướng lắm

— Không ngờ người yêu mình lại dâm đến vây

Em đỏ mặt, đánh nhẹ mình, rồi tiếp tục mút cặc mình

Mình nứng, nứng cực độ,con cặc như muốn nổ tung ra

Em mút sướng lắm

Mình khẽ nhấc đầu em ra, rồi hôn em từ phía sau, tay lại dẫn lối con cặc vào phía lồn em

Đẩy nhẹ nhàng, vẫn tư thế phía sau em, mình địt như vũ bão

— Ôi anh ơi….ư…ư…ư…ư nhẹ thôi…ư..ư.

— Anh sướng quá…hừ..hừ

— Em ra…em ra…ư…ư..ư.a.aaaaaaaa

Em rùng mình, lồn như bóp nghẹn con cặc mình, mình cũng không chịu được nữa

Thúc từng đợt, từng đợt vào lồn em, cảm giác như cái lồn ấy nó không thể chứa đựng cả của em lẫn của mình, nó ộc ra theo nhịp đưa đẩy con cặc mình

Cặc mình giật thêm vài nhịp, rồi héo dần

Cả hai cùng thở như trâu

Em khụy gối ngồi bệt xuống nền nhà, còn mình cũng chẳng kém

Thêm một lúc, mình bế em lên giường, cũng chẳng nghĩ gì đến tắm rửa nữa, mệt lắm rồi

Ôm em vào lòng, khẽ xoa nhẹ mu lồn em vẫn còn đang giật giật

Mình thì thầm

— Khai mau

— Sao em giỏi thế

— Anh sướng ko chịu được nữa

Em đỏ mặt

— Hôm trước em cũng chuân bị tinh thần rồi

— Mấy đứa bạn em nó rủ rê em

— Xem cái video ngắn gì ý

— Em xem xong làm với anh

Mình tười ha hả

— Á à…. Hóa ra người yêu mình bạo thế hả

— Em chỉ muốn anh được sướng nhất mà

Em đỏ mặt, vùi mặt vào ngực mình

Mình cười, rồi khẽ ôm em vào lòng

— Anh yêu em

— Em cũng thế

— Em yêu anh nhiều lắm, ngốc

Rồi hai đứa chìm vào giấc ngủ miên man….







Sáng hôm sau, mình tỉnh trước.

Ánh sáng mờ len qua cửa sổ.

Huyền Diệu vẫn nằm trong vòng tay mình, hơi thở đều, khuôn mặt bình yên.

Mình nhìn em rất lâu.

Khẽ vuốt mái tóc rối sang một bên.

Trong khoảnh khắc ấy, mình không còn nhớ đến những người con gái từng đi qua cuộc đời.

Không nghĩ đến những điều đã mất.

Chỉ thấy người trước mặt là hiện tại duy nhất mình muốn giữ.

Huyền Diệu cựa nhẹ.

Mở mắt.

Thấy mình đang nhìn, em mỉm cười.

— Anh dậy lâu chưa?

— Chưa lâu.

Em ôm mình chặt hơn.

— Em cứ tưởng tối qua chỉ là mơ.

Mình khẽ hôn lên trán em.

— Không phải mơ.

— Thế anh có hối hận không?

— Không.

— Em thì sao?

Huyền Diệu lắc đầu.

— Không bao giờ.

Hai đứa nhìn nhau.

Rồi cùng bật cười.

Khẽ bế em vào nhà tắm VSCN, rồi quay lại giường dọn dẹp

Vẫn đó, vết máu trinh của em khô dần theo thời gian, khẽ mỉm cười

Rồi lột cái ga ra

Em VSCN xong bảo mình

“Anh giờ là của em, cứ liệu hồn”

Mình chỉ cười rồi kéo em vào lòng.

Ngoài kia, cuộc sống ở xóm trọ vẫn bắt đầu như mọi ngày.

Có tiếng người mở cửa.

Tiếng xe máy nổ dưới sân.

Tiếng Dương gọi Hương dậy.

Nhưng với mình, buổi sáng ấy khác hẳn.

Bởi lần đầu tiên sau một thời gian rất dài...

Mình thức dậy mà trong lòng không còn một khoảng trống dành cho người cũ.

Chỉ còn Huyền Diệu.

Và một suy nghĩ rất rõ ràng:

Anh đã trở về thật rồi.



Hai đứa còn đang ôm nhau thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng Dương.

— M ơi!

— Dậy chưa?

Cả mình với Huyền Diệu cùng khựng lại.

Mình chưa kịp trả lời, nó đã gõ cửa thêm mấy tiếng.

— Sang ăn sáng. Tập thể dục thế đủ rồi

— Hương đang nấu mì rồi.

Huyền Diệu nhìn mình, mặt đỏ lên.

Mình cố nhịn cười:

— Biết rồi.

Dương vẫn chưa chịu đi.

— Sao giọng mày nghe lạ thế?

— Đau họng à?

Mình đáp:

— Mày đi sang trước đi.

— Tao sang sau.

Bên ngoài im một lúc.

Rồi giọng Dương kéo dài đầy nghi ngờ:

— Ừ...

— Sang sau nhé. ahihi

Tiếng cười hòa cùng tiếng chân nó xa dần.

Huyền Diệu kéo chăn che nửa mặt:

— Anh ấy biết không?

Mình cười:

— Không biết.

— Nhưng đêm qua em rên to quá, chắc nửa cái xóm này không ngủ được

Em quay sang lườm:

— Tại anh đấy

— Anh tội gì đâu, tại em làm anh đê mê

— Mất nết

Hai đứa nhìn nhau.

Rồi cùng bật cười.



Đợi thêm một lúc, mình mới bước ra ngoài.

Vừa mở cửa đã thấy Dương đứng tựa lan can tầng hai, trên tay cầm cốc nước, ánh mắt nhìn mình rất đáng ngờ.

Mình hỏi:

— Mày chưa sang à?

Nó nhấp một ngụm nước.

— Tao đợi bạn.

— Đợi làm gì?

— Xem bạn có cần dìu xuống không.

Mình lườm:

— Địt mẹ. Mày bị điên à?

Dương nhìn từ đầu xuống chân mình.

Rồi gật gù:

— Đi lại bình thường.

— Thế là ổn.

Mình cầm chiếc dép định ném, nó lập tức chạy xuống cầu thang.

Vừa chạy vừa cười:

— Bố cháu không biết gì nhé!

— Chỉ quan tâm sức khỏe bạn thôi!

Huyền Diệu đứng trong phòng nghe thấy, mặt đỏ bừng.

Em gọi với:

— Anh Dương!

Dưới tầng vang lên tiếng Hương:

— Anh lại trêu gì hai người đấy?

Dương đáp rất to:

— Không có gì!

— Anh hỏi thăm sức khỏe sau một đêm thôi!

Ngay sau đó là tiếng Hương đánh vào người nó.

— Anh nói linh tinh vừa thôi!

Mình đứng ngoài cửa, chẳng biết nên tức hay cười.

Cuối cùng chỉ lắc đầu.

Đúng là thằng Dương.

Chuyện gì qua miệng nó cũng có thể biến thành trò cười.



Lúc hai đứa xuống ăn sáng, Dương với Hương đã ngồi sẵn.

Hương nhìn Huyền Diệu một cái rồi cười rất nhẹ.

Không hỏi gì.

Chỉ kéo chiếc ghế bên cạnh:

— Ngồi đi.

Dương thì khác.

Nó nhìn mình, rồi nhìn Huyền Diệu, rồi lại nhìn mình.

Cuối cùng mới nói:

— Ăn mì nhé.

Mình gật đầu:

— Ừ.

Nó đẩy bát sang.

— Tao cho thêm hai quả trứng.

— Bồi bổ.

Mình đặt đũa xuống:

— Mày có ăn không?

— Có.

— Thế thì im.

Hương bật cười.

Huyền Diệu cúi mặt xuống bát, nhưng vai rung lên rõ ràng đang cố nhịn.

Dương bị mình lườm cũng chịu im được gần một phút.

Sau đó lại không nhịn nổi:

— Nhưng nói thật...

Hương lập tức gõ đũa vào tay nó.

— Ăn đi.

— Em chưa nói gì mà.

— Nhìn mặt anh là em biết.

Dương thở dài:

— Trong nhà này không còn quyền tự do ngôn luận.

Mình đáp:

— Mày dùng quyền đấy quá nhiều rồi.

Cả bàn bật cười.

Buổi sáng hôm ấy, chẳng ai nói thẳng điều gì.

Nhưng có lẽ cả bốn đứa đều hiểu giữa mình với Huyền Diệu đã có một sự thay đổi.

Không ai hỏi sâu.

Không ai làm em khó xử.

Chỉ có vài câu trêu vừa đủ, vài ánh mắt hiểu ý và một bữa sáng vẫn ồn ào như bao ngày khác.



Sau khi ăn xong, Huyền Diệu đứng rửa bát.

Mình ở cạnh phụ tráng nước.

Em nhìn sang:

— Hôm nay anh lại chăm thế?

— Anh vốn chăm.

— Em chưa thấy.

— Từ nay sẽ thấy.

Em mỉm cười:

— Anh thay đổi thật rồi.

Mình không đáp.

Chỉ nắm lấy bàn tay còn ướt của em dưới mép bàn, nơi Dương với Hương không nhìn thấy.

Huyền Diệu siết lại.

Ngoài sân, nắng buổi sáng trải xuống từng bậc cầu thang.

Xóm trọ vẫn như cũ.

Lịch học, những buổi đi viện, những bữa cơm bốn người vẫn đang chờ phía trước.

Nhưng trong lòng mình, mọi thứ đã khác.

Quá khứ vẫn còn đó.

Những người từng đi qua vẫn là một phần tuổi trẻ của mình.

Mình không thể xóa họ.

Cũng chẳng cần phải xóa.

Chỉ là từ hôm ấy, mình không còn dành chỗ trống để chờ bất kỳ ai quay lại nữa.

Bởi bên cạnh mình đã có một người.

Một người từng kiên nhẫn gõ cửa trái tim mình mỗi ngày.

Và cuối cùng...

Đã thật sự bước vào.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 158: Hạnh phúc là khi có người đợi mình

Từ sau khoảng thời gian ấy, cuộc sống của mình chẳng có gì quá đặc biệt.

Nhưng lại có rất nhiều điều nhỏ bé khiến mỗi ngày đều đáng nhớ.

Mình vẫn đi học.

Vẫn đi viện.

Vẫn theo anh Trung chạy hết khoa này sang khoa khác, ghi chép từng lời bác sĩ dặn, từng thao tác trong phòng thủ thuật. Có những hôm đứng mấy tiếng liền trong phòng mổ phụ, chân mỏi nhừ, bụng đói cồn cào, nhưng chỉ cần nghĩ đến tối về còn có người chờ ăn cơm, tự nhiên lại thấy có thêm động lực.

Mình thay đổi thật.

Không còn là thằng lúc nào cũng mặt lạnh như trước nữa.

Buổi sáng, thay vì để Huyền Diệu ngủ quên rồi cuống cuồng chạy lên giảng đường, mình lại gõ cửa phòng.

— Diệu.

— Dậy thôi.

— Muộn học rồi.

Bên trong luôn vọng ra giọng ngái ngủ.

— Năm phút nữa...

— Năm phút của em dài bằng nửa tiếng.

— Anh xuống trước đi...

— Không.

— Anh đợi.

Một lúc sau cánh cửa mở ra.

Mái tóc còn rối.

Đôi mắt vẫn còn lim dim.

Em nhìn mình rồi cười.

— Có người gọi dậy thích thật.

Mình đưa cho em hộp sữa.

— Uống đi rồi thay đồ.

— Không lại đau dạ dày.

Em nhận lấy, cười híp mắt.

— Dạ, bác sĩ.



Chiều tan học, nếu hôm nào hai đứa cùng về sớm, mình lại chạy xe vòng quanh thành phố.

Chẳng đi đâu xa.

Có hôm chỉ chạy một vòng hồ Xương Rồng.

Có hôm lên quảng trường.

Có hôm dừng trước một xe ngô nướng ven đường.

Hai đứa mua một bắp.

Người cầm nhiều hơn lại luôn là mình.

Người ăn nhiều hơn...

Lại là Huyền Diệu.

Mình nhìn em cắn từng hạt ngô, hỏi:

— Em ăn hết thật à?

Em tỉnh bơ.

— Có anh ngắm nên em ăn ngon.

Mình cười.

— Thế mai anh không đi nữa.

— Không được.

— Anh phải ngồi ngắm em.



Tối đến, bốn đứa lại quây quần bên chiếc bàn nhỏ.

Có hôm Hương nấu.

Có hôm Diệu nấu.

Có hôm mình với Dương nổi hứng vào bếp.

Nhưng lần nào Dương nấu, Hương cũng phải đứng cạnh.

Không phải để phụ.

Mà để... cứu.

Có lần nó cho nhầm hai thìa muối vào nồi canh.

Hương vừa nếm đã nhăn mặt.

— Anh định cho em ăn hay ướp cá?

Dương vẫn cãi.

— Canh phải đậm đà.

Mình cười.

— Đậm thế này chắc cá cũng khát nước.

Cả bốn cười nghiêng ngả.

Những bữa cơm giản dị ấy, sau này nghĩ lại, mới thấy quý vô cùng.



Thấy hai cặp lúc nào cũng dính nhau, Hương nhiều lần trêu.

— Hay hai anh chuyển xuống ở cùng bọn em đi.

— Vừa đỡ tiền phòng, vừa đỡ chạy lên chạy xuống.

Dương đang ăn cơm liền lắc đầu.

— Không.

Mình cũng gật.

— Không.

Hương chống cằm.

— Sao hai anh giống nhau thế?

Dương cười khà khà.

— Xa thơm.

— Gần... dễ cãi nhau.

Mình tiếp lời.

— Cứ thế này là đẹp.

— Muốn gặp thì gặp.

— Muốn nhớ thì nhớ.

— Chứ ở chung suốt ngày, khéo lại hết chuyện để nhớ.

Diệu nhìn mình rồi bật cười.

— Anh nghĩ xa thật.

Mình nhún vai.

— Anh với Dương thống nhất rồi.

— Phòng vẫn giữ nguyên.

— Tiền bọn anh giờ cũng tự lo được.

— Không phải xin bố mẹ nữa.

Dương giơ bát lên.

— Độc lập tài chính.

— Không ai được động vào phòng của anh em.

Hương lắc đầu.

— Hai ông đúng là cứng đầu.



Thời gian trôi nhanh hơn mình tưởng.

Mới đó mà mình với Huyền Diệu đã chính thức bên nhau được một tháng.

Hôm ấy mình tan viện sớm.

Đi ngang qua đường Phú Thái, thấy một cửa hàng hoa vẫn còn mở.

Không hiểu sao mình ghé vào.

Chọn một bó hồng đỏ vừa đủ xinh.

Cô bán hoa cười hỏi:

— Tặng người yêu à em?

Mình gật đầu.

— Vâng.

— Kỷ niệm một tháng.

Cô cười.

— Thế thì chúc hai đứa hạnh phúc nhé.

Mình ôm bó hoa suốt quãng đường về.

Trong đầu chỉ tưởng tượng đến gương mặt ngạc nhiên của Diệu.



Đứng trước cửa phòng, mình hít một hơi.

Gõ cửa.

— Cốc... cốc...

Bên trong im lặng.

Mình vừa định gõ thêm thì cửa bật mở.

— Ú òa!

Tiếng Hương với Huyền Diệu vang lên cùng lúc.

Hai đứa cầm chiếc bánh kem nhỏ, đội sẵn mũ giấy, cười tít mắt.

Mình đứng đơ ra.

Bó hoa trên tay cũng quên giấu.

Huyền Diệu nhìn thấy, tròn mắt.

— Anh...

— Anh cũng...

Mình giơ bó hoa lên.

— Định làm em bất ngờ.

Em bật cười.

— Em cũng thế.

Cả hai nhìn nhau vài giây.

Rồi cùng phá lên cười.

Đúng là nghĩ giống hệt nhau.

Mình bước tới, trao bó hoa vào tay em.

Khẽ ôm em.

— Cảm ơn em.

— Vì đã đến.

Diệu ôm lại mình.

Giọng rất nhỏ.

— Em mới là người phải cảm ơn.

— Cảm ơn anh...

— Vì đã mở lòng.

Hương đứng bên cạnh bĩu môi.

— Hai anh chị định coi em là không khí à?

Mình quay sang.

— Em làm chứng nhé.

— Một tháng đầu tiên.

Rồi mình hôn môi em thật sâu

Em đỏ mặt

Hương cười.

— Sau này cưới nhớ mời em.



Buổi tối, cả bốn quyết định đi ăn lẩu ếch ở khu cầu vượt Đán.

Quán đông nghịt.

Tiếng cụng ly, tiếng gọi món rộn ràng.

Mọi người nâng cốc chúc mừng.

Không khí vui đến mức chẳng ai để ý bàn bên cạnh bắt đầu to tiếng.

Đột nhiên.

Một tiếng loảng xoảng vang lên.

Nồi lẩu của bàn bên bị hất đổ.

Nước dùng bắn tung tóe.

Một vài giọt văng sang phía bàn mình.

Huyền Diệu giật mình kêu khẽ.

Mình quay sang.

Thấy em ôm lấy cánh tay.

Mặt nhăn lại vì rát.

Lúc ấy mình chẳng còn để ý xung quanh nữa.

Chỉ lập tức đưa em vào khu rửa tay phía trong quán.

Mở vòi nước mát.

Nhẹ nhàng xả lên vùng da bị bỏng.

— Có rát lắm không?

Em cắn môi.

— Hơi rát...

— Nhưng chắc không sao.

Mình nhìn kỹ.

May mắn chỉ là vài điểm đỏ nhỏ.

Không bị nặng.

Đến lúc ấy mình mới thở phào.



Dắt em trở lại bàn.

Mình bước thẳng sang bàn bên.

Một cậu thanh niên đứng dậy ngay.

Chưa cần mình hỏi đã cúi đầu.

— Em xin lỗi anh.

— Bọn em uống quá chén.

— Không cố ý làm chị bị bỏng.

— Nếu cần đi viện hay thuốc men gì, anh cứ nói, bọn em chịu trách nhiệm.

Nghe giọng cậu ấy thành thật, cơn nóng trong người mình cũng dịu xuống.

Mình chỉ nói:

— Qua xin lỗi bạn gái anh một câu.

— Coi như chuyện không may.

Cậu ấy gật đầu liên tục.

Đi theo mình sang.

Cúi đầu xin lỗi Huyền Diệu.

Diệu vẫn còn đỏ mắt vì đau nhưng vẫn mỉm cười.

— Em không sao.

— Anh đừng tự trách.

Không khí căng thẳng dần tan đi.

Ít phút sau, cả bàn bên còn mang rượu sang xin lỗi thêm lần nữa.

Dương lúc ấy mới đặt chiếc vá lẩu đang cầm xuống.

Nó ghé tai mình.

— Tao tưởng mày chuẩn bị lao vào thật.

Mình cười.

— Tao cũng định thế.

— Nhưng người ta biết nhận lỗi.

— Thì thôi.

Dương gật đầu.

— Đúng.

— Sai thì sửa.

— Chứ đánh nhau cũng chẳng giải quyết được gì.

Huyền Diệu ngồi cạnh khẽ nắm tay mình.

Nhìn mình rồi nói nhỏ.

— Lúc nãy...

— Em sợ anh lắm.

Mình quay sang.

— Sao?

— Mặt anh lúc ấy...

— Em tưởng anh định đánh người thật.

Mình cười xòa.

— Anh nhìn thế thôi.

— Chứ anh cũng sợ bỏ mẹ.

Cả bàn lại bật cười.

Không khí dần vui trở lại.



Về đến xóm trọ, mình ghé hiệu thuốc mua nước muối sinh lý và một tuýp thuốc bôi bỏng.

Lên phòng, mình bảo Diệu ngồi xuống.

Cẩn thận rửa sạch vùng da đỏ rồi bôi thuốc.

Động tác rất nhẹ.

Sợ em đau.

Huyền Diệu ngồi yên.

Một tay chống cằm.

Một tay nghịch tóc mình.

— Anh.

— Gì?

— Anh chăm em còn hơn mẹ em nữa.

Mình bật cười.

— Sau này em chăm anh lại là được.

Em cười.

— Thế thì lời quá.

Mình dán miếng gạc nhỏ lên chỗ bỏng.

— Xong rồi.

— Mấy hôm đừng để nước nóng vào nhé.

Em nhìn mình thật lâu.

Rồi khẽ ôm lấy vai mình.

— Em yêu anh lắm.

Mình mỉm cười.

Đặt lên trán em một nụ hôn rất nhẹ.

— Anh biết.

— Giờ đi nghỉ thôi.

— Tay còn đau.

Em chu môi.

— Vâng.

— Mà tay em đau, cấm vớ vẩn đấy

— Tuân lệnh!!

Mồm nói thế, ấy thế mà đêm đấy hai đứa vẫn quần nhau đến tận gần sáng

Em thì lúc nào cũng ôi anh ơi, anh mất dạy, anh không nghe em

Mình thì nghe em thây, nhưng em của em nó có chịu đâu, ahih

Xong xuôi

Mình ôm em vào lòng.

Ngoài cửa sổ, gió đầu mùa khẽ lay tấm rèm.

Mình chợt nghĩ.

Hạnh phúc hóa ra chẳng phải điều gì quá lớn lao.

Đôi khi...

Chỉ là sau một ngày dài, người mình yêu vẫn bình an nằm trong vòng tay mình.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 159: Những ngày tưởng như bình yên

Sau buổi tối kỷ niệm tròn một tháng yêu nhau, vết bỏng trên tay Huyền Diệu cũng nhanh chóng dịu xuống.

May mắn chỉ có vài giọt nước lẩu bắn trúng nên vùng da bị đỏ không lớn. Mấy ngày đầu em vẫn kêu rát, nhưng phần nhiều là tranh thủ làm nũng mình.

Sáng hôm ấy, mình vừa từ trên phòng đi xuống, Huyền Diệu đã ngồi trước cửa chờ sẵn.

Thấy mình, em lập tức chìa cánh tay ra.

— Anh xem giúp em.

Mình cúi xuống nhìn.

Mấy chấm đỏ đã mờ gần hết, chỉ còn lại một vùng da hơi sẫm màu.

— Sắp khỏi rồi.

Em nhíu mày:

— Nhưng em vẫn thấy đau.

— Đau ở đâu?

Huyền Diệu đặt tay lên ngực.

— Đau ở đây.

Mình nhìn em vài giây rồi bật cười:

— Em lại bắt đầu đấy.

— Em nói thật.

— Người ta bị bỏng ở tay, em lại đau ở ngực à?

Em gật đầu rất nghiêm túc:

— Vì người yêu em ít nói lời ngọt ngào quá.

Mình ngồi xuống cạnh, cầm cổ tay em lên rồi hôn nhẹ vào vùng da từng bị bỏng.

— Thế hết đau chưa?

Huyền Diệu hơi khựng lại.

Sau đó cười tươi:

— Chưa.

— Phải chữa mỗi ngày.

Mình buông tay em ra:

— Tham vừa thôi.

— Một lần không đủ.

— Muộn học rồi.

Mình đứng dậy định đi thì em kéo tay lại.

— Hôm nay anh không đưa em đi học à?

— Anh phải vào viện sớm.

— Thế chiều đón em.

— Mấy giờ?

Huyền Diệu nói thời gian, rồi nhìn mình đầy chờ đợi.

Mình gật đầu:

— Học xong đứng ở cổng.

— Anh qua.

Em cười híp mắt:

— Vâng.

Chỉ một lời hứa rất nhỏ thôi mà con bé vui cả buổi sáng.


Từ sau khi hai đứa thực sự gần gũi với nhau hơn, mình cũng thay đổi khá nhiều.

Không phải kiểu thay đổi đến mức Dương không còn nhận ra.

Mình vẫn ít nói.

Vẫn không thích thể hiện tình cảm quá nhiều trước mặt người khác.

Đi viện về mệt vẫn chỉ muốn nằm yên.

Nhưng với Huyền Diệu, mình nhẹ nhàng hơn trước.

Ngày trước, gần như lúc nào em cũng là người chủ động.

Em nhắn tin trước.

Em gọi mình dậy.

Em chạy lên phòng tìm.

Em chờ mình tan viện.

Còn lúc ấy, mình bắt đầu chủ động tìm em.

Có hôm sáng xuống sân thấy cửa phòng đóng im, mình sẽ gõ cửa.

— Diệu.

Không có tiếng trả lời.

Mình gõ thêm.

— Dậy đi.

Bên trong vang lên giọng ngái ngủ:

— Em biết rồi...

— Mấy giờ rồi?

— Sáu rưỡi.

Im lặng vài giây.

Sau đó là tiếng em bật dậy rất mạnh.

— Sao anh không gọi em sớm?

Mình đứng ngoài bật cười:

— Anh vừa xuống.

— Em bảo anh gọi từ sáu giờ mà.

— Điện thoại em đâu?

— Em tắt chuông.

— Tắt chuông rồi trách anh?

Cánh cửa mở ra.

Huyền Diệu đứng trước mặt mình, tóc rối tung, mắt vẫn còn lim dim.

— Người yêu phải có trách nhiệm gọi em.

Mình nhìn khuôn mặt ngái ngủ ấy rồi không nhịn được, đưa tay bóp nhẹ hai má.

— Người yêu em cũng phải tự biết dậy.

— Không biết.

— Em quen có anh gọi rồi.

Em nói rất tự nhiên.

Mình lắc đầu, đưa hộp sữa đã mua sẵn sang.

— Uống đi.

— Thay quần áo nhanh lên.

— Anh đợi.

Huyền Diệu nhận lấy hộp sữa, đôi mắt lập tức cong lên.

— Anh mua cho em à?

— Không.

— Anh mua thừa.

— Nói dối.

— Biết rồi còn hỏi.

Em cười, nhanh chóng đóng cửa thay quần áo.

Mình đứng ngoài hành lang chờ.

Dương từ trên tầng đi xuống, nhìn mình rồi nhìn cánh cửa phòng Diệu.

— Mày làm gì đấy?

— Đợi Diệu.

Nó nhìn đồng hồ:

— Còn sớm mà.

— Nó sắp muộn.

Dương gật gù:

— Trước là con bé đứng đợi mày.

— Giờ mày đứng đợi nó.

Mình lườm:

— Có ý kiến gì không?

Nó cười:

— Không.

— Tao chỉ mừng vì bạn tiến hóa thành người biết quan tâm.

Mình đạp nhẹ vào chân nó:

— Đi viện nhanh lên.

Dương vừa đi vừa cười:

— Tình yêu đúng là phép màu.


Những hôm không bận, mình thường chạy xe đến đón Huyền Diệu ở trường.

Lúc đầu em không tin mình sẽ đến thật.

Lần đầu tiên, mình vừa dừng xe trước cổng đã thấy em đứng giữa một nhóm bạn nữ.

Huyền Diệu nhận ra mình từ xa, khuôn mặt lập tức sáng lên.

Em chào bạn rồi chạy lại.

— Anh đến thật à?

Mình nhìn:

— Em tưởng anh nói đùa à?

— Bình thường toàn em tìm anh.

— Hôm nay anh tìm em.

Câu ấy vừa dứt, em đã cười suốt quãng đường về.

Ngồi phía sau, Huyền Diệu ôm lấy eo mình, lâu lâu lại tựa cằm lên vai.

— Mình về xóm luôn không anh?

— Em muốn đi đâu?

— Đi đâu cũng được.

— Miễn là đi với anh.

Mình bật cười:

— Em bớt nói mấy câu sến đi.

— Em nói thật.

Hôm ấy, hai đứa không về ngay.

Mình chở em đi một vòng quanh thành phố.

Qua hồ Xương Rồng.

Qua quảng trường.

Rồi men theo mấy con đường nhỏ, chẳng có điểm đến cụ thể.

Trời đầu xuân hơi lạnh.

Ánh nắng cuối chiều vàng nhạt trải trên mặt đường.

Huyền Diệu ngồi sau kể đủ chuyện ở lớp.

Chuyện cô giáo gọi nhầm tên.

Chuyện bạn cùng bàn ngủ gật bị phát hiện.

Chuyện mấy đứa con gái hỏi người đến đón có phải bạn trai em không.

Mình hỏi:

— Em trả lời thế nào?

— Em bảo không phải.

Mình hơi nhíu mày:

— Thế là gì?

Huyền Diệu cười lớn:

— Em bảo là chồng tương lai.

Mình suýt đánh lái lệch.

— Em nói linh tinh gì thế?

— Thì trêu chúng nó thôi.

— Anh ngại à?

— Không.

— Chỉ thấy em liều.

Em ôm mình chặt hơn:

— Em đã dám theo đuổi anh bao nhiêu tháng.

— Còn gì mà không dám nữa?

Mình không đáp.

Chỉ thấy khóe miệng tự nhiên cong lên.


Bốn đứa ngày càng thân thiết.

Những bữa cơm không còn phải hẹn trước.

Ai đi chợ thì mua thêm đồ.

Ai về sớm thì cắm cơm.

Ai không biết nấu thì rửa bát.

Người cuối cùng trong câu ấy thường là Dương.

Một hôm, Hương nấu canh cá.

Huyền Diệu rang thịt.

Mình ngồi nhặt rau.

Dương vừa về đã định nằm xuống giường.

Hương đứng ngoài cửa gọi:

— Anh Dương.

Nó quay đầu:

— Gì em?

— Xuống rửa rau.

— Anh vừa đi viện về.

Mình đang nhặt rau liền ngẩng lên:

— Tao cũng vừa đi viện về.

Dương đáp rất nhanh:

— Nhưng mày khỏe hơn tao.

— Sao biết?

— Mặt mày sáng.

— Chắc tình yêu bồi bổ.

Huyền Diệu bật cười.

Hương khoanh tay:

— Anh có xuống không?

Dương nhìn vẻ mặt người yêu, cuối cùng đành đi xuống.

Nó ngồi cạnh mình, nhặt được vài cọng rau rồi thở dài:

— Cuộc sống hôn nhân đúng là vất vả.

Hương nghe thấy liền hỏi:

— Ai là vợ anh?

Dương khựng lại:

— Vợ tương lai.

— Thế chưa cưới thì rửa rau trước cho quen.

Mình vỗ vai nó:

— Cố lên bố cháu.

— Con đường còn dài.

Nó nhìn mình đầy đau khổ:

— Hai thằng ngày xưa tự do biết bao.

Mình chỉ sang Huyền Diệu đang nấu ăn:

— Mày thích quay lại ngày xưa không?

Dương nhìn Hương.

Rồi lắc đầu rất nhanh:

— Không.

— Rửa rau vẫn vui hơn.

Cả đám bật cười.


Hương với Huyền Diệu nhiều lần đề nghị hai thằng chuyển xuống ở chung.

Lý do nghe cũng hợp lý.

Hai thằng gần như tối nào cũng ở dưới.

Có hôm ngủ lại.

Có hôm ăn xong, học bài rồi nằm luôn đến sáng.

Căn phòng tầng hai chỉ còn dùng để cất sách, quần áo và những thứ linh tinh.

Hương tính toán:

— Mỗi tháng hai anh trả tiền phòng riêng.

— Trong khi tối nào cũng xuống đây.

— Trả phòng đi, chuyển xuống ở cùng bọn em, vừa đỡ tiền vừa tiện.

Dương đang ăn cơm liền lắc đầu:

— Không được.

Mình cũng nói:

— Không.

Hai cô gái nhìn nhau.

Huyền Diệu hỏi:

— Sao hai anh đồng lòng thế?

Dương đặt bát xuống, giọng nghiêm túc:

— Xa thơm, gần thối.

Hương lập tức véo tai nó.

— Anh nói ai thối?

Dương nhăn mặt:

— Anh nói theo nghĩa bóng.

— Tình yêu cần khoảng cách.

— Ở gần quá dễ cãi nhau.

Mình gật đầu:

— Nó nói đúng đấy.

Huyền Diệu nhìn mình:

— Anh cũng không muốn ở cùng em à?

— Không phải không muốn.

— Nhưng cứ như hiện tại là đẹp.

— Khi nào nhớ thì xuống.

— Khi nào cần yên tĩnh thì lên phòng học.

Em bĩu môi:

— Anh cần yên tĩnh hơn cần em à?

Mình bật cười:

— Đấy.

— Mới nói vài câu đã bắt đầu rồi.

Huyền Diệu khoanh tay:

— Em hỏi thôi.

Mình kéo em lại gần:

— Anh không trả phòng.

— Nhưng anh vẫn xuống với em.

— Được chưa?

Em nghĩ một lúc rồi gật đầu.

— Tạm được.

Dương ngồi bên cạnh tranh thủ phụ họa:

— Phòng tầng hai là căn cứ cuối cùng của hai người đàn ông.

Hương buông tai nó ra:

— Anh giữ căn cứ để làm gì?

— Lỡ hai em giận thì bọn anh còn chỗ trú.

Hương cười lạnh:

— Anh tính kỹ nhỉ.

Dương biết nói hớ, lập tức cúi xuống ăn.

Mình nhìn nó:

— Mày tự đào hố rồi đấy.

Nó đáp nhỏ:

— Cứu tao.

Mình lắc đầu:

— Bệnh này không cứu được.


Thực ra lý do hai thằng giữ phòng không chỉ vì câu “xa thơm, gần thối”.

Đó còn là một thói quen.

Căn phòng ấy đã gắn với hai đứa từ những ngày đầu của tuổi sinh viên.

Những đêm thức học.

Những lần ngồi đếm tiền kiếm được từ việc online.

Những bữa cơm ăn vội.

Những lúc cãi nhau rồi vài phút sau lại bình thường.

Có những thứ dù ít dùng hơn, người ta vẫn không muốn bỏ.

Với lại tiền lúc ấy hai thằng vẫn còn dư.

Sau thời gian làm online, cả mình và Dương đều có một khoản tiết kiệm khá ổn. Tiền học, tiền trọ, tiền sinh hoạt không còn phải gọi về xin bố mẹ thường xuyên.

Cảm giác tự lo được cho bản thân khiến hai đứa thấy mình lớn hơn hẳn.

Dương từng nằm trên giường, đếm tiền còn lại trong tài khoản rồi bảo:

— Ít nhất mấy tháng nữa không phải xin nhà.

Mình gật đầu:

— Cứ giữ một khoản.

— Đừng tiêu linh tinh.

Nó nhìn mình:

— Tao tiêu gì đâu.

— Mày vừa mua cho Hương đôi giày.

— Đấy là đầu tư tình cảm.

— Hôm trước còn mua túi.

— Đầu tư thêm.

Mình bật cười:

— Mày đầu tư kiểu này sắp âm vốn rồi.

Dương quay sang:

— Còn mày mua hoa thì sao?

— Kỷ niệm một tháng.

— Tao mua giày cũng kỷ niệm.

— Kỷ niệm gì?

Nó suy nghĩ rất lâu rồi đáp:

— Kỷ niệm... hôm đấy có tiền.

Mình cầm gối ném sang.

Hai thằng cười như điên.


Trong những tháng ấy, bệnh viện cũng dần trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống.

Mình với Dương không còn bỡ ngỡ như ngày đầu.

Biết cách đứng ở đâu để không cản người khác.

Biết chuẩn bị đồ trước khi được nhắc.

Biết quan sát nét mặt bác sĩ để hiểu lúc nào có thể hỏi, lúc nào nên im lặng.

Nhưng càng quen, hai thằng càng nhận ra kiến thức của mình vẫn quá ít.

Mỗi ngày đều có những tình huống khác nhau.

Một bệnh nhân cùng chẩn đoán nhưng biểu hiện không giống nhau.

Một người đáp ứng thuốc tốt.

Người khác lại trở nặng rất nhanh.

Sách cho mình nguyên tắc.

Còn bệnh nhân dạy mình sự linh hoạt.


Anh Trung ở khoa Hồi sức cấp cứu bắt đầu nhớ mặt hai đứa từ lúc nào không rõ.

Anh hơn bọn mình nhiều tuổi, dáng người không quá cao nhưng nhanh nhẹn. Khuôn mặt lúc làm việc thường rất nghiêm, nhưng khi hết ca lại nói chuyện vui vẻ.

Lần đầu quen anh cũng chẳng có gì đặc biệt.

Mình với Dương thường xuyên đứng gần khu Hồi sức để quan sát. Có hôm anh cần người cầm giúp chai dịch, lấy một bộ dụng cụ hoặc hỗ trợ đẩy giường bệnh, hai thằng lập tức chạy tới.

Dần dần anh bắt đầu gọi thẳng tên.

— M, lấy anh đôi găng.

— Dương, đẩy giúp giường sang bên này.

Những việc rất nhỏ thôi.

Nhưng đối với sinh viên, được người trong khoa nhớ tên đã là một niềm vui.

Một hôm xong việc, Dương ghé tai mình:

— Anh ấy nhớ tên tao rồi.

Mình đáp:

— Chắc vì mặt mày hay xuất hiện trước mắt người ta.

— Thế cũng là năng lực.

— Mặt dày à?

— Kiên trì.

Hai thằng đang nói nhỏ thì anh Trung đi ngang qua.

Anh dừng lại:

— Hai đứa nói xấu anh à?

Dương giật mình:

— Không ạ.

— Bọn em đang khen anh nhớ tên sinh viên.

Anh Trung cười:

— Hai đứa ngày nào cũng lởn vởn ở đây, không nhớ mới lạ.

Mình hỏi:

— Bọn em đứng đây có phiền không anh?

— Phiền thì anh đuổi lâu rồi.

Anh nhìn hai đứa một lượt.

— Muốn học thì cứ theo.

— Nhưng đừng chỉ đứng xem cho vui.

— Về phải đọc.

— Hôm sau anh hỏi mà không biết thì tự chịu.

Dương gật đầu rất nhanh:

— Vâng ạ.

Anh Trung vừa đi, nó đã quay sang:

— Tối nay học.

Mình cười:

— Hôm qua ai bảo não quá tải?

— Nay có động lực mới.


Đúng như lời anh nói, hôm sau anh hỏi thật.

Một câu không quá khó, nhưng Dương đứng im.

Mình cũng chỉ trả lời được một phần.

Anh Trung không mắng.

Chỉ hỏi tiếp:

— Tối qua có đọc không?

Dương lí nhí:

— Dạ có.

— Đọc nhưng không nhớ?

— Vâng.

Anh gật đầu:

— Bình thường.

— Nhưng không nhớ thì phải đọc lại.

— Nghề này không có chuyện đọc một lần là đủ.

Rồi anh quay sang mình:

— Còn em?

— Dạ phần này em chưa chắc ạ.

— Không chắc thì nói không chắc.

— Tốt.

— Nhưng chiều quay lại trả lời anh.

Mình với Dương cùng đáp:

— Vâng.

Tan buổi, hai thằng chẳng về ngay.

Ngồi ở hành lang mở sách tra lại.

Dương vừa đọc vừa than:

— Đi viện xong còn bị kiểm tra.

— Đúng là tự chui đầu vào rọ.

Mình nói:

— Mày có thể không theo nữa.

Nó lập tức lắc đầu:

— Không.

— Tao than cho vui.

— Có người chỉ thế này hiếm lắm.

Mình gật đầu.

Hai thằng học đến khi tìm được câu trả lời mới quay lại.

Anh Trung đang ghi chép.

Thấy bọn mình, anh hỏi:

— Tìm được chưa?

Mình trình bày lại.

Anh nghe xong gật đầu:

— Được.

Chỉ một chữ ấy thôi mà cả hai đứa vui suốt đường về.


Một buổi chiều, khoa tiếp nhận một bệnh nhân nam lớn tuổi trong tình trạng khó thở, huyết áp tụt.

Không khí bình thường trong khoa lập tức thay đổi.

Điều dưỡng chạy lấy thuốc.

Bác sĩ nhanh chóng kiểm tra.

Máy theo dõi liên tục phát ra những âm thanh dồn dập.

Mình với Dương đứng sát bên nhưng không biết phải làm gì.

Anh Trung quay sang:

— Hai đứa lấy giúp anh bộ dây truyền.

Dương chạy ngay.

Mình được giao đẩy bình oxy lại gần.

Tất cả diễn ra rất nhanh.

Không ai có thời gian giải thích.

Không ai dừng lại để nói cho sinh viên hiểu vì sao phải làm từng bước.

Mình chỉ nhìn.

Cố ghi nhớ.

Cố đoán xem thao tác tiếp theo sẽ là gì.

Một lúc sau, tình trạng bệnh nhân tạm ổn định hơn.

Huyết áp nhích lên.

Nhịp thở cũng bớt gấp.

Cả kíp trực mới dần chậm lại.

Mình với Dương đứng cuối giường, lưng áo đã ướt mồ hôi dù gần như chẳng trực tiếp làm kỹ thuật gì.

Anh Trung tháo găng, nhìn hai đứa:

— Sợ không?

Dương đáp thật:

— Có ạ.

Anh quay sang mình:

— Còn em?

— Dạ có.

— Tốt.

— Biết sợ thì mới cẩn thận.

Anh nói xong đi ra ngoài.

Mình với Dương nhìn nhau.

Dương thở dài:

— Nãy tao đứng gần mà chân run.

— Tao cũng thế.

— Nhưng muốn làm.

Mình gật đầu:

— Muốn.

Hai thằng không về ngay sau giờ học.

Cứ ở lại ngoài buồng bệnh theo dõi.

Gần một tiếng sau, anh Trung đi ngang thấy vẫn còn đứng đó.

— Chưa về à?

Mình đáp:

— Bọn em muốn xem bác ổn hơn chưa.

Anh nhìn vào trong buồng.

— Tạm ổn.

— Nhưng phải theo dõi tiếp.

Dương hỏi:

— Anh Trung, sau này bọn em có thể theo anh học thêm được không?

Anh cười:

— Hai đứa vẫn đang theo đấy thôi.

— Ý bọn em là...

Dương gãi đầu.

— Có việc gì bọn em làm được, anh cứ gọi.

Anh Trung nhìn hai thằng rất lâu.

Sau đó gật đầu:

— Được.

— Nhưng đã theo Hồi sức thì phải chịu khó.

— Ở đây không có chuyện đứng xem cho biết rồi về.

— Bệnh nhân trở nặng lúc nào không báo trước đâu.

Mình nói:

— Bọn em chịu được.

Anh Trung nhếch miệng:

— Câu ấy để sau hãy nói.

— Cứ theo vài tháng rồi tính.

Lúc ấy mình chỉ nghĩ anh đang thử hai đứa.

Chưa hề biết ngoài giờ hành chính, anh còn làm thêm công việc chạy cấp cứu ngoại viện.

Càng không biết vài tháng sau, chính người đàn ông trước mặt sẽ kéo hai đứa lên những chuyến xe mà chỉ một phút chậm trễ cũng có thể đổi bằng mạng sống của một con người.


Hôm đó mình về xóm trọ muộn hơn dự kiến.

Điện thoại để chế độ im lặng từ lúc vào khoa.

Đến khi dắt xe ra khỏi cổng bệnh viện, mở màn hình lên mới thấy hơn chục cuộc gọi nhỡ.

Tất cả đều của Huyền Diệu.

Kèm theo hàng loạt tin nhắn.

“Anh xong chưa?”

“Sao chưa về?”

“Anh đang ở đâu thế?”

“Anh nghe máy đi.”


Tin cuối cùng cách đó vài phút:

“Em lo lắm.”

Mình giật mình gọi lại ngay.

Huyền Diệu bắt máy gần như lập tức.

— Anh đang ở đâu?

Giọng em vừa run vừa giận.

— Anh ở viện.

— Giờ mới ra.

— Sao anh không nghe máy?

— Anh để im lặng.

— Trong khoa có bệnh nhân cấp cứu nên anh không để ý.

Phía bên kia im vài giây.

Rồi em hỏi:

— Anh có sao không?

— Anh không sao.

— Bệnh nhân thôi.

Huyền Diệu thở ra rất mạnh.

— Anh về đi.

— Em đang đợi.

Mình đáp:

— Ừ.

— Anh về ngay.


Vừa chạy xe vào sân, mình đã thấy Huyền Diệu đứng trước cửa phòng.

Trời hôm ấy lạnh.

Em chỉ khoác vội một chiếc áo mỏng bên ngoài bộ đồ ở nhà.

Hai cánh tay ôm trước ngực.

Mắt đỏ lên.

Không biết vì lạnh hay vì đã khóc.

Mình dựng xe, bước nhanh tới.

— Sao em đứng ngoài này?

Huyền Diệu không trả lời ngay.

Chỉ nhìn từ đầu đến chân mình như muốn chắc rằng mình thật sự không có chuyện gì.

Sau đó mới hỏi:

— Anh ở viện thật à?

Mình khựng nhẹ.

— Ừ.

— Anh nói dối em làm gì?

— Có ai ở cùng anh không?

— Cả nhóm.

— Có anh Trung.

— Có mấy bạn khác.

Em hỏi tiếp:

— Có con gái không?

Mình nhìn em.

Câu hỏi ấy khiến mình hơi khó chịu, nhưng khi nhìn đôi mắt đỏ và khuôn mặt tái vì lạnh, mình lại hiểu em không hỏi để bắt bẻ.

Em chỉ sợ.

Sợ mình không ở nơi mình nói.

Sợ có điều gì đó em không biết.

Sợ người đã từng yêu nhiều người như mình một ngày sẽ lại rung động trước một người khác.

Mình thở nhẹ.

— Có cả nam lẫn nữ.

— Bọn anh ở khoa chứ không đi chơi.

Huyền Diệu cúi đầu:

— Em biết.

— Nhưng anh không nghe máy.

— Em gọi mãi.

— Em tưởng anh gặp chuyện.

Mình đưa tay kéo em vào lòng.

Cơ thể em lạnh ngắt.

— Anh xin lỗi.

— Lần sau nếu ở lại muộn, anh sẽ nhắn.

Em ôm mình nhưng vẫn nói:

— Anh phải nhắn.

— Chỉ một câu thôi cũng được.

— Em không cấm anh đi viện.

— Em chỉ muốn biết anh đang an toàn.

Mình vuốt nhẹ lưng em.

— Anh biết rồi.

— Vào phòng đi.

— Em lạnh hết người rồi.

Huyền Diệu không nhúc nhích.

Một lúc sau mới nhỏ giọng:

— Anh đừng thấy em phiền nhé.

— Em chỉ sợ mất anh thôi.

Câu ấy khiến mình im lặng.

Mình khẽ siết vòng tay.

— Anh không thấy em phiền.

— Nhưng em phải tin anh.

— Em tin.

— Chỉ là...

Em ngập ngừng.

— Có lúc em vẫn sợ.

Mình không trách em.

Bởi chính mình từng sợ yêu đến mức không dám bước tới.

Nỗi sợ của Huyền Diệu cũng vậy.

Chỉ khác là thay vì lùi lại, em nắm mình thật chặt.


Tối hôm ấy, sau khi ăn cơm, Huyền Diệu ngồi cạnh hỏi về buổi ở viện.

Mình kể cho em nghe chuyện bệnh nhân tụt huyết áp.

Kể cả việc anh Trung bắt đầu cho hai thằng theo học thêm.

Em nghe rất chăm chú.

Nhưng rồi vẫn hỏi:

— Anh Trung là ai?

— Anh ở khoa Hồi sức.

— Anh quen lâu chưa?

— Một thời gian rồi.

— Sao em chưa nghe anh kể?

Mình bật cười:

— Anh mới quen.

— Với lại chuyện ở viện nhiều lắm, đâu kể hết được.

Em gật đầu.

Sau đó lại hỏi:

— Mấy bạn nữ trong nhóm có hay nhắn cho anh không?

Mình nhìn sang.

— Em lại điều tra à?

Huyền Diệu hơi đỏ mặt:

— Em hỏi thôi.

— Có nhắn.

— Chủ yếu hỏi bài hoặc bệnh án.

— Anh cho em xem không?

Mình lấy điện thoại đặt vào tay em.

— Xem đi.

Huyền Diệu hơi bất ngờ.

— Anh cho thật à?

— Có gì đâu mà giấu.

Em mở điện thoại.

Lướt qua vài đoạn tin nhắn.

Đúng là toàn chuyện học.

Một lúc sau, em trả lại.

— Em xin lỗi.

— Vì sao?

— Vì em hơi quá.

Mình cười:

— Em yêu anh nên mới lo.

— Nhưng lần sau hỏi thẳng.

— Đừng tự nghĩ rồi buồn.

Huyền Diệu tựa đầu lên vai mình.

— Anh có thấy em kiểm soát không?

Mình nghĩ một lúc.

— Có một chút.

Em ngẩng lên ngay:

— Thế anh ghét à?

— Không.

— Vì anh biết em không có ý xấu.

— Nhưng mình phải tin nhau.

Em gật đầu.

— Em sẽ cố.

Mình khẽ hôn lên tóc em.

— Anh cũng sẽ cố nhắn cho em.

— Thế là hòa nhé.

Huyền Diệu chìa ngón út:

— Ngoéo tay.

Mình bật cười:

— Trẻ con.

— Ngoéo đi.

Cuối cùng mình vẫn móc ngón tay vào tay em.

— Anh đi muộn phải báo.

— Em không được nghĩ linh tinh.

— Vâng.

— Còn gì nữa không?

Huyền Diệu suy nghĩ rồi nói:

— Không được thân với bạn nữ quá mức.

Mình nhíu mày:

— “Quá mức” là thế nào?

— Em chưa nghĩ ra.

— Thế khi nào nghĩ được thì nói.

Em cười.

— Anh trêu em.

— Anh hỏi thật.

— Thôi.

— Chỉ cần nhớ anh có người yêu rồi.

Mình kéo em sát lại:

— Anh nhớ.

— Người yêu anh đang ngồi đây, hỏi cung từ nãy đến giờ.

Em đánh nhẹ vào ngực mình.

— Em không hỏi cung.

— Em quan tâm.

— Ừ.

— Quan tâm.


Dương từ ngoài đi vào đúng lúc ấy.

Thấy điện thoại mình vẫn nằm giữa hai đứa, nó liếc qua rồi hỏi:

— Khám xong chưa?

Huyền Diệu quay sang:

— Khám gì ạ?

Dương ngồi xuống:

— Khám điện thoại.

— Thủ tục định kỳ của người có người yêu.

Mình nhìn nó:

— Cứu tao với.

Dương lập tức lắc đầu:

— Tao còn bệnh án của tao ở phòng Hương.

— Tự lo đi.

Huyền Diệu bật cười:

— Anh Dương cũng bị kiểm tra à?

— Không.

Nó đáp rất nhanh.

Đúng lúc đó, từ phòng bên vang tiếng Hương:

— Anh Dương!

— Điện thoại anh đâu?

Mặt nó cứng lại.

Mình khoanh tay:

— Không bị à?

Dương đứng bật dậy:

— Tao xuống giải quyết công việc.

Nó chạy nhanh ra ngoài.

Mình nói với theo:

— Cần hỗ trợ thì gọi nhé.

Nó không quay lại:

— Không cần!

Huyền Diệu cười đến rung cả người.

Mình nhìn em:

— Thấy chưa?

— Ai cũng như nhau.

— Em có kiểm tra nhiều đâu.

— Mới xem từ đầu đến cuối thôi.

— Vì anh cho em xem mà.

— Anh không cho thì sao?

Huyền Diệu nhìn mình rất nghiêm túc:

— Em sẽ buồn.

Mình bật cười, ôm em vào lòng.

— Thế cứ xem.

— Nhưng xem xong không được tự nghĩ linh tinh.

Em vòng tay qua eo mình:

— Vâng.


Những ngày sau đó, mình bắt đầu hình thành thêm một thói quen.

Mỗi lần ở lại viện muộn, mình sẽ nhắn cho Huyền Diệu trước.

“Hôm nay anh về muộn.”

“Có bệnh nhân cần theo dõi.”


Em thường trả lời:

“Vâng.”

“Anh nhớ ăn gì nhé.”

“Về gọi em.”


Nhờ vậy, những cuộc gọi dồn dập cũng ít đi.

Nhưng sự quan tâm của em lại tăng lên theo một cách khác.

Em nhớ lịch của mình còn hơn mình nhớ.

Hôm nào học khoa nào.

Hôm nào trực muộn.

Hôm nào có bài kiểm tra.

Thậm chí có lần mình quên mang sổ, em chạy tận ra cổng đưa.

Dương nhìn thấy phải thở dài:

— Mày có thư ký riêng rồi.

Mình nhận cuốn sổ từ tay Diệu:

— Cảm ơn em.

Em lau mồ hôi:

— Tối về nhớ mua cho em trà sữa.

— Anh tưởng em mang vì yêu anh.

— Yêu vẫn phải có phí vận chuyển.

Dương đứng cạnh gật gù:

— Hợp lý.

Mình nhìn hai người:

— Hai đứa cùng phe từ bao giờ thế?

Huyền Diệu cười:

— Từ lâu rồi.


Một chiều khác, mình với Dương đứng ngoài hành lang khoa cùng anh Trung.

Một chiếc xe cấp cứu vừa hú còi lao vào sân bệnh viện.

Cánh cửa sau bật mở.

Nhân viên y tế nhanh chóng đưa bệnh nhân xuống.

Mọi thứ diễn ra dồn dập.

Anh Trung nhìn theo, ánh mắt khác hẳn lúc nói chuyện bình thường.

Dương hỏi:

— Anh có hay đi xe cấp cứu không?

Anh gật đầu:

— Có.

— Ngoài giờ hành chính, có ca gọi thì anh đi.

Mình hơi bất ngờ:

— Anh chạy cấp cứu ngoại viện ạ?

— Ừ.

— Tùy ca.

— Có khi đi trong thành phố.

— Có khi xuống huyện.

— Có hôm nửa đêm cũng phải đi.

Dương hỏi ngay:

— Trên xe mình làm những gì anh?

Anh Trung nhìn hai đứa:

— Giữ cho bệnh nhân sống được đến bệnh viện.

Câu trả lời ngắn gọn nhưng khiến cả hai cùng im.

Anh nói tiếp:

— Học trong sách là một chuyện.

— Đứng trong khoa có đủ người, đủ máy móc là một chuyện.

— Nhưng lên xe với bệnh nhân đang hấp hối lại là chuyện khác.

— Không gian chật.

— Xe rung.

— Người nhà khóc.

— Thời gian thì không chờ mình.

Anh nhìn chiếc xe cấp cứu vừa dừng trước cửa.

— Muốn theo nghề này, hai đứa phải tập quen với việc quyết định khi chẳng có nhiều thời gian.

Mình hỏi:

— Bọn em có thể đi theo anh một lần không?

Anh Trung quay lại.

— Hai đứa muốn à?

Dương đáp ngay:

— Có ạ.

Mình cũng gật đầu.

Anh nhìn cả hai một lúc rồi cười:

— Cứ học thêm đi.

— Khi nào anh thấy đủ dùng, anh cho đi theo.

— Nhưng nói trước.

— Lên xe rồi không có chuyện thấy sợ quá xin xuống giữa đường đâu.

Dương vỗ ngực:

— Bọn em không sợ.

Anh Trung bật cười:

— Đừng nói sớm.

— Đến lúc nhìn bệnh nhân ngừng thở trước mặt mới biết mình sợ đến đâu.

Anh đi vào trong.

Để lại hai thằng đứng bên hành lang.

Dương quay sang mình:

— Tao muốn đi thật.

Mình nhìn chiếc xe cứu thương.

— Tao cũng thế.

— Nhưng phải học thêm.

— Ừ.

Nó chìa nắm tay ra.

— Cùng cố nhé.

Mình đấm nhẹ vào tay nó.

— Cùng cố.


Lúc ấy, cuộc sống của mình tưởng như đã đi vào những ngày bình yên nhất.

Có một người yêu mình đến mức luôn muốn biết mình đang ở đâu, có an toàn hay không.

Có một thằng bạn sống cùng từ năm nhất, việc gì mình muốn làm nó cũng sẵn sàng theo.

Có những bữa cơm bốn người.

Có căn phòng tầng hai vẫn được hai thằng giữ lại như một căn cứ nhỏ của tuổi sinh viên.

Và ở bệnh viện, một cánh cửa mới cũng đang từ từ mở ra.

Mình chỉ chưa biết rằng đằng sau cánh cửa ấy không phải những bài học đơn giản.

Mà là những tiếng còi xe xé màn đêm.

Những người bệnh nằm giữa ranh giới sống còn.

Những quyết định phải đưa ra trong vài giây.

Và đôi bàn tay của hai thằng sinh viên năm ba...

Rồi sẽ có một ngày phải gồng lên để giữ một trái tim không ngừng đập.

Tuổi trẻ của mình khi ấy vẫn đang rất đẹp.

Tình yêu vẫn còn ngọt ngào.

Huyền Diệu vẫn chỉ kiểm soát mình bằng những cuộc gọi đầy lo lắng và những câu hỏi có chút ghen tuông.

Còn mình vẫn tin chỉ cần đủ yêu, mọi nỗi sợ rồi sẽ tự biến mất.

Nhưng có những thứ càng yêu nhiều...

Người ta lại càng sợ mất.

Và chính nỗi sợ ấy, nếu không được nói ra đúng cách, đôi khi sẽ từ từ biến thành một sợi dây.

Ban đầu rất mềm.

Rất ấm.

Nhưng càng về sau...

Lại càng siết chặt.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 160: Cuộc gọi đầu tiên

Sau hôm đứng cùng anh Trung nhìn chiếc xe cấp cứu hú còi lao vào sân bệnh viện, trong đầu mình với Dương gần như chỉ còn một ý nghĩ.

Phải được đi thử một chuyến.

Không phải vì tiền.

Cũng chẳng phải vì muốn khoe với ai rằng mình đã được lên xe cấp cứu.

Mà bởi hai thằng đều tò mò.

Tò mò xem những kiến thức được học trên giảng đường khi đặt vào một không gian chật hẹp, rung lắc và đầy tiếng khóc sẽ biến thành thứ gì.

Tò mò xem nếu bệnh nhân thật sự nằm trước mặt trong tình trạng nguy hiểm, mình có còn bình tĩnh như những lúc đứng ngoài nhìn hay không.

Nhưng anh Trung không cho đi ngay.

Anh chỉ bảo:

— Muốn lên xe thì trước hết phải biết trên xe có gì.

— Đừng để đến lúc cần lại đứng nhìn nhau.

Thế là những ngày sau đó, cứ có thời gian rảnh, mình với Dương lại lẽo đẽo theo anh ra khu để xe cứu thương.



Chiếc xe nhìn bên ngoài chẳng có gì quá đặc biệt.

Màu trắng.

Một dải đỏ chạy dọc thân.

Phía trên là đèn chớp.

Bên trong lại là một thế giới hoàn toàn khác.

Không gian hẹp.

Mùi thuốc sát khuẩn.

Mùi nhựa.

Mùi kim loại.

Tất cả dụng cụ đều được xếp vào từng ngăn nhỏ, mỗi thứ có một vị trí riêng.

Anh Trung mở cửa sau, chỉ lần lượt.

— Bình oxy ở đây.

— Bóng Ambu ở ngăn này.

— Dây truyền, bơm kim tiêm, thuốc cấp cứu phân theo khay.

— Máy theo dõi đặt bên này.

— Cáng khóa ở dưới.

Dương ngó vào một lúc rồi chép miệng:

— Trong trường dạy từng món một.

— Lên xe lại nhét hết vào một mét vuông.

Anh Trung quay sang:

— Vì thế mới phải nhớ bằng tay.

— Không chỉ nhớ bằng đầu.

Anh chỉ vào một ngăn nhỏ:

— Adrenalin ở đâu?

Dương ngó trái ngó phải.

Mình nhớ mang máng, đưa tay chỉ.

— Ngăn trên cùng, bên phải ạ.

Anh Trung mở ra.

Đúng.

— Còn dây oxy?

Lần này Dương đáp được.

— Ngăn dưới bình oxy ạ.

Anh gật đầu.

— Được.

— Nhưng đến lúc bệnh nhân ngừng thở, không ai cho hai đứa mười giây để nhớ đâu.

— Mở đúng ngay từ lần đầu.

Nói xong, anh đóng các ngăn lại.

Rồi bảo hai đứa tự mở lại từ đầu.



Hôm đầu, Dương nhầm hai lần.

Hôm sau, mình quên khóa chốt cáng.

Anh Trung không mắng, chỉ đứng nhìn rồi hỏi:

— Nếu đang chạy mà cáng trượt thì sao?

Mình im.

Dương đứng cạnh cũng không dám đùa.

Anh tự khóa lại, giọng vẫn bình thường:

— Trong viện, quên một thứ có thể còn người khác nhắc.

— Trên xe, quên một cái chốt cũng đủ làm bệnh nhân ngã.

— Không phải cứ động đến thuốc mới nguy hiểm.

Câu ấy khiến mình nhớ rất lâu.

Hồi đó mình cứ nghĩ cấp cứu là những thao tác thật nhanh, thật khó, những mũi tiêm, những lần ép tim hay đặt đường truyền.

Sau mới biết nhiều khi an toàn bắt đầu từ những việc nhỏ nhất.

Một chiếc chốt cáng.

Một bình oxy còn đủ khí.

Một dây truyền được chuẩn bị đúng.

Một chiếc máy còn pin.



Anh Trung còn bắt hai đứa tập đẩy cáng.

Nghe đơn giản nhưng làm mới thấy khó.

Đường bằng thì chẳng sao.

Qua bậc cửa, xuống dốc hoặc đưa bệnh nhân từ giường sang cáng lại là chuyện khác.

Có hôm Dương đứng phía đầu, mình đứng phía chân.

Hai thằng nâng không cùng nhịp, suýt va chiếc cáng vào thành cửa.

Anh Trung lập tức quát:

— Dừng!

Hai đứa đứng im.

Anh bước đến.

— Chuyển bệnh nhân không phải khiêng bao gạo.

— Một người ra lệnh.

— Người còn lại làm theo đúng nhịp.

Rồi anh nhìn mình.

— Em ở đầu thì em hô.

Mình gật đầu.

— Một, hai, ba.

Hai thằng cùng nâng.

Lần này đều hơn.

Anh Trung đứng cạnh chỉnh tay từng đứa.

— Vai thẳng.

— Đừng cúi lưng quá.

— Chưa cứu được bệnh nhân mà hai đứa gãy lưng trước thì ai làm?

Dương thở hổn hển vẫn cười:

— Em tưởng đi cấp cứu cần tay khỏe.

Anh Trung đáp:

— Cần đầu tỉnh trước.

— Tay khỏe sau.



Đến buổi thứ ba, anh mới cho hai đứa kiểm tra máy theo dõi.

Mình vốn đã quen nhìn monitor ở trong khoa, nhưng loại trên xe có một vài điểm khác.

Anh Trung bảo:

— Đừng thấy máy hiện số là tin tuyệt đối.

— Điện cực lỏng, xe rung, bệnh nhân cử động đều có thể làm nhiễu.

Dương hỏi:

— Thế mình tin cái gì?

Anh nhìn nó:

— Tin bệnh nhân trước.

— Nhìn sắc mặt.

— Sờ mạch.

— Nghe thở.

— Máy hỗ trợ mình, không thay mình khám.

Mình gật đầu.

Câu ấy nghe đơn giản nhưng càng đi viện lâu càng thấy đúng.

Có những con số nhìn rất đẹp.

Nhưng bệnh nhân trước mặt lại đang xấu đi rõ ràng.

Nếu chỉ nhìn màn hình mà quên nhìn người, mình có thể bỏ qua rất nhiều dấu hiệu.



Sau vài hôm, hai thằng bắt đầu thuộc gần hết vị trí đồ trên xe.

Dương còn tự tin đến mức thi với mình.

Nó đóng hết các ngăn lại rồi hỏi:

— Một bộ dây truyền.

Mình mở đúng ngăn.

— Oxy mask.

Nó tìm ra trước.

— Gạc.

Mình thắng.

Đến thuốc, cả hai bắt đầu chậm.

Anh Trung đi ngang nhìn thấy, khoanh tay đứng quan sát.

Dương đang loay hoay tìm thì anh nói:

— Hai đứa chơi trò gì đấy?

Nó đáp:

— Bọn em kiểm tra phản xạ.

— Phản xạ hay phá đồ?

— Phản xạ ạ.

Anh Trung chỉ vào chiếc máy theo dõi:

— Thế bật máy đi.

Dương bấm.

Máy không lên.

Nó bấm thêm lần nữa.

Vẫn không.

Mặt nó bắt đầu căng.

Anh Trung hỏi:

— Sao?

Dương nhìn dây điện rồi nhìn pin.

Cuối cùng mới phát hiện công tắc nguồn phụ chưa bật.

Mình đứng bên cạnh bật cười.

Nó lườm:

— Cười gì?

Anh Trung cũng cười:

— Phản xạ tốt đấy.

— Bệnh nhân chắc đợi được.

Dương gãi đầu:

— Em quên.

— Thế nên mới phải tập.

Anh nói xong quay đi.

Hai thằng nhìn nhau.

Mình nhắc:

— Nhớ bằng tay.

Nó cầm chiếc khăn ném sang.

— Im.



Những ngày ấy, Huyền Diệu cũng bắt đầu quen với việc mình về muộn hơn.

Mình giữ đúng lời hứa.

Nếu ở lại viện, mình sẽ nhắn.

Chỉ một câu thôi.

“Hôm nay anh về muộn.”

Hoặc:

“Anh đang theo anh Trung.”

Mỗi lần như vậy, em đều trả lời rất nhanh.

“Vâng.”

“Nhớ ăn gì nhé.”

“Lúc về báo em.”


Có hôm mình mải quá, đến gần chín giờ mới nhìn điện thoại.

Bên dưới tin nhắn đầu còn thêm mấy dòng.

“Anh xong chưa?”

“Đừng quên em đang đợi.”


Mình đọc xong thường bật cười.

Dương nhìn thấy sẽ trêu:

— Báo cáo hành trình đều nhỉ.

Mình cất điện thoại:

— Có người lo.

Nó gật gù:

— Tao hiểu.

— Hương giờ còn nhớ lịch trực của tao hơn tao.

— Hôm qua nó hỏi mai anh đi khoa nào.

— Tao đứng hình.

— Thế trả lời sao?

— Tao bảo đi theo tiếng gọi của tổ quốc.

Mình bật cười:

— Xong bị đánh à?

— Véo tai.

— Cũng gần như đánh.

Hai thằng vừa đi vừa cười giữa hành lang bệnh viện.



Thời gian trôi thêm gần hai tuần.

Anh Trung chưa nhắc lại chuyện cho đi theo.

Mình với Dương cũng không dám hỏi nhiều.

Cứ đều đặn xuất hiện.

Được giao gì thì làm.

Không có việc thì đứng quan sát.

Tối về đọc lại những điều chưa hiểu.

Dần dần, anh bắt đầu tin hai đứa hơn.

Có hôm anh giao cho mình kiểm tra bình oxy trước giờ xe rời bãi.

Hôm khác bảo Dương sắp lại khay dụng cụ.

Việc chẳng lớn.

Nhưng hai thằng làm rất kỹ.

Bởi biết mỗi việc mình làm hôm nay có thể quyết định việc ngày mai có được lên xe hay không.



Một tối, bốn đứa đang ăn cơm dưới phòng Hương.

Hôm ấy trời se lạnh.

Nồi canh đặt giữa bàn còn bốc khói.

Dương vừa ăn vừa kể chuyện sáng bị bác sĩ hỏi bí.

Hương nghe xong cười:

— Anh học kiểu gì thế?

Nó chống chế:

— Anh biết.

— Nhưng lúc ấy quên.

Mình chen vào:

— Biết mà không nói được thì cũng như không biết.

Dương lườm:

— Mày im.

Huyền Diệu gắp miếng thịt vào bát mình.

— Hôm nay anh về sớm nhỉ?

— Ừ.

— Anh Trung không giữ lại à?

— Hôm nay không có việc.

Em gật đầu, có vẻ vui vì bữa cơm đủ mặt.

Đúng lúc ấy điện thoại mình rung.

Số anh Trung.

Mình vừa nhìn màn hình, Dương cũng nhận ra ngay.

Nó đặt bát xuống.

Mình nghe máy.

— Em nghe anh.

Giọng anh Trung ở đầu bên kia rất ngắn.

— Hai đứa đang ở đâu?

— Bọn em ở xóm trọ.

— Có ca.

— Muốn đi thử không?

Mình nhìn Dương.

Nó đã đứng bật dậy từ lúc nào.

— Có anh.

— Bọn em đi.

— Mười phút có mặt ở cổng viện.

— Vâng.

Anh cúp máy.

Không cần nói thêm.



Mình đặt điện thoại xuống.

Dương quay sang Hương:

— Anh đi một chút.

Hương còn chưa hiểu:

— Đi đâu?

— Cấp cứu ngoại viện.

Cả Hương lẫn Huyền Diệu đều khựng lại.

Diệu nhìn mình:

— Bây giờ à?

— Ừ.

— Anh Trung gọi.

— Có nguy hiểm không?

Mình đứng dậy, kéo chiếc áo khoác.

— Bọn anh đi theo thôi.

— Có anh Trung.

— Không sao đâu.

Huyền Diệu nắm lấy tay mình.

— Bao giờ về?

— Chưa biết.

— Tùy ca.

— Anh phải nhắn cho em.

— Ừ.

— Đừng để em gọi mà không nghe nữa.

Mình nhìn vẻ lo lắng trong mắt em.

Rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán.

— Anh hứa.

Dương đã chạy ra cửa vẫn quay lại:

— Mày có đi không?

— Đi đây.

Mình quay sang Diệu lần cuối.

— Ăn tiếp đi.

— Đừng đợi ngoài sân.

Em gật đầu nhưng tay vẫn chưa muốn buông.

Cuối cùng mình phải siết nhẹ rồi rút tay ra.

— Anh về sẽ gọi.



Hai thằng chạy xe đến bệnh viện nhanh nhất có thể nhưng vẫn giữ tốc độ vừa phải.

Đường tối.

Gió lạnh tạt vào mặt.

Dương đi bên cạnh, thi thoảng quay sang.

Không ai nói gì.

Cả hai đều háo hức.

Nhưng cũng căng thẳng.

Đến cổng viện, anh Trung đã đứng cạnh xe cứu thương.

Một anh lái xe đang kiểm tra lại cửa sau.

Thấy hai đứa, anh Trung nhìn đồng hồ.

— Chín phút.

— Khá.

Dương thở hổn hển:

— Ca gì anh?

— Nam, khoảng hơn sáu mươi.

— Khó thở nhiều tại nhà.

— Có tiền sử bệnh tim và bệnh phổi.

— Người nhà báo bệnh nhân vẫn còn tỉnh nhưng thở yếu dần.

Anh mở cửa sau.

— Lên xe.

Hai thằng leo vào.

Cửa đóng.

Tiếng còi bật lên.

Chiếc xe lao ra khỏi sân bệnh viện.



Đó là lần đầu tiên mình ngồi trong xe cấp cứu khi xe đang chạy thật sự.

Mọi thứ khác hoàn toàn lúc đứng tập.

Không gian vốn đã chật, khi xe rung lại càng thấy nhỏ hơn.

Ánh đèn trắng trong khoang xe khiến mặt ai cũng nhợt nhạt.

Dụng cụ ở hai bên rung khe khẽ theo từng đoạn đường.

Tiếng còi vang liên tục bên ngoài.

Mình ngồi một bên.

Dương ngồi đối diện.

Hai thằng nhìn nhau.

Dương nuốt nước bọt.

Mình biết nó đang căng.

Còn mình cũng chẳng khá hơn.

Anh Trung ngồi gần cửa, tranh thủ dặn:

— Đến nơi đừng đứng nhìn.

— Dương chuẩn bị oxy.

— M kiểm tra mạch, nhịp thở dưới hướng dẫn của anh.

— Không tự ý làm gì thêm.

Hai đứa cùng gật.

— Vâng.

Anh nhìn thẳng:

— Nếu không chắc thì nói không chắc.

— Không đoán.

— Vâng.

Chiếc xe ôm cua.

Cả người mình nghiêng sang một bên.

Lúc ấy mình mới hiểu tại sao anh từng nói thao tác trên xe khó hơn trong khoa rất nhiều.

Chỉ ngồi thôi đã phải giữ thăng bằng.

Nếu phải bắt mạch, bóp bóng hoặc tiêm thuốc trên đoạn đường thế này, mọi thứ chắc chắn sẽ khó gấp đôi.



Địa điểm cách bệnh viện không quá xa.

Khoảng hơn mười phút sau, xe rẽ vào một con ngõ nhỏ.

Từ đầu ngõ đã thấy vài người đứng đợi, tay vẫy liên tục.

Xe vừa dừng, người nhà đã chạy tới mở đường.

— Bác sĩ ơi, nhanh giúp nhà em!

— Ông nhà em thở không được!

Tiếng người nói chồng lên nhau.

Một người khóc.

Một người cố kể tình trạng.

Một người chạy trước dẫn đường.

Mình với Dương theo anh Trung vào nhà.

Bệnh nhân nằm trên chiếc giường kê sát tường.

Một người đàn ông lớn tuổi, người gầy, ngực phập phồng rất nhanh. Môi hơi tím. Mắt vẫn mở nhưng vẻ mặt mệt mỏi thấy rõ.

Trong phòng đông nghịt người.

Ai cũng hoảng.

Ai cũng muốn nói.

Anh Trung quát ngắn:

— Mọi người lùi ra.

— Chừa chỗ làm.

Không ai lùi ngay.

Anh phải nói to thêm lần nữa.

— Muốn cứu bác thì mọi người lùi ra!

Lúc ấy họ mới tản sang hai bên.



Mình đứng khựng mất vài giây.

Bệnh nhân thật.

Không phải mô hình.

Không phải người đang ổn định trong khoa.

Tiếng thở khò khè nghe rõ từng nhịp.

Dương cũng đứng bên cạnh, hai tay hơi cứng lại.

Anh Trung quay sang quát:

— Đừng đứng nhìn!

Cả hai giật mình.

— Dương, oxy!

— M, kiểm tra mạch với anh!

Dương lập tức quay ra lấy bình oxy cùng mặt nạ.

Mình bước tới cạnh giường.

Đặt tay bắt mạch quay.

Mạch nhanh.

Yếu.

Mình đếm nhưng vì căng thẳng nên suýt quên mất số.

Anh Trung hỏi:

— Mạch thế nào?

— Nhanh ạ.

— Khoảng...

Mình dừng một giây.

Không dám đoán.

— Em chưa chắc.

Anh gật đầu:

— Đếm lại.

Mình hít sâu.

Đếm lại thật kỹ.

— Khoảng một trăm hai mươi lần một phút.

Anh Trung đặt ống nghe khám nhanh.

Dương đã mang oxy vào.

Nó loay hoay kết nối dây, tay hơi run.

Anh Trung nhìn sang:

— Bình tĩnh.

— Làm như lúc tập.

Dương gật đầu.

Hít một hơi.

Lần này nối đúng.

Mặt nạ oxy được đặt lên bệnh nhân.

Người nhà đứng sát phía sau liên tục hỏi:

— Ông nhà em có sao không bác sĩ?

— Có phải đi viện không?

Anh Trung không quay lại.

— Chuẩn bị giấy tờ.

— Đi viện ngay.



Bọn mình chuyển bệnh nhân sang cáng.

Mình đứng phía đầu.

Dương phía chân.

Anh Trung nói:

— M hô.

Mình nuốt nước bọt.

— Một, hai, ba.

Cả ba cùng nâng.

Lần đầu hơi lệch.

Người nhà phía sau khóc lớn hơn khiến mình càng căng.

Anh Trung nói ngay:

— Chậm lại.

— Đừng nghe tiếng khóc.

— Nhìn bệnh nhân.

Mình gật đầu.

Lần hai, cả nhóm đưa bệnh nhân sang cáng chắc hơn.

Khóa chốt.

Kiểm tra lại.

Rồi đẩy ra ngoài.

Con ngõ hẹp.

Mấy đoạn gồ ghề.

Dương đứng cuối cáng liên tục nhắc mọi người tránh đường.

Mình giữ phía đầu, cố để bệnh nhân không bị xóc quá mạnh.

Đến cửa xe, cả ba phối hợp đưa cáng lên.

Chốt khóa vào vị trí.

Anh Trung kiểm tra lại một lần nữa.

— Lên xe.

Người nhà có hai người định leo lên cùng.

Anh chỉ cho một người.

— Một người đi.

— Người khác theo xe sau.

Người phụ nữ trung niên khóc lóc leo lên.

Cửa đóng.

Xe bắt đầu chạy.



Trên xe, bệnh nhân vẫn khó thở.

Oxy đã được duy trì.

Anh Trung kiểm tra lại dấu hiệu sinh tồn, rồi bảo mình theo dõi mạch.

Dương giữ mặt nạ và chuẩn bị dụng cụ bên cạnh.

Người nhà ngồi ở góc xe liên tục hỏi:

— Ông ấy có qua được không em?

Mình không biết trả lời thế nào.

Nhìn sang anh Trung.

Anh nói rất bình tĩnh:

— Bọn tôi đang cố giữ tình trạng ổn định để đưa bác đến viện.

— Chị bình tĩnh.

Người phụ nữ vừa gật vừa khóc.

— Các em cứu ông ấy với.

Câu nói ấy khiến tay mình lạnh đi.

Mình đang đặt ngón tay trên mạch bệnh nhân.

Từng nhịp nhanh và yếu đập vào đầu ngón.

Lần đầu tiên, cảm giác sự sống của một người ở ngay dưới tay mình rõ đến thế.



Xe đi qua một đoạn đường xấu.

Khoang xe rung mạnh.

Dương đang lấy một món dụng cụ thì đánh rơi xuống sàn.

Tiếng kim loại chạm nền vang lên.

Nó cúi xuống định nhặt ngay.

Anh Trung nói:

— Để đấy.

— Giữ oxy trước.

Dương lập tức quay lại.

Mặt hơi đỏ.

Anh không mắng thêm.

Chỉ nhắc:

— Trên xe, ưu tiên việc đang giữ bệnh nhân ổn định.

— Đồ rơi nhặt sau.

Dương gật đầu:

— Vâng.

Mình nhìn nó.

Nó cũng nhìn sang.

Chỉ một giây thôi nhưng cả hai đều hiểu hôm nay mình đang học những điều chẳng sách nào dạy rõ được.

Không phải chỉ biết làm.

Mà phải biết trong cùng một lúc, việc nào quan trọng hơn.



Bệnh nhân ho nhiều.

Nhịp thở vẫn nhanh.

Có lúc mình cảm giác mạch yếu hơn, lập tức báo.

— Anh Trung, mạch em thấy yếu hơn.

Anh đưa tay kiểm tra lại.

Rồi điều chỉnh xử trí.

Không ai nói chuyện thừa.

Mình cứ tập trung đếm.

Dương giữ oxy.

Chiếc xe rung lắc.

Tiếng còi vang liên tục.

Người nhà bên cạnh vẫn nấc từng tiếng.

Mồ hôi mình chảy dọc sống lưng dù thời tiết bên ngoài khá lạnh.

Chẳng hiểu vì nóng hay vì căng thẳng.

Lúc ấy mình mới thật sự hiểu lời anh Trung từng nói.

Ở trong khoa có đủ ánh sáng.

Có giường rộng.

Có nhiều người hỗ trợ.

Còn trên xe, chỉ cần một cú phanh hoặc một đoạn cua cũng khiến thao tác thay đổi hoàn toàn.



Khi cổng bệnh viện hiện ra, mình thở phào nhưng vẫn không dám lơ là.

Xe vừa dừng, kíp trực đã chờ sẵn.

Cửa mở.

Bệnh nhân nhanh chóng được đưa xuống.

Anh Trung báo ngắn tình trạng trên đường.

Mình với Dương đẩy cáng theo đến cửa khoa.

Từ đó, các bác sĩ và điều dưỡng tiếp nhận.

Mọi thứ diễn ra rất nhanh.

Chỉ vài phút sau, bệnh nhân đã được đưa vào bên trong.

Người nhà chạy theo.

Còn mình với Dương đứng lại ngoài cửa.

Hai thằng nhìn nhau.

Không ai nói gì.

Đến lúc ấy mới thấy chân mềm hẳn.

Dương dựa vào tường.

— Xong rồi à?

Mình gật đầu:

— Chắc thế.

Nó thở dài.

— Tao tưởng ca đầu chỉ ngồi nhìn.

— Tao cũng tưởng.

Hai thằng cùng bật cười.

Nụ cười vừa nhẹ nhõm vừa mệt.



Anh Trung đi ra sau khi bàn giao xong.

Anh nhìn hai đứa.

— Thế nào?

Dương đáp thật:

— Run ạ.

— Em làm rơi đồ.

Anh gật đầu:

— Lần đầu như thế là bình thường.

Rồi quay sang mình.

— Còn em?

— Em có lúc bắt mạch không chắc.

— Nhưng em nói không chắc.

— Thế là đúng.

Anh dựa vào tường.

— Hôm nay hai đứa chưa làm được gì nhiều.

— Nhưng nhớ cảm giác này.

— Đừng nghĩ mình lên xe là để thể hiện.

— Lên xe là để đưa bệnh nhân đến viện còn sống và ổn nhất có thể.

Mình với Dương cùng gật.

— Vâng.

Anh nói tiếp:

— Sai thì sửa.

— Run thì tập.

— Nhưng tuyệt đối không được giấu việc mình không biết.

— Một lần giấu có thể trả giá bằng mạng người.

Cả hai im lặng nghe.

Đó không phải lời dọa.

Sau chuyến đi vừa rồi, mình hiểu anh nói hoàn toàn nghiêm túc.



Trên đường quay lại khu xe, anh Trung đưa cho mỗi đứa một khoản tiền nhỏ.

Mình ngạc nhiên:

— Bọn em đi học thôi mà anh.

Dương cũng nói:

— Bọn em có làm được gì đâu.

Anh Trung nhét tiền vào tay hai đứa.

— Học thì học.

— Nhưng đã đi cùng, đã hỗ trợ thì vẫn có phần.

— Cầm đi.

Mình còn định từ chối.

Anh nói:

— Không nhiều.

— Coi như tiền ăn đêm.

Dương nhìn tờ tiền trong tay rồi quay sang mình.

Mắt sáng lên.

— Học Y lần đầu được trả tiền vì thức đêm.

Mình bật cười:

— Bình thường toàn mất tiền vì thức đêm.

Anh Trung cũng cười.

— Hai đứa vui vừa thôi.

— Đây mới là ca nhẹ.

Dương hỏi:

— Nhẹ thế này ạ?

Anh nhìn nó:

— Bệnh nhân còn tỉnh.

— Còn thở.

— Đường gần.

— Thế là nhẹ.

Cả hai cùng im.

Nếu vậy là nhẹ, mình chưa hình dung được một ca nặng thật sự sẽ như thế nào.



Về đến xóm trọ đã khá muộn.

Đèn nhiều phòng đã tắt.

Mình vừa chạy xe vào sân đã thấy Huyền Diệu ngồi trước cửa.

Em khoác áo dày, hai tay ôm cốc nước nóng.

Dương vừa thấy liền ghé sang nói nhỏ:

— Lại có người đợi.

— Về báo cáo đi.

Nó dắt xe sang phía phòng Hương.

Mình dựng xe rồi bước đến.

Huyền Diệu đứng lên ngay.

— Anh có sao không?

— Anh không sao.

Em nhìn khắp người mình.

— Có bị thương không?

Mình bật cười:

— Anh đi cấp cứu chứ có đi đánh nhau đâu.

— Em lo.

— Anh chỉ nhắn đúng một câu.

— Xong mất hút.

Mình ngồi xuống cạnh.

— Trên xe không cầm điện thoại được.

— Anh phải theo dõi bệnh nhân.

Em cúi đầu.

— Em biết.

— Nhưng em vẫn sợ.

Mình nắm lấy tay em.

Lạnh ngắt.

— Sao không vào trong đợi?

— Em muốn nghe tiếng xe anh về.

Câu ấy khiến mình khựng lại.

Mình kéo em sát vào lòng.

— Anh về rồi.

Huyền Diệu ôm chặt.

— Ca thế nào?

— Bệnh nhân khó thở.

— Bọn anh hỗ trợ đưa đến viện.

— Có nguy hiểm không?

— Có.

— Nhưng đã bàn giao được rồi.

Em ngẩng lên:

— Anh làm gì?

Mình kể sơ qua.

Bắt mạch.

Giữ oxy.

Chuyển bệnh nhân.

Những việc rất nhỏ.

Nhưng Huyền Diệu nghe chăm chú như mình vừa làm điều gì lớn lắm.

Cuối cùng em nói:

— Em tự hào về anh.

Mình cười:

— Anh có làm được gì đâu.

— Anh đã đi.

— Đã ở bên bệnh nhân.

— Thế là nhiều rồi.

Rồi em lại siết tay.

— Nhưng lần sau phải báo em rõ hơn.

— Anh đi đâu.

— Với ai.

— Bao giờ có thể về.

Mình nhìn em.

Biết những câu hỏi ấy đến từ sự lo lắng.

— Anh sẽ báo.

— Nhưng có lúc lên xe rồi anh không nghe máy được.

— Em phải hiểu.

Huyền Diệu gật đầu.

— Em hiểu.

— Chỉ cần trước khi đi anh nói với em.

— Để em biết anh vẫn an toàn.

Mình khẽ hôn lên trán em.

— Anh hứa.


Lên phòng, Dương vẫn chưa ngủ.

Nó nằm trên giường, cầm tờ tiền anh Trung đưa, ngắm đi ngắm lại.

Mình vừa bước vào đã hỏi:

— Mày chưa xuống phòng Hương à?

— Xuống rồi.

— Báo cáo xong bị đuổi lên.

— Sao bị đuổi?

— Nó bảo tao mùi bệnh viện.

— Đi tắm.

Mình bật cười.

Dương cất tiền vào ví.

Rồi nằm ngửa nhìn trần nhà.

— Hôm nay phê thật.

— Phê gì?

— Tao run mà vẫn thấy thích.

Mình ngồi xuống giường đối diện.

— Tao cũng thế.

— Lúc bệnh nhân thở yếu đi, tao tưởng tim tao cũng ngừng theo.

Dương cười.

— Tao làm rơi đồ.

— Nhục thật.

— Lần đầu mà.

— Anh Trung không mắng là may.

Nó im một lúc rồi hỏi:

— Mày có nghĩ sau này mình làm được không?

Mình nhìn hai bàn tay.

Cảm giác mạch đập nhanh và yếu dưới đầu ngón vẫn còn rất rõ.

— Không biết.

— Nhưng tao muốn học.

Dương gật đầu:

— Tao cũng thế.

Hai thằng im lặng một lúc.

Sau đó nó chìa nắm tay.

— Ca đầu.

Mình đấm nhẹ vào tay nó.

— Ca đầu.

Nó cười:

— Sau này chắc còn nhiều chuyện lắm.

Mình cũng cười.

— Chắc thế.



Đêm ấy, mình nằm mãi không ngủ được.

Không phải vì sợ.

Mà vì đầu óc cứ nhớ lại từng khoảnh khắc.

Tiếng còi xe.

Khuôn mặt tím tái của bệnh nhân.

Tiếng người nhà khóc.

Lời anh Trung quát:

“Đừng đứng nhìn.”

Rồi cảm giác từng nhịp mạch đập dưới ngón tay.

Trước đây, mình học mạch nhanh là bao nhiêu.

Huyết áp tụt là thế nào.

Khó thở có những nguyên nhân gì.

Nhưng trên chiếc xe ấy, những con số không còn nằm trên trang giấy.

Chúng thuộc về một con người.

Một người có vợ đang khóc bên cạnh.

Có gia đình đang chờ.

Có một cuộc đời mà chỉ vài phút trước còn ở trong căn nhà nhỏ, rồi bất ngờ phải đặt vào tay những người xa lạ.

Lần đầu tiên, mình hiểu nghề Y không chỉ nặng vì kiến thức.

Nó nặng bởi mỗi quyết định đều đứng sau một số phận.



Mình quay sang.

Dương đã ngủ.

Tiếng thở đều.

Chắc thằng bé mệt thật.

Mình nhìn lên trần nhà.

Rồi khẽ nắm bàn tay lại.

Đêm ấy, mình chỉ thấy háo hức vì lần đầu được bước lên xe cấp cứu.

Mình đâu biết rằng chẳng bao lâu sau, cũng trên chiếc xe ấy, hai thằng sẽ phải ép tim đến kiệt sức để giành một người đàn ông khỏi tay tử thần.

Sẽ có bùn đất dính kín áo blouse.

Có mồ hôi chảy như tắm.

Có tiếng người nhà gào khóc ngay bên tai.

Có khoảnh khắc mình vừa ép tim vừa cảm thấy xương sườn bệnh nhân bật dưới lòng bàn tay.

Và cũng có một giây phút...

Khi trái tim đã im lặng ấy bất ngờ đập trở lại.

Nhưng tất cả còn ở phía trước.

Còn đêm hôm đó, hai thằng sinh viên năm ba chỉ vừa hoàn thành chuyến đi đầu tiên.

Run rẩy.

Vụng về.

Nhưng đầy háo hức.

Một cánh cửa đã mở.

Và từ khoảnh khắc ấy, bọn mình không còn muốn đứng ngoài nhìn nữa.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 161: Những đêm không ngủ

Thời gian chẳng đợi một ai.

Mới ngày nào mình còn là thằng sinh viên năm nhất lơ ngơ ôm chiếc balo cũ bước xuống bến xe Thái Nguyên, vậy mà chớp mắt một cái, năm ba cũng đã đi gần hết.

Ba năm...

Đủ để một cậu sinh viên từ chỗ chẳng biết cầm ống nghe thế nào, giờ đã có thể đứng trong phòng cấp cứu, biết quan sát từng nhịp thở, từng mạch đập của bệnh nhân.

Ba năm...

Cũng đủ để mình gặp được Huyền Diệu.

Để trái tim từng nguội lạnh ấy, một lần nữa biết rung động.



Cuộc sống của bốn đứa vẫn đều đều trôi qua.

Ban ngày, ai cũng tất bật với trường lớp.

Chiều về, nếu không phải đi viện thì cả bốn lại quây quần nấu cơm.

Những bữa cơm giản dị với vài món rau, bát canh, đĩa thịt rang, vậy mà chẳng hiểu sao lúc nào cũng ngon hơn ngoài quán.

Có lẽ vì đông người.

Có lẽ vì tiếng cười chưa bao giờ ngớt.

Hôm ấy mình vừa về tới xóm trọ thì đã nghe tiếng Dương oang oang từ dưới phòng Hương.

— Mày về rồi à?

— Xuống ăn cơm nhanh.

Mình dựng xe rồi đi xuống.

Vừa mở cửa đã thấy Hương đang lúi húi xào rau.

Huyền Diệu thì ngồi nhặt hành.

Thấy mình, em ngẩng đầu lên cười.

— Anh về rồi.

Mình gật đầu.

Theo thói quen bước tới xoa nhẹ đầu em.

— Hôm nay có mệt không?

— Không.

— Còn anh?

— Cũng ổn.

Dương đang ngồi bóc tỏi, thấy cảnh ấy liền nhăn mặt.

— Hai người có thể yêu nhau sau bữa cơm được không?

— Tao đang đói.

Mình chưa kịp nói thì Hương đã cầm chiếc đũa gõ vào tay nó.

— Anh bóc tỏi đi.

— Người ta nói chuyện cũng chen vào.

Dương xoa tay cười hề hề.

— Anh chỉ góp vui.

Mình kéo ghế ngồi xuống.

— Mày bóc được mấy tép rồi?

Nó nhìn đống tỏi.

— Một.

— Còn lại đang nghiên cứu.

— Nghiên cứu cái gì?

— Xem bóc kiểu nào nhanh.

Mình cười lắc đầu.

— Mày học Y mà đem tinh thần nghiên cứu sang bóc tỏi à?

Cả phòng lại cười ầm lên.



Ăn cơm xong, Hương với Dương ra chợ mua ít đồ.

Trong phòng chỉ còn mình và Diệu.

Em đang rửa bát.

Mình đi tới đứng phía sau.

Nhẹ nhàng ôm lấy eo em.

Huyền Diệu giật mình.

— Anh làm em hết hồn.

— Xin lỗi.

— Nhưng nhớ em.

Em cười khúc khích.

— Mới gặp từ chiều.

— Vẫn nhớ.

Em khẽ tựa đầu vào vai mình.

Nước vẫn chảy róc rách trong bồn rửa.

Ngoài kia dòng người vẫn nhẹ nhàng thoi đưa

Hai đứa không ngăn được cảm xúc

Lại vồ vập lấy nhau

Sau trận chinh chiến

Em lại nằm cuộn tròn trong lòng mình

Khung cảnh bình yên đến lạ.

Một lúc sau em mới hỏi.

— Mai anh trực à?

— Ừ.

— Trực đêm.

Em im lặng vài giây.

— Thế mai em mang cơm lên nhé.

Mình lắc đầu.

— Thôi không cần đâu e.

— Căng tin bệnh viện có bán mà.

— Không ngon.

— Em nấu.

— Anh ăn cơm em nấu quen rồi.

Mình bật cười.

— Em chiều anh quá.

Diệu quay lại nhìn mình.

— Chồng em mà.

— Không chiều anh thì chiều ai?

Mình hơi giật mình câu “Chồng” của em, không nói.

Chỉ mỉm cười và cúi xuống hôn nhẹ lên trán em.



Từ ngày theo anh Trung trực cấp cứu ngoại viện, nhịp sinh hoạt của mình với Dương thay đổi hẳn.

Những hôm có lịch trực, hai thằng mang theo ít quần áo, vài quyển sách rồi lên bệnh viện từ đầu giờ tối.

Phòng trực của anh Trung không lớn.

Chỉ kê vừa một chiếc bàn làm việc, một cái giường đơn, vài chiếc ghế gấp và chiếc quạt trần cũ kỹ quay lạch cạch suốt đêm.

Ngoài hành lang, ánh đèn neon trắng hắt xuống nền gạch lạnh.

Ban ngày nơi đây đông đúc bao nhiêu thì đêm xuống lại yên tĩnh bấy nhiêu.

Chỉ còn tiếng dép của điều dưỡng trực.

Tiếng máy monitor vọng ra từ các buồng bệnh.

Và thi thoảng là tiếng còi xe cấp cứu vọng từ ngoài cổng viện.

Tối hôm ấy, ba anh em ăn vội ba suất cơm hộp.

Anh Trung vừa ăn vừa xem lại sổ trực.

Dương thì mở quyển Sinh lý bệnh ra đọc.

Được khoảng năm phút, nó gục đầu xuống bàn.

Mình hỏi.

— Ngủ rồi à?

Nó đáp mà mắt vẫn nhắm.

— Tao đọc bằng tâm.

Anh Trung bật cười.

— Đọc bằng tâm thì mai anh hỏi bằng miệng nhé.

Dương mở mắt ngay lập tức.

— Em tỉnh rồi anh.

Mình với anh Trung nhìn nhau cười.

Đúng là thằng Dương.

Lúc nào cũng biết cách làm không khí bớt căng thẳng.



Khoảng gần mười một giờ.

Cả khoa yên tĩnh hơn.

Mình tranh thủ kiểm tra lại xe cứu thương theo đúng những gì anh Trung đã dạy.

Bình oxy.

Máy monitor.

Bóng Ambu.

Thuốc cấp cứu.

Dây truyền.

Cáng.

Từng món một đều được kiểm tra cẩn thận.

Làm nhiều đến mức hai thằng gần như đã thuộc vị trí của từng món đồ.

Dương đứng cạnh, vừa kiểm tra vừa lẩm bẩm.

— Hồi đầu tao còn mở nhầm ngăn.

— Giờ nhắm mắt cũng lấy được.

Mình cười.

— Đừng nhắm mắt thật.

— Không lại lấy nhầm.

Đúng lúc ấy, anh Trung từ trong phòng bước ra.

— Hai đứa.

— Kiểm tra xong chưa?

— Xong rồi anh.

Anh gật đầu.

— Tốt.

— Đi nghỉ đi.

— Có ca anh gọi.

Hai thằng vừa ngồi xuống ghế chưa được mười phút.

Chiếc điện thoại trực trên bàn bất ngờ đổ chuông.

Không ai bảo ai.

Anh Trung đứng dậy.

Mình và Dương cũng lập tức bật khỏi ghế.

Anh nghe máy rất nhanh.

— Vâng...

— Địa chỉ...

— Tình trạng?

Khuôn mặt anh dần nghiêm lại.

Cúp máy.

Anh chỉ nói đúng ba chữ.

— Lên xe.

Không hỏi thêm.

Không chần chừ.

Dương chộp ngay chiếc áo blouse.

Mình cầm túi cấp cứu.

Anh lái xe đã nổ máy từ ngoài sân.

Chưa đầy hai phút sau.

Tiếng còi cấp cứu xé tan màn đêm tĩnh lặng của bệnh viện.

Chiếc xe lao vút ra khỏi cổng.



Ngồi trong khoang xe đang lao đi giữa đêm khuya vẫn mang lại cho mình một cảm giác rất lạ.

Không còn hồi hộp như chuyến đầu tiên.

Nhưng cũng chưa bao giờ thấy bình thường.

Mỗi lần còi hú lên, trong đầu mình luôn tự hỏi.

"Không biết người đang chờ mình ngoài kia là ai?"

"Là một cụ già?"

"Một đứa trẻ?"

"Hay một người bố đang cố gắng về với gia đình?"

Anh Trung ngồi đối diện, mắt không rời tờ phiếu thông tin vừa được điều phối gửi xuống.

Anh ngẩng lên.

— Hai đứa nhớ.

— Đến nơi quan sát trước.

— Đừng vội.

— Càng gấp càng phải bình tĩnh.

Hai thằng cùng gật đầu.

— Vâng.

Xe tiếp tục lao vun vút trong màn đêm.

Bên ngoài cửa kính, những dãy đèn đường nối nhau lùi về phía sau.

Không ai biết phía trước sẽ là điều gì.

Chỉ biết rằng...

Ở một nơi nào đó trong thành phố này, có một con người đang đặt hy vọng cuối cùng vào tiếng còi đang vang lên giữa đêm tối.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt


Chương 162: Giành lại từng nhịp thở

Tiếng còi xe cứu thương vẫn không ngừng vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch.

Bên ngoài cửa kính, những ánh đèn đường nối nhau vụt qua rồi biến mất.

Trong khoang xe, không ai nói thêm câu nào.

Mỗi người đều tập trung vào công việc của mình.

Anh Trung xem lại thông tin bệnh nhân lần cuối.

Dương kiểm tra bình oxy.

Còn mình thì vô thức siết chặt đôi găng tay trong lòng bàn tay.

Đây đã là chuyến xe thứ mấy trong gần một tháng trực cùng anh Trung, mình cũng không còn nhớ rõ nữa.

Nhưng mỗi lần xe lao đi giữa đêm, cảm giác trong lòng vẫn giống nhau.

Một chút hồi hộp.

Một chút lo lắng.

Và rất nhiều trách nhiệm.



Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà cấp bốn nằm sâu trong con ngõ nhỏ.

Ngoài cổng đã có vài người đứng chờ.

Vừa thấy xe, một người đàn ông khoảng ngoài bốn mươi đã chạy tới.

— Bác sĩ ơi! Nhanh giúp bố em!

Anh Trung vừa bước xuống vừa hỏi nhanh.

— Bệnh nhân bao nhiêu tuổi?

— Sáu mươi tám.

— Khó thở từ bao giờ?

— Gần nửa tiếng nay ạ.

— Có bệnh nền không?

— Có tim với phổi mãn tính.

Anh Trung gật đầu.

— Dẫn đường.

Ba thầy trò lập tức theo người nhà vào trong.



Căn phòng không lớn.

Người đàn ông lớn tuổi đang nằm nửa ngồi nửa nằm trên chiếc giường gỗ cũ.

Hai vai nhô lên theo từng nhịp thở.

Mỗi hơi thở đều nặng nề như phải dùng hết sức lực.

Người nhà đứng kín xung quanh.

Ai cũng hoảng.

Ai cũng muốn kể.

Anh Trung nói dứt khoát.

— Mọi người lùi lại giúp tôi.

— Chỉ để một người ở đây.

Giọng anh không lớn.

Nhưng đủ khiến cả căn phòng yên đi.

Mình để ý điều ấy rất nhiều.

Không phải lúc nào bác sĩ cũng cần quát.

Đôi khi chỉ cần đủ bình tĩnh, người khác sẽ tự bình tĩnh theo.



Anh Trung nhanh chóng khám bệnh.

Rồi quay sang mình.

— M.

— Đo mạch.

— Vâng.

Mình tiến lại gần.

Lần này bàn tay không còn run như chuyến đầu tiên.

Mạch vẫn nhanh.

Nhưng mình đã bình tĩnh hơn để đếm.

— Khoảng một trăm mười lăm lần một phút anh.

Anh Trung gật đầu.

— Được.

Quay sang Dương.

— Oxy.

— Chuẩn bị chuyển viện.

Dương đáp rất nhanh.

— Rõ.

Thằng bạn mình giờ cũng khác nhiều.

Không còn luống cuống như những chuyến đầu nữa.

Từng động tác dứt khoát hơn.

Nhanh hơn.



Sau vài phút xử trí ban đầu, tình trạng người bệnh có vẻ đỡ hơn đôi chút.

Người đàn ông cố mở mắt.

Khó khăn nhìn từng người.

Rồi khẽ nắm lấy tay anh Trung.

Giọng rất nhỏ.

— Bác sĩ...

— Tôi...

...không sao chứ?

Anh Trung mỉm cười.

Một nụ cười rất bình tĩnh.

— Bác yên tâm.

— Bọn cháu đưa bác lên viện.

— Bác cứ thở đều.

Người đàn ông khẽ gật đầu.

Bàn tay đang nắm tay anh Trung cũng từ từ buông ra.

Mình đứng cạnh nhìn cảnh ấy.

Bỗng hiểu thêm một điều.

Có những lúc...

Điều bệnh nhân cần nhất không chỉ là thuốc.

Mà là một câu nói khiến họ yên lòng.



Chuyển bệnh nhân lên xe xong.

Chiếc xe lại lao về bệnh viện.

Lần này mình ngồi cạnh đầu cáng.

Quan sát từng nhịp thở.

Dương vẫn giữ mặt nạ oxy.

Người con trai của bệnh nhân ngồi phía cuối xe.

Đôi mắt đỏ hoe.

Anh ấy liên tục nhìn về phía bố mình.

Nhưng không dám hỏi thêm điều gì.

Có lẽ...

Anh cũng hiểu.

Trong lúc này.

Im lặng mới là điều tốt nhất.



Xe về đến khoa.

Bệnh nhân nhanh chóng được tiếp nhận.

Khi cửa phòng cấp cứu đóng lại.

Ba thầy trò mới thở phào.

Dương cởi khẩu trang.

Thở dài.

— Chuyến nào cũng thấy dài thật.

Anh Trung cười.

— Mới hơn hai mươi phút thôi.

— Nhưng trên xe, một phút cũng dài.

Mình gật đầu.

Đúng vậy.

Ngồi trong xe cứu thương.

Thời gian trôi rất khác.

Có lúc chỉ vài phút.

Nhưng cảm giác như cả tiếng đồng hồ.



Ba người quay trở lại phòng trực.

Đồng hồ đã gần một giờ sáng.

Dương vừa đặt lưng xuống ghế đã lẩm bẩm.

— Em ngủ thật đây.

— Có ca nữa thì gọi.

Mình cười.

— Mày nói câu này tối nào cũng nói.

— Nhưng lần nào chuông reo cũng bật nhanh nhất.

Nó hé một mắt.

— Phản xạ nghề nghiệp.

Anh Trung đang pha gói cà phê hòa tan, nghe vậy liền cười.

— Phản xạ đó tốt.

— Làm nghề này nhiều khi không được phép ngủ quá sâu.

Mình nhận cốc cà phê anh đưa.

Nóng.

Đắng.

Nhưng thơm.

Ba thầy trò ngồi cạnh nhau.

Không ai nói gì thêm.

Ngoài cửa kính.

Một cơn mưa xuân lất phất bắt đầu rơi xuống sân bệnh viện.

Ánh đèn vàng hắt lên mặt đường loang loáng.

Mình chợt nhớ đến Huyền Diệu.

Không biết giờ này em đã ngủ chưa.

Có còn thức đợi tin nhắn của mình như mọi lần không.

Nghĩ vậy.

Mình lấy điện thoại ra.

Chỉ có đúng một tin nhắn gửi từ hơn một tiếng trước.

"Anh nhớ giữ ấm nhé. Em ngủ trước đây. Về nhớ nhắn em một câu là được. Em yêu anh."

Đọc xong.

Khóe môi mình vô thức mỉm cười.

Mình trả lời rất ngắn.

"Anh xong ca đầu rồi. Anh vẫn khỏe. Em ngủ ngon nhé."

Chưa đầy mười giây sau.

Điện thoại sáng lên.

"Em chưa ngủ."

"Em đợi tin anh."


Mình bật cười.

Đúng là cô gái ngốc.

Bảo ngủ trước.

Cuối cùng vẫn ôm điện thoại đợi mình.

Mình nhắn thêm một dòng.

"Anh ổn. Ngoan, ngủ đi. Mai còn học."

Lần này em chỉ gửi lại một biểu tượng mặt cười kèm trái tim.

Rồi không nhắn nữa.

Có lẽ em yên tâm thật rồi.

Mình cất điện thoại.

Bên cạnh, Dương hé mắt nhìn sang.

— Lại báo cáo với người yêu à?

Mình cười.

— Ừ.

Nó xoay người nằm lại.

Giọng ngái ngủ.

— Có người đợi...

— Về muộn cũng thấy đáng.

Mình nhìn thằng bạn.

Rồi nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ.

Khẽ gật đầu.

Đúng vậy.

Giữa những đêm trắng của bệnh viện.

Giữa những chuyến xe lao đi trong tiếng còi xé màn đêm.

Chỉ cần biết ở một nơi nào đó vẫn có người chờ mình bình an trở về...

Tự nhiên mọi mệt mỏi dường như cũng nhẹ đi rất nhiều.

Nhưng đêm trực hôm ấy...

Mới chỉ bắt đầu.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo