Chương 168: Cuối tuần
Cuối tuần.
Đối với phần lớn sinh viên, đó là hai ngày để ngủ nướng, đi chơi hoặc về nhà.
Còn với mình và Dương.
Cuối tuần lại chia làm hai kiểu.
Một là được nghỉ thật.
Hai là lên bệnh viện trực cùng anh Trung.
May mắn là tuần này, lịch học với lịch lâm sàng đều kết thúc từ chiều thứ Sáu. Thứ Bảy không phải lên trường, cũng không phải xuống khoa, nên tối hôm trước anh Trung mới nhắn cho hai đứa lên viện trực.
Thế là yên tâm.
Ít nhất cũng không phải sáng hôm sau mắt nhắm mắt mở đứng nghe giảng.
…
Không phải đi học nên mình ngủ rất ngon.
Đang mơ màng thì ngoài cửa có tiếng gõ.
"Cốc... cốc..."
Mình kéo chăn lên trùm kín đầu.
Tiếng gõ lại vang lên.
Lần này còn kèm theo giọng nói quen thuộc.
— Anh M...
— Dậy thôi...
Mình mở hé một mắt nhìn đồng hồ.
Bảy giờ mười lăm.
Mình lẩm bẩm.
— Sớm thế...
Ngoài cửa, Diệu cười.
— Không sớm nữa đâu.
— Anh Trung bảo tám giờ có mặt ở viện rồi.
Nghe đến tên anh Trung, mình mới nhớ ra hôm nay phải trực.
Mình bật dậy, vơ tạm cái áo mặc vào rồi mở cửa.
Vừa mở ra đã thấy Diệu đứng trước mặt.
Em mặc chiếc áo len màu kem, mái tóc buộc gọn sau lưng, trên tay còn cầm hai chiếc bánh mì nóng.
Thấy mình tóc tai bù xù, em bật cười.
— Đêm qua anh đi đánh nhau à?
Mình đưa tay vuốt vuốt mái tóc.
— Đẹp trai thế này mà bảo đánh nhau.
Em khẽ bĩu môi.
— Vâng...
— Đẹp trai nhất xóm.
Mình bật cười.
Đưa tay véo nhẹ chóp mũi em.
— Lại trêu anh.
Diệu mỉm cười, rồi rất tự nhiên đưa tay chỉnh lại cổ áo cho mình.
— Anh mặc lệch rồi.
— Lớn rồi mà lúc nào cũng vội.
Em cài lại chiếc cúc trên cùng, vuốt nhẹ nếp áo bị gấp rồi mới gật đầu hài lòng.
— Được rồi.
— Bây giờ mới giống bác sĩ tương lai.
Mình lắc đầu cười.
— Anh mới là sinh viên năm ba thôi.
— Còn lâu mới thành bác sĩ.
Em ngước lên nhìn mình.
Đôi mắt cong cong.
— Nhưng sau này chắc chắn sẽ là một bác sĩ giỏi.
Nghe em nói vậy, mình chỉ biết cười.
Không phải vì tự tin.
Mà vì mình hiểu...
Con đường ấy vẫn còn rất dài.
…
Mình vừa đánh răng xong thì Dương mới lò dò từ trong nhà vệ sinh đi ra.
Mắt vẫn còn díp lại.
Nó ngáp một cái dài.
— Địt...
— Sao hôm nay dậy sớm thế.
Mình chưa kịp trả lời thì Hương từ dưới cầu thang đi lên.
Trên tay cầm một chiếc cốc nhựa.
Dương vừa nhìn thấy đã lùi lại.
— Ê...
— Từ từ...
Hương cười tủm tỉm.
— Anh có dậy không?
— Có.
— Có ngay đây.
— Em bỏ cái cốc xuống đã.
Cả bọn cười ầm lên.
Mình nhìn sang Diệu.
— Hai người này đúng là hợp nhau thật.
Em khẽ gật đầu.
— Em cũng thấy thế.
…
Bốn đứa ăn sáng ngay ngoài hiên.
Chỉ là bánh mì với cốc sữa đậu nành nóng.
Nhưng sáng cuối tuần như vậy cũng đủ thấy vui.
Dương vừa ăn vừa hỏi mình.
— Tối nay chắc không nhiều ca đâu nhỉ?
Mình nhún vai.
— Ai biết được.
— Cứ lên đã.
Nó gật gù.
— Tao chỉ mong đêm nay yên bình.
Mình nhìn nó rồi bật cười.
— Mày đừng nói trước.
— Lần nào nói xong cũng có chuyện.
Dương cười khà khà.
— Tao rút kinh nghiệm rồi.
— Không nói nữa.
…
Gần tám giờ.
Mình với Dương thay áo blouse, đeo balô rồi dắt xe xuống sân.
Diệu đi theo mình ra tận cổng.
Lúc mình chuẩn bị nổ máy.
Em bỗng gọi khẽ.
— Anh.
Mình quay lại.
— Sao em?
Em lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn len màu ghi.
Chính là chiếc khăn em tặng mình mấy hôm trước.
Em nhẹ nhàng quàng lên cổ mình.
Hai bàn tay nhỏ khéo léo chỉnh lại từng nếp khăn.
Xong xuôi, em lùi lại một bước.
Mỉm cười.
— Đẹp rồi.
Mình nhìn em.
Khẽ nắm lấy hai bàn tay đang hơi lạnh.
— Em lạnh không?
Em lắc đầu.
— Không.
— Anh giữ ấm là được.
Mình khẽ kéo em lại gần.
Nhẹ nhàng ôm em vào lòng.
Lần này em không ngại nữa.
Rất tự nhiên ôm lại mình.
Má khẽ tựa lên ngực mình.
Giọng nhỏ xíu.
— Nếu tối có ca...
— Đừng quên nhắn em một tin nhé.
— Em không hỏi nhiều đâu.
— Chỉ cần biết anh bình an là được.
Mình đặt cằm lên mái tóc em.
Khẽ gật đầu.
— Anh hứa.
Diệu ngước lên nhìn mình.
Đôi mắt trong veo.
— Em chờ.
Mình cúi xuống.
Khẽ hôn lên trán em.
— Ngoan.
— Ở nhà nhớ ăn cơm đúng giờ.
Em cười.
— Vâng.
— Người yêu em cũng thế.
Hai đứa nhìn nhau vài giây.
Đến khi Dương đứng cạnh ho khan.
— Hai ông bà...
— Có đi không?
— Anh Trung gọi bây giờ.
Mình bật cười.
— Đi.
…
Từ xóm trọ lên bệnh viện chỉ mất chưa đầy mười phút.
Vừa dựng xe trong sân.
Đã thấy anh Trung đang cầm vòi nước xịt rửa chiếc xe cứu thương.
Thấy hai đứa tới.
Anh ngẩng lên.
— Đến đúng giờ đấy.
Dương cười.
— Bọn em sợ anh mắng.
Anh Trung hừ một tiếng.
— Địt mẹ.
— Đến muộn mới đáng mắng.
— Lại đây phụ anh.
Hai thằng lập tức xắn tay áo.
Một đứa cầm khăn lau kính.
Một đứa lau khoang sau.
Trong lúc làm, anh Trung vừa nói chuyện rất tự nhiên.
— Hai đứa biết vì sao anh thích tự tay kiểm tra xe trước mỗi ca không?
Mình lắc đầu.
— Chưa anh.
Anh vỗ nhẹ vào thành xe.
— Vì lúc còi hú lên...
— Thứ mình cần là một cái xe sẵn sàng.
— Không phải một cái xe còn thiếu đồ.
Mình gật đầu.
Lặng lẽ ghi nhớ từng lời.
Anh Trung tiếp tục.
— Ngày anh mới ra trường.
— Có lần lên xe rồi mới phát hiện thiếu một món đồ.
— Hôm ấy may không ảnh hưởng đến bệnh nhân.
— Nhưng anh nhớ đến tận bây giờ.
Anh cười nhạt.
— Từ hôm đó...
— Trước mỗi ca, anh đều tự kiểm tra lại một lần.
— Mất năm phút.
— Nhưng yên tâm cả đêm.
Mình với Dương nhìn nhau.
Không ai nói gì.
Chỉ cúi đầu lau tiếp.
Có những bài học...
Không nằm trong sách.
Mà được đổi bằng chính kinh nghiệm của người đi trước.
…
Gần trưa.
Ba anh em ngồi trong phòng trực.
Mỗi người một cốc trà nóng.
Ngoài cửa sổ, nắng đầu xuân trải vàng khắp khoảng sân bệnh viện.
Không khí yên bình đến lạ.
Dương duỗi người.
— Giá hôm nào cũng thế này thì tốt.
Anh Trung nhấp một ngụm trà.
Nhìn ra ngoài cửa.
Khẽ cười.
— Làm cấp cứu...
— Đừng mong có ngày bình yên.
Anh vừa dứt lời.
Chiếc điện thoại trực trên bàn bỗng vang lên.
Cả ba gần như cùng quay đầu.
Anh Trung đặt cốc trà xuống.
Nhấc máy.
Không khí trong phòng lập tức thay đổi.
Anh chỉ hỏi vài câu rất ngắn.
Rồi cúp máy.
Không nói nhiều.
Chỉ nhìn mình với Dương.
— Đi.
— Có ca đột quỵ
Hai chữ "đi thôi" vừa dứt.
Ba anh em gần như cùng đứng bật dậy.
Chiếc cốc trà trên bàn vẫn còn bốc khói.
Nhưng chẳng còn ai kịp uống thêm một ngụm.
Ở ngoài sân.
Tiếng động cơ chiếc xe cứu thương đã vang lên.
Và chỉ ít giây sau.
Tiếng còi quen thuộc lại xé tan bầu không khí yên bình của buổi sáng cuối tuần...