Chuyện Đời Sinh Viên

nhẩm đi nhẩm lại cuối cùng em với các bác cũng đi với nhau được hơn nửa quãng đường rồi nhỉ, chuyện nào cũng sẽ phải có hồi kết, em vẫn mong các bác theo dõi và ủng hộ em cho đến chương cuối cùng. cảm ơn các bác nhiều. Hết chuyện đời sinh viên, nếu rảnh, em sẽ viết thêm về quãng đời từ khi nhận bằng đại học, và đi làm cho đến lúc lấy vợ các bác nhé :D cảm ơn các bác rất nhiều ạ <3
Hay quá. Chờ nhưng đoạn văn của Em. Anh hơn em nhiều tuổi nhưng ở tuổi em anh ko có được những suy nghĩ và hành động chín chắn, sâu sắc ,tinh tế như thế. Người như em sẽ luôn thành công.
 

hoangtuxxxx96

Yếu sinh lý
hôm nay đọc xong mấy chap. ko có sex, ko có nhiều yêu đương, nhưng tôi lại thấy trân trọng người bác sĩ có tâm như ông quá, cảm ơn ông đã sống có ích cho đời, cho rất nhiều người ngoài kia trong đó có cả tôi, chúc bác sĩ thuận buồm xuôi gió, gia đình hạnh phúc nhé.
 

aclchm

Yếu sinh lý
nhẩm đi nhẩm lại cuối cùng em với các bác cũng đi với nhau được hơn nửa quãng đường rồi nhỉ, chuyện nào cũng sẽ phải có hồi kết, em vẫn mong các bác theo dõi và ủng hộ em cho đến chương cuối cùng. cảm ơn các bác nhiều. Hết chuyện đời sinh viên, nếu rảnh, em sẽ viết thêm về quãng đời từ khi nhận bằng đại học, và đi làm cho đến lúc lấy vợ các bác nhé :D cảm ơn các bác rất nhiều ạ <3
Em phải tạo tk ngay để ủng hộ bác 1 vote này, cách viết văn của bác quá hay luôn. Nhất định bác viết thêm cho ae đến khi lấy vợ nhé!
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
em cảm ơn các bác, thực ra, nếu mà không có duyên với nghề y này, chắc em sẽ là thằng viết truyện dạo, vì nói thật, em như có hai nhân cách, 1 nhân cách phóng khoáng bên ngoài, nhưng 1 nhân cách lại trầm bên trong, nhiều khi đang trong ca trực, lại có hứng viết, em có thể viết 1 lèo đến 3-4h sáng, nhưng có những hôm áp lực, không có tâm trí nào nhớ đến, nhưng được các bác hết sức tán thành và ủng hộ, em lại có động lực hơn. Nãy giờ tranh thủ ngồi viết được 1-2 chương, mà sư tử cái ngó ra ngó vào mấy lần, nên thôi em xin phép đi ngủ sớm, hẹn các bác ngày mai ạ
 

hoangtuxxxx96

Yếu sinh lý
em cảm ơn các bác, thực ra, nếu mà không có duyên với nghề y này, chắc em sẽ là thằng viết truyện dạo, vì nói thật, em như có hai nhân cách, 1 nhân cách phóng khoáng bên ngoài, nhưng 1 nhân cách lại trầm bên trong, nhiều khi đang trong ca trực, lại có hứng viết, em có thể viết 1 lèo đến 3-4h sáng, nhưng có những hôm áp lực, không có tâm trí nào nhớ đến, nhưng được các bác hết sức tán thành và ủng hộ, em lại có động lực hơn. Nãy giờ tranh thủ ngồi viết được 1-2 chương, mà sư tử cái ngó ra ngó vào mấy lần, nên thôi em xin phép đi ngủ sớm, hẹn các bác ngày mai ạ
sinh nhật vợ mà ông, thoải mái đê. phục vụ vợ trước. phục vụ ae sau, chúc mừng sinh nhật chị gái nhé {adore}
 

Trungtrau123

Yếu sinh lý
nhẩm đi nhẩm lại cuối cùng em với các bác cũng đi với nhau được hơn nửa quãng đường rồi nhỉ, chuyện nào cũng sẽ phải có hồi kết, em vẫn mong các bác theo dõi và ủng hộ em cho đến chương cuối cùng. cảm ơn các bác nhiều. Hết chuyện đời sinh viên, nếu rảnh, em sẽ viết thêm về quãng đời từ khi nhận bằng đại học, và đi làm cho đến lúc lấy vợ các bác nhé :D cảm ơn các bác rất nhiều ạ <3
Phải nói nể ông bạn đấy.nhớ ra đều đừng drop ae đấy nhé.ít nhiều là vẫn biết truyện vẫn còn xuyên suốt 2 năm của m nữa nên vẫn hóng
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 168: Cuối tuần

Cuối tuần.

Đối với phần lớn sinh viên, đó là hai ngày để ngủ nướng, đi chơi hoặc về nhà.

Còn với mình và Dương.

Cuối tuần lại chia làm hai kiểu.

Một là được nghỉ thật.

Hai là lên bệnh viện trực cùng anh Trung.

May mắn là tuần này, lịch học với lịch lâm sàng đều kết thúc từ chiều thứ Sáu. Thứ Bảy không phải lên trường, cũng không phải xuống khoa, nên tối hôm trước anh Trung mới nhắn cho hai đứa lên viện trực.

Thế là yên tâm.

Ít nhất cũng không phải sáng hôm sau mắt nhắm mắt mở đứng nghe giảng.



Không phải đi học nên mình ngủ rất ngon.

Đang mơ màng thì ngoài cửa có tiếng gõ.

"Cốc... cốc..."

Mình kéo chăn lên trùm kín đầu.

Tiếng gõ lại vang lên.

Lần này còn kèm theo giọng nói quen thuộc.

— Anh M...

— Dậy thôi...

Mình mở hé một mắt nhìn đồng hồ.

Bảy giờ mười lăm.

Mình lẩm bẩm.

— Sớm thế...

Ngoài cửa, Diệu cười.

— Không sớm nữa đâu.

— Anh Trung bảo tám giờ có mặt ở viện rồi.

Nghe đến tên anh Trung, mình mới nhớ ra hôm nay phải trực.

Mình bật dậy, vơ tạm cái áo mặc vào rồi mở cửa.

Vừa mở ra đã thấy Diệu đứng trước mặt.

Em mặc chiếc áo len màu kem, mái tóc buộc gọn sau lưng, trên tay còn cầm hai chiếc bánh mì nóng.

Thấy mình tóc tai bù xù, em bật cười.

— Đêm qua anh đi đánh nhau à?

Mình đưa tay vuốt vuốt mái tóc.

— Đẹp trai thế này mà bảo đánh nhau.

Em khẽ bĩu môi.

— Vâng...

— Đẹp trai nhất xóm.

Mình bật cười.

Đưa tay véo nhẹ chóp mũi em.

— Lại trêu anh.

Diệu mỉm cười, rồi rất tự nhiên đưa tay chỉnh lại cổ áo cho mình.

— Anh mặc lệch rồi.

— Lớn rồi mà lúc nào cũng vội.

Em cài lại chiếc cúc trên cùng, vuốt nhẹ nếp áo bị gấp rồi mới gật đầu hài lòng.

— Được rồi.

— Bây giờ mới giống bác sĩ tương lai.

Mình lắc đầu cười.

— Anh mới là sinh viên năm ba thôi.

— Còn lâu mới thành bác sĩ.

Em ngước lên nhìn mình.

Đôi mắt cong cong.

— Nhưng sau này chắc chắn sẽ là một bác sĩ giỏi.

Nghe em nói vậy, mình chỉ biết cười.

Không phải vì tự tin.

Mà vì mình hiểu...

Con đường ấy vẫn còn rất dài.



Mình vừa đánh răng xong thì Dương mới lò dò từ trong nhà vệ sinh đi ra.

Mắt vẫn còn díp lại.

Nó ngáp một cái dài.

— Địt...

— Sao hôm nay dậy sớm thế.

Mình chưa kịp trả lời thì Hương từ dưới cầu thang đi lên.

Trên tay cầm một chiếc cốc nhựa.

Dương vừa nhìn thấy đã lùi lại.

— Ê...

— Từ từ...

Hương cười tủm tỉm.

— Anh có dậy không?

— Có.

— Có ngay đây.

— Em bỏ cái cốc xuống đã.

Cả bọn cười ầm lên.

Mình nhìn sang Diệu.

— Hai người này đúng là hợp nhau thật.

Em khẽ gật đầu.

— Em cũng thấy thế.



Bốn đứa ăn sáng ngay ngoài hiên.

Chỉ là bánh mì với cốc sữa đậu nành nóng.

Nhưng sáng cuối tuần như vậy cũng đủ thấy vui.

Dương vừa ăn vừa hỏi mình.

— Tối nay chắc không nhiều ca đâu nhỉ?

Mình nhún vai.

— Ai biết được.

— Cứ lên đã.

Nó gật gù.

— Tao chỉ mong đêm nay yên bình.

Mình nhìn nó rồi bật cười.

— Mày đừng nói trước.

— Lần nào nói xong cũng có chuyện.

Dương cười khà khà.

— Tao rút kinh nghiệm rồi.

— Không nói nữa.



Gần tám giờ.

Mình với Dương thay áo blouse, đeo balô rồi dắt xe xuống sân.

Diệu đi theo mình ra tận cổng.

Lúc mình chuẩn bị nổ máy.

Em bỗng gọi khẽ.

— Anh.

Mình quay lại.

— Sao em?

Em lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn len màu ghi.

Chính là chiếc khăn em tặng mình mấy hôm trước.

Em nhẹ nhàng quàng lên cổ mình.

Hai bàn tay nhỏ khéo léo chỉnh lại từng nếp khăn.

Xong xuôi, em lùi lại một bước.

Mỉm cười.

— Đẹp rồi.

Mình nhìn em.

Khẽ nắm lấy hai bàn tay đang hơi lạnh.

— Em lạnh không?

Em lắc đầu.

— Không.

— Anh giữ ấm là được.

Mình khẽ kéo em lại gần.

Nhẹ nhàng ôm em vào lòng.

Lần này em không ngại nữa.

Rất tự nhiên ôm lại mình.

Má khẽ tựa lên ngực mình.

Giọng nhỏ xíu.

— Nếu tối có ca...

— Đừng quên nhắn em một tin nhé.

— Em không hỏi nhiều đâu.

— Chỉ cần biết anh bình an là được.

Mình đặt cằm lên mái tóc em.

Khẽ gật đầu.

— Anh hứa.

Diệu ngước lên nhìn mình.

Đôi mắt trong veo.

— Em chờ.

Mình cúi xuống.

Khẽ hôn lên trán em.

— Ngoan.

— Ở nhà nhớ ăn cơm đúng giờ.

Em cười.

— Vâng.

— Người yêu em cũng thế.

Hai đứa nhìn nhau vài giây.

Đến khi Dương đứng cạnh ho khan.

— Hai ông bà...

— Có đi không?

— Anh Trung gọi bây giờ.

Mình bật cười.

— Đi.



Từ xóm trọ lên bệnh viện chỉ mất chưa đầy mười phút.

Vừa dựng xe trong sân.

Đã thấy anh Trung đang cầm vòi nước xịt rửa chiếc xe cứu thương.

Thấy hai đứa tới.

Anh ngẩng lên.

— Đến đúng giờ đấy.

Dương cười.

— Bọn em sợ anh mắng.

Anh Trung hừ một tiếng.

— Địt mẹ.

— Đến muộn mới đáng mắng.

— Lại đây phụ anh.

Hai thằng lập tức xắn tay áo.

Một đứa cầm khăn lau kính.

Một đứa lau khoang sau.

Trong lúc làm, anh Trung vừa nói chuyện rất tự nhiên.

— Hai đứa biết vì sao anh thích tự tay kiểm tra xe trước mỗi ca không?

Mình lắc đầu.

— Chưa anh.

Anh vỗ nhẹ vào thành xe.

— Vì lúc còi hú lên...

— Thứ mình cần là một cái xe sẵn sàng.

— Không phải một cái xe còn thiếu đồ.

Mình gật đầu.

Lặng lẽ ghi nhớ từng lời.

Anh Trung tiếp tục.

— Ngày anh mới ra trường.

— Có lần lên xe rồi mới phát hiện thiếu một món đồ.

— Hôm ấy may không ảnh hưởng đến bệnh nhân.

— Nhưng anh nhớ đến tận bây giờ.

Anh cười nhạt.

— Từ hôm đó...

— Trước mỗi ca, anh đều tự kiểm tra lại một lần.

— Mất năm phút.

— Nhưng yên tâm cả đêm.

Mình với Dương nhìn nhau.

Không ai nói gì.

Chỉ cúi đầu lau tiếp.

Có những bài học...

Không nằm trong sách.

Mà được đổi bằng chính kinh nghiệm của người đi trước.



Gần trưa.

Ba anh em ngồi trong phòng trực.

Mỗi người một cốc trà nóng.

Ngoài cửa sổ, nắng đầu xuân trải vàng khắp khoảng sân bệnh viện.

Không khí yên bình đến lạ.

Dương duỗi người.

— Giá hôm nào cũng thế này thì tốt.

Anh Trung nhấp một ngụm trà.

Nhìn ra ngoài cửa.

Khẽ cười.

— Làm cấp cứu...

— Đừng mong có ngày bình yên.

Anh vừa dứt lời.

Chiếc điện thoại trực trên bàn bỗng vang lên.

Cả ba gần như cùng quay đầu.

Anh Trung đặt cốc trà xuống.

Nhấc máy.

Không khí trong phòng lập tức thay đổi.

Anh chỉ hỏi vài câu rất ngắn.

Rồi cúp máy.

Không nói nhiều.

Chỉ nhìn mình với Dương.

— Đi.

— Có ca đột quỵ

Hai chữ "đi thôi" vừa dứt.

Ba anh em gần như cùng đứng bật dậy.

Chiếc cốc trà trên bàn vẫn còn bốc khói.

Nhưng chẳng còn ai kịp uống thêm một ngụm.

Ở ngoài sân.

Tiếng động cơ chiếc xe cứu thương đã vang lên.

Và chỉ ít giây sau.

Tiếng còi quen thuộc lại xé tan bầu không khí yên bình của buổi sáng cuối tuần...

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 169: Những ngày tháng ba

Đến bây giờ nghĩ lại, mình mới thấy thời gian ở trường Y trôi nhanh đến lạ.

Có những tuần, sáng lên giảng đường, chiều xuống khoa lâm sàng, tối về học bài. Cuối tuần, nếu hôm sau không có lịch học, mình với Dương lại theo anh Trung trực thêm một buổi.

Cứ thế.

Hai tuần trôi qua lúc nào chẳng hay.

Mình cũng dần quen hơn với nhịp sống ấy.

Không còn cảm giác bỡ ngỡ như những ngày đầu xuống khoa.

Không còn mỗi lần mặc áo blouse là thấy mình "oách" như năm nhất nữa.

Càng học.

Càng thấy mình biết quá ít.

Có những hôm theo thầy đi buồng bệnh, bệnh nhân hỏi một câu, mình chỉ biết cười rồi đáp:

— Dạ, để em hỏi bác sĩ rồi em quay lại trả lời bác.

Ngày đầu còn thấy ngại.

Sau này mình lại thấy đó là điều bình thường.

Không biết thì nói không biết.

Đừng cố tỏ ra mình biết.

Đó là điều cả thầy trên trường lẫn anh Trung đều dạy mình.



Thời gian ấy, cuộc sống của bốn đứa cũng dần trở thành một thói quen.

Sáng, nếu mình dậy muộn, Diệu sẽ sang gõ cửa.

Có hôm mình mở cửa với mái tóc dựng ngược, mắt còn chưa mở hết.

Em chỉ biết phì cười.

— Anh M...

— Anh ngủ kiểu gì mà tóc dựng hết lên thế?

Mình vừa ngáp vừa cười.

— Đẹp trai tự nhiên.

Em bĩu môi.

— Vâng.

— Đẹp trai nhất tổ hai mươi mốt.

Rồi em rất tự nhiên lấy tay vuốt tóc giúp mình.

Có mấy lần mình bảo:

— Kệ đi em.

— Tí anh đội mũ là được.

Em lắc đầu.

— Không được.

— Người yêu em phải gọn gàng.

Nói rồi em kiễng chân, cài lại cổ áo, phủi nhẹ mấy hạt bụi trên vai mình.

Những việc rất nhỏ.

Nhưng chẳng hiểu sao lại khiến mình thấy ấm lòng đến thế.



Có một chiều tan học, trời đổ mưa.

Mình đứng dưới mái hiên chờ mưa ngớt rồi mới định về.

Đang loay hoay lấy áo mưa thì thấy một chiếc ô màu xanh từ từ tiến lại.

Diệu đứng dưới ô, nở nụ cười rất tươi.

— Em biết thế nào anh cũng quên áo mưa.

Mình bật cười.

— Sao em biết?

— Vì anh là anh.

Em trả lời rất tự nhiên.

Như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.

Hai đứa cùng đi dưới một chiếc ô.

Mưa xuân không lớn.

Nhưng gió lạnh.

Đi được một đoạn, mình thấy vai em đã ướt.

Mình khẽ kéo em sát lại.

Nghiêng chiếc ô về phía em nhiều hơn.

Em nhìn mình rồi cười.

— Anh che hết cho em thì anh ướt mất.

— Không sao.

— Anh cao hơn.

— Mưa thích rơi vào anh hơn.

Diệu phì cười.

Khẽ véo nhẹ vào cánh tay mình.

— Anh toàn nói linh tinh.

Mình cười.

Có lẽ...

Nếu con đường ấy dài thêm một chút nữa thì tốt.



Tối hôm ấy, bốn đứa ngồi ăn cơm.

Dương vừa ăn vừa nhìn mình.

— Tao thấy từ ngày yêu Diệu...

— Mày cười nhiều hơn hẳn.

Mình chưa kịp trả lời thì Diệu đã nhìn sang.

Đôi mắt cong cong.

— Thế là tốt mà.

Hương cũng cười.

— Em cũng thấy anh M khác trước nhiều.

Mình gắp miếng thịt bỏ vào bát Diệu.

— Nhờ có người chăm.

Diệu ngước lên nhìn mình.

Ánh mắt dịu dàng đến lạ.

Em không nói gì.

Chỉ khẽ cười.

Nhưng nụ cười ấy...

Mình nghĩ mình sẽ nhớ rất lâu.



Cuộc sống cứ bình yên như vậy.

Đến mức có lúc mình đã nghĩ...

Có lẽ những ngày sắp tới cũng sẽ nhẹ nhàng trôi qua.

Cho đến một sáng thứ Bảy.

Hôm ấy, mình với Dương đều không có lịch học.

Không phải xuống khoa.

Theo lịch đã hẹn từ trước, hai đứa lên bệnh viện trực cùng anh Trung.

Vừa bước vào phòng trực.

Đã thấy anh Trung ngồi xem hồ sơ.

Ngẩng lên thấy hai đứa, anh cười.

— Đến rồi à?

— Vâng anh.

Anh gấp tập hồ sơ lại.

Chỉ tay vào hai chiếc ghế.

— Ngồi đi.

— Hôm nay chắc sẽ bận đấy.

Dương ngạc nhiên.

— Sao anh biết?

Anh Trung nhún vai.

— Cuối tuần.

— Người đi đường đông.

— Tai nạn cũng nhiều hơn.

Nói xong, anh rót cho mỗi đứa một cốc trà.

Ba anh em vừa uống nước vừa nói chuyện phiếm.

Anh kể hồi mới đi làm, có lần trực ba mươi sáu tiếng liên tục, về đến phòng còn ngủ quên nguyên áo blouse.

Mình với Dương nghe mà tròn mắt.

— Ba mươi sáu tiếng cơ á anh?

Anh cười.

— Nghề này nhiều lúc đâu có chọn được.

— Nhưng hai đứa còn là sinh viên.

— Anh không bao giờ để hai đứa trực kiểu ấy.

— Học cho tốt đã.

Mình với Dương nhìn nhau rồi gật đầu.

Trong lòng càng thêm quý người anh này.

Anh chẳng bao giờ nói những điều to tát.

Nhưng từng câu anh nói đều khiến mình nhớ mãi.



Buổi sáng hôm ấy trôi qua khá yên.

Ba anh em tranh thủ kiểm tra lại xe, sắp xếp đồ đạc rồi ngồi ôn lại vài kiến thức đã học.

Đến gần mười một giờ.

Dương đứng dậy vươn vai.

— Chắc hôm nay yên thật rồi anh.

Anh Trung ngẩng lên.

Lườm nó.

— Địt mẹ.

— Tao nói bao lần rồi.

— Đừng mở mồm nói chữ "yên".

Mình với Dương phá lên cười.

Đúng lúc ấy...

Chiếc điện thoại trực trên bàn bất ngờ vang lên.

Tiếng chuông quen thuộc.

Nhưng lần này dồn dập hơn mọi khi.

Anh Trung vừa nhìn màn hình đã lập tức đứng dậy.

Nụ cười trên gương mặt anh biến mất.

Anh nghe máy chưa đầy mười giây.

Rồi quay sang bọn mình.

Giọng ngắn gọn.

— M.

— Dương.

— Lên xe.

— Có vụ tai nạn ngoài quốc lộ.

Mình và Dương nhìn nhau.

Không ai nói thêm một lời.

Cả hai gần như cùng lúc đứng bật dậy, khoác vội áo blouse rồi chạy theo anh Trung về phía chiếc xe cứu thương đang nổ máy ngoài sân.

Tiếng còi hụ lại vang lên.

Và mình biết...

Một ngày bình yên vừa khép lại.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 170: Tiếng còi giữa trưa

Đến tận bây giờ nghĩ lại, mình vẫn thấy cuối năm ba là quãng thời gian trôi nhanh nhất.

Chỉ trong chớp mắt, tháng ba đã dần khép lại.

Mấy tuần ấy, cuộc sống của mình gần như lặp đi lặp lại theo một vòng tròn rất quen.

Sáng lên giảng đường.

Chiều xuống khoa lâm sàng.

Tối về ăn cơm với Dương, Diệu và Hương.

Có hôm ngồi học bài đến khuya.

Có hôm lại tranh thủ đưa Diệu đi dạo một vòng quanh hồ Xương Rồng rồi mới về.

Những cuối tuần không vướng lịch học hay lịch xuống khoa, mình và Dương lại lên bệnh viện trực cùng anh Trung.

Cứ thế...

Mình dần quen với chiếc áo blouse trắng.

Quen với mùi cồn sát khuẩn.

Quen cả tiếng còi xe cứu thương mỗi lần vang lên giữa sân bệnh viện.

Nhưng...

Quen không có nghĩa là hết hồi hộp.

Mỗi lần chiếc điện thoại trực reo.

Tim mình vẫn đập nhanh như những ngày đầu.



Sáng thứ Bảy hôm ấy.

Mình với Dương lên bệnh viện từ sớm theo lịch đã hẹn.

Buổi sáng trôi qua khá yên.

Ba anh em tranh thủ dọn dẹp lại phòng trực, kiểm tra xe cứu thương, ngồi uống trà rồi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.

Anh Trung kể chuyện hồi mới ra trường bị một bác điều dưỡng mắng vì quên đeo bảng tên.

Dương nghe xong cười bò.

— Anh cũng có ngày bị mắng cơ à?

Anh Trung nhấp ngụm trà rồi cười.

— Địt mẹ.

— Tao cũng từ sinh viên đi lên chứ có từ trên trời rơi xuống đâu.

Mình với Dương phá lên cười.

Đúng lúc ấy.

Chiếc điện thoại trực vang lên.

Không ai cười nữa.

Anh Trung đặt cốc trà xuống.

Nhấc máy.

Mình chỉ nghe loáng thoáng vài câu.

"...Quốc lộ..."

"...Va chạm..."

"...Một nạn nhân..."

Anh cúp máy rất nhanh.

Không hề quay lại nhìn bọn mình.

Chỉ bước thẳng ra cửa.

— M.

— Dương.

— Đi.

Hai đứa gần như bật dậy theo phản xạ.

Khoác áo.

Cầm balô.

Chạy theo anh.



Chiếc xe cứu thương lao khỏi cổng bệnh viện.

Tiếng còi vang lên liên hồi.

Ngồi trong khoang xe, mình nhìn qua ô cửa kính phía sau.

Những chiếc xe máy, ô tô phía trước lần lượt nép vào lề, nhường đường.

Khoảng đường phía trước mở ra rất nhanh.

Lần nào nhìn thấy cảnh ấy, trong đầu mình cũng chỉ có một suy nghĩ.

"Mong là vẫn còn kịp."

Không ai nói chuyện.

Không khí trong xe khác hẳn lúc ở phòng trực.

Dương ngồi cạnh mình.

Hai tay đặt trên đầu gối.

Thỉnh thoảng lại hít một hơi thật sâu.

Có lẽ nó cũng giống mình.

Đang cố giữ bình tĩnh.

Anh Trung ngồi phía trước, mắt không rời khỏi con đường.

Một lúc sau anh mới quay xuống.

— Hai đứa.

— Lát xuống hiện trường.

— Đừng để ý người xung quanh.

— Chỉ tập trung vào việc của mình.

Mình và Dương đồng thanh.

— Vâng anh.



Chỉ hơn mười phút sau.

Chiếc xe giảm tốc.

Từ xa mình đã nhìn thấy rất đông người đứng ven đường.

Một chiếc xe tải dừng sát mép quốc lộ.

Cách đó vài mét là một chiếc xe máy nằm đổ.

Mưa phùn lất phất từ sáng khiến mặt đường loang loáng nước.

Anh Trung vừa mở cửa xe đã bước rất nhanh xuống.

Mình với Dương vội theo sau.

Tiếng người dân bàn tán.

Tiếng còi xe.

Tiếng công an điều tiết giao thông.

Tất cả hòa vào nhau tạo thành một khung cảnh rất hỗn loạn.

Đó là lần đầu tiên mình đứng trước một hiện trường tai nạn đông người như vậy.

Theo bản năng, mình đảo mắt nhìn xung quanh.

Anh Trung lập tức gọi lớn.

— M!

Mình quay lại.

— Nhìn bệnh nhân.

— Đừng nhìn đám đông.

Chỉ một câu nói.

Mình như bừng tỉnh.

Đúng.

Mình đến đây không phải để xem chuyện gì đã xảy ra.

Mình đến để giúp.

Mình hít một hơi thật sâu.

Cùng Dương mang cáng tiến lại theo hướng anh Trung chỉ.



Người bị nạn là một người đàn ông còn khá trẻ.

Xung quanh đã có vài người dân hỗ trợ giữ khoảng trống.

Một chú công an thấy bọn mình đến thì nhanh chóng tiến lại trao đổi ngắn với anh Trung về diễn biến ban đầu.

Mình đứng phía sau, lắng nghe từng câu.

Không phải để chen vào.

Mà để học cách một bác sĩ tiếp nhận thông tin trong hoàn cảnh gấp gáp.

Anh Trung gật đầu.

Rồi quay sang hai đứa.

— Bình tĩnh.

— Phối hợp với nhau.

Mình và Dương đáp ngay.

— Vâng.

Đó là lần đầu tiên mình cảm nhận rõ một điều.

Trong những tình huống như thế này, điều đáng sợ nhất không phải tiếng còi xe, cũng không phải đám đông xung quanh.

Mà là để bản thân mất bình tĩnh.

May mắn là mỗi khi mình bắt đầu thấy rối.

Chỉ cần nhìn sang anh Trung.

Thấy gương mặt anh vẫn bình tĩnh như vậy.

Trong lòng mình cũng vững hơn rất nhiều.



Sau khi hỗ trợ đưa người bị nạn lên xe cứu thương, mình và Dương nhanh chóng lên theo.

Chiếc xe quay đầu.

Tiếng còi lại vang lên.

Mình ngồi lặng trong khoang xe.

Bên ngoài cửa kính, cảnh vật lùi lại rất nhanh.

Lần này, mình không còn nhìn ra ngoài nữa.

Mà chỉ ngồi im.

Trong đầu cứ vang lên câu nói của anh Trung lúc ở hiện trường.

"Đừng nhìn đám đông."

Đúng.

Trong nghề này.

Có lẽ điều khó nhất không phải là tiếng khóc.

Cũng không phải sự hỗn loạn.

Mà là giữ cho mình đủ bình tĩnh để làm tốt phần việc của mình.



Xe vừa rẽ vào cổng bệnh viện.

Anh Trung quay xuống nhìn hai đứa.

Khóe miệng anh khẽ nhếch lên.

— Hai đứa hôm nay...

— Khá hơn mấy tuần trước rồi đấy.

Mình và Dương nhìn nhau.

Cả hai đều cười.

Không phải vì nghĩ mình đã giỏi.

Mà vì câu khen rất ngắn ấy...

Đối với hai cậu sinh viên năm ba như bọn mình, còn đáng giá hơn rất nhiều lời động viên khác.

Chiếc xe từ từ dừng lại trước khu cấp cứu.

Cửa xe mở ra.

Một nhịp làm việc mới lại bắt đầu.

Và mình biết...

Con đường để trở thành một bác sĩ thật sự, mình vẫn còn phải đi rất xa.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 171: Bài học sau cánh cửa cấp cứu

Chiếc xe cứu thương vừa dừng trước cửa khu cấp cứu, cả ê-kíp trong viện đã nhanh chóng tiếp nhận người bệnh.

Mình với Dương lập tức theo anh Trung xuống xe.

Mọi việc diễn ra rất nhanh.

Nhưng cũng rất trật tự.

Mỗi người đều biết mình cần đứng ở đâu và làm gì.

Còn mình...

Với tư cách là một sinh viên năm ba, việc quan trọng nhất là quan sát, hỗ trợ theo sự phân công và cố gắng học nhiều nhất có thể.

...

Đứng trước cửa phòng cấp cứu, mình mới nhận ra có rất nhiều điều trên giảng đường chưa bao giờ dạy.

Đó là cách mọi người phối hợp với nhau.

Không ai nói to.

Không ai tranh cãi.

Mỗi câu nói đều rất ngắn.

Đủ để người cần nghe hiểu.

Mình đứng cạnh Dương, cả hai gần như không nói với nhau câu nào.

Chỉ lặng lẽ làm những việc được giao.

Trong đầu lúc ấy chỉ có một suy nghĩ.

"Mình còn phải học nhiều lắm."



Gần một giờ sau.

Mọi việc cũng dần ổn định.

Ba anh em quay về phòng trực.

Dương ngồi phịch xuống ghế.

Thở hắt ra.

— Mệt thật.

Mình cười.

— Mới có một buổi thôi.

— Mày than gì.

Nó nhún vai.

— Không phải mệt chân.

— Mà mệt đầu.

Mình hiểu ý nó.

Có những áp lực...

Không phải làm nhiều.

Mà là lần đầu chứng kiến.

Anh Trung rót ba cốc nước.

Đẩy mỗi đứa một cốc.

Rồi ngồi xuống đối diện.

Anh không nói ngay.

Đợi cả hai uống xong ngụm nước đầu tiên mới cất tiếng.

— Hôm nay hai đứa làm khá hơn.

Mình và Dương nhìn nhau.

Có chút bất ngờ.

Anh Trung vốn rất ít khi khen.

Anh nhìn sang mình trước.

— Nhưng M...

— Lúc mới xuống xe vẫn còn nhìn quanh quá nhiều.

Mình gật đầu.

— Em biết.

— Em bị cuốn theo hiện trường.

Anh gật.

— Bình thường.

— Lần đầu ai cũng thế.

Rồi anh quay sang Dương.

— Còn mày...

— Bớt hấp tấp lại.

— Có lúc tao chưa nói xong, mày đã chạy rồi.

Dương cười gãi đầu.

— Em hơi nôn.

Anh Trung cũng cười.

— Nôn là tốt.

— Nhưng làm nghề này...

— Cái đầu phải chạy nhanh hơn cái chân.

Câu nói ấy làm cả hai đứa cùng im lặng.

Mình lấy cuốn sổ nhỏ trong balô ra.

Lại ghi thêm một dòng.

"Cái đầu phải chạy nhanh hơn cái chân."

Anh Trung nhìn thấy thì bật cười.

— Mày ghi nhiều thế.

— Sau này mở lớp dạy lại à?

Mình cười.

— Không.

— Em sợ sau này quên.

Anh nhìn mình một lúc.

Khẽ gật đầu.

— Nếu giữ được cái tính chịu học này...

— Sau này sẽ ổn.

Đó là một trong những lời khen hiếm hoi mình nhận được từ anh.

Đến tận bây giờ...

Mình vẫn còn nhớ.



Khoảng gần ba giờ chiều.

Không còn việc gì nữa.

Anh Trung nhìn lịch trực rồi nói:

— Thôi.

— Hai đứa về nghỉ đi.

— Mai còn học.

Dương ngạc nhiên.

— Anh không cần bọn em nữa à?

Anh lườm.

— Địt mẹ.

— Hai đứa là sinh viên.

— Không phải nhân viên của anh.

— Mai mà lên lớp ngủ gật, thầy hỏi không trả lời được thì đừng bảo quen tao.

Ba anh em cùng cười.

Mình với Dương chào anh rồi ra về.

Trên đường về xóm trọ, Dương chạy xe song song với mình.

Nó quay sang cười.

— Tao thấy dạo này vui thật.

— Học thì học.

— Thi thoảng lại được theo anh Trung.

Mình gật đầu.

— Ừ.

— Nhưng càng đi càng thấy mình bé.

Nó nhìn mình.

— Ý mày là sao?

Mình cười.

— Trước cứ nghĩ học được vài môn là biết nhiều rồi.

— Xuống viện mới thấy...

— Mình chỉ mới đứng ngoài cánh cửa thôi.

Dương im lặng vài giây.

Rồi gật đầu.

— Tao cũng thấy thế.

Hai thằng nhìn nhau.

Rồi cùng cười.

Ít nhất...

Cả hai đều biết mình còn thiếu rất nhiều.

Và đó lại là điều khiến mình muốn cố gắng hơn mỗi ngày.



Về đến xóm trọ.

Mình vừa dựng xe thì đã thấy Diệu đứng ở cửa.

Em mặc chiếc váy hoa đơn giản, mái tóc được buộc gọn, trên tay còn cầm chiếc khăn lau.

Thấy mình, em mỉm cười.

— Anh về rồi.

Chỉ ba chữ rất ngắn.

Nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần nghe, mình đều thấy lòng nhẹ hẳn.

Mình bước lại.

Theo thói quen, dang hai tay.

Em cũng rất tự nhiên bước tới ôm lấy mình.

Mình khẽ tựa cằm lên mái tóc em.

Hít một hơi thật sâu.

Mùi dầu gội quen thuộc làm mình thấy bình yên lạ.

Em ngước lên nhìn mình.

— Hôm nay có mệt không anh?

Mình mỉm cười.

— Có một chút.

— Nhưng bây giờ đỡ rồi.

— Sao lại đỡ rồi?

Mình đưa tay khẽ vuốt má em.

— Vì gặp em.

Diệu đỏ mặt.

Khẽ đánh nhẹ vào vai mình.

— Anh dạo này biết nói ngọt quá.

Mình bật cười.

— Không phải nói ngọt.

— Là thật.

Em nhìn mình vài giây.

Rồi khẽ nắm lấy tay mình.

— Thế...

— Hôm nay em thưởng cho anh nhé?

Mình cười.

— Thưởng gì?

Em không trả lời.

Chỉ kiễng chân.

Đặt một nụ hôn rất khẽ lên môi mình.

Rồi lùi lại.

Đôi má đỏ bừng.

— Thưởng xong rồi.

Mình nhìn cô gái trước mặt.

Bất giác bật cười.

— Còn thiếu, tối nhé

— Đồ dâm tặc

Có lẽ...

Sau những giờ học, những buổi lâm sàng và cả những ca trực căng thẳng...

Điều khiến mình mong được trở về nhất...

Chính là khoảnh khắc có một người mỉm cười đón mình ở đầu cầu thang.

Đó không phải điều gì lớn lao.

Nhưng lại là động lực để mình bước tiếp qua từng ngày của tuổi sinh viên.



Những tuần sau đó trôi qua khá nhanh.

Tháng ba khép lại.

Tháng tư bắt đầu.

Lịch học ngày một dày hơn.

Các buổi lâm sàng cũng nhiều hơn trước.

Mình và Dương chỉ còn trực được vài buổi cuối tuần khi thật sự rảnh.

Ai cũng nghĩ...

Những ngày tới sẽ vẫn bình yên như vậy.

Cho đến một buổi chiều cuối tháng tư.

Khi mình đang cùng Dương ngồi trong phòng trực của anh Trung, bên ngoài bầu trời đột nhiên tối sầm vì cơn giông đầu mùa.

Tiếng sấm vang lên liên tiếp.

Ít phút sau...

Chiếc điện thoại trực lại reo.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 172: Cơn giông đầu mùa

Tháng tư năm ấy đến nhanh hơn mình tưởng.

Chỉ trong chớp mắt, những cơn mưa phùn của mùa xuân đã nhường chỗ cho những buổi chiều oi ả, thỉnh thoảng lại kéo theo một cơn giông bất chợt.

Cuộc sống của mình vẫn đều đặn trôi đi như vậy.

Sáng lên giảng đường.

Chiều xuống khoa lâm sàng.

Tối về xóm trọ.

Có hôm cả bốn đứa ngồi ăn cơm đến gần chín giờ tối mới ai về phòng nấy học bài.

Có hôm mình và Diệu chỉ kịp dắt nhau đi bộ một vòng quanh xóm trọ, mua hai cốc trà đá rồi ngồi ở bậc cầu thang nói đủ thứ chuyện linh tinh.

Thời gian bên em chẳng dài.

Nhưng ngày nào cũng có.

Thế là đủ.



Khoảng thời gian ấy, mình bắt đầu thấy rõ sự thay đổi của bản thân.

Trước đây, cứ tan học là nghĩ đến chơi game.

Bây giờ, việc đầu tiên mình nghĩ đến lại là hôm nay Diệu đã ăn cơm chưa.

Có hôm đang ngồi học trong thư viện, điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của em.

"Anh học xong chưa?"

Mình trả lời:

"Chắc còn một lúc nữa."

Chưa đầy một phút sau.

Em nhắn tiếp.

"Vậy em nấu cơm trước nhé."

Chỉ một dòng tin nhắn rất ngắn.

Nhưng mình lại cười suốt cả buổi.

Dương ngồi cạnh thấy thế liền huých vai.

— Đọc gì mà cười tủm tỉm thế?

Mình khóa màn hình.

— Bí mật.

Nó cười khẩy.

— Khỏi cần nói.

— Nhìn mặt là biết Diệu nhắn.

Mình chỉ biết lắc đầu cười.

Có lẽ...

Yêu một người thật lòng, người khác nhìn vào cũng nhận ra.



Một buổi chiều tan học.

Mình với Dương vừa dắt xe ra khỏi cổng trường thì trời bất ngờ đổ mưa.

Hai thằng đứng nép dưới mái hiên.

Dương thở dài.

— Lại quên áo mưa.

Mình cười.

— Mày lúc nào chả quên.

Nó chưa kịp đáp thì mình đã thấy một bóng dáng quen thuộc chạy từ phía đối diện sang.

Diệu cầm ô.

Hương chạy phía sau.

Vừa nhìn thấy mình, Diệu đã cười rất tươi.

— Em biết kiểu gì hai anh cũng đứng đây.

Mình bước lại gần.

Đón lấy chiếc ô.

Khẽ hỏi.

— Em chạy sang làm gì?

Em ngước lên nhìn mình.

— Đón anh.

Ba chữ rất đơn giản.

Nhưng tim mình lại đập nhanh đến lạ.

Mình khẽ nắm lấy bàn tay em.

Bàn tay nhỏ xíu.

Hơi lạnh.

— Lần sau đừng chạy giữa mưa như thế.

— Lỡ ốm thì sao?

Diệu mỉm cười.

— Không sao.

— Em chỉ sợ anh ướt thôi.

Mình nhìn em rất lâu.

Rồi khẽ kéo em lại gần.

Đưa tay vuốt mấy giọt nước còn đọng trên mái tóc.

— Anh lớn rồi.

— Tự lo được.

Em lắc đầu.

— Em biết.

— Nhưng em vẫn muốn lo cho anh.

Mình không nói gì nữa.

Chỉ mỉm cười.

Có lẽ...

Đó là cảm giác được yêu.

Không phải những lời hứa thật lớn.

Mà là luôn có một người muốn chăm sóc mình bằng tất cả những điều nhỏ bé nhất.



Những tuần cuối tháng tư, lịch học bắt đầu dày hơn.

Các buổi lâm sàng cũng nhiều hơn trước.

Mình và Dương chỉ còn theo anh Trung trực được vào những ngày cuối tuần hoặc khi hôm sau không phải lên trường.

Có lần mình chủ động nhắn anh:

"Anh ơi, cuối tuần này bọn em bận ôn kiểm tra, chắc không lên trực được."

Mình cứ nghĩ anh sẽ thất vọng.

Ai ngờ vài phút sau, anh nhắn lại.

"Ôn đi."

"Thi xong rồi trực."

"Không ai lấy mất ca của hai đứa đâu."

Đọc xong tin nhắn ấy, mình bật cười.

Đúng là anh Trung.

Lúc nào cũng cộc lốc.

Nhưng câu nào cũng khiến mình yên tâm.



Thời gian cứ thế trôi đi.

Một buổi chiều cuối tháng.

Mình với Dương vừa học xong buổi lâm sàng thì lên bệnh viện gặp anh Trung theo lịch trực cuối tuần.

Vừa bước vào phòng trực, mình đã thấy anh đang ngồi xem lại sổ phân công.

Thấy hai đứa, anh ngẩng lên.

— Thi cử đến đâu rồi?

Mình đáp.

— Tuần sau kiểm tra một môn anh.

Anh gật đầu.

— Thế tối nay trực vừa thôi.

— Có gì thì theo.

— Không có gì thì tranh thủ học.

Dương cười.

— Anh mà nói câu này là kiểu gì cũng có việc.

Anh Trung lườm.

— Địt mẹ.

— Mày đừng có mở mồm linh tinh.

Cả ba cùng cười.

Không khí trong phòng trực rất thoải mái.

Mình lấy sách trong balô ra đọc.

Dương thì ngồi giải mấy câu hỏi trắc nghiệm.

Anh Trung vừa ghi hồ sơ vừa thỉnh thoảng hỏi hai đứa vài câu liên quan đến những bệnh mình mới học trên trường.

Có câu trả lời được.

Có câu cả hai nhìn nhau rồi lắc đầu.

Anh cũng không chê.

Chỉ cười.

— Không biết thì về đọc.

— Đừng ngại.

Nghề này...

Điều đáng sợ nhất không phải là không biết.

Mà là không biết mà vẫn cố tỏ ra biết.

Mình lại lặng lẽ ghi câu ấy vào cuốn sổ nhỏ.

Anh Trung nhìn thấy, cười lắc đầu.

— Sau này mày mà viết sách...

— Nhớ ghi tên tao vào.

Mình cười.

— Biết đâu thật anh.

Anh phẩy tay.

— Thôi.

— Viết xong nhớ đừng kể anh hay chửi bậy là được.

Cả phòng trực lại bật cười.

Tiếng cười vừa dứt.

Bên ngoài cửa kính.

Bầu trời bỗng tối sầm.

Mây đen ùn ùn kéo đến.

Một tia sét xé ngang nền trời.

Chỉ vài giây sau.

Tiếng mưa rào trút xuống như đổ nước.

Anh Trung đứng dậy.

Bước đến bên cửa sổ.

Nhìn màn mưa trắng xóa ngoài sân bệnh viện.

Khẽ nói.

— Mưa đầu mùa rồi...

Mình cũng bước lại.

Đứng cạnh anh.

Không hiểu sao trong lòng lại thấy có chút bất an.

Đúng lúc ấy.

Chiếc điện thoại trực trên bàn đột ngột reo lên.

Lần này.

Tiếng chuông vang lên giữa cơn mưa.

Nghe dồn dập hơn hẳn mọi lần.

Anh Trung quay người.

Nhấc máy.

Mình và Dương gần như cùng lúc đứng bật dậy.

Đây sẽ là lần đầu tiên...

Bọn mình đối mặt với một ca bệnh mà nhiều năm sau, mình vẫn không thể nào quên được.
 

danangnight1234

Yếu sinh lý
Em đây các bác, hôm qua đến giờ có ca tử vong sau phẫu thuật, họp hành các thứ bù hết đầu, giờ mới có thời gian về với vợ con, mà nay đôi bạn nó lại qua uống rượu, nên hẹn các bác 9-10h em đăng đủ 10 chao cho anh em nhé. Mãi yêu❤️ em cũng hứa ko drop rồi nên anh em gắng đợi em nhé ❤️

nhẩm đi nhẩm lại cuối cùng em với các bác cũng đi với nhau được hơn nửa quãng đường rồi nhỉ, chuyện nào cũng sẽ phải có hồi kết, em vẫn mong các bác theo dõi và ủng hộ em cho đến chương cuối cùng. cảm ơn các bác nhiều. Hết chuyện đời sinh viên, nếu rảnh, em sẽ viết thêm về quãng đời từ khi nhận bằng đại học, và đi làm cho đến lúc lấy vợ các bác nhé :D cảm ơn các bác rất nhiều ạ <3
chỉ đơn giản đây là nơi ghi lại kỷ niệm thôi bro
 

Bep

Yếu sinh lý
em cảm ơn các bác, thực ra, nếu mà không có duyên với nghề y này, chắc em sẽ là thằng viết truyện dạo, vì nói thật, em như có hai nhân cách, 1 nhân cách phóng khoáng bên ngoài, nhưng 1 nhân cách lại trầm bên trong, nhiều khi đang trong ca trực, lại có hứng viết, em có thể viết 1 lèo đến 3-4h sáng, nhưng có những hôm áp lực, không có tâm trí nào nhớ đến, nhưng được các bác hết sức tán thành và ủng hộ, em lại có động lực hơn. Nãy giờ tranh thủ ngồi viết được 1-2 chương, mà sư tử cái ngó ra ngó vào mấy lần, nên thôi em xin phép đi ngủ sớm, hẹn các bác ngày mai ạ
Vô đẩy 2 phát là ngoan liền 😆😆
 

TâyĐộc

Chim TO
nhẩm đi nhẩm lại cuối cùng em với các bác cũng đi với nhau được hơn nửa quãng đường rồi nhỉ, chuyện nào cũng sẽ phải có hồi kết, em vẫn mong các bác theo dõi và ủng hộ em cho đến chương cuối cùng. cảm ơn các bác nhiều. Hết chuyện đời sinh viên, nếu rảnh, em sẽ viết thêm về quãng đời từ khi nhận bằng đại học, và đi làm cho đến lúc lấy vợ các bác nhé :D cảm ơn các bác rất nhiều ạ <3
Nghe hay đấy.. hóng
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo