Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 181: Khoản tiền mình không muốn nhận

Sau buổi liên hoan hôm ấy, cuộc sống của bốn đứa mình dần trở lại với nhịp quen thuộc.

Sáng hôm sau, mình với Dương vẫn phải dậy từ hơn sáu giờ để sang bệnh viện đi lâm sàng. Cả hai đều còn hơi mệt vì tối hôm trước về khá muộn, nhưng chẳng đứa nào dám ngủ thêm. Năm tư rồi, những buổi xuống viện không còn là chuyện có thể tùy tiện bỏ hay đi muộn như mấy tiết học lý thuyết hồi năm nhất nữa.

Mình mặc chiếc áo sơ mi đã chuẩn bị sẵn, nhét ống nghe vào ba lô rồi khoác áo blouse lên tay. Dương đứng trước gương, vừa cài lại bảng tên vừa ngáp dài.

  • Tối qua ăn no quá, giờ vẫn chưa tiêu hết.
Mình cười.

  • Tại mày ăn phần của cả bốn đứa.
  • Có người mời thì phải ăn nhiệt tình chứ.
Nó nói xong lại cúi xuống buộc dây giày.

Cánh cửa phòng trên tầng hai mở ra, gió sớm lùa vào mang theo hơi lạnh và mùi ẩm của khoảng sân vừa được bác chủ nhà dội nước. Phía dưới, những chiếc xe máy dựng sát nhau dưới mái tôn, yên xe còn phủ một lớp sương mỏng. Chiếc Dream đỏ của mình nằm ở chỗ quen thuộc gần chân cầu thang, phía sau vẫn còn một đoạn dây chun dùng để buộc túi hàng từ hôm trước.

Chỉ nhìn đoạn dây ấy thôi, mình đã nhớ đến khuôn mặt rạng rỡ của Diệu lúc em cộng xong khoản lãi tháng đầu tiên.

Mười ba triệu đồng.

Với bọn mình lúc đó, số tiền ấy không hề nhỏ.

Nhất là với một cô sinh viên mới bắt đầu bán hàng chưa đầy hai tháng, nó không chỉ là tiền. Nó giống một lời khẳng định rằng những ngày em tự mặc đồ làm mẫu, đứng ngượng nghịu trước máy ảnh, ngồi trả lời từng tin nhắn và chờ đợi từng đơn hàng cuối cùng cũng không trôi qua vô ích.

Mình với Dương vừa xuống đến sân thì cửa phòng Diệu cũng mở.

Em mặc bộ đồ ngủ màu nhạt, mái tóc còn hơi rối, trên tay cầm hai chiếc bánh mì được bọc trong túi ni-lông mỏng.

  • Hai anh đi luôn à?
Mình quay lại.

  • Ừ, hôm nay phải có mặt sớm.
Diệu đưa bánh cho mình.

  • Em mua lúc nãy đấy. Hai anh mang đi ăn, không lại nhịn sáng.
Dương nhanh tay nhận một chiếc.

  • Cảm ơn em nhé. Hôm nay có tiền rồi nên chăm bọn anh hẳn.
Diệu bật cười.

  • Em vẫn chăm từ trước mà.
Nói rồi em đưa chiếc còn lại cho mình.

  • Anh nhớ ăn đấy.
Mình cầm lấy, khẽ bóp nhẹ đầu ngón tay em.

  • Biết rồi. Em ngủ thêm đi.
Diệu lắc đầu.

  • Em không ngủ nữa. Em còn kiểm lại mấy đơn sáng nay.
Mình nhìn vào trong phòng.

Trên nền nhà vẫn còn vài túi quần áo chưa xếp hết. Những cuộn băng dính, chiếc kéo nhỏ, vài tờ giấy ghi địa chỉ được đặt ngay ngắn trên mặt bàn. Chỉ sau hơn một tháng, căn phòng của em đã thay đổi khá nhiều. Chiếc bàn học ngày trước chỉ có giáo trình, bút và vài món đồ trang điểm, giờ phải chia đôi: một bên dành cho việc học, bên còn lại là sổ đơn, điện thoại và những thứ phục vụ việc bán hàng.

  • Làm từ từ thôi em.
  • Vâng.
Diệu nhìn mình, ánh mắt vẫn dịu dàng như mọi ngày.

  • Chiều anh về sớm không?
  • Chắc khoảng năm giờ.
Em ngập ngừng một chút rồi mới nói:

  • Tối em có chuyện muốn hỏi anh.
Mình tưởng em định nhờ xuống Ninh Hiệp nhập thêm hàng nên chỉ gật đầu.

  • Ừ, tối anh xuống.
Dương đã nổ máy đứng chờ ngoài cổng. Mình đội mũ bảo hiểm, quay lại nhìn Diệu thêm lần nữa rồi dắt xe ra.

Con ngõ đầu buổi sáng vẫn còn vắng. Một vài hàng ăn mới bắt đầu nhóm bếp, khói than bay là là dưới những mái hiên thấp. Tiếng chổi tre quét xuống mặt đường nghe đều đều giữa không gian yên tĩnh. Mình và Dương chạy xe về phía bệnh viện, hai chiếc áo blouse trắng được gấp gọn trong ba lô, còn hai ổ bánh mì Diệu mua vẫn ấm trong túi áo khoác.



Buổi lâm sàng hôm ấy kéo dài gần như cả ngày.

Từ sáng, bọn mình theo thầy đi buồng bệnh, nghe trình bày bệnh án rồi tập khám từng người một. Đến trưa chỉ kịp ghé căn tin ăn vội bát cơm, nghỉ được chưa đầy nửa tiếng lại tiếp tục lên khoa.

Năm tư khiến mình bắt đầu nhận ra học Y không chỉ là ghi nhớ những dòng chữ trong giáo trình. Đứng trước một bệnh nhân thật, mọi thứ trở nên khác hẳn. Có những triệu chứng trên sách chỉ gói gọn trong một câu, nhưng khi gặp ngoài thực tế lại biểu hiện rất khác nhau. Có những câu hỏi tưởng đơn giản, đến lúc thầy bất chợt quay sang hỏi thì cả nhóm đứng im, chẳng ai dám trả lời bừa.

Chiều hôm ấy, mình bị thầy gọi lên trình bày một ca bệnh.

Mình đã chuẩn bị khá kỹ từ hôm trước, nhưng khi đứng trước giường bệnh, nhìn người nhà bệnh nhân và mấy bạn cùng nhóm đang chờ, trong đầu vẫn có cảm giác căng như dây đàn.

May mà cuối cùng mình cũng trình bày được gần hết.

Thầy sửa lại vài chỗ rồi chỉ nói:

  • Về đọc thêm.
Với sinh viên bọn mình, một câu như thế đã được xem là nhẹ nhàng.

Ra khỏi buồng bệnh, Dương vỗ vai mình.

  • Hôm nay ổn đấy.
  • Còn thiếu nhiều.
  • Ít nhất không bị thầy hỏi đến đứng hình.
Mình cười.

  • Mai đến lượt mày.
Nó lập tức im miệng.

Đến gần năm giờ, hai thằng mới rời bệnh viện. Ánh nắng cuối ngày hắt lên những ô cửa kính của tòa nhà đối diện, chói đến mức mình phải nheo mắt. Sân bệnh viện vẫn đông người ra vào. Xe cứu thương đỗ ở một góc, vài người nhà bệnh nhân ngồi trên những chiếc ghế đá dưới hàng cây, tay cầm túi đồ và hộp cơm.

Mình vừa lấy xe vừa nhớ đến câu nói lúc sáng của Diệu.

“Tối em có chuyện muốn hỏi anh.”

Không hiểu sao lúc ấy mình mới thấy có chút nghi ngờ. Với tính cách của em, nếu chỉ là chuyện nhập hàng hay giao đơn thì chẳng cần phải nói trước như thế.

Dương đứng bên cạnh, đội mũ bảo hiểm rồi hỏi:

  • Về thẳng không?
  • Ừ.
  • Hôm nay có đơn nào phải ship không?
  • Chắc không nhiều.
Nó cười.

  • Thế thì tao về tắm trước. Cả ngày ở viện người toàn mùi thuốc ngấy vãi lìn
Hai thằng cùng nổ máy rời khỏi cổng bệnh viện.

Thành phố cuối buổi chiều vẫn đông đúc như mọi ngày. Xe máy chen nhau qua những ngã tư, tiếng còi vang liên tục. Mình chạy sau Dương, chiếc áo blouse được gấp lại đặt trong giỏ xe, đầu óc vẫn lởn vởn chuyện Diệu muốn hỏi.



Về đến khu trọ, mình nhìn thấy Hương đang ngồi trước cửa phòng Diệu, bên cạnh là một chồng quần áo vừa được gấp xong.

Diệu ngồi trong phòng, cúi đầu ghi gì đó vào cuốn sổ.

Dương dựng xe xong liền hỏi:

  • Hôm nay có đơn nào không?
Hương chỉ vào mấy túi hàng đã buộc sẵn.

  • Có bốn đơn gần đây thôi.
Dương thở phào.

  • Thế thì vẫn còn được nghỉ.
Mình cười rồi xách ba lô lên phòng. Sau một ngày ở bệnh viện, cả người mệt rã rời, cổ áo dính mồ hôi, hai bàn chân cũng đau nhức vì đứng quá lâu. Mình tắm qua, thay bộ quần áo ở nhà rồi nằm xuống giường được vài phút.

Ngoài hành lang, tiếng bước chân lên xuống cầu thang xen lẫn tiếng Hương và Diệu nói chuyện phía dưới. Từ phòng bên, Dương bật chiếc quạt cây cũ, cánh quạt quay kêu rè rè. Cuộc sống trong khu trọ vẫn bình dị như vậy, chỉ có điều sau hơn một tháng bán hàng, khoảng sân nhỏ đã thường xuyên xuất hiện thêm những túi hàng được buộc sau xe của hai thằng mình.

Tối hôm ấy, cả bốn đứa vẫn ăn cơm cùng nhau.

Mâm cơm có đĩa đậu phụ rán, bát canh rau ngót nấu thịt và một đĩa cá kho từ hôm trước hâm lại. Diệu ngồi bên cạnh mình, ăn ít hơn mọi ngày. Thỉnh thoảng em lại nhìn sang, như muốn nói điều gì nhưng vẫn chưa mở lời.

Mình biết em đang chờ đến lúc riêng tư hơn.

Ăn xong, Dương xách mấy túi hàng đi giao cùng Hương. Hai người tiện đường ra ngoài mua thêm ít đồ dùng nên chỉ còn mình với Diệu ở lại khu trọ.

Mình rửa xong mấy chiếc bát cuối cùng, lau tay rồi bước vào phòng em.

  • Sáng em bảo có chuyện muốn hỏi anh mà.
Diệu đang ngồi trước bàn học. Nghe mình nói, em kéo chiếc ghế nhựa lại gần.

  • Anh ngồi đây đã.
Mình ngồi xuống cạnh em.

Trên bàn là cuốn sổ bán hàng quen thuộc, bên cạnh đặt chiếc máy tính cầm tay màu xám. Mấy con số đã được viết kín hai trang giấy, từng khoản thu chi được gạch chân rất ngay ngắn.

Diệu đẩy cuốn sổ về phía mình.

  • Em tính lại tiền tháng trước rồi.
Mình liếc qua.

  • Hôm nọ em tính rồi mà.
  • Hôm nọ em chỉ tính nhanh thôi.
  • Hôm nay em xem lại kỹ hơn.
Em vừa nói vừa dùng đầu bút chỉ từng dòng.

  • Tiền nhập hàng này.
  • Tiền xe xuống Ninh Hiệp.
  • Tiền túi, băng dính.
  • Mấy khoản linh tinh nữa.
Mình gật đầu.

  • Thế có sai nhiều không?
  • Không sai.
Diệu ngẩng lên nhìn mình.

  • Nhưng em thiếu một khoản.
Mình đã hiểu em định hỏi gì.

Dù vậy, mình vẫn giả vờ không biết.

  • Khoản gì?
Em hơi nheo mắt.

  • Anh biết mà.
Mình cười.

  • Anh biết gì đâu.
Diệu đặt cây bút xuống bàn.

  • Tiền quảng cáo Facebook.
Đúng như mình đoán.

Mình dựa lưng vào ghế.

  • Khoản ấy không đáng bao nhiêu.
  • Bao nhiêu là bao nhiêu?
  • Một ít thôi.
  • Một ít là bao nhiêu?
Giọng em vẫn nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt thì nhìn mình không chớp. Mình biết nếu tiếp tục né tránh quá vụng về, em càng nghi ngờ.

Thực ra mình vẫn nhớ khá rõ số tiền đã chi.

Từ lúc chạy thử chiến dịch đầu tiên, mình đã điều chỉnh ngân sách vài lần. Ban đầu chỉ chạy mức thấp để xem phản hồi. Khi thấy lượng tin nhắn tăng và tỷ lệ chốt đơn khá ổn, mình mới nâng thêm một chút nhưng đáng gì đâu

Cộng hết lại, chi phí quảng cáo hơn hai triệu đồng.

Đối với mình lúc ấy, số tiền ấy không đến mức quá lớn. Công việc trước đây đã giúp mình có một khoản dư nhất định. Nhưng với sinh viên, hơn hai triệu vẫn đủ trả tiền trọ và tiền ăn trong một khoảng thời gian khá dài.

Nếu nói thật, chắc chắn Diệu sẽ trả lại ngay.

Mình hiểu em.

Em có thể nhận sự giúp đỡ trong lúc khó khăn, nhưng một khi kiếm được tiền rồi, em sẽ không bao giờ để mình chịu thiệt.

Mình nhìn khuôn mặt nghiêm túc của em rồi cười.

  • Anh bảo không đáng bao nhiêu mà.
  • Anh nói thật đi.
  • Anh nói thật đấy.
Diệu im lặng vài giây.

Rồi em kéo chiếc ghế lại gần mình hơn.

  • Anh M.
Mỗi khi em gọi đầy đủ như vậy, mình biết em đang rất nghiêm túc.

  • Hửm?
  • Anh chạy quảng cáo cho em cả tháng.
  • Ngày nào em cũng thấy khách nhắn.
  • Không thể không tốn tiền được.
Mình cầm chiếc máy tính trên bàn, bấm linh tinh vài nút rồi đặt xuống.

  • Coi như anh góp công với em.
  • Công anh đã góp nhiều rồi.
Diệu bắt đầu đếm từng việc.

  • Anh chở em xuống Ninh Hiệp.
  • Anh chụp ảnh.
  • Anh chạy quảng cáo.
  • Anh còn giao hàng cho em.
  • Ngày nào đi viện về mệt anh cũng vẫn làm.
Mình bật cười.

  • Em nhớ kỹ thế.
  • Em nhớ chứ.
Giọng em nhỏ xuống.

  • Nên anh nói em biết đi.
Mình quay sang nhìn em.

Dưới ánh đèn tuýp trong phòng, khuôn mặt Diệu có vẻ mệt hơn bình thường. Mái tóc được em buộc gọn sau gáy, vài sợi nhỏ rơi xuống bên má. Trên bàn tay em còn dính một vệt mực xanh, có lẽ do ghi sổ quá lâu.

Mình đưa tay lau nhẹ vệt mực ấy.

  • Anh không lấy đâu.
Diệu khựng lại.

  • Nhưng...
  • Không nhưng gì cả.
  • Số tiền này là em tự kiếm được.
  • Em giữ lấy để nhập thêm hàng, mua thêm giá treo hoặc làm những việc cần thiết.
Diệu lắc đầu.

  • Tiền em kiếm được thì khoản nào phải trả em vẫn phải trả.
  • Em không muốn anh âm thầm bỏ tiền cho em như thế.
Mình khẽ nắm lấy tay em.

  • Anh không thấy mình mất gì cả.
  • Anh chỉ muốn giúp em thôi.
Ánh mắt Diệu dịu xuống, nhưng vẻ bướng bỉnh vẫn còn nguyên.

  • Anh giúp em nhiều quá rồi.
  • Em sợ sau này em quen dựa vào anh.
Nghe câu ấy, mình hơi bất ngờ.

Mình cứ nghĩ em nhất quyết trả tiền chỉ vì tính sòng phẳng. Nhưng có lẽ trong lòng em còn lo một điều khác. Em sợ sự giúp đỡ quá nhiều khiến mình trở nên phụ thuộc, sợ thành quả em vừa có được không hoàn toàn thuộc về bản thân.

Mình siết nhẹ tay em.

  • Anh chưa bao giờ nghĩ em dựa vào anh.
  • Ý tưởng là của em.
  • Tiền nhập hàng là của em.
  • Em tự làm mẫu, tự đăng bài, tự trả lời khách, tự tính toán từng khoản.
  • Anh chỉ làm phần anh biết hơn em một chút.
Diệu nhìn mình rất lâu.

Mình tiếp tục:

  • Hôm trước em lãi được mười ba triệu, không phải vì anh chạy quảng cáo là tự nhiên tiền rơi xuống.
  • Nếu đồ không đẹp, em không nhiệt tình, khách hỏi mà em trả lời hời hợt thì có chạy bao nhiêu cũng chẳng ai mua.
  • Thành quả ấy là của em.
Em cúi đầu nhìn hai bàn tay đang đặt trong tay mình.

  • Nhưng anh vẫn phải nói em biết đã tốn bao nhiêu.
Mình cười bất lực.

  • Em lì thật đấy.
  • Tại anh cứ giấu.
  • Thế anh nói là ít, em có tin không?
Diệu lắc đầu ngay.

  • Không.
Mình bật cười.

Cuối cùng, mình đành chọn một cách khác.

  • Thế này nhé.
  • Tiền quảng cáo tháng đầu coi như quà anh tặng em.
  • Từ tháng sau, em tự trích tiền bán hàng ra chạy.
Diệu ngẩng lên.

  • Nhưng tháng đầu cũng là tiền.
  • Quà thì không được tính.
  • Ai quy định thế?
  • Anh quy định.
Em nhìn mình, đôi môi hơi mím lại như đang cố nghĩ cách phản bác.

Mình đưa tay véo nhẹ má em.

  • Đừng tính nữa.
  • Anh có kiếm được tiền, anh mới dám giúp em.
  • Anh không lấy tiền ăn, tiền học hay tiền bố mẹ cho để làm đâu
Nghe đến đó, em mới bớt căng thẳng.

  • Thật không?
  • Thật.
  • Anh không được giấu em.
  • Anh không giấu.
Thực ra mình chỉ không nói rõ số tiền.

Nhưng trong hoàn cảnh lúc ấy, mình tự cho phép bản thân lách đi một chút.

Diệu im lặng thêm một lúc rồi mới khẽ hỏi:

  • Thế có hơn một triệu không?
Mình cố giữ vẻ mặt bình thường.

  • Em hỏi kỹ làm gì.
  • Vậy là hơn đúng không?
  • Không đáng bao nhiêu đâu.
  • Anh lại né.
Mình bật cười, đứng dậy định ra ngoài.

Diệu lập tức nắm lấy tay áo mình.

  • Anh chưa nói xong mà.
Mình quay lại.

  • Anh nói hết rồi.
  • Tiền quảng cáo tháng đầu là quà.
  • Từ tháng sau em tự tính vào chi phí.
  • Chốt thế nhé.
Diệu vẫn không chịu buông tay.

  • Em không thích nợ anh.
Mình khựng lại.

Rồi mình ngồi xuống trước mặt em.

  • Em không nợ anh gì cả.
  • Bọn mình yêu nhau, giúp nhau một chút thì có gì phải tính toán đến từng đồng.
  • Sau này có lúc anh khó khăn, biết đâu lại phải nhờ em.
Diệu nhìn mình, ánh mắt bỗng đỏ lên.

  • Nhưng em thương anh.
Câu nói ấy rất nhẹ.

Nhẹ đến mức nếu bên ngoài có tiếng xe chạy qua lớn hơn một chút, có lẽ mình đã không nghe rõ.

Mình đưa tay ôm em vào lòng.

  • Anh biết.
Diệu tựa đầu lên vai mình.

  • Em không muốn anh đi học cả ngày, về còn chạy giao hàng rồi lại bỏ tiền giúp em.
  • Nhìn anh mệt em cũng xót.
Mình khẽ vuốt tóc em.

  • Anh không mệt đến thế đâu.
  • Với lại nhìn em vui, anh cũng vui.
  • Thế là được rồi.
Căn phòng yên tĩnh trong vài phút.

Ngoài sân, tiếng nước chảy từ chiếc vòi gần cầu thang vang lên róc rách. Một phòng trọ bên cạnh đang mở nhạc nhỏ. Chiếc quạt treo tường trong phòng Diệu quay chậm, thổi mấy tờ giấy trên bàn khẽ rung lên.

Em vẫn ngồi trong lòng mình, hai tay ôm ngang lưng.

Một lúc sau, Diệu mới nhỏ giọng:

  • Tháng sau em sẽ tự trả tiền quảng cáo.
  • Ừ.
  • Anh phải ghi rõ cho em.
  • Ừ.
  • Không được giấu nữa.
  • Biết rồi.
Em ngẩng lên nhìn mình.

  • Anh hứa nhé?
Mình gật đầu.

  • Anh hứa.
Đến lúc ấy, em mới chịu mỉm cười.

Nụ cười không rạng rỡ như tối cộng sổ, nhưng lại khiến mình thấy gần gũi hơn rất nhiều. Có lẽ tình cảm giữa hai người không chỉ nằm ở những lúc vui vẻ, những câu nói ngọt ngào hay những lần ôm nhau. Nó còn nằm trong cách cả hai lo cho nhau, đôi khi vì thương quá mà lại cố giành phần thiệt về phía mình.



Từ tháng sau, việc bán hàng của Diệu dần đi vào ổn định.

Em bắt đầu tự trích riêng một khoản cho quảng cáo, một khoản để nhập hàng và một khoản để dành. Cuốn sổ bán hàng được chia thành từng mục rõ ràng hơn trước. Không còn cảnh cộng đi cộng lại đến khuya vì sợ nhầm, cũng không còn vẻ hoang mang mỗi khi vài ngày liền ít khách hỏi.

Mình vẫn giúp em theo dõi quảng cáo, nhưng không phải ngồi cạnh mỗi tối như giai đoạn đầu. Khi chiến dịch chạy ổn, mình chỉ thỉnh thoảng kiểm tra lại, điều chỉnh nhóm khách hàng hoặc giảm ngân sách ở những mẫu bán chậm.

Vẫn chỉ bán cho khách ở Thái Nguyên

Khách của em phần lớn là sinh viên, công nhân trẻ và những cô gái làm việc quanh thành phố. Nhờ khoảng cách gần, việc giao hàng cũng thuận tiện hơn. Có người xem ảnh trên Facebook rồi tự tìm đến khu trọ thử đồ. Có người mua lần đầu thấy hợp lại giới thiệu thêm bạn bè.

Cửa hàng nhỏ của Diệu không phát triển theo kiểu đột ngột biến thành một thứ gì đó quá lớn lao. Nó chỉ đều đặn hơn mỗi ngày.

Đơn hàng có hôm nhiều, hôm ít.

Có mẫu nhập về bán hết rất nhanh.

Cũng có mẫu treo cả tháng vẫn còn nguyên vài chiếc.

Diệu bắt đầu hiểu rằng không phải cứ thấy đẹp là khách sẽ thích. Có những bộ em rất ưng nhưng đăng lên chẳng ai hỏi. Ngược lại, vài chiếc áo đơn giản em chỉ nhập thử lại bán hết trước tiên.

Mỗi lần như vậy, em lại cầm cuốn sổ sang hỏi mình:

  • Anh thấy mẫu này có nên nhập thêm không?
Mình thường lắc đầu.

  • Cái này em phải tự quyết.
  • Anh có biết quần áo đâu.
Diệu cười.

  • Anh biết quảng cáo mà.
  • Quảng cáo chỉ đưa sản phẩm đến trước mặt khách thôi.
  • Còn người ta có mua hay không là do em.
Sau vài lần như thế, em cũng không hỏi mình mọi chuyện nữa.

Em tự quan sát.

Tự chọn hàng.

Tự chịu trách nhiệm với quyết định của mình.

Mình thích sự thay đổi ấy ở em.

Không phải vì mình bớt việc, mà vì mình thấy Diệu ngày càng tự tin hơn. Cô gái từng ngồi buồn trước màn hình vì một tuần không bán được mấy bộ quần áo giờ đã có thể bình tĩnh khi một mẫu hàng không được như mong đợi.

Hương vẫn thường xuyên phụ em đóng hàng.

Hai chị em thân nhau hơn trước rất nhiều. Buổi tối, phòng Diệu thường vang lên tiếng hai người trò chuyện. Khi thì bàn về quần áo, khi thì nói chuyện trường lớp, có lúc lại cười lớn vì một câu chuyện nào đó mà mình với Dương ở trên tầng cũng nghe thấy.

Dương thỉnh thoảng vẫn giúp giao những đơn tiện đường.

Nhưng sau tháng đầu tiên, bọn mình thống nhất chỉ hỗ trợ khi thật sự rảnh. Việc học năm tư ngày càng nặng, lịch lâm sàng cũng dày hơn. Có những ngày hai thằng rời bệnh viện khi trời đã tối, về đến khu trọ chỉ muốn nằm im, chẳng còn sức chạy thêm vòng nào nữa.

Diệu hiểu điều đó.

Em bắt đầu chủ động hẹn khách đến lấy, gửi xe ôm hoặc nhờ người giao hàng bên ngoài khi số đơn nhiều. Chỉ những đơn gần trường hoặc tiện trên đường về, mình với Dương mới mang theo.

Chiếc Dream đỏ không còn ngày nào cũng chất kín túi quần áo như trong tháng đầu tiên.

Nhưng thi thoảng, trên đường từ bệnh viện về, mình vẫn buộc một hai túi hàng sau yên xe. Chiếc áo blouse được gấp trong ba lô, phía trước là tập bệnh án, phía sau là những chiếc áo váy Diệu đã đóng gói cẩn thận.

Có lần đang đứng trước cổng ký túc xá chờ khách xuống lấy đồ, Dương nhìn mình rồi bật cười.

  • Hai thằng học Y mà trông như đi buôn quần áo.
Mình nhìn hai chiếc xe chất túi hàng, cũng không nhịn được cười.

  • Sinh viên mà, việc gì kiếm được tiền thì làm.
  • Tiền có vào túi mình đâu.
  • Nhưng tối về có người nấu cơm cho ăn.
Dương gật gù.

  • Nghe cũng hợp lý.
Những câu chuyện nhỏ như thế cứ diễn ra rồi trôi qua rất nhanh.

Sau này khi nhớ lại, mình gần như không còn nhớ chính xác từng ngày đã giao bao nhiêu đơn, từng mẫu quần áo Diệu bán được bao nhiêu chiếc hay số tiền quảng cáo mỗi tuần là bao nhiêu.

Điều mình nhớ rõ nhất lại là căn phòng nhỏ đầy túi hàng.

Là Hương ngồi giữa nền nhà gấp từng chiếc áo.

Là Dương vừa đi lâm sàng về đã bị nhờ mang hộ một đơn sang gần trường Công nghiệp.

Là Diệu chạy ra sân đón mình, trên khuôn mặt lúc nào cũng hiện rõ vẻ phấn khởi mỗi khi bán được nhiều hàng.

Và là những tối bốn đứa ngồi ăn cơm muộn, ai cũng mệt nhưng vẫn cười nói vì cảm thấy cuộc sống đang dần tốt lên.

Tuyến bán hàng của Diệu không kết thúc sau tháng lãi mười ba triệu ấy.

Em vẫn tiếp tục làm.

Vẫn đều đặn nhập hàng, chụp ảnh và đăng bán.

Chỉ là sau khi mọi thứ đi vào ổn định, nó không còn chiếm trọn cuộc sống của bốn đứa như trong những tuần đầu tiên nữa.

Bọn mình lại trở về với giảng đường, những tập bệnh án dày cộp và những buổi sáng phải thức dậy khi trời còn chưa sáng hẳn.

Năm tư vẫn đang trôi qua.

Ở phía trước còn rất nhiều điều bọn mình chưa biết.

Những bệnh nhân sẽ gặp.

Những lần bị thầy mắng.

Những buổi trực kéo dài.

Và cả những thay đổi mà lúc ấy chẳng ai trong bốn đứa có thể đoán trước.

Nhưng dù sau này cuộc sống có đưa mỗi người đi xa đến đâu, mình vẫn luôn nhớ tháng đầu tiên ấy.

Khoảng thời gian bốn đứa sống trong một khu trọ nhỏ, vừa học, vừa làm, vừa âm thầm đỡ lấy nhau bằng tất cả những gì mình có.

Còn hơn hai triệu tiền quảng cáo kia, cuối cùng mình vẫn không nói cho Diệu biết.

Ít nhất là vào thời điểm đó.

Bởi mình hiểu, chỉ cần biết con số thật, em nhất định sẽ trả lại bằng được.

Mà mình thì chưa từng muốn nhận khoản tiền ấy.

Với mình, nụ cười của em trong tối cộng sổ đã đủ để coi như mình nhận lại rồi.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 182: Một buổi ở bệnh viện

Sau khi chuyện bán hàng của Diệu dần đi vào ổn định, nhịp sống của bốn đứa mình cũng trở lại như trước.

Buổi sáng thức dậy từ sớm.

Mình với Dương xuống bệnh viện đi lâm sàng.

Diệu và Hương lên lớp.

Chiều ai về trước thì ghé chợ mua thức ăn, tối lại quây quần bên mâm cơm nhỏ dưới khu trọ. Những túi quần áo vẫn đều đặn xuất hiện trong phòng Diệu, nhưng không còn cảnh cả bốn đứa tối nào cũng tất bật đóng hàng đến khuya như trong tháng đầu tiên nữa.

Diệu đã quen dần với việc tự sắp xếp.

Em biết lúc nào cần nhập thêm hàng, lúc nào nên giảm quảng cáo, mẫu nào bán chạy, mẫu nào nên dừng. Những đơn gần khu trọ thì khách tự đến lấy, còn đơn xa hơn em thuê người giao hoặc nhờ mình với Dương khi tiện đường.

Nhờ vậy, mình có thêm thời gian tập trung vào việc học.

Năm tư càng về sau, những buổi lâm sàng càng khiến mình thấy áp lực hơn trước.

Hồi mới xuống viện, bọn mình chỉ cần đứng nghe, quan sát và cố ghi nhớ những gì thầy nói. Nhưng dần dần, thầy bắt đầu yêu cầu sinh viên tự hỏi bệnh, tự khám, tự làm bệnh án rồi trình bày trước cả nhóm.

Chỉ cần bỏ sót một triệu chứng hoặc hỏi không đúng trọng tâm là bị nhắc ngay.

Có thầy nhẹ nhàng.

Có thầy chỉ cần nhìn một cái cũng đủ khiến cả nhóm im thin thít.

Sáng hôm ấy, mình và Dương có lịch ở khoa Nội.

Trời còn chưa sáng hẳn, hai thằng đã dậy.

Ngoài sân khu trọ, những chiếc xe máy dựng dưới mái tôn còn đọng một lớp hơi nước mỏng. Ánh đèn từ hành lang tầng hai hắt xuống khoảng sân xi măng, để lộ những vệt loang do bác chủ nhà vừa dội nước từ tối hôm trước.

Mình mặc áo sơ mi, cài bảng tên rồi gấp áo blouse bỏ vào giỏ xe.

Dương đứng cạnh, một tay cầm bánh mì, tay kia loay hoay kéo khóa ba lô.

Hôm nay ai trình bày bệnh án nhỉ?

Mình nổ máy, đáp:

Hình như nhóm mình.

Nó đang nhai bỗng dừng lại.

Mày hay tao?

Tối qua mày bảo để mày làm mà.

Dương nhìn mình vài giây rồi nhăn mặt.

Tao có nói thế à?

Có.

Chắc lúc đấy tao buồn ngủ.

Mình bật cười.

Giờ tỉnh rồi thì nhớ lại đi.

Nó thở dài, nhét nốt miếng bánh mì vào miệng rồi đội mũ bảo hiểm.

Hai chiếc xe nối nhau rời khỏi khu trọ khi ngoài đường vẫn còn khá vắng.

Những hàng ăn sáng mới bắt đầu nhóm bếp. Khói than từ các quán xôi, quán bún bốc lên thành từng làn mỏng, hòa với hơi lạnh đầu ngày. Thi thoảng có vài chiếc xe chở rau chạy qua, phía sau chất đầy những sọt rau xanh còn ướt sương.

Thành phố Thái Nguyên vào sáng sớm có một vẻ rất khác.

Không ồn ào.

Không bụi bặm.

Chỉ có tiếng động cơ đều đều, ánh đèn vàng từ những cửa hàng còn chưa mở hết cửa và mùi đồ ăn nóng len qua từng đoạn đường.

Đến bệnh viện, bãi gửi xe đã bắt đầu đông.

Người nhà bệnh nhân xách những túi cháo, hộp cơm và quần áo đi vội qua sân. Một chiếc xe cứu thương vừa chạy vào khu cấp cứu, tiếng còi ngắn nhưng đủ khiến những người đứng gần đó lập tức né sang hai bên.

Mình với Dương gửi xe rồi thay áo blouse ngay dưới hành lang.

Chiếc áo trắng vừa khoác lên người đã mang theo cảm giác khác hẳn.

Dù vẫn chỉ là sinh viên, mỗi lần bước vào khoa trong bộ áo ấy, mình đều tự nhắc bản thân phải nghiêm túc hơn một chút. Không phải vì sợ thầy, mà vì trước mặt mình là những người đang thật sự đau, thật sự lo lắng và đặt hy vọng vào những người mặc áo trắng.

Nhóm mình tập trung trước cửa khoa lúc gần bảy giờ.

Ngoài mình và Dương còn có mấy bạn cùng lớp. Người ôm bệnh án, người cầm sổ tay, ai cũng tranh thủ đọc lại vài dòng ghi chép trước khi thầy tới.

Dương đứng sát bên mình, lật qua lật lại tờ bệnh án.

Mày xem giúp tao đoạn chẩn đoán phân biệt này với.

Mình nhìn nhanh.

Mày để thế này cũng được, nhưng lát thầy hỏi tại sao loại trừ thì phải giải thích được.

Tao biết.

Biết thật không?

Không biết mới hỏi mày.

Mình bật cười.

Chưa kịp nói thêm thì thầy từ đầu hành lang đi tới.

Cả nhóm lập tức đứng thẳng.

Buổi đi buồng bắt đầu.

Khoa Nội sáng nào cũng đông.

Hai bên hành lang kê thêm vài chiếc giường vì phòng bệnh không đủ chỗ. Người nhà ngồi trên ghế nhựa, túi đồ treo lủng lẳng dưới thành giường. Mùi thuốc sát trùng, mùi thức ăn và mùi quần áo ẩm quyện vào nhau thành thứ mùi rất riêng của bệnh viện.

Thầy dẫn nhóm vào một phòng bệnh có sáu giường.

Ánh sáng buổi sáng lọt qua hai ô cửa sổ lớn, hắt lên những bức tường sơn màu xanh nhạt đã cũ. Trên mỗi đầu giường đều có bảng ghi tên bệnh nhân, tuổi và chẩn đoán sơ bộ.

Dương được gọi lên trình bày trước.

Nó bước đến cạnh giường một bác bệnh nhân ngoài năm mươi tuổi, tay cầm bệnh án nhưng vẻ mặt vẫn khá bình tĩnh.

Bác ấy nhập viện vì khó thở, phù hai chân và mệt kéo dài.

Dương bắt đầu trình bày từ lý do vào viện, diễn biến bệnh, tiền sử rồi đến kết quả khám.

Nó nói khá trôi chảy.

Mình đứng bên cạnh nghe, thi thoảng cúi xuống nhìn lại bệnh án để xem có sót chỗ nào không.

Đến đoạn khám tim, thầy bất ngờ hỏi:

Em nghe thấy gì?

Dương im mất một giây.

Dạ, nhịp tim nhanh ạ.

Thầy nhìn nó.

Chỉ thế thôi?

Dương hơi khựng lại.

Mình biết nó đang cố nhớ lại.

Bác bệnh nhân nằm yên trên giường, đôi mắt nhìn hết thầy rồi nhìn sang nhóm sinh viên đang đứng quanh. Người nhà bác ngồi phía cuối giường cũng im lặng, có lẽ không hiểu hết những câu chuyên môn nhưng vẫn chăm chú nghe.

Dương lấy ống nghe, xin phép bác rồi khám lại.

Nó nghe khá lâu.

Thầy không giục.

Cả nhóm cũng chẳng ai dám nói.

Cuối cùng, Dương đứng thẳng lên.

Dạ, em nghe thấy tiếng thổi ở mỏm tim.

Thầy hỏi tiếp:

Lan đi đâu?

Lần này Dương lại im.

Mình nhìn vẻ mặt nó, biết là đang bí thật.

Thầy quay sang cả nhóm.

Ai trả lời?

Mấy đứa đứng sau cúi mặt xuống sổ.

Mình cũng không chắc hoàn toàn, nhưng vẫn giơ tay.

Dạ, có thể lan ra nách trái ạ.

Thầy nhìn mình.

Có thể là thế nào?

Mình nuốt nước bọt.

Dạ, nếu là hở van hai lá thì tiếng thổi tâm thu ở mỏm có thể lan ra nách trái.

Thầy gật đầu.

Được.

Chỉ một chữ thôi mà mình thấy nhẹ cả người.

Sau đó thầy giải thích thêm về cách phân biệt tiếng thổi, vị trí nghe và những dấu hiệu cần chú ý khi khám bệnh nhân suy tim.

Mình ghi liên tục vào sổ.

Có những điều trong giáo trình đã đọc qua nhiều lần, nhưng đến khi đứng cạnh một bệnh nhân thật, đặt ống nghe đúng vị trí và nghe được âm thanh ấy, mình mới cảm thấy kiến thức bắt đầu có hình dạng rõ ràng hơn.

Sau khi đi hết một vòng, thầy cho cả nhóm tự chia nhau khám bệnh nhân.

Mình được giao theo dõi một cụ ông gần bảy mươi tuổi.

Cụ gầy, da sạm, tóc bạc gần hết. Bên cạnh giường chỉ có một chiếc túi vải cũ và một bình nước nhỏ. Người nhà chưa tới nên cụ nằm một mình.

Mình kéo ghế ngồi xuống cạnh giường.

Cháu chào cụ ạ.

Cụ quay sang nhìn mình, ánh mắt hơi mệt nhưng vẫn hiền.

Ừ, chào cháu.

Cháu là sinh viên, cháu xin phép hỏi cụ vài câu rồi khám cho cụ nhé.

Các cháu cứ khám đi.

Giọng cụ khàn, nói từng câu khá chậm.

Mình bắt đầu hỏi tên, tuổi, quê quán rồi lý do vào viện.

Cụ kể ở một huyện khá xa thành phố, làm ruộng từ nhỏ đến giờ. Mấy tháng gần đây thường xuyên mệt, ăn kém, người sút cân. Con cái đi làm xa, đến lúc cụ yếu quá mới đưa lên bệnh viện khám.

Cụ nói rất bình thản.

Nhưng càng nghe, mình càng thấy trong giọng nói ấy có một vẻ cam chịu khó tả.

Mình hỏi:

Cụ ở viện mấy hôm rồi ạ?

Ba hôm.

Người nhà cụ đâu rồi?

Thằng con trai về quê lấy thêm tiền với quần áo.

Cụ cười nhẹ.

Chắc chiều nó lên.

Nụ cười ấy khiến mình chợt nhớ đến bố mẹ ở quê.

Từ ngày lên Thái Nguyên học, mình đã gặp rất nhiều bệnh nhân từ các vùng nông thôn. Người mặc bộ quần áo cũ, người mang theo túi gạo, lọ muối vừng, người nằm viện nhưng vẫn chỉ lo ở nhà ruộng chưa cấy hay đàn gà không có ai cho ăn.

Có những người đau đến nhăn mặt nhưng khi bác sĩ hỏi vẫn chỉ bảo:

“Tôi chịu được.”

Không phải vì họ khỏe.

Mà vì họ sợ tốn tiền.

Mình xin phép đo huyết áp, nghe tim phổi rồi khám bụng cho cụ.

Đến lúc đặt tay lên bụng, cụ hơi nhăn mặt.

Cụ đau ở đây ạ?

Ừ, hơi đau.

Đau lâu chưa cụ?

Cũng lâu rồi.

Sao cụ không đi khám sớm?

Cụ nhìn lên trần nhà.

Ở quê ai chẳng đau cái này cái kia.

Với lại còn làm được thì cứ làm thôi cháu.

Mình không biết nên nói gì.

Một câu trả lời rất đơn giản, nhưng nghe xong lại thấy nặng lòng.

Khám xong, mình kéo chăn lại ngay ngắn cho cụ.

Cụ nằm nghỉ nhé, lát thầy cháu sẽ qua khám lại.

Cụ gật đầu.

Cảm ơn cháu.

Mình vừa đứng lên thì cụ gọi với theo.

Cháu học bác sĩ à?

Dạ.

Cố học cho giỏi nhé.

Mình quay lại, cười.

Vâng ạ.

Cụ nhìn chiếc áo blouse trên người mình rồi nói:

Sau này gặp người nghèo thì thương người ta một tí.

Câu nói ấy khiến mình khựng lại.

Mình chỉ biết gật đầu.

Vâng, cháu nhớ ạ.

Rời khỏi giường bệnh, mình đi ra cuối hành lang đứng một lúc.

Ngoài cửa sổ, bầu trời đã sáng hẳn. Nắng chiếu xuống sân bệnh viện, nơi vài người nhà bệnh nhân đang ngồi ăn sáng trên ghế đá. Một người phụ nữ mở chiếc hộp nhựa, cẩn thận thổi từng thìa cháo cho chồng. Gần đó, một đứa trẻ cầm chai nước chạy theo bà ngoại.

Bệnh viện lúc nào cũng đông.

Mỗi giường bệnh là một câu chuyện.

Mỗi người nằm ở đó đều có một gia đình phía sau.

Trước đây, khi học lý thuyết, mình thường nhìn bệnh nhân qua những khái niệm như triệu chứng, hội chứng, chẩn đoán hay phác đồ điều trị. Nhưng càng xuống viện nhiều, mình càng nhận ra người bệnh không chỉ là một ca bệnh.

Họ là bố của ai đó.

Mẹ của ai đó.

Là người cả nhà đang chờ trở về.

Dương từ trong phòng bước ra, thấy mình đứng một mình liền hỏi:

Sao thế?

Mình lắc đầu.

Không sao.

Bị thầy mắng à?

Không.

Nó nhìn vào trong phòng.

Cụ vừa nãy à?

Mình gật đầu.

Cụ bảo sau này gặp người nghèo thì thương người ta một tí.

Dương im lặng.

Một lúc sau, nó mới nói:

Nghe câu ấy áp lực phết.

Mình dựa lưng vào tường.

Ừ.

Nhưng cũng đúng.

Dương gật đầu.

Hai thằng không nói thêm.

Đến gần trưa, nhóm mình hoàn thành bệnh án rồi trình bày lại với thầy. Mình phụ trách phần khám của cụ ông lúc sáng.

Thầy hỏi khá nhiều.

Có câu mình trả lời được.

Có câu phải thừa nhận chưa rõ.

Thầy không mắng, chỉ yêu cầu về đọc lại thêm và nhắc rằng khi hỏi bệnh người già phải kiên nhẫn, không nên cắt ngang vì đôi khi những chi tiết quan trọng nằm trong chính câu chuyện họ kể lan man.

Mình ghi câu ấy thật đậm vào sổ.

Buổi học kết thúc khi đã quá mười hai giờ.

Cả nhóm rời khoa, ai cũng đói và mệt.

Dương vừa xuống cầu thang vừa nói:

Đi ăn cơm không?

Ừ.

Hôm nay tao mời.

Mình nhìn nó đầy nghi ngờ.

Có chuyện gì thế?

Coi như cảm ơn vụ tiếng thổi lúc sáng.

Một suất cơm là xong à?

Thêm cốc trà đá.

Mình bật cười.

Hai thằng ghé căn tin bệnh viện.

Mỗi đứa lấy một suất cơm gồm miếng thịt kho, ít rau luộc và bát canh nhạt. Căn tin đông nghịt sinh viên, bác sĩ và người nhà bệnh nhân. Tiếng thìa đũa va vào khay inox, tiếng gọi món và tiếng người nói chuyện chen lẫn nhau.

Dương ăn được nửa suất thì bất chợt hỏi:

Sau này mày định theo khoa gì?

Mình ngẩng lên.

Chưa biết.

Tao cũng thế.

Mới năm tư mà.

Nó gắp miếng thịt, nhai chậm rồi nói:

Nhưng tao bắt đầu thấy học càng lâu càng khó chọn.

Trước cứ nghĩ làm bác sĩ là được.

Giờ mới thấy mỗi khoa một kiểu.

Mình gật đầu.

Cứ học đã.

Sau này hợp gì thì theo cái đó.

Dương cười.

Mày nói như không nói.

Thế mày muốn tao quyết hộ à?

Thôi.

Hai thằng ăn xong, về trường học thêm một tiết buổi chiều rồi mới quay lại khu trọ.

Lúc ấy trời đã dịu nắng.

Chiếc Dream đỏ chạy qua con dốc quen thuộc, phía xa là những mái nhà lẫn trong hàng cây. Gió chiều thổi qua khiến người mình bớt đi cảm giác bí bách sau cả ngày ở bệnh viện.

Vừa bước vào sân trọ, mình đã thấy Diệu và Hương ngồi trước cửa phòng.

Giữa hai người là một rổ rau đang nhặt dở.

Diệu nhìn thấy mình liền cười.

Hai anh về rồi à?

Ừ.

Mình dựng xe rồi bước lại gần.

Hôm nay em không có đơn nào à?

Có mấy đơn thôi, em gửi người ta giao rồi.

Dương đặt ba lô xuống bậc thềm.

Thế tối nay được ăn sớm không?

Hương ngẩng lên.

Anh chỉ nghĩ đến ăn thôi à?

Đi viện cả ngày, không nghĩ đến ăn thì nghĩ gì?

Diệu bật cười.

Hai anh lên thay quần áo đi, lát xuống ăn cơm.

Mình nhìn em.

Hôm nay có chuyện gì vui à?

Diệu chớp mắt.

Sao anh biết?

Nhìn mặt em là biết.

Em cúi xuống nhặt tiếp mớ rau, nhưng nụ cười vẫn không giấu được.

Tối ăn cơm rồi em nói.

Mình không hỏi thêm.

Sau khi tắm rửa, mình với Dương xuống dưới.

Mâm cơm hôm ấy có thịt rang cháy cạnh, rau muống luộc và bát nước luộc rau vắt chanh. Bốn đứa ngồi sát nhau quanh chiếc bàn thấp, vừa ăn vừa kể những chuyện trong ngày.

Dương đem chuyện bị thầy hỏi tiếng thổi ra kể, nhưng cố tình bỏ qua đoạn mình phải trả lời giúp.

Mình lập tức vạch trần.

Nó đứng im mất gần một phút đấy.

Dương phản bác:

Tao đang suy nghĩ.

Hương cười.

Suy nghĩ hay không biết?

Suy nghĩ vì không biết.

Cả bàn bật cười.

Không khí nhẹ nhàng ấy khiến những mệt mỏi từ buổi sáng cũng dần tan đi.

Ăn gần xong, Diệu mới đặt bát xuống.

Em nhìn cả ba người một lượt.

Cuối tuần này mọi người có bận gì không?

Dương đang gắp rau liền hỏi:

Có việc gì à?

Em định rủ mọi người về nhà em chơi.

Mình ngẩng lên nhìn em.

Về Ba Vì à?

Diệu gật đầu.

Vâng.

Sáng thứ Bảy mình về, chiều Chủ nhật lên.

Nhà em cũng lâu rồi không có ai về chơi.

Giọng em vừa nói vừa mang theo vẻ mong chờ rất rõ.

Hương mỉm cười.

Chị đi được.

Dương cũng gật đầu ngay.

Tao cũng không có việc gì.

Diệu quay sang nhìn mình.

Còn anh?

Mình giả vờ suy nghĩ.

Để anh xem đã.

Nụ cười trên môi em lập tức chùng xuống.

Anh bận à?

Nhìn vẻ mặt ấy, mình không nhịn được cười.

Anh đùa thôi.

Em rủ thì anh phải đi chứ.

Diệu đưa tay véo nhẹ vào cánh tay mình.

Anh toàn trêu em.

Ai bảo em dễ tin.

Dương ngồi đối diện lắc đầu.

Hai đứa bớt tình cảm trước mâm cơm đi.

Hương dùng đũa gõ nhẹ vào bát nó.

Người ta yêu nhau thì kệ người ta.

Dương lập tức quay sang.

Thế tí nữa mình cũng tình cảm nhé?

Hương đỏ mặt.

Anh ăn đi.

Cả bàn lại cười ầm lên.

Chuyện về nhà Diệu nhanh chóng được thống nhất.

Sáng thứ Bảy, bốn đứa sẽ xuất phát sớm.

Chiều Chủ nhật quay lại Thái Nguyên để hôm sau còn đi học.

Diệu vui ra mặt.

Em kể nhà mình ở một xã thuộc huyện Ba Vì, đường từ ngoài lớn rẽ vào làng hơi khó tìm. Nếu đi đúng thì cũng không quá xa, nhưng chỉ cần rẽ nhầm một đoạn là vòng rất lâu.

Dương hỏi:

Có Google Maps rồi, sợ gì.

Diệu nhìn nó, hơi nghi ngờ.

Em chỉ sợ anh xem bản đồ rồi lại dẫn cả bọn xuống ruộng thôi.

Em coi thường anh quá.

Mình chen vào:

Nó từng dẫn tao đi vòng gần chục cây số rồi.

Dương gắp miếng thịt cuối cùng vào bát.

Đi vòng để ngắm cảnh.

Diệu cười đến mức phải đưa tay che miệng.

Sau bữa cơm, em lấy điện thoại gọi về nhà.

Mình ngồi bên cạnh nên nghe được gần hết câu chuyện.

Mẹ à?

Cuối tuần này con về nhé.

Con dẫn mấy anh chị ở trên này về chơi cùng.

Ở đầu dây bên kia, không biết mẹ em nói gì mà Diệu cười rất tươi.

Bốn người mẹ ạ.

Vâng, sáng thứ Bảy bọn con đi.

Mẹ không phải chuẩn bị nhiều đâu.

Em vừa nói đến đó, mình đã nghe loáng thoáng giọng phụ nữ bên kia nói khá lớn. Chắc mẹ em đang hỏi liên tục xem mấy giờ về, thích ăn gì, có cần ra đón không.

Diệu phải bật loa ngoài.

Mẹ cứ để bọn con tự về.

Con nhớ đường mà

Mình với Dương nhìn nhau.

Nhớ đến vẻ tự tin lúc nãy của nó, mình đã bắt đầu thấy chuyến đi này có khả năng không suôn sẻ như lời Diệu nói.

Sau khi cúp máy, em vẫn cầm điện thoại trong tay, khuôn mặt rạng rỡ.

Mẹ em vui lắm.

Hương hỏi:

Cô có nói gì không?

Mẹ bảo cứ dẫn mọi người về, nhà quê chẳng có gì nhưng cơm thì lúc nào cũng có.

Dương cười.

Nghe câu ấy là thích rồi.

Mình nhìn Diệu.

Ánh mắt em lấp lánh, giống như một đứa trẻ sắp được về nhà sau thời gian dài xa gia đình.

Còn mình cũng bắt đầu thấy hồi hộp.

Đây sẽ là lần thứ hai mình bước vào nhà người con gái mình yêu.

Lần đầu tiên là V.Anh.

Một câu chuyện đã ở lại phía sau, dù đôi khi nhớ lại vẫn khiến mình thấy trong lòng có chút gì đó khó gọi tên.

Lần này lại khác.

Diệu đang ở bên mình.

Mình yêu em.

Và em cũng muốn đưa mình về giới thiệu với gia đình.

Cảm giác vui có.

Háo hức có.

Nhưng lo cũng không ít.

Không biết bố mẹ em sẽ nghĩ gì về mình.

Không biết họ có thấy mình đủ chững chạc để ở bên con gái họ hay không.

Mình là sinh viên năm tư, chưa có công việc ổn định, tương lai vẫn còn ở phía trước. Ngoài việc học Y và kiếm được chút tiền từ những công việc trên mạng, mình cũng chẳng có gì nổi bật để khiến người lớn yên tâm ngay từ lần gặp đầu tiên.

Diệu có lẽ nhận ra mình đang suy nghĩ.

Em khẽ chạm vào tay mình.

Anh lo à?

Mình nhìn em.

Một chút.

Lo gì?

Không biết bố mẹ em có thích anh không.

Em mỉm cười, siết nhẹ tay mình.

Bố mẹ em dễ tính lắm.

Với lại em thích anh là được rồi.

Mình bật cười.

Em nói nghe đơn giản thế.

Thì vốn đơn giản mà.

Diệu nghiêng đầu nhìn mình, giọng nhỏ xuống.

Anh cứ là anh thôi.

Không phải cố làm gì cả.

Câu nói ấy khiến mình yên tâm hơn một chút.

Dương từ bên cạnh xen vào:

Nhưng vẫn phải mua quà nhé.

Không thể tay không về nhà người yêu được.

Mình gật đầu.

Tối mai mày đi với tao.

Mua chai rượu với giỏ quà gì đó.

Diệu vội nói:

Không cần đâu anh.

Bố mẹ em giản dị lắm.

Mình nhìn em.

Giản dị thì càng phải có chút quà cho đúng phép.

Không cần đắt tiền.

Chỉ là tấm lòng thôi.

Diệu không nói nữa.

Em nhìn mình một lúc rồi mỉm cười.

Vâng, tùy anh.

Tối hôm ấy, sau khi mọi người về phòng, mình đứng ngoài hành lang khá lâu.

Phía dưới sân, phòng Diệu vẫn sáng đèn. Qua ô cửa sổ, mình thấy em đang ngồi gấp lại vài bộ quần áo, thi thoảng lại cầm điện thoại lên nhắn tin với ai đó. Có lẽ em đang tiếp tục kể với mẹ về chuyến về nhà cuối tuần.

Mình nhìn chiếc Dream đỏ dựng dưới sân.

Chỉ hai ngày nữa, nó sẽ chở mình trên một quãng đường mới.

Rời Thái Nguyên.

Qua những đoạn quốc lộ dài.

Rồi rẽ vào một con đường làng ở Ba Vì, nơi có căn nhà em đã lớn lên, có bố mẹ, anh chị em và những bức ảnh tuổi thơ mình chưa từng được thấy.

Chuyến đi còn chưa bắt đầu mà trong lòng mình đã thấy háo hức.

Buổi lâm sàng sáng hôm ấy giúp mình hiểu thêm một chút về trách nhiệm của người làm nghề Y.

Còn lời rủ về nhà của Diệu vào cuối ngày lại mở ra một cảm giác rất khác.

Đó là cảm giác mình đang từng bước bước sâu hơn vào cuộc sống của em.

Không chỉ là những buổi hẹn hò.

Không chỉ là căn phòng nhỏ trong khu trọ.

Mà là gia đình, quê hương và những người em yêu thương nhất.

Mình không biết chuyến đi ấy rồi sẽ diễn ra thế nào.

Chỉ biết rằng ngay từ tối hôm ấy, mình đã bắt đầu mong thứ Bảy đến thật nhanh.

 
Chương 181: Khoản tiền mình không muốn nhận

Sau buổi liên hoan hôm ấy, cuộc sống của bốn đứa mình dần trở lại với nhịp quen thuộc.

Sáng hôm sau, mình với Dương vẫn phải dậy từ hơn sáu giờ để sang bệnh viện đi lâm sàng. Cả hai đều còn hơi mệt vì tối hôm trước về khá muộn, nhưng chẳng đứa nào dám ngủ thêm. Năm tư rồi, những buổi xuống viện không còn là chuyện có thể tùy tiện bỏ hay đi muộn như mấy tiết học lý thuyết hồi năm nhất nữa.

Mình mặc chiếc áo sơ mi đã chuẩn bị sẵn, nhét ống nghe vào ba lô rồi khoác áo blouse lên tay. Dương đứng trước gương, vừa cài lại bảng tên vừa ngáp dài.

  • Tối qua ăn no quá, giờ vẫn chưa tiêu hết.
Mình cười.

  • Tại mày ăn phần của cả bốn đứa.
  • Có người mời thì phải ăn nhiệt tình chứ.
Nó nói xong lại cúi xuống buộc dây giày.

Cánh cửa phòng trên tầng hai mở ra, gió sớm lùa vào mang theo hơi lạnh và mùi ẩm của khoảng sân vừa được bác chủ nhà dội nước. Phía dưới, những chiếc xe máy dựng sát nhau dưới mái tôn, yên xe còn phủ một lớp sương mỏng. Chiếc Dream đỏ của mình nằm ở chỗ quen thuộc gần chân cầu thang, phía sau vẫn còn một đoạn dây chun dùng để buộc túi hàng từ hôm trước.

Chỉ nhìn đoạn dây ấy thôi, mình đã nhớ đến khuôn mặt rạng rỡ của Diệu lúc em cộng xong khoản lãi tháng đầu tiên.

Mười ba triệu đồng.

Với bọn mình lúc đó, số tiền ấy không hề nhỏ.

Nhất là với một cô sinh viên mới bắt đầu bán hàng chưa đầy hai tháng, nó không chỉ là tiền. Nó giống một lời khẳng định rằng những ngày em tự mặc đồ làm mẫu, đứng ngượng nghịu trước máy ảnh, ngồi trả lời từng tin nhắn và chờ đợi từng đơn hàng cuối cùng cũng không trôi qua vô ích.

Mình với Dương vừa xuống đến sân thì cửa phòng Diệu cũng mở.

Em mặc bộ đồ ngủ màu nhạt, mái tóc còn hơi rối, trên tay cầm hai chiếc bánh mì được bọc trong túi ni-lông mỏng.

  • Hai anh đi luôn à?
Mình quay lại.

  • Ừ, hôm nay phải có mặt sớm.
Diệu đưa bánh cho mình.

  • Em mua lúc nãy đấy. Hai anh mang đi ăn, không lại nhịn sáng.
Dương nhanh tay nhận một chiếc.

  • Cảm ơn em nhé. Hôm nay có tiền rồi nên chăm bọn anh hẳn.
Diệu bật cười.

  • Em vẫn chăm từ trước mà.
Nói rồi em đưa chiếc còn lại cho mình.

  • Anh nhớ ăn đấy.
Mình cầm lấy, khẽ bóp nhẹ đầu ngón tay em.

  • Biết rồi. Em ngủ thêm đi.
Diệu lắc đầu.

  • Em không ngủ nữa. Em còn kiểm lại mấy đơn sáng nay.
Mình nhìn vào trong phòng.

Trên nền nhà vẫn còn vài túi quần áo chưa xếp hết. Những cuộn băng dính, chiếc kéo nhỏ, vài tờ giấy ghi địa chỉ được đặt ngay ngắn trên mặt bàn. Chỉ sau hơn một tháng, căn phòng của em đã thay đổi khá nhiều. Chiếc bàn học ngày trước chỉ có giáo trình, bút và vài món đồ trang điểm, giờ phải chia đôi: một bên dành cho việc học, bên còn lại là sổ đơn, điện thoại và những thứ phục vụ việc bán hàng.

  • Làm từ từ thôi em.
  • Vâng.
Diệu nhìn mình, ánh mắt vẫn dịu dàng như mọi ngày.

  • Chiều anh về sớm không?
  • Chắc khoảng năm giờ.
Em ngập ngừng một chút rồi mới nói:

  • Tối em có chuyện muốn hỏi anh.
Mình tưởng em định nhờ xuống Ninh Hiệp nhập thêm hàng nên chỉ gật đầu.

  • Ừ, tối anh xuống.
Dương đã nổ máy đứng chờ ngoài cổng. Mình đội mũ bảo hiểm, quay lại nhìn Diệu thêm lần nữa rồi dắt xe ra.

Con ngõ đầu buổi sáng vẫn còn vắng. Một vài hàng ăn mới bắt đầu nhóm bếp, khói than bay là là dưới những mái hiên thấp. Tiếng chổi tre quét xuống mặt đường nghe đều đều giữa không gian yên tĩnh. Mình và Dương chạy xe về phía bệnh viện, hai chiếc áo blouse trắng được gấp gọn trong ba lô, còn hai ổ bánh mì Diệu mua vẫn ấm trong túi áo khoác.



Buổi lâm sàng hôm ấy kéo dài gần như cả ngày.

Từ sáng, bọn mình theo thầy đi buồng bệnh, nghe trình bày bệnh án rồi tập khám từng người một. Đến trưa chỉ kịp ghé căn tin ăn vội bát cơm, nghỉ được chưa đầy nửa tiếng lại tiếp tục lên khoa.

Năm tư khiến mình bắt đầu nhận ra học Y không chỉ là ghi nhớ những dòng chữ trong giáo trình. Đứng trước một bệnh nhân thật, mọi thứ trở nên khác hẳn. Có những triệu chứng trên sách chỉ gói gọn trong một câu, nhưng khi gặp ngoài thực tế lại biểu hiện rất khác nhau. Có những câu hỏi tưởng đơn giản, đến lúc thầy bất chợt quay sang hỏi thì cả nhóm đứng im, chẳng ai dám trả lời bừa.

Chiều hôm ấy, mình bị thầy gọi lên trình bày một ca bệnh.

Mình đã chuẩn bị khá kỹ từ hôm trước, nhưng khi đứng trước giường bệnh, nhìn người nhà bệnh nhân và mấy bạn cùng nhóm đang chờ, trong đầu vẫn có cảm giác căng như dây đàn.

May mà cuối cùng mình cũng trình bày được gần hết.

Thầy sửa lại vài chỗ rồi chỉ nói:

  • Về đọc thêm.
Với sinh viên bọn mình, một câu như thế đã được xem là nhẹ nhàng.

Ra khỏi buồng bệnh, Dương vỗ vai mình.

  • Hôm nay ổn đấy.
  • Còn thiếu nhiều.
  • Ít nhất không bị thầy hỏi đến đứng hình.
Mình cười.

  • Mai đến lượt mày.
Nó lập tức im miệng.

Đến gần năm giờ, hai thằng mới rời bệnh viện. Ánh nắng cuối ngày hắt lên những ô cửa kính của tòa nhà đối diện, chói đến mức mình phải nheo mắt. Sân bệnh viện vẫn đông người ra vào. Xe cứu thương đỗ ở một góc, vài người nhà bệnh nhân ngồi trên những chiếc ghế đá dưới hàng cây, tay cầm túi đồ và hộp cơm.

Mình vừa lấy xe vừa nhớ đến câu nói lúc sáng của Diệu.

“Tối em có chuyện muốn hỏi anh.”

Không hiểu sao lúc ấy mình mới thấy có chút nghi ngờ. Với tính cách của em, nếu chỉ là chuyện nhập hàng hay giao đơn thì chẳng cần phải nói trước như thế.

Dương đứng bên cạnh, đội mũ bảo hiểm rồi hỏi:

  • Về thẳng không?
  • Ừ.
  • Hôm nay có đơn nào phải ship không?
  • Chắc không nhiều.
Nó cười.

  • Thế thì tao về tắm trước. Cả ngày ở viện người toàn mùi thuốc ngấy vãi lìn
Hai thằng cùng nổ máy rời khỏi cổng bệnh viện.

Thành phố cuối buổi chiều vẫn đông đúc như mọi ngày. Xe máy chen nhau qua những ngã tư, tiếng còi vang liên tục. Mình chạy sau Dương, chiếc áo blouse được gấp lại đặt trong giỏ xe, đầu óc vẫn lởn vởn chuyện Diệu muốn hỏi.



Về đến khu trọ, mình nhìn thấy Hương đang ngồi trước cửa phòng Diệu, bên cạnh là một chồng quần áo vừa được gấp xong.

Diệu ngồi trong phòng, cúi đầu ghi gì đó vào cuốn sổ.

Dương dựng xe xong liền hỏi:

  • Hôm nay có đơn nào không?
Hương chỉ vào mấy túi hàng đã buộc sẵn.

  • Có bốn đơn gần đây thôi.
Dương thở phào.

  • Thế thì vẫn còn được nghỉ.
Mình cười rồi xách ba lô lên phòng. Sau một ngày ở bệnh viện, cả người mệt rã rời, cổ áo dính mồ hôi, hai bàn chân cũng đau nhức vì đứng quá lâu. Mình tắm qua, thay bộ quần áo ở nhà rồi nằm xuống giường được vài phút.

Ngoài hành lang, tiếng bước chân lên xuống cầu thang xen lẫn tiếng Hương và Diệu nói chuyện phía dưới. Từ phòng bên, Dương bật chiếc quạt cây cũ, cánh quạt quay kêu rè rè. Cuộc sống trong khu trọ vẫn bình dị như vậy, chỉ có điều sau hơn một tháng bán hàng, khoảng sân nhỏ đã thường xuyên xuất hiện thêm những túi hàng được buộc sau xe của hai thằng mình.

Tối hôm ấy, cả bốn đứa vẫn ăn cơm cùng nhau.

Mâm cơm có đĩa đậu phụ rán, bát canh rau ngót nấu thịt và một đĩa cá kho từ hôm trước hâm lại. Diệu ngồi bên cạnh mình, ăn ít hơn mọi ngày. Thỉnh thoảng em lại nhìn sang, như muốn nói điều gì nhưng vẫn chưa mở lời.

Mình biết em đang chờ đến lúc riêng tư hơn.

Ăn xong, Dương xách mấy túi hàng đi giao cùng Hương. Hai người tiện đường ra ngoài mua thêm ít đồ dùng nên chỉ còn mình với Diệu ở lại khu trọ.

Mình rửa xong mấy chiếc bát cuối cùng, lau tay rồi bước vào phòng em.

  • Sáng em bảo có chuyện muốn hỏi anh mà.
Diệu đang ngồi trước bàn học. Nghe mình nói, em kéo chiếc ghế nhựa lại gần.

  • Anh ngồi đây đã.
Mình ngồi xuống cạnh em.

Trên bàn là cuốn sổ bán hàng quen thuộc, bên cạnh đặt chiếc máy tính cầm tay màu xám. Mấy con số đã được viết kín hai trang giấy, từng khoản thu chi được gạch chân rất ngay ngắn.

Diệu đẩy cuốn sổ về phía mình.

  • Em tính lại tiền tháng trước rồi.
Mình liếc qua.

  • Hôm nọ em tính rồi mà.
  • Hôm nọ em chỉ tính nhanh thôi.
  • Hôm nay em xem lại kỹ hơn.
Em vừa nói vừa dùng đầu bút chỉ từng dòng.

  • Tiền nhập hàng này.
  • Tiền xe xuống Ninh Hiệp.
  • Tiền túi, băng dính.
  • Mấy khoản linh tinh nữa.
Mình gật đầu.

  • Thế có sai nhiều không?
  • Không sai.
Diệu ngẩng lên nhìn mình.

  • Nhưng em thiếu một khoản.
Mình đã hiểu em định hỏi gì.

Dù vậy, mình vẫn giả vờ không biết.

  • Khoản gì?
Em hơi nheo mắt.

  • Anh biết mà.
Mình cười.

  • Anh biết gì đâu.
Diệu đặt cây bút xuống bàn.

  • Tiền quảng cáo Facebook.
Đúng như mình đoán.

Mình dựa lưng vào ghế.

  • Khoản ấy không đáng bao nhiêu.
  • Bao nhiêu là bao nhiêu?
  • Một ít thôi.
  • Một ít là bao nhiêu?
Giọng em vẫn nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt thì nhìn mình không chớp. Mình biết nếu tiếp tục né tránh quá vụng về, em càng nghi ngờ.

Thực ra mình vẫn nhớ khá rõ số tiền đã chi.

Từ lúc chạy thử chiến dịch đầu tiên, mình đã điều chỉnh ngân sách vài lần. Ban đầu chỉ chạy mức thấp để xem phản hồi. Khi thấy lượng tin nhắn tăng và tỷ lệ chốt đơn khá ổn, mình mới nâng thêm một chút nhưng đáng gì đâu

Cộng hết lại, chi phí quảng cáo hơn hai triệu đồng.

Đối với mình lúc ấy, số tiền ấy không đến mức quá lớn. Công việc trước đây đã giúp mình có một khoản dư nhất định. Nhưng với sinh viên, hơn hai triệu vẫn đủ trả tiền trọ và tiền ăn trong một khoảng thời gian khá dài.

Nếu nói thật, chắc chắn Diệu sẽ trả lại ngay.

Mình hiểu em.

Em có thể nhận sự giúp đỡ trong lúc khó khăn, nhưng một khi kiếm được tiền rồi, em sẽ không bao giờ để mình chịu thiệt.

Mình nhìn khuôn mặt nghiêm túc của em rồi cười.

  • Anh bảo không đáng bao nhiêu mà.
  • Anh nói thật đi.
  • Anh nói thật đấy.
Diệu im lặng vài giây.

Rồi em kéo chiếc ghế lại gần mình hơn.

  • Anh M.
Mỗi khi em gọi đầy đủ như vậy, mình biết em đang rất nghiêm túc.

  • Hửm?
  • Anh chạy quảng cáo cho em cả tháng.
  • Ngày nào em cũng thấy khách nhắn.
  • Không thể không tốn tiền được.
Mình cầm chiếc máy tính trên bàn, bấm linh tinh vài nút rồi đặt xuống.

  • Coi như anh góp công với em.
  • Công anh đã góp nhiều rồi.
Diệu bắt đầu đếm từng việc.

  • Anh chở em xuống Ninh Hiệp.
  • Anh chụp ảnh.
  • Anh chạy quảng cáo.
  • Anh còn giao hàng cho em.
  • Ngày nào đi viện về mệt anh cũng vẫn làm.
Mình bật cười.

  • Em nhớ kỹ thế.
  • Em nhớ chứ.
Giọng em nhỏ xuống.

  • Nên anh nói em biết đi.
Mình quay sang nhìn em.

Dưới ánh đèn tuýp trong phòng, khuôn mặt Diệu có vẻ mệt hơn bình thường. Mái tóc được em buộc gọn sau gáy, vài sợi nhỏ rơi xuống bên má. Trên bàn tay em còn dính một vệt mực xanh, có lẽ do ghi sổ quá lâu.

Mình đưa tay lau nhẹ vệt mực ấy.

  • Anh không lấy đâu.
Diệu khựng lại.

  • Nhưng...
  • Không nhưng gì cả.
  • Số tiền này là em tự kiếm được.
  • Em giữ lấy để nhập thêm hàng, mua thêm giá treo hoặc làm những việc cần thiết.
Diệu lắc đầu.

  • Tiền em kiếm được thì khoản nào phải trả em vẫn phải trả.
  • Em không muốn anh âm thầm bỏ tiền cho em như thế.
Mình khẽ nắm lấy tay em.

  • Anh không thấy mình mất gì cả.
  • Anh chỉ muốn giúp em thôi.
Ánh mắt Diệu dịu xuống, nhưng vẻ bướng bỉnh vẫn còn nguyên.

  • Anh giúp em nhiều quá rồi.
  • Em sợ sau này em quen dựa vào anh.
Nghe câu ấy, mình hơi bất ngờ.

Mình cứ nghĩ em nhất quyết trả tiền chỉ vì tính sòng phẳng. Nhưng có lẽ trong lòng em còn lo một điều khác. Em sợ sự giúp đỡ quá nhiều khiến mình trở nên phụ thuộc, sợ thành quả em vừa có được không hoàn toàn thuộc về bản thân.

Mình siết nhẹ tay em.

  • Anh chưa bao giờ nghĩ em dựa vào anh.
  • Ý tưởng là của em.
  • Tiền nhập hàng là của em.
  • Em tự làm mẫu, tự đăng bài, tự trả lời khách, tự tính toán từng khoản.
  • Anh chỉ làm phần anh biết hơn em một chút.
Diệu nhìn mình rất lâu.

Mình tiếp tục:

  • Hôm trước em lãi được mười ba triệu, không phải vì anh chạy quảng cáo là tự nhiên tiền rơi xuống.
  • Nếu đồ không đẹp, em không nhiệt tình, khách hỏi mà em trả lời hời hợt thì có chạy bao nhiêu cũng chẳng ai mua.
  • Thành quả ấy là của em.
Em cúi đầu nhìn hai bàn tay đang đặt trong tay mình.

  • Nhưng anh vẫn phải nói em biết đã tốn bao nhiêu.
Mình cười bất lực.

  • Em lì thật đấy.
  • Tại anh cứ giấu.
  • Thế anh nói là ít, em có tin không?
Diệu lắc đầu ngay.

  • Không.
Mình bật cười.

Cuối cùng, mình đành chọn một cách khác.

  • Thế này nhé.
  • Tiền quảng cáo tháng đầu coi như quà anh tặng em.
  • Từ tháng sau, em tự trích tiền bán hàng ra chạy.
Diệu ngẩng lên.

  • Nhưng tháng đầu cũng là tiền.
  • Quà thì không được tính.
  • Ai quy định thế?
  • Anh quy định.
Em nhìn mình, đôi môi hơi mím lại như đang cố nghĩ cách phản bác.

Mình đưa tay véo nhẹ má em.

  • Đừng tính nữa.
  • Anh có kiếm được tiền, anh mới dám giúp em.
  • Anh không lấy tiền ăn, tiền học hay tiền bố mẹ cho để làm đâu
Nghe đến đó, em mới bớt căng thẳng.

  • Thật không?
  • Thật.
  • Anh không được giấu em.
  • Anh không giấu.
Thực ra mình chỉ không nói rõ số tiền.

Nhưng trong hoàn cảnh lúc ấy, mình tự cho phép bản thân lách đi một chút.

Diệu im lặng thêm một lúc rồi mới khẽ hỏi:

  • Thế có hơn một triệu không?
Mình cố giữ vẻ mặt bình thường.

  • Em hỏi kỹ làm gì.
  • Vậy là hơn đúng không?
  • Không đáng bao nhiêu đâu.
  • Anh lại né.
Mình bật cười, đứng dậy định ra ngoài.

Diệu lập tức nắm lấy tay áo mình.

  • Anh chưa nói xong mà.
Mình quay lại.

  • Anh nói hết rồi.
  • Tiền quảng cáo tháng đầu là quà.
  • Từ tháng sau em tự tính vào chi phí.
  • Chốt thế nhé.
Diệu vẫn không chịu buông tay.

  • Em không thích nợ anh.
Mình khựng lại.

Rồi mình ngồi xuống trước mặt em.

  • Em không nợ anh gì cả.
  • Bọn mình yêu nhau, giúp nhau một chút thì có gì phải tính toán đến từng đồng.
  • Sau này có lúc anh khó khăn, biết đâu lại phải nhờ em.
Diệu nhìn mình, ánh mắt bỗng đỏ lên.

  • Nhưng em thương anh.
Câu nói ấy rất nhẹ.

Nhẹ đến mức nếu bên ngoài có tiếng xe chạy qua lớn hơn một chút, có lẽ mình đã không nghe rõ.

Mình đưa tay ôm em vào lòng.

  • Anh biết.
Diệu tựa đầu lên vai mình.

  • Em không muốn anh đi học cả ngày, về còn chạy giao hàng rồi lại bỏ tiền giúp em.
  • Nhìn anh mệt em cũng xót.
Mình khẽ vuốt tóc em.

  • Anh không mệt đến thế đâu.
  • Với lại nhìn em vui, anh cũng vui.
  • Thế là được rồi.
Căn phòng yên tĩnh trong vài phút.

Ngoài sân, tiếng nước chảy từ chiếc vòi gần cầu thang vang lên róc rách. Một phòng trọ bên cạnh đang mở nhạc nhỏ. Chiếc quạt treo tường trong phòng Diệu quay chậm, thổi mấy tờ giấy trên bàn khẽ rung lên.

Em vẫn ngồi trong lòng mình, hai tay ôm ngang lưng.

Một lúc sau, Diệu mới nhỏ giọng:

  • Tháng sau em sẽ tự trả tiền quảng cáo.
  • Ừ.
  • Anh phải ghi rõ cho em.
  • Ừ.
  • Không được giấu nữa.
  • Biết rồi.
Em ngẩng lên nhìn mình.

  • Anh hứa nhé?
Mình gật đầu.

  • Anh hứa.
Đến lúc ấy, em mới chịu mỉm cười.

Nụ cười không rạng rỡ như tối cộng sổ, nhưng lại khiến mình thấy gần gũi hơn rất nhiều. Có lẽ tình cảm giữa hai người không chỉ nằm ở những lúc vui vẻ, những câu nói ngọt ngào hay những lần ôm nhau. Nó còn nằm trong cách cả hai lo cho nhau, đôi khi vì thương quá mà lại cố giành phần thiệt về phía mình.



Từ tháng sau, việc bán hàng của Diệu dần đi vào ổn định.

Em bắt đầu tự trích riêng một khoản cho quảng cáo, một khoản để nhập hàng và một khoản để dành. Cuốn sổ bán hàng được chia thành từng mục rõ ràng hơn trước. Không còn cảnh cộng đi cộng lại đến khuya vì sợ nhầm, cũng không còn vẻ hoang mang mỗi khi vài ngày liền ít khách hỏi.

Mình vẫn giúp em theo dõi quảng cáo, nhưng không phải ngồi cạnh mỗi tối như giai đoạn đầu. Khi chiến dịch chạy ổn, mình chỉ thỉnh thoảng kiểm tra lại, điều chỉnh nhóm khách hàng hoặc giảm ngân sách ở những mẫu bán chậm.

Vẫn chỉ bán cho khách ở Thái Nguyên

Khách của em phần lớn là sinh viên, công nhân trẻ và những cô gái làm việc quanh thành phố. Nhờ khoảng cách gần, việc giao hàng cũng thuận tiện hơn. Có người xem ảnh trên Facebook rồi tự tìm đến khu trọ thử đồ. Có người mua lần đầu thấy hợp lại giới thiệu thêm bạn bè.

Cửa hàng nhỏ của Diệu không phát triển theo kiểu đột ngột biến thành một thứ gì đó quá lớn lao. Nó chỉ đều đặn hơn mỗi ngày.

Đơn hàng có hôm nhiều, hôm ít.

Có mẫu nhập về bán hết rất nhanh.

Cũng có mẫu treo cả tháng vẫn còn nguyên vài chiếc.

Diệu bắt đầu hiểu rằng không phải cứ thấy đẹp là khách sẽ thích. Có những bộ em rất ưng nhưng đăng lên chẳng ai hỏi. Ngược lại, vài chiếc áo đơn giản em chỉ nhập thử lại bán hết trước tiên.

Mỗi lần như vậy, em lại cầm cuốn sổ sang hỏi mình:

  • Anh thấy mẫu này có nên nhập thêm không?
Mình thường lắc đầu.

  • Cái này em phải tự quyết.
  • Anh có biết quần áo đâu.
Diệu cười.

  • Anh biết quảng cáo mà.
  • Quảng cáo chỉ đưa sản phẩm đến trước mặt khách thôi.
  • Còn người ta có mua hay không là do em.
Sau vài lần như thế, em cũng không hỏi mình mọi chuyện nữa.

Em tự quan sát.

Tự chọn hàng.

Tự chịu trách nhiệm với quyết định của mình.

Mình thích sự thay đổi ấy ở em.

Không phải vì mình bớt việc, mà vì mình thấy Diệu ngày càng tự tin hơn. Cô gái từng ngồi buồn trước màn hình vì một tuần không bán được mấy bộ quần áo giờ đã có thể bình tĩnh khi một mẫu hàng không được như mong đợi.

Hương vẫn thường xuyên phụ em đóng hàng.

Hai chị em thân nhau hơn trước rất nhiều. Buổi tối, phòng Diệu thường vang lên tiếng hai người trò chuyện. Khi thì bàn về quần áo, khi thì nói chuyện trường lớp, có lúc lại cười lớn vì một câu chuyện nào đó mà mình với Dương ở trên tầng cũng nghe thấy.

Dương thỉnh thoảng vẫn giúp giao những đơn tiện đường.

Nhưng sau tháng đầu tiên, bọn mình thống nhất chỉ hỗ trợ khi thật sự rảnh. Việc học năm tư ngày càng nặng, lịch lâm sàng cũng dày hơn. Có những ngày hai thằng rời bệnh viện khi trời đã tối, về đến khu trọ chỉ muốn nằm im, chẳng còn sức chạy thêm vòng nào nữa.

Diệu hiểu điều đó.

Em bắt đầu chủ động hẹn khách đến lấy, gửi xe ôm hoặc nhờ người giao hàng bên ngoài khi số đơn nhiều. Chỉ những đơn gần trường hoặc tiện trên đường về, mình với Dương mới mang theo.

Chiếc Dream đỏ không còn ngày nào cũng chất kín túi quần áo như trong tháng đầu tiên.

Nhưng thi thoảng, trên đường từ bệnh viện về, mình vẫn buộc một hai túi hàng sau yên xe. Chiếc áo blouse được gấp trong ba lô, phía trước là tập bệnh án, phía sau là những chiếc áo váy Diệu đã đóng gói cẩn thận.

Có lần đang đứng trước cổng ký túc xá chờ khách xuống lấy đồ, Dương nhìn mình rồi bật cười.

  • Hai thằng học Y mà trông như đi buôn quần áo.
Mình nhìn hai chiếc xe chất túi hàng, cũng không nhịn được cười.

  • Sinh viên mà, việc gì kiếm được tiền thì làm.
  • Tiền có vào túi mình đâu.
  • Nhưng tối về có người nấu cơm cho ăn.
Dương gật gù.

  • Nghe cũng hợp lý.
Những câu chuyện nhỏ như thế cứ diễn ra rồi trôi qua rất nhanh.

Sau này khi nhớ lại, mình gần như không còn nhớ chính xác từng ngày đã giao bao nhiêu đơn, từng mẫu quần áo Diệu bán được bao nhiêu chiếc hay số tiền quảng cáo mỗi tuần là bao nhiêu.

Điều mình nhớ rõ nhất lại là căn phòng nhỏ đầy túi hàng.

Là Hương ngồi giữa nền nhà gấp từng chiếc áo.

Là Dương vừa đi lâm sàng về đã bị nhờ mang hộ một đơn sang gần trường Công nghiệp.

Là Diệu chạy ra sân đón mình, trên khuôn mặt lúc nào cũng hiện rõ vẻ phấn khởi mỗi khi bán được nhiều hàng.

Và là những tối bốn đứa ngồi ăn cơm muộn, ai cũng mệt nhưng vẫn cười nói vì cảm thấy cuộc sống đang dần tốt lên.

Tuyến bán hàng của Diệu không kết thúc sau tháng lãi mười ba triệu ấy.

Em vẫn tiếp tục làm.

Vẫn đều đặn nhập hàng, chụp ảnh và đăng bán.

Chỉ là sau khi mọi thứ đi vào ổn định, nó không còn chiếm trọn cuộc sống của bốn đứa như trong những tuần đầu tiên nữa.

Bọn mình lại trở về với giảng đường, những tập bệnh án dày cộp và những buổi sáng phải thức dậy khi trời còn chưa sáng hẳn.

Năm tư vẫn đang trôi qua.

Ở phía trước còn rất nhiều điều bọn mình chưa biết.

Những bệnh nhân sẽ gặp.

Những lần bị thầy mắng.

Những buổi trực kéo dài.

Và cả những thay đổi mà lúc ấy chẳng ai trong bốn đứa có thể đoán trước.

Nhưng dù sau này cuộc sống có đưa mỗi người đi xa đến đâu, mình vẫn luôn nhớ tháng đầu tiên ấy.

Khoảng thời gian bốn đứa sống trong một khu trọ nhỏ, vừa học, vừa làm, vừa âm thầm đỡ lấy nhau bằng tất cả những gì mình có.

Còn hơn hai triệu tiền quảng cáo kia, cuối cùng mình vẫn không nói cho Diệu biết.

Ít nhất là vào thời điểm đó.

Bởi mình hiểu, chỉ cần biết con số thật, em nhất định sẽ trả lại bằng được.

Mà mình thì chưa từng muốn nhận khoản tiền ấy.

Với mình, nụ cười của em trong tối cộng sổ đã đủ để coi như mình nhận lại rồi.
Thế là bác sĩ đã có thêm nghề Digital marketing phục vụ con buôn 😅
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo