Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tối qua nhận cuộc điện thoại của ông anh, khả năng tao lại phải can thiệp một tí cho yên tâm chúng mày ah. Ngắn gọn tao chỉ bảo với lão:
Anh tìm cách mượn cho em cái bản thiết kế, và nếu xin dc file CAD càng tốt để xem người ta báo giá ntn nhé.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Hai ngày cuối tuần, tao không đi học vì nghỉ giãn cách theo lịch thi cuốn chiếu, nên tao trực tiếp đi chở hàng cho chị, bởi toàn đồ nặng và cồng kềnh, lại đi xa nên không thuê xe ôm được. Ngày đầu tiên tao giao mới rồi giải quyết xong vụ đổi hàng và bảo hành với cái đống vợt muỗi cùng mấy bộ máy điện thoại kéo dài, tiện chuyến tao quét một vòng khắp Hoài Đức, Đan Phượng rồi qua Thạch Thất, Quốc Oai, đại khái là mấy huyện này tao đều đã đổ phụ kiện di động từ hai năm trước, máy điện thoại tàu về đây vẫn bán được, rẻ, mà phù hợp với giới trẻ, thanh niên sinh viên nữa nên tao cố gọn việc. Hôm sau tức là chủ nhật, tao phải ngồi với ông anh để chốt phương án 2 kho lạnh cho bạn anh Khiêm ở trên Lạng Sơn để triển khai sớm, đồng thời tao cũng muốn ngồi với ông chủ của đống kho kia một lần, xem ra tết có cái gì hay hay thì xin làm, nhặt nhạnh mỗi thứ một tí, mình không chuyên tâm được thì khâu chuẩn bị trước sẽ quan trọng hơn cả.
Kỳ vọng đến Tết tao cố thêm vài ba đợt xuống mấy huyện kia để tranh thủ đợt này, bởi ra tết là sẽ rất chậm thậm chí không có đơn hàng, vì mùa mưa ẩm lạnh thì chỉ có đồ gia dụng trong nhà với chị Ninh Bình là còn bán tốt, xong nếu to nặng hoặc bận thì phải thuê xe ôm, xong phương án này hơi rủi ro. Mục đích tao muốn là clear vãn đống phụ kiện tao đã nhập ôm một lô to, để thu hồi tiền về, bởi lúc này ở quê đã đang đóng tàu mới, nên mọi nguồn lực đều tập trung vào nó, đồng thời chị đang vào đợt thi nên tao tranh thủ được tối đa nhất có thể, coi như làm tất ăn cả, cái gì nặng nhọc vất vả tao kham gần hết.
Thời tiết đầu tháng 11 đã bắt đầu chớm đông, lạnh và thi thoảng có mưa, tao về đến Nghĩa Tân cũng tối xẩm hẳn, trong bộ dạng bụi bặm dính đầy cái áo mưa Hando và đôi giày bết đất, nó đã cũ mèm một cách nhanh chóng với tần suất sử dụng của tao từ việc công đến việc tư, đôi giày này chị Ninh Bình mua cho tao sau một lần hai đứa lang thang dưới Tôn Đức Thắng hồi đầu năm nay. Tao bước vào nhà trong bộ đạng nhêch nhác, mặt xám lại vì bụi khói đường và thêm cái lạnh sởn da gà.
đưa cho chị nắm tiền hàng, và tập hóa đơn kê hàng để chị nhập sổ và file máy tính.
- Anh vào tắm gội đi rồi ăn cơm,em nấu gần xong rồi, chị cầm cái áo mưa mang ra chỗ cái máy giặt để tạm, đúng lúc đó ông chú xe ôm cũng mang tiền và hàng đổi lên cho chị, đợt này bọn tao dính lô hàng bị lỗi khá nhiều, thành ra vốn và lại bị nằm phần lớn ở đống hàng cần đổi trả lại.
Không để ông chú ra về, tao không kịp rửa tay rửa mặt mà lao vào đóng gọi lại thành 2 thùng carton, chị kiểm đếm rồi note lại để báo lên trên kia, xong rồi đưa cho ông ra về để mai nhờ ông gửi ra nhà xe lên trên đó đổi trả lại, tối mai lại có hàng mới mang về đây cho chị.
Đã hơn 19h tối, tin nhắn máy tao lia lịa mà không kịp xem tin nào, đã thế lại có tin cộc lốc của sếp tao “em check mail và trả lời anh sớm”, việc này tao đã nắm được từ giữa tuần, xong không hiểu sao lại gấp gáp như này, trong khi sáng mai tao phải đi công tác rồi.
- Anh đã báo xe, và đầu trên kia rồi, mai em để ý điện thoại bảo chú kia ra đón hàng mang về nhé. Giờ anh phải về xử lý mấy cái để sang tuần anh đi công tác
- Anh đi mấy ngày, thấy Hương bảo đi Phú Thọ ah?
Anh chưa biết, khả năng vài ba hôm , có về được sớm thì chưa rõ, phải lên đó xem thế nào đã. À, anh mới được ký hợp đồng chính thức 1 năm rồi, ký hôm thứ 6
Thế mà bây giờ em mới được biết.
Thôi, thay giặt rồi ăn cơm, rong ruổi xe máy cả hai hôm nay, nhìn anh mệt quá rồi kìa.
- Anh phải về đây, không biết có việc gì mà tin nhắn đang loạn cả lên, anh còn chưa đọc lại để trả lời , rồi còn có email, anh về ăn rồi tranh thủ ngồi máy một tí cho xong việc, đi cho yên tâm, còn chỗ anh Khiêm nữa cơ. Em cất giấy tờ và tiền đi nhé
Mặt chị ỉu xìu và nhận lại cái cốc tao vừa ngửa cổ uống cạn.
- Thế ăn xong rồi hãy về, có đang bao nhiêu thời gian đâu mà anh hối hả thế, em nấu xong rồi , chỉ việc ăn thôi. Nhưng tao vẫn một mực từ chối và chào chị ra về, lẽ thường thì khi về sẽ ôm hôn chị một cái nhưng từ hôm ở ngoài bờ sông, tao tự nhiên thấy như mình co cụm lại và có khoảng cách với chị. Thật lúc đó tao rất khó hiểu tại sao mình lại như thế, mặc dù mình là người sai trước, xong thấy chị cứ khổ tâm mặc dù không biểu hiện ra bên ngoài xong tao cảm nhận được điều đó rất rõ.
- Thế quần áo ở nhà đã chuẩn bị chưa, anh hỏi Hương xem nếu chưa khô thì em gấp cho anh mang đi
- Anh vẫn còn , em cứ để đó thôi
Và tao ra về một cách dứt khoát không ngoái lại, khi chị khoanh tay cầm đôi đũa đứng nhìn tao bước ra hành lang tập thể.
Xuống đến chân cầu thang tầng 1, tao có điện thoại mấy người liên tục, không hiểu sao lại cứ liên mien cái lúc này, vừa mệt vừa nản lại lắm thứ lao vào đầu tao. Thấy bà vợ ông trông xe đang cầm cái vòi nước, tao lấy xe rồi rửa tay rửa mặt cho thoải mái, chạy xe ra đến gần café Long, tự nhiên thèm một tí cafein, tao tấp xe vào , ngồi thừ người một tí vì ngấm mệt,nhìn chằm chằm vào cái cây khế một cách vô tư lự, không hiểu nổi mình khi này một tí nào. Điện thoại tao lại nổ liên hồi, bực mình tao gọi ông anh ra ngồi, bàn bạc xem xét cho xong, đằng nào cũng tối rồi,mai đỡ lãng phí một buổi cà kê, may thay ông anh đồng ý sau khi cơm tối xong, tao đợi trong lúc rà lại tin nhắn điện thoại, từ việc điều chỉnh các nội dung hợp đồng, đơn giá, rồi xuất hóa đơn, báo giá cho bên A, các mục thanh toán. Nên lúc này tao hình dung ra cái ngày cuối năm nghỉ tết nó sẽ bận và rối não như nào. Nghe máy một hồi rồi nhắn tin lia lịa.
Chị Ninh Bình cũng nhắn tin
Anh về đến xóm trọ chưa, Hương nấu gì tối nay cho hai anh em đấy? Anh ăn uống nghỉ ngơi rồi làm gì thì làm nhé, đừng bỏ bữa vì công việc, dù sao cũng là ngày nghỉ cuối tuần, không gấp quá thì làm sau cũng được.
Khá lâu hai đứa không ngồi ăn cùng với nhau, nên em cố nấu nhanh sớm để anh về kịp ăn mà anh lại không chịu nán lại một lúc, em thấy công việc nó khiến anh từ chối ra về hợp lý quá. Sao lại thế nhỉ, có gì không ổn hay sao anh?
Tao đọc mà chưa trả lời vội, nhấp ngụm café đắng ngắt nhưng mùi thơm của nó khiến mình thấy dễ chịu dù tao đang khá mệt sau một ngày rong ruổi đi hết cả một bình xăng mới đổ sáng nay.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt

Đính kèm

  • IMG_5748.jpeg
    IMG_5748.jpeg
    169 KB · Xem: 39
  • IMG_5762.jpeg
    IMG_5762.jpeg
    308.5 KB · Xem: 35

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Thoáng có chút chạnh lòng và áy náy, khi kiên quyết từ chối bữa cơm của chị đã sẵn sàng chờ tao về, nói chung là vẫn có giận xong vẫn một lòng cơm canh đầy đủ vì biết tao một ngày đủ mệt. Dù vậy thì chuyện này cũng không nên để kéo dài quá lâu, nó dễ làm cho người khác thấy mệt mỏi, thậm chí còn chán nản và nhạt nhẽo đi, làn này còn lần khác khiến người ta thấy mệt mỏi và không còn muốn vun vén, đó là điều tao đang nghĩ bây lâu nay, xong hai cái tôi đều lớn và ương nghạnh gặp nhau thành ra nó cứ lưỡng bại câu thương thế này.
Nhấp ngụm cafe còn lại tính ra về thì tao lại có điện thoại, nhìn số quen quen, tao mặc kệ không nghe, mà nhìn chằm chằm ra cái nhà đối diện cửa hông quán Long, mông lung, lan man không biết nên làm cái gì trước làm gì sau, ông anh sẽ ra đây và tao muốn gọn trong tối nay để chốt phương án và lịch thi công cho các vị ấy. Hội ý với nhau xong cũng đã quá 21h tối, trời không mưa nhưng lạnh thêm và tao thì không có áo khoác, tính ra về cùng lúc với ông anh thì số ban nãy lại gọi, tao bốc máy, hóa ra là thằng chết tiệt chồng chưa cưới của chị , không hiểu nay nó gọi tao để làm cái gì.
- Vâng chào anh ạ
- Cơm nước gì chưa em?
- Em chưa, đang ngồi ngoài đường, anh goi em có việc gì thế ? Em xin phép được nói trước là nếu vẫn chuyện như bữa trước thì tốt nhất anh em mình dừng máy ở đây, bởi em không có gì để nói thêm với anh và cũng không muốn dập máy một cách bất lịch sự, bởi những gì cần nói thì em cũng nói rồi.
- Chú không muốn hay chú lảng tránh anh
- Em không muốn nghe lại vấn đề cũ, và em không có lý do gì để tránh bởi em chả có gì liên quan đến anh cả, anh hiểu không?
- Có vẻ như hôm nọ anh nói thế xong chú vẫn không hiểu hết ý anh
- Nếu không hiểu thì em đã không nói những câu vừa rồi anh nhé. Nên ngắn gọn lại là anh tốt nhất đừng gọi cho em nữa, lần sau em sẽ không bắt máy nữa đâu, em nói trước để rồi anh đỡ phải bảo em bất lịch sự.
- Chú khái tính quá, không biết chú ở cương vị anh lúc này thì chú sẽ ntn
- Như thế nào là như thế nào, tôi nói thật là tôi chán ngấy khi phải nói chuyện điện thoại với anh rồi, bởi chả liên quan gì mà tôi phải mất công nghe những vaasns dề không đâu vào đâu như này. Cuộc sống của anh anh tự giải quyết, vướng gì đến tôi mà cứ gọi làm gì, tôi cũng không giúp gì được anh cả.
- Anh nhắc lại lần cuối, là chú nên để chuyện của bọn anh được yên ổn, anh không muốn đến những ngày này mà lại phải gọi nhắc nhở chú nhé. Chú ở đâu làm gì anh biết cả rồi
- Này, tôi không thừa hơi và không lãng phí liêm sỉ để tọc mạch cuộc sống đời tư người khác. Thêm nữa là tôi đã nói là tôi và cô ấy đã chấm dứt liên lạc từ trước hè năm ngoái, còn anh muốn kiểm chứng thì anh gặp cô ấy mà đối chất, chứ lại cứ đi lần đến tôi làm cái gì, không thấy là vô lý và hèn mọn thế ah? Còn nếu thấy không đủ để tin tưởng thì anh quyết định lại và thống nhất với nhau chứ, tôi liên quan quái gì, dở bỏ mẹ
- Đã thế tao cũng nói cho mày biết là mày hãy cẩn thận, đừng để tao phải nhắc một lần nữa và đừng để tao phải tìm mày đấy
- Tìm tôi làm đéo gì nhỉ, nợ nần vướng mắc gì, việc của anh tự đi mà giải quyết, không được thì đi mà tìm chỗ khác, cứ lăn xả vào làm gì rồi giờ này gọi đến tôi, tôi rảnh đến mức ấy đâu.
- Tóm lại tao nhắc lại là mày cứ cẩn thận, không mày chết lúc nào chả biết đâu đấy, hiểu không thằng ranh con
- Nói thật, tôi chả sợ đéo gì anh, nên chả có gì mà phải sợ hay né tránh, còn anh muốn tìm thì giỏi xuống đây mà tìm. Đừng nghĩ gia đình có chút gia thế này nọ mà hống hách, bố anh có là thủ tướng tôi cũng đéo ngại, nói nhanh cho vuông bởi tôi tự tin với những gì nói và tôi làm, chả hèn và bẩn tính như anh. Lèm nhà lèm nhèm. Và tôi thấy cũng hơi tiếc cho bố mẹ anh nữa, và đúng là nền tảng gia đình, trình độ học vấn và tư duy nhận thức cũng như cách hành xử đúng là có lúc nó không đồng đều với nhau mà lại còn tỷ lệ nghịch, tiếc thay nó lại rơi vào anh.
- Thằng này, mày muốn chết thật đấy ah
- Tôi lại sợ là anh còn chết trước tôi thì đúng hơn đấy, chưa biết thằng nào nhanh chết hơn thằng nào đâu, nên đừng có mạnh mồm qua điện thoại. - Tôi nhắc lại, nếu không chinh phục được và không yên tâm không tin thì đi tìm chỗ khác, bởi tôi thấy anh khác gì thằng đi ăn xin ăn mày tình cảm, nghe nó tởm và hèn lắm. Còn tôi đéo sẵn hơi đi can thiệp chọc ngoáy vào đời tư của người yêu cũ, bởi tôi đã nói lời chấm dứt ba mặt một lời với cả bố mẹ cô ấy, thì chả lý do gì tôi lại tìm đường quay lại một cách dấm dúi làm gì, mà nếu tôi có quay lại thì giờ này anh cũng chả có cửa để nghe tôi nói những câu này đâu. Nên là đừng có đe dọa người khác, còn nếu có giỏi và bản lĩnh thì trước hết là làm cho người ta toàn tâm toàn ý với mình, còn giỏi nữa thì cứ xuống đây mà tìm, tôi lúc nào cũng sẵn sàng gặp anh một lần cho gọn việc, yên tâm tôi không tránh. Dù anh có là con của thủ tướng thì loại như anh tôi đéo ngại
Chào anh.
Tao xả cho một thôi một hồi, bõ tức rồi cúp máy, gọi tổng đài mobifone chặn số thằng của nợ đó, tao gọi cho cả chị Giang và H sau đó, nói rõ ràng mạch lạc đầu cuối cho hai chị em nắm được rồi đứng dậy ra về, mặc kệ bọn họ tự xử với nhau.
xếp nắm giấy tờ bản vẽ và dự trù ông in mang ra , mồm gọi thanh toán thì
- Em trả rồi, tao giật mình chột dạ, chị từ đằng sau đã bước đến bên cạnh ghế tao trên tay là một cái áo khoác gió của tao.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Thằng chồng của em NYC này bẩn tính vãi nhỉ. Mà bro dừng chap này ở đây, chắc là lại có xếp hình rồi. :))
Ơ kìa. Thằng đó sau lần ấy không dám gọi nữa, hôm lên mừng đám cưới chị lúc đi ra về chuẩn bị lên xe thì gặp nó và đám bạn cũng đến nhà gái chơi, cơ mà chạm mặt nhau cũng chả ý ong gì cả.

Tôi vừa xong cuộc điện thoại với tay cò nhà đất vụ trên Phúc Yên nên bị gián đoạn tí
Chắc anh em nhớ cái vụ tôi mua nhà cho chị NYC ở những đoạn đầu câu chuyện
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Nguyennamhihi

Yếu sinh lý
Thoáng có chút chạnh lòng và áy náy, khi kiên quyết từ chối bữa cơm của chị đã sẵn sàng chờ tao về, nói chung là vẫn có giận xong vẫn một lòng cơm canh đầy đủ vì biết tao một ngày đủ mệt. Dù vậy thì chuyện này cũng không nên để kéo dài quá lâu, nó dễ làm cho người khác thấy mệt mỏi, thậm chí còn chán nản và nhạt nhẽo đi, làn này còn lần khác khiến người ta thấy mệt mỏi và không còn muốn vun vén, đó là điều tao đang nghĩ bây lâu nay, xong hai cái tôi đều lớn và ương nghạnh gặp nhau thành ra nó cứ lưỡng bại câu thương thế này.
Nhấp ngụm cafe còn lại tính ra về thì tao lại có điện thoại, nhìn số quen quen, tao mặc kệ không nghe, mà nhìn chằm chằm ra cái nhà đối diện cửa hông quán Long, mông lung, lan man không biết nên làm cái gì trước làm gì sau, ông anh sẽ ra đây và tao muốn gọn trong tối nay để chốt phương án và lịch thi công cho các vị ấy. Hội ý với nhau xong cũng đã quá 21h tối, trời không mưa nhưng lạnh thêm và tao thì không có áo khoác, tính ra về cùng lúc với ông anh thì số ban nãy lại gọi, tao bốc máy, hóa ra là thằng chết tiệt chồng chưa cưới của chị , không hiểu nay nó gọi tao để làm cái gì.
- Vâng chào anh ạ
- Cơm nước gì chưa em?
- Em chưa, đang ngồi ngoài đường, anh goi em có việc gì thế ? Em xin phép được nói trước là nếu vẫn chuyện như bữa trước thì tốt nhất anh em mình dừng máy ở đây, bởi em không có gì để nói thêm với anh và cũng không muốn dập máy một cách bất lịch sự, bởi những gì cần nói thì em cũng nói rồi.
- Chú không muốn hay chú lảng tránh anh
- Em không muốn nghe lại vấn đề cũ, và em không có lý do gì để tránh bởi em chả có gì liên quan đến anh cả, anh hiểu không?
- Có vẻ như hôm nọ anh nói thế xong chú vẫn không hiểu hết ý anh
- Nếu không hiểu thì em đã không nói những câu vừa rồi anh nhé. Nên ngắn gọn lại là anh tốt nhất đừng gọi cho em nữa, lần sau em sẽ không bắt máy nữa đâu, em nói trước để rồi anh đỡ phải bảo em bất lịch sự.
- Chú khái tính quá, không biết chú ở cương vị anh lúc này thì chú sẽ ntn
- Như thế nào là như thế nào, tôi nói thật là tôi chán ngấy khi phải nói chuyện điện thoại với anh rồi, bởi chả liên quan gì mà tôi phải mất công nghe những vaasns dề không đâu vào đâu như này. Cuộc sống của anh anh tự giải quyết, vướng gì đến tôi mà cứ gọi làm gì, tôi cũng không giúp gì được anh cả.
- Anh nhắc lại lần cuối, là chú nên để chuyện của bọn anh được yên ổn, anh không muốn đến những ngày này mà lại phải gọi nhắc nhở chú nhé. Chú ở đâu làm gì anh biết cả rồi
- Này, tôi không thừa hơi và không lãng phí liêm sỉ để tọc mạch cuộc sống đời tư người khác. Thêm nữa là tôi đã nói là tôi và cô ấy đã chấm dứt liên lạc từ trước hè năm ngoái, còn anh muốn kiểm chứng thì anh gặp cô ấy mà đối chất, chứ lại cứ đi lần đến tôi làm cái gì, không thấy là vô lý và hèn mọn thế ah? Còn nếu thấy không đủ để tin tưởng thì anh quyết định lại và thống nhất với nhau chứ, tôi liên quan quái gì, dở bỏ mẹ
- Đã thế tao cũng nói cho mày biết là mày hãy cẩn thận, đừng để tao phải nhắc một lần nữa và đừng để tao phải tìm mày đấy
- Tìm tôi làm đéo gì nhỉ, nợ nần vướng mắc gì, việc của anh tự đi mà giải quyết, không được thì đi mà tìm chỗ khác, cứ lăn xả vào làm gì rồi giờ này gọi đến tôi, tôi rảnh đến mức ấy đâu.
- Tóm lại tao nhắc lại là mày cứ cẩn thận, không mày chết lúc nào chả biết đâu đấy, hiểu không thằng ranh con
- Nói thật, tôi chả sợ đéo gì anh, nên chả có gì mà phải sợ hay né tránh, còn anh muốn tìm thì giỏi xuống đây mà tìm. Đừng nghĩ gia đình có chút gia thế này nọ mà hống hách, bố anh có là thủ tướng tôi cũng đéo ngại, nói nhanh cho vuông bởi tôi tự tin với những gì nói và tôi làm, chả hèn và bẩn tính như anh. Lèm nhà lèm nhèm. Và tôi thấy cũng hơi tiếc cho bố mẹ anh nữa, và đúng là nền tảng gia đình, trình độ học vấn và tư duy nhận thức cũng như cách hành xử đúng là có lúc nó không đồng đều với nhau mà lại còn tỷ lệ nghịch, tiếc thay nó lại rơi vào anh.
- Thằng này, mày muốn chết thật đấy ah
- Tôi lại sợ là anh còn chết trước tôi thì đúng hơn đấy, chưa biết thằng nào nhanh chết hơn thằng nào đâu, nên đừng có mạnh mồm qua điện thoại. - Tôi nhắc lại, nếu không chinh phục được và không yên tâm không tin thì đi tìm chỗ khác, bởi tôi thấy anh khác gì thằng đi ăn xin ăn mày tình cảm, nghe nó tởm và hèn lắm. Còn tôi đéo sẵn hơi đi can thiệp chọc ngoáy vào đời tư của người yêu cũ, bởi tôi đã nói lời chấm dứt ba mặt một lời với cả bố mẹ cô ấy, thì chả lý do gì tôi lại tìm đường quay lại một cách dấm dúi làm gì, mà nếu tôi có quay lại thì giờ này anh cũng chả có cửa để nghe tôi nói những câu này đâu. Nên là đừng có đe dọa người khác, còn nếu có giỏi và bản lĩnh thì trước hết là làm cho người ta toàn tâm toàn ý với mình, còn giỏi nữa thì cứ xuống đây mà tìm, tôi lúc nào cũng sẵn sàng gặp anh một lần cho gọn việc, yên tâm tôi không tránh. Dù anh có là con của thủ tướng thì loại như anh tôi đéo ngại
Chào anh.
Tao xả cho một thôi một hồi, bõ tức rồi cúp máy, gọi tổng đài mobifone chặn số thằng của nợ đó, tao gọi cho cả chị Giang và H sau đó, nói rõ ràng mạch lạc đầu cuối cho hai chị em nắm được rồi đứng dậy ra về, mặc kệ bọn họ tự xử với nhau.
xếp nắm giấy tờ bản vẽ và dự trù ông in mang ra , mồm gọi thanh toán thì
- Em trả rồi, tao giật mình chột dạ, chị từ đằng sau đã bước đến bên cạnh ghế tao trên tay là một cái áo khoác gió của tao.
đang hay anh ơi, chị NB đã nghe anh vừa nói chuyện điện thoại chưa?
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo