Hai ngày cuối tuần, tao không đi học vì nghỉ giãn cách theo lịch thi cuốn chiếu, nên tao trực tiếp đi chở hàng cho chị, bởi toàn đồ nặng và cồng kềnh, lại đi xa nên không thuê xe ôm được. Ngày đầu tiên tao giao mới rồi giải quyết xong vụ đổi hàng và bảo hành với cái đống vợt muỗi cùng mấy bộ máy điện thoại kéo dài, tiện chuyến tao quét một vòng khắp Hoài Đức, Đan Phượng rồi qua Thạch Thất, Quốc Oai, đại khái là mấy huyện này tao đều đã đổ phụ kiện di động từ hai năm trước, máy điện thoại tàu về đây vẫn bán được, rẻ, mà phù hợp với giới trẻ, thanh niên sinh viên nữa nên tao cố gọn việc. Hôm sau tức là chủ nhật, tao phải ngồi với ông anh để chốt phương án 2 kho lạnh cho bạn anh Khiêm ở trên Lạng Sơn để triển khai sớm, đồng thời tao cũng muốn ngồi với ông chủ của đống kho kia một lần, xem ra tết có cái gì hay hay thì xin làm, nhặt nhạnh mỗi thứ một tí, mình không chuyên tâm được thì khâu chuẩn bị trước sẽ quan trọng hơn cả.
Kỳ vọng đến Tết tao cố thêm vài ba đợt xuống mấy huyện kia để tranh thủ đợt này, bởi ra tết là sẽ rất chậm thậm chí không có đơn hàng, vì mùa mưa ẩm lạnh thì chỉ có đồ gia dụng trong nhà với chị Ninh Bình là còn bán tốt, xong nếu to nặng hoặc bận thì phải thuê xe ôm, xong phương án này hơi rủi ro. Mục đích tao muốn là clear vãn đống phụ kiện tao đã nhập ôm một lô to, để thu hồi tiền về, bởi lúc này ở quê đã đang đóng tàu mới, nên mọi nguồn lực đều tập trung vào nó, đồng thời chị đang vào đợt thi nên tao tranh thủ được tối đa nhất có thể, coi như làm tất ăn cả, cái gì nặng nhọc vất vả tao kham gần hết.
Thời tiết đầu tháng 11 đã bắt đầu chớm đông, lạnh và thi thoảng có mưa, tao về đến Nghĩa Tân cũng tối xẩm hẳn, trong bộ dạng bụi bặm dính đầy cái áo mưa Hando và đôi giày bết đất, nó đã cũ mèm một cách nhanh chóng với tần suất sử dụng của tao từ việc công đến việc tư, đôi giày này chị Ninh Bình mua cho tao sau một lần hai đứa lang thang dưới Tôn Đức Thắng hồi đầu năm nay. Tao bước vào nhà trong bộ đạng nhêch nhác, mặt xám lại vì bụi khói đường và thêm cái lạnh sởn da gà.
đưa cho chị nắm tiền hàng, và tập hóa đơn kê hàng để chị nhập sổ và file máy tính.
- Anh vào tắm gội đi rồi ăn cơm,em nấu gần xong rồi, chị cầm cái áo mưa mang ra chỗ cái máy giặt để tạm, đúng lúc đó ông chú xe ôm cũng mang tiền và hàng đổi lên cho chị, đợt này bọn tao dính lô hàng bị lỗi khá nhiều, thành ra vốn và lại bị nằm phần lớn ở đống hàng cần đổi trả lại.
Không để ông chú ra về, tao không kịp rửa tay rửa mặt mà lao vào đóng gọi lại thành 2 thùng carton, chị kiểm đếm rồi note lại để báo lên trên kia, xong rồi đưa cho ông ra về để mai nhờ ông gửi ra nhà xe lên trên đó đổi trả lại, tối mai lại có hàng mới mang về đây cho chị.
Đã hơn 19h tối, tin nhắn máy tao lia lịa mà không kịp xem tin nào, đã thế lại có tin cộc lốc của sếp tao “em check mail và trả lời anh sớm”, việc này tao đã nắm được từ giữa tuần, xong không hiểu sao lại gấp gáp như này, trong khi sáng mai tao phải đi công tác rồi.
- Anh đã báo xe, và đầu trên kia rồi, mai em để ý điện thoại bảo chú kia ra đón hàng mang về nhé. Giờ anh phải về xử lý mấy cái để sang tuần anh đi công tác
- Anh đi mấy ngày, thấy Hương bảo đi Phú Thọ ah?
Anh chưa biết, khả năng vài ba hôm , có về được sớm thì chưa rõ, phải lên đó xem thế nào đã. À, anh mới được ký hợp đồng chính thức 1 năm rồi, ký hôm thứ 6
Thế mà bây giờ em mới được biết.
Thôi, thay giặt rồi ăn cơm, rong ruổi xe máy cả hai hôm nay, nhìn anh mệt quá rồi kìa.
- Anh phải về đây, không biết có việc gì mà tin nhắn đang loạn cả lên, anh còn chưa đọc lại để trả lời , rồi còn có email, anh về ăn rồi tranh thủ ngồi máy một tí cho xong việc, đi cho yên tâm, còn chỗ anh Khiêm nữa cơ. Em cất giấy tờ và tiền đi nhé
Mặt chị ỉu xìu và nhận lại cái cốc tao vừa ngửa cổ uống cạn.
- Thế ăn xong rồi hãy về, có đang bao nhiêu thời gian đâu mà anh hối hả thế, em nấu xong rồi , chỉ việc ăn thôi. Nhưng tao vẫn một mực từ chối và chào chị ra về, lẽ thường thì khi về sẽ ôm hôn chị một cái nhưng từ hôm ở ngoài bờ sông, tao tự nhiên thấy như mình co cụm lại và có khoảng cách với chị. Thật lúc đó tao rất khó hiểu tại sao mình lại như thế, mặc dù mình là người sai trước, xong thấy chị cứ khổ tâm mặc dù không biểu hiện ra bên ngoài xong tao cảm nhận được điều đó rất rõ.
- Thế quần áo ở nhà đã chuẩn bị chưa, anh hỏi Hương xem nếu chưa khô thì em gấp cho anh mang đi
- Anh vẫn còn , em cứ để đó thôi
Và tao ra về một cách dứt khoát không ngoái lại, khi chị khoanh tay cầm đôi đũa đứng nhìn tao bước ra hành lang tập thể.
Xuống đến chân cầu thang tầng 1, tao có điện thoại mấy người liên tục, không hiểu sao lại cứ liên mien cái lúc này, vừa mệt vừa nản lại lắm thứ lao vào đầu tao. Thấy bà vợ ông trông xe đang cầm cái vòi nước, tao lấy xe rồi rửa tay rửa mặt cho thoải mái, chạy xe ra đến gần café Long, tự nhiên thèm một tí cafein, tao tấp xe vào , ngồi thừ người một tí vì ngấm mệt,nhìn chằm chằm vào cái cây khế một cách vô tư lự, không hiểu nổi mình khi này một tí nào. Điện thoại tao lại nổ liên hồi, bực mình tao gọi ông anh ra ngồi, bàn bạc xem xét cho xong, đằng nào cũng tối rồi,mai đỡ lãng phí một buổi cà kê, may thay ông anh đồng ý sau khi cơm tối xong, tao đợi trong lúc rà lại tin nhắn điện thoại, từ việc điều chỉnh các nội dung hợp đồng, đơn giá, rồi xuất hóa đơn, báo giá cho bên A, các mục thanh toán. Nên lúc này tao hình dung ra cái ngày cuối năm nghỉ tết nó sẽ bận và rối não như nào. Nghe máy một hồi rồi nhắn tin lia lịa.
Chị Ninh Bình cũng nhắn tin
Anh về đến xóm trọ chưa, Hương nấu gì tối nay cho hai anh em đấy? Anh ăn uống nghỉ ngơi rồi làm gì thì làm nhé, đừng bỏ bữa vì công việc, dù sao cũng là ngày nghỉ cuối tuần, không gấp quá thì làm sau cũng được.
Khá lâu hai đứa không ngồi ăn cùng với nhau, nên em cố nấu nhanh sớm để anh về kịp ăn mà anh lại không chịu nán lại một lúc, em thấy công việc nó khiến anh từ chối ra về hợp lý quá. Sao lại thế nhỉ, có gì không ổn hay sao anh?
Tao đọc mà chưa trả lời vội, nhấp ngụm café đắng ngắt nhưng mùi thơm của nó khiến mình thấy dễ chịu dù tao đang khá mệt sau một ngày rong ruổi đi hết cả một bình xăng mới đổ sáng nay.