Đưa xe cho Dương và Hương về, tao ở lại với chị đi công việc, loanh quanh cũng đã gần 10h tối mới xong, lỉnh kỉnh đóng đồ đặt ở võng xe rồi chằng buộc đằng sau, chị ngồi giữa như bị ép sát vào lưng tao, và cảm giác mềm mại ấm áp lại khiến tao như muốn trỗi dậy, đã thé vòng tay chị cũng đang ôm chặt lấy tao nữa. Thời điểm đó, cái đường Phạm Văn Đồng và đường Cầu Diễn nó bụi và bẩn khủng khiếp, hai đứa về đến Nghĩa Tân, bụi và khói xe khét và hôi hám thật khó chịu. Như ông anh tao nói, mày cứ nhìn con đường nào mà hai bên nó có các trụ sở cơ quan hành chính, còn lại là nhà cấp 4 mái tôn hoặc nhà kiên cố mà lại xây tụt hẳn vào trong thì mặt đó thường ít dính giải tỏa hoặc nếu có thì phải rất mạnh, và hai con đường tao nói ở trên về sau này nó khác thật sự. Khi đi qua đoạn công viên Hòa Bình, thi thoảng chị lại véo bụng tao một cái và bảo những bà đứng gốc cây, lấp ló thập thò, khi đó tao mới thấy rõ cuộc sống của những người làm gái nghành quá lứa, mặc dù trận Apec đã bị lùa bị dẹp rất mạnh.
- Cùng một kiếp mưu sinh – chị nói
- Em bảo sao, là thế nào
- Anh thấy những bà cô bà chị kia, lấp ló quanh gốc cây xà cừ.
- Mỗi người mỗi phận, góc nhìn nào cũng đúng cả thôi
- Khiếp, độ này anh lại còn triết lý nhân sinh cơ đấy. Chứng tỏ là anh đang già nhanh hơn em đấy
- Em thích thế còn gì
- Thích gì mà thích, già nhanh là gia trưởng, khó tính khó nết, khó chiều
- Cái ấy thì ở trong nhà mình, còn ra ngoài đường, thì nhìn anh già hơn mọi người sẽ thấy em trẻ hơn, và họ thấy…
- Thấy gì?
- Thấy anh già hơn, chững chạc hơn thì trưởng hành hơn, thì nhìn bọn mình càng cân xứng hơn
- Thế giờ không cân xứng ah, chứng tỏ anh chê em già đúng không, cũng đúng thôi, kém vài tuổi còn già nhanh chứ đừng nói là bằng tuổi,
- Không, chê gì đâu, khách quan mà nói thì em trẻ hơn tuổi mà, em không thấy sao, nên cần phải giữ mãi nét thanh xuân này, không thì lãng phí và tiếc nuối lắm
- Nhìn trực giác, như ở lớp em, hay đám lớp anh cũng thế, em cũng trẻ hơn nhiều so với mọi người ấy thôi
- Thôi kệ, già nhận già, trẻ hưởng trẻ, em không nghĩ nhiều đâu, nên anh không phải lo lắng quá làm gì – chị cười
- Thế là em đang động viên lại anh đúng không, và xác nhận là anh già hơn em
- Thì già hơn là rõ rồi, ngay từ những ngày đầu gặp anh ở quán bia mình làm, em đã thấy như anh phải lớn hơn em ít nhất 2 tuổi, ai dè, lại sinh sau người ta có 4 ngày.
- Thế nếu biết anh kém tuổi em thật thì khi đó em có để ý anh nữa không
- Chắc em nhường anh cho mấy bé kia, chúng nó chả để ý anh không sót chi tiết cử chỉ nào
- Là sao?
- Anh không thấy ah, chứng tỏ anh vô tâm quá mức, mấy đứa ấy nó chả thích và nhìn anh suốt, em lạ gì, đứng thu tiền, em quan sát hết
- Kinh, thế chứng tỏ em toàn để ý anh
- Tất nhiên, mà cũng may là không thấy tình huống nào trớ trêu éo le khiến mình bận lòng, ngoài việc đổ cốc bia ướt hết quần áo người ta.
- Thì anh đã để lại cho em cái áo, không nghĩ là nó vẫn được giữ đến hôm anh nhận bằng tốt nghiệp.
- Mình đi lang thang chút nhỉ, thời tiết đẹp thế này cơ mà, sắp đến mùa hoa sữa rồi, lại được hít hà cái mùi hoa này
- Thôi về đi, anh đi làm cả ngày, về ngủ sớm mai còn ra bắt xe về quê.
- Thế anh đưa em về
- Anh về xóm trọ ah,
- Uh, anh về còn lấy quần áo chứ
- Anh về thật không
- Thì em chả bảo
- Oke, thế cũng được, mai em về một mình, anh không phải về nữa đâu
- Ơ, sao thế lại thay đổi luôn được
- Không sao, anh về đi, mai em về một mình – chị nhắc lại, giọng nhấn mạnh
- Anh về sang mai xuống đón em, gửi xe ở bến rồi đi xe khách về - chị im lặng đến lúc về mang đồ lên nhà.
Tao lấy cái khăn giấy cho chị lau mặt trong lúc chị ngồi ghi chép lại hôm nay nhưng chị lắc đầu
- Lát em tắm rồi rửa mặt, khăn đó em chỉ lau bếp và đồ đạc cho đỡ bụi và mùi, lau lên mặt nó có chất xút xà phòng, anh về đi muộn rồi, đi xe cẩn thận đấy. chị nói mà không nhìn mặt lên.
- Sao thế, em có gì không vui không thoải mái ah, chuyện hàng hóa hay ntn?
- Em không sao đâu.
Tao kéo lại cái rèm cửa tắt bớt đèn và nhắn tin cho Hương là không về mà ở lại mai đi sớm, nhờ đứa hàng xóm dắt hộ cái xe vào phòng cho nó vì cửa phòng hơi khó dắt và xe thì nặng.
Với tay định giằng cuốn sổ của chị thì chị đã giơ lên cho tao xem:
- Tổng tiền em cập nhật thêm đây, nay anh hào phóng với người ta quá, đáng ra không cần thiết, vì nhà này họ nợ lâu, em không thích phải như thế với khách mà hay nợ lâu, lại hay kì kèo lặt vặt.
- Thôi, không sao, xởi lởi tí mình chỉ có được
- Em hiểu cái này, tuy nhiên chỉ tùy người, không cần thiết vậy với nhà này, họ đông khách thế, hàng hóa bán tốt nhưng lại thích kiểu chiếm dụng tiền của người cấp hàng cho họ, như thế là không biết mình biết người, vụn vặt lởm khởm quá. Mình lãi đã ít rồi. coi như với nhà này mình chỉ hòa được tiền cước và xe ôm mấy lần trước.
- Uh, thôi cái đó coi như đã xong, cũng nốt lần này xem ntn, rồi mình điều chỉnh, hoặc có thể chỉ bán ít hay không cần bán cho họ nữa.
- Anh đang muốn biết, là sao em lại bảo mai em tự về một mình, có cái gì khiến em thay đổi quyết định? Hay là do anh bảo anh đưa em về rồi về xóm trọ và em không thoải mái về chi tiết này?
- Chị gấp lại mấy thứ rồi đứng dậy cầm cốc nước
- Cũng không có gì đâu, em nghĩ anh cũng cần nghỉ ngơi và ở nhà với Hương, anh cũng đi làm đi học cả tuần mà
- Cái đó không thành vấn đề, vấn đề là với em kia
- Em có biết là cả hơn một tuần, mình có gặp nhau thì cũng chỉ xoay quanh việc bán hàng,đổi trả gửi hàng, trong khi nay là ngày cuối tuần, mai thì kế hoạch về nhà em
- Em biết, chắc tại chiều em bảo nay anh về đây ăn tối rồi về xóm trọ, không được ở lại, và anh làm thế thật
- Thực tế anh thấy chuyện cũng không có gì,
- Đúng, không có gì thật mà
- Thành ra nó không đáng để mình phải tranh luận lúc này, còn nếu mai em muốn về một mình thì thôi, anh vẫn đưa em ra bắt xe về. Còn em, em có biết là anh muốn ở gần em ntn không, khi anh đã đi làm và thời gian hàng ngày nó cuốn anh theo, anh muốn được trút bỏ vứt hết những thứ kia bên ngoài khi ở bên em, khi mà cả tuần hầu như mình chỉ nói chuyện với nhau qua tin nhắn. Nên có vấn đề gì em cứ nói ra, đừng như thế.
- Chị nhìn tao cười khổ rồi đưa tao cái cốc. Nói thật em cũng muốn thế lắm, nên em cũng chuẩn bị hết đồ đạc cho anh đây rồi, có đi một tuần vẫn đủ quần áo thay mà. Lúc chiều tính bảo Dương ở lại nên em mới bảo anh thế, nhưng nó ngại mai em về sớm thì nó đòi về thôi,không lẽ anh không đọc được tình huống này, mà lại còn bảo về.
- ờ, cũng chỉ nghĩ đơn giản là vậy cho nên..,
- nên anh chỉ thắc mắc sao em lại không thoải mái thôi đúng không, chứ không gnhiex đến chi tiết kia.
- Thôi, mình lớn cả rồi mà – tao nói và ôm chị, nâng cằm lên và hôn lên trán và thấy ở góc nhìn này mới thấy cái sự bướng bỉnh cứng đầu của chị.
- Mặt em bụi bẩn lắm, anh cũng thế
- Nhưng hơi thở của em nó ngọt và chỉ muốn anh nuốt trọn lấy nó
- Thôi, đừng có nịnh, nay ăn sườn chua ngọt, có tỏi kia ông tướng. Thay gội rồi ngủ thôi, không xem TV hay mở máy tính nữa.
- Vậy mai thế nào nhỉ? Tao cạnh khóe
- Thế thôi anh về đi, mai xuống đón em sớm mình đi ăn rồi về
- Thế thì anh thấy như này là hợp lý hơn này
- Như nào anh
Tao bế xốc chị lên, quay một vòng rồi vật ngửa ra sofa, từ từ tháo bỏ từ trên xuống dưới trong khi đang nuốt từng nhịp thở của chị, say đắm, ngấu nghiến mãnh liệt.